Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Xích Ái Sát Thủ – Quyển 1 Chương 15


.::Chương 15 – Bóng Dáng Của Feston Kada::.

“Sếp?”

“Anh Chuck?”

Đội đặc nhiệm ST và đàn em của Chuck đồng loạt hô to, bóng đêm bất thình lình buông xuống, sợ ngộ thương phe mình nên hai bên đều tạm dừng nổ súng, nhưng ngay lúc này lại vang lên tiếng súng, dư âm khuếch tán trong phòng nghỉ, có người ngã xuống đất, hơn nữa không chỉ có một.

Tiếng súng đến từ chỗ của Feston, bọn họ nhớ rõ đội trưởng ở cùng với U Linh, cấp dưới và các thành viên của đội ST đều khẩn trương, dùng đèn pin để soi đường, ánh sáng từ ngoài cửa chiếu vào cùng với đèn pin hợp lại rốt cục có thể nhìn thấy rõ ràng.

Feston ném tai nghe điện thoại xuống đất, bóng lưng của hắn xoay lại, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Ở trong bệnh viện, bao gồm trên đường đi đến nơi này, Feston vẫn luôn duy trì liên hệ với các thành viên của hắn, đó là một kế hoạch lâm thời, kể từ lúc Phong Triển Nặc bất cẩn hôn mê khi chiếc xe của hắn bị nổ tung.

Feston liên hệ với thành viên trong đội, khi Phong Triển Nặc mất đi ý thức là lúc hắn sắp đặt hết thảy mọi chuyện, thiết bị theo dõi luôn luôn gắn trên người, bộ đàm và tai nghe được giấu trong lỗ tai, khi người của Chuck xuất hiện thì hắn liền ném đi thẻ căn cước, phát hiện Chuck không phải là người hồ đồ, vì để phòng ngừa bất trắc, hắn cũng ném lại thiết bị theo dõi ở tại bệnh viện.

Sự thật chứng minh là hắn đã đúng, đàn em của Chuck lục soát rất cẩn thận, sử dụng cả những loại dụng cụ nhỏ để dò xét, cũng bởi vì không tìm được cái gì cho nên mới dễ dàng cho hắn tiến vào quán bar này.

Lợi dụng cảnh sát phòng chống tội phạm kiểm tra định kỳ để xác định địa điểm nơi này, thăm dò nhân số, tuy rằng hắn không liên hệ với các thành viên trong đội khi có U Linh ở trước mặt, nhưng căn cứ hoàn cảnh xung quanh cùng với tính toán lộ trình của xe, còn có thời điểm mà bác sĩ John ở bệnh viện báo cảnh sát thì các thành viên của hắn vẫn có thể tìm đến nơi này trong khoảng thời gian ngắn nhất.

Hành động lần này đã thành công, Feston rất xác định, nhưng dưới ánh sáng u ám hắn lộ ra một loại sắc mặt mà người ta không biết nên diễn tả như thế nào.

Để cho cấp dưới và cảnh sát địa phương được điều động đến đây cùng nhau khống chế hiện trường, Feston đi về phía  xác chết ở cách đó không xa.

“Toreyan Chuck, hắn là nhà cung ứng vũ khí cho Adam William, bình thường không hoạt động ở Chicago, lần này xuất hiện ắt hẳn là vì két sắt này, sếp, em nghĩ U Linh đã nói đúng, Chuck muốn mở nó ra e rằng không phải chỉ vì tiền.” Cục diện bị khống chế, đèn trên tường được bật lên, trong phòng bất chợt sáng trưng, mặc dù có một chút mờ mịt nhưng từ trên khuôn mặt đậm nét Mỹ của Jonathan vẫn có thể tìm thấy vài phần khiếp sợ.

Khi tất cả mọi người đều bị mất đi thị giác thì tiếng súng lại vang lên, Jonathan không xác định nếu vừa rồi mục tiêu của U Linh là sếp của bọn họ thì sẽ thế nào.

Chuck nằm dưới đất, chính giữa trán có một vết đạn, máu tươi chảy xuống từ giữa trán, hai mắt vẫn còn mở to, không hề có sợ hãi mà chỉ có kinh ngạc, giống như không ngờ vừa rồi trong bóng đêm, chỉ là trong khoảnh khắc mà hắn đã bị tử thần ghé thăm rồi rước đi.

Mọi chuyện xảy ra chỉ trong một phút đồng hồ trước đó, Feston đã nhìn thấy nụ cười của Tử thần, ngay khi họng súng phát hỏa, vết thương đã đông máu bên dưới mái tóc ngắn màu trà, hắn còn nhớ rõ độ cong âm trầm nơi khóe miệng, đây là cái giá phải trả vì Chuck đã dùng súng đập vào đầu của U Linh.

Trước khi U Linh rời đi đã để lại ba viên đạn để làm kỷ niệm.

Ăn miếng trả miếng, nợ máu phải trả bằng máu….

Chuck cùng hai đàn em của hắn đều bị kết liễu bởi một viên đạn bắn ngay giữa trán, Derek nắm tóc thở dài, “Khi sếp liên hệ với bọn em thì em còn tưởng là có thể theo Chuck tìm ra con đường buôn lậu vũ khí của bọn họ, nếu Chuck sớm biết đó là U Linh–”

“Ai mà biết được? U Linh cũng đâu có khắc trên mặt mình mấy chữ G-H-O-S-T, he he, mọi người đến xem tôi đi, tôi chính là U Linh?” Jonathan khoa tay múa chân ở trên mặt mình, những lời này hơi buồn cười nhưng không ai cười nổi, cửa sổ mở toang, gió bên ngoài thổi vào, rèm che không ngừng phất phơ, tựa như U Linh giết người trong bóng đêm rồi bỏ chạy.

Bên ngoài tối hù, ánh đèn nê-ông lấp lánh, muốn tìm tên sát thủ kia một lần nữa là chuyện không có khả năng.

Nhìn xác chết bị khiêng đi, Derek vốn là người thận trọng, hắn nghĩ đến việc U Linh bị lọt lưới, rốt cục vẫn hỏi ra lo lắng trong lòng của mình, “Sếp, nếu vừa rồi mục tiêu của hắn là anh thì coi như không xong, anh sẽ dùng cách giống như lần trước để đánh trả hay sao? Ý của em là làm cho viên đạn bắn ngược ra ngoài….”

Cũng giống như bóng đêm ồn ào náo động ở bên ngoài, xung quanh cũng rất náo nhiệt, nhân viên cảnh sát ra ra vào vào, còn có một bộ phận thành viên của đội đặc nhiệm đang bận rộn thu thập hiện trường, vài thành viên ở giữa phòng đang vây xung quanh Feston, hắn nghe thấy câu hỏi của Derek, chậm rãi rút ra một điếu thuốc rồi lắc đầu, “Tôi sẽ không nổ súng.”

“Vì sao?” Jonathan hỏi một cách kinh ngạc, hắn và Feston khi huấn luyện đã từng giao thủ với nhau, hắn không tin sếp của bọn họ không thể làm được như thế, Derek cũng bất ngờ, không phản kích thì có thể sẽ chết. Đối mặt với nghi vấn của các thành viên, người đàn ông mặc bộ âu phục màu xám đậm trả lời, “Viên đạn bắn ngược có thể sẽ tạo thành ngộ thương, các cậu không muốn sống nữa hay sao?”

Viên đạn bắn ngược ra ngoài sẽ tạo thành bắn lầm, trong hoàn cảnh này thì không ai có thể bảo đảm an toàn của mình, ở đây mọi người đều chờ mong đáp án, sau khi nghe thấy lời nói của Feston thì đều trầm mặc, bọn họ quá nóng lòng muốn bắt lấy U Linh cho nên đã quên mất mấu chốt quan trọng nhất, phải giảm bớt số lượng thương vong, bảo đảm an toàn của mọi người.

Sau khi trả lời, bóng dáng kia lách người đi ra ngoài, khói trắng lượn lờ xung quanh hắn, tỏa ra màu xám xanh dưới ánh đèn, vài người nhìn bóng dáng của Feston, “Tôi còn nghĩ rằng sếp chỉ muốn phá án bắt người.” Jonathan nói một cách cảm khái.

“Tuy rằng đi theo sếp đã lâu nhưng tôi phát hiện chúng ta vẫn chưa hiểu rõ anh ấy.” Derek không phải không có phiền muộn, những người khác không biết vì sao không thể phản bác, bởi vì ngoài phá án thì những thời điểm khác sẽ không có ai chủ động liên hệ với Feston Kada, mặc dù bọn họ là một đội. Trên người của Feston dường như có một bức tường ngăn cách, hắn ở trên tường cao, ngoại trừ thời gian phá án thì không ai sẽ để ý đến hắn, hắn cũng không quan tâm đến bất luận kẻ nào, nhưng có đôi khi những gì hắn nói ra hoặc những gì hắn làm lại khiến người ta nhiệt huyết dâng trào, làm cho người ta cảm thấy cho dù vì hắn mà đi tìm cái chết cũng không thành vấn đề. fynnz.wordpress.com

Nhìn nhau rồi lắc đầu, các thành viên trong đội đặc nhiệm ST nhanh chóng kết thúc những việc còn lại rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường, cùng lúc đó trên nóc nhà có một bóng đen, giống như căn bản không hề tồn tại, hòa thành một thể với bóng tối.

Rốt cục anh là loại người gì? Feston Kada.

Từ đó về sau có vô số lần Phong Triển Nặc phải tự hỏi chính mình giống như bây giờ, Feston Kada rốt cục là loại người gì, nhưng đều không có được đáp án, có lẽ khi một người đã nhìn thấy quá nhiều bộ mặt của một người khác thì sẽ không thể dùng ngôn ngữ để diễn đạt những gì mà mình đã nhìn thấy.

Mà hiện tại đây chỉ đơn thuần là một nghi vấn sau khi nhìn thấy Feston bảo vệ cấp dưới của mình mà thôi.

Quán bar bị niêm phong, két sắt cũng bị mang đi, hết thảy vật chứng đều đã được điều tra cặn kẽ, Chuck và đàn em cũng đã chết, đêm nay rốt cục đã chấm dứt, Phong Triển Nặc không nổ súng đối với Feston nhưng lại giết chết manh mối của hắn.

Từ Adam William cho đến Toreyan Chuck, Phong Triển Nặc biết rõ cho dù vụ án của Adam đã chấm dứt nhưng FBI sẽ không buông tha cho con đường buôn lậu vũ khí, hiện tại Chuck đã chết, FBI lại bắt đầu bận rộn một lần nữa.

Từ trên cao nhìn xuống, xác định đã an toàn thì Phong Triển Nặc mới lặng lẽ rời đi, hắn nghĩ rằng Feston sẽ hạ lệnh truy đuổi hắn, nhưng không có, có thể là vì vừa rồi súng của hắn không nhắm vào Feston, hắn và Feston luôn coi trọng sự công bằng.

U Linh luôn dừng lại ở một nơi mà không người nào chú ý, không ai nhìn thấy, cũng không có người biết.

Những lời này là sai.

Rạng sáng bốn giờ, Phong Triển Nặc đột nhiên tỉnh ngủ, cùng lúc cầm lấy súng, hắn vừa mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt nhăn nheo của Bob, “…..Không muốn tôi bắn chết thì lần sau tốt nhất đừng dùng cách này để đánh thức tôi dậy.” Khẩu súng được nhét xuống gối, hắn tiếp tục nằm xuống giường.

Bob nghe thấy một câu như thế liền lui ra sau một chút, “Ian, chẳng phải cậu có cơ hội giết anh ta hay sao? Nhưng vì sao lại không ra tay?”

“Anh đang chất vấn tôi đấy à?” Anh ta là ai thì Phong Triển Nặc biết rất rõ, hắn nheo mắt nhìn.

Cảm giác được ánh mắt quỷ dị đang truyền đến, Bob cẩn thận ngậm miệng lại, trong phòng yên ắng thật lâu, người trên giường hình như đang ngủ, nhưng Bob sẽ không thật sự nghĩ rằng Ian cứ như vậy mà ngủ tiếp, người đàn ông này thích giết người vào ban đêm, kỹ thuật xạ kích của Phong Triển Nặc có thể so sánh với ác quỷ, hắn có thể đảo lộn ngày đêm, cũng có thể ngủ sớm dậy sớm, chỉ cần hắn muốn.

“Tôi nghe nói về chuyện đã xảy ra trong quán bar.” Qua một lúc lâu Bob mới mở miệng, “Đừng hỏi tôi làm sao mà biết được chuyện này, người giống như tôi luôn luôn có nguồn tin riêng.”

“Tôi không hỏi anh, tin tức của anh còn có thể xuất phát từ đâu cơ chứ, còn không phải do Stephanie nói cho anh hay sao?” Xoay người ngồi dậy, Phong Triển Nặc khoác áo vào, “Hecate hiện tại rất rảnh hay sao? Lãng phí nhân lực để điều tra chuyện này?”

Bên dưới hòa bình luôn luôn có gợn sóng, các quốc gia đều có băng nhóm xã hội đen, có cảnh sát, có đám buôn bán thuốc phiện hoặc vũ khí để sống, dựa vào bắt người làm nghề nghiệp, đương nhiên cũng có không ít kẻ buôn bán tình báo, Hecate chính là tổ chức tình báo có quy mô lớn nhất, cũng là mạng lưới tình báo có danh dự tốt nhất.

Nhưng Phong Triển Nặc rất ít khi vận dụng tài nguyên của nó, hắn là người hiểu rất rõ quy luật biết càng nhiều thì chết càng sớm.

“Stephanie quan tâm cậu, mọi người đều là quan hệ hợp tác, cô ta không muốn cậu xảy ra chuyện gì bất trắc.” Đã bị đoán ra cho nên Bob sẽ không phủ nhận, Stephanie là thủ lĩnh của Hecate, một phụ nữ hơn ba mươi tuổi có thể nắm lấy mạch máu của cả mạng lưới tình báo trên toàn thế giới chứng tỏ cô ta không phải một người bình thường.

“Cô ấy bảo rằng cậu không nên nhận nhiệm vụ do Lilith nhờ vả, hơn nữa cậu rõ ràng đã xem qua tư liệu của đội đặc nhiệm ST ở chỗ của cô ta, biết Kada không dễ trêu chọc….” Truyền lại nguyên lời của Stephanie, bỗng nhiên Bob bị cắt ngang, “Khi nào thì anh thấy tôi cố ý đi trêu chọc anh ta?”

“Là anh ta bám theo tôi không tha.” Phong Triển Nặc mặc quần ngủ và áo khoác bước xuống giường, bên ngoài đang đổ mưa, có một chút oi bức, hắn mở cửa sổ, mưa bụi diễn tấu trên cánh tay của hắn, chống tay lên thành cửa sổ để hít đất, đã lâu rồi hắn không gầy nhom như vậy.

Bởi vì tầm mắt cúi xuống cho nên hắn không để ý đến ánh mắt tràn ngập lo lắng của Bob, Bob rất muốn nhắc nhở hắn đây không phải là lần đầu tiên hắn buông tha cho Kada, trước kia cũng sẽ không xảy ra chuyện này, Ian là sát thủ tốt nhất bởi vì hắn ra tay chuẩn xác nhất, ra tay vô cùng tàn nhẫn, cũng sẽ không do dự mà nương tay.

“Thân thể của cậu thế nào rồi? Vụ giao dịch ở Las Vegas, nghe nói đối phương rất vừa lòng đối với cậu.” Mở miệng, rốt cục Bob thay đổi đề tài.

Bob về hưu đã lâu nhưng tin tức vẫn còn rất nhanh nhạy, Phong Triển Nặc hít đất ở bên cạnh, “Còn sao nữa? Anh cũng biết đó là nhiệm vụ rất khó khăn mà, tôi phải chầu chực ba ngày ba đêm ở đó.”

Đang hít đất mà hô hấp của hắn vẫn ổn định, không hề có dấu hiệu thở hổn hển, trải qua một thời gian nghỉ ngơi giúp cho thể lực của hắn khôi phục phần nào, Las Vegas là thành phố của dục vọng, mà lúc ấy hắn đang chờ đợi thời cơ ở bên dưới sòng bạc, sau đó hoàn thành nhiệm vụ, không có gì đặc biệt để nói nhiều.

Máy tính trên bàn phát lên tiếng vang, có mail mới, một bạn hàng cũ, Phong Triển Nặc nhếch môi, “Bob, tôi lại muốn đi nghỉ phép.”

“Cũng tốt, tạm thời rời khỏi Chicago mới có lợi đối với cậu.” Vận mệnh luôn thích đối nghịch với con người, hy vọng của Bob không thể thành hiện thực, Phong Triển Nặc cũng không ngờ hắn sẽ nhanh như vậy mà gặp lại Feston Kada trong tình huống này.

………….

P/S: =)) làm sao mà thoát khỏi tay Phê, em Nặc có chạy đằng trời, công của Hỏa Ly toàn kiếp con sam.

 

42 responses to “Xích Ái Sát Thủ – Quyển 1 Chương 15

  1. nhanguyetnguyet 21/02/2012 at 8:16 pm

    tem

    • jing 21/02/2012 at 8:26 pm

      hự ,OMG~ tem cụa ta hụt á ,

      • thienthancanhden 21/02/2012 at 10:46 pm

        jing mất tem rùi a *hắc hắc* *cười sung sướng khi thấy nàng ko giật đc tem*

    • nhanguyetnguyet 21/02/2012 at 8:41 pm

      Hân hạnh được làm quen với mọi người

      • Fynnz 21/02/2012 at 9:02 pm

        tư dưng ta muốn cười 1 tẹo, nàng giật tem xong, để nàng jing giẫy đành đạch, nàng thản nhiên quay sang chào mọi người :D, mặt rất tỉnh.

      • jing 22/02/2012 at 7:31 pm

        P/S: nàng cười trên nỗi đau của ng khác nhá , ta đè ra sàm sỡ giờ =)))))))))))))))))))))

        0_0 nàng ấy bơ ta , ô!!!!

  2. jing 21/02/2012 at 8:16 pm

    tem a~

    • jing 22/02/2012 at 7:39 pm

      hắc hắc , ta mún hỏi Nặc ca anh Phê anh ấy * sàm sỡ * anh khi có cơ hội thì anhd định đòi lại thế nào rứa =))=)) sám sỡ lại chăng – nghi lắm – =))

      😛 anh chạy đi tận nơi nào thì vẫn rơi vô tay anh Phê thôi , đàn anh đàn chú con sam mừ =)) zai lắm 😛

      ồ cái tổ chức tình báo Hecate , 0_0 Nặc ca cũng dính dáng đến nó như con sam rứa

      • Fynnz 22/02/2012 at 10:55 pm

        =)) ờ, Phê đúng là đàn anh của con sam, dù sao lúc sam bắt đầu sự nghiệp bám đuôi Duy thì Phê đã về hưu non ở nhà làm ôsin cho vợ rồi 😀

        ờ…người tình cũ của Nặc =)), Nặc cũng đào hoa y chang con sam, tình 1 đêm nhiều vô số kể, chẳng qua tình này của Nặc là mẹ của bồ cũ con sam =)) =)).

  3. hoalongphongvan 21/02/2012 at 8:20 pm

    Sao lần nào cũng là jing tem nhỉ! Ghét

    • Fynnz 21/02/2012 at 8:24 pm

      vì nàng ấy *thề* muốn lấy trọn bộ tem Xích Ái….

      • jing 21/02/2012 at 8:28 pm

        * oa oa * ta hụt mất 1 em rầu , mạng tự dưng đơ chứ T ^ T ghét ta mần chi , trai đẹp , truyện hay phải lăn xả vô giật tem làm của =))

        • Fynnz 21/02/2012 at 8:56 pm

          =)) lâu lâu phải bị cướp tem chứ, chả phải nàng nt với ta bảo chẳng ai giành tem làm nàng buồn sao =)) =))

      • jing 22/02/2012 at 7:33 pm

        =)) ừ , bị tranh mất rầu bị bơ lun =)) ta gặp đối thủ rầu =))

        T ^ T hàng xóm ta cài lắp cái gì mới ấy , đụng vo dây mạng nhà ta hay sao ấy , mạng đơ đơ , chậm chậm , ta đang kêu anh ta hum nay vẫn thế thì gọi vô sửa T ^ T

        • Fynnz 22/02/2012 at 10:53 pm

          thôi, khỏi cần biện bạch gì nữa :D, phải chấp nhận thua thôi ^o^

  4. kumori 21/02/2012 at 8:30 pm

    Anh Phê sắp thăng cấp sam còn hơn tiểu Liệt rồi =)), cứ em đi đâu là anh theo đấy, trốn thế nào cũng chẳng thoát :>.
    Lâu lâu mới nghe lại cái tên Hecate, ta mới nhớ ra là bộ này vs Vu Sắc hơi liên quan nhau :>, không biết còn có thể gặp lại 2 bạn Liệt-Duy ở cuối quyển ko =)), cho con sam Liệt gặp gỡ anh Phê để đôi bên trao đổi kinh nghiệm “bám vợ” =))
    Bạn Bob toàn đi xúi dại người ta “xử lý chồng” nhé =))

    • Fynnz 21/02/2012 at 8:58 pm

      hình như thế, anh Phê bám khiếp lắm, hết vụ này đến vụ kia, em Nặc đi đâu cũng gặp anh, ko biết là vô tình hay cố ý =)) =)).

      Ừ, trong đây có bạn Samantha – bồ cũ của con sam, nhưng bé tẹo à, bạn Samantha từ nhỏ đã mê trai đẹp =.=, bu theo bạn Nặc, khoái bạn Nặc, cứ *chú ơi chú ơi* =)) =)).

  5. Tiểu Uy Uy 21/02/2012 at 8:41 pm

    >. thui nghỉ phép chung vs a luôn cho ấm =))) *ấm giường nga* cho e cọ cọ ké vài cái vs a Phê

    • Fynnz 21/02/2012 at 9:01 pm

      cọ đi coi chừng bị bắn banh xác đó :>

      • Tiểu Uy Uy 21/02/2012 at 9:23 pm

        =))) thui e ko dám nữa. nghe tới 2 từ banh xác. e còn muốn toàn mạng về với mụ mụ Y Đình của e =))

      • Y Đình 21/02/2012 at 10:14 pm

        *kéo Uy Uy*, con iu, nhỏ của mụ, mãi mụ mụ có mỗi mình con, đừng có chơi dại nhá, mụ mụ hem mún nhặt xác con đâu, *nói nhỏ*, về nhà mau không papa mà biết chúng ta đi nhòm trộm giường trai ổng lại lồng lên bi h, =))

  6. Yumi Ling 21/02/2012 at 8:53 pm

    á ~ trong này có Hecate nữa na, chúng ta có quyền hi vọng 1 ngày lại đc tái ngộ con sam và “Duy yêu” của nó hêm ta >w<
    anh Phê bắt đầu những chuỗi ngày đeo bám vợ =]]]
    5 phút mặc niệm cho bé, con sam version 2 đã xuất hiện và nguy hiểm gấp nhiều lần =]]]]]]

    • Fynnz 21/02/2012 at 9:04 pm

      =)) nghe câu *con sam ver2 đã xuất hiện và nguy hiểm gấp nhiều lần* mà trầm trọng quá, giống như báo động đỏ =)) =))

  7. yellow92 21/02/2012 at 9:45 pm

    Cả 2 anh đều có những mặt tốt mà chẳng chịu khó thể hiện gì cả, tỷ như bé Nặc trông có vẻ tàn nhẫn nhưng lại nhân từ đến nỗi cứu 1 con mèo, còn anh Phê thì nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng trong lúc nguy hiểm lại lo cho đồng đội đầu tiên =)
    Chẹp
    Sao ta thấy thương bé Nặc ghê, chạy cho đã, rút cuộc lần nào cũng lại bị anh Phê tóm gọn =.=

    • Fynnz 21/02/2012 at 10:54 pm

      những điểm bí mật đó phải để đối phương khám phá từ từ thì mới hấp dẫn, chứ hiện ra hết thì sẽ bình thường :>

  8. ixora 21/02/2012 at 10:24 pm

    A, chương cắt ngay lúc hấp dẫn, Phê với Nặc gặp nhau trong tình huống nào cơ chứ, là ngồi trên máy bay rồi Phê đi tới ngồi kế bên giống mấy phim tình củm hay sao nhỉ 🙂

    Nặc mềm lòng rồi kìa, ko nổ súng với Phê, nhưng máu trả bằng máu, dám làm Nặc chảy máu, nên ba tên kia chết ko kịp ngáp luôn, làm thuộc hạ của Phê hết cả hồn.

    Mà sao mình vẫn cứ nghĩ Phê ko hẳn chỉ vì nghĩ tới đồng nghiệp mới ko đấu súng với Nặc, Phê cũng như Nặc, ko muốn bắn đối phương mà.

    • Fynnz 21/02/2012 at 10:58 pm

      thế mà Phê làm Nặc chảy máu lại chả thấy Nặc đòi lại, chắc là ý ẻm sẽ đòi lại sau này, đòi lại gấp bội :D, lãi mẹ đẻ lãi con, cho Phê trả nợ cả đời cũng không hết.

      • ixora 21/02/2012 at 11:17 pm

        Nếu Nặc đòi nợ như bạn nói thì có lẽ ko phải chỉ cả đời ko hết, mà mấy kiếp vẫn còn nợ nha, vì Phê chả thương hương tiếc ngọc gì Nặc cả, toàn làm Nặc bị thương ko hà.

        • Fynnz 22/02/2012 at 9:04 am

          Nặc khoái kích thích và bạo lực mà :>, không như thế thì làm sao cưa đổ được em

  9. thienthancanhden 21/02/2012 at 10:49 pm

    em Nặc quả là ăn 1 trả gấp 10 a~ nhưng cái quy tắc này của em ko áp dụng đc với anh Phê 🙂
    mà em đừng tưởng thoát đc anh, chưa có em thụ nào của Hỏa Ly tỷ trốn đc anh công cả *hắc hắc*.
    ta chờ coi chương sau a

    • Fynnz 21/02/2012 at 11:00 pm

      ồ, cái quy tắc này hoàn toàn ứng dụng cho anh Phê, sau này anh Phê phải phục vụ chăm sóc cho vợ, làm osin cho vợ cả đời =)) =)). Bỏ 1 lấy 10 đó nàng :>

  10. Tiểu Quyên 21/02/2012 at 11:02 pm

    ta phục anh Phê qáu đi anh Nặc đi đâu thì ảnh xuất hiện ở đó a
    ko biết đên chương nào thì anh Phê đón mỹ nhân về nhà vậy nàng

    • Fynnz 21/02/2012 at 11:07 pm

      à….thì mà là….ta ko nhớ nữa =)) =)), sang q2 ấy, nhưng q1 thì có cảnh anh Phê dắt em Nặc về nhà chơi :>.

  11. behien 21/02/2012 at 11:20 pm

    anh Phê giống như là gắn máy quay trong người anh Nặc thế, Nặc đâu thì Phê đó … vậy cũng tốt, dù gì cũng phải canh hàng chút … thời buổi này nhiều người hay phỏng tay trên lắm, có ngày mất vợ mà không biết đó …!

    • Đường Đường 22/02/2012 at 12:02 am

      Vợ của ảnh không phải loại thường, ngoài ảnh ra thì chắc chẳng ai dám rước em Nặc về làm vợ đâu, mất mạng như chơi 😀

    • Fynnz 22/02/2012 at 9:06 am

      ừ, đúng rồi đó, ai dám rước về đâu, rước về có ngày em Nặc cho 1 phát đi chầu anh Diêm =.=…..

  12. lilith12356 22/02/2012 at 7:22 am

    sao các em thụ cứ mất công tiins sức nghĩ cách trốn làm gì nhỉ? mấy thằng công của hỏa ly ko chỉ là sam mà còn mà u linh ma quỷ nữa à… có tới đâu cũng bị bám riết ko rời… đừng tốn công nghĩ cách trốn, nghĩ cách nào đó áp đảo mấy thằng công có khi còn khả thi hơn à

    • Fynnz 22/02/2012 at 9:18 am

      vì các em thụ không thích dính vào phiền phức, mà mấy anh công chính là 1 cục *nợ phiền* cho các em 😀

  13. iru 22/02/2012 at 11:54 am

    e Nặc vẫn chưa ý thức được rằng :e có chạy khỏi Chicago thì e vẫn năm trong lòng bàn tay của a Fê thôi.
    e ấy định nghỉ phép: nghỉ phép đó nha, thường thì sẽ có những chuyện bất ngờ vào những dịp “nghỉ phép” như thế này lém đó. (bắt đầu tưởng tượng, miệng cười tủm tỉm).
    e Nặc mà nghỉ phép thì a Fê cũng sẽ nghỉ phép theo e, thế là có cơ hội cùng nhau vi vu khỏi lo chuyện thiên hạ. Lãng mạn nha

    • Fynnz 22/02/2012 at 4:55 pm

      2 cữ *nghỉ phép* của em Nặc là đi nhận nhiệm vụ ấy nàng 😀

  14. taodo 22/02/2012 at 7:52 pm

    những việc làm của anh Fes đã ghi điểm trong tim bạn Nặc, kéo 2 người lại với nhau. 🙂 ôi, ta thật sự là ngưỡng mộ anh Fes chết đi đc, trong thời gian ngắn như vậy mà có đc 1 kế hoạch hoàn hảo, tính chính xác từng hành động để bắt tội phạm. bạn này cũng lại ghi điểm trong tim ta.

    • Fynnz 22/02/2012 at 11:02 pm

      thật ra cả Phê và Nặc tính rất nhiều vụ, nhưng Nặc tính kế là để giải quyết nhiệm vụ, còn Phê tính kế là để bảo toàn cho Nặc :).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: