Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Xích Ái Sát Thủ – Quyển 1 Chương 24


.::Chương 24 – Rớt Trực Thăng::.

Phong Triển Nặc nhảy lên trực thăng, “Vì sao lại nổ súng?” Ánh mắt lạnh lẽo bắn thẳng về phía Maberly.

“Cậu thất thường, Ian, tôi chỉ có thể làm như vậy.” Bà Maberly đặc biệt khôn khéo, lạnh lùng nhìn Greg leo lên trực thăng, “Nhưng mà Ian, đề nghị của cậu quả thật không tệ, chỉ cần thi thể của Greg rơi xuống từ nơi này thì rất có hiệu quả.”

Họng súng nhắm ngay Greg, Feston cầm lấy dây thừng nhảy lên, điều khiển trực thăng là người của Maberly, đối phương vừa rút súng ra thì lập tức bị bắn trúng, hắn bị Feston bắn chết, không có người điều khiển, trực thăng bị mất khống chế, thân trực thăng bắt đầu lắc dữ dội, Maberly vừa lảo đảo nghiêng người thì Greg lập tức nhào về phía bà ta.

“Chắc là tôi đã nói với bà, một khi nhờ tôi thì tất cả mọi chuyện sau đó đều phải giao cho tôi xử lý, đừng làm chuyện dư thừa.” Cho dù trực thăng sắp rớt thì Phong Triển Nặc cũng không bận tâm, tầm mắt lạnh lùng chậm rãi di động.

Khẩu PPK bị tranh đoạt rồi rơi ra khỏi khoang trực thăng, Maberly thấy cơ hội đã bị vuột mất, bà ta lập tức lấy ra dù để chuẩn bị nhảy xuống đất, sau đó thì cười lạnh, “Giết người là chuyện của cậu, nhưng mà cậu không có thành ý, Ian, cậu và tên FBI này quen nhau, đừng tưởng là tôi không biết chuyện gì! Người của tôi nói cho tôi biết khi cô ta lên phòng thì đã có người ở bên trong, đó là một người đàn ông, nhưng cô ta nghe giọng thì nhận ra không phải là cậu!”

Greg xoay tròn mắt, liếc nhìn Feston một cái.

“Tôi biết chính là cái tên FBI này! Khi hai người gặp nhau ở đại sảnh thì tôi đã cảm thấy không đúng!” Tai mắt của Maberly trải rộng khắp khách sạn, lúc ấy sự khác thường của hai người làm sao thoát được ánh mắt của bà ta.

“Cho nên khi tôi muốn bà tìm người đến diễn trò thì bà lại tung tin cho người của Lize, làm cho bọn họ biết Hanbolton bị tôi xử lý, vì muốn tìm ra kẻ chủ mưu cho nên bọn họ đến tìm tôi, diễn giả làm thật, một mũi tên trúng hai đích, tốt nhất là tôi nên cùng bọn họ dắt tay nhau mà chầu diêm vương để diệt trừ hậu hoạn, Maberly, bà quả thật rất thủ đoạn.” Trong lòng rõ ràng, Phong Triển Nặc chỉ chờ Maberly tự mình mở miệng.

“Cám ơn cậu đã khen ngợi, tuy rằng rất đáng tiếc, nhưng mà Ian….Tôi phải nói cho cậu biết ở trên trực thăng này chỉ có một chiếc dù để nhảy.” Trực thăng không ngừng lắc giật, nghiêng ngã trên bầu trời, Maberly chậm rãi lui ra sau, “Trừ phi cậu giết bọn họ ở trước mặt tôi, chứng minh cậu không nương nhờ FBI–”  

Phong Triển Nặc nâng cổ tay, Feston cầm súng chỉa vào hắn, Greg ở ngay sau lưng Feston.

Trực thăng mất đi khống chế đang rơi xuống khu thương mại phồn hoa, tiếng súng đột nhiên vang lên –

Maberly ngỡ ngàng nhìn bụng của mình, “Cậu….”

“Thứ nhất, tôi không nương nhờ bất cứ kẻ nào, thứ hai, tôi ghét khi làm việc bị người khoa tay múa chân, nhất là bị người trù tính.” Thu súng về, Phong Triển Nặc nhìn bà Maberly chậm rãi ngã xuống.

Greg ở bên cạnh hoàn toàn yên tâm, “Làm tốt lắm, Ian.”

“Greg?” Maberly vẫn còn một chút hơi tàn, bà ta trừng mắt ngỡ ngàng, “….Hai người….”

“Quên chưa nói điều thứ ba.” Phong Triển Nặc không nhìn vào mắt của Feston, hắn chỉ mỉm cười với bà Maberly, “Là bà thất tín trước, cho nên không thể trách tôi, chi phiếu mà bà đưa cho tôi thì tôi đã để lại trong phòng, thuận tiện nói luôn, tôi vẫn thích tiền mặt hơn.” fynnz.wordpress.com

Nụ cười ung dung, còn đẹp mắt hơn cả ánh mặt trời, nhưng lại lạnh lẽo hơn so với bóng tối, đây là hình ảnh cuối cùng mà Maberly nhìn thấy, một cơn xóc nảy, trực thăng nghiêng sang một bên, thi thể của Maberly rơi xuống, bên dưới là đám đông, là khu vực phồn hoa náo nhiệt nhất.

Bịch! một thi thể giống như một chiếc bao tải rơi xuống giữa đám đông.

Mọi người kinh ngạc, quát to, xôn xao, vài phút sau bọn họ sẽ kinh dị khi phát hiện đó là loài hoa độc của địa phương, là hoa thuốc phiện độc nhất vô nhị, với cái tên mỹ miều nổi danh – Maberly.

“Chấn động nhất, một cách chết hữu hiệu nhất, gây ra phản ứng lớn nhất cho nơi này, như điều mà ngài mong muốn.” Đầu ngón tay tạo ra một nụ hôn gió lạnh lẽo, Phong Triển Nặc quay đầu lại, đôi mắt không có biểu cảm của Feston đang dối diện với hắn, một cú đấm đập thẳng vào mặt, hắn bị đánh ngã xuống sàn.

“Còn có cậu, Greg!” Không ai có thể ngăn cản cơn thịnh nộ của Feston, tiếp theo là Greg bị đánh gục, “Cậu thuê cậu ta để giết người?”

Chuyện đã đến mức này mà không thừa nhận cũng không được, Greg ôm lỗ mũi, liên tục hít thở, “Đừng cứng ngắc như vậy, Feston, đây là cách tốt nhất, dù sao anh cũng không thể bắt em, anh không có chứng cớ, hơn nữa vừa rồi là đang lúc tự vệ cho nên anh không thể lên án em thuê sát thủ giết người!”

Đúng, Feston không thể, nhưng hắn biết có lẽ Greg nghe được sự lợi hại của U Linh theo lời của hắn cho nên âm thầm liên hệ với Phong Triển Nặc, mặc kệ bọn họ giao dịch như thế nào, nhưng cuối cùng Maberly vẫn phải trả giá đắt vì hành vi ngu ngốc của bà ta.

Bà ta không nên chọc giận một sát thủ, càng không nên tự cho là mình đúng.

“Hey, chẳng lẽ anh hy vọng em họ của anh bị tôi giết chết hay sao?” Nhìn Feston một cách ngạc nhiên, Phong Triển Nặc thu hồi súng, Feston lập tức nắm lấy cổ áo của hắn, “Hai người liên hệ với nhau từ khi nào?”

“Từ khi nào? Hiện tại không phải lúc để thảo luận vấn đề này.” Hắn đẩy ra ngón tay của Feston, “Còn có một chuyện tôi phải nhắc nhở anh, chúng ta sắp rơi.”

Không bỏ qua lời đối thoại vừa rồi, Greg nghe thấy Phong Triển Nặc vừa nói ra quan hệ của hắn và Feston thì lập tức nhìn hai người bọn họ một cách kinh dị. Hắn vội vàng nhìn ra ngoài nhưng vừa nhìn thấy thì tất cả suy nghĩ trong đầu đều biến mất, “Chúng ta sắp tiến vào sa mạc! Feston!”

Hắn khẩn cấp hô to, tiếng quát tản ra khi cánh quạt nổ tung, cát bụi cuốn vào khoang trực thăng được mở rộng cửa, trực thăng mất khống chế được chừng vài phút, nhưng trong vài phút này tình hình lại biến hóa kịch liệt, tai nghe của Feston bị mất tín hiệu, có thể là bị nhiễu sóng, hắn thò người ra phía trước rồi đấy thi thể của phi công sang một bên để điều chỉnh tín hiệu bước sóng.

“Sếp? Sếp?” Tai nghe vang lên tiếng của các thành viên đội ST, Feston đáp lại, bên kia vang lên một trận hoan hô, Jonathan dồn dập nói, “Bọn em đã dõi theo vị trí của trực thăng, sẽ lập tức phái người đến chi viện! Sếp, tình hình bên kia thế nào?”

Vấn đề này rất khó trả lời, Phong Triển Nặc khoanh tay nhìn Feston loay hoay mày mò với các thiết bị, xem ra Feston biết điều khiển trực thăng.

“Greg còn sống.” Câu trả lời của Feston khiến mọi người yên tâm, nhưng tiếp theo lại nói thêm, “Còn có một tin xấu, vừa rồi có xảy ra nổ súng, hệ thống điều khiển trực thăng có lẽ đã bị bắn trúng, hiện tại đã mất khống chế, không thể điều khiển.”

Tiếng hoan hô nhất thời trở nên suy yếu, vui sướng mới vừa rồi lập tức trở thành khẩn trương, “Phía trước là sa mạc, trước khi trực thăng rơi xuống thì vẫn còn cơ hội!” Derek bình tĩnh đưa ra đề nghị.

“Chẳng lẽ chúng ta phải nhảy xuống?” Greg không ngờ mọi chuyện lại trở thành như vậy, hắn nhìn xuống sàn.

Nơi đó có duy nhất một cái dù để nhảy, là Maberly trước khi chết đã để lại, Feston nhặt lên rồi nhét nó vào trong tay của Greg, “Nhảy xuống đi, đây là cơ hội duy nhất cho cậu.”

“Anh…..em….” Greg không biết phải nói cái gì cho đúng, ba lô bị bắt đeo vào, có vẻ rất khó xử, “Nhưng mà Feston–”

“Yên tâm, phía dưới là sa mạc, cậu sẽ không chết đâu.” Không hề cho Greg có cơ hội mở miệng thì Feston đã đá hắn ra khỏi trực thăng, sau đó cầm lấy bộ đàm trong chiếc trực thăng lắc giật kịch liệt, “Derek, hiện tại nghe cho kỹ, ghi nhớ tọa độ, trước khi mặt trời xuống núi phải tìm cho được cậu ta.”

Hắn thu xếp lộ trình cứu viện cho Greg, thản nhiên bình tĩnh, không hề hấp tấp vội vã, Phong Triển Nặc biết Feston sẽ làm như vậy, so với một sát thủ thì Feston đương nhiên sẽ cứu em họ của mình trước, nhưng từ nãy đến giờ người đàn ông này hình như không hề bận tâm đến sự tồn tại của hắn.

Hắn không muốn chết ở nơi này, trước khi trực thăng rơi xuống thì có thể nhảy ra ngoài, chuyện này đối với hắn mà nói cũng không phải chuyện gì khó khăn, Phong Triển Nặc lạnh lùng nhìn Feston và đội đặc nhiệm ST nói chuyện, bố trí cách cứu viện sau đó, hắn lặng lẽ đứng lên.

Hắn không phải một phần trong đó, cũng không có người sẽ đến cứu hắn, hết thảy phải dựa vào chính mình. Lạnh lùng cười, khi trực thăng càng lúc càng hạ thấp, hắn giống như một con chim phóng ra khỏi cabin –

“Cậu điên rồi sao?” Một bàn tay đột nhiên bắt lấy hắn, Feston kéo hắn lên, “Ở độ cao này mà rơi xuống thì cậu sẽ ngã chết!”

“Phía dưới là sa mạc, tin tôi đi, tôi biết chỗ nào là thích hợp nhất để rơi xuống.” Lơ lửng giữa không trung, Phong Triển Nặc nhìn thấy sự lo lắng trong mắt của Feston, hắn cải biến tính toán ban đầu, “Đi cùng hay không?”

Hắn phát ra lời mời, Feston nhìn hắn một cái, thế nhưng không hề chần chờ, cổ tay căng thẳng, Feston từ trên trực thăng lộn người xuống rồi ôm lấy thắt lưng của Phong Triển Nặc, bám vào thang dây lỏng lẻo, khi gần sắp tiếp cận với mặt đất thì bọn họ buông dây ngã xuống giữa không trung.

Chưa quá ba giây, động tác của Feston quá nhanh, ngay cả thời gian nói chuyện mà Phong Triển Nặc cũng không có, hắn cảm thấy vớ vẩn, sự tín nhiệm không nên tồn tại giữa FBI và sát thủ, nhưng Feston lại tin tưởng hắn.

Cảnh vật phía dưới nhanh chóng tiếp cận, hạt cát dưới ánh nắng giống như một bãi vàng, khi rơi xuống đụn cát thì hai người quay cuồng lăn trên mặt cát. Đụn cát giảm bớt trọng lực rơi xuống, Feston còn dùng thang dây để giảm xóc cho nên hai người không hề hấn gì.

Ánh mặt trời gay gắt treo trên đỉnh đầu, hiện tại là buổi chiều, “Anh–” Phong Triển Nặc phun cát ở trong miệng ra, trên mặt viết lên hai chữ nghi hoặc, “Anh không sợ tôi lầm hay sao?”

Trên người của Feston cũng bám đầy cát, “Ở nơi này, thay vì tin tưởng dụng cụ thì không bằng tin tưởng kinh nghiệm của cậu.”

Phong Triển Nặc từng giết người ở sa mạc, mà Feston không hề nghi ngờ thực lực của người này, hắn phủi cát từ trên người xuống, giữa gió bụi, lời nói mộc mạc giống như đất cát và nham thạch mãi mãi không thay đổi, giữa sa mạc mênh mông, cho dù ánh mặt trời chói chan và bão táp kịch liệt cũng không thể đánh tan lời nói đó.

Trong lòng của Phong Triển Nặc nóng lên, hắn xoay người, thản nhiên chỉ vào những cây xương rồng khổng lồ, “Không ai có thể tìm đường trên sa mạc, nhưng tôi biết khu vực này rất gần với nguồn nước.”

………

P/S: con tim xúc động đậy từ từ, không vội vã mà rất hợp lý, tiếp xúc da thịt có thể nhanh nhưng tình cảm thì phải đến một cách tự nhiên, điểm này ta thích ở couple Phê-Nặc.


35 responses to “Xích Ái Sát Thủ – Quyển 1 Chương 24

  1. jing 26/02/2012 at 8:10 pm

    tem a~

    • jing 27/02/2012 at 7:54 pm

      rầu rầu . bỏ qua vụ anh Phê nỡ * đánh yêu * Nặc thì chap này ngoài sự kịch tính về mưu kế thì ta kết cái câu “Ở nơi này, thay vì tin tưởng dụng cụ thì không bằng tin tưởng kinh nghiệm của cậu.” -> hiểu và tin tưởng là bước đầu tiên để tiến tới tình cảm mà , ngọt ngào và rất rất đàn ông ^^ thể hiện rõ tình cảm rầu nhé

      0_0 Greg -> trù dập thèn này , bán đứng anh zai . cấu kết với chị râu để làm anh Phê lo lắng =))

      • Fynnz 27/02/2012 at 7:58 pm

        =)) bạn Greg khôn lòi đó chứ, chị dâu cực nguy hiểm, đút lót trước để sau này khỏi gặp nguy hiểm 😀

      • jing 27/02/2012 at 8:05 pm

        =)) cơ mà đắc tội anh zai , ăn đấm là còn nhẹ , ^ o ^ ta bắt đầu cảm nhận sự dịu dàng của anh Phê rầu , êu ôi , băng bó dịu dàng thế , chăm chút thật , mê rầu =))

        • Fynnz 27/02/2012 at 10:42 pm

          người ta dịu dàng từ trong bản chất rầu nàng :>

      • Tử La Lan 07/02/2013 at 12:00 am

        Greg, làm tốt lắm

  2. Yumi Ling 26/02/2012 at 8:26 pm

    ta wá ngạc nhiên lun nha ‘O’
    ko ngờ bé Nặc bắt tay vs bạn Greg, đúng là làm anh Phê trờ tay ko kịp a ~
    mà anh Phê lo cho bé zữ a, sợ ngta té bị thương kà XD~~~
    ” một cú đấm đập thẳng vào mặt, hắn bị đánh ngã xuống sàn. ”
    có cái này là ko chấp nhận đc, ko bik thương hoa tiếc ngọc j hết =.=

    • Fynnz 26/02/2012 at 11:08 pm

      :> ừ, cũng may nhờ như vậy mà anh Phê đỡ khó xử.

      hô hô, vì em Nặc chọc giận anh Phê, mà lúc này em Nặc chưa chính thức là vợ anh Phê nên anh Phê phải dạy dỗ trước, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về mà 😀

  3. Rin 26/02/2012 at 8:44 pm

    Èo…..
    Hóa ra là e Nặc bắt tay vs e Greg…thảo nào e ý cứ tưng tửng…phơn phởn để mặc cho a Phê lo lắng “mất ăn mất ngủ” vì e ý=)))))

    Gian tình của 2 anh đến người ngoài nta còn nhận ra nữa là=))))…Nếu Mar mà hok phải là kẻ đáng bị giết thì ta nghĩ bà cô đó cúng cho vào phần tử fan-gơ đc=))))))…nói đến đây lại nhớ…..trong truyện này có fan-gơ hok ấy nhỉ=)))….

    e Nặc còn thiếu điều thứ 4 là dám gọi đt phá vỡ đoạn cao trào trong mấy chương trc=)))…điều thứ 5 là dám động vào chồng của e ý=))))….chỉ cần 2 điều như vậy là đủ bị xử bắn rồi=))))

    P.s:Giữa sa mạc thì có tiếp xúc thể xác ah=))))…hok sợ chết cháy thành món thịt nướng cát ư=)))))

    • Fynnz 26/02/2012 at 11:24 pm

      =)) 2 bạn chưa thử cảm giác *yêu* trên sa mạc nên muốn thử 1 chút xem có thích ứng ko, nhưng chắc là ko rồi =)) =))

      trong đây ta chưa thấy fangirl chính thức, nói chung là có 1 nàng khá tưng tửng, nhưng chưa đến mức gọi là fangirl theo tiêu chuẩn của ta :D, tiêu chuẩn fanboy fangirl của ta cao lắm à.

  4. Y Đình 26/02/2012 at 8:47 pm

    hay kinh khủng, a Phê lại lợi dụng cơ hội ăn đậu hủ nhá, hớ hớ hớ

    • Fynnz 26/02/2012 at 11:26 pm

      có cơ hội thì cứ lợi dụng, trai khôn mà 😀

  5. yellow92 26/02/2012 at 8:47 pm

    Cái ả Maberly đó ngu cho chết a, dám tính kế bé Nặc, thực đáng đời
    Lòng nghi kị của bé Nặc cũng k phải là bình thường nha, anh Phê đã nói rõ ra như thế tình cảm của mình, vậy mà đến lúc sinh tử vẫn cho rằng bản thân chả ai lo lắng, quên luôn anh Phê lun. Tự hỏi bao giờ bé Nặc mới học được cách tin tưởng anh Phê nhi? =.=
    P/S: Cái vụ “tiếp xúc da thịt có thể nhanh nhưng tình cảm thì phải đến một cách tự nhiên” của nàng í, ta đồng ý vs vế sau cơ mà cái vế đầu thì theo nguyên tắc thông thường, k phải rằng phải có tình cảm nó mới đến cái tiếp xúc da thịt sao a. =.=

    • Fynnz 26/02/2012 at 11:28 pm

      ồ, có đôi khi tiếp xúc da thịt nó đến trước, rồi từ từ mới vun đắp được tình cảm, đây là trường hợp dành cho mấy bạn vô cảm như 2 người trong đây :>. Cái này ta thấy đúng :>.

  6. kumori 26/02/2012 at 9:41 pm

    Không biết là anh Phê giận vì 2 bạn Greg và Nặc bắt tay sau lưng anh hay vì ghen nữa kìa :>.
    Có vẻ quá khứ của em Nặc không mấy mặn mà, làm cho Nặc luôn có cảm giác bị bỏ rơi, cô đơn, nhưng từ bây giờ em Nặc đã có anh Phê ở cạnh rồi, cái đuôi dai dẳng và bám dính nhất, ko sợ cô đơn :>.

    • Fynnz 26/02/2012 at 11:30 pm

      ừ, quá khứ của em Nặc có nhiều khuất mắc lắm, nói chung bạn số khổ, ko phải bạn ác và vô cảm, nhưng chỉ có anh Phê hiểu bạn thôi :).
      mà cả quá khứ của anh Phê cũng vậy, nhưng quá khứ của em Nặc sẽ được Hỏa Ly mở ra trước, còn của anh Phê thì vẫn chưa, bạn Phê bí ẩn =.=.

  7. Tiểu Quyên 26/02/2012 at 10:00 pm

    ta nghĩ muốn anh Nặc tin tưởng anh Phê chắc phải mất một thời gian nữa a
    tình cảm 2 anh cứ từ từ mà tiến triển vậy mới vui a, ta thích ngược anh Phê nhiều chút nữa

    • Fynnz 26/02/2012 at 11:23 pm

      chậc =)), đúng là sủng thụ mà, còn đòi ngược anh Phê nữa chứ.

  8. ixora 26/02/2012 at 10:11 pm

    Fic của Hỏa Ly luôn là vậy mà, có sự hấp dẫn từ thể xác, nhưng hai người thật sự đến với nhau vì tình cảm, ko phải vì đam mê thể xác.

    Chuyển biến thật bất ngờ nha, mà rất ư hợp lý, Nặc là sát thủ nhìn tiền ko nhìn người mà, nên Greg vô cùng khôn ngoan nhé. Cái bà Mar đó chết đúng ý bà ta vô cùng.

    Phê giận là phải rồi, một người là em họ, một người là mình thích, thế mà bắt tay nhau ko thèm nói với mình một tiếng, hại Phê lo lên lo xuống, muốn bảo toàn cả hai bên mà cứ tính trước tính sau, mất ko biết bao nhiêu tế bào não vì hai người này, ko giận sao được.

    Nặc cảm động rồi kìa, Phê tin tưởng mình vô cùng, chuyện sống chết mà chỉ cần nghe một lời là làm theo, đã vậy còn ôm lấy Nặc, lấy thân làm đệm cho Nặc nữa chứ.

    • Fynnz 26/02/2012 at 11:20 pm

      ừ, nếu đam mê thể xác thì sẽ chóng chán nhanh nguội lắm :>, phải có hấp dẫn từ tình cảm mới níu kéo lâu dài được, nhất là trong quan hệ cảnh sát và sát thủ như vậy.

  9. behienkhicon 27/02/2012 at 4:43 am

    cho anh Nặc một tràn *pháo tay* … phải làm cho anh Phê biết mình cũng có “giá” lắm chứ bộ … cho anh Phê lo lắng chơi vậy … “xúi quẩy” …

    • Fynnz 27/02/2012 at 2:28 pm

      ừ :D, anh Phê là tình yêu vô giá của bé Nặc mà.

  10. Bao Bao 27/02/2012 at 12:03 pm

    ta ko hỉu sao nàng jing lúc nào cũng mau tay lẹ chân thế ~~

    • Fynnz 27/02/2012 at 2:35 pm

      ngồi canh sẵn như mèo canh chuột.

  11. Tiểu Uy Uy 27/02/2012 at 8:05 pm

    Hum wa ta onl dt nên ko com được hôm nay lết vào com nhân tiện chờ chương mới đọc lun=)))
    Rõ ràng e Nặc cũng chả muốn giết e họ của a Phê đâu :”> thấy a ấy bị bắn chắc xót lắm nga :X:X:X nếu ko phải đang tronh tình cảnh nguy hiểm ta còn tưởng 2 a đang đi nhảy dù ở sa mạc để hưởng tuần trăng mật =)))

    • Fynnz 27/02/2012 at 10:47 pm

      =)) ồ hưởng tuần trăng mật ở sa mạc thì *thú* lắm, khỏi cần đốt lửa để hâm nóng tình cảm.

      • Tiểu Uy Uy 27/02/2012 at 10:55 pm

        =))) 2 a ấy ở kế nhau đã đủ nóng rùi. vào sa mạc nữa là thành cái lò luôn =)))

        • Fynnz 27/02/2012 at 11:04 pm

          hâm nóng tình cảm mà :D, đặc biệt là 2 bạn lạnh như cục đá thế này thì nên hâm nóng trên sa mạc :D, kích thích từ ngoài vào trong.

          • Tiểu Uy Uy 27/02/2012 at 11:08 pm

            =))) kích thích từ trong truyện ra tới ngoài truyện là khán giả chúng ta đây =)))

  12. jasminluvkyu 03/07/2012 at 12:15 am

    hì,giờ thì khỏe rùi,,nhưng Phê vừa zui vừa giận nha,Nặc lừa Phê mà =)) phạt đi =))

    • Fynnz 03/07/2012 at 9:51 am

      từ từ sẽ phạt, phạt gì sớm thế =))

  13. clampvn 26/07/2012 at 12:28 am

    Lâu rồi mới thấy vụ công phạt thụ bằng nắm đấm =))
    Thực ra ta thấy mỗi khi công phạt thụ, ko phải dòng ngược thì toàn đè lên giường xử lý =))
    Nhân nói tới vụ này, ngược thân ngược tâm từ hồi tới giờ, đọc Ràng buộc là vẫn thấy ngược nhất. Nghĩ lại vẫn đau lòng

    • Fynnz 26/07/2012 at 3:16 pm

      cho nên ta ko dám đọc Ràng buộc, mặc dù mọi người đều bảo là cực hay T__T

      • clampvn 26/07/2012 at 3:39 pm

        bản thân rất cuồng ngược tâm + cường cường + HE nên cứ thấy là nuốt à
        Ràng buộc với anh thụ thì có thể coi là ngược tâm từ đầu chí cuối, anh ý làm cảnh sát chìm, lại lỡ yêu kẻ mình điều tra, cuối cùng vừa yêu vừa đi lập kế hoạch cho anh công tán gia bại sản, phải chạy trốn, tới người có thể coi là cha nuôi cũng vì ảnh mà chết. Nói chung là làm anh công rất thê thảm. Rồi thì anh công cũng báo thù trong dằn vặt, trong ghen vì ứ biến anh thụ có yêu mình hay ko. A công anh ý tra tấn bạn thụ tới mức mà bạn thụ ko trở về trạng thái ban đầu được nữa rồi mới nhận ra là a ý vẫn ko thể giết a thụ được. Rồi thì anh liều mạng bảo vệ bạn thụ, nhưng bạn thụ lại hận anh mất tiêu rồi. Nhưng tới phút cuối, khi a bị người ta ám sát, bạn thụ cứu anh nhưng đồng thời cũng giả chết. Anh đau lòng mất 3 năm thì mới biết được chuyện này, lại chạy đi tìm người ta an ủi chăm sóc, “mua chuộc” người nhà thì mới được anh thụ tha thứ. Nói chung là khá hay, ngược tâm phải biết =))

        À, mà nàng có đọc Chính cổ ko? hơi ngược tâm xí, nhưng hay lắm à. Bạn công là vua, cương ngạo, mưu mô, bạn thụ thì tâm cơ, xảo quyệt, lắm mưu nhiều mẹo, giỏi đánh động lòng người. Đọc truyện này nhiều khi cười ra nước mắt, bạn công đuổi theo bạn thụ, bắt được bạn đấy mấy lần mà ứ làm ăn gì được, lại còn bị bạn ấy trêu tức cho ko thị tẩm đươc cả tháng =)). Nói chung là ta thích

        • Fynnz 26/07/2012 at 5:00 pm

          ta chưa đọc luôn Chỉnh Cổ luôn, mấy cái ngược tâm thì ta ko đọc, vì ta edit dịch truyện, lại đi làm đi học, nhiều thứ lung tung nữa, ko thể để đầu óc nặng nề được, cho nên chỉ đọc cái gì vui vẻ hạnh phúc 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: