Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Xích Ái Sát Thủ – Quyển 1 Chương 42


.::Chương 42 – Lý Do Lưu Lại::.

“U Linh, cậu không vô tình như chính mình đã tưởng.”

Những lời này tựa như một trận bão táp đột nhiên kéo đến, ngón tay đang đặt trên cò súng cơ hồ là muốn ấn xuống, nhưng Feston dường như cảm thấy vẫn chưa đủ, “Không có sát thủ nào sẽ cứu một con vật, cậu quan tâm đến Bob, cứu Will, còn tha cho cấp dưới của tôi, đáng lý cậu có rất nhiều cơ hội để ra tay.”

Rất nhiều cơ hội, nếu Phong Triển Nặc muốn giết bọn họ thì cho dù các thành viên của đội đặc nhiệm ST đều là tinh anh được tuyển chọn thì vẫn còn kém rất xa so với sát thủ số một đã trải qua muôn ngàn thử thách và huấn luyện.

“Câm miệng!”

“Đây là tôi nợ Will, tôi muốn cậu phải ở lại với tôi, cậu không được phép rời khỏi Chicago, cho dù tôi dùng cách này để giữ cậu lại thì cậu cũng không được từ chối.”

“Anh dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi, vì cái gì muốn tôi ở lại với anh, đó là chuyện của anh và cậu ta–”

“Chỉ cần dựa vào việc cậu làm cho tôi phải nợ cậu ta!” Feston cau mày, “Là sự xuất hiện của cậu làm thay đổi hết thảy, mỗi khi tôi nhìn thấy Will thì tôi lại chỉ nghĩ đến cậu, nhìn lên công văn trên bàn làm việc, rõ ràng có rất nhiều vụ án nhưng cuối cùng tôi chỉ lật duy nhất một bộ hồ sơ, mỗi ngày đúng sáu giờ thì tôi sẽ thức dậy, nhưng dạo này tôi thường xuyên mất ngủ, sinh hoạt của tôi bị đảo lộn, cuộc sống của tôi cũng bị đảo lộn, tất cả đều là vì sự xuất hiện của cậu, cậu còn muốn tôi nói rõ hơn nữa hay sao? Tóm lại tôi không cho phép cậu rời đi.”

Tầm mắt thông qua ống ngắm mà quan sát bốn phía, tiếng gió gào thét ở trên cao nhưng giọng nói kia vẫn mạnh mẽ rõ ràng như vậy, Phong Triển Nặc không hề nhúc nhích, tựa như một pho tượng, mỗi một phần trên cơ thể đều bảo trì ở trạng thái bất động, nhưng có một nơi lại không thể kiềm chế mà lại nhảy lên một cách điên cuồng.

Hít một hơi thật sâu, hắn nhếch môi, “Đừng nhiều lời với tôi, nếu không muốn Will gặp chuyện bất trắc thì câm miệng của anh lại, hiện tại tôi đang bảo vệ người của anh, trừ phi anh muốn cậu ta chết, nếu không thì đừng gây trở ngại cho tôi.”

“Tôi luôn xem cậu ta như em trai.” Đây là câu nói cuối cùng của Feston, sau đó hắn cúp máy.

Tiếng gió tiếp tục thổi vù vù, mái tóc trên trán không ngừng phất phơ, lộ ra một cái nhướng mày, Phong Triển Nặc nhìn chiếc di động thật lâu, vừa rồi hắn mới nghe thấy cái gì? Vì sao hắn đang chấp hành nhiệm vụ mà lại gọi điện cho Feston? Mà Feston lại nói ra những lời này với hắn, thật sự là quái đản.

Feston xem Will là em trai? Khóe miệng lại nhếch lên, Phong Triển Nặc tiếp tục nhiệm vụ của mình, phạm vi mục tiêu của hắn rất rộng, Feston thật sự tìm cho hắn một việc tốt, phải giải quyết đám người có ý đồ bất lợi với Will, mà còn phải giám sát thằng nhóc đó hai mươi bốn giờ.

Loại bỏ những tạp niệm trong lòng, hắn tiếp tục quan sát, công việc là công việc, hắn sẽ không để cho bất luận chuyện gì ảnh hưởng đến mình, bất cứ chuyện gì cũng không thể.

“Không được nhúc nhích.” Cái gáy của hắn bị họng súng chỉa vào, “Mày tốt nhất đừng nhúc nhích, nói cho tao biết là ai thuê mày–”

Phốc phốc, hai tiếng súng rất nhỏ, người đánh lén hiển nhiên không biết mình đang đối phó với ai, động tác nhanh như bóng ma, Phong Triển Nặc căn bản không đợi đối phương nói cho hết lời, hắn móc ra một khẩu súng lục từ trước ngực, viên đạn xuyên qua khe hở giữa nách mà bắn trúng đối phương, khẩu súng lục màu bạc được trang bị ống hãm thanh lại một lần nữa được cất vào.

Sau đó hắn mới quay đầu lại, người nọ nằm dưới đất, viên đạn bắn trúng tim, “Thật đáng tiếc là mày vĩnh viễn không thể biết được.”

Giúp người nọ khép lại hai mắt, hắn lại trở về vị trí ban đầu, đối diện với tòa nhà kia, Will đã biến mất, là tự mình rời đi hay là bị bắt cóc?

Thu hồi khẩu súng ngắm, hắn bước qua xác chết, cái này cứ để lại cho cảnh sát xử lý, người nọ chưa chắc là cùng nghề với hắn nhưng mục đích nhất định là vì Will, góc độ của hắn cũng là nơi tốt nhất để ngắm bắn, hắn đã sớm biết sẽ có người tình cờ gặp hắn, vì cùng mục tiêu nhưng khác mục đích.

Bọn họ chỉ muốn dùng Will để áp chế Feston cho nên sẽ không giết cậu ta, không hề luống cuống, Phong Triển Nặc thu hồi dụng cụ rồi xuống lầu.

Khu Loop, học viện nghệ thuật Chicago hùng vĩ đồ sộ, Will chính là sinh viên nơi này, học viện là do nhà bảo tàng và trường học kết hợp thành, khi Phong Triển Nặc mặc một bộ đồ đơn giản thoải mái tiến vào thì không hề khiến cho bất kỳ ai nghi ngờ, học viện mở rộng cửa, có sinh viên cũng có các du khách ghé thăm những tác phẩm nghệ thuật.

Theo hắn quan sát thì mặc kệ đối phương là ai, những người đó còn chưa biết Feston đã mời hắn để giải quyết vấn đề, hắn nhanh chóng tìm được Will trong đám đông, Will vừa đi vừa đang nhìn láo liên, dường như muốn tránh né kẻ nào đó, khi hắn xuất hiện trong tầm mắt của Will thì nét mặt của Will lập tức thay đổi.

Hắn xác định Will muốn tránh né hắn, giả vờ như không quen biết hắn, Will bước ngang qua trước mặt, “Tôi không cần anh đến bảo vệ!”

Phong Triển Nặc thản nhiên như khách du lịch đi theo phía sau Will, “Có người trả tiền thì tôi sẽ làm việc, đây là giao dịch, mặc kệ cậu mất hứng hay không thì mục tiêu của tôi là những người gây bất lợi cho cậu, tôi không bảo vệ bất luận kẻ nào, tôi tới đây để giết người.”

Hắn dám nói đến việc giết người một cách dễ dàng như vậy, Will cúi đầu đi phía trước, “Nếu không phải là anh ấy nhờ anh thì anh có đồng ý hay không?”

Bọn họ đều không nhắc đến tên của một người, Phong Triển Nặc xem xét vài tác phẩm với trường phái ấn tượng, “Cho dù là ai thì tôi cũng sẽ vui vẻ nhận lời, cậu không có quyền chất vấn tôi, hiểu chưa?”

Ánh mắt di chuyển trong đám đông, bất cứ lúc nào cũng có thể rút súng ra khỏi lưng, nhưng hắn nhàn nhã tựa như đang đi dạo, Will bất chợt dừng lại rồi quay người, hơi hơi cười khổ, “Nghe giọng điệu vừa rồi của anh rất giống như Feston, khi anh ấy nói như vậy thì tôi phải nghe theo, nếu không anh ấy sẽ nổi giận.”

“Tôi không phải Feston, nhưng nếu cậu không nghe lời của tôi thì tôi cũng sẽ nổi giận, mà tôi nổi giận thì không ai có thể cam đoan hậu quả mà mình sẽ gánh vác.” Will đứng im, Phong Triển Nặc cũng đứng im, đối mặt với một bức tranh trừu tượng, “Cảm giác của cậu có lẽ bởi vì tôi và anh ta giống nhau.”

Đặc vụ FBI và sát thủ giống nhau? Will không thể hiểu nổi, “Làm sao mới có thể làm cho anh từ chối vụ giao dịch này, rời khỏi nơi đây?” fynnz.wordpress.com

Will không thích hắn, đây là điều chắc chắn, Phong Triển Nặc lộ ra một nụ cười kỳ dị, “Có hai khả năng, hoặc là cậu chết hoặc là những người đó chết, nhiệm vụ thất bại hoặc thành công thì đều có thể làm cho tôi rời đi, cậu thích loại nào, nhóc con?”

Phong Triển Nặc lướt qua người của Will, mang theo một cơn gió lạnh dày đặc, hắn bị vẻ mặt của Phong Triển Nặc hù dọa, nhưng liền nhanh chóng đuổi theo, “Cho nên tôi có thể cho rằng anh là vì anh ấy? Anh vì anh ấy mà ở lại Chicago để bảo vệ tôi, tuy rằng tôi biết rõ anh và anh ấy sẽ không có kết quả gì…”

Thời tiết của Chicago tựa như tính tình của Phong Triển Nặc, ánh mặt trời biến mất, chỉ còn lại vẻ âm trầm, “Cẩn thận cái miệng của cậu đó.”

Thật muốn cho thằng nhóc này một viên đạn.

Sờ cằm, U Linh lại một lần nữa nhếch môi, hắn xoay lại nhìn Will, “Cậu có thể ghét tôi, đương nhiên tôi cũng không hề thích cậu, cậu muốn dùng tánh mạng của mình để mạo hiểm, muốn mình trở thành nhược điểm của anh ta thì cậu có thể tránh né tôi, làm cho nhiệm vụ của tôi thất bại, cậu thấy thế nào?”

Đôi mắt mỉm cười, có lẽ phần lớn mọi người đều không thể kháng cự được sức quyến rũ của nụ cười này, nhưng Will lại rét run cả người, nếu hắn trở thành nhược điểm của Feston…..

“Được rồi, tôi sẽ phối hợp với anh, cho đến khi anh hoàn thành nhiệm vụ.” Hắn không muốn trở thành trói buộc.

“Tốt lắm, xem ra cậu hiểu rõ tình cảnh của mình.” Phong Triển Nặc tỏ ra khen ngợi.

Bước chân nhàn nhã đi về phía Will rồi lập tức đẩy đối phương ra phía sau, trong khi viên đạn bắn về phía đám đông, có người bị bắn trúng rồi ngã xuống, Will quá sợ hãi, “Người kia–”

“Người kia có súng, là nhằm vào cậu, chẳng lẽ cậu còn tưởng rằng tôi sẽ tùy tiện giết người hay sao, tôi cũng không muốn lãng phí đạn của mình.” Nhìn thấy có người ngã xuống, trước ngực đổ máu, mọi người xung quanh đều lui ra, nhất thời dẫn đến một trận hỗn loạn.

Cho dù rơi vào tình huống như vậy thì người đàn ông này vẫn rất ung dung, hắn nổ súng mà không hề để lại bất kỳ dấu vết nào, nhanh chóng lẻn vào đám đông rồi rời khỏi hiện trường, đây là lần đầu tiên Will gặp phải chuyện như vậy, cho nên chỉ có thể bám theo Phong Triển Nặc mà rời khỏi nơi này.

Bọn họ gặp được Feston ngay trước cửa học viện, hắn rất hiếm khi đến nơi này, Will còn ngạc nhiên khi phát hiện trong tay của hắn còn cầm một túi giấy, chiếc túi giấy bay thẳng vào tay của tên sát thủ, “Của cậu.”

Phong Triển Nặc ngửi được mùi gì đó trong túi giấy, nhìn Feston một cách bất ngờ, đối phương cũng đang nhìn hắn, hắn mở ra túi giấy rồi nhìn vào trong, “Burger thịt bò? Bánh mì? Còn có cả nước ngọt? Như vậy có keo kiệt quá không? Nể mặt tôi vừa giải quyết hai người, chẳng lẽ anh không thể đãi tôi một bữa đại tiệc được hay sao?”

“Mục tiêu xuất hiện?” Feston để cho Will ngồi vào xe trước, hắn đứng bên ngoài xe cùng Phong Triển Nặc nhìn vào đám đông đang ồ ạt tràn ra.

Có người báo cảnh sát, thi thể kia sẽ nhanh chóng được điều tra, Phong Triển Nặc cầm lấy cái bánh burger rồi gật đầu, “Còn có một tên ở mái nhà, tôi đã điều tra, không có chứng minh thư, còn những chuyện khác thì anh có thể yên tâm, không có ai nhìn thấy.”

“Cậu tránh khỏi camera, đương nhiên tôi đã sớm biết.” Ở trong này đàm luận về thủ pháp giết người là một chuyện rất kỳ dị, Feston nhìn Phong Triển Nặc ăn bánh burger, hắn lấy ra lon nước ngọt đưa cho Phong Triển Nặc, “Chưa ăn trưa à?”

“Không phải là anh biết tôi chưa ăn trưa nên mới mang đến cho tôi hay sao?” Phong Triển Nặc liếm ngón tay bị dính tương, đem lon nước ngọt bỏ lại vào túi giấy, “Hoặc là nước lọc hoặc là rượu, tôi chỉ uống hai loại này.”

“Cậu thật sự là thích bắt bẻ.” Feston nhìn đôi môi bị dính tương của Phong Triển Nặc.

………

P/S: muốn liếm tương dùm bé Nặc lắm phải không?

30 responses to “Xích Ái Sát Thủ – Quyển 1 Chương 42

  1. jing 06/03/2012 at 8:10 pm

    tem a~

    • jing 07/03/2012 at 8:01 pm

      * ực * anh làm giề mà k lao vào * căn * môi em nó đi , chao ôi , môi đo đỏ mọng nước pha chút mùi tương -> k thú tính lên mới là lạ

      hắc hắc , có vợ ở cạnh là bơ luôn tình nhân bé nhỏ =)))))))))))))) khôn thế k biết

      P/S: nàng ơi , 8/3 đi ăn tiệc nhiều nơi không thí 😛

      • Fynnz 07/03/2012 at 8:31 pm

        =)) chứ Phê mà bơ vợ là bị fangirl ném dép chết ngay tại chỗ, khỏi cần chờ vợ bắn nát mông

        P/S: chắc ta ko đi đâu đâu :D, mua đồ về nhà mừng 8/3 với cả nhà thôi.

  2. lovelymouse 06/03/2012 at 8:17 pm

    anh Phê muốn liếm tương trên môi bé NẶc thì xông vào đi, còn chần chừ gì nữa
    chẹp chẹp , cắn khăn tay ngồi nhòm

    • Fynnz 06/03/2012 at 9:10 pm

      thế thì lộ quá =)), lỡ bị ai thấy ngoài Will thì hơi phiền, cảnh sát hôn sát thủ đó :>, coi chừng paparazi.

  3. Yumi Ling 06/03/2012 at 8:30 pm

    tất nhiên là muốn a ~
    ko thì nhìn môi ngta làm j =]]]
    đề nghị em nhỏ Will đừng chọc giận bé Nặc nga
    bé nó nổi khùng lên thì anh Phê lại phải chịu trận chung bi zờ
    hình phạt dành cho cả 2 là bị súng bắn vào mông =]]]]]]

    • Fynnz 06/03/2012 at 9:09 pm

      =)) cho nên anh Phê nhanh chóng tiễn bước em về, kẻo bị vạ lây từ em Nặc thì khổ

  4. Zunky 06/03/2012 at 9:05 pm

    rồi rồi …2 anh lại wên mất tiu có ai ở trong xe à ..ây ây ==!…Pé will nứ nói pậy j mà hok có KQ..cẩn thận chọc Nặc là chjk như chơi =]]]]]

    • Fynnz 06/03/2012 at 9:12 pm

      =)) bé Will ngây thơ mà, có biết là mình nói như vậy sẽ dễ dẫn đến 1 màn nát mông đâu.

  5. behienkhicon 06/03/2012 at 9:23 pm

    nhìn hai người này ăn hambuger sao mình thèm thế nhỉ … chắc lát đi ăn xem có được ngon như vậy không … bé will hình như hơi ngây thơ thì phải hay là bé cố ý ta …!

    • Fynnz 06/03/2012 at 9:37 pm

      =)) lâu rồi cũng chưa ăn hamburger.

      Bé Will ko phải ngây thơ kiểu ko biết gì, mà chỉ là bé suy nghĩ đơn giản nhưng lại sâu sắc :>

  6. Y Đình 06/03/2012 at 10:12 pm

    ô hô, nhìn môi, nhìn môi kìa, hun đi hun đi, còn chần chờ j nữa, mau lên a, =))

    • Fynnz 06/03/2012 at 11:05 pm

      =)) từ từ, thiếu gì cơ hội chứ.

  7. ixora 06/03/2012 at 10:44 pm

    Muốn, muốn, muốn chứ, nếu ko phải ở nơi đông người, lại có Will ở trong xe thì mình chắc chắn 100% là Phê sẽ liếm (có khi nào mình hố ko nhỉ, mở chương kế ra thấy ngay cảnh Phê liếm ko :), liếm xong còn có thể hùng hổ bảo mình đang giúp đỡ mà 🙂

    Xem Phê có thương Nặc ko nào, bị Nặc gọi phá ko ăn trưa được, nhưng nhớ Nặc thế nào cũng vì mục tiêu mà ko ăn, nên mua tá lả cho Nặc ăn, chỉ là bị Nặc chỉnh chút xíu cho biết được khẩu vị của Nặc mà thôi, cái kiểu nói chuyện lúc đó tự nhiên mình thấy giống làm nũng nha, giống như tạo cơ hội cho Phê lần sau phục vụ Nặc ăn uống nhớ lấy đúng yêu cầu của Nặc vậy.

    Will đúng là thức thời, mặc dù lúc đầu ko thích, đi theo bảo Nặc đừng theo bảo vệ mình nữa, nhưng khi nghe Nặc bảo mình sẽ thành nhược điểm, thành trói buộc của Phê thì nghe theo liền.

    Mình thích lí do nhờ Nặc bảo vệ cho Will nha, vì Nặc làm cho anh nợ Will. Phê ko yêu Will, nhưng Will là đứa bé ngoan, vì thế gắn bó lâu nay Phê đã có tình cảm với cậu bé, vì thế tự nhiên ở đâu xuất hiện Nặc khiến Will bị bỏ sang bên, mà chưa kịp chuẩn bị tinh thần gì cho thằng bé, lại để thằng bé thấy cảnh Phê ko còn nhớ gì trên đời mà hôn đắm đuối Nặc. Nên giờ Nặc phải ở lại với Phê, cùng với Phê trả nợ cho Will. Nghe lời tỏ tình sặc mùi “trách yêu” thế này, làm sao Nặc còn ăn giấm được.

    • Fynnz 06/03/2012 at 11:09 pm

      Phê nợ Will cũng vì bấy lâu nay Will làm…tình nhân của anh để giải quyết nhu cầu, nói trắng ra là như vậy, trong khi Phê chẳng thể đáp lại tình cảm của Will, cho nên nợ càng thêm nợ mặc dù ngày xưa có cứu Will, nhưng lúc đó chỉ là nhiệm vụ mà thôi =)) =)).

  8. taodo 06/03/2012 at 10:47 pm

    thể nào ta cứ thấy thiếu thiếu gì đó,, hóa ra mình bỏ ngay chương này mà nhảy sang luôn chương 43, thật đúng là biết tìm xôi trc mà thưởng thức (mặc dù không hoàn chỉnh).

    • Fynnz 06/03/2012 at 11:09 pm

      trời ạ =)), bó tay nàng, mê xôi.

  9. Tiểu Quyên 06/03/2012 at 11:19 pm

    tội cho will bị 2 anh bỏ quên
    vậy mà ta tưởng 2 nh hôn nhau chứ , tiếc quá

    • Fynnz 07/03/2012 at 8:22 am

      hôn gián tiếp =))

  10. lilith12356 07/03/2012 at 10:21 am

    từ bao giờ hảo ly có anh công biết chần chừ thế này nhỉ? hông phảo vị nào có cơ hội ăn đậu hũ đều xông vô sao? anh phê bị đột biến gen hả hay là sợ xông lên bị vợ đấm cho 1 cú

    • Fynnz 07/03/2012 at 10:51 am

      ko phải là chần chừ, mà là có chừng mực :), vì thân phận của 2 người, 1 là cảnh sát, 1 là sát thủ, ko phải như những người kia, nhất là lúc này chưa công khai tình cảm, nếu cư xử ko tốt sẽ dẫn đến những hệ lụy sau này. Ta thấy như vậy mới hợp tình hợp lý, ko phải ai mới yêu nhau mà đã công khai hôn hít nhau ngay giữa đường giữa xá đông người, lại là đồng tính. Lần trước Phê hôn Nặc khi có Will ở đó, dù sao cũng là chỗ vắng vẻ, còn hiện tại là trước cửa trường học :), dễ dẫn đến chú ý ko cần thiết.

  11. Tiểu Uy Uy 07/03/2012 at 12:15 pm

    Phong Triển Nặc xem xét vài tác phậm với trường phái => tác phẩm nè nàng
    Nga~ theo ta thấy Nặc thật sự bị dao động bởi lời a Phê nói. Hiện tại thì cả 2 đều chịu ảnh hưởng của nhau kaka. Nhưng ta thật sự ko muốn bé Nặc bị tàn phế te tua này nọ rùi mới được ở bên a Phê mà ko bị bắt vào tù đâu TT^TT

    • Fynnz 07/03/2012 at 1:47 pm

      gì mà tàn phế te tua, anh Phê cưng bé như trứng thì làm sao để bé xảy ra việc gì cho được :D, cho dù có xảy ra việc gì thì cũng có anh Phê lo hết :>, an tâm, an tâm ^o^.

      • Tiểu Uy Uy 07/03/2012 at 1:59 pm

        an tâm an tâm kaka thnks nàng. càng đọc càng lo lắng :”> ko tài nào đoán trước dc việc sắp xảy ra. mà ta cũng ko muốn đoán =)) thuận theo tự nhiên xem 2 a kích thích nhau đi =)))

  12. Bao Bao 07/03/2012 at 3:40 pm

    like cái câu “P/S: muốn liếm tương dùm bé Nặc lắm phải không?” of nàng cực kỳ =))

    anh í mún chết đi đc ấy chứ ^^

    • Fynnz 07/03/2012 at 4:59 pm

      😀 chẳng qua địa điểm ko cho phép thôi

  13. aquarta 06/07/2012 at 9:18 pm

    ah, ta phát hiện một chuyện thú vị là, các bé thụ khi ăn gì ý hay bị dính tí ti trên môi. đó có gọi là thủ pháp quyến rũ không ta …=))))

    • Fynnz 06/07/2012 at 9:43 pm

      =)) bày đặt đó nàng. Muôn anh công chiếm tiện nghi, ăn đậu hũ.

  14. latdatjj 17/07/2012 at 4:29 pm

    Hắk-thấy rồj nhá-thằng Phê nó tương 1tràng piết bao cảm xúk của nó-sau đó chốt lạj 1câu “Tôj luôn xem cậu ta như e trai” hắk-thế là rõ rùj nhá. 1câu của thằng Phê mà kó thể hoà tan káj hũ dấm to trong lòng Nạc.chậk.HAY 😀

    • Fynnz 17/07/2012 at 5:46 pm

      =)) anh Phê thâm lắm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: