Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Chiêu Tài – Chương 3 + 4


.::Chương 3+4::.

Chiêu Tài đứng trước nhà của Phó Quyền, hai tay co lại rồi cào lên cánh cửa, âm thanh kén két làm cho người ta sởn gai ốc.

Phó Quyền bị tiếng gõ cửa đặc thù làm cho da đầu run rẩy, ngay cả sách cũng không kịp buôn mà đã vội vàng chạy đi mở cửa.

Chiêu Tài cào đến mệt mỏi, hắn buông một tay xuống, làm cho bàn tay còn lại tiếp tục quơ quào, đến khi cửa mở ra, tay của hắn vẫn còn duy trì ở tình trạng co lại, suýt nữa đã cào trúng mặt của Phó Quyền.

Sau khi Phó Quyền thấy rõ người đến thì liền ngây người một chút, “Không biết các hạ tìm ai?”

“Tìm Phó Quyền.” Chiêu Tài nạy vụn gỗ ở trong móng tay ra, trả lời mà không hề ngẩng đầu lên.

“Ta chính là Phó Quyền.”

“Tiễn Cơ bảo đêm nay ngươi đi qua dùng bữa tối.” Chiêu Tài nói xong liền xoay người rời đi, đi được hai bước thì lại lui về, cũng may Phó Quyền vẫn chưa đóng cửa lại. Chiêu Tài nhìn Phó Quyền một chút, vẻ mặt thần bí mà tiến đến trước mặt Phó Quyền, sau đó giơ lên một tay che miệng lại rồi nói thầm, “Ngươi có ăn hay không?”

“Ý của huynh đài là sao?”

Dùng từ một cách nho nhã, Chiêu Tài nghe xong liền cảm thấy mất kiên nhẫn, “Ý là hỏi ngươi có ăn nhiều hay không đó?”

Phó Quyền vội đáp, “Không nhiều lắm, không nhiều lắm.”

“Vậy là tốt rồi.” Chiêu Tài vừa lòng gật đầu, không thể nạy ra vụn gỗ, hắn liền dùng răng cắn bớt móng tay.

Tiễn Cơ vừa kho cá xong, đổ nước dùng vào nồi, sau đó đem củ cải bỏ vào bên trong, Chiêu Tài vừa cắn móng tay vừa quay về.

“Gọi Phó Quyền hay chưa?”

Chiêu Tài thò đầu vào nồi để ngửi mùi cá, “Đã gọi.”

“Ừ.”

“Tiễn Cơ, cái tên Phó Quyền nói chuyện rất kỳ lạ.”

“Làm sao mà kỳ lạ?”

Chiêu Tài chà xát cánh tay, toàn thân ưỡn ẹo một cách mất tự nhiên, “Nghe hắn nói chuyện mà không hiểu sao cứ thấy lông tay lông chân dựng đứng cả lên.”

“Hắn là một người rất đức hạnh.” Tiễn Cơ mỉm cười rồi đậy nấp nồi lại, đem khăn nhét vào mặt của Chiêu Tài, “Đi ra ngoài dọn bàn cho ta, sau đó lấy ba đôi đũa và ba cái chén mang lên.” fynnz.wordpress.com

Chiêu Tài cầm lấy cái khăn, “Vì sao ngươi không làm?”

Tiễn Cơ hung hăng nói, “Cái gì cũng bắt ta làm thì ta cần đầy tớ để làm gì?”

Chiêu Tài lưu luyến không chịu rời nồi cá, “Ta muốn ăn!”

Tiễn Cơ cầm lấy cái giá gõ đầu Chiêu Tài một chút, “Không làm thì sẽ không có ăn!”

“Ta đói bụng mà.”

“Chỉ có một mình ngươi bị đói chắc?”

Chiêu Tài thấp giọng nói thầm, “Ai biết ngươi có ăn vụng hay không.”

Tiễn Cơ giơ dao lên rồi đập bẹp mấy tép tỏi đặt trên thớt, “Còn nói nữa hả?”

Chiêu Tài sợ đến mức hai chân muốn nhũn ra, không tình nguyện, miệng thì rầm rì, mặt thì nhăn nhó mà rời đi. Làm xong việc do Tiễn Cơ phân phó, hắn chống cằm, nâng mặt, ngắm sao ngắm trăng, chờ đến giờ ăn cơm.

Cuối cùng Tiễn Cơ cũng làm xong cơm, cá kho củ cải được múc ra tô lớn! Củ cải đỏ tươi lấp đầy trên mình cá, Chiêu Tài chỉ ngửi mùi thì nước miếng đã giàn giụa.

Tiễn Cơ bưng tô cá kho đặt lên cái bàn đá ở trong vườn rồi nói với Chiêu Tài, “Bảo với Phó Quyền là cơm làm xong rồi, kêu hắn đến đây.”

Chiêu Tài nhìn chằm chằm vào tô cá kho, đôi mắt trong suốt sáng rực, hắn mất hồn mất vía mà nói, “Chờ, chờ một chút đã hẳn đi.”

“Chờ cái gì mà chờ?” Tiễn Cơ nhìn thấy bộ dáng không có tiền đồ của Chiêu Tài thì liền nổi giận, đẩy ra cái đầu của hắn, “Thức ăn sắp nguội rồi kìa.”

Bỗng nhiên vang lên một giọng nói, “Không cần kêu, Tiễn Cơ huynh, làm phiền huynh rồi, tiểu đệ đã đến đây.”

Tiễn Cơ hừ lạnh một tiếng, “Phía trước thì nhô ngực ra, phía sau thì chu mông như con vịt! Phó Quyền, ngươi mà còn gọi ta như vậy thì ta sẽ lập tức vọt vào nhà của ngươi rồi xé hết sách của ngươi cho xem!”

Phó Quyền khẩn trương xua tay nói, “Trong sách có kho tàng, không thể xé, không thể xé.”

Còn tưởng người này yêu sách, không ngờ lại là hạng người tham tài. Ấn tượng của Chiêu Tài đối với Phó Quyền nhất thời bị sụp đổ.

Phó Quyền ngồi xuống ghế, đối diện với Chiêu Tài, “Vị tiểu huynh đệ này là?”

Tiễn Cơ tự múc cho mình một bát cơm lớn, miệng thì giành nói, “Hắn gọi là Chiêu Tài, là đầy tớ mà ta mới tìm về.”

Phó Quyền gật đầu ra vẻ hiểu rõ, sau đó chắp tay nói, “Hóa ra là Chiêu Tài huynh, hạnh ngộ hạnh ngộ.”

Chiêu Tài vừa mới bỏ củ cải vào miệng thì suýt chút nữa đã phun đầy mặt của Phó Quyền, hắn lau lau khóe miệng dính nước kho, “Ta không dám nhận, ngươi cứ gọi ta là Chiêu Tài.”

Nói xong liền cắm một chiếc đũa vào tô cá, đến khi cầm lên thì mặt trên đều là củ cải. fynnz.wordpress.com

Mới nấu xong cho nên củ cải rất nóng, lúc trước Chiêu Tài ăn vụng một miếng, ngoại trừ đầu lưỡi bị phỏng thì không có cảm giác gì khác. Hiện tại gió đêm thổi hiu hiu, thức ăn đã nguội đi không ít, chỉ còn ấm ấm, thật sự thích hợp với nhiệt độ mà hắn có thể ăn được.

Chiêu Tài vui vẻ cười rộ lên, tuy rằng không gắp được thịt cá nhưng củ cải thấm nước cá cho nên không hề thua kém thịt cá.

Chiêu Tài đã phải dùng hết sức để nhổ lên củ cải cắm chặt dưới đất, cứ tưởng là rất khó nuốt, không ngờ chỉ trong chốc lát lại được Tiễn Cơ làm ra một tô cá mềm ngọt như thế. Hắn căn bản không cần dùng răng để cắn, chiếc đũa chỉ cần nhẹ nhàng ghim qua một cái, sau đó củ cải liền rơi vào miệng của mình.

Chiêu Tài tiếp tục đem chiếc đũa cắm vào tô cá, đong đưa cái đầu bé nhỏ, thỏa mãn lắc chiếc đũa sang trái lại sang phải, cũng không ngại chóng mặt.

Trong vườn chỉ nghe thấy tiếng rột rột phát ra từ miệng của hắn, không quá bao lâu thì củ cải ở mặt trên tô cá đều bị tiêu diệt sạch sẽ.

Tiễn Cơ vốn định nhắc nhở hắn hai ba câu nhưng sau đó lại nhớ đến Chiêu Tài đã ba ngày chưa ăn cơm, vì vậy tạm thời không làm khó hắn.

Con cá được kho chín cho nên thân mình có màu nâu vàng, Chiêu Tài chưa từng ăn cá chín, mèo như bọn họ đều là bắt xong thì ăn liền, đâu có phiền phức như nhân loại. Nay trước mặt bày ra một con cá xa lạ khiến cho đôi đũa của Chiêu Tài bỗng nhiên trở nên do dự.

Tiễn Cơ đã ăn xong một con cá nhỏ, thấy Chiêu Tài chậm chạp không động đậy đôi đũa, “Sao vậy, không thích ăn cá kho à?”

Chiêu Tài ngơ ngác hỏi, “Cá kho là gì?”

“Dùng nước tương để nấu gọi là kho, nước kho chính là nước hầm, còn có cách khác là hấp, như thế nào, ngươi chưa ăn bao giờ à?”

Chiêu Tài lắc đầu, “Có nhiều cách làm như vậy sao?”

Tiễn Cơ hỏi ngược lại, “Ngươi tưởng thế nào?”

“Ta chỉ biết ăn sống.”

“Ăn sống?” Phó Quyền kinh ngạc nói, “Chiêu Tài….”

Từ huynh chưa kịp phát ra đã bị Chiêu Tài trừng mắt, Phó Quyền liền im bặt, sau đó nói tiếp, “Làm sao có thể ăn?”

Tiễn Cơ gắp một con cá nhỏ vào bát của Chiêu Tài rồi nói, “Hắn là mèo yêu, tất nhiên là ăn được rồi.”

Phó Quyền trợn to mắt, ngạc nhiên nói, “Cái gì? Mèo yêu!”

Chiêu Tài lập tức biến ra một đôi tai mèo và một cái đuôi đầy lông mềm mại, sau đó nhe răng trợn mắt, nhưng răng người thì làm sao có răng nanh như mèo, “Sao? Sợ hả?”

Chiêu Tài giương nanh múa vuốt, ra vẻ hung dữ.

Phó Quyền lại nhịn không được mà cười ha ha, “Không sợ không sợ, trong sách còn có kho tàng, ở mấy nơi sơn dã có yêu quái là chuyện không hề kỳ quái.”

Đôi tai mèo thất vọng cụp xuống, Chiêu Tài bưng bát lên, nghiêng đầu dùng răng cọ cọ vào con cá kho.

Cho dù là lần đầu tiên nếm được hương vị này nhưng cũng đủ đã làm cho Chiêu Tài cả đời khó quên.

Mùi tanh của cá bị vị ngọt lành của củ cải và nước tương đánh tan hơn phân nửa, thịt cá càng thêm thấm mềm, chỉ cần dùng răng chạm nhẹ đã có được một miếng thịt, ăn vào thì vừa mềm vừa chắc thịt, hoàn toàn khác hẳn với khi ăn sống.

Khi Tiễn Cơ kho cá đã cho vào vài quả ớt được phơi nắng, vị cay nhè nhẹ khiến người ta càng thêm thèm ăn.

Chiêu Tài chưa bao giờ nhấm nháp cao lương mỹ vị như vậy, hắn hưng phấn lúc lắc cái đuôi, hai tay ôm bát, cho nguyên con cá vào trong miệng.

Phó Quyền kinh ngạc nhìn hắn ăn như chết đói, Tiễn Cơ nhìn thấy nhưng không thể trách cứ, chỉ biết ngồi nhìn Chiêu Tài dùng đầu lưỡi động động vào cái rồi phun ra tất cả xương cá lên bàn.

Phó Quyền trừng mắt nói, “Chiêu Tài thật sự lợi hại.”

Tiễn Cơ nhớ đến xương cá hồi chiều, trong lòng thầm nghĩ: Con cá to hơn con này gấp ba mà Chiêu Tài còn có thể ăn một phát hết sạch nữa mà.

Con mèo nhỏ kiêu ngạo không dương dương tự đắc vì được khen ngợi mà chỉ tập trung ăn, hắn ăn còn không kịp nữa là, làm sao có thời gian để nói chuyện.

Khi ở nhà, tuy rằng phụ thân thường xuyên bắt bọn họ dùng hình người để ăn cơm, nhưng dù sao đôi đũa không tiện sử dụng như móng vuốt. Chiêu Tài càng ăn càng cảm thấy đôi đũa vướng víu, ba người ăn hai tô cá kho, hai người còn lại là nhân loại rất am hiểu việc sử dụng đũa, Chiêu Tài phát hiện nếu như vậy thì hắn sẽ mất lợi thế, vì vậy lập tức ném đũa, biến ra móng vuốt rồi vung tay vào tô cá.

Tiễn Cơ nâng lên đôi đũa, không để ý nặng nhẹ mà cứ đánh lên móng vuốt của Chiêu Tài.

“Meo meo!”

Chiêu Tài kêu đau một tiếng, liền rút móng vuốt vào, uất ức nhìn Tiễn Cơ.

Tiễn Cơ nói, “Ngoan ngoãn ăn cơm.”

Chiêu Tài nói, “Mau mau ăn cơm.”

Tiễn Cơ giơ đũa lên, giả vờ muốn đánh Chiêu Tài đang lén lút kiểm tra móng vuốt, Chiêu Tài nhanh chóng rút móng vuốt vào, uất ức liếm móng vuốt, móng vuốt lại biến thành tay. Hắn nhặt lên đôi đũa, lau lau đầu đũa lên y phục một chút.

…………

P/S: Đừng bảo là truyện này vô lý khi thấy bạn Phó Quyền tỉnh bơ, vì bạn Phó Quyền cũng chẳng phải tầm thường =)) =)).

Vì 2 chương ngắn quá nên ta gọp lại thành 1.

33 responses to “Chiêu Tài – Chương 3 + 4

  1. Bachduongphinon 17/03/2012 at 8:33 pm

    tem 🙂

  2. yellow92 17/03/2012 at 9:45 pm

    Sao ta thấy sót giùm anh Tiễn quá đi, nuôi phải một bé mèo ham ăn như vậy, dễ anh phải sạt nghiệp sớm lắm =)

    • Fynnz 17/03/2012 at 11:00 pm

      ừ =)), anh Tiễn đang để dành tiền mà, nuôi phải Chiêu Tài thì hơi tốn thật đó, nhưng biết sao bây giờ, nuôi vợ mà, phải để vợ được ăn no mặc đẹp chứ ^o^, sau này anh Tiễn cũng hoàn thành ước mơ là mở cửa hàng bán cá để cả đời có cá cho vợ ăn 😀

  3. ixora 17/03/2012 at 9:54 pm

    Vậy là hồi Chiêu Tài đi gõ cửa rủ Phó Quyền đi qua ăn cơm chung là đang ở dạng người hả bạn? Sao dạng người còn cào cửa vậy nè, khổ cho mèo yêu quá, có cả nắm tay mà ko biết cách gõ 🙂

    Bạn Phó Quyền với Tiễn này thật là cao nhân nha, mèo yêu ko sợ, sai bảo làm culi, còn thoải mái ngồi ăn với mèo yêu nữa.

    Cảnh mèo yêu gặm móng tay với biến móng vuốt bắt cá, bị oánh thì sợ rụt móng lại thật yêu.

    Mèo yêu ăn cá nhả xương, cũng quý tộc ghê nha, nên giờ được ăn cá chín, còn nấu thành món là mê liền.

    • Fynnz 17/03/2012 at 11:01 pm

      ừ, lúc Chiêu Tài gõ cửa rủ Phó Quyền đi ăn là hình người :D, quen cào rồi nên lấy tay cào cửa =)) =)), nghe tiếng cào cửa gỗ bằng móng tay sởn da gà lắm (làm ta nhớ đến tiếng cào móng tay trong truyện ma Đêm Trong Căn Nhà Hoang o_o)

  4. Hàn Kỳ Nhi 17/03/2012 at 10:38 pm

    Chương này không có gì nhiều nhưng mà vẫn rất đáng yêu~~~ Nét trẻ con không biết lớn của Chiêu Miêu cùng cái vẻ ham ăn háu uống, cộng thêm màn dạy vợ vô cùng khả ái của Tiễn Ca~~~~ Giời ơi…ngọt ê răng~~~:x

    • Fynnz 17/03/2012 at 11:11 pm

      ^o^ nhẹ nhàng mà, chỉ là những vấn đề rất đơn giản xoay quanh cuộc sống hằng ngày, đi ra chợ bán, về nhà nấu cơm cho mèo ăn, tối đi ngủ, *ru mèo* ngủ =.=. (cái vụ *ru mèo* là ta tự chế =)), nhưng sau này em sẽ hiểu ta nói *ru mèo* là sao =)))

  5. Tiểu Quyên 17/03/2012 at 10:47 pm

    công nhận em Tài tham ăn thật

    • Fynnz 17/03/2012 at 11:08 pm

      😀 thích cá hơn thích chồng

  6. kumori 17/03/2012 at 10:57 pm

    Bạn Chiêu Tài càng ngày càng yêu xD
    May mà chương này ta đọc lúc đang ăn no chứ ko thì thèm chết, tả cá kho mà sao thấy ngon thế =(((

    • Fynnz 17/03/2012 at 11:04 pm

      =)) sau này thấy em nó ngố lắm, nhất là mấy cái màn động dục của mèo =)) =)).

      Ừ bộ này tả nhiều món ăn lắm, từ đầu đến cuối toàn món ăn ^o^, chẳng qua…toàn món cá.

  7. behien 18/03/2012 at 4:39 am

    con mèo này coi mà đáng yêu nhỉ … không biết bé mèo này còn biết làm gì không hay là chỉ biết “ăn” thôi nhỉ ….
    Cái này chồng chắc dọn nhà ra gần sông gần biển ở, chứ không cá đâu đủ để em ăn …!

    • Fynnz 18/03/2012 at 10:01 am

      bé mèo ngoại trừ ăn, uống, ngủ thì còn biết….động dục (bản tính của mèo =.=)

  8. Đường Đường 18/03/2012 at 6:05 am

    thầm nghĩ “mèo càng béo thì ôm càng đã, mèo ốm quá ôm không đã tay” 😀

    • Fynnz 18/03/2012 at 10:01 am

      =)) kiểu này anh Tiễn khỏi để dành tiền, bao nhiêu tiền đút vào mồm con mèo này rồi, để béo béo ôm cho đã.

      • Đường Đường 18/03/2012 at 10:10 am

        Ôm mèo sướng hơn ôm $$$ mà 😀

        • Fynnz 18/03/2012 at 11:09 am

          😀 phải có $$$ mới có thể ôm mèo mập được chứ, ko là phải ôm mèo ốm trơ xương.

          • Đường Đường 18/03/2012 at 11:13 am

            Có lý :D, có $$$$ mới mua đồ ăn cho mèo được, nuôi mèo béo rồi ôm, ôm đã rồi ăn luôn mèo 😀

          • Fynnz 18/03/2012 at 11:17 am

            ừ, anh công trong đây chỉ chờ đến ngày em mèo nhận ra chân tình thôi :D, cơ mà…nó ngốc quá, thương anh công muốn chết cơ mà mở miệng chỉ đòi ăn cá =.=, anh công trong đây thì ko thể ép uổng con người ta, dù sao anh ấy cũng đâu phải phàm nhân :>, làm chuyện bậy bạ coi chừng bị trời phạt :D, cứ chờ đến khi em phóng vào lòng anh để anh hưởng thụ là được.

          • Đường Đường 18/03/2012 at 11:22 am

            Trùi, quá lý tưởng đi :D, nhưng trong thế giới đam mỹ, anh nào cũng kiêng nhẫn như anh này thì chắc vợ bị mí anh khác ăn mất tiêu rồi 😀

          • Fynnz 18/03/2012 at 12:28 pm

            dễ sao =)), có phải phàm nhân đâu :>. Với lại trong đây toàn dân lành =)) =)), ai cũng hiền khô hết, 1 thế giới hòa bình, cho nên suy cho cùng chỉ có anh công là ác thôi.

          • Đường Đường 18/03/2012 at 12:36 pm

            Ảnh như vậy mà ác, vậy anh Phê ở thế giới này thì thuộc loại nào đây 😀

          • Fynnz 18/03/2012 at 12:57 pm

            ác nhất ở thế giới đó thôi, vì mn ở thế giới đó đều hiền khô như cục đất ấy, chỉ có ảnh là có âm mưu ăn thịt con mèo con thôi :>

  9. xiaoyunyun 18/03/2012 at 9:23 pm

    Chương mới yêu quá đi mất *lăn lăn vào* XDD ~

    Bé mèo đúng là thấy cá quên chồng =)) Hãy chờ xem, có ngày anh sẽ nhai em như ngày xưa em nhai cá, tới xương cũng không nhả =)) Cho biết mặt nha con ~ Bé này hội tụ đủ tập tính *xấu* của mèo, anh nuôi em sẽ vất vả nhiều =)) Hùi sáng, em thấy một con mèo, sắc vàng sắc cam sắc trắng blah z đó mập ú u lon ton chạy chạy =)) Tự dưng nhớ tới cái con mèo kế bên văn án.. Tự nhủ là anh *đệp zai* nào nuôi nó =)) Một lúc xao mới ‘ái cha mình thiệt bịnh’ =)) =))

    Cái mẹt anh Phó =.= Nói thiệt em thấy nó đơ đơ thế nào ấy.. Đây đúng là nông thôn bình dị gần gụi dễ thương nha, có đầu bếp này, có thư sinh này, mong chờ sau này có mệ bán rau *fan gơ* này, có thầy gõ đầu trẻ này, có dân dã củ cải cỏ hoa này *bay bổng mơ màng về những năm tám chín chục về trước*

    P/s: Tâm tình hiện không ổn định o_O Hôm nay cứ nghĩ cà lơ phất phơ như mọi hôm lên net đọc truyện, k ngờ chộp được zụ đam mỹ ver. ngôn tình.. Tức hộc máu cả tiếng..

    • Fynnz 18/03/2012 at 11:13 pm

      😀 ừ trong đây đúng là nông thôn bình dị, chiều đi câu cá, tối về nấu cơm, khuya giành giường mà ngủ, sáng sớm đi bán cá + mì, chiều tối lại về nhà nấu cơm =)) =)), đó là đã bỏ bớt những phân đoạn *chảy nước miếng* cả ngày của em mèo rồi nhé.

  10. sương mị 19/03/2012 at 4:14 pm

    quả là con mèo ngốc đáng yêu. thanks nàng

    • Fynnz 19/03/2012 at 4:33 pm

      ^o^ mèo ngốc tham ăn của anh Tiễn. Mặc dù ta ko thích mèo, nhưng đọc bộ này thì thấy con mèo đáng yêu thật.

  11. Kimjung 24/05/2012 at 8:39 am

    Chiêu Tài ngày càng đáng iu ah
    nhưng mà dùng tay cào cửa nhà ngươi ta… ghê tai lắm =.=

    • Fynnz 24/05/2012 at 1:51 pm

      *rít rít* =)), sởn da gà

  12. Leo 15/07/2012 at 9:21 pm

    Trời ơi… SAO CÓ THỂ DỄ THƯƠNG ĐẾN THẾ???!!!!~~ *ngửa cổ tru lên* X”D X”D X”D

    Đúng là đến chết mất với cái thể loại chủng điền văn này aaaaaaaa~~~~~ Mình sớm đã mê kiểu kể chuyện đời thường thế này, nhân vật lại còn cute không chịu nổi!

    [Tiễn Cơ nâng lên đôi đũa, không để ý nặng nhẹ mà cứ đánh lên móng vuốt của Chiêu Tài.

    “Meo meo!”

    Chiêu Tài kêu đau một tiếng, liền rút móng vuốt vào, uất ức nhìn Tiễn Cơ.

    Tiễn Cơ nói, “Ngoan ngoãn ăn cơm.”

    Chiêu Tài nói, “Mau mau ăn cơm.”]

    KYAAAAAAAAAAAAAAAAAAHHHHHHHHHHHH…………..~~~~~~~~~~!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Sau bộ này phải đi lùng truyện của tác giả này mới được, bấn loạn quá rồi!!!!! X”D X”D X”D

    • Fynnz 15/07/2012 at 9:45 pm

      ^o^ yêu ghê hén, bộ này ta cực thích, dù nó quá đơn giản nhưng nó đơn giản một cách đáng yêu, đọc mà cứ xoắn xít vì độ đáng yêu của nó

  13. phieudieu123 25/10/2013 at 9:51 pm

    nàng nói phó quyền ko tầm thường nhưng ta nghĩ anh tiễn cơ cũng ko bình thường đâu, vì lúc đầu biết chiêu tài là mèo yêu ảnh cũng đâu có ngạc nhiên hay sợ hãi j đâu.
    nhưng bé mèo của chúng ta ham ăn wa nha. Coi chừng vì miếng ăn mà bị người ta ăn sạch sẽ đó

    • Fynnz 25/10/2013 at 10:03 pm

      =)) ừ, thì chứ còn gì nữa, ham ăn muốn chết, dễ bị dụ lắm, cho cá là dụ được liền.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: