Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Chiêu Tài – Chương 30


.::Chương 30::.

Chiêu Tài không biết tâm tư của Tiễn Cơ, trong lòng thầm lặp đi lặp lại rằng Tiễn Cơ thật tốt, kỳ thật hắn cũng biết Tiễn Cơ không xem hắn như đầy tớ, chỉ là ngoại trừ đầy tớ thì hắn cũng không biết còn có thể dùng cái cớ gì để lưu lại. Rời nhà trốn đi khi không có ai ép buộc hắn, đã đi khá lâu nhưng chẳng có ai đến tìm hắn. Trời đất bao la, Chiêu Tài đột nhiên cảm thấy ngoại trừ nơi này của Tiễn Cơ thì chẳng còn chỗ nào để hắn dung thân.

Suy nghĩ như vậy thì trong lòng lại cảm thấy chua xót, Chiêu Tài ôm bát rồi nói, “Ta đi rửa bát đây.”

“Bệnh còn chưa khỏi, ngươi đừng bày đặt nữa.” Tiễn Cơ đoạt lấy cái bát rồi cầm lấy đôi đũa gõ lên đầu của Chiêu Tài hai cái, giọng nói mang theo một chút nghiền ngẫm, “Hay là ngươi muốn cố ý sinh bệnh để làm cho ta phải hầu hạ ngươi hả, miêu đại tiên?”

Biết rõ người này miệng cứng lòng mềm, thương mình mà không nói, còn tự đóng vai kẻ ác. Nhưng Chiêu Tài cũng quản không được miệng của người ta, dốc hết sức mà rống to, “Miêu đại tiên chẳng cần ngươi hậu hạ đâu!”

Tiễn Cơ nghe vậy liền gật đầu, “Miêu đại tiên là đầy tớ của Tiễn Cơ ta, đương nhiên không phải là ta hầu hạ ngươi mà là ngươi phải hầu hạ ta thì mới đúng.”

Một câu khiến Chiêu Tài nghiếng răng, nghẹn một lúc lâu mới mở miệng đáp lại, “Đêm nay ta muốn ăn cá!”

Hở, tự nhiên đề tài lại chuyển thành như vậy là sao?

Tiễn Cơ không chịu tỏ ra yếu thế, “Cá khô phơi khắp nhà, muốn ăn thì tự mình làm.”

Tuy nói như vậy nhưng đến gần chạng vạng thì Tiễn Cơ vẫn nhớ rõ Chiêu Tài rất chấp nhất đối với cá, cũng biết bệnh của Chiêu Tài đã khỏe hơn rất nhiều, lúc này nếu hầm hai con cá trắm để Chiêu Tài húp canh cá thì nói không chừng đến ngày mai là Chiêu Tài có thể khôi phục hoàn toàn.

Nhìn Chiêu Tài đang hăm he chuẩn bị gỡ xuống con cá khô treo trên dây, Tiễn Cơ liền nhấc chân đá mông Chiêu Tài một chút, đá người nọ vào trong phòng.

Chiêu Tài xoa mông nói, “Là ngươi bảo ta phải tự mình làm mà!”

“Với trình độ của ngươi thì tốt nhất đừng nên lãng phí lương thực.” Tiễn Cơ mặc y phục vào, sau đó tìm cần câu mà đã lâu hắn không dùng đến, “Ta ra ngoài bờ sông câu hai con cá đem về hầm canh cho ngươi uống, ngươi ngoan ngoãn ở nhà đợi ta, nếu không nghe lời thì ngay cả xương cá cũng không cho ăn!”

Có canh cá để uống thì chẳng còn gì tốt hơn, Chiêu Tài hớn hở ôm Tiễn Cơ rồi cọ qua cọ lại, chẳng qua….

“Tiễn Cơ, mùa đông sông suối đều đã đóng băng hết rồi mà, ngươi câu cá bằng cách nào?”

“Phá vỡ băng là có thể câu được thôi.”

Chiêu Tài không biết bắt cá nên chỉ gật đầu, bảo Tiễn Cơ đi sớm về sớm, có thể câu được bao nhiêu thì câu bấy nhiêu, hắn vỗ vỗ bụng nói, “Chỗ này đang đói đó.”

Tiễn Cơ bất đắc dĩ lắc đầu, khiêng cần câu đi ra hướng bờ sông, cảm khái khi nghĩ đến việc phá băng, giá mà có pháp lực thì đỡ biết mấy.

Mất cả nửa canh giờ mới phá vỡ được lớp băng vừa dày vừa cứng, cũng may hôm nay gặp phải hai con cá ngốc, vì vậy nhanh chóng câu được.

Trên đường về nhà thì gặp phải một đám người, trong đó có một tên đi đến trước mặt hắn, đối chiếu với tờ giấy trong tay.

Tiễn Cơ nhoài người nhìn sang, trên tờ giấy chính là bức họa vẽ chân dung của hắn.

Tên cầm đầu hỏi, “Ngươi là Tiễn Cơ phải không?”

Tiễn Cơ hồi đáp theo bản năng, “Đúng vậy.”

“Thật tốt quá, các huynh đệ, lên!”

Không đợi Tiễn Cơ phản ứng thì bốn tên đại hán đã xông lên, chia nhau khiêng tay chân của Tiễn Cơ rồi hướng về phía trên núi mà đi.

Không có pháp lực thì Tiễn Cơ chỉ là người bình thường, làm sao có thể địch nổi bốn người vạm vỡ như vậy, hết thảy đến quá mức đột ngột, hắn thật sự không biết chuyện gì đang xảy ra, liền ngẩng đầu hỏi tên cầm đầu, “Các ngươi muốn làm gì?”

“Trại chủ mời ngươi.” Dứt lời, tên đại hán tiếp nhận thứ mà Tiễn Cơ đang quơ lên, “Các huynh đệ, nhanh lên một chút, đừng để trại chủ sốt ruột chờ đợi.”

Tiễn Cơ thầm phỉ nhổ một tiếng ở trong bụng, hay cho ngươi Khai Dương, ngươi làm thủ lĩnh thổ phỉ của ngươi, ta làm tiểu thương của ta, hai ta nước giếng không phạm nước sông, ngươi bắt ta để làm gì?

Nhìn thấy Khai Dương thì chuyện đầu tiên mà Tiễn Cơ làm là phỉ nhổ một tiếng ra khỏi miệng. fynnz.wordpress.com

Khai Dương nhanh nhẹn tránh khỏi, sau đó bảo các huynh đệ đặt Tiễn Cơ xuống, thò đầu sang một cách cợt nhả, “Giận à?”

Tiễn Cơ quay đầu đi, “Không đáng để ta giận.”

“Hầy, ta cũng không có cách nào khác.” Khai Dương phát hiện xung quanh có người nghe lén bèn kéo Tiễn Cơ đến một góc yên lặng rồi nói, “Chuyện này ta đã hỏi qua Thiên Quyền, hắn cũng bảo là không biết, bảo ta đến hỏi ngươi.”

“Chuyện gì? Văn Khúc tinh quân như hắn mà còn có chuyện gì lại không biết?”

Khai Dương có tính tình ngay thẳng, không phải người quanh co lòng vòng, có chuyện liền nói thẳng, “Thiên Quyền nói là ngươi cùng một con mèo yêu giảo hợp với nhau.”

Tiễn Cơ lộ ra vẻ mặt kỳ lạ mà nhìn Khai Dương, “Cái gì mà giảo hợp với nhau?”

“Thì chính là Nguyệt lão đã nói ấy.” Khai Dương đau đầu, “Ta đang cùng một con tiểu hắc hùng giảo hợp nè.” (tiểu hắc hùng = gấu đen nhỏ)

Tiễn Cơ gật đầu ra vẻ đã hiểu, Khai Dương lại nói, “Ngươi và ta đều là thần tiên trên trời, hắn chỉ là một con yêu tinh, ngươi cũng biết yêu tinh muốn tu luyện thành tiên thì cần trải qua vô số thiên kiếp, thời gian dài không kể xiết, còn chưa hẳn đã thành công, vậy phải làm sao mới tốt đây?”

“Làm sao ta biết được.”

“Ngươi chưa từng nghĩ đến vấn đề này hay sao?” Khai Dương nói, “Một ngày nào đó ngươi phải trở về thiên đình thì con mèo yêu của ngươi phải làm sao bây giờ?”

Tiễn Cơ vừa cười vừa nói, “Chiêu Tài nhà của ta là miêu tiên, không phải là yêu tinh.”

Lúc này thì Khai Dương hoàn toàn sửng sốt, không biết nên làm thế nào cho phải.

Trong khi ở dưới núi Chiêu Tài chờ đến mức lo lắng, mặt trời sắp lặn, Tiễn Cơ ra khỏi nhà đã khá lâu mà chưa thấy trở về, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì hay sao?

Chiêu Tài lo lắng khoác chăn từ trong phòng đi ra, dọc theo con đường nhỏ ra đến ngoài cửa.

Vừa đẩy cửa thì nhìn thấy Phó Quyền đi qua trước cửa, Chiêu Tài liền hỏi, “Có nhìn thấy Tiễn Cơ hay không?”

Phó Quyền nói thẳng, “Có thấy.”

“Thấy ở đâu?”

“Trên đường trở về.” Chiêu Tài thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Phó Quyền nói tiếp, “Bị một đám thổ phỉ khiêng lên núi.”

Cái gì?

Nỗi sợ hãi lập tức bao trùm toàn thân, thổ phỉ chuyên làm chuyện cướp bóc giết người đốt xác, Tiễn Cơ bị bọn họ bắt đi thì còn đường sống hay sao?

“Ngươi nhìn thấy thì tại sao không đi cứu hắn?” Phó Quyền chưa kịp giải thích thì đã thấy Chiêu Tài cởi bỏ cái chăn rồi giậm chân nói, “Thư sinh như ngươi chắc cũng không có bản lĩnh cứu người.” Lao nhanh ra ngoài, hắn biến thành con mèo nhỏ rồi chạy như điên lên núi.

Phó Quyền biết Chiêu Tài hiểu lầm, định đuổi theo giải thích, bởi vì ôm chăn nên hắn không để ý dưới chân, vấp phải một hòn đá lớn ở ven đường rồi té ngã. Đau đến mức hắn hít thở không nổi, nằm im bất động một lúc lâu.

Đột nhiên có một giọng nói vang lên, “Vị tiểu ca ngủ ở ven đường này, xin hỏi huynh có gặp qua ca ca của ta hay không?”

Phó Quyền mở mắt ra, lọt vào tầm mắt là một đôi mắt hình hoa đào, đuôi lông mày nhếch lên mang theo ý cười. fynnz810

Phó Quyền ngẩn người ngắm nhìn như một kẻ ngốc, nhìn không chớp mắt mà nói, “Ca ca của ngươi là ai?”

Người nọ mỉm cười, như thể có một làn gió xuân thổi qua, “Ca ca của ta tên là Chiêu Tài, ta là đệ đệ của hắn, tên là Tiến Bảo.”

Theo lời của Nguyệt lão đã nói thì Phó Quyền tin tưởng người này chính là hồng loan tinh động của hắn, của Văn Khúc tinh quân này.

Sau khi nghe tin Tiễn Cơ bị bắt thì phản ứng đầu tiên của Chiêu Tài chính là muốn cứu Tiễn Cơ.

Vì sao phải đi cứu Tiễn Cơ? Vì sao lại lo lắng cho Tiễn Cơ như vậy?

Chiêu Tài vừa chạy vừa đặt một tay lên ngực mà tự hỏi, cơ hồ là cùng lúc hắn đã có đáp án.

Hắn còn chưa nói với cái tên xấu xa Tiễn Cơ kia là ta thích ngươi, không thể để cho người nọ chết được!

Như vậy tại sao mình lại thích người nọ?

Người nọ đối xử tốt với ta, sẽ bắt cá rồi nấu đủ món cho ta ăn.

Nghĩ như vậy, Chiêu Tài mới biết nguyên nhân chân chính mà hắn thích Tiễn Cơ chỉ có một – người nọ thật lòng đối xử tốt với hắn.

Mấy ngày bị bệnh đã giúp hắn hiểu rõ, tuy rằng đầu óc mê mang vì nóng sốt nhưng trong lòng lại rất rõ ràng. Mà chỉ cần một lý do như vậy cũng đủ để làm cho hắn thích Tiễn Cơ.

Pháp lực của Chiêu Tài tuy không mạnh nhưng khứu giác lại rất tốt, hắn nhắm mắt cảm nhận, đến khi trợn mắt liền tìm được hương vị của Tiễn Cơ lưu lại trong không khí, vì vậy nhanh chóng tìm được sơn trại ở trên sườn núi.

Trước cửa sơn trại có hai tên đại hán, Chiêu Tài bất chấp tất cả mà hét lớn một tiếng, “Trả Tiễn Cơ lại cho ta.” Sau đó liền xòe móng vuốt cào mặt đối phương.

Hai tên đại hán trông cửa kinh ngạc nhảy dựng lên khi nghe thấy một tiếng rống lớn, tiếp theo là một con mèo tam thể bất chợt tấn công về phía mình.

Móng vuốt của mèo tam thể rất bén nhọn, nếu cào một phát thì sẽ lưu lại năm vết máu ở trên mặt của bọn họ.

Tên đại hán bị tập kích liền lắc mình tránh né, tên còn lại phất tay đánh vào bụng của con mèo nhỏ.

Chiêu Tài lộn vài vòng trong không trung, mắt thấy sẽ ngã mạnh xuống đất, hắn nhắm tịt mắt lại, chờ đợi đòn trí mạng đau đớn, nhưng không ngờ lại rơi vào vòng tay ấm áp quen thuộc của người nào đó.

“Chiêu Tài?”

Chiêu Tài chớp mắt vài cái, “Tiễn Cơ?”

“Không phải ta đã bảo là ngươi ở nhà chờ ta, đừng chạy lung tung ra ngoài hay sao?”

“Ta sợ ngươi bị thổ phỉ giết chết.”

“Ai nói?”

“Phó Quyền.” Phó Quyền ở dưới núi hắt xì một cái, Tiến Bảo rút ra chiếc khăn tay trong y mệ để hắn lau mũi.

Tiễn Cơ xoa xoa cái mũ vàng của Chiêu Tài rồi phất tay cáo biệt với Khai Dương.

Chiêu Tài hỏi một cách khó hiểu, “Thổ phỉ bắt ngươi làm gì vậy?”

Tiễn Cơ tùy tiện tìm đại một lý do, “Bọn họ bắt nhầm người.”

Tiễn Cơ đã trở lại cho nên Chiêu Tài cũng không hỏi nhiều mà chỉ “À” một tiếng, sau đó ngửi được mùi cá, hắn nhảy xuống khỏi người của Tiễn Cơ, liếm nước miếng đang chảy ra khỏi miệng, “Để ta đếm xem ngươi câu được bao nhiêu con cá.”

“Hai con.” Tiễn Cơ thu tay lại, Chiêu Tài chụp vào không khí.

Chiêu Tài không vui, hắn trề môi, chỉ có hai con…thật là ít.

Tiễn Cơ đi trước Chiêu Tài, hắn bỗng nhiên dừng chân rồi xoay người hỏi Chiêu Tài, “Ngươi lo lắng cho ta à?”

Chiêu Tài biết Tiễn Cơ hỏi về nguyên nhân hắn lên núi tìm người này, vì thế liền gật đầu.

Tiễn Cơ lại hỏi, “Vì sao lại lo lắng cho ta?”

Mới vừa rồi ở trước cửa sơn trại nghe được tiếng kêu tê tâm liệt phế, tuyệt vọng đến cực điểm, “Trả Tiễn Cơ lại cho ta” cùng với vẻ mặt quyết liệt của Chiêu Tài đã khắc sâu vào lòng của Tiễn Cơ. Điều này làm cho Tiễn Cơ lần đầu khẳng định Chiêu Tài thích mình. Kết quả là hắn trực tiếp hỏi thẳng Chiêu Tài, hắn muốn nghe một đáp án mỹ mãn từ chính miệng của Chiêu Tài.

Chiêu Tài đang suy nghĩ đến cá cho nên tinh thần không tập trung, vì vậy liền há mồm nói, “Bởi vì ta thích ngươi.” Vừa dứt lời thì liền cảm thấy ngượng ngùng, vội vàng bổ sung thêm, “Làm cá….”

Tiễn Cơ cười đến tít cả mắt, hắn bế Chiêu Tài lên rồi vỗ vào mông của con mèo nhỏ này vài cái, “Về nhà rồi lên giường thì ta sẽ làm cho ngươi phải nói thật!”

Chiêu Tài há hốc mồm, không biết nên nói cái gì, hào quang lặng lẽ trải rộng toàn thân, khiến cho hắn dần dần trở nên ửng đỏ. Trong kiếp sống ngây ngô của hắn, hiếm khi có dịp thông minh như vậy, hắn chỉ biết hai chuyện: Một là hắn thích Tiễn Cơ, hai là Tiễn Cơ cũng thích hắn, mà còn thích nhiều hơn hắn thích người này nữa chứ, thậm chí là đã từ rất lâu trước kia.

Phát hiện này khiến cho Chiêu Tài còn vui sướng hơn so với việc ăn sạch cá khắp thiên hạ, ngay cả cười trộm cũng nhịn không được, bèn dựa vào bờ vai của Tiễn Cơ mà cất lên tiếng cười khanh khách.

Thông minh như Tiễn Cơ thì chỉ cần nghe thấy tiếng cười kia là đã biết tâm tư của mèo con nhà hắn, có một chút tức tối, tức Chiêu Tài thông minh làm cho người ta cảm thấy đáng ghét, bèn hung hăng nhéo mông của Chiêu Tài vài cái, cho đến khi nghe Chiêu Tài cầu xin tha thứ thì mới chịu buông tha. Cuối cùng không quên lạnh giọng đe dọa mấy câu, “Đợi đến khi về nhà thì ta sẽ cho ngươi tiếp tục cầu xin tha thứ!”

…………

P/S: Rồi đấy, chương sau là có xôi ăn :>

28 responses to “Chiêu Tài – Chương 30

  1. behien 03/05/2012 at 9:07 pm

    rồi ta đi chuẩn bị dao nĩa nhá ….! !!!

    • Fynnz 03/05/2012 at 10:19 pm

      :> ăn nhẹ thôi.

  2. yellow92 03/05/2012 at 9:09 pm

    Anh Tiễn nói thực trực tiếp a =.=
    Có cần vừa mới nhận tình xong là trực tiếp áp con người ta như vậy không chứ
    Còn có, ta nhớ bé Chiêu vốn ngây thơ chậm hiểu, vì cái gì đả động đến vấn đề này lại thông minh như thế, là cổ vũ anh Tiễn ăn mình hay sao >.<

    • Fynnz 03/05/2012 at 10:21 pm

      thức ăn đã chín, phải ăn ngay kẻo nguội, vừa thổi vừa ăn mới ngon :>

  3. khanh3004 03/05/2012 at 9:13 pm

    ài, rồi cũng hiểu nhau và … có xôi ăn rồi à :”> 2 bạn thật là chậm nha~

    • Fynnz 03/05/2012 at 10:22 pm

      😀 chậm mà chắc.

  4. bebe 03/05/2012 at 9:15 pm

    yêu quá! hai bạn thật ngọt ngào…
    anh Tiễn thỏa nguyện rồi nhá, mèo con nhà anh tự dâng lên cửa rồi kìa ^_^

    • Fynnz 03/05/2012 at 10:52 pm

      :> quá toại nguyện luôn, ăn như thế mới đúng là ngon, ngon cả trong lòng lẫn ngoài thân.

  5. hikaru 03/05/2012 at 9:22 pm

    em cuối cùng cũng nhận ra rồi ha…sắp có xôi thịt ăn rồi….mà người nhà em cũng sắp tìm đến rồi…=)))
    ps sao văn khúc tinh lạ làm thổ phỉ???????tác giả đùa vui thật

    • Fynnz 03/05/2012 at 10:39 pm

      ko phải ko phải, Văn Khúc tinh quân là bạn Phó Quyền, bạn Phó Quyền đọc sách dạy học. Còn Khai Dương chính là Vũ Khúc tinh quân, bạn đó mới là thổ phỉ :D, người yêu là con gấu đen nhỏ =)).

      7 bạn hạ trần, vướng vào vòng vây đam mỹ, mà lại toàn cưới phải yêu tinh hoặc là thú tu tiên :>.

  6. poiuy44 03/05/2012 at 10:27 pm

    Em trai bé Tài xuất hiện bay bổng như tiên nha, ôn nhu công ôn nhu công đó :”>
    Chương sau xôi :”> dạo này trời nóng quá nha, mà ăn xôi :”> ngại ghê cơ

    • Fynnz 03/05/2012 at 10:40 pm

      em trai bé Tài là ôn nhu thụ, bạn Phó Quyền là gian xảo công, chưa lòi mặt chuột thôi. Uổng một cái là tác giả ko viết truyện riêng của mấy ông tinh quân còn lại :>

      • poiuy44 03/05/2012 at 10:53 pm

        Không thể nào, tớ cứ tưởng bạn Quyền là ngu ngơ thụ chứ, hóa ra là phẫn trư à =)) Đểu ghê ;))

        • Fynnz 03/05/2012 at 10:57 pm

          chính xác =)) =)).

      • bebe 05/05/2012 at 7:52 am

        tự nhiên thấy “tội nghiệp” nhà bạn chiêu tài, toàn vớ được mấy anh chồng “thâm tàng bất lộ” mà cũng tội cho bạn Khai Dương nữa, hình như bạn cũng rất ngây thơ, còn bị anh Tiễn cười “đểu” với lên mặt nữa chứ….

        • Fynnz 05/05/2012 at 12:14 pm

          =)) bạn Khai Dương là vì vớ phải em gấu tinh, chứ ko sướng như bạn Tiễn và bạn Quyền vớ được 2 em mèo tiên :>

  7. sương mị 04/05/2012 at 8:25 pm

    nguoi ta la khon 3 nam dai 1 gio, be Tai nha ta thi ho do 1 doi thong minh 1 phut ^^ that dang yeu nha. hi hi lai them 1 Bao Bao xuat xien, k bik e ni co ngoc giong ca ca minh k

    • Fynnz 04/05/2012 at 11:18 pm

      ^^ em Tiến Bảo ko ngốc, và rất lịch lãm, nhưng mà cũng ngây thơ như em Tài 😀

  8. ixora289 04/05/2012 at 9:27 pm

    Hi hi, yêu ko kìa, bé mèo hiếm có dịp thông minh, nhìn ra Tiễn cũng thích mình từ lâu lâu rồi, mặt đỏ lên, còn cười vui sướng nữa chứ.

    Chương sau bé tự động dâng lên miệng Tiễn luôn rồi. Gì chứ thích Tiễn còn hơn thích cá thì biết là thích lắm lắm rồi 🙂

    Bạn Phó Quyền cũng thiệt là, nói đầu ko nói đuôi, làm hại bé mèo lo lắng, nhưng nhờ vậy Tiễn được nghe tiếng kêu “trả lại Tiễn cho ta” thiệt là thích ý luôn. Tội cho mấy người canh trại, bị mèo cào mấy vuốt.

    Vậy là đệ đệ mèo đáng yêu của Chiêu Tài cũng có vai luôn à, lại là một đôi với Phó Quyền nữa chứ, ko biết trong fic này có kể qua ko nhỉ.

    • Fynnz 04/05/2012 at 11:23 pm

      ừ, bé Bảo cũng góp mặt từ giờ đến hết truyện ^^, sau này Tiễn còn về nhà của bé Tài để xin rước dâu cơ mà 😀

  9. hotohorih 05/05/2012 at 10:02 pm

    hắc hắc yêu,sao mà mấy anh tinh quân toàn yêu trúng động vật hoang dã ko vậy nè?!

    • Fynnz 05/05/2012 at 11:18 pm

      =)) cái số rồi, Nguyệt lão có nói rồi mà, chắc ổng cột sẵn cho mỗi anh tinh quân với 1 em thú rồi.

  10. aokimiharu 18/05/2012 at 8:43 pm

    Tại sao tên 2 anh em đều có liên quan đến tiền tài của cải cải vậy =))

    • Fynnz 18/05/2012 at 9:01 pm

      =)) Tác giả mê giàu

  11. Kimjung 24/05/2012 at 11:46 am

    keke, a Tiễn thoả nguyện rùi ah ^^ Chiêu nhi tự dâng lên tận miệng

    • Fynnz 24/05/2012 at 3:53 pm

      mèo con còn hăng hái tự dâng mình nữa chứ mới sợ o_O

  12. Miu_Yuu 04/11/2012 at 10:28 pm

    haha that la sung suong wa diiiiiiiiiiiiiiiii

  13. phieudieu123 26/10/2013 at 12:02 am

    đang mong xôi thịt đây kaka

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: