Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Xích Ái Sát Thủ – Quyển 4 Chương 201


.::Chương 201 – Ảnh Hưởng Xấu::.

Ngay trong lúc nổ súng thì lại ngã xuống, chưa từng xảy ra chuyện như vậy, không riêng gì Rắn mối mà ngay cả sát thủ từng được xưng là U Linh này cũng chưa từng nghĩ đến có một ngày hắn lại xảy ra chuyện như thế.

“Chỉ thiếu một chút nữa thì cậu sẽ bị tôi bắn trúng.” Hắn chống tay ngồi dậy, trên mặt mang theo một loại thương hại và tiếc nuối, nhìn chân mình giống như đang nhìn chân người khác, “Chết tiệt!”

Hắn hung hăng nện xuống đùi của mình, Rắn mối từ trên cao nhìn xuống nên không thấy rõ mặt của hắn, hiện tại biết người trước mặt là ai thì lại không lập tức ra tay mà chỉ biểu hiện một bộ dáng khó xử.

Sau khi vượt ngục thì Rắn mối biến mất ngay trong bệnh viện, lúc ấy tình hình rất hỗn loạn, người mà Feston muốn cứu đã ở bên cạnh hắn, cũng không lo lắng đến chuyện khác, Phong Triển Nặc cũng đã quên, không ngờ hôm nay lại gặp nhau ngay tại đây.

“Chú em, buông súng xuống.” Bob không bỏ qua thời cơ mà ngay lập tức nâng súng chỉa vào Rắn mối, “Nếu không đừng trách tôi không khách khí.”

Bị rượu ăn mòn nên Bob trông có vẻ già yếu, đã lâu không động tay động chân nhưng Rắn mối có thể nhìn ra sát ý của đối phương đang toát ra từ mỗi nếp nhăn trên mặt.

Nhưng Rắn mối vẫn không động đậy, bảo hắn buông tha cơ hội như vậy thì dường như khiến hắn không cam lòng cho lắm, hắn bắt đầu hối hận vừa rồi vì sao lại đi ra để chính mình mất hết ưu thế hiện tại.

“Nói cho cậu biết, anh ấy không nói đùa đâu.” Người vừa mới ngã xuống không ngồi dậy nổi lại bỗng nhiên đứng lên, vịn vào cửa xe để đứng thẳng nhưng lại không lộ ra bất kỳ điểm khác thường nào, “Nếu không phải muốn giữ cậu lại để nói vài câu thì hiện tại cậu đã là người chết.”

Đại đa số mọi người đều không nhìn thấu bên dưới nụ cười này che giấu tâm tư gì, khẩu M25 vẫn còn trong tay, chỉ cần hắn nổ súng thì với khoảng cách này Rắn mối biết rõ chính mình nhất định không thể tránh khỏi, kỳ thật cho dù không gần như vậy thì hắn cũng chưa chắc đã tránh thoát.

“Vừa rồi là cậu giả bộ?!” Sự buồn bực hiện rõ trên mặt của Rắn mối, hắn lạnh lùng nhìn Phong Triển Nặc, “Nếu tôi sớm biết người mà mình phải đối phó là cậu thì tôi nhất định sẽ chuẩn bị sẵn sàng.” Hiện tại tình hình đã hoàn toàn thay đổi. fynnz.wordpress.com

“Chuẩn bị sẵn thì cũng chẳng có gì khác biệt.” Lời nói của Phong Triển Nặc làm cho người ta tin tưởng vừa rồi là hắn đang lên một kế hoạch cài bẫy, chỉ vì muốn lừa đối phương cho nên hắn ngã xuống, sau đó sát thủ sẽ đi ra để xác nhận là hắn đã chết hay còn sống.

Nhưng sự thật có đúng như vậy hay không thì chỉ có hắn tự mình biết rõ.

Rắn mối chưa từng thất bại như thế, xác thật mà nói thì chưa từng chịu thua đơn giản như vậy, nhưng sau khi phát hiện đối thủ là Ian thì thái độ của hắn có một chút thay đổi, không còn so đo chuyện thất bại, cũng không đuổi theo phương hướng mà Rick bỏ trốn, “Cậu nhận được tin gì chưa?”

Hắn bỗng nhiên tán gẫu với Phong Triển Nặc giống như một người bạn cũ, đương nhiên hắn cũng buông súng xuống, Bob cũng cất súng vào, “Thằng nhóc này rất thú vị.”

“Tin gì?” Không thể nói rõ là hận hay là chán ghét Rắn mối, Phong Triển Nặc thờ ơ dựa vào cửa xe.

“…Tôi còn tưởng là cậu đã biết.” Trên mặt của Rắn mối bỗng nhiên không có bất kỳ biểu cảm nào, sau đó ngậm miệng không nói rồi lại thay đổi đề tài, “Tôi muốn biết thứ ở trong tay của Rick đã giao cho cậu rồi đúng không.”

“Trước tiên là nói về tin tức của cậu đi.” Phác giác có điểm khác thường, Phong Triển Nặc tiếp tục truy vấn, Rắn mối lại nhìn chân của Phong Triển Nặc, “Nếu cậu đã muốn rời khỏi thì có biết cũng chỉ vô dụng.”

Rời khỏi ở đây nghĩa là rời khỏi ngành sát thủ, lời nói của Rắn mối rõ ràng có tính ám chỉ, nghĩ đến chuyện mà Glen đã từng nhắc đến, trong lòng của Phong Triển Nặc liền trầm xuống, “Có người đang chiêu mộ cậu?”

Ánh mắt của hắn trở nên sắc bén, Rắn mối không trả lời nhưng cũng tương đương như đang thừa nhận.

“Bạch quỷ?!” Khi Phong Triển Nặc nói ra cái tên này thì không chỉ sắc mặt của Rắn mối có phản ứng mà ngay cả Bob cũng chấn động, “Cậu nói là Bạch quỷ?! Hắn còn sống sao? Chuyện này không phải dùng để nói đùa đâu, Ian!”

Lúc Glen nói về Bạch quỷ thì chỉ có Phong Triển Nặc và Feston nghe được, bọn họ cũng chưa nói cho Bob biết, Bob giật mình cũng là chuyện đương nhiên, Phong Triển Nặc vuốt khẩu súng rồi nhếch miệng, “Anh thấy tôi giống như nói giỡn lắm à, Glen đã gặp hắn ta.”

“Thật phục cậu vì còn có thể cười nổi, nếu hắn thật sự đang chiêu mộ người thì sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ tới tìm cậu.” Bob biết rõ nguyên nhân mà tổ chức tan rã, Phong Triển Nặc chỉ nhún vai, “Không cười thì làm gì? Hắn muốn đến thì cứ để hắn đến…”

Ung dung dứt lời, hắn vuốt ve khẩu M25 trong tay, động tác dịu dàng lại làm cho người ta cảm giác lạnh xương sống, Rắn mối thật lòng không muốn đấu với U Linh, kết cục may mắn sẽ là lưỡng bại câu thương, còn không thì hắn sẽ chết dưới tay của U Linh.

“Buông tha cho Rick, chuyện này đối với cậu mới là có lợi, đây là lời đề nghị của tôi dành cho cậu.” Phong Triển Nặc mở cửa xe, thản nhiên đề nghị.

Mới phút trước hắn còn ngã xuống đất không dậy nổi nhưng hiện tại chỉ cần hắn cầm súng trong tay, còn đứng ở trước mặt thì Rắn mối cũng không dám tùy tiện ra tay, “Bằng không thì sao?”

“Bằng không thì hiện tại cậu sẽ chết, cậu thấy thế nào?” Sát thủ U Linh nói đùa thật sự làm cho người ta cười không nổi, “Trừ phi cậu có tự tin giải quyết tôi nếu không thì tốt nhất cậu nên buông tha cho nhiệm vụ hiện tại của mình. Đương nhiên lựa chọn thế nào là tùy cậu.” Đã giao thủ, biết rõ trình độ của đối phương, Phong Triển Nặc khởi động xe.

Trong ấn tượng của hắn thì Rắn mối cũng không tệ, mà sau khi đã quyết định bỏ nghề thì hắn vẫn duy trì thói quen của mình, không nhận những vụ lỗ vốn.

Rắn mối im lặng không lên tiếng, dáng người của hắn thuộc dạng thon gầy lanh lẹ, đôi mắt màu xanh xám khảm trên khuôn mặt vừa gầy vừa dài lại làm cho người ta có ấn tượng mạnh mẽ, “Cậu nghĩ rằng tôi buông tha cho cậu thì cậu sẽ an toàn hay sao, mặc kệ nó là cái gì thì nó đang làm cho rất nhiều người cảm thấy hứng thú.”

Ngụ ý chính là không chỉ có một mình hắn, Phong Triển Nặc suy đoán có lẽ là vì  thứ đó đến từ gia tộc Claudy cũng không chừng, có thể được Rick xem trọng như vậy đương nhiên sẽ không phải là thuốc phiện hay mấy thứ linh tinh nhảm nhí.

Đáng tiếc không có thời gian cẩn thận nghiên cứu cái lọ đó, hắn bảo Bob lên xe, Rắn mối không có động tĩnh chính là đã quyết định lựa chọn, hơn nữa lại là một sự lựa chọn thông minh.

Ngay khi xe vừa khởi động thì bỗng nhiên có một viên đạn bắn trúng cửa xe, Rắn mối lui ra sau mấy bước, không phải hắn nổ súng.

“Thật thú vị!” Đã lâu không có cảm giác này, Phong Triển Nặc giẫm chân ga, rút súng bắn ra ngoài, nòng súng lan tỏa mùi khói thuốc, kích thích bản năng của sát thủ.

Lốp xe ma sát, tiếng súng vang lên trên đường cái, trước kia hắn luôn làm thợ săn, nhưng gần đây hắn đã quen với việc trở thành con mồi.

Mà thú vị ở chỗ khi đám thợ săn phát hiện chính mình mới là con mồi thì sẽ lộ ra cảm giác tuyệt vọng và hối hận, hắn thích cảm giác như vậy, cũng hưởng thụ thời khắc khi đó.

Có lẽ hắn vĩnh viễn sẽ không trở thành người có thể kiềm chế dục vọng của mình như Feston, lưu loát bấm cò súng, khi trúng mục tiêu thì Phong Triển Nặc đã nghĩ như vậy.

Nhưng suy nghĩ này không thể duy trì được bao lâu, thân thể của hắn lại phát ra tín  hiệu, hắn cần nghỉ ngơi, thần kinh căng thẳng quá độ rốt cục khiến hắn không thể chịu nổi tra tấn, Bob lập tức phát hiện điểm này, vội vàng đỡ lấy tay lái, “Sắc mặt của cậu rất kém, như vậy dễ đụng xe lắm, dừng xe đi!”

Trước khi hắn có phản ứng thì Bob đã giẫm phanh lại, bỗng nhiên nhìn ra phía sau rồi nói một câu kỳ lạ, “Sức quyến rũ của cậu thật sự không nhỏ nha.”

Rắn mối lại đi ngay phía sau bọn họ, nhưng không nổ súng đối với bọn họ mà là đang yểm trợ bọn họ rời đi, Phong Triển Nặc hứng thú xuống xe, cùng Bob thay đổi chỗ ngồi, “Không liên quan đến chuyện quyến rũ, được một người giúp đỡ miễn phí thì vì sao lại không cần.”

Hắn ngửa lưng dựa vào ghế, Bob khởi động xe, Phong Triển Nặc đã phát hiện chiếc xe này của Feston cho hắn được trang bị kính chống đạn, mà thân xe sau khi bị bắn trúng cũng chỉ lõm xuống một vết rất cạn. fynnz810

Càng hiểu Feston thì sẽ càng phát hiện bên dưới khuôn mặt xuất sắc của người nọ còn có rất nhiều điều khiến người ta kinh ngạc, trên người của Feston có một loại tính chất đặc biệt làm cho người ta cảm thấy an tâm, hơn nữa ở cùng với người nọ thì cũng sẽ không có gì là không thú vị.

Bọn họ thường xuyên ở trong nhà của Feston làm một ít chuyện mà người bình thường hay làm, nấu ăn, giặt giũ quần áo, cắt tỉa bãi cỏ ở trước sân, thậm chí có đôi khi Feston sẽ mời hắn đi thưởng thức nhạc kịch….

Feston và nhạc kịch, đây thật sự là một tổ hợp kỳ quái, khi Phong Triển Nặc phát hiện thì hắn đã xuất thần một lúc lâu, mở mắt ra giữa tiếng súng đùng đùng, hắn kinh ngạc khi phát hiện bản thân mình có thể thất thần trong hoàn cảnh này, không ngờ là hắn lại nghĩ đến Feston.

“Chỉ mới rời đi vài ngày thôi mà…”

Bob nghe thấy tên sát thủ ở bên cạnh nói một câu như vậy thì chỉ có thể vừa bật cười vừa lắc đầu, “Cậu không sao chứ?” Bob hỏi.

“Có việc.” Phong Triển Nặc tùy tiện dùng súng giải quyết một chiếc xe khác ở phía sau, ngay chính giữa lốp xe, chiếc xe kia không khống chế được mà lạc tay lái ra giữa đường. Hắn kiểm tra số viên đạn ở trong súng rồi vừa sờ cằm vừa lầm bầm lầu bầu, “Đã đến lúc phải trở về.”

Vẫn là câu nói đó, nếu là trước kia thì tuyệt đối sẽ không thể nhìn thấy vẻ mặt này của Ian, Bob cắt đuôi máy chiếc xe đang theo dõi, nhìn thấy Rắn mối vẫn còn theo sau, “Cậu có biết cái thằng nhóc kia rốt cục muốn làm gì hay không?”

“Anh có thể tự mình hỏi cậu ta.” Quả nhiên là vẫn hơi miễn cưỡng một chút, hắn vừa trả lời vừa hung hăng nhéo đùi của mình một cái, bỗng nhiên tiếng chuông di động vang lên, hắn thuận tay bắt máy, trong di động truyền đến một giọng nói quen thuộc, “Khi nào thì quay về?”

“Nhớ tôi à?” Cảm giác tựa như bị tê dại lại bỏng rát tiếp tục dâng lên, lan tràn theo dây thần kinh, nhưng giọng điệu của hắn vẫn không có gì khác thường, vẫn nhẹ nhàng và ung dung.

“Không thể nhớ cậu hay sao? Nhanh lăn về đây cho tôi, tôi muốn thấy cậu vẫn khỏe mạnh.” Giọng nói vững vàng của Feston trấn an thần kinh của hắn, Phong Triển Nặc cơ hồ quên hết đau đớn mà chỉ mỉm cười, “Sự việc giải quyết sắp xong rồi.”

“….Tốt nhất là như cậu đã nói.” Feston kiềm chế cảm giác muốn cau mày rồi trả lời, “Hiện tại tôi đang nghi ngờ tôi có nên thả cậu đi ra ngoài hay không!”

Ở đầu dây bên kia truyền đến nhiều âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng ô tô đụng nhau, còn có tiếng chửi rủa của Bob, tình huống này chính là sự việc giải quyết sắp xong rồi như lời của Phong Triển Nặc hay sao? Đáp án đã quá rõ ràng.

“Tôi không nói với cậu nữa, trở về nhanh đi.” Muốn hỏi cho rõ ràng nhưng lại không muốn ảnh hưởng đến hành động của Phong Triển Nặc, hắn chuẩn bị cúp máy thì ngay lúc này ở đầu dầy bên kia truyền đến một tiếng nổ lớn, sau đó điện thoại bị cúp đột ngột.

……….

P/S: an tâm, ko có gì ko có gì, *đổ mồ hôi hột*

31 responses to “Xích Ái Sát Thủ – Quyển 4 Chương 201

  1. wonkyu 01/06/2012 at 8:16 pm

    tem

    • wonkyu 01/06/2012 at 8:42 pm

      hai a có thần giao cách cảm
      a Nặc lại gặp rắc rối lớn rồi aizzz
      ko yên thân được

      • Fynnz 01/06/2012 at 10:25 pm

        =)) hết truyện là sẽ yên thân

  2. Tử Yên 01/06/2012 at 8:42 pm

    Nặc a trái tim hủ nữ rất mong manh a cứ tiếp tục như vậy thế nào ta cũng bị bệnh tim ,úc đó sẽ bắt đền nàng …………^___^

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:25 pm

      sao lại bắt đền ta T___T

      • wonkyu 02/06/2012 at 5:15 am

        vì ss là người dịch hehe làm trái tim mọi ng bất ổn
        đầu tiên là bắt đền ss rồi đến tác giả rồi cuối cùng là bắt đền 2 a =)))))))))

        • Fynnz 02/06/2012 at 9:56 am

          sao ko tự bắt đền vì mình là người đọc :>.

  3. hikaru 01/06/2012 at 8:42 pm

    anh phê ra ngoài làm người chồng tốt về nhà là người vợ đảm …nặc chỉ việc hưởng thụ thôi >///<
    tác giả dừng ở chỗ đau tim quá thể ….pằng pằng pằng….cộp…tút.. tút… tút….

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:25 pm

      😀 đúng vậy *đổ mồ hôi hột*

  4. kumori 01/06/2012 at 8:48 pm

    Hú hồn =.=, Nặc cứ thỉnh thoảng dăm bữa lại làm quả thót tim =.=, này bảo sao anh Phê muốn Nặc bỏ nghề sát thủ, hại tim anh quá mà :D.
    Anh Phê bây giờ được coi như thuốc tê của Nặc rồi, cứ mỗi lần đau là Nặc lại nghĩ đến chồng :>. Mà cũng hy vọng Nặc sớm bình phục, các e thụ của Hỏa Ly ta thấy hầu như đều phải trải qua di chứng sau 1 biến cố gì đấy nhỉ :D.

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:26 pm

      mấy em thì ngược thân để cho mấy anh lo lắng ngược tâm ngược tinh thần :D, anh Phê có ngày bệnh chết vì hút thuốc lá quá độ.

  5. yellow92 01/06/2012 at 8:53 pm

    Dạo này Hỏa Ly càng lúc càng hành anh Phê, từ việc này đến việc khác, hôm nay lại tiếp tục hành ảnh đây mà, tự dưng lại làm 1 tiếng nổ lớn, xong rùi thì lại điện thoại bị cúp đột ngột kiểu đó, này là lại muốn anh Phê lo lắng muốn chết sao >”<
    Nặc ơi, kính nhờ anh cẩn thận 1 chút, anh mà bị gì thì hổng phải chỉ khổ mình anh đâu mà còn khổ anh Phê nữa đó =.=

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:30 pm

      cái xe của anh Phê như xe tăng ấy, nhằm nhò gì =))

  6. nga130 01/06/2012 at 8:56 pm

    Không có gì mà ấy đổ mồ hôi hột, chắc chắn là có gì rồi. Nhưng mà cho dù là có vấn đề gì, Nặc sẽ giải quyết thỏa đáng để còn về nhanh với Feston, hoặc có thể Feston sẽ xuất hiện bên Nặc như có phép màu 😀

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:31 pm

      =)) đổ mồ hôi hột dùm mọi người thôi. Hỏa Ly mà để có thêm nhiều chuyện nữa xảy ra là fangirl la oai oái cho coi :D, tội bạn Phê quá rồi.

  7. hotohorih 01/06/2012 at 9:05 pm

    đọc truyện của HL riết rồi quen,mấy anh dc xây dựng hình tượng một cách hoàn mỹ,tuyệt đối *ko giống người* nên khi đọc đến những dòng như giặt quần áo,nấu cơm,cắt cỏ…làm sống mũi ta cay cay,tự nhiên thấy gần gũi và bình dị quá! mấy anh tuy *khác người* nhưng cuộc sống *giống người* cơ hồ phù hợp với các anh hơn.Ta nghĩ vậy…

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:35 pm

      ^^ đúng rồi, 2 anh là người mà, người thì phải có cuộc sống bình thường, nào thì cùng nhau đi xem phim, cùng nhau thảo luận phim, cùng nhau học nấu ăn…Có lẽ bộ này Hỏa Ly làm cho người ta có cảm giác chân thật hơn nhiều vì thấy được những mặt rất bình dị của 2 anh 🙂

  8. ixora 01/06/2012 at 9:12 pm

    Ko có câu trấn an của bạn thì mình chờ chương mới trong tâm trạng thấp thỏm dữ nha, thật là tốt khi nhìn thấy câu đó của bạn.

    Phê càng ngày càng thấy mình thiệt vừa sướng vừa khổ nha, có người yêu như ngựa hoang thế này, giữ trong nhà ko được, thả ra ngoài mới có một lần thì chực chờ nguy hiểm rồi, người đang nghe điện thoại mà tự nhiên nghe thế này thì làm sao bây giờ, ko lo lắng mới lạ đó chứ. Thế nào Phê cũng vứt bỏ mọi thứ chạy tới chỗ Nặc cho mà xem.

    Xong lần này Nặc chắc bị cấm túc cho đến khi hoàn toàn điều trị xong mới được đi quậy rồi.

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:29 pm

      😀 ta biết tâm trạng của người đọc mà, mắc công bứt rứt cả đêm, thật sự là ko có gì đâu, chương sau là em lại về với vòng tay của anh rầu =)), Hỏa Ly mà.

  9. behienkhicon 01/06/2012 at 9:37 pm

    mới bình yên được vài chương, anh Nặc tiếp tục chơi trò chơi mạo hiểm … trái tim fangơ yếu ớt mà bị anh dùng “tiếng súng nổ ” hù kiểu này … thì đứng có ngày …
    ah, ta mơ mộng chương sau, không biết cảm giác của anh Phê khi nghe tiếng súng nổ và điện thoại bị cúp sẽ fản ứng ra sao???!

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:37 pm

      =)) mất ăn mất ngủ, tàn tạ như cái bang.

  10. Tiểu Quyên 01/06/2012 at 10:42 pm

    đúng là anh Nặc mới nói ko sao, thì đã có việc xảy ra rồi
    anh nặc cũng ác thật sao ko nói câu nào đã cúp máy

    • Fynnz 01/06/2012 at 10:45 pm

      chắc hết pin =))

      • Tiểu Lam 01/06/2012 at 11:12 pm

        Giống vụ máy anh hết pin làm em nó hiểu lầm anh bán nó hồi đầu lúc có nội gián trong ST nhỉ.

        • Fynnz 01/06/2012 at 11:13 pm

          đúng rồi đấy =)) =)).

  11. Tiểu Lam 01/06/2012 at 11:08 pm

    Thuốc trợ tim. Em cần thuốc trợ tim. Em nó lại gây họa rồi. Lạy chúa, anh không được làm gì nó đâu đấy.

    • Fynnz 01/06/2012 at 11:32 pm

      :> làm gì đâu, chỉ là cằn nhằn một chút thôi, từ ngày có vợ thì bản tính cằn nhằn của anh cũng tăng lên đáng kể 😀

  12. lehang89nk 02/06/2012 at 7:48 am

    lai no xe……….. co chien gi khong ta lo qua di….huhuhuh den dau tim voi anh nay mat thoi

    • Fynnz 02/06/2012 at 9:38 am

      =)) nàng giống anh Phê rồi đó, ta bảo ko sao mà, em nó đi giải quyết vấn đề tí thôi.

  13. Kimjung 03/06/2012 at 12:14 am

    hôm trước mạng phớ lớ nên chắc mất toi 2 cái com cụa em rùi ah :
    em cũng đổ mồ hôi hột cùng tỷ ah
    dừng đúng cái đoạn nè, 1 trog những đoạn điển hình gay cấn : BÙM!!!… tút tút tút… thể nào đoạn sau cũng là a Fes hét vô cái điện thoại: alô..alô..Nặc! Xảy ra chuyện gì zợ? *mặt xanhmét* alô..alô ^^

    • Fynnz 03/06/2012 at 11:27 am

      =)) chưa kịp hét lên luôn ấy chứ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: