Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 35


.::Chương 35 – Giáo Huấn Nhi Tử::.

Minh Trạm và Phượng Cảnh Nam hôm qua thẳng thắn thành khẩn đối mặt, bóc xuống lớp mặt nạ phụ từ tử hiếu dối trá, nay ở chung liền có thêm vài phần thẳng thắn vô tư.

Khi dùng tảo thiện, Phượng Cảnh Nam chỉ vào vị trí đầu tiên bên tay trái, nơi đó từ trước đến nay đều là vị trí của Phượng Minh Lễ, hôm nay bị Minh Trạm chiếm cứ. Sắc mặt của Phượng Minh Lễ hơi khó coi, chẳng qua cũng là phụ vương ngầm đồng ý cho nên hắn cũng không có can đảm nổi nóng.

Phượng Minh Nghĩa liếc nhìn Minh Trạm một cái, thấy sắc mặt của Minh Trạm vẫn ung dung giống như đáng lý phải là như vậy, Phượng Minh Nghĩa cũng không lên tiếng mà chỉ ngồi xuống bên cạnh Phượng Minh Lễ. Vị trí đầu tiên ở bên phải của Phượng Cảnh Nam đương nhiên là Minh Kỳ, kế tiếp là Minh Phỉ.

Nếu thủ đoạn của Minh Trạm tương xứng với thân phận của đích tử thì vị trí này nên cho hắn.

Phượng Cảnh Nam nhấc đũa , gắp một miếng sủi cảo bọc gạch cua vào đĩa của Minh Trạm. Minh Trạm bình thản chịu đựng gian khổ, không đứng dậy hoặc là bày ra vẻ mặt vinh hạnh để cầm đĩa đón nhận, cũng không nói lời cảm tạ, thẳng thừng gắp lên rồi chấm vào nước dấm thơm mà ăn.

Ngay cả Minh Kỳ cũng nhìn Minh Trạm nhiều hơn một chút, nghĩ rằng vì sao chỉ nghỉ ngơi một buổi với phụ vương mà Minh Trạm đã thay đổi tựa như một người khác.

Bầu không khí dùng tảo thiện ở Trấn Nam Vương phủ hết sức quỷ dị, chẳng qua không ai ngốc nghếch biểu hiện ra ngoài. Chỉ có Minh Phỉ bĩu môi, hỏi một câu, “Tứ ca, đó là vị trí của đại ca mà. Đại ca lớn hơn ngươi, đáng lý phải ngồi ở vị trí đầu tiên bên cạnh phụ vương mới đúng.”

Minh Trạm giống như căn bản không nghe thấy lời của Minh Phỉ, lại gắp một miếng sủi cảo rồi tiếp tục ăn.

Minh Kỳ cười lạnh. Ngu xuẩn.

Phượng Cảnh Nam không nói chuyện, tao nhã dùng bữa.

Cả nhà im lặng dùng bữa làm cho sắc mặt của Minh Phỉ dần dần đỏ bừng, vô xùng xấu hổ, nắm chặt đũa bạc mà cúi đầu.

Cũng xấu hổ như Minh Phỉ là Phượng Minh Lễ, Phượng Minh Lễ cũng không nói gì, giờ khắc này nói cái gì đều giống như giấu đầu hở đuôi, thà rằng không nói. Vì vậy hắn chỉ cúi đầu im lặng dùng bữa, tuy rằng chẳng cảm thấy mùi vị gì.

Sau khi dùng tảo thiện, Phượng Cảnh Nam gọi Phượng Minh Lễ đến thư phòng nói chuyện.

Phượng Cảnh Nam ngồi trên nhuyễn tháp rộng rãi, phía trên là tấm trải giường thêu hình mẫu đơn, êm ái mà thoải mái. Phượng Minh Lễ khoanh tay đứng một bên, không dám lên tiếng.

Phượng Cảnh Nam chậm rãi rót một tách trà nhỏ, sau một lúc lâu mới hỏi, “Khó chịu sao?”

Phượng Minh Lễ lắc đầu theo trực giác, gương mặt của hắn hơi tái nhợt, chẳng qua nhiều năm bị giáo huấn cũng không làm cho hắn thất thố.

Phượng Cảnh Nam biết hắn đang cố gắng chịu đựng, vì vậy cũng nói toạc ra vấn đề, “Nếu ngươi làm không được thế tử thì đây chỉ là bắt đầu. Ngươi sẽ chậm rãi phát hiện những người lúc trước đối đãi thân thiện với ngươi, xưng huynh gọi đệ với ngươi lại hoàn toàn xa cách ngươi.”

Phượng Cảnh Nam nhìn gương mặt càng thêm tái nhợt của Phượng Minh Lễ rồi hỏi, “Hắn vừa đến đế đô cũng đã thay mặt cho Trấn Nam Vương phủ xử lý hôn sự của Minh Diễm. Minh Lễ, vì sao không phải là ngươi ra mặt? Ngươi mới là trưởng tử của ta, ở trong Trấn Nam Vương phủ này, vì sao ngươi lại đem chuyện này giao hết cho hắn?” Hắn ở đây đương nhiên là chỉ Minh Trạm.

Phượng Minh Lễ vừa định mở miệng giải thích thì Phượng Cảnh Nam lại giống như căn bản không muốn nghe, tiếp tục lạnh giọng chất vấn, “Nếu ngươi tính sử dụng Minh Trạm, phân phó để Minh Trạm ra mặt xử trí thì hôm nay ta sẽ không gây khó dễ gì cho ngươi. Nhưng trên thực tế là từ đầu đến cuối ngươi đều bị rơi vào thế bị động. Ngươi là người mà ta chọn vào vị trí thế tử, ta cho ngươi đến đế đô, cho ngươi xử lý những chuyện có liên quan đến Trấn Nam Vương phủ, nhưng ngươi chỉ hữu danh vô thực, ngay cả hôn sự của tỷ tỷ mình mà ngươi cũng không nói được lời nào? Trong đế đô ai là kẻ mù, gặp chuyện thì ngươi liền lui, như vậy chờ ngươi muốn lên tiếng thì còn uy tín gì nữa!”

“Ta biết tính tình của ngươi, ngươi không muốn đắc tội người ta! Nhưng ngươi ngẫm lại đi, Minh Diễm là tỷ tỷ của ngươi, thân tỷ tỷ có việc mà ngươi còn tránh né thì người khác làm sao dám hy vọng vào ngươi! Ngay cả thân tỷ tỷ còn ngồi yên như vậy thì đối với thuộc hạ, đối với bằng hữu sẽ như thế nào?” Phượng Cảnh Nam lạnh lùng nói, “Còn nữa, ngươi không muốn đắc tội Phúc Xương công chúa, nhượng bộ lui binh. Ngược lại làm cho tiểu đệ còn nhỏ tuổi của ngươi ra mặt đắc tội người ta! Tình cảm thủ túc mỏng manh như thế thì trước tiên người ta sẽ đánh giá nhân phẩm của ngươi bị liệt vào dạng hạ lưu đó, có biết hay không!”

Sắc mặt của Phượng Minh Lễ đỏ lên, nhịn không được những lời nói nặng của Phượng Cảnh Nam, quỳ dưới đất ai oán nói, “Phụ vương nói như vậy thì nhi tử làm sao gánh nổi. Nhi tử thừa nhận hôn sự của đại tỷ khúc chiết như thế là ta không lo lắng chu toàn, xử trí không thỏa đáng. Nhưng mà để đô chỉ có nhi tử và Minh Trạm, phụ vương cũng biết tính tình của Minh Trạm rồi đó, vừa đến đế đô đã không nể mặt ai, ngay cả Hoàng tổ mẫu mà cũng dám gây chuyện. Nhi tử, nhi tử thật sự sợ hắn vạ lây. Sau đó là hôn sự của đại tỷ, hắn luôn quyết định trước, nếu không thuận theo hắn thì e rằng hắn sẽ làm ra chuyện thái quá. Phụ vương, nhi tử có thể làm sao bây giờ? Chẳng lẽ muốn mọi người ở đế đô thấy huynh đệ chúng ta bất hòa như vậy hay sao?” fynnz.wordpress.com

“Ngươi thật là hồ đồ!” Phượng Cảnh Nam trách mắng, “Hắn có cái gì đâu mà ngươi phải sợ? Hắn ở trong cung, trong tay không có ai, mọi chuyện đều phải trông cậy vào sự giúp đỡ của ngươi, vì sao ngươi phải sợ hắn! Có vài người khi cần đắc tội thì cứ đắc tội! Minh Trạm có bản lĩnh làm những gì hắn muốn thì sẽ có bản lĩnh gánh vác hậu quả! Hắn đắc tội với người ta thì ngươi sợ cái gì? Hắn chính là hắn, hắn có thể đại diện cho Trấn Nam Vương phủ hay là đại diện cho ta hay sao? Hắn đắc tội với người ta thì cũng không phải là Trấn Nam Vương phủ! Hắn muốn quyết định, ngươi lại mặc kệ hắn thì hắn có thể làm được gì? Ngươi cứ hiền lành mọi chuyện, nếu có người muốn cướp cái ghế của ngươi thì có phải ngươi cũng mỉm cười mà dâng tặng hay không!”

Phượng Minh Lễ nghĩ đến cảm giác khó chịu sáng nay, nhịn không được mà rơi lệ.

“Hôm nay chỉ là một vị trí dùng bữa mà đã như thế. Nếu có một ngày vị trí thế tử bị đổi chủ thì ngươi tính sao?” Phượng Cảnh Nam lạnh lùng nói, “Từ khi ngươi còn nhỏ thì ta đã thỉnh tiên sinh có học thức uyên bác nhất để dạy ngươi, mười tuổi đã bắt đầu cho ngươi hầu hạ trong thư phòng, Minh Lễ, trong huynh đệ các ngươi thì chỉ có một mình ngươi được như thế. Ta chỉ đối đãi với một mình ngươi như thế!” Phượng Cảnh Nam nhìn ánh mắt rưng rưng của Phượng Minh Lễ, hắn than nhẹ một tiếng rồi đưa tay dìu Minh Lễ, “Đứng lên mà nói.”

Phượng Minh Lễ nức nở đứng dậy, ngồi bên cạnh Phượng Cảnh Nam, sự áy náy trong lòng tựa như có một tảng đá lớn đè chặt trước ngực khiến cho hắn thở không nổi, thấp giọng nói, “Nhi tử vô năng, làm cho phụ vương phải thất vọng.”

Phượng Cảnh Nam vỗ lưng hắn, giọng nói ôn hòa hơn rất nhiều, “Ngươi phải học cách tự quyết định khi gặp chuyện, có thể tham khảo lắng nghe lời nói của thuộc hạ, lời nói của Minh Trạm cũng thế. Minh Trạm vẫn phải ở lại đế đô, ngươi suy nghĩ một chút đi, hôm nay ngươi thấp hơn hắn một cái đầu, ngày sau chẳng phải là ngươi sẽ thấp hơn hắn cả đời hay sao! Minh Lễ, hôm nay ngươi nhường quyền cho hắn giải quyết ở đế đô, một ngày nọ Minh Trạm tất sẽ đảo khách thành chủ, điều khiển sự vụ ở Vân Nam! Khi đó không còn là Phiên Vương nữa mà đã hơn hẳn Phiên Vương! Còn ngươi, tất sẽ trở thành con rối thân Vương bị hắn đặt ở Vân Nam!”

Phượng Minh Lễ chấn động toàn thân, ngỡ ngàng nhìn chính phụ thân của mình.

Phượng Cảnh Nam hớp một ngụm trà, như cười như không, “Ngươi cảm thấy ta đang nói chuyện giật gân à?”

Hắn hiểu rõ Minh Trạm, một kẻ có thể giấu đi sắc bén ngay dưới mí mắt của hắn, tiểu tử giả ngu kia quá thông minh, nhìn hành vi của Minh Trạm ở đế đô cũng thấy rất thủ đoạn. Hiện tại cũng đã triển lộ dã tâm.

Nhưng Phượng Cảnh Nam vẫn không mạo muội đi chọn Minh Trạm, có lẽ là vì Minh Trạm quá mức lớn mật và không ổn định, từ sâu trong lòng của hắn bài xích việc Minh Trạm cầm quyền.

“Minh Lễ, ngươi cũng biết ta vốn là thứ hoàng tử. Lúc trước khi tiên đế còn sống thì Hoàng tổ mẫu của ngươi có thân phận rất thấp, khi ta được sinh ra thì Hoàng tổ mẫu của ngươi chỉ là một tiểu quý nhân ở Khôn Ninh cung. Khi đó Lệ thái tử đang là thái tử, rất được tiên đế sủng ái. Các hoàng tử đều phải đến Đạo trai học tập, nếu thái tử mắc lỗi thì người bị phạt là thư đồng. Nếu ta mắc lỗi thì trực tiếp đánh vào tay.” Ánh mắt của Phượng Cảnh Nam trở nên sâu thẳm, mang theo vài phần châm chọc, “Cũng không phải tiên sinh bất công cố ý phạt ta mà vì căn bản ta thật sự không có thư đồng. Trước đây Hoàng tổ mẫu của ngươi có thân phận rất thấp cho nên không thể nói gì trước mặt tiên đế, Ngụy gia lúc ấy cũng khốn cùng, không thể trông cậy vào. Khi ta đến tuổi đọc sách thì chẳng có ai đề cập đến chuyện thư đồng, cho nên ta vẫn không có thư đồng, ở Đạo trai từng nếm qua không ít đau khổ. Cùng là hoàng tử nhưng đích khác thứ khác, giống như mây và bùn. Không ai biết rõ hơn ta về nỗi khổ của thứ tử. Cho nên từ trước đến nay ta luôn đối xử bình đẳng với các ngươi. Ngươi là trưởng tử của ta, kỳ vọng của ta đối với ngươi là cao nhất. Ta cũng không cảm thấy thứ tử kém hơn đích tử, ở trong lòng ta thì người được lựa chọn chính là ngươi.” Cầm lấy bàn tay thon dài hơi chai sần của Minh Lễ, Phượng Cảnh Nam trầm giọng nói, “Cho nên, đừng làm ta thất vọng. Minh Lễ, đừng làm cho phụ thân thất vọng!”

………

P/S: *Cho nên từ trước đến nay ta luôn đối xử bình đẳng với các ngươi* bác Nam ơi, bác xem lại câu này dùm nha =.=, bác nói láo mà ko sợ sấm sét đánh chết à. Hồi xưa bác làm thứ tử bị khổ sở nên giờ bác thiên vị thứ tử thì đúng hơn =.=, bác thật xàm.

53 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 35

  1. epidermidis 20/07/2012 at 9:30 pm

    ẹc, ông Nam này ko nghĩ em Trạm có thể giả ngu trước mặt ổng lâu thế tức là em cũng hiểu rõ ổng quá rồi, bởi vì hiểu ổng nên em mới lớn mật thế chứ, có thế ổng mới nghi mà ko chọn em làm thế tử, ta nghĩ với cái tính của em cái chức thế tử này quá phiền phức, tránh được thì cứ tránh, nhưng dù tránh thì cũng phải nắm được chút thế lực để sau này khỏi bị bắt nạt. hem biết ta tính đúng hem, đọc cứ có cảm giác như thế. thank nàng.

    • Fynnz 20/07/2012 at 9:42 pm

      em rất là có dã tâm đó nàng :>

      • epidermidis 20/07/2012 at 11:22 pm

        éc, nhìn sai rồi sao.nếu e có dã tâm thì trước đó giả ngu qua ngày làm j?giờ bị đem làm chất tử nên bị ép phải làm hay do có cơ hội đổi đời nên muốn làm đây? ay da, rắc rối. coi típ…^^

        • Fynnz 21/07/2012 at 10:50 am

          em thuộc tuýp người: ko đụng em thì em sẽ sống an ổn, một khi đã đụng vào thì em sẽ lột da cừu xuống, lúc đó lộ ra bản chất sói già thật sự thì đã muộn rồi, có kéo áo cừu lên cũng chẳng che được cái đuôi sói.

  2. hoa ban 23/07/2012 at 9:46 pm

    ta thấy Cảnh Nam cũng bình thường như bao người khác. Tâm lý của bác rất thật nha. Trong lòng mỗi người luôn luôn có sự thiên vị. Thích là thiên vị. Dù là ai đi chăng nữa cũng ko thể nói công bằng. Bởi vì là người thì có tình cảm sẽ thích sẽ ghét điều gì đó. Trong cùng một nhà, cha mẹ đương nhiên sẽ thích đứa ngoan hơn và giống mình hơn. Trăm người như một. Minh Trạm ko thể hiện tài năng từ nhỏ, giả ngu thành công thì Cảnh Nam ko để ý là đúng rồi. Cảnh Nam ko bênh thứ tử hay đích tử, bằng chứng là Minh Kỳ vẫn được cưng chiều đấy thôi, chẳng qua đứa nào hợp nhãn thì thương, đứa nào trông cậy được thì quý. Hơn nữa Minh Trạm cũng ko làm gì để bồi dưỡng tình cảm với Cảnh Nam. Nếu Minh Trạm thẳng thắn, tình cảm với ổng như với bác Kiền thì chắc mọi chuyện đã khác. Ta thấy rõ từ sau khi phát hiện Minh Trạm tài năng, bác Nam đối khác liền, để ý và rõ ràng đánh giá cao Minh Trạm. Nếu Trạm nhi muốn làm thế tử thì ta tin chắc bác Nam sẽ cân nhắc. Nhưng nói thẳng ra thì ta mà là bác Nam ta cũng ko thích Trạm nhi. Khó mà thích đứa nhỏ qua mặt mình mười năm, hỗn láo với mình và đặc biệt là đứa đó cũng ko thích mình. Ngươi không ưa ta thì mắc gì ta phải đi thích ngươi. Minh Trạm không mang mặt nóng đi dán mông lạnh thì bác Nam cũng vậy mà thôi. Nhưng cả hai nhân vật này ta đều thích. Hy vọng sau này 2 người sẽ hòa hợp hơn. ^^

    • Fynnz 23/07/2012 at 9:51 pm

      Cho nên bác Nam mới ko hay bằng Vệ vương phi, người thông minh sẽ ko để lộ cái thiên vị của mình ra mặt như vậy :>, chỉ thiệt thòi sau này thôi, đã là đấu trí mà lại để lộ nhược điểm thì tất nhiên bị người ta nắm cán là phải rồi, cho nên bác Nam mới ko được lòng mọi người. Xem lại Vệ vương phi, Vệ vương phi cũng thiên vị Minh Trạm nhưng đối xử với mọi người đều công bằng như nhau, đó mới gọi là thông minh và thủ đoạn một cách sáng suốt :>

      • hoa ban 24/07/2012 at 5:47 pm

        mới đọc tới đây nên mình cũng ko biết Vệ phu nhân tuyệt vời cỡ nào nhưng chắc hẳn mình sẽ thích Vệ phu nhân lắm ^^. Mình thích những nhân vật thông minh, cực kỳ thích. Mình tin là người phụ nữ thường có cách mềm mỏng và thâm trầm hơn, bởi vậy câu “lòng dạ đàn bà” mới nổi tiếng :-)). Huống chi tình cảnh của Vệ vương phi hoàn toàn khác. Nàng là chủ hậu cung của Trấn Nam vương phủ, tính tình của nàng thẳng thắn và nàng giữ vị trí cầm trịch nên thể hiện ra cân bằng. Còn trong tình huống của bác Nam, bác cũng đâu có coi Trạm nhi là đối thủ đâu, vẫn là con trong nhà mà, bác cũng ko cần diễn cho người ta coi. Hơn nữa mình ko cho là mình sẽ thích người cha đến con mình cũng đóng kịch, giả vờ thương yêu để lợi dụng hay gì gì đó. Bác Nam là nhân vật rất thật, mình cực thích vì nhân vật này gần gũi với thực tế và tạo đồng cảm với mình :-))) và trong truyện cần nhiều nhân vật thế này để tạo sóng gió cho nhân vật chính chớ :>

        • Fynnz 24/07/2012 at 8:40 pm

          bác Nam ghét bé Trạm từ hồi còn bé ^^, vì bác Nam thấy bé Trạm bị câm nên ko mặn mà gì với bé Trạm, vì vậy bé Trạm mới giả khờ luôn, nếu bé mà ko giả khờ thì bé chẳng sống nổi đến ngày hôm nay, vì vậy ta cảm thấy chung quy là do bác Nam mà ra. Thường thì cha mẹ sẽ thương đứa con bị khuyết tật hơn đứa con lành lặn, vì muốn bù đắp cho nó, còn bác Nam thì chỉ thích thứ tốt đẹp =.=. Ta ko biết thế nào chứ ta thấy ngoài đời, hoặc là vì chính gia đình của ta như thế, cháu trai của ta bị khuyết tật bẩm sinh, nhưng ba mẹ nó rất thương nó, nó còn 1 người anh và 1 người em nữa, bởi vậy ta mới thấy bác Nam lạ =.=, thú thật nếu là ta mà gặp ngoài đời thì ta sẽ bảo là vô nhân đạo, nhưng có thể đó là suy nghĩ của ta, vì ta được sinh ra và lớn lên trong môi trường như vậy ^^, ta ít sát sinh và thích ăn chay đi chùa nhiều.

  3. hoa ban 28/07/2012 at 3:05 pm

    nàng nói ko sai chút nào, cha mẹ thường thương đứa bị thiệt thòi hơn. VD như trong nhà mình nè. Anh hai mình sinh ra trước trong hoàn cảnh khó khăn và đau ốm nhiều hơn nên được thương hơn. Ba má mình cũng công nhận luôn đó. Ba má nói tại ảnh sinh ra khổ quá. Tới lượt mình thì đã có cái để ăn rồi, không như ảnh, húp nước cơm thay sữa. ^^ Nhà mình cũng có 2 đứa cháu học mẫu giáo. Đứa lớn bình thường, ko xinh, ko thông minh, ko biết nói chuyện, rất trầm lặng còn đứa nhỏ thì xinh vô cùng, lanh lẹ nhanh nhảu. Cha mẹ thương bé nhỏ hơn còn mình thì thương bé lớn hơn và thường quở anh chị vì sao thiên vị. Sau đó có một thời gian mình ở chung nhà anh chị và phát hiện mình ko thể ko thích bé nhỏ được. Mình về nhà nó sẽ hỏi thăm, sẽ rót nước cho mình, sẽ kể đủ chuyện đông tây, có bài hát mới sẽ khoe, sẽ nịnh mình khi làm sai, sẽ vui khi mình cười với nó, sẽ buồn khi mình lơ, sẽ an ủi khi mình buồn ^^ “dì đừng buồn, con cho dì kẹo của con nè” :). Trong khi bé lớn mình rất quan tâm đến nó, mua quà nó thích, nhưng vẫn ko hiểu nó muốn gì, ko biết nó vui, nó buồn dù cố gợi chuyện nó vẫn ko nói. Dù vẫn quan tâm vân thương nhưng sự gần gũi ko có như với bé nhỏ. Rõ ràng tình cảm phải cả 2 bên vun đắp, chỉ một bên thì ko đủ. Đó là mình sẵn thương bé lớn rồi đó nha. Còn ở đây Minh Trạm cũng ko ưa bác Nam ko muốn bồi đắp, còn bác Nam thì ko ưa có sẵn luôn. Sao chỉ trách mình bác Nam????? ^^. Bác ko đúng cũng rành rành ra, mình ko phủ nhận đâu ^^

    • Fynnz 28/07/2012 at 3:54 pm

      chỉ vì bác Nam ngay từ đầu đã ghét bỏ bé Trạm trong khi bé Trạm chỉ là 1 đứa nhỏ vô tội thôi, vì bé bị câm và bé xấu xí mà bác lại ghét bỏ, thử hỏi nếu bé Trạm ko phải nhân vật xuyên không thì thế nào, chắc chắn là sẽ ủy khuất và đáng thương lắm, trong nhà này có 1 bé nữa là Minh Liêm, bé đó cũng ko được bác Nam thương, dù có lấy lòng thế nào thì cũng vậy, chỉ vì bé ko có tài năng như mấy anh chị, nhưng bé cũng là người thiện tâm và ngay thẳng, nói chung ta thấy cái sự thiên vị này là quá đáng, chẳng cha mẹ nào mà thiên vị một cách nhảm nhí thế đâu nàng ơi, trừ phi ko phải con của mình, nhất là trẻ con chỉ là vô tội, bác Nam phải xem lại cách cư xử của mình trước, nếu bác Nam ko thiên vị ngay từ đầu (lúc bé chỉ còn là sơ sinh rồi đến khi bập bẹ biết đi) thì bé Trạm đâu lãnh đạm với bác đến vậy :). Ta hỏi nàng, nếu nàng cũng có cha mẹ như vậy thì nàng nghĩ thế nào, bị hất hủi ngay từ nhỏ, dù có lấy lòng thì cũng ko được thương chỉ vì xấu xí và khuyết tật và vô năng, ta thà ko có cha mẹ như vậy còn hơn.

  4. phieudieu123 10/10/2013 at 11:05 pm

    ta thấy fynn nói đúng,ta nghĩ tính cách của bé trạm bây jo là do bác nam phân biệt đối xử với bé trạm nên bé mới phải làm như thế

    • Fynnz 11/10/2013 at 12:23 pm

      ừ,cũng may có bác Kiền kéo lại, nếu ko thì chắc ẻm sống u ám cả đời quá

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: