Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 97 (1)


.::Chương 97 – Đoạt Quyền (1)::.

Nguyễn phu nhân nhận được lễ vật của Vệ vương phi thì trên mặt không thể nhịn được ý cười. Cứ luôn mồm cảm tạ Vương phi đã ban tặng, nàng cũng thưởng cho người của Trấn Nam Vương phủ đến dâng lễ vật một phong thư ngân lượng, song phương đều tự vui mừng.

Nguyễn phu nhân nói với nữ nhi, “Đại sự đã định.”

Nguyễn Thần Tư cúi đầu, chỉ cười không nói, sắc mặt chậm rãi đỏ bừng.

“Vẫn là nữ nhi của ta không chịu thua kém.” Nguyễn phu nhân vui mừng cực điểm, đại nữ nhi làm quý phi, tiểu nữ nhi làm Vương phi, thân nhi tử làm Thám hoa, lão công là nhất phẩm Thượng thư xuất thân Hầu gia, một nữ nhân trở thành Nguyễn phu nhân như nàng, hiện tại đã có cảm giác rất thành tựu.

Cùng lúc đó, Nội vụ phủ cũng đến trang hoàng Lan Hương Viện.

Vệ vương phi mấy ngày nay tâm tình rất tốt, đối xử với hai thứ nữ càng thêm hòa nhã, ngày thường cũng không cần các nàng phải tuân theo quy củ, chỉ cần ở trong phòng đọc sách hoặc làm nữ công gia chánh, hoặc là vào hoa viên ngắm hoa vui đùa, cũng không cần phải câu nệ.

Minh Nhã tự bưng trà dâng cho Minh Phỉ, cười ung dung, “Tam tỷ tỷ, uống trà.”

Minh Phỉ tiếp nhận tách trà, nhẹ giọng nói lời cảm tạ, hỏi, “Tứ muội suốt ngày ở trong phòng làm gì vậy? Ta chẳng hề thấy ngươi đi ra ngoài nửa bước.”

Minh Nhã mỉm cười, “Cũng không có gì, khí hậu của đế đô và Vân Nam khác nhau quá nhiều, thấy bên ngoài nắng chói chang nên lười xuất môn.”

“Ta cũng vậy.” Minh Phỉ cười nói, “Hôm qua đi ra hoa viên tiêu thực, nghe thấy tiếng náo nhiệt leng keng thùng thùng bên Lan Hương Viện, bên ngoài đều dùng màn bao phủ cho nên không biết bên trong đang làm cái gì.”

Minh Nhã suy nghĩ một chút, đây cũng chẳng phải chuyện bí mật gì, liền nói với Minh Phỉ, “Nghe nói là quét tước trang hoàng để làm phòng tân hôn cho tứ ca thú thê.”

Ánh mắt của Minh Phỉ chợt lóe, cúi đầu uống một ngụm trà, ôn hòa nói, “Vậy mà chẳng nghe thấy có thánh chỉ tứ hôn gì cả.”

“Mười mươi đã được quyết định, chính là tam tiểu thư Nguyễn gia, Thần Tư tỷ tỷ. Tam tỷ tỷ cũng có giao hảo với nàng mà.” Minh Nhã nghiêng đầu cười nhàn nhạt, “Ta nghe nói mẫu thân muốn đợi tứ ca đại hôn xong thì sẽ quay về Vân Nam.”

Trong lòng của Minh Phỉ lạnh run, hai tay nắm chặt tách trà, cố gắng lộ ra một chút ý cười, “Thật sự là đại hỷ sự a.”

Minh Phỉ quay về phòng một cách bất an, Diêu Thủy nấu nước ô mai, dùng đá ướp lạnh, đem một chén nhỏ trình lên.

Nước trong bát hơi ửng đỏ, Minh Phỉ cũng không uống, chỉ nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay, nhẹ giọng hỏi, “Tứ ca muốn thành thân với tam tiểu thư của Nguyễn gia.”

Diêu Thủy cười nhàn nhạt, “Hình như là vậy, nô tỳ nghe nói Vương phi tặng rất nhiều lễ vật cho Nguyễn tiểu thư. Bình thường Nguyễn tiểu thư đến quý phủ của chúng ta thì Vương phi đều đối đãi rất khác biệt. Tiểu thư và Nguyễn tiểu thư có giao hảo, ngày sau Nguyễn tiểu thư trở thành thế tử phi thì hai người cũng có thể cùng nhau đánh đàn ngâm thơ.”

Minh Phỉ cũng không hỏi nhiều, chỉ nâng lên chén ô mai mà chậm rãi uống.

Nguyễn Hồng Nhạn, nàng nhớ rõ người nọ.

Lần đầu tiên các nàng mới đến đế đô thì đã gặp người nọ diễu hành trên phố, Nguyễn Hồng Nhạn mặc một thân hồng bào, búi tóc cài trâm hoa, ngồi trên lưng ngựa như quỳnh chi ngọc thụ. Nàng ở trong xe ngựa vội vàng vén rèm nhìn thoáng qua.

Lần thứ hai là khi Nguyễn Hồng Nhạn đến quý phủ thỉnh an, nàng và Minh Nhã nấp phía sau bình phong, nhỏ giọng quan sát.

Lần thứ ba là khi luận võ, Nguyễn Hồng Nhạn ung dung nhận thua.

Đó là khi chuẩn bị luận võ kén rể cho Minh Kỳ, con mụ nam nhân đầy dã tâm kia, Minh Phỉ cau mày lại, lộ ra một chút chán ghét sâu sắc. Ngoại trừ xuất thân tốt hơn nàng thì Minh Kỳ có điểm nào mạnh hơn nàng cơ chứ?

Đây chẳng phải là thời đại chú ý cấp bậc lễ nghĩa hay sao? Vì sao lại cho phép Minh Kỳ tự chọn Quận mã? Không phải nam tôn nữ ti hay sao? Vì sao lại để Minh Kỳ chấp chưởng binh quyền?

Bị giam cầm một năm trong Lạc Mai viện, ở trong lòng của Minh Phỉ vẫn còn chôn giấu một nỗi oán hận sâu sắc, không phải nàng không tuân thủ quy củ, là vì nàng chưa đủ cường đại cho nên mới để người ta đặt đâu ngồi đó! Giống như ngay lúc này, còn ai có thể suy nghĩ cho nàng?

Bởi vì huynh trưởng không thể sắc lập thế tử cho nên nàng làm muội muội của kẻ chiến bại thì chỉ có thể cúi đầu khuất phục, cầu địch nhân cho mình một chút thương hại.

Khóe môi của Minh Phỉ lộ ra một chút châm chọc, thương hại?

Trong tay của Minh Trạm cầm một quyển địa lý, dựa vào nhuyễn tháp, ánh mắt lại không dừng lại trên sách, mờ mịt không biết nhìn về phương nào.

“Thế tử, tuy Quận chúa là thân tỷ tỷ của ngài, bất quá công sự bất luận tư tình, nếu Vương gia xây phủ của Quận chúa thì cứ xây ở Côn Minh là được rồi, vì sao phải xây ở Lâm Thương?” Quận chúa không xuất giá, Vương gia luyến tiếc ái nữ, xây phủ cho Quận chúa thì cũng miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng lại xây phủ ngay chỗ đóng quân là có chủ ý gì cơ chứ?”

Nay tin tức Phượng Cảnh Nam muốn xây phủ cho Minh Kỳ đã lộ ra ngoài, Phạm Duy đi theo Minh Trạm lâu ngày, đương nhiên một lòng suy tính cho Minh Trạm, thẳng thắn nói, “Thế tử nên thương lượng lại với Vương gia, ngài chỉ có một thân tỷ tỷ như vậy, ở gần cũng dễ chiếu cố đúng không?”

Phùng Trật nói, “Quận chúa đã sớm ở trong quân, xem ra Vương gia cố ý để cho Quận chúa chấp chưởng binh quyền. Thế tử cũng nên tính toán sớm một chút.”

Hai người này cũng không ngốc, Minh Kỳ có xuất thân như thế nào, thật ra bọn họ cũng không tiện ly gián tỷ đệ người ta, chẳng qua nếu bọn họ đã được phái đến để phò tá Minh Trạm, hơn nữa Minh Trạm xuất thân cao quý, lại thông minh khôn ngoan, có phong thái của một minh chủ, tương lai Minh Trạm kế vị, bọn họ chính là cánh tay đắc lực. Nay có người đánh cắp lợi ích của Minh Trạm thì người đó cũng sẽ trở thành địch nhân của bọn họ, huống chi quân quyền chẳng phải chuyện nhỏ, vi vậy hai người khá là căm giận đối với hành vi này của Minh Kỳ.

“Chẳng lẽ các ngươi tưởng rằng người bên cạnh phụ vương không nghĩ đến hay sao?” Minh Trạm một tay chống xuống nhuyễn tháp rồi ngồi dậy. Phượng Cảnh Nam hành động thật nhanh, đây là chuyện ván đã đóng thuyền.

Minh Trạm nhìn về phía hai người bọn họ rồi cười cười, “Đừng lo, ta đã có kế hoạch, trời vẫn chưa sập mà.”

Phạm Duy cau mày, “Theo như ý của thuộc hạ, nay thế tử mặc dù chiếm danh phận nhưng lại không có được quân quyền thật sự như Quận chúa. Vả lại thế tử đóng đô nhiều năm, cùng với Vương gia một Nam một Bắc, không sống chung với nhau.” Cảm tình cũng không sâu sắc như Minh Kỳ và Phượng Cảnh Nam, cho nên Minh Trạm thua thiệt ở điểm này. fynnz.wordpress.com

Phùng Trật có làn da hơi ngăm đen, không có nước da trắng nõn như Phạm Duy, mà cách ăn nói cũng rất thẳng thắn, “Thế tử chưa bao giờ giao thiệp với quân sự, nay bị Quận chúa phỗng tay trên, nếu muốn nhúng tay thì khó càng thêm khó.” Phùng Trật bẩm sinh tính tình theo phong tục truyền thống, vì vậy không quen mắt đối với việc gà mái ti thần. (nữ nhân cầm quyền)

“Phụ vương sẽ không để cho chúng ta nhúng tay vào chuyện quân sự, ít nhất là hiện tại.” Minh Trạm nói, “Quân sự và chính trị không tách biệt, nếu chen chân không lọt vào quân sự thì chúng ta nhúng tay vào chính trị.”

Hai người lập tức nghĩ đến phụ thân của mình, chẳng lẽ thế tử….định để bọn họ đi làm mật thám hay sao.

Minh Trạm cười ha ha, “Đang nghĩ lung tung cái gì đó? Chuyện Minh Kỳ ở trong quân là ván đã đóng thuyền, nhưng nếu ta mặc kệ thì dần dà còn ai coi trọng ta nữa?”

“Thế tử có biện pháp ngăn lại Quận chúa hay sao?” Hai người đồng thanh hỏi.

Minh Trạm lắc đầu, “Phụ vương sẽ không nghe lời ta. Còn nữa, phụ vương còn nắm quyền một ngày thì Vân Nam vẫn ở trong tay của phụ vương một ngày, chuyện quân đội không cần gấp. Chẳng qua cơ hội tốt đang ở trước mắt, nếu lãng phí thì thật sự đáng tiếc.”

“Các ngươi cũng biết chuyện Vân Nam rồi đó, Vân Nam có diêm quặng và mỏ muối, gia đình của các ngươi có phần hay không?” Minh Trạm nheo mắt quan sát Phạm Duy và Phùng Trật.

Phạm Duy cười gượng, “Không dám giấu thế tử, không có phần, nhưng có vài diêm thương lớn hằng năm vẫn kính biếu một ít.”

Phùng Trật gật đầu nói, “Trên cơ bản chúng ta ở Vân Nam cũng có danh tiếng, bọn họ đều đến hiếu kính.”

Minh Trạm sửng sốt hỏi, “Vì sao không thấy bọn họ đến hiếu kính ta?” Nhìn hai người bọn họ một cách nghi hoặc, “Hay là bọn họ cảm thấy thân phận của ta không đủ?”

Hai người toát mồ hôi lạnh, Phạm Duy thấp giọng nói, “Không phải, cũng là vì thế tử ở Vân Nam không nhiều, khi đó có người đến cầu ta, lúc ấy thế tử vừa được phong tước, cho nên thuộc hạ không nhắc đến chuyện này với thế tử.” Khi đó quan hệ của Minh Trạm và Phượng Cảnh Nam đang khẩn trương, dù sao cũng không thể lòi thêm một cái đuôi sam ra ngoài.

“Thế tử muốn bắt tay vào thuế muối?” Phạm Duy không phải muốn dội nước lã vào mặt Minh Trạm, hắn chậm rãi nói, “Theo thuộc hạ được biết thì Vương gia từ trước đến nay rất tỉ mỉ đối với chuyện thuế muối, quan viên thuế muối cứ ba năm thay đổi một lần, đều là tâm phúc của Vương gia. Cho dù thế tử có tiến cử người thì cũng dễ dàng bị mất quyền lực.”

“Ta làm sao có nhiều người để an bài như vậy.” Minh Trạm khoát tay, “Cho ngươi đi hay là làm cho Phùng Trật đi? Các ngươi cũng không cần phải đi. Ta muốn thanh trừng thuế muối một lần nữa.”

Phạm Duy nhịn không được mà hỏi thăm, “Thế tử có gì phân phó, thuộc hạ tuyệt đối không chối từ.”

Minh Trạm mỉm cười quét mắt nhìn hai người bọn họ, “Trước tiên các ngươi tung tin ra ngoài, ta muốn thay đổi thuế muối, những ai thu nhận lễ vật hay ngân lượng hiếu kính thì tạm thời đình chỉ vài năm.”

Phùng Trật hơi lo lắng, hắn là người thẳng tính, bèn nói, “Thế tử, khẩu khí của ngài còn lớn hơn cả Vương gia. Nếu để Vương gia biết thì ngài làm sao đây?” Chưa nói đến chuyện Vương gia nghe xong  sẽ nổi giận, mấu chốt là nếu ba hoa phô trương như vậy, ngộ nhỡ bất thành thì thật sự rất mất mặt.

“Tuy rằng có thể phong tước, bất quá trong tay của ta hoàn toàn không có binh, thứ hai là không có quyền, hơn phân nửa thời gian đều ở đế đô.” Minh Trạm cười lạnh, “Tất cả mọi người đều cho rằng ta chỉ là Bồ tát được đưa lên để cung kính, nói nhiều không bằng đánh rắm, càng miễn bàn đến việc Minh Kỳ nay đã chấp chưởng binh quyền ở Vân Nam, Minh Lễ thì quản lý mọi thứ. Phụ vương đang lúc tráng niên, ít nhiều gì cũng sẽ nắm quyền ba mươi năm xuân thu, ba mươi năm sau sẽ như thế nào? Chẳng lẽ đến lúc đó ta lại dẫn các ngươi đi kiếm thức ăn thừa của kẻ khác hay sao.”

“Mặc dù ta ở đế đô nhưng bọn họ phải hiểu được Vân Nam là của ta.”

Lời nói của Minh Trạm vừa được tung ra thì Phượng Cảnh Nam liền suy nghĩ, ngươi thật sự có khẩu khí rất lớn, thủ lĩnh của mười mấy mỏ muối xưởng muối ở Vân Nam đều là những người mà Phượng Cảnh Nam nể trọng.

Hiện tại Minh Trạm muốn động vào bọn họ thì thật sự là phải suy nghĩ.

Minh Trạm cũng chưa làm gì mà đã không ít người hỏi thăm tin tức, có phải hay không, thế tử có động tác gì ư? Vương gia có biết hay chưa? Ý của Vương gia như thế nào? Không biết Vương gia đã chờ thế tử xuất chiêu hay chưa?

 Phượng Cảnh Nam đã hạ quyết tâm không quan tâm đến việc Minh Trạm tung tin ba hoa chích chòe gì nữa, chỉ mắng thầm cho một trận, lão tử còn khỏe mạnh mà ngươi đã có ý đồ với gia nghiệp của lão tử rồi sao?

Phượng Cảnh Nam chỉ giả vờ như không biết động tác của Minh Trạm, đợi mười ngày nửa tháng, ngay cả đại thọ của lão nương nhà hắn cũng đã qua nhưng Minh Trạm vẫn án binh bất động như cũ. Vì vậy bọn người Phạm Văn Chu nghĩ rằng Minh Trạm đã mất hứng, đem chuyện thuế muối gác lại, đúng là sợ bóng sợ gió một hồi.

Nhưng thật ra bốn người Phạm Phùng Tề Triển lại béo bở, không ít người theo chân bọn họ để hỏi thăm tin đồn, bọn họ đều thống nhất một câu, “Tài trí của thế tử sâu như biển, phàm phu tục tử như chúng ta làm sao có thể đoán được. Bất quá…”

Bất quá nhận không ít lễ vật, ban đêm đếm bạc có thể cười ra tiếng.

Minh Trạm đã phân phó, người khác đưa thì các ngươi không cần khách khí, bất quá chỉ là mở đầu mà thôi, đừng cả kinh làm mất mặt của ta.

Ngay cả Phùng Trật, Tề Cạnh, Triển Tuấn vừa mới làm thuộc hạ của Minh Trạm không bao lâu mà cũng đã phát tài một chút béo bở.

Ba người vây quanh Phạm Duy hỏi thăm, “Rốt cục thế tử có ý định gì vậy? Thời gian lâu như vậy mà không thấy động tĩnh gì cả, có phải hay không…”

“Thế tử đã nói thì sẽ làm.” Phạm Duy tự nhận có một chút hiểu biết đối với Minh Trạm, quả quyết nói, “Với lại thuế muối không phải nhỏ, dù sao cũng phải tìm đúng thời cơ thì mới có thể hành động.”

Triển Tuấn cười hì hì hỏi thăm, “Tiểu Phạm, ngươi nói xem, rốt cục thế tử đang có tính toán gì vậy, ta thấy Vương gia chưa hẳn đã đồng ý đâu, nghe nói bọn buôn lậu nghe thấy phong thanh cho nên đều đến đế đô tặng lễ vật cho thế tử.”

“Bọn đui mù, chớ chẳng phải là nghĩ rằng thế tử xem trọng một chút hối lộ của bọn họ à?” Phạm Duy cười lạnh.

Tề Cạnh nói, “Chuyện thuế muối, trong lòng của mọi người đều biết rõ. Mấy nhà của chúng ta, vì có một chút thể diện ở trước mặt của Vương gia nên hằng năm bọn họ đều có hiếu kính. Lại càng không cần nhắc đến vài vị công tử khác, chư vị đều biết số lượng mà hằng năm đại công tử được hiếu kính. Nhị công tử và tam công tử cũng có, duy nhất thế tử lúc trước thân thể bị khiếm khuyết, tuổi cũng nhỏ, ít khi lộ diện cho nên bọn người không có mắt kia chẳng bao giờ hiếu kính. Nay nghe thế tử muốn động vào thuế muối thì khó tránh khỏi chột dạ.”

Các diêm thương muốn sinh ý được thuận lợi thì đương nhiên phải tìm chỗ mà dựa. Mấy người Phạm Duy được chọn làm thư đồng của Minh Trạm, ngoài việc phụ thân của bọn họ đều là cánh tay đắc lực của Phượng Cảnh Nam, thì Phượng Cảnh Nam cũng đã tìm mọi cách khảo sát chính bản thân của bọn họ, đối với một việc đều là hiểu rõ mà không tuyên.

Bất quá Minh Trạm rất quan tâm đến bọn họ, bọn họ đương nhiên không phải không biết tốt xấu, đều viết thư thông báo với thân nhân. Bọn họ ở bên cạnh Minh Trạm, tất cả đều có ý chí mạnh mẽ, đương nhiên sẽ không đặt một chút lợi ích nhỏ nhặt vào mắt.

Người khổ sở ở đây chính là diêm thương và quan viên thuế muối, trong lòng bất ổn vì chưa hỏi thăm ra tin gì, hai tháng mất ăn mất ngủ, gầy xọp hẳn ra.

Minh Trạm vẫn không có động tĩnh, khi tất cả mọi người cho rằng đây chỉ là chuyện không đâu thì bỗng nhiên một tin sấm sét giáng xuống bên tai: Thế tử quay về Vân Nam chủ trì thuế muối Vân Nam.

Cơ hồ là tất cả mọi người đều run rẩy ngay tại chỗ: Hắn, hắn thật sự làm như vậy hay sao!

Kể ra chuyện này phải quay trở lại trước kia một chút đã.

Minh Trạm biết Minh Phỉ mơ ước Nguyễn thám hoa, còn tưởng rằng Minh Phỉ sẽ hành động ngốc nghếch, ai ngờ người ta lại án binh bất động.

Minh Trạm hưng phấn tiếp nhận thánh chỉ tứ hôn, hoan hỉ vui mừng tiến cung tạ ơn Hoàng thượng, vừa lúc đụng phải Ngụy Ninh.

Ngụy Ninh cười, “Gặp việc vui thì ai cũng sảng khoái hoạt bát, thế tử cao hứng như vậy, xem ra là rất vui mừng.”

“Cùng chung vui, cùng chung vui.” Minh Trạm mặc một bộ y bào màu đỏ thẫm, phía trên có thêu hoa sen bằng tơ vàng, cực kỳ tươi tắn.

Ngụy Ninh hoài nghi không biết lúc đại hôn thì trang phục của Minh Trạm sẽ như thế nào.

Phượng Cảnh Kiền che giấu cảm xúc trong mắt, thẳng thắn cười to mà trêu ghẹo, “Ấy chà, chưa gì đã mặc hỉ phục đại hôn đến đây rồi à.”

“Không phải, đại hôn sẽ mặc màu đỏ, cái này chỉ là đỏ thẫm, không giống mà.” Minh Trạm cười hì hì giải thích, hắn có tước vị cho nên lễ phục đại hôn sẽ do Nội vụ phủ lo liệu. Kỳ thật ngay cả sính lễ đều có Nội vụ phủ chuẩn bị, hoàn toàn không tốn một xu trong phủ.

Minh Trạm cười thân thiết, “Thần điệt đến đây thứ nhất là tạ ơn, thứ hai là muốn Hoàng bá phụ thưởng cho điệt nhi một hồng bao vào ngày đại hôn.”

“Nhanh như vậy mà đã chọn ra ngày lành rồi ư?” Thật sự là thần tốc.

“Vẫn chưa.” Minh Trạm cười tủm tỉm, “Ta nay ở bên ngoài, không thể thường xuyên thỉnh an Hoàng tổ mẫu, hôm nay đã đến đây cho nên không có lý do gì mà không đi thỉnh an.”

Phượng Cảnh Kiền sửng sốt, ngươi nhắc với Thái hậu chuyện này thì ai mà chẳng biết a? Còn giả vờ làm gì nữa? Nhưng suy nghĩ lại thì liền nở nụ cười, đúng rồi, theo quy củ thì hôm qua ban hôn, hôm nay Nguyễn phu nhân nhất định cùng nữ nhi tiến cung tạ ơn.

Cho dù hôm nay Phượng Cảnh Kiền có vài phần phiền lòng và bực mình nhưng cũng bị bản tính hẹp hòi nhỏ nhen của Minh Trạm chọc cười, thoải mái nói, “Đi đứng nhanh nhẹn một chút, may ra còn kịp nhìn thấy, đi đi.”

Minh Trạm cười gượng rồi hành lễ, lập tức xoay người rời đi.

Hắn vẫn chưa gặp qua nha đầu của Nguyễn gia mà.

Minh Trạm đuổi đến không kịp, khi hắn đến Từ Ninh Cung thì Nguyễn gia đã tạ ân xong xui và cũng đã rời đi. Mấu chốt là Ngụy thái hậu không thích gặp Minh Trạm, cũng không có hảo cảm gì với với tam tiểu thư Nguyễn gia sắp thành thân với Minh Trạm. Không mặn không nhạt chỉ nói vài câu rồi lập tức đuổi người đi.

Tuy chỉ là đóng một tuồng kịch nhưng Minh Trạm không thấy giai nhân nên vẫn cảm thấy hơi mất mát. Không mặn không nhạt mà thỉnh an rồi liền cáo lui.

………..

P/S:  mấy chương này nó dài nên ta phải cắt làm đôi cho đỡ ngán o_o

Cái này hỏi ngoài lề một chút, ai còn takumi phần 1 vietsub thì cho ta xin link MF với được không.

25 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 97 (1)

  1. hikaru 05/09/2012 at 8:12 pm

    tem

    • hikaru 05/09/2012 at 8:28 pm

      trạm trạm chưa chi mà đã xúi thuộc hạ ăn hối lộ rồi =))))
      em ý có vẻ thích ăn mặc sặc sỡ nhỉ…mấy lần bị ngụy ninh mỉa mai vụ ăn mặc rồi😀

      • Fynnz 05/09/2012 at 11:05 pm

        =)) em Trạm là 1 ông chủ rất tốt bụng, chủ hám tàm thì cũng nuôi tớ hám tài thôi. Nhưng hám khôn chứ ko ngốc nghếch

  2. behienkhicon 05/09/2012 at 8:30 pm

    em nó sao gấp gáp muốn nhìn mặt “vợ” thế nhỉ … ??? Mà nếu em nó thành hôn thì còn bác Ninh thì sai nhỉ …?

    • Fynnz 05/09/2012 at 11:11 pm

      có sao đâu :>, thành hôn che mắt thiên hạ

  3. ixora289 05/09/2012 at 8:43 pm

    Em Trạm thiệt là tiết kiệm nha, đồ cưới của mình mà cũng ko muốn bỏ tiền ra làm nữa, chắc vì cũng đâu thật lòng muốn cưới vợ đâu.

    Trạm thiệt là có uy quyền nha, phụ vương còn chưa dám đụng, em đã hê lên một tiếng, xong rồi án binh bất động cho thiên hạ đút lót đã đời, tưởng êm xuôi rồi thì em bùng lên một phát người ta sợ chết khiếp. Vậy thì mấy ông quan lớn bé đó mới ko nói em chỉ là thùng rỗng kêu to chứ. Minh Lễ cũng có giao hảo nhiều, Minh Kỳ thì nắm binh quyền, dù là thân tỷ tỷ, nhưng thế tử như em Trạm cuối cùng nếu ko làm gì đó thì hóa ra chỉ có cái hư danh thế tử coi sao được chứ.

    P/S: mới đọc cái dòng cuối của nàng ta cứ tưởng nàng hỏi Takum 2 (với ta thì Takumi bắt đầu từ phần 2, lí do thì nàng cũng biết rồi đó, Takumi của ta chính là bé Mao mà thôi🙂. Rất tiếc là ko thể giúp nàng rồi.

    • Fynnz 05/09/2012 at 11:22 pm

      em Trạm đã nói thì tức làm, vì mn ko chịu tin đấy thôi. Giờ nước chảy đến cổ rồi, khỏi nhảy.

      P/S: haizzz, cái link download bị hư, ta đang muốn update lại T__T. À, dai về VN đó nàng, nếu có mao thì yêu nhỉ ^^

      • ixora289 06/09/2012 at 4:47 pm

        Ta dự định tum Daichan bữa thứ bảy nè, cơ mà hôm nay về nhà mới biết Dai đã về ngày hôm qua, tự dưng lại về sớm hơn, ko biết còn ở tới thứ bảy ko nữa. Nếu là Mao chắc ta xin nghỉ phép tum thằng bé quá (cái này sếp mà biết thì chắc ta trọc đầu🙂

  4. Tiểu Quyên 05/09/2012 at 9:42 pm

    tội em trạm ko kịp nhìn thấy mỹ nhân a
    ko biết vợ em với anh ninh ai đẹp hơn nhỉ

    • Fynnz 05/09/2012 at 11:23 pm

      =)) chồng của Trạm đẹp nhất

  5. Không Tên 05/09/2012 at 9:55 pm

    Minh Trạm vùng lên. cố lên …muốn bé Trạm làm tượng *trưng bày* ko có thực quyền đâu có dễ như thế. Bé hám tài làm gì mà bỏ qua *phi vụ* kiếm tiền béo bở này cho được. Ta cầm cờ cho bé khởi nghĩa. hehe

    • Fynnz 05/09/2012 at 11:25 pm

      =)) cái bản mặt tròn tròn mà ham tiền rất đáng yêu, chồng bé cũng yêu bé điểm này (theo ta thấy là vậy :D)

  6. nga130 05/09/2012 at 11:41 pm

    Thở dài tội nghiệp cho Minh Phỉ, tại sao lại có thể tự cao và ngu ngốc đến mức đó, lại dám nói Minh Kỳ không có điểm nào hơn cô ta ngoại trừ xuất thân. Nếu không có bản lĩnh, sao có thể cầm kiếm xông trận. Dù không phải là thời đại nam tôn nữ ti, can đảm để cầm vũ khí lên lấy đi một mạng sống của người khác đâu có dễ dàng, dù là đối với một người đàn ông. Minh Kỳ có dũng khí, lại trong một thời đại phụ nữ lãnh đạo là điều không được phép, cho thấy Minh Kỳ có khả năng thế nào. Minh Phỉ chỉ có chút tài vặt, nhưng lại quá không biết mình biết người.

    Trong cái phiên ngoại nói về cuộc sống của nhà chồng Minh Phỉ sau khi cưới cô ta về, Minh Phỉ có ngẫm nghĩ về cuộc sống đời trước, tự nhận rất hạnh phúc, có lẽ vì thế nên cô ta mới cho rằng việc cô ta đạt được những điều tốt đẹp nhất là chuyện đương nhiên. Thật là một điều nực cười. Có lẽ Minh Phỉ đời trước chết sớm, bởi vậy mới không phải chịu cảnh gieo gió gặt bão. Nhiều độc giả Trung cho rằng Minh Phỉ chắc là bị “đầu độc” bởi những câu chuyện nữ chính về thời cổ đại, tự nhiên mà vậy được người kính ngưỡng. Mình lại nghĩ, đó chỉ là một phần thôi, bởi vì có những câu chuyện cho thấy người ta phải trải qua bao trắc trở mới có thể đứng trên đỉnh cao, mà Minh Phỉ, lại không phải người chịu nổi khổ sở, mà cũng không muốn phải chịu khổ sở.

    • Fynnz 06/09/2012 at 9:55 am

      Bạn Phỉ vì ỷ mình là người hiện đại, biết được nhiều thứ nên cứ ra vẻ ta đây, làm hết cái này đến cái kia, nhưng dần dần những thứ đó cũng ko còn mới mẻ, vì bản chất là Minh Phỉ copy chứ ko phải là người sáng tạo, cho nên Minh Phỉ chỉ dừng ở một mức độ gọi là *hữu hạn*, còn những người thật sự có tài thì họ có thể triển lộ tài năng vô hạn. Cái đầu của Minh Phỉ thật chất vẫn còn non nớt và bốc đồng lắm, người xưa cũng rất thủ đoạn, có nhiều người đều là thiên tài (thiên tài chiến lược) mà thời nay chưa chắc đã sánh bằng.

      Minh Trạm cũng là người hiện đại nhưng hơn Minh Phỉ ở chỗ Minh Trạm là có thực tài chứ ko ỷ vào mớ kiến thức mà mình có được ở hiện đại, Minh Trạm biết phát triển kiến thức của mình đúng chỗ và đúng thời điểm.

  7. thienthan_acquy 06/09/2012 at 12:00 am

    Em van hao sac nhu xua….Ham ho mun thay ng dep wa di…Nhung ta ko thich con nho nha Nguyen gia nay ak

    • nga130 06/09/2012 at 10:43 am

      Nguyễn Thần Tư không kém thế đâu. Nói chung, phụ nữ bao giờ cũng hy vọng có thể lấy chồng tốt, một cuộc sống gia đình bình yên, chứ không nhất thiết cần một tình yêu như tiểu thuyết.

      • Fynnz 06/09/2012 at 10:46 am

        ừm đúng rồi, Thần Tư cũng là một người khôn ngoan biết an phận, ko gây rắc rối gì cho Trạm, Trạm cũng chỉ cần 1 người vợ như thế thôi ^^.

  8. Tuptim 06/09/2012 at 1:15 am

    ai..ui..M.Trạm lấy vợ….mặc hỉ phục tung tăng…mà bác Ninh chẳn buồn miếng nào hết a..?…(bác không thương M.T chút xíu nào sao….bạc tình lang aaa..)

    • Fynnz 06/09/2012 at 10:47 am

      =)) ko phải ko thương, vì em Trạm chưa bày tỏ cho bác cảm thấy em Trạm thật lòng với bác nên bác mới tạo khoảng cách.

  9. hoatam1412 06/09/2012 at 9:24 pm

    Mình có link xem online trên youtube nè, k biết phải cái nàng tìm k.

  10. sironajae 27/12/2012 at 5:33 pm

    mình dg cop bộ nì để dành trg im lặng *ngại wá* thấy nàng hỏi cái takumi nên mới chui ra ^^~
    http://www.mediafire.com/?s7ndlmxxj18o8
    cái nì link từ 1-5 lun nek (mình bứn loạn pé takumi aaaa)
    Cám ơn nàng đã edti bộ này nhé *cúi*

    • Fynnz 27/12/2012 at 5:43 pm

      cám ơn nàng nhiều lắm🙂, cho ta xin link nhé

  11. Cận Nguyệt 21/02/2013 at 11:00 am

    Em Trạm bắt đầu “kiếm cần câu cơm” nuôi thuộc hạ ah ;))

    • Fynnz 21/02/2013 at 5:12 pm

      =)) phải thế thôi, nếu ko sao ngoi lên được dưới sự áp bức của lão cha hắc ám.

  12. phieudieu123 14/10/2013 at 10:55 am

    Ta nghĩ Bé trạm có ý đồ riêng trong việc tung tin này , đang mong chờ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: