Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 97 (2)


.::Chương 97 – Đoạt Quyền (2)::.

Tuy chỉ là đóng một tuồng kịch nhưng Minh Trạm không thấy giai nhân nên vẫn cảm thấy hơi mất mát. Không mặn không nhạt mà thỉnh an rồi liền cáo lui.

Phượng Cảnh Kiền thấy bộ dạng ủ rủ của Minh Trạm thì lại vui vẻ, “Sao, không gặp được à?”

Minh Trạm nói thầm, “Cóc ba chân thì không, nhưng nữ nhân hai chân thì đầy rẫy khắp nơi, chẳng lẽ ta mù đến mức đó hay sao?”

“Ngươi thật sự là thành thật.” Phượng Cảnh Kiền cốc trán của Minh Trạm một cái, cười nói, “Trẫm nghe nói mẫu thân của ngươi mở tiệc chiêu đãi Nguyễn gia vài lần, ngươi không lén lút đi xem một chút à?” Nhưng cũng cảm thấy Minh Trạm không quá để ý đến nữ sắc.

Minh Trạm cười nói một cách thành thật, “Đã hỏi thăm đám tỷ muội rồi, nữ nhân đều ở trong nội viện, ta biết có yến tiệc nhưng nếu tùy tiện đi qua thì hơi đường đột.”

Phượng Cảnh Kiền gật đầu nói, “Nay đã chỉ hôn, ngươi cứ tìm cách mà gặp, cũng không ai nói gì đâu.” Thật nhìn không ra ngươi cũng là một quân tử ngay thẳng như vậy.

“Ta vẫn muốn ở bên cạnh Hoàng bá phụ hơn.”

Phượng Cảnh Kiền phớt lờ lời của Minh Trạm, chỉ vào một phía bên cạnh bàn, Minh Trạm đi qua rồi ngồi xuống, thấy Phượng Cảnh Kiền đang lật xem sổ sách thì liền nheo mắt lại.

Phượng Cảnh Kiền cười, “Diêm vận tư dâng tấu chương cho trẫm mà khóc than thỉnh tội, Giang Nam lại đại hạn, từ đầu năm đến nay chưa có một hạt mưa nào, mọi người đều nghĩ rằng làm Hoàng đế rất thoải mái, nhưng vị trí này thật sự là như người ta uống nước, ấm lạnh tự biết.”

Minh Trạm lanh lợi hỏi, “Bá phụ, có phải ngân khố của ngài đang căng thẳng hay không, có muốn ta nói với phụ vương để xem hắn có chủ ý gì hay không?”

Phượng Cảnh Kiền vừa cười vừa liếc mắt nhìn Minh Trạm, “Nếu hiện tại cho trẫm nghìn vạn ngân lượng thì mọi ưu phiền đều xóa sạch.”

Minh Trạm phồng má, rốt cục cũng không thổi ra được một đại ngưu nào, chỉ nói, “Cho dù Hoàng bá phụ có đem ta đi bán thì phụ vương của ta cũng chẳng lấy ra nhiều bạc như vậy để chuộc đâu.”

Phượng Cảnh Kiền cười to, khinh thường Minh Trạm một câu, “Vậy ngươi phô trương với trẫm làm gì. Đúng rồi, nghe nói ngươi muốn động tay vào thuế muối của Vân Nam, trẫm còn chờ xem ngươi châm ngòi thế nào. Tin tức đã sớm tung ra, hiện tại đừng có ủ rũ ê chề, miễn làm cho trẫm bị mất mặt.”

Minh Trạm cười, “Ta đã chuẩn bị hết rồi, chẳng qua chỉ chờ có ngọn đông phong mà thôi.”

Phượng Cảnh Kiền cười một cách thấu hiểu, “Xem ra ngọn đông phong là ở nơi này của trẫm.”

“Bá phụ anh minh.” Minh Trạm nghiêm mặt nói, “Phụ vương của ta không có ngàn vạn ngân lượng, bất quá ta có chủ ý, lại có giá trị ngàn vạn ngân lượng, có thể dâng ra để cứu trợ bá phụ.”

Phượng Cảnh Kiền nghe khẩu khí muốn phá thiên của Minh Trạm thì lập tức có vài phần hưng phấn, liền ngừng bút, nghe Minh Trạm tinh tế nói rõ.

“Chuyện này phải nói đến thuế muối.” Minh Trạm suy nghĩ một chút, “Tỷ như địa phương nhỏ như Vân Nam, thuế muối không có quy mô lớn, chỉ năm sáu thủ tục là có thể lấy được muối. Bất quá vẫn có kẻ tham ô, ta nghe phụ vương nói hằng năm đều phải giết vài tên, ai mà sợ chết cũng sẽ không dám nhúng tay vào.”

Phượng Cảnh Kiền hỏi, “Ngươi cảm thấy muối tư lan tràn là vì tham ô thuế muối hay sao?”

“Ngài đừng cười kẻ tay ngang như ta.” Minh Trạm vừa chống hai tay xuống bàn, vừa chồm người về phía trước, nghiêm mặt nói, “Kỳ thật ta cảm thấy muối chính là một loại thương phẩm, do triều đình độc quyền sau đó bán ra. Sản lượng muối phụ thuộc vào mỏ muối, tính ra chỉ tốn phí nông dân, cùng với chi phí bổng lộc cho các quan viên thuế muối mà thôi. Thiên hạ triệu triệu dân chúng đều phải ăn muối, nói cách khác, mỗi người hằng năm dùng ba cân muối, mỗi cân muối là ba mươi tiền đồng, như vậy mỗi người ăn hết chín mươi tiền đồng, tương đương, giả như cả nước có một triệu dân chúng thì thuế muối sẽ là chín trăm vạn đồng. Trên thực tế hiện tại muối công rẻ nhất là năm mươi tiền đồng, khi đắt sẽ là sáu bảy mươi tiền đồng. Hơn nữa, một nước cũng không chỉ có một triệu dân, như vậy thuế muối cuối cùng phải là bao nhiêu thì trong lòng của bá phụ chắc cũng đã có con số. Nhưng trên thực tế đã thu hồi  được bao nhiêu?” (Trung quốc tính tiền bằng 4 chữ số thay vì 3 chữ số như Việt Nam)

“Ngân lượng không thể không cánh mà bay, ở trung gian bị mất ngân lượng, một phần chui vào túi của diêm thương, một phần chui vào quan viên bóc lột thuế muối, một phần chui vào tay bọn buôn lậu muối tư.” Minh Trạm chậm rãi nói, “Ngân lượng ở Lưỡng Hoài bao nhiêu năm qua đã bị tham ô. Như trong tấu chương đã nói, nay tình hình buôn muối tư ở Lưỡng Hoài đã thành phong trào. Như vậy chúng ta phải tìm hiểu vì sao muối tư lại thịnh hành như vậy, luật pháp đã quy định ai buôn lậu muối tư hơn trăm cân đều bị xử trảm ngay lập tức. Luật nghiêm như vậy mà vẫn không cấm được muối tư, suy ra chỉ có một cách giải thích, đó là vì lợi nhuận.”

“Mọi sự không thể rời khỏi một chữ lợi. Lợi nhuận bán muối tư cũng đủ làm cho người ta bí quá hóa liều, có thể thấy được lợi nhuận cực lớn. Có mua ắt có bán. Nếu không có người cổ động thì muối tư cũng bán không được. Dân chúng rất đơn giản, chỉ cần có thể sống yên ổn thì bọn họ sẽ không phiêu lưu lén lút buôn hàng lậu. Có thể thấy được muối công rất đắt, làm cho dân chúng khó có thể thừa nhận.” Minh Trạm bình tĩnh nói, “Như vậy mới khiến cho muối tư thịnh hành.”

Phượng Cảnh Kiền than thở, “Việc này trẫm làm sao lại không biết? Chẳng qua diêm thương cũng có khó xử, dù sao cũng phải để lại bát cơm cho bọn họ ăn.”

Minh Trạm nói, “Lúc trước quốc gia thu thuế muối là vì tư lợi, vì để thu vào ngân khố của quốc gia, cũng không phải để dành bát cơm cho diêm thương, nay lẫn lộn đầu đuôi, diêm thương béo bở, lại làm cho quốc gia thêm phần gian khó. Chẳng lẽ thuế muối đã trở thành thuế muối của bọn họ rồi sao?”

“Ta nghe nói ở Lưỡng Hoài, đám diêm thương cực kỳ phú quý, ở quê nhà tu sửa cầu đường, giúp đỡ học viện, xây dựng chùa miếu, làm tất cả việc thiện.” Minh Trạm nói rõ ràng rành mạch, “Số ngân lượng đó đến từ chỗ nào, cướp đoạt ngân khố quốc gia mà tự làm lợi cho mình, cướp đoạt ngân khố quốc gia mà tự phô trương thanh danh cho mình. Bọn họ cũng không giống như không có cơm ăn.”

“Vậy ý của ngươi thế nào?”

Minh Trạm nói, “Chỉ cần muối công giảm giá thì muối tư làm sao kiếm được lời, dân chúng có thể mua được muối giá tốt mà ăn, sau đó tiếp tục nghiêm khắc thực hiện lệnh cấm muối tư, như thế muối tư tự nhiên sẽ dừng lại.” fynnz.wordpress.com

Phượng Cảnh Kiền lắc đầu nói, “Giá muối cao có rất nhiều nguyên nhân, cũng không phải vô cớ tăng giá lên đến mức này, nếu trực tiếp hạ chỉ bảo bọn họ hạ giá, thâm hụt tiền mua bán thì diêm thương quả thật ăn không tiêu.”

“Ăn không tiêu thì không cần mời bọn họ ăn bát cơm này nữa.” Minh Trạm nói, “Muốn ta nói, Diêm vận nha môn cũng không cần chia ra mười chi nhánh, cứ một chi nhánh bán muối sỉ là đủ rồi. Muối sỉ toàn bộ sửa thành tiểu ngạch, từ hai trăm cân, ba trăm cân, bốn trăm cân, năm trăm cân, cho đến đại ngạch không vượt quá một ngàn cân, tiểu ngạch không vượt quá hai trăm cân, do triều đình định giá, ai cũng có thể mua, ai cũng có thể bán muối. Ta nghĩ muối của triều đình sẽ bán nhanh hơn, thuế muối sẽ kết toán vào cuối quý, thu vào sẽ không ít hơn so với hiện tại.”

Đây là lần đầu tiên mà Phượng Cảnh Kiền nghe thấy cách nói mới lạ như vậy, nhịn không được mà hỏi, “Như vậy giá muối cứ như thế mà giảm xuống hay sao?”

“Giá muối sỉ do triều đình định giá. Bởi vì có nhiều tiểu thương bán muối, muốn tiêu thụ thì giá muối tất nhiên sẽ phải nằm trong một phạm vi vừa phải. Giá này tốt nhất là do thị trường tự mình điều tiết, nếu không được thì cũng có thể để triều đình can thiệp.”

“Nếu có đại thương nhân lũng đoạn muối ăn thì sao?”

“Người có mưu mô như thế thì cứ xử trảm thẳng tay.” Ngữ khí của Minh Trạm thoải mái như thể cho ta một đĩa bánh me chua.

Phượng Cảnh Kiền lại biết hắn không phải đang nói đùa, việc này nếu để cho Minh Trạm làm thì kết quả chính là như vậy.

Phượng Cảnh Kiền có một chút lay động, bèn hỏi, “Ngươi định nói với bên ngoài thế nào? Có nói với phụ vương của ngươi hay chưa?”

“Vẫn chưa, chỉ là suy nghĩ mà thôi. Muối chính trị quan hệ đến nền tảng lập quốc, tốt nhất là tìm một hàng muối để thử nghiệm.” Minh Trạm nói, “Quốc phú thì dân mới cường, ta vốn định suy nghĩ chu toàn một chút rồi mới nói với phụ vương, hiện tại chỉ nói trước với bá phụ, nếu có gì cần cải tiến thì bá phụ chỉ điểm cho ta một chút.”

Minh Trạm thành khẩn thẳng thắn, ánh mắt sáng ngời tràn đầy tinh thần, làm cho gương mặt của hắn có một loại điềm đạm mà kiên định, Phượng Cảnh Kiền biết Minh Trạm là thật tâm.

Minh Trạm không hề lừa gạt hắn, Phượng Cảnh Kiền suy nghĩ một chút, bèn khẩn cấp gọi Phùng Thành tiến vào, “Đi Trấn Nam Vương phủ, truyền khẩu dụ của trẫm, triệu Trấn Nam Vương hỏa tốc tiến cung, có việc cần thương nghị. Với lại đi ngự trù phòng làm vài món ăn mà Minh Trạm thích rồi mang đến đây.”

Phùng Thành kính cẩn dạ thưa, thầm nghĩ, vị thế tử này thật sự là người có năng lực, được Hoàng thượng sủng ái không ngừng.

Phượng Cảnh Nam chưa kịp dùng ngọ thiện thì đã phải tức tốc chạy vào cung, vừa đến chính ngọ, cho nên ba người cùng nhau dùng bữa.

Dùng bữa xong, Phượng Cảnh Kiền cũng không đi nghỉ trưa mà lại kêu Minh Trạm nói lại một lần nữa chuyện thuế muối với Phượng Cảnh Nam.

Trong lòng của Phượng Cảnh Nam trực tiếp nhúng Minh Trạm xuống nồi nước sôi, cái tên chết tiệt này hay lắm, thảo nào không thấy ngươi có động tĩnh gì, hóa ra là cài bẫy ta ngay tại đây. Bất quá hắn không tiện giáo huấn nhi tử trước mặt Phượng Cảnh Kiền, cẩn thận cân nhắc một chút, “Nói suông thì cũng bằng không, phải thử một lần thì mới biết hiệu quả. Chẳng qua bọn buôn lậu muối đã quen phú quý, trong lúc nhất thời đoạt lấy bát cơm của bọn họ, không nói đến triều đình, ngay cả Giang Nam cũng phải chao đảo.” Trừng mắt liếc nhìn Minh Trạm, hắn cố tình gây phiền phức cho Minh Trạm, “Như vậy phải giải quyết thế nào?”

Minh Trạm nhướng mày cười, “Đương nhiên là có chuẩn bị.”

“Năm nay thuế muối thấp mà còn phải bù lỗ cho bọn họ nữa.” Minh Trạm nhếch môi, “Chuyện này cần triều đình chuẩn bị sẵn sàng. Một mặt tung tin cải cách thuế muối, một mặt sẽ do Nội vụ phủ bắt tay vào làm. Hoàng bá phụ, ngoại trừ thuế muối, trà, tơ lụa, đồ sứ, mấy thứ này đều nằm trong tay của Nội vụ phủ. Nay dân chúng biết ăn biết uống, trà ngon cung không đủ cầu. Hơn nữa tơ lụa và đồ sứ được cống nạp bởi Man tộc ở phía bắc và Tây dương ở phía nam, tất cả đều có lợi ích rất lớn. Nội vụ phủ xưa nay đều là tam cô lục bà lãng phí mấy thứ tốt, chẳng có ích lợi gì cho triều đình. Nay cầm mấy thứ đó, đem trà, tơ lụa, đồ sứ bán đấu giá, ai trả giá cao thì người đó được. Diêm thương mất bát cơm thì sẽ tìm cách khác để mưu sinh, làm sao lại không mơ ước sinh ý từ Nội vụ phủ. Bọn họ có ngân lượng, chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, tại sao lại phải sợ bọn họ không ngoan ngoãn nhả ra bạc.”

Phượng Cảnh Kiền cười to, đè lại bả vai của Minh Trạm, vui sướng nói, “Không uổng công trẫm chờ mong đối với ngươi.” Lại nói với Phượng Cảnh Nam, “Có Minh Trạm ở bên cạnh trẫm thì trẫm có thể tăng thêm hai mươi năm tuổi thọ.”

Phượng Cảnh Nam thầm nghĩ, một tên tiểu tử chân ngoài dài hơn chân trong như vậy thì ta phải giảm thọ ba mươi năm đây này.

Vốn đang phát sầu vì ngân lượng, nay Phượng Cảnh Kiền cảm thấy hai vai đã nhẹ nhõm, cười nói, “Minh Trạm đúng là phúc tinh của trẫm.”

“Cho dù nghe hắn nói ba hoa chích chòe thì cũng không biết hiệu quả sẽ thế nào, có lẽ phải tìm một nơi để thử trước rồi hẵng động đến Lưỡng Hoài.” Phượng Cảnh Nam không thể không kéo Minh Trạm ra hố lửa, cẩn thận nói, “Nếu là Minh Trạm đã đề cập thì thuế muối Vân Nam cứ giao cho hắn xử lý trước đi, để xem hiệu quả đến đâu. Nếu có hiệu quả và đạt được lợi ích thì Hoàng huynh có thể tiến tới giải quyết Lưỡng Hoài, có Vân Nam đi trước thì cũng có thể ngăn miệng của bọn buôn lậu muối.” Cũng ngăn miệng bọn triều thần nơi này.

Phượng Cảnh Kiền cầu còn không kịp, lập tức đồng ý.

Phượng Cảnh Nam đem Minh Trạm xuất cung, phụ tử hai người ngồi cùng một chiếc xe nhưng lại lạnh lùng đối mặt, đều không nói gì nhiều. Hơn nữa Phượng Cảnh Nam cực lực thuyết phục chính mình, đây là ở bên ngoài, nếu để Minh Trạm mang theo thương tích thì Hoàng thượng cũng bị mất mặt.

Minh Trạm xem xét sắc mặt lạnh lùng của Phượng Cảnh Nam, trong lòng run rẩy, sợ Phượng Cảnh Nam kiềm chế không được tính tình mà thẳng tay cho hắn no đòn.

Nào ngờ Phượng Cảnh Nam lại không nổi nóng.

Trở lại Vương phủ, Minh Trạm vừa xuống xe thì lập tức muốn chuồn mất, “Ta đi thỉnh an mẫu thân trước.”

Phượng Cảnh Nam không hề liếc mắt nhìn hắn mà chỉ lưu lại một câu, “Ngươi theo ta đến thư phòng trước.” Xoay người rời đi.

Minh Trạm suy nghĩ một chút rồi nhấc chân đuổi theo.

Trải qua một đoạn đường nhẫn nhịn, cơn tức trong bụng của Phượng Cảnh Nam cũng giảm bớt một chút, đuổi đi người hầu hạ trong thư phòng, hắn trực tiếp vào đề, “Ngươi nghĩ ra một biện pháp thật thối!”

“Thối thật ư?”

“Không phải thối, mà là rất rất thối!” Cơn tức của Phượng Cảnh Nam trỗi dậy, lục lạo khắp nơi tìm cây quạt, Minh Trạm cầm lấy cây quạt lông chim đặt trên bàn rồi quạt cho Phượng Cảnh Nam hạ họa, Phượng Cảnh Nam giật lấy, xoay người ngồi xuống nhuyễn tháp, cất lên giọng nói lạnh lùng, “Năm nay thuế muối thiếu hụt, Giang Nam đại hạn, Hoàng huynh thiếu ngân lượng, chủ ý thối nát của ngươi, chỉ cần có thể có ngân lượng là hắn nhất định sẽ làm theo! Ngươi thật ngu xuẩn, ngươi thật sự nghĩ rằng diêm thương của Lưỡng Hoài chỉ là một đám hèn hạ buôn muối thôi sao! Còn có thuế muối, đám quan viên đó đều là tâm phúc của Hoàng huynh! Ngươi thẳng tay đập nát bát cơm của bọn họ, làm sao mà bọn họ không hận ngươi cho được! Với lại Nội vụ phủ đều xuất thân từ tôn thất, ngươi thật sự là xong rồi, hôm nay cho dù là quan viên hay là tôn thất thì một cây chết tất cả đều ngã nghiêng! Có phải ngươi yên ổn quá cho nên cảm thấy cuộc sống nhàm chán hay không!”

Minh Trạm bình thản, “Có muốn đánh cược hay không?”

“Đánh cược cái gì?”

“Đánh cược tiểu thư Nguyễn gia có thể sống đến lúc ta đại hôn hay không.” Minh Trạm trấn định nhìn về phía Phượng Cảnh Nam, bình tĩnh nói, “Lúc trước Hoàng bá phụ không nói rõ với ta về chuyện của tiểu Quận quân. Sự kiện kia có quan hệ đến đế đô và Vân Nam, cũng quan hệ đến việc tranh giành đế vị, người chủ mưu thật sự không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên lên tiếng, sau khi bày ra mọi chuyện thì lại biến mất vô tung. Nay thuế muối số vào chẳng bằng số ra, ngân khố của triều đình căng thẳng, thuế muối lại mơ hồ, nếu nói không có người độc quyền thì ai có thể tin tưởng? Cho đến giờ Hoàng bá phụ lại chỉ hôn cho ta một lần nữa, phụ vương, chẳng lẽ ngài cảm thấy ta có thể bình an thú được nữ nhi của Nguyễn gia hay sao?”

Phượng Cảnh Nam cũng không phủ nhận, “Dẫn xà xuất động. Ta đã an bài người ở Nguyễn gia, cũng có người của Hoàng thượng, chỉ xem nữ nhi của Nguyễn gia có số làm Vương phi hay không!”

“Hiện tại cục diện rất khó phân biệt, một nữ nhân thì ta không đến mức đặt ở trong lòng! Nhưng mà quốc gia không thể một ngày không có ngân lượng, chuyện thuế muối phải điều tra như thế nào? Muốn điều tra trong bao lâu? Mười mấy năm bày binh bố trận, địch trong tối ta ngoài sáng, điều tra thêm mấy năm nữa cũng vô dụng.”

“Phụ vương, nay Hoàng bá phụ vẫn đang tráng niên, ngài là Hoàng đệ của bá phụ. Ngày sau tân quân kế vị thì lại xa hơn một tầng, trở thành Hoàng thúc, ta cũng càng xa hơn một tầng. Cho nên ta thật lòng cầu nguyện Hoàng bá phụ an khang bình an.” Minh Trạm tiến đến rồi nói nhỏ bên tai của Phượng Cảnh Nam, “Có vài chuyện ta muốn nhưng Hoàng bá phụ không có khả năng làm.” Ánh mắt nhìn về phía Phượng Cảnh Nam.

Phượng Cảnh Nam nâng tay, nhẹ nhàng cho Minh Trạm một cái tát, thấp giọng trách mắng, “Câm miệng.” Trong lòng suy nghĩ là đủ rồi, con mụ nó còn nói ra khỏi miệng nữa chứ, cụ thắt cổ ngươi bây giờ.

Minh Trạm chà chà mặt, “Hiện tại đế đô căng thẳng, ý của Hoàng bá phụ là muốn mượn một chút lương thực của Vân Nam. Ta đã cho hắn chủ ý, tuy rằng đắc tội với người ta nhưng thứ nhất có thể kiếm chút ngân lượng, phụ vương cũng có thể tiết kiệm ngân lượng; thứ hai, thuế muối đã vẩn đục không thể nhìn thấy đáy, nay cứ đổ hết nước thì còn sợ con cá không nhảy ra hay sao; thứ ba, lúc trước ta đã sớm tung tin, phụ vương vẫn không cho ta câu trả lời thuyết phục, như vậy đừng chê ta tự mình nghĩ cách.”

“Ngươi đã đề cập với ta hay chưa?”

“Ngay cả Hoàng bá phụ ở trong cung cũng biết, phụ vương dám nói là không biết hay sao?”

“Chẳng lẽ ngay cả đánh rắm mà ta cũng tưởng là thật ư?” Ngươi có thẳng thắn đề cập với lão tử bao giờ hay chưa?

Minh Trạm nổi cơn thịnh nộ, “Hiện tại phụ vương mới biết là thật sao? Vì sao ta không nói với phụ vương, chính là vì biết phụ vương bẩm sinh bất công, khẳng định sẽ không đáp ứng, ta mới nghĩ ra chiêu này. Mặc kệ phụ vương, phụ vương không cho ta quay về Vân Nam thì ta sẽ giúp đỡ Hoàng bá phụ giải quyết thuế muối của Lưỡng Hoài, Nội vụ phủ đấu thầu, đắc tội cả triều đình, dù sao cũng sẽ ghi nợ lên đầu của phụ vương.” Cùi không sợ lở.

Phượng Cảnh Nam thật sự vô phương cứu chữa đối với Minh Trạm, bất đắc dĩ nói, “Ngươi nói ta nghe thử xem, làm sao mà ngươi lại nghĩ đến thuế muối?” Ngươi tìm cái gì nhỏ nhỏ, chẳng hạn như lễ ti, hay là bảo Chu Tử Chính thay đổi thì ta cũng chẳng có ý kiến gì, vì sao ngươi lại khai đao lên tâm phúc của lão tử cơ chứ.

Minh Trạm khổ đại cừu thâm, vung y mệ, khí thế mười phần, vô cùng căm giận, “Đám súc sinh kia xưa nay có mắt như mù, ta là người đứng thứ hai của Trấn Nam Vương phủ, vậy mà bọn họ không thèm nhìn ta. Đỉnh núi mà cũng không bái, còn tính sống yên ổn để ăn cơm à, cho bọn họ chết đói luôn!” fynnz810

Đúng vậy, đám quan viên thuế muối của Vân Nam vẫn chưa cống nạp gì cho hắn, kỳ thật Minh Trạm rất nhỏ mọn và thù dai. Hơn nữa, hắn bộc phát rất đúng lúc.

Minh Trạm không phải ham tài, nói thật, từ nhỏ đến lớn, thứ mà hắn không thiếu chính là ngân lượng, hắn cũng sẽ không để ý vài đồng bạc cắc của đám diêm thương kia, nhưng hắn để ý chính là thái độ. Đám người của Vân Nam tựa hồ không ý thức được, bọn họ nên cúi đầu bái lạy người khác nhiều một chút!

Đối với cách thực hiện không biết xấu hổ của Minh Trạm, Phượng Cảnh Nam cũng không ngại Minh Trạm nhảy vào hố lửa bị đốt thành tro, mấu chốt là thân phận của Minh Trạm rất tế nhị. Phượng Cảnh Nam không khỏi hối hận vì sao lại gấp rút thỉnh phong cho tên tiểu tử này?

Bất quá hành vi vô sỉ mất nhân tính của Minh Trạm vẫn làm cho Phượng Cảnh Nam cảm thấy bị công kích và phỉ nhổ một cách không nể mặt, “Lão tử còn chưa nhắm mắt mà ngươi đã đòi phân chia gia sản? Tiến cống cái gì? Tiến cống cái gì? Tiến cống cho ai? Đồ chết tiệt, ham lợi nhỏ quên đại nghĩa! Hạ lưu đê tiện, đỏ mắt chỉ vì vài đồng bạc cắc, ngươi không biết mất mặt hay sao!”

Mắng chửi với trình độ này thì chẳng ảnh hưởng gì đối với Minh Trạm, đợi Phượng Cảnh Nam phát hỏa xong, Minh Trạm nhàn nhã nói, “Phụ vương, ta là người chân thật, ngài đừng lừa dối ta. Chúng ta đun nước trà nấu sủi cảo, trong lòng đều tự biết, thủ hạ của ta đều là do phụ vương ngàn chọn vạn tuyển mới có được. Còn nữa, ta là vì công hay vì tư thì ngài cũng đừng quá ức hiếp người. Việc này đối với ta cũng không có gì hay ho, thuế muối cho dù có thêm nhiều bạc thì cũng chỉ làm giàu cho phụ vương, ta ở đế đô có thể tiêu dùng đươc bao nhiêu? Nếu bảo là tư tâm thì cũng có, chẳng phải phụ vương đã nói ta đánh rắm mà cũng không lên tiếng hay sao, chẳng lẽ ta ở đế đô làm trâu làm ngựa, đánh rắm mà cũng chẳng có ai đón lấy thì ta toan tính làm cái gì?”

“Về phần đám diêm thương tiến cống, chẳng lẽ ngài không biết hay sao? Đại ca, nhị ca, tam ca, người nào mà chẳng có một phần? Chỉ có ta là không có. Cho dù kiến thức của ta hạn hẹp thì cũng cảm thấy chướng mắt đối với bọn buôn lậu muối này.” Đôi mắt xếch của Minh Trạm lộ ra một chút khinh thường, “Ta có thể bất cần nhưng bọn họ không thể không hiếu kính.”

Nói cách khác, bọn họ mạo phạm đến tôn nghiêm của ta.

Sự thẳng thắn của Minh Trạm làm Phượng Cảnh Nam cũng bị nghẹn họng.

Minh Trạm là một người rất kỳ quái, chỉ cần cho hắn những ngày yên bình thì hắn sẽ không ngại mà sống thảnh thơi cả đời. Có quyền lực khuynh đảo thiên hạ hay không thì kỳ thật cũng không sao cả.

Nhưng nếu ngươi ép buộc hắn vào con đường cùng thì hắn sẽ điên cuồng phản kích. Khi hắn ý thức được chỉ có quyền lợi mới có thể bảo đảm an toàn cho hắn thì hắn sẽ không ngừng truy đuổi quyền lợi. Tỷ như trước kia, Minh Trạm muốn làm thế tử, nay đã làm thế tử thì hắn lại muốn chấp chưởng quyền bính.

Ngươi không cho? Tốt lắm, hắn có vô số chủ ý thối nát, cùng với cái miệng hôi thiu, cho dù là Phượng Cảnh Nam, trước khi không có quyết tâm bóp chết minh Trạm thì chỉ có thể nhượng bộ.

Về phần Minh Trạm, hắn sợ đắc tội với người khác hay sao?

Nực cười, những người đó có quan hệ gì đến hắn? Nếu không xác định rõ ràng vị trí thì làm sao Minh Trạm có thể an bài người trong nhà?

………..

P/S: Đấy, ai bảo đẩy em vào đường cùng, làm em nổi máu hám tài ham quyền lên làm chi.

 

 

 

34 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 97 (2)

  1. phieudieu123 14/10/2013 at 1:27 pm

    Đúng ta đồng ý với bé trạm, cho chưa chắc j đã lấy nhưng mà là phải cho, Vị trí bé trạm như thế nào mà mấy tên gian thương đó ko để ý ẻm, hay nghĩ ẻm chỉ có cái danh ko có thực quyền j, nếu nghĩ vậy bé trạm lần này đánh cho tụi nó biết thế nào là lễ độ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: