Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 98 (2)


.::Chương 98 – Sản Nghiệp (2)::.

Phượng Cảnh Kiền cười nói, “Hôm nay gọi ngươi đến vì có một chuyện quan trọng. Phùng Thành, đem lên.”

Minh Trạm cười, “Đừng bảo là lễ vật ban tặng đại hôn của ta nha, Hoàng bá phụ muốn thưởng trước thời hạn à?”

“Thật sự là một tên hám tài.”

Phùng Thành dẫn vào một đoàn cung nữ, trong tay cung nữ nâng khay, bên trong là hỉ phục đỏ thẫm thêu chỉ vàng, còn có nội y với đủ loại màu sắc, xiêm y khi đại hôn được chú ý rất kỹ, Phượng Cảnh Kiền cười nói, “Ngươi nôn nóng thành hôn cho nên trẫm thúc giục Nội vụ phủ, tối hôm qua mới làm xong rồi dâng lên, đi sang gian phòng kế bên mặc thử xem có hợp hay không.”

Minh Trạm sợ nhất là nóng, thấy y phục nhiều như thế này liền cảm thấy đau đầu, “Nhiều như vậy mà phải mặc vào thì nhất định sẽ hầm đến thối cả người.”

“Xú tiểu tử, tuy trời nóng nhưng trong phòng có đặt chậu băng, làm sao mà nóng cho được. Xiêm y này được dệt bằng tơ băng tằm thượng hạng, cực kỳ thoải mái thoáng mát. Khi ngươi đại hôn, trẫm không tiện đích thân đến chúc mừng, như vậy sẽ không nhìn thấy bộ dáng của ngươi mặc hỉ phục, hiện tại mặc thử đi, để cho trẫm xem một chút.” Phượng Cảnh Kiền vỗ vỗ thắt lưng của Minh Trạm rồi chỉ qua gian phòng bên cạnh, kiên trì nói, “Tới đó thay đi.”

Minh Trạm đành phải nghe theo.

Phượng Cảnh Kiền bưng lên một tách trà lạnh, chậm rãi nhấp vài ngụm, chợt nghe bên trong truyền đến giọng nói oán giận, “Ta chỉ mặc ba tầng thôi, đừng chụp vào thêm nữa.”

Phượng Cảnh Kiền vừa cười vừa nói, “Không được, cả đời có thể đại hôn được mấy lần? Cứ theo quy củ đi.” Lần trước thành hôn âm dương, Minh Trạm căn bản không may mắn. Cho nên Phượng Cảnh Kiền vẫn xem đây là lần đầu thành thân của Minh Trạm.

Minh Trạm ở bên trong hô to, “Bá phụ không biết nóng như thế nào đâu.”

“Xú tiểu tử, chịu đựng một chút đi.”

Ước chừng qua một khắc, Minh Trạm đầu đầy mồ hôi đi ra, cầm lấy quạt xếp quạt phần phật, nói với Phượng Cảnh Kiền, “Nhìn thấy chưa, ta đi thay đồ đây.”

“Lại đây, để trẫm nhìn kỹ một chút.”

Hỉ phục sẽ dùng màu đỏ thẫm làm chủ đạo, giống hỉ phục của Minh Trạm, lấy tơ tằm màu đỏ thẫm thêu kim long tứ trảo, tinh xảo khí phách. Phượng Cảnh Kiền hài lòng gật đầu, “Xiêm y này cũng rất xứng với ngươi.”

“Lời này thật sự đắc tội với người ta.” Minh Trạm nói thầm một câu.

Phùng Thành cũng lên tiếng, “Thế tử mặc như vậy thật sự tuấn tú quý phái, khí thế oai hùng.”

Minh Trạm cười ha ha, ngoảnh đầu nhìn khuôn mặt hoa cúc đầy nếp nhăn của Phùng Thành, thầm nghĩ, ngươi mà tôn vinh như vậy thì ai cũng khí thế oai hùng hết cả rồi, trêu ghẹo nói, “Chẳng lẽ bản thế tử ngày thường không khí thế oai hùng hay sao?”

“Không, là thế tử hôm nay đặc biệt tư thế oai hùng.” Phùng Thành ở bên cạnh Phượng Cảnh Kiền đã lâu cho nên cũng dám thoải mái nói đùa vài câu với Minh Trạm.

“Lăn qua lộn lại mà chỉ có một câu khen, uổng cho ngươi làm đại tổng quản, tại sao Hoàng bá phụ lại dùng một người ăn nói vụng về như ngươi thế này.” Minh Trạm cười mắng một câu. fynnz.wordpress.com

Phùng Thành lại đặc biệt hưởng thụ, thế tử khen người đều là khen ngược, nếu là khen hắn thông minh lanh lợi thì chỉ có nước hại hắn mà thôi, trong lòng của Phùng Thành vui sướng nhưng trên mặt lại bày ra bộ mặt khổ qua, “Nô tài ngốc nghếch nhưng trung thành chẳng kém gì ai.”

Phượng Cảnh Kiền hỏi, “Vì sao không đội mão vào?’

Minh Trạm liếc mắt nhìn kim mão một cái, lắc lắc búi tóc thư sinh trên đầu, “Nặng lắm, đại hôn phải mang cả ngày còn tra tấn chưa đủ hay sao.” Minh Trạm từ đó đến nay không thích mặc y mão nặng nề, chỉ thích đơn giản thoải mái, có lần mặc xiêm y bằng vải bố tiến cung dọa Phượng Cảnh Kiền nhảy dựng, còn tưởng rằng Minh Trạm ở phủ bị ngược đãi, cố ý tìm đệ đệ trao đổi một phen.

Minh Trạm cười, “Đổ mồ hôi cả rồi, ta đi thay ra đây.”

Vẻ mặt của Phượng Cảnh Kiền có một loại hài lòng khó nói nên lời, gật gật đầu. Minh Trạm xoay người, trên lưng y phục có một con kim long đằng vân rất sống động, giống như muốn phá y mà bay, Phượng Cảnh Kiền chưa thấy rõ thì Minh Trạm đã đi vào trong, bên trong truyền đến tiếng thị nữ giúp Minh Trạm thay y phục.

“Tay nghề của Thượng Y Cục thật không tệ.” Phượng Cảnh Kiền tán thưởng một câu.

“Vạn tuế đích thân phân phó cho nên đều dùng tú công tốt nhất, phải thêu hết một tháng mới xong.” Phùng Thành nói, “Vạn tuế đối đãi với thế tử thật sự là thân như phụ tử.”

Minh Trạm cầm đai lưng quấn lên eo, nghe như vậy thì liền bật cười rồi đi ra, “Phụ vương của ta mà tốt bằng một nửa của bá phụ thì ta sẽ tụng kinh niệm Phật dài dài.”

“Nam tử hán đại trượng phu đừng nói mấy lời hủ lậu như vậy.” Phượng Cảnh Kiền vừa cười vừa chỉ chỉ bát hoa quả ướp lạnh đã chuẩn bị sẵn ở trên bàn, “Ăn cho mát đi.”

Minh Trạm nhào qua, thấy trong chiếc bát gốm bằng phỉ thúy có đặt quả ô mai, quýt, nho khô, nhân hạch đào và các loại hoa quả khác, phía trên phủ một lớp băng vụn cùng vài giọt mật ong. Minh Trạm đang toát mồ hôi cả người, vừa thấy bát hoa quả ướp lạnh thì nháy mắt cảm thấy cổ họng mát rượi, nhịn không được mà òm ọp nuốt nước miếng vài cái.

“Không có tiền đồ.” Phượng Cảnh Kiền cười mắng một câu.

Minh Trạm thấy trên bàn có một bát, liền ôm lấy rồi dâng lên trước mặt Phượng Cảnh Kiền, cười hỏi, “Hoàng bá phụ, ngài dùng trước đi.”

“Ngươi cứ ăn đi.”

Minh Trạm quay về phủ khi sắc trời đã tối muộn, vừa bước chân vào thì đã có người bẩm báo: Vương gia ở trong viện chờ thế tử.

Minh Trạm đành phải đi sang đó, vẻ mặt của Phượng Cảnh Nam thấy Minh Trạm cũng không có gì hòa nhã, “Đã trở lại rồi ư?”

Minh Trạm hừ hừ một tiếng, “Dạ, nghe nói phụ vương tìm ta có việc.”

Vừa nghe lời này thì Phượng Cảnh Nam bỗng dưng nổi nóng, “Không có việc gì thì ta không thể tìm ngươi hay sao?” Thấy Minh Trạm ủ rũ thì mới nói, “Đảo mắt là đại hôn, vậy mà chẳng có chút gì gọi là trầm ổn. Trong phủ của nhị hoàng tử vừa sinh hạ đích tử, ngày kia sẽ tẩy tam, ngươi đến viếng một tiếng đi.” (Tẩy tam = em bé mới sinh sẽ được tắm vào ngày thứ ba)

“Để nhị ca đi đi, ta làm gì rãnh rỗi mà đi.” Tuy rằng hiện tại quan hệ của hắn và Phượng Minh Lan đã được cải thiện, bất quá Minh Trạm vẫn cảm thấy khó chịu với thái độ của Phượng Cảnh Nam.

“Ngươi bận cái gì?”

“Tiến cung hầu giá.”

“Ngươi đừng lấy Hoàng huynh ra để hù dọa ta, ta tiến cung nói với Hoàng huynh một tiếng, ngươi đến phủ của nhị hoàng tử rồi tiến cung cũng không muộn.” Phượng Cảnh Nam nói, “Nay mấy vị hoàng tử cũng đã lớn, ngươi cũng nên giao tế nhiều một chút.”

Minh Trạm đắn đo trong chốc lát rồi mới nói, “Đã biết.” Có một chút không tình nguyện, hơi có chút ý tứ là ngươi cầu ta đi đó nha, trong mắt lộ ra một chút đắc ý nho nhỏ.

“Hôn sự của tam muội và tứ muội của ngươi, ta đều xem hết rồi, chẳng qua phong hào của các nàng đến nay vẫn không có tin tức, ngươi có biết vì sao hay không?” Phượng Cảnh Nam ngắm nghía ngọc thiền, hỏi Minh Trạm.

Minh Trạm lắc đầu, “Nếu không để ta hỏi Hoàng bá phụ một chút?”

“Hoàng huynh nói Minh Phỉ phóng túng cổ quái, không xứng với phong hào Quận quân, chỉ chịu phong làm Hương quân.” Phượng Cảnh Nam liếc mắt nhìn Minh Trạm một cái, “Đại tỷ của ngươi là trưởng nữ nên được đặc cách phong làm Quận chúa. Minh Kỳ là đích nữ cũng là Quận chúa. Minh Phỉ và Minh Nhã không phải đích cũng không phải trưởng, làm Quận quân hoặc Huyện chủ cũng là xác đáng, Hoàng huynh lại để bụng chuyện Minh Phỉ bất kính với ngươi. Một nữ hài tử, nàng lại lớn hơn Minh Nhã một tuổi, nếu phong hào kém hơn Minh Nhã thì hôn sự sẽ rất khó khăn.”

Trong mắt của Minh Trạm tỏa ra vui sướng, “Hoàng bá phụ rất tốt với ta, quả nhiên không phải nói suông. Chuyện của Minh Phỉ thì ta sẽ không xen vào, thích phong cái gì thì cứ phong cái đó đi.”

Phượng Cảnh Nam suýt nữa đã nghẹt thở mà bất tỉnh, nắm lấy Minh Trạm rồi đấm một cái, rống giận, “Đó là muội muội của ngươi!”

“Đừng đến đây nha, nàng cũng không xem ta là ca ca của nàng mà.” Minh Trạm nhe răng nhếch miệng, “Phụ vương mà động thủ nữa là ta sẽ nổi nóng đó. Lúc ấy ta bị nàng ép đến mức suýt nữa đã hủy dung. Thoa thuốc bốn năm mới đỡ. Thánh nhân đều nói có thù tất báo, ta miễn cưỡng tuân theo quy củ của thánh nhân mà thôi, không ngáng chân nàng là may rồi, chẳng lẽ ngài còn muốn ta đi cầu tình cho nàng nữa hay sao?”

Minh Trạm vô sỉ một cách thẳng thắng như vậy khiến Phượng Cảnh Nam vốn còn có một chút buồn phiền, nghe thấy những lời này liền giận tím mặt, “Nhỏ mọn, máu lạnh, vô tình, ngươi có xứng làm thế tử của Trấn Nam Vương phủ của chúng ta hay không!”

Trong mắt của Minh Trạm lóe lên hàn quang, nháy mắt khôi phục vẻ mặt nhàn nhã trào phúng, xoay người bước đi. Phượng Cảnh Nam vỗ bàn, cả giận nói, “Đứng lại!”

Phượng Cảnh Nam hít sâu một hơi, hắn đã hết hy vọng thu phục Minh Trạm, bèn thở dài, “Ngươi không phải kẻ thù dai, cần gì phải nói như vậy khiến cho người ta hiểu lầm.”

Minh Trạm đứng yên bất động, Phượng Cảnh Nam lại bắt đầu nổi nóng, “Còn bắt ta phải mời ngươi quay lại nữa hả?”

Minh Trạm quay trở lại rồi ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn, uống một nửa tách trà lạnh, “Phụ vương cư xử còn không bằng một nửa Hoàng bá phụ nữa là.”

“Nếu ngươi là điệt tử của ta thì ta nhất định còn đối đãi với ngươi tốt hơn cả hắn.” Phượng Cảnh Nam hận không thể gõ đầu Minh Trạm, “Ta nghiêm khắc với ngươi là vì tốt cho ngươi. Hoàng huynh có từng hòa nhã với đám hoàng tử hay không, gặp chuyện mà không dùng đầu óc, ánh mắt cũng nhìn chẳng xa được ba tấc, ngươi nông cạn như vậy thì ngày sau thừa kế Vương vị nhất định là một kẻ hàm hồ.”

Có việc muốn nhờ mà còn tỏ thái độ như vậy, Minh Trạm nhếch miệng không nói lời nào.

“Có biết hay không hiện tại có rất nhiều người đang hỏi thăm ngươi.” Phượng Cảnh Nam nói.

Minh Trạm lắc đầu, tiện đà nói, “Hỏi thăm ta cũng chỉ vì vụ thuế muối mà thôi, khi ta quay về Vân Nam không biết sẽ có bao nhiêu người tặng lễ cầu tình ta nữa. Phụ vương không cần lo lắng, lòng ta đều đã biết.”

Ngốc nghếch, ngươi ngại hắn ngu xuẩn, nhưng quá thông minh cũng không phải chuyện tốt, giống như Phượng Cảnh Nam, không cần xuất chiêu thì người ta đã cắt đứt đường lui. Thở dài một tiếng, “Ngươi định liệu trước là tốt rồi. Minh Trạm, bây giờ ngươi vẫn chưa thành thân, vẫn chưa lĩnh hội được sự khó xử của người làm phụ thân. Đối với ta mà nói, các ngươi đều là hài tử của ta, giữa các ngươi có tranh chấp, có xa gần, nhưng ta không hy vọng các ngươi thật sự đối đầu với nhau. Cho dù có ngày đó thì ngươi cũng chờ ta nhắm mắt hẵng động thủ.”

“Xem ngài nói kìa, làm như thể ta chắc chắn sẽ động thủ vậy? Ta cũng không động thủ trước đâu.” Minh Trạm nói, “Phụ vương cũng quá khinh thường ta.”

“Ta cũng không khinh thường ngươi.” Ánh mắt của Phượng Cảnh Nam nhu hòa, dường như hắn chưa bao giờ bình tâm mà nói chuyện với Minh Trạm. Minh Trạm đã lớn, khuôn mặt cũng dần dần lộ ra oai hùng, bộ mặt chữ giáp chính tông, lông mi kéo dài đến tóc mai, mũi thẳng môi mỏng, ánh mắt sáng ngời, thấy trên người của Minh Trạm mặc một chiếc áo choàng màu xanh ngọc dệt hoa văn nổi khá bình thường, bèn hỏi, “Hình như Phùng Trật cũng mặc một bộ giống như vậy?”

“Ừm, trong viện của ta có nhiều khúc vải, hằng năm làm rất nhiều y phục mà mặc chẳng hết. Tỷ như xiêm y bốn mùa, mỗi quý ta đều có hai mươi bộ, có mấy bộ chỉ mặc một hai lần là đã sang mùa, chẳng phải là đáng tiếc hay sao. Cho nên ta bảo bọn họ làm ít một chút, ta bảo đám nha đầu đem phần còn lại may cho đám người Phạm Duy.” Thu mua lòng người cũng không phải điều gì mới mẻ, Minh Trạm chiếu theo biện pháp đồng y đồng thực đối với đám thư đồng của mình thật sự là không tệ.

Một chủ tử có tiền đồ, lại coi trọng mình, như vậy ai sẽ phản bội a?

Phượng Cảnh Nam khen ngợi, “Làm không tệ. Chẳng qua chính mình cũng đừng quá đơn giản, dù sao cũng là thể diện của Vương phủ chúng ta.” Người ta chẳng những không lựa chọn xiêm y, ngay cả dùng bữa cũng không quá sáu món, đơn giản đến mức khiến mọi người….liên tục khen ngợi.

Tỷ như Phạm Văn Chu và Chu Tử Chính, bọn họ cũng rất ăn ý với Minh Trạm, cần cù tiết kiệm, minh quân chi tướng, cũng không biết có phải bị Minh Trạm thu mua hay không, hở một chút là lại khen Minh Trạm.

Ngươi nói hắn là giả nhân giả nghĩa, nhưng nghe hắn nói về Minh Phỉ thì có thể thấy hắn không hề ngụy tạo. Phượng Cảnh Nam chưa bao giờ gặp qua người nào phức tạp và hay biến đổi khôn lường như Minh Trạm, chỉ đành quyết tâm nhẫn nại giảng đạo lý đến cùng với Minh Trạm, “Trong triều tranh đấu, các hoàng tử là ngươi chết ta sống, cũng không liên quan đến các công chúa. Minh Phỉ là muội muội của ngươi, nếu phong hào của nàng không bằng Minh Nhã thì ắt sẽ có nhiều người suy nghĩ, chuyện lúc trước khó tránh khỏi bị người ta lấy ra bàn luận, Minh Phỉ ngay cả một chút ân huệ cũng không có, như vậy ngươi sẽ được mặt mũi gì hay sao.

Minh Trạm suy nghĩ trong chốc lát, thấy tốt thì mới tiếp thu, “Vậy phụ vương cũng không thể bất công, còn bảo là ta không xứng làm thế tử Trấn Nam Vương phủ, ta không xứng thì ai xứng? Còn mắng ta lòng dạ hẹp hòi, lãnh huyết vô tình nữa….”

“Nói chuyện như thể đám nữ nhân, còn tính nợ cũ nữa sao?”  Nhất thời lỡ lời.

“Cho ta một vạn lượng bạc thì ta sẽ giúp phụ vương hoàn thành chuyện này.”

Phượng Cảnh Nam trừng lớn mắt, hắn quả thật không thể tin được lời này là từ Minh Trạm nói ra, mụ nội nó, lão tử phân phó cho ngươi chút chuyện đi làm, ra sức khước từ không nói, còn dám đòi ngân lượng, Phượng Cảnh Nam phẩy y mệ, “Ngươi ngứa da có phải hay không?” Chuẩn bị động võ.

Minh Trạm thật sự hơi sợ Phượng Cảnh Nam, cũng không phải bị bại bởi trí tuệ mà là vì thân thủ của hắn không bì kịp Phượng Cảnh Nam, Phượng Cảnh Nam nổi nóng, đánh Minh Trạm một trận, Minh Trạm la oai oái.

Minh Trạm xê mông đi, già mồm nói, “Quân tử động khẩu không động thủ.”

“Ta là lão tử của ngươi!” Nói một cách mạnh mẽ, Phượng Cảnh Nam bớt tức giận hơn một chút, ngón tay chỉ lên trán của Minh Trạm, “Hồ đồ không biết nghe lời! Ta đã nói hết đạo lý với ngươi rồi, chuyện này do ngươi dựng lên thì ngươi đi dẹp gọn gàng lại cho ta.”

Minh Trạm bĩu môi không nói chuyện, Phượng Cảnh Nam vỗ bàn cái rầm, “Bằng không ta sẽ lột quần ngươi, cởi truồng mà đánh một trận.”

Minh Trạm hít sâu một hơi, khí thế giảm đi ba phần, “Ôi chao, phụ vương cũng phải giảng đạo lý một chút đi chứ.”

“Lão tử cần gì phải phân rõ phải trái với ngươi, ngươi ăn của lão tử, uống của lão tử, nuôi không ngươi lớn như vậy, nói ngươi đi làm thì đừng nhiều lời vô nghĩa nữa.” Phượng Cảnh Nam hoàn toàn giống bọn thổ phỉ, không phân rõ phải trái.

Minh Trạm vội vàng quýnh đít muốn đi nhưng bị Phượng Cảnh Nam gọi lại, áp chế bằng giọng nói hung tợn, “Ngươi muốn ngân lượng làm gì, túng bạc lắm sao?”

“Ta chẳng có thu nhập gì cả, phải dựa vào bổng lộc hằng tháng, có thể được bao nhiêu? Ngày thường phải ban thưởng hạ nhân, cũng không thể lộ ra bụng dạ hẹp hòi. Trước kia đều là mẫu thân trích vốn riêng cho ta, nay ta đã lớn, làm sao có thể đòi mẫu thân lo cho mình nữa?” Minh Trạm thấp giọng nói.

Phượng Cảnh Nam chỉ sợi dây thừng ở góc tường, Minh Trạm đi qua rồi túm một chút, không quá bao lâu thì Lý Tam bước vào, Phượng Cảnh Nam phân phó, “Gọi Lý Minh đến đây.”

Đại quản gia Lý Minh đến rất nhanh, Phượng Cảnh Nam hỏi, “Mấy năm nay điền trang cửa hiệu ở đế đô thu vào như thế nào?

Sản nghiệp của Trấn Nam Vương phủ dày đặc, ngoại thành đế đô có mấy trăm khoảnh điền trang, nội thành có mấy cửa hiệu mặt tiền và trang viện, cũng có nô tài hiểu việc quản lý, thu vào không ít. Mặc khác còn có một ít sản nghiệp bí mật mà Lý Minh cũng không được biết.

Lý Minh vội vàng trả lời, “Năm trước thôn trang thu được một vạn tám ngàn lượng bạc, cửa hiệu thu vào năm vạn ba ngàn lượng, tổng cộng bảy vạn mốt ngàn lượng, trừ đi chi tiêu, cộng với thu nhập mấy năm trước thì trong khố còn hai mươi vạn hiện ngân.”

Phượng Cảnh Nam gật đầu, “Dọn dẹp lại một chút, đem sổ sách giao cho thế tử, về sau sản nghiệp này do thế tử quản lý, không cần bẩm báo với ta.” Nhìn về phía Minh Trạm, “Chi tiêu của đế đô đều ở đây, ngươi học cách quản lý sản nghiệp đi.”

Phượng Cảnh Nam phất tay, Lý Minh lui xuống thu dọn sổ sách. Trong phòng lại trở nên yên lặng, Minh Trạm thường xuyên lén lút liếc mắt nhìn Phượng Cảnh Nam một cái, Phượng Cảnh Nam hừ một tiếng, “Lén lút nhìn cái gì, có gì thì cứ nói thẳng?”

Minh Trạm thò đầu qua, thấp giọng nói nhỏ bên tai của Phượng Cảnh Nam, “Phụ vương hào phóng một chút, giao hết cho ta đi.” Sản nghiệp này thì có ích lợi gì, mấu chốt là nhân thủ của đế đô, tổ chức tình báo kia kìa.

Ánh mắt của Phượng Cảnh Nam chợt lóe, nói thì chậm mà hành động thì nhanh, một bàn tay dùng tốc độ kinh người phóng đến, nhéo lấy khuôn mặt thối tha đáng giận của Minh Trạm một cách hung hăng rồi mắng, “Lòng tham không đáy! Ngươi thiếu nợ hay sao vậy!”

Minh Trạm kêu oa oa, “Mau buông tay ra, ta còn phải thành thân nữa mà.” Trên mặt bị thương thì làm sao ra ngoài gặp người cho được.

Phượng Cảnh Nam nghe như vậy thì mới nhẹ tay một chút, chỉ vào mặt của Minh Trạm, cất lên một chữ như sấm mùa xuân, cực kỳ khí thế, “Cút!”

Minh Trạm chạy như điên, hắn chỉ nhắc nhở Phượng Cảnh Nam một tiếng, cho dù không cho hắn thì cũng đừng hòng cho người khác, đó là thứ mà hắn muốn. Bất quá Phượng Cảnh Nam xuất thủ hào phóng như thế khiến Minh Trạm mừng rỡ. Rống cổ hô to một tiếng bên ngoài cửa sổ, “Ta sẽ nhớ rõ chuyện đó.”

Chỉ có một ả Minh Phỉ mà thôi, làm sao sánh bằng vạn lượng thu nhập từ điền trang và cửa hiệu mặt tiền, Phượng Cảnh Nam rộng rãi thì Minh Trạm sẽ làm cho Phượng Cảnh Nam yên tâm, kết quả Phượng Cảnh Nam càng tức giận, tiểu tử chết tiệt, dụ lão tử lấy bạc mua chuộc hay sao?

Ở đế đô chuyện gì cũng phải nói đến ngân lượng, đều là dùng ngân lượng để tặng lễ hoặc là đặt mua lễ vật vạn thọ thiên thu, hằng năm đều thừa thãi rất nhiều. Lúc trước Minh Lễ vừa tiến đến đế đô, Phượng Cảnh Nam vốn giao cho Minh Lễ quản lý, lúc đó tên câm Minh Trạm mới bộc lộ bản lĩnh, tiểu tử này không có da mặt, khi bị câm đã thường xuyên chỉ trích Phượng Cảnh Nam bất công, chết sống đòi quyền bính đế đô, Phượng Cảnh Nam đối phó với hắn mà phải dốc hết sức lực, làm sao còn dám giao sản nghiệp đế đô cho Minh Lễ, chẳng phải đem nhược điểm có sẵn giao cho Minh Trạm hay sao?

Vì vậy chuyện này vẫn trì hoãn đến tận bây giờ.

Hôm nay Minh Trạm nhắc đến tình cảnh khốn khó, Phượng Cảnh Nam cảm thấy cũng có lỗi, nghĩ rằng Minh Trạm không phải kẻ thích phung phí, nhưng không có ngân lượng thì thật sự là bất tiện. Nhất thời mềm lòng liền giao sản nghiệp ở đế đô cho Minh Trạm quản lý. Hiện tại ngẫm lại thì hơi hối hận một chút.

Lý Tam tiến vào dâng trà, Phượng Cảnh Nam nói, “Tên tiểu tử kia đi rồi à?”

“Dạ, nô tài thấy thế tử rất vui mừng.”

Thật sự là vô nghĩa, đoạt được sản nghiệp của bổn vương thì làm sao mà không vui mừng cho được?

…………

P/S: Bác Kiền đúng là cha *ruột* của em Trạm, giống như sắp gả con gái rượu đi xa vậy, xem mặc đồ cưới nữa chứ.

 Ngày mai cho ta nghỉ 1 ngày nha, ta có công việc phải giải quyết vào ngày mai, cố gắng qua hết tháng này ta sẽ đều đặn hơn ^^

28 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 98 (2)

  1. hikaru 08/09/2012 at 8:28 pm

    tem

    • hikaru 08/09/2012 at 8:59 pm

      em trạm ngày càng vô sỉ mặt dày😀
      bác kiền cưng em thật đó …bác nam cũng thương em nhưng ổng vẫn bạo lực quá ah😀

      • Thỏ con 08/09/2012 at 9:20 pm

        theo ta, bác Nam có cách thể hiện tình thương của người cha đối với bé rất khác người thường, thương bé bằng vũ lực nha~~~~

      • hikaru 09/09/2012 at 10:30 pm

        bác nam là minh chứng cụ thể cho yêu cho roi cho vọt😀

        • Fynnz 10/09/2012 at 4:53 pm

          =)) khiếp, roi này toàn là đấm và đá thôi

      • Fynnz 10/09/2012 at 10:19 am

        bác Kiền chẳng bao giờ đánh em cả, cưng như trứng ấy😀

  2. nga130 08/09/2012 at 9:17 pm

    Tớ nói chứ, Minh Trạm đâu có gì khó hiểu đâu. Minh Trạm đã nói rất rõ rồi, đừng ngáng đường ta ta sẽ không động đến ngươi, vậy mà ông Nam lại cứ thích nói là Minh Trạm khó hiểu, có mà ông thích nghĩ theo đường xoắn ốc nhiều quá cho nên mới không hiểu được Minh Trạm thì có. Mà thực sự thì, ông ta biết rõ Minh Trạm không hề thích Minh Phỉ, luôn có tranh chấp, thế mà cũng có thể mở miệng ra nhờ vả Minh Trạm vụ tước hiệu của Minh Phỉ là thế nào chứ?

    • Fynnz 10/09/2012 at 11:23 am

      bác Nam nếu muốn Minh Trạm làm việc gì đó cho Minh Phỉ thì trước tiên phải tỏ lòng thành, bánh ích đi bánh quy lại, đạo lý đơn giản vậy thôi, ấy thế mà lúc đầu ổng còn gây khó dễ cho Minh Trạm, sau đó mới chịu giao sản nghiệp ra =.=, vẫn cứng đầu và ki bo lắm.

  3. Thỏ con 08/09/2012 at 9:17 pm

    ta chơi 1 phát 4 chương liền, ôi, chả biết nói gì luôn, thật sướng nha *gào thét*
    sao bác Kiền và bác Nam cứ bảo em Trạm ‘như chó điên’ í nhỉ, trông êu thế còn gì, thật khâm phục tài năng mồm mép không biên giới của bé và công phu quyền cước không gì sánh được của bác Nam~~~~~ bác Kiền là gà mẹ ha~~~~
    *lăn lộn* nãy h ta vẫn còn phấn khích, run hết cả người *xoắn a xoắn*

    • Fynnz 10/09/2012 at 11:24 am

      cứ bảo chó điên, có ngày bé điên lên cắn 1 phát cho biết😀, bị dại ráng chịu.

  4. Tiểu Quyên 08/09/2012 at 10:37 pm

    minh phỉ muốn có địa vị tự mà làm , em trạm tốt nhất ko nên giúp
    ko biết hôn lễ của em trạm sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì đây

    • Fynnz 10/09/2012 at 12:32 pm

      :> chẳng biết nữa, cứ từ từ mà xem

  5. Không Tên 08/09/2012 at 10:42 pm

    Minh Trạm quá đỉnh. Lợi dụng triệt để để có tài sản. haha Bác Nam sẽ phải giao hết ra thôi. Bé Trạm quá lợi hại …lợi dụng + đả kích >>> đạt được mục đích.

    • Fynnz 10/09/2012 at 1:28 pm

      :> ko giao ra thì bé phá cho nát, ăn ko được ta đạp đổ cho hôi

  6. meme2000 08/09/2012 at 11:49 pm

    Lần này em Trạm chó ngáp phải ruồi rồi, không ngờ bác Nam rộng tay như thế.

    Nhưng mình thích những lúc cha con Minh Trạm đấu khẩu nhau, dù cứ chí chóe suốt. Nhưng bác làm gì cũng để ý an toàn của con. Lại không thích những lúc bác Kiền ở cùng Minh Trạm, dù lúc nào cũng ấm áp vui cười, dù bác Kiền nhiều lần giúp em Trạm đạt mục đích nhưng sao thấy giả tạo hơn.

    Mong chờ cái cảnh em về xử lý thuế muối, xem em ra oai phủ đầu thế nào!

    • Fynnz 10/09/2012 at 3:52 pm

      em quậy banh chành, thể hiện bản lĩnh kinh doanh độc đáo của mình :>

  7. ime2404 08/09/2012 at 11:50 pm

    Hai đoạn của bé với hai người mà đau mồm quá ah ss :))))) Bác kiền thì sủng bé bao nhiêu ra, lo từ áo quần đến sức khỏe, bảo sao bé bện hơi cứ thích chạy theo chơi vs Bác🙂 về đến cửa nhà đã bị lão cha chửi =..= gato thì rõ ràng còn đổ lên đầu bé. Bác Nam là chuyên gia dùng bạo lực dạy con, lỡ lời là cũng mặc kệ😦 bảo sao bé ko cáu nhưng mà cái bản mặt khi được lợi của bé ngó muốn cắn thế ;))) khẹc khẹc Mai ss cuối tuần vui vẻ nhé:x hnay e vừa xem ảnh dai ở Bến thành, kute quá đi ak =p~

    • Fynnz 10/09/2012 at 3:59 pm

      ^^ nếu gặp bên ngoài chắc còn cute ác

  8. lehang89nk 10/09/2012 at 8:06 am

    ta den dau dau voi 2 cha con nha ni mat thoi

    • Fynnz 10/09/2012 at 4:46 pm

      😀 thế mới thú chứ nàng

  9. Tuptim 10/09/2012 at 9:23 am

    ai..ui..Cảnh Nam,ngoài cứng trong mềm(yêu thỏ thì làm sao hung dữ được )nên làm bộ hung hăng,che chắn yếu điểm bản thân chăn..?…Nam là 1 người cha tốt(tuy có hơi thiên vị ,con người không ai thập toàn)hồ ly nhỏ biết yếu điểm của cha thừa thắng xông lên aaaa(hình dung khuôn mặt bị con dụ lấy tiền,hồ nghi , hoang mang của bácNam sau thấy thương và đồng cảm quá.)…bây giờ mới phát hiện ra các nhân vật đều có điểm dễ thương.

    • Fynnz 10/09/2012 at 4:52 pm

      :> ừ đúng như nàng nói, mỗi nhân vật trong đây đều có 1 điểm gì đó đáng yêu, chỉ có mấy bạn giả dối là ta ghét thôi, như Minh Phỉ Minh Nghĩa hay là Minh Lan

  10. ixora289 10/09/2012 at 1:31 pm

    Đúng là Cảnh Kiền mới giống phụ thân, ra lệnh làm đồ cưới, xong muốn nhìn thấy Trạm mặc đồ cưới thế nào. Còn về với phụ thân thật sự thì cứ bị oánh tét mông, bị nhéo tí nữa sưng cả mặt, thiệt là …

    Nhưng về phía Cảnh Nam thì tức cũng phải nha, chỉ là ông ấy đứng về phía Minh Phỉ, nên mới tức thế thôi, chứ Trạm nói chuyện rất thuyết phục mà. Nhỏ Minh Phỉ đó có xem Trạm là ca ca đâu, mà giờ bắt Trạm phải đi cầu tình cho nó chứ. Ko đòi được món lợi từ Cảnh Nam thì Trạm chẳng làm ko công đâu. Cuối cùng Trạm cũng thành công có được một phần sản nghiệp để quản lý, có tiền ra tiền vô mà gây dựng thế lực.

    • Fynnz 10/09/2012 at 5:03 pm

      😀 có tiền mới có tất cả, có quyền mà ko có tiền thì cũng hơi khó, con người mà, tiền tài quyền lực đi đôi với nhau

  11. thienthan_acquy 11/09/2012 at 10:35 am

    Pe dang tu tu lay tien tai 9 tri vao tay minh nha….Nhung binh quyen thj lam sao day ta

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:08 pm

      từ từ rồi đâu sẽ có đó

  12. phieudieu123 14/10/2013 at 1:47 pm

    Bác nam đúng là bất công nha, minh phỉ đối xử với bé trạm như vậy mà còn giám nhờ bé trạm đi xin bác kiền cho nó nữa chứ

  13. Phong Linh 10/11/2013 at 7:38 pm

    Lên nói thế nào đây…Hm hm… *xoa trán* Muốn xách cặp theo Trạm Nhi đi học tài hùng biện tiện thể luyện da mặt.
    Nhưng nghi ngờ mình có luyện đến già da mặt cũng không bì được với Trạm nhi đâu a!
    Vậy mới nói, Trạm Nhi là nhất a!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: