Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 99 (1)


.::Chương 99 – Uy Hiếp (1)::.

Sau khi chiếm được quyền cải cách thuế muối, Minh Trạm lại đem sản nghiệp ở đế đô nắm vào trong tay.

Sản nghiệp ở đế đô kỳ thật chỉ là một cọng lông mà thôi, chẳng tính là gì, chẳng qua đủ loại tình hình không thể không làm cho người ta nghĩ nhiều, thế tử ngồi ở vị trí này thật sự ổn nha.

Có ngân lượng, chuyện đầu tiên Minh Trạm làm chính là tặng hồng bao cho thủ hạ.
Minh Trạm thật sự không thiếu thứ gì, chỉ thiếu ngân lượng. Lương bổng của thế tử hằng năm bất quá chỉ có ba ngàn, còn có ngân lượng tiêu vặt hằng tháng, Minh Trạm mỗi tháng được một trăm lượng, tổng cộng một năm còn chưa đến năm ngàn bạc, ở địa vị của hắn thật sự là không dư giả.

Cho nên Minh Trạm phải tính toán rất tỉ mỉ, cũng may có Vệ vương phi thường xuyên trợ cấp cho hắn, vì vậy mới có thể miễn cưỡng sống qua ngày.

Nay Minh Trạm phú quý, thủ hạ cũng có bát canh mà ăn, Phượng Cảnh Nam nghe bẩm báo thì liền oán giận, xú tiểu tử lấy ngân lượng của lão tử đền đáp cho kẻ khác.

Minh Trạm có ngân lượng thì sẽ giữ lời, tiến cung nói về chuyện phong hào của hai vị muội muội với Phượng Cảnh Kiền, nói một cách mang ơn, “Ta cũng không thích nha đầu Minh Phỉ kia, Hoàng bá phụ đì nàng để cho ta hả giận, hầy, thiên hạ to lớn, ngoại trừ mẫu thân của ta thì chỉ có ngài đối với ta là tốt nhất.”

“Cảnh Nam vì chuyện này mà tìm ngươi ư?” Trên nhuyễn tháp như ý, Phượng Cảnh Kiền nghiêng mình dựa vào chiếc gối màu minh hoàng, nghe thấy liền biết ý, hỏi Minh Trạm như thế.

“Ừm.” Minh Trạm ngồi trên chiếc ghế thêu hoa, phe phẩy quạt hương bồ, từng đợt gió lạnh làm cho Phượng Cảnh Kiền cảm thấy toàn thân đều thư thái, “Chỉ là một nha đầu, so đo với nàng cũng không đáng. Người trong thiên hạ đều biết ta và Minh Lễ không hợp, lúc này phong hào của Minh Phỉ thấp hơn một bậc thì mọi người sẽ nghĩ là do ta gây ra, vô cớ gánh lấy thanh danh không tốt. Ngay cả Thái hậu cũng sẽ tính sổ với ta.”

Phượng Cảnh Kiền cầm tay của Minh Trạm, Minh Trạm không giỏi võ nghệ bắn cung và cưỡi ngựa cho nên đôi tay rất thon mịn, từng ngón tay tinh tế mềm mại, Phượng Cảnh Kiền bóp bóp một chút, “Thôi được rồi, coi như lợi cho nàng. Đều là thứ nữ, lại không phải trưởng nữ, cũng không cần phân ra cao thấp, đến khi chỉ hôn rồi phong hào cũng không muộn.”

“Ta cũng có ý như vậy.” Minh Trạm rút tay ra, “Để ta kéo xích đu đến nằm.”

Phượng Cảnh Kiền vỗ xuống nhuyễn tháp, “Nhuyễn tháp này rất rộng.”

“Hai người chen chúc một chỗ rất nóng.”

“Chiếu này của trẫm được bện bằng ngọc thạch, cũng là do Cảnh Nam tiến cống, mát mẻ thoải mái, lại đây thử xem.”

 Minh Trạm thoát hài rồi leo lên, Phượng Cảnh Kiền nhích vào trong chừa ra một chỗ, đem gối đầu cho Minh Trạm nằm, Minh Trạm thả mình nằm xuống, nói, “Trước kia có một mỹ nữ thuở nhỏ đã luyện công trên hàn ngọc sàng vạn năm, băng cơ ngọc cốt, vô cùng mỹ mạo.”

Phượng Cảnh Kiền không cảm thấy hài hước, bèn hỏi, “Trẫm phải lót một tấm thảm mỏng lên chiếc chiếu làm bằng ngọc thạch này, nếu là ngọc thạch làm thành giường thì có bị phong hàn hay không?” Nhìn Minh Trạm bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, “Nếu ngươi thích ai thì có thể nạp làm trắc phi, đừng bận tâm đến phụ vương của ngươi, trẫm sẽ làm chủ thay ngươi.”

“Người ta là hoa đã có chủ.”

“Hóa ra là nữ nhân dâm đảng. Đừng mất mặt như thế nữa, thiếu gì nữ nhân.” Sở thích của ngươi thật kỳ lạ, Phượng Cảnh Kiền thầm nghĩ.

Minh Trạm quả thật muốn ngất xỉu, “Ngài quả thật không hề có một chút lãng mạn nào hay sao?”

“Lãng cái gì? Nói chuyện cho cẩn thận, lần sau mà còn nói lung tung thì ta sẽ vả mồm của ngươi.” Lấy từ lãng làm mở đầu, Phượng Cảnh Kiền sẽ không nghĩ theo chiều hướng có lợi, sắc mặt cũng trầm xuống.

Minh Trạm vội vàng giải thích, “Đây là cách nói của người Tây Dương, chỉ cần biết lòng của nữ nhân sẽ khiến cho nữ nhân yêu thích.”

“Không có tiền đồ.” Phượng Cảnh Kiền giáo huấn Minh Trạm, “Nam tôn nữ ti, phu vi thê cương, nam nhân mà lại lấy lòng nữ nhân, ở đâu ra lời nói xằng bậy như vậy. Bị đập đầu vào tường hay sao thế? Đừng nghĩ lung tung nữa. Cũng là Cảnh Nam không tốt, Minh Kỳ là nữ hài tử mà lại không học thêu thùa, suốt ngày chỉ thích đao thương kiếm mác, nay ngay cả phu quân cũng không có.”

“Mà thôi, đừng nói chuyện này nữa, Ngụy Ninh thẩm vấn tên buôn lậu muối tư kia, ngươi có biết hay không?”

“A Ninh không bảo ta đi nên ta cũng không biết. Hắn càng ngày càng xa cách ta.” Minh Trạm nằm nghiêng người, hai tay gối dưới đầu.

“Cũng không phải là ý của Tử Mẫn, là Thượng thư Lâm Vĩnh Thường của Đô Sát Viện Tả Đô Ngự Sử, trẫm khó khăn lắm mới dời Đỗ Như Phương đi làm Phũ doãn, hiện tại lại xuất hiện thêm một tên Lâm Vĩnh Thường, càng khó chơi hơn nữa.” Phượng Cảnh Kiền cười, “Đô Sát Viện dong dài không ngớt, cho nên trẫm miễn cho ngươi phiền hà.”

“Cũng chẳng phải chuyện gì tốt, thuế muối dễ dàng đắc tội với người ta.” Phượng Cảnh Kiền đã đỡ lời giải thích, Minh Trạm cũng không để bụng, cười nói, “Ta nghe nói hôm kia Đỗ Như Phương đánh thiếu gia của Trầm Các Lão ba mươi bản, nay trị an của đế đô quả thật tốt hơn trước kia rất nhiều. Xương Bắc Hầu và Phúc Xương Bác khôn khéo như thế mà lại nuôi được một nhi tử chính trực vô tư như vậy.”

Phượng Cảnh Kiền không cho là đúng, “Là quan thì phải vì dân, nếu lòng tràn đầy tư tình thì trẫm dùng hắn để làm gì?”

“Trầm Các Lão không gây phiền phức cho Đỗ gia à?”

“Hắn?” Phượng Cảnh Kiền nhếch khóe môi, “Lão già kia tự mình mang lễ vật đến Xương Bắc Hầu phủ cảm tạ, lại nhận lỗi thay cho khổ chủ, sau đó còn dâng thư bảo rằng dạy nhi tử không nghiêm, vẻ mặt đại công vô tư, trẫm cũng chỉ đành trấn an hắn vài câu. Nay đã sớm đuổi cái tên không biết quy củ kia về quê, một lần vất vả suốt đời an nhàn.”

Minh Trạm tán thưởng, “Quả nhiên là đa mưu túc trí, mượn lực đánh lực, đúng là gừng càng già càng cay, rượu càng ngâm càng thơm. Người này không phải đại ngụy thì là đại thiện.” Bất quá theo ý kiến nông cạn của Minh Trạm thì người đại thiện không thể giữ được vị trí thủ phủ.

Phượng Cảnh Kiền nhìn Minh Trạm, dặn dò nói, “Ngươi ra ngoài nói chuyện nên cẩn thận coi chừng tai vách mạch rừng.”

“Không sao, dù sao thì cũng có ngài chịu trách nhiệm rồi.”

Phượng Cảnh Kiền cười mắng một câu, “Hàm hồ”, vỗ đầu Minh Trạm một cái, “Nói cho trẫm nghe xem, hôn sự chuẩn bị thế nào rồi?”

“Thì cũng vậy thôi, ta thấy tất cả bọn họ đều bận rộn treo lồng đèn đỏ, còn có người đăng môn tặng lễ nữa.” Minh Trạm nghiêng người nói, “Bá phụ, ngài xử trí mấy món lễ vật người ta tặng ngài nhân dịp vạn thọ cũng như những thời điểm khác như thế nào vậy?”

“Sắp xếp trong ngân khố, sao vậy?”

“Trong ngân khố của ngài có không ít bảo bối phải không?”

Phượng Cảnh Kiền cảnh giác, “Ngươi thiếu bạc chi tiêu hay là xem trọng cái gì của trẫm? Cứ nói thẳng đi?”

Người xưa hay nói đa tọa tọa nhất cá nương tọa tọa nhất oa, Phượng Cảnh Kiền cho dù anh minh thần võ như thế nào thì cũng có khuyết điểm, hắn hoàn toàn thừa kế bụng dạ hẹp hòi nhỏ mọn của Ngụy thái hậu, Minh Trạm bĩu môi nói, “Không phải, hiện tại ta có bạc, phụ vương giao sản nghiệp của đế đô cho ta quản lý rồi, ta còn cho đám người Phạm Duy hồng bao nữa kìa.” (đa tọa tọa nhất cá nương tọa tọa nhất oa = con cái được di truyền từ bố mẹ)

Phượng Cảnh Kiền vui đùa một câu, “Chậc chậc, đây là khoe giàu với trẫm phải không. Có ngân lượng mà  không biết hiếu kính trẫm à.”

“Ta lận đai lưng nhiều năm như vậy, tích góp nhỏ thành quả to.”

Phượng Cảnh Kiền cau mày, “Đi đọc thêm mấy quyển sách đi, càng ngày càng nói chuyện không có quy củ gì cả.”

“Bá phụ hãy nghe ta nói đã.” Minh Trạm nói, “Bá phụ, ta nói về chuyện bán đấu giá, ngài còn nhớ rõ hay không?”

“Ngày đó ngươi chỉ nhắc sơ qua, hiện tại nói cụ thể cho trẫm nghe một chút thử xem.”

“Bất quá chỉ là bốn chữ giá cao thì được mà thôi.” Minh Trạm tỉnh táo tinh thần, nói một cách nghiêm túc, “Loạn thế hoàng kim, thịnh thế lỗi thời, nay quốc gia thái bình, đế đô danh môn hiển quý, đại thần quan lại đi lễ luồn cúi, người nào không cần tặng lễ. Nhất là đám quan văn, một đám hủ lậu, không thích nhận những thứ bằng vàng, mà chỉ chọn thư họa cổ hoặc nghiên mực nổi danh và bảo mực, vừa mang tiếng thơm vừa được lợi ích thực tế. Cửa hiệu bán đồ cổ ở đế đô ngày thường thu vào không biết bao nhiêu ngân lượng. Bán đấu giá nói trắng ra là bán ranh giới của một món đồ.”

“Tỷ như ngài không phải muốn tu sửa hành cung Tây Giao hay sao? Làm cách nào để giảm bớt chi phí? Công trình của ngài lớn như vậy, hoàn toàn có thể đăng tin, làm cho những thợ lành nghề tham gia đấu thầu, ai có thể giảm bớt chi phí mà lại có năng lực thì dùng người đó. Như thế chẳng phải tiết kiệm rất nhiều hay sao?” Minh Trạm phân tích tỉ mỉ, “Năm nay thuế muối không nhiều, ngài còn phải lấy ngân khố riêng của mình để trợ cấp cho triều đình, lễ vạn thọ cũng chưa lên kế hoạch, nay đã là mùa hè, năm trước hành cung Tây Giao bị cạn nước vẫn chưa được tu sửa, nói đến nói lui cũng là thiếu ngân lượng. Triều đình khó khăn như vậy, bá phụ cũng không tiện đi tu sửa hành cung. Bất quá nếu không tốn quá nhiều ngân lượng, dăm ba vạn bạc thì triều thần cũng chẳng nói gì đâu.”

Minh Trạm một lòng suy tính cho hắn khiến Phượng Cảnh Kiền cảm thấy thoải mái, “Biện pháp tốt như thế, có thể lấy công trình hành cung để thử trước. Chẳng qua nếu ngươi ra mặt thì hơi bất tiện một chút. Trẫm sẽ tìm một người thích hợp cho ngươi, ngươi đem cách làm cụ thể nói với hắn, đến lúc đó để hắn ra mặt, nếu có người mắng thì cũng sẽ không mắng lên đầu của ngươi.”

“Hảo.” Minh Trạm cong ánh mắt, chu mỏ hôn một cái, “Bá phụ thật chu đáo.”

Phượng Cảnh Kiền nhéo mặt Minh Trạm một cái rồi ôn hòa nói, “Trẫm đã hiểu cách thức đấu giá của ngươi, chính là đem một việc đưa ra để người ta cạnh tranh giá cả, có đúng hay không?”

“Quả nhiên là anh minh thần võ mà.”

“Xú tiểu tử, còn học cách vuốt mông ngựa nữa hả.” Phượng Cảnh Kiền cũng nở nụ cười.

Minh Trạm mỉm cười sửa lại cho đúng, “Là mông rồng.”

Phượng Cảnh Kiền vỗ Minh Trạm một chút, Minh Trạm giả vờ kêu to cầu xin tha thứ, ôm lấy thắt lưng của Phượng Cảnh Kiền mà co rút một chỗ rồi cười nói, “Bá phụ không dùng sức, có phải đau lòng đúng không, không nỡ à?”

“Chỉ biết cợt nhả.” Đầu của Minh Trạm nằm ngay trước mắt, Phượng Cảnh Kiền dùng tay xoa xoa, hắn thích Minh Trạm cũng như bộ dạng thân mật của Minh Trạm, “Ngươi bướng bỉnh như vậy nhưng thật ra rất hợp với tính trẫm. Ngươi ở nhà nên chú ý một chút, phụ vương của ngươi thích cái gì ôn hòa trầm ổn.”

“Giống Minh Lễ, không nóng không lạnh, ta biết rồi.” Minh Trạm than thở, “Bệnh gì cũng trị được, duy nhất bệnh bất công này thật sự là nan y.”

Phượng Cảnh Kiền nhịn cười, “Đừng ở trước mặt hắn mà nói như vậy.”

“Đã sớm nói rồi.”

Xem ra bị đánh thường xuyên không phải không có nguyên nhân, Phượng Cảnh Kiền không thể không dạy Minh Trạm về đạo phụ tử, “Phải chừa chút mặt mũi cho nhau, Cảnh Nam là phụ thân của ngươi, tính tình cũng hơi nóng một chút, ngươi cũng phải nói năng cung kính lễ độ, nhiều lời tốt với hắn thì mới có thể khiến cho hắn vui vẻ. Hiện tại tuổi còn nhỏ, ngươi chống đối hắn một chút thì hắn vẫn có thể chịu đựng ngươi, thời gian lâu dài, ngươi mà còn như vậy, đừng nói đến Cảnh Nam, cho dù là người khác nhìn thấy thì cũng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của ngươi. Trẫm thấy ngươi đều đối xử tốt với người khác, cũng rất hiểu ý, vì sao lại không hợp với phụ vương của mình?”

Minh Trạm không nói chuyện, bất quá rốt cục cũng để tâm, ở đây mọi người chú ý đạo hiếu, dù sao hắn và Phượng Cảnh Nam cũng không phải cãi nhau chỉ một hai lần.

Minh Trạm quay về đem chuyện của Minh Phỉ nói cho Phượng Cảnh Nam nghe, Phượng Cảnh Nam than thở một tiếng, “Nay lời nói của ngươi ở trước mặt Hoàng huynh còn hữu dụng hơn cả ta.”

“Hoàng bá phụ lấy lòng ta, đương nhiên là muốn ta cảm kích, dù sao cũng là ta đi nói một tiếng mà.” Minh Trạm nói tiếp, “Phụ vương đừng nói như thế. Hoàng bá phụ đối xử tốt như vậy tất cả đều là vì nể mặt ngài, uống nước nhớ nguồn, ta cũng biết phân rõ đạo lý.”

Phượng Cảnh Nam cẩn thận quan sát Minh Trạm vài lần, vì sao mới tiến cung một chuyến mà giống như đã nếm qua mật ngọt, miệng lưỡi ngọt sớt, tính tình cũng dịu dàng, gật đầu nói, “Mấy ngày này không cần đi ra ngoài, cùng nhũ mẫu học quy củ khi đại hôn, từ đây đến ngày đại hôn không cần phải làm công vụ. Sau khi ngươi đại hôn sẽ quay về Vân Nam, có suy tính gì cho chuyện thuế muối hay chưa?”

“Ta đã thảo luận với Phạm Duy và Phùng Trật, bảo bọn họ soạn thảo văn thư, đến lúc đó phải thỉnh phụ vương chỉ giáo.” Nói khách khí như vậy khiến Minh Trạm cảm thấy rất mất tự nhiên.

“Đám người Phạm Duy tuổi trẻ khí thịnh, tài năng cũng không tệ, chẳng qua vẫn chưa từng trải. Ngoài miệng không có râu thì làm việc không trầm ổn, trước tiên để bọn họ đi theo Văn Chu, Tử Chính thỉnh giáo. Đợi ổn thỏa thì ta lại xem xét cũng không muộn.” Phượng Cảnh Nam thấy hôm nay Minh Trạm thật ngoan ngoãn, trong lòng cũng thư thái, nhân tiện nói, “Mặc dù ta cho ngươi thư đồng nhưng ngươi cũng đừng đem tất cả tâm tư đặt lên mình bọn họ, giống như đám người Văn Chu đều là lão luyện thành thục, kết giao nhiều với bọn họ mới có ích.”

“Ta đây cũng không sợ sẽ không nhịn được mà moi góc tường của phụ vương.”

Phượng Cảnh Nam lặng lẽ cười, “Ngươi có thể lấy được thì cũng xem như có bản lĩnh.”

“Làm gì có, của ta chính là của phụ vương, của phụ vương chính là của ta, hai ta còn phân chia làm gì nữa, ta tự moi góc tường của mình, cũng giống như thoát hạ khố rồi tự đánh rắm thôi.”

“Thô tục.”

Minh Trạm vừa cười vừa đứng dậy, “Quay về ngậm trà hương súc miệng, ta không quấy rầy phụ vương nữa.”

Thái độ tốt đến mức làm cho người ta cảm thấy kỳ lạ, Phượng Cảnh Nam nói, “Ta chưa dùng bữa, ngươi cùng ta dùng bữa đi.”

Khi Minh Trạm xảo quyệt thì Phượng Cảnh Nam thường xuyên đau đầu, nay bỗng nhiên lại hiểu chuyện như thế, trong lòng của Phượng Cảnh Nam lại cảm thấy bất ổn, nhất thời hoài nghi không biết có phải Minh Trạm đang âm mưu gì hay không, nhất thời lại suy nghĩ có phải Minh Trạm gặp rắc rối gì hay không, luc này không dám nói vì sợ bị trách phạt hay sao?

Minh Trạm liền nhân cơ hội nói với Phượng Cảnh Nam về chuyện bán đấu giá, “Lần trước phụ vương bảo Hoàng bá phụ muốn tu sửa Tây Giao hành cung thì phải mất hai mươi vạn bạc, đây thật sự là trò cười của thiên hạ, lấy bạc của hoàng thất làm chuyện xa xỉ. Năm nay không phải như xưa, quốc khố thiếu thốn, triều đình phải cứu tế cho dân chúng gặp nạn, nếu xuất ra nhiều ngân lượng như vậy để tu kiến cung điện thì Ngự Sử sẽ la ó ầm ĩ.”

“Ngày ấy ta chỉ nhắc sơ qua mà các ngươi lại để bụng như vậy.” Phượng Cảnh Nam giương mắt nhìn Minh Trạm, “Thảo nào Hoàng huynh lại thương ngươi như thế.”

Minh Trạm nói, “Cho dù là đại khái nhắc đến thì ta cũng lo lắng Hoàng bá phụ sẽ sĩ diện, ta nhắc đến chuyện ngân lượng sẽ khiến hắn không vui.”

“Nếu ngươi tiết kiệm ngân lượng cho ta thì ta cũng rất vui mừng.” Phượng Cảnh Nam cười cười, “Lúc trước không để ý, nay xem ra ngươi rất có sở trường trong phương diện tài vụ, bổn vương cũng đang gặp khó khăn, lúc này nếu có một trăm tám mươi vạn thì có thể giải quyết khó khăn ngay hiện tại.”

Minh Trạm trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin tưởng, “Chẳng lẽ ngài định đòi lại sản nghiệp đã cho ta hay sao?” Chính hắn cũng nghèo kiết xác cần người cứu tế, vì sao Phượng Cảnh Nam lại nhắc đến chuyện ngân lượng với hắn cơ chứ?

Gân xanh trên trán của Phượng Cảnh Nam lại giật giật, thật vất vả mới nhịn xuống cơn giận, “Cút đi, nhìn thấy ngươi là lại bực mình, mất cả khẩu vị.”

Minh Trạm rốt cục chưa dùng bữa mà đã bị mắng vài câu, bèn tiêu sái rời đi.

Phượng Cảnh Nam thầm mắng Minh Trạm, luôn oán thán lão tử bất công, nếu ngươi đối với lão tử có một nửa hiếu tâm như đối với Hoàng thượng thì lão tử lập tức sẽ tự phê bình chính mình. fynnz.wordpress.com

Minh Trạm làm tân lang nhưng cũng không vội vàng, trong khi Minh Nghĩa và Minh Liêm lại bận rộn chuyện hôn sự của Minh Trạm, mỗi ngày vắt óc mà làm, không có chút nào rãnh rỗi.

Minh Nghĩa cười lạnh, “Quả thật là thế tử phô trương, ngay cả chúng ta cũng phải giúp hắn làm việc vặt.”

Minh Liêm tâm cơ đơn giản, chỉ để ý đến ngân lượng mà làm việc, nghe Minh Nghĩa bực bội nói như vậy, hắn cao thấp suy nghĩ một chút rồi nói một cách thành thật, “Nhị ca, nếu ngươi không thích thì cứ giao việc này cho đệ đệ làm. Nhị ca ở đế dô nhiều năm, cũng tích góp được không ít, không xem trọng vài đồng bạc nhỏ nhặt này, thôi thì cứ đưa vào túi của đệ đệ đi.” Trong Vương phủ cũng không phải mọi người đều là phú ông, hơn nữa Minh Liêm rất hám bạc. Hắn không phải trưởng tử cũng chẳng phải đích tử, văn bất thành mà võ cũng không giỏi, cũng không lọt vào mắt của Phượng Cảnh Nam, vì vậy về kinh tế thì vẫn còn một chút khó khăn.

Con người của Minh Liêm rất thành thật, hắn không có tình nghĩa thắm thiết gì với Minh Trạm, hỗ trợ lo liệu hôn sự của Minh Trạm thật chất chỉ là vớt mỡ trên mặt mà thôi, hơn nữa còn vớt cực kỳ sảng khoái. Một mặt lại cảm thán, đại hôn của thế tử cũng không phải phô trương một cách bình thường, một mặt lại làm việc cực ổn, sung sướng vớt mỡ vớt bạc, làm không biết mệt, đến mức trong lòng lại mơ hồ hy vọng Minh Trạm tiếp tục đại hôn thêm vài lần nữa thì mới tốt.

Mục đích của Minh Nghĩa rõ ràng giống Minh Liêm, nhưng ở trước mặt Minh Liêm cứ giả vờ bày ra bộ mặt bị ép buộc, làm cho Minh Liêm xưa nay vốn vô sỉ cảm thấy hơi chướng mắt, vì vậy Minh Liêm mới đâm chọt Minh Nghĩa vài câu.

Minh Nghĩa nhịn không được, cười lạnh, “Mấy ngày không gặp, tam đệ đã học được cách duỗi tay ra ngoài rồi à. Xem hắn làm thân huynh đệ, không biết ngươi đã đặt ta và đại ca ở chỗ nào rồi?”

“Tam ca.” Minh Liêm ngắm nghía một chiếc quạt mạ kim ở trong tay, cố tình phe phẩy một cách phong nhã, lưng dựa vào ghế, chân gác lên bàn bát tiên, nhàn nhã nói, “Nay thế tử vị đã được lập, còn tranh giành làm gì nữa? Với lại ta cũng tranh không lại hắn? Ngay cả đại ca cũng không phải là đối thủ của hắn, nhị ca ở đế đô cọ xát nhiều năm nay, ngoại trừ việc tích trữ không ít vốn riêng thì còn tích trữ được cái gì nữa? Nếu nhị ca có bản lĩnh thì đã sớm tiếp nhận cây gậy của đại ca mà cùng hắn tranh giành thế tử vị, kết quả chẳng phải đã an bài rồi hay sao? Dù sao thì các ngươi đừng hy vọng vào ta, ta không thể sánh bằng tứ đệ. Tuy rằng huynh muội của chúng ta đông người nhưng đây không phải chiến tranh, đông người có thể chiến thắng. Sự thật là sự thật, chúng ta muốn lấy trứng trọi đá, chẳng phải là muốn chết hay sao?”

Minh Liêm rung đùi đắc ý kết luận một câu, “Dù sao ta không có bản lĩnh, tốt nhất là nắm chặt thời gian mà lưu lại ấn tượng tốt cho thế tử, về sau mới sống an nhàn thoải mái.”

“Ta thấy ngươi suốt ngày nuôi chim chóc đến hóa điên rồi!” Minh Nghĩa suýt nữa đã nổi cơn thịnh nộ.

“Nay ta cũng không nuôi chim chóc, ta chuyển sang chơi thư họa rồi.” Minh Liêm cười đùa, “Mà ta nghe nói nhị ca có Khoái tuyết tinh thiếp của Vương Hi Chi đúng không? Khi nào rãnh rỗi thì cho đệ đệ mượn thưởng thức một chút đi?”

Minh Nghĩa có phần đau lòng, gật đầu nói, “Huynh đệ chúng ta cũng không nên khách khí như vậy. Để ta phái người mang cho ngươi.”

“Đa tạ ca ca.”

Minh Nghĩa hỏi, “Ngươi có biết phụ vương giao sản nghiệp ở đế đô cho thế tử quản lý hay không?”

“Ta cũng không biết nữa.” Minh Liêm thản nhiên nói, “Mà dù sao cũng đã giao quyền rồi, chẳng phải hắn sắp đại hôn hay sao? Ngày sau ở riêng chỉ cần không thiếu phần của ta và ngươi là được rồi.” Thấy mặt của nhị ca tối sầm, Minh Liêm hơi cau mặt một chút, sau đó bất chợt bừng tỉnh mà hỏi, “Nhị ca, chẳng lẽ trước kia ngươi để ý mấy thứ này hay sao?”

“Không có.” Minh Nghĩa đen mặt nói, “Chẳng qua ta ở đế đô đã lâu, dù sao cũng phải hỏi cho biết.”

Minh Liêm hiểu rõ trong lòng, chỉ cười nói, “Như vậy nhị ca đi theo ta quay về Vân Nam đi, ta nghe nói thế tử sẽ ở đế đô. Tại Vân Nam, huynh đệ chúng ta ở xa hắn một chút, như vậy mới có người hiếu kính.”

“Cho dù ta có muốn nhưng tên tiểu tử kia cũng không chịu đáp ứng.” Nghĩ đến chuyện này thì trong bụng của Minh Nghĩa lại đầy ấp tam muội chân hỏa, hận không thể nghiền Minh Trạm thành tro, hắn hơi nhắc đến thì phụ thân liền từ chối cho ý kiến, Minh Trạm nhân tiện nói, “Ta muốn quay về Vân Nam chủ trì thuế muối, đế đô còn cần nhị ca chiếu ứng.” Rõ ràng không muốn hắn trở về.

Minh Liêm phe phẩy quạt đưa ra chủ ý thối tha, “Nhị ca đi cầu phụ vương đi, bây giờ hắn còn chưa kế vị. Phụ vương không đồng ý, nhị ca cứ cầu vài lần, sống chết cũng không chịu ở đế đô, phụ vương cũng sẽ không ép buộc nhị ca đâu.”

Thấy Minh Liêm thật sự không phải người có thể cùng nghị sự, Minh Nghĩa rất nản lòng, bất đắc dĩ nói, “Ngươi đừng bận tâm, lòng ta đều đã biết rõ.”

“À.” Minh Liêm đặt chân xuống đất, đứng dậy chà chà, “Chúng ta đi xem bọn họ dựng lều thế nào rồi. Ngày hỷ sự không nên xảy ra sơ suất.”

Hỉ sự? Hừ! Hỉ sự!

Nhất định sẽ khiến cho ngươi cả đời khó quên! Minh Nghĩa gõ gõ chiếc quạt trong lòng bàn tay, cùng đệ đệ đi ra ngoài.

………

P/S: còn ôm nhau nữa chứ, cái này là hơi quá.

53 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 99 (1)

  1. nga130 10/09/2012 at 8:50 pm

    Ông Phượng Cảnh Nam đó, con ông cãi ông thì ông không vui, giờ nó ngoan ngoãn như “thỏ” ông lại xét nét, thật không biết làm thế nào mà vừa lòng ông. Cũng phải nói, Minh Trạm không chừa mặt mũi khi nói chuyện với Phượng Cảnh Nam vì Minh Trạm có tâm lý là, dù gì cũng là bố ruột mình, sẽ không đến mức lật mặt đâu. Nếu đã khách sáo chừa mặt mũi cho nhau, thì đấy đã là người dưng rồi.

    • nga130 10/09/2012 at 8:53 pm

      Bạn Minh Liêm thật biết điều. Tớ thích con người thực tế như thế này, biết bản thân không có khả năng thì không tranh giành. Còn Minh Nghĩa thì quá là đạo đức giả, lại ngu không kém gì cô em gái, cứ cho là bản thân giỏi giang lắm. Nói thì không phải với người đã khuất, chứ tớ thấy cái chết của bạn Minh Nghĩa còn nhẹ nhàng lắm.

      • Fynnz 11/09/2012 at 2:22 pm

        Minh Liêm biết điều ngay từ đầu, vì lúc đầu bị đánh đồng với đám anh em Minh Lễ nên thấy cũng ko ưa, nhưng khi bắt đầu lên sàn là thấy Minh Liêm cực khôn ngoan khi biết chọn cành mà đậu.

        Minh Lễ cũng may mắn vì bản chất hiền lành, biết mình biết ta nên có cuộc sống an nhàn, dù ko nắm quyền nắm chức nhưng an lành mà sống. Nếu muốn tranh thì phải biết thực lực của mình, cái giá đắt cho anh em Minh Nghĩa.

        (ta thấy bộ Ngạo nhiên được nhà xuất bản đề cử, chắc có thể xuất bản sách ^^)

    • Fynnz 11/09/2012 at 2:10 pm

      cũng may cho bác Nam là bé Trạm rất biết điều, ko thì đâu dễ dàng tha cho bác Nam, dù sao thì bé Trạm cũng có nhiều cơ hội mà.

  2. meme2000 10/09/2012 at 8:56 pm

    Đúng là ôm ôm, còn dụi dụi, còn xoa xoa…khiến người ta cứ thích liên tưởng. Cứ ngỡ sẽ bị bác Nam bắt gặp lại ghen một trận chứ!!!

    • meme2000 10/09/2012 at 9:03 pm

      Sẽ có án mạng a! Vậy là sẽ có vụ án lớn. Còn lâu không ta, chắc thế nào cũng liên quan đến thuế muối.

      Bác Nam sẽ đau lòng lắm đây, hy vọng không đổ lên đầu em Trạm, nhưng lần trước nghe spoi “bác Nam hai lần suýt mất con mới biết quý trọng”…tự dưng thèm thấy bác Nam tự ngược quá.

      • Fynnz 11/09/2012 at 3:37 pm

        😀 ừ, ngược tè le a (ngược ảo)

    • Fynnz 11/09/2012 at 3:19 pm

      =)) muốn vào gặp vua thì phải báo với thái giám, làm gì có chuyện xông vào thẳng thừng mà bắt gặp :D, cho nên cứ tha hồ mà ôm ấp hun hít (nếu có)

  3. kaisa 10/09/2012 at 9:13 pm

    Ta thật sự cảm thấy bức xúc. Vì sao anh công không phải là bác Kiền? Bác cưng em thế cơ mà, em cũng rất chi là yêu quý bác nữa. Cho dù bác Kiền không được thì ít ra cũng phải là bác Nam chứ, bác Nam và em chiến đấu với nhau vui thế cơ mà(mặc dù ta vẫn thích bác Kiền hơn). Có thể về tài trí thì Ngụy Ninh cũng rất xứng với em nhưng nếu xét về phương diện tình cảm thì ta cảm thấy tình cảm của Ngụy Ninh dành cho em thật hời hợt và có sự tính toán thiệt hơn.

    • Fynnz 11/09/2012 at 3:38 pm

      ừ, nửa quyển đầu bạn Ninh mờ nhạt, sau này mới được đẩy lên tuyến trên ^^

    • chickbigzero 11/09/2012 at 7:31 pm

      *ôm mặt* dù k thix thúc cháu (bác-cháu nói zị đúng hem?) or phụ tử cơ mà oaoa… ta thix cp nam-trạm or kiền-trạm quá à… oaoa

  4. yellow92 10/09/2012 at 9:20 pm

    Chậc, bé Trạm vs anh Ninh như thế nào càng lúc càng xa vời, mà vs bác Kiền thì ngày 1 thân thiết hơn thế này, hổng lẽ bé tán hoài anh Ninh k chịu đổ, nên chuyển mục tiêu qua bác Kiền rùi? =)

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:01 pm

      =)) chuyển sang tán trai già

  5. hikaru 10/09/2012 at 9:43 pm

    bác nam cứ như chim sợ cành cong ấy …lúc bé trạm cãi nhau thì oán hận …lúc bé tốt tốt thì nghi thần nghi quỷ….thảo nào mà bé đi hiếu kính bác kiền (vừa thương bé vừa là đại boss ) 😀

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:02 pm

      =)) còn bé Trạm thì là chim khôn chọn cành mà đậu

  6. Tiểu Quyên 10/09/2012 at 9:53 pm

    2 bác cháu này quả thật có gian tình, nằm cùng giường a
    anh ninh ko mau xuất hiện coi chừng mất vợ , em Trạm lấy vợ thật hả nàng

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:02 pm

      ừ, lấy vợ thật chứ đâu có giả 😀

      • chickbigzero 11/09/2012 at 7:32 pm

        lấy nhìu vợ mà phải k fynnz? nghe nói có cả con nữa *sờ cằm*

  7. Không Tên 10/09/2012 at 10:04 pm

    Bác Kiền và bé Trạm *trái tim bay tá lả* ngất ngây a~~~~ Ôm nhau + nằm chung rùi con đánh yêu nữa. Hint a ~~~~

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:03 pm

      =)) chả thấy chú cháu nào như thế này bao giờ cả

  8. leo2307 11/09/2012 at 12:01 am

    Hầy!!! Thật là rầu muốn khóc. Mấy ngày nay ta toàn phải đọc chuyện trên di động, đến like cũng khó, comment coi như là đừng mơ tưởng đi. Hôm nay mặc dù không có ý kiến gì vẫn cứ com cho nó thỏa mãn a~~~~

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:03 pm

      =)) nàng đang spam ta à

      • leo2307 11/09/2012 at 9:56 pm

        cũng phải đợi ta có cái bản lĩnh này đã a~~~ không khéo bị warn thì seo ==”. Mấy cái vụ s-pam s-piếc là nguy hiểm lắm

        • Fynnz 12/09/2012 at 4:28 pm

          biết nguy hiểm là tốt rồi 😀

          • leo2307 13/09/2012 at 5:38 pm

            kể nhỏ với nàng nhé, ta cũng tham gia bên TVE, cơ mà có một lần ta post một comment, không hiểu làm sao cuối cùng bị treo thẻ 3 ngày TT_TT vì tội spam. Nàng bảo bị thế này thì không sợ sao được

          • Fynnz 13/09/2012 at 10:53 pm

            =)) khổ thân nàng, cái này là tội thích tám mà ko cho tám nè

          • leo2307 14/09/2012 at 4:38 am

            đúng òi đấy TT.TT

  9. lehang89nk 11/09/2012 at 8:34 am

    haiz may gnay nay ta cung doc tren di dong mẹt muốn chết hôm nay mơi vao comment dc ne……….bay gio ta mới biết người chức cang cao thi càng nghèo haizzzzzzzzzz

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:05 pm

      😀 phải nằm trong chăn mới biết có rận

  10. thienthan_acquy 11/09/2012 at 11:11 am

    Ml biet cach wa ta…Theo pe dua hoi pe ma song an nhan nha…

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:09 pm

      ừ =)), bạn Liêm khôn lắm, nịnh em Trạm quá chừng

  11. ixora289 11/09/2012 at 12:31 pm

    Người ta bá phụ tình thâm mà nàng, sao mà ko được chứ 🙂

    Nhưng công nhận hai người đồng sàng, vỗ về thân mật thiệt, ko hiểu đến bao giờ Trạm với A Ninh mới thân mật được như thế nha.

    Trạm với Cảnh Nam có lẽ là đảo lộn xương cốt, Trạm cũng cố gắng lắm, mà cứ chút xíu lại bị la, bị đánh thôi.

    Ko biết đệ đệ này có phá phách gì hôn lễ của Trạm ko nữa, đại hôn của Trạm lúc nào cũng ko yên ổn cả, có thế em mới giữ thân trong sạch cho A Ninh được chứ 🙂

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:23 pm

      =)) Trạm có đầy vợ đấy nha nàng, ko hiền lành gì đâu

      • ixora289 11/09/2012 at 11:40 pm

        chà, đầy vợ rồi mần ăn làm sao với A Ninh bây giờ ????

        • Fynnz 11/09/2012 at 11:54 pm

          =)) thế mới hay, vợ nhiều nhưng vẫn làm vợ của A Ninh, và mn cũng ko mắng chửi gì em, nhưng nếu A Ninh có thêm vợ thì nhất định sẽ bị ném dép 😀

        • Fynnz 12/09/2012 at 4:37 pm

          =)) đâu sao, Trạm có vợ, nhưng Trạm là vợ của A Ninh.

    • Fynnz 11/09/2012 at 5:23 pm

      =)) Trạm có đầy vợ đấy nha nàng, ko hiền lành gì đâu

  12. chickbigzero 11/09/2012 at 7:37 pm

    fynnz ơi. fynnz bán đồ phụ kiện k? bạn ta có hỏi mấy mẫu đồng hồ đeo cổ í (giống cái dây chuyền mà mặt có cái đồng hồ í) có gì fynnz pm yh ta nha *cười toe*

    • Fynnz 12/09/2012 at 8:56 am

      ko a T__T, ta bán ít đồ phụ kiện lắm, ko lấy hàng kịp.

      • chickbigzero 12/09/2012 at 6:23 pm

        hix. ban ta co hoi may do`. thui zi 😀 ma` fynnz lap web chua? cho ta coi vs a~ *cuoi toe*

        • Fynnz 12/09/2012 at 7:46 pm

          ừ, tiếc ghê, để mấy đợt sau ta phải đi xem đồ phụ kiện mới được.

          Ta chưa chụp hình nên chưa có gì cả :D, tối nay chụp đây, cứ dây dưa hoài T_T, vì ta phải bắn giá bắn mạc và vô bao này nọ nữa nên mất thời gian kinh khủng, nhất là ta phải phân chia thời gian đi làm, edit truyện, nên ko có thời gian cho lắm ^^, nhưng sẽ cố, chậm nhất là tuần sau.

          • chickbigzero 12/09/2012 at 8:57 pm

            hô hô… cực nhở. cơ mà ta thix chơi bắn mạc vô í… hắc hắc… đồ phụ kiện săn hàng độc í… khì khì. đã lắm a~

          • Fynnz 13/09/2012 at 2:16 pm

            mấy cái đó phải biết săn a, ta ko biết săn T__T

          • chickbigzero 13/09/2012 at 7:28 pm

            ^^” mấy cái đó có nhìu mà. web hum bữa ta send có nhìu hàng đẹp í… khì khì…

          • Fynnz 13/09/2012 at 11:18 pm

            ừ, để hôm nào ta đến đó xem mẫu thử :D, mấy cái đó hàng Trung nhiều mẫu mã đẹp 😀

          • chickbigzero 14/09/2012 at 7:43 pm

            tất nhiên… thế giới có cái gì là trung có hàng liền mà… thực khâm phục a~

          • Fynnz 16/09/2012 at 6:07 pm

            có điều hàng Trung có đôi khi kém chất lượng quá =.=, phải biết chỗ mua nữa…

          • chickbigzero 16/09/2012 at 6:12 pm

            ^^” uk. cái đó phải lấy hàng thử òi mới quyết định đc. phải chấp nhận thử hàng ban đầu mà

  13. CharleD 02/03/2013 at 7:37 am

    Ai da, ta rất rất rất thích mấy đoạn bé Trạm và bác Kiền ở chung nha. Thương nhau như vậy đúng là hơi quá mức bình thường mà 😀

    Nghĩ cũng đồng cảm cho bạn Liêm, thức thời như vậy về sau mới sống yên ổn đc.

    • Fynnz 02/03/2013 at 5:27 pm

      ^o^ ừ, lúc 2 con hồ ly già và hồ ly baby này ở chung với nhau thì nhìn cực đáng yêu và gian tà 😀

      • CharleD 02/03/2013 at 5:57 pm

        Ta muốn ship cặp này ghê. Chậc chậc, tiếc ghê á.

        Mà thôi, cũng có thể vì “hiếm” nên mình mới mê như vậy XD

        • Fynnz 02/03/2013 at 8:04 pm

          :> nhiều người cũng muốn ship lắm chứ

  14. phieudieu123 14/10/2013 at 1:58 pm

    Ta thấy hình như bác nam bị bệnh tự ngược nha, khi bé ko nghe lời thì đánh , chửi bé kêu bé ko ngoan, khi bé ngoan thì nghi ngờ bé có ý xấu, đúng alf ta hết cách với bác lun.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: