Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 103 (2)


.::Chương 1o3 – Hoài Nghi (2)::.

Cho đến khi dùng xong vãn thiện, hạ nhân dâng trà lên, Phượng Cảnh Nam mới nói, “Nghe nói ngươi đến Nguyễn gia?”

“Sắp về Vân Nam, e rằng trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không quay về đế đô, ta cùng Nguyễn thị trở về Nguyễn gia thăm bên ngoại một chuyến.” Minh Trạm ngửa đầu uống một tách Bích Loa Xuân, đem tách trà uống cạn, nhân tiện nói, “Trở về nghe nói phụ vương bắt Lý Thành, hắn dù sao cũng là người hầu của ta, có sai lầm gì thì phụ vương cứ thông báo một tiếng, ta xử trí hắn cũng không muộn. Vậy mà lúc này lại vô duyên vô cớ, không có lý do, chẳng những hạ nhân khó hiểu, ngay cả nhi tử cũng không biết nên phân ưu như thế nào với phụ vương.”

Phượng Cảnh Nam hừ cười một tiếng, “Hiếm thấy ngươi nói năng có tiến bộ như vậy. Nếu ngươi đúng lễ nghĩa thi thức thì sẽ không xâm nhập vào thư phòng của bổn vương!”

“Đây là ta không phải, nhưng Lý Thành là người bên cạnh ta, phụ vương nói bắt bớ liền bắt bớ, muốn thẩm tra liền thẩm tra, cũng không thông báo với ta một tiếng, phụ vương đặt ta ở chỗ nào?” Minh Trạm hỏi, “Lý Thành từ trước đến nay rất có quy củ, là phạm vào quốc pháp hay là gia quy? Cho dù hôm nay ta không ở nhưng chẳng lẽ phụ vương không thể chờ ta trở về rồi hẵng xử trí hay sao?”

“Ngươi đang chất vấn ta đó ư?” Phượng Cảnh Nam sầm mặt, Minh Trạm phẫn nộ, hắn có thể lý giải, nhưng vì một nô tài mà lại đại bất kính như vậy….Phượng Cảnh Nam lạnh lùng nhìn về phía Minh Trạm, hắn phải giáo huấn Minh Trạm một trận!

“Bên người của ta có vô số người hầu nhưng chỉ có một phụ thân, ta sẽ không vì bất luận kẻ nào gây chia rẻ tình cảm phụ tử của ta và ngài!” Minh Trạm nói, “Phụ vương suy nghĩ một chút, ta có làm chuyện gì bất lợi cho Trấn Nam Vương phủ hay chưa? Phụ vương luôn nghi ngờ ta, khi ta bị câm thì lo lắng ta đoạt lấy vị trí của Minh Lễ. Ta biết nói thì lại sợ ta ngày sau không dung tha cho đám huynh đệ Minh Lễ. Chẳng lẽ người có bản lĩnh phải đi tìm cái chết hay sao? Nay lại đụng vào hạ nhân của ta, thứ ta vô lễ, nếu phụ vương không thể chấp nhận ta thì cứ nói thẳng.  Nếu ngài vẫn nghi ngờ ta thì ta có thể đuổi bọn họ đi, nhưng bọn họ hầu hạ ta đã lâu, không có công lao cũng có khổ lao, nay nếu ta không thể bảo hộ bọn họ thì cũng không có mặt mũi dùng bọn họ.”

Phượng Cảnh Nam không hề động đậy, “Quả nhiên là chủ tớ tình thâm, bằng không Lý Thành cũng sẽ không có lá gan theo dõi Tu Trúc viện.”

Tu Trúc viện là của Minh Nghĩa, cũng gọi là Quân Tử viện, người này trước đến nay luôn mua danh trục lợi, vì thích cái tên cùng với mấy bụi trúc phía sau vườn nên đã chọn nơi này.

“Phụ vương nói như vậy thì có chứng cớ gì hay không?”

“Đều có nhân chứng, về phần khẩu cung của Lý Thành cũng sẽ nhanh chóng có ngay thôi.”

“Phụ vương không cần tiếp tục phái người thẩm vấn Lý Thành, chuyện hắn làm đều tuân theo chỉ thị của ta, là ta lệnh hắn lưu ý hành động của Tu Trúc viện.” Minh Trạm thẳng thắn thừa nhận khiến Phượng Cảnh Nam cả kinh, giọng nói của Phượng Cảnh Nam nháy mắt trở nên lạnh lùng, “Vì sao ngươi lại phái thủ hạ làm ra chuyện này?”

“Thỉnh phụ vương mang Lý Thành lại đây, ta sẽ bẩm báo rõ ràng chi tiết.”

Phượng Cảnh Nam phân phó, “Lê Băng, mang Lý Thành lại đây.”

Minh Trạm thản nhiên ngồi bên cạnh Phượng Cảnh Nam, trên mặt không hề sợ hãi, tư tưởng rõ ràng là mạnh hơn Minh Nghĩa gấp mấy trăm lần.

Đây là lần đầu tiên Minh Trạm nhìn thấy Lê Băng, trên thực tế hắn cũng không biết bên cạnh Phượng Cảnh Nam có người tên này.

Lê Băng quả thật không phụ cái tên Băng, khuôn mặt như huyền băng, thần sắc lạnh lùng như băng tuyết, muôn thuở không thay đổi, chỉ liếc mắt một cái liền cảm thấy nhiệt độ lập tức hạ thấp.

Sắc mặt của Lý Thành có một chút uể oải và tái nhợt, nhìn thấy Minh Trạm thì trong phút chốc có phần kích động nhưng lại vội vàng cúi đầu xuống, im lặng không lên tiếng mà quỳ gối.

Minh Trạm nói, “Lê Băng, lời khai của Lý Thành đâu, lấy ra ta xem thử.”

“Hắn chưa khai.” Giọng nói mang theo ba phần hàn khí.

“Như vậy, Lý Thành, bọn họ có dụng hình ngươi hay không?” Minh Trạm hỏi.

Lý Thành gật đầu lại vội vàng lắc đầu. Minh Trạm nhìn vào tròng mắt trầm tĩnh của Lê Băng, “Có chuyện gì cần hỏi thì ngươi có thể hỏi ta.”

Lê Băng hướng về phía Phượng Cảnh Nam xin chỉ thị, Phượng Cảnh Nam nói, “Hỏi đi?”

“Thế tử có bảo Lý Thành thu mua Phúc Sinh trong viện của nhị công tử hay không?”

“Cái gì gọi là thu mua?” Minh Trạm nói, “Nếu ta nhớ không lầm thì phụ vương đã giao sản nghiệp của đế đô cho ta, hơn nữa còn nói rõ sản nghiệp của đế đô sẽ do ta quản lý. Ta đương nhiên sẽ chăm sóc già trẻ lớn bé trong phủ này, theo ta được biết, trong phủ chẳng có chuyện gì trốn khỏi ánh mắt của phụ vương, như vậy chẳng lẽ lại bảo phụ vương cũng phái người theo dõi chúng ta hay sao?”

“Lý Thành, ngươi cho Phúc Sinh lợi ích gì ư?” Minh Trạm hỏi, “Ngươi cho hắn lấy danh hay là dụ hắn lấy lợi?”

Lý Thành vội đáp lời, “Nô tài và Phúc Sinh cùng nhau lớn lên từ thuở nhỏ, đã sớm quen biết, đều làm đương sai ngoài cửa, các chủ tử không xuất môn thì sẽ không cần sai khiến chúng ta, những lúc ấy chúng ta thường trò chuyện cùng nhau. Nếu nói về gia cảnh thì phụ thân của Phúc Sinh cũng là quản sự trong phủ, không bần cùng hơn nô tài. Nếu nói về tiền đồ, nô tài ngày thường chỉ đi theo thế tử chuẩn bị xe ngựa, Phúc Sinh là người hầu bên cạnh nhị công tử, chúng ta xem như tương xứng. Nô tài có thể hứa hẹn cái gì thì Phúc Sinh cũng sẽ không xem trọng.” fynnz.wordpress.com

Lê Băng lạnh lùng nói, “Như vậy vì sao Phúc Sinh lại nói cho ngươi biết chuyện của Lý Lân?”

“Lý Lân, nô tài xác thực có nghe Phúc Sinh nhắc đến, nhị công tử đã từng uống rượu vài lần với Lý Lân, Lý Lân lén thưởng bạc cho Phúc Sinh, mỗi lần thưởng đều là ngân phiếu trăm lương, rất hào phóng, Phúc Sinh có khoe ra với nô tài.” Lý Thành thành thật nói, “Nô tài từ khi đi theo thế tử ra ngoài thì chưa bao giờ nhìn thấy có người thưởng lớn như vậy. Cho nên mới nhớ rõ cái tên này, nghĩ rằng người nọ có lẽ là công tử phú quý nhà nào đó, nô tài cũng chỉ biết như vậy. Vương gia minh giám, nô tài thật không có lòng tìm hiểu.”

“Vậy ngươi có đề cập với thế tử chuyện của Lý Lân hay không?” Lê Băng tiếp tục hỏi, đồng tử của Minh Trạm trong nháy mắt hơi co rụt, sắc mặt vẫn thản nhiên như trước, “Đã đề cập, Lý Thành đã đề cập với ta.”

Minh Trạm thẳng thắn nói, “Lý Thành là người mà ta an bài sẽ thay thế vị trí của Lý Minh, ta lệnh cho hắn lưu ý mọi chuyện trong phủ, chuyện gì khác thường hoặc người nào khác thường thì hắn sẽ nói cho ta biết, đó là bổn phận của hắn. Ta biết Lý Lân, bất quá chỉ giới hạn ở cái tên. Sau khi xảy ra chuyện ở Nguyễn gia, ta mới nghĩ đến nhị ca có quen biết với Lý Lân. Ta không biết đầu đuôi sự việc thế nào, bất quá ta cũng chưa nhắc với phụ vương.”

Nhìn Phượng Cảnh Nam một cái, Minh Trạm nói, “Có lẽ phụ vương không tin, nhưng lúc ấy sự việc đã xảy ra. Ta và nhị ca quan hệ bình thường, nếu ta nói với phụ vương việc này thì sẽ bị hiềm nghi là mưu hại huynh trưởng. Cho nên, ta cũng không nói gì. Đương nhiên ta đã đoán được phụ vương sớm muộn gì cũng sẽ biết việc này, Lý Lân chịu không nổi bị thẩm vấn, những thứ trong bụng của hắn sớm muộn gì cũng phải nhổ ra, như thế ắt hẳn sẽ liên lụy đến nhị ca, sớm muộn gì ngài cũng biết được.”

“Phụ vương biết được là một chuyện, biết được từ miệng của ta là một chuyện khác.” Minh Trạm im lặng mà thẳng thắn thành khẩn, “Ta không thích nhị ca, bất quá chuyện này ta không muốn truy cứu. Dù sao đây là đế đô, cũng phải lo lắng cho thể diện của Trấn Nam Vương phủ.”

 Nhi tử của ngài làm ra hành gian xảo thì ngài cũng phải biết thu liễm một chút.

Phượng Cảnh Nam mỉa mai nói, “Như vậy bổn vương phải mở yến tiệc thưởng ngươi thâm tình với Minh Nghĩa đúng không?”

“Nếu phụ vương nghi ngờ ta biết trước chuyện của Lý Lân và Nguyễn gia có hôn ước thì ta không chấp nhận!” Minh Trạm nói một cách trấn định, “Đó là đại hôn của ta, ta cũng không muốn đại hôn của mình trở thành một trò hề! Ta không có lý do làm như vậy! Nếu ta sớm biết thì ta đã giải quyết Lý Lân trước, hoặc là trực tiếp dùng việc này để giải trừ hôn ước với Nguyễn gia, vì sao ta lại đợi đến đại hôn để cho người khác chế giễu!”

“Nếu phụ vương không chịu tin, cố ý thẩm vấn người của ta, như vậy ta đành chịu, bị trọng hình thì muốn lấy khẩu cung gì mà chẳng được. Cho nên, ta đều đã nói ra hết rồi.” Minh Trạm vẫn tỏ ra lo lắng, “Phụ vương tin hay không thì ta cũng chỉ biết nhiêu đó. Nếu phụ vương không còn gì thì ta sẽ dẫn Lý Thành trở về trước, nếu phụ vương có chuyện gì cần xử trí thì cứ phái người báo với ta một tiếng, chủ tớ chúng ta sẽ chờ.”

Minh Trạm muốn cùng tiến cùng lui với Lý Thành, làm cho Lý Thành cảm động thiếu chút nữa đã rơi lệ, nô tài bên cạnh Minh nghĩa đều bị thay đổi sạch sẽ, hôm nay hắn bị bắt đến mật lao, tự biết hạn chết đã đến. Hắn cũng không phải hảo hán kiên cường gì, chẳng qua sau lưng còn phụ mẫu thân nhân, Minh Trạm đối với hạ nhân cũng không tệ, chỉ cần hắn cắn chặt răng thì Minh Trạm chắc chắn sẽ ưu đãi phụ mẫu của hắn.

Ai ngờ Minh Trạm lại cứu hắn ra.

Người sắp chấp hành án tử lại được đại xá thiên hạ, hiện tại Lý Thành đang có cảm giác này, hắn rất khó tin tưởng.

Phượng Cảnh Nam bỗng nhiên nói, “Lê Băng, Lý Thành, các ngươi lui xuống trước đi.”

“Lý Thành, ngươi vào viện của ta mà chờ, trong chốc lát ta có chuyện muốn hỏi ngươi.” Minh Trạm nói.

Phượng Cảnh Nam không có gì kiến nghị, trong mắt của Lý Thành tràn đầy kinh hỉ và cảm kích, quỳ mạnh xuống đất, dập đầu ba cái cốp cốp cốp với Minh Trạm, cảm động đến rơi lệ.

Khi Phúc Sinh khai rằng Lý Thành có hỏi thăm hắn về chuyện của Lý Lân thì Phượng Cảnh Nam cơ hồ muốn lập tức bóp chết Minh Trạm.

Đáng tiếc khi đó Minh Trạm đến Nguyễn gia nên tránh được một kiếp. Dưới cơn thịnh nộ Phượng Cảnh Nam trực tiếp phái người bắt giữ Lý Thành, bí mật thẩm vấn.

Nếu Minh Trạm cắn chặt răng không chịu thừa nhận việc hắn biết Lý Lân thì Phượng Cảnh Nam không ngại phạt trượng Lý Thành để dằn mặt Minh Trạm một chút.

Bất quá Minh Trạm dù sao cũng đã làm cho hắn kinh ngạc.

Hoặc phải nói là tiểu tử này đã vô sỉ đến một cảnh giới nhất định. Có thể đem chuyện theo dõi huynh trưởng nói một cách quang minh chính đại, quang minh trấn định, giống như hắn vốn dĩ là như thế.

Nếu Minh Trạm thừa nhận hắn biết Lý Lân, Phượng Cảnh Nam cũng không tin hắn không điều tra Lý Lân. Bất quá Phượng Cảnh Nam vẫn không nói đến những vấn đề vây quanh Lý Lân, “Ngụy Ninh rất ghét Nguyễn gia, hắn từng có giao hảo với Nguyễn Hồng Phi, bất quá hắn thật sự thống hận Nguyễn gia. Triều đình từ trên xuống dưới đều biết Thừa Ân Hầu và Bắc Uy Hầu xưa nay không hợp. Minh Trạm, ngươi có biết chuyện này hay không?”

“Ta cũng không biết rõ lắm.”

“Như vậy có nghĩa là đã biết.” Phượng Cảnh Nam cười cười, “Ngươi đương nhiên là biết, ta biết rất rõ tâm tư của ngươi đối Ngụy Ninh. Ngụy Ninh làm gì cũng không dựa vào khuôn mẫu, hắn đối với ngươi xác thực là có một chút bất đồng. Từ lần đầu tiên ngươi cùng Minh Phỉ xảy ra xung đột ở Từ Ninh cung thì ta đã biết hắn cố ý giao hảo với ngươi. Tuy rằng Minh Nghĩa là thân điệt tử của hắn nhưng hắn lại có giao hảo với ngươi.”

Phượng Cảnh Nam tỏ vẻ cảm khái, “Lần đó hắn giải trình vụ việc, đặt Minh Phỉ vào hoàn cảnh bất lợi, trong khi lại cứu ngươi.”

“Vì sao phụ vương không ra mặt?” Minh Trạm nhẹ giọng nói, “Phụ vương luôn sủng ái Minh Phỉ. Khi đó ta nghĩ rằng phụ vương sẽ ra mặt.”

“Tuy rằng Minh Phỉ sẽ thừa nhận một ít chuyện đáng khiển trách, nhưng khi đó ngươi tự tổn thương mặt mình thì ta liền hiểu nếu tiếp tục bức bách ngươi thì ngươi sẽ không tiếc mà ăn không được đạp cho hôi.” Trên môi của Phượng Cảnh Nam có một chút đắng chát, “Có lẽ ta hơi bất công, đối với ta mà nói thì ngươi cũng là nhi tử của ta, trên đời này không có phụ mẫu nào xem hài tử của mình là thù địch.”

“Khi đó ta nghĩ rằng mình chết chắc rồi.” Minh Trạm thản nhiên, ánh mắt có một chút châm chọc, “Ta thật sự hận Minh Phỉ thấu xương, thậm chí còn muốn làm thịt nàng, đến bây giờ ta vẫn không thích nàng, cả đời này ta cũng sẽ không thích nàng. Cho dù ngày sau ta có kế thừa Vương vị thì ta cũng tuyệt đối sẽ không để nang chia sẻ uy thế của Trấn Nam Vương phủ.”

“Ta thật sự rất hẹp hòi, cho dù ta có rộng lượng cách mấy thì cũng vĩnh viễn sẽ không quên.” Minh Trạm nói, “Phụ vương hiểu biết ta nên càng lo lắng cho huynh muội bọn họ, sự lo lắng sẽ càng tăng thêm đảm bảo cho bọn họ. Vì thế phụ vương lại một lần nữa cướp đoạt quyền lợi của ta, phụ vương cảm thấy ta cường thế vì vậy sẽ vĩnh viễn không gây thương tích cho bọn họ có đúng không?”

“Phụ vương có nghĩ đến hay không, phụ vương cũng là phụ thân của ta, lúc trước phụ vương bồi dưỡng Minh Lễ như thế nào? Phụ vương dồn hết tình thương cho hắn, mười tuổi đã để cho hắn ở bên cạnh phụ vương mà nghe bẩm báo, mười lăm tuổi liền đưa hắn đến đế đô, chuẩn bị cho ngày sau sẽ sắc phong làm thế tử.” Minh Trạm an tĩnh nhìn về phía Phượng Cảnh Nam, “Ta lại phải vào cung làm chất tử, bị khi dễ đủ đường, phải dựa vào sự thương hại của kẻ khác mới có thể sống sót qua ngày. Minh Lễ nhu nhược, ta hơi nhúng tay vào, đó là không an phận. Phụ vương có thể thỉnh phong cho ta, bất quá là vì Hoàng bá phụ phán đoán sai lầm, vì một phong thư mà lỡ lời. Lúc trước, phụ vương cũng không ngờ đúng không?”

“Ít nhất ở trong kế hoạch của phụ vương thì cho dù ngày sau có thỉnh phong cho ta cũng sẽ không làm nhanh như vậy, đúng không?” Minh Trạm nói, “Nhưng cơ hội quá khó khăn. Ngay cả Hoàng bá phụ cũng sẽ ưu ái cho nhi tử của mình kế thừa Trấn Nam Vương vị, mặc dù phụ vương không thích ta nhưng thay vì để cho các vị hoàng tử kế thừa thì phụ vương vẫn muốn ta kế thừa hơn.”

Minh Trạm lặng lẽ thở dài, sắc trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen, vì là cuối tháng nên trời đầy sao, bên dưới màn trời đen như mực, những ánh sao như những viên ngọc đang liên tục nhấp nháy.

“Ta cũng có chỗ không đúng, bởi vì tự biết không làm cho phụ vương ưa thích cho nên càng hy vọng có thể nắm được một ít quyền lợi, gia tăng bảo đảm. Mỗi một chuyện đều sợ làm sai, lo lắng bất an, sợ bị phụ vương bắt được nhược điểm sẽ thu lại quyền lực mà ta vất vả mới tranh được.” Minh Trạm tự giễu nói, “Rõ ràng địa vị không ổn mà còn giả vờ bộ dáng có thể làm chủ, sợ bị xem thường. Thật sự là chết vì sỉ diện. Có lẽ sẽ càng làm cho người ta xem thường mà thôi.”

“Ta đã sớm đoán được phụ vương sẽ hỏi ta chuyện này.”

“Kỳ thật mặc kệ ta thừa nhận hay không thừa nhận thì trong lòng của phụ vương đã sớm có tính toán.” Minh Trạm nói, “Dù sao ở trong lòng của ngài thì ta là người như thế nào tất nhiên sẽ vẫn là người như thế ấy.”

“Cho dù ta cố chấp cỡ nào thì ta cũng không có lòng muốn ám hại Minh Nghĩa, nhưng phụ vương cũng sẽ không tin. Tâm tư của ta như thế nào thì trong lòng của ngài đã có ấn tượng không tốt, mỗi khi nghĩ đến thì cuộc sống của phụ vương nhất định sẽ rất khó khăn!”  Minh Trạm cúi đầu, hai tay giao nhau, “Phụ vương cần một người thừa kế mạnh mẽ, nhưng phụ vương không nhất định thích nhi tử như vậy, ta cũng không thích, trên thực tế không ai thích một hài tử từ nhỏ đã ngấm ngầm mưu tính.”

“Năm đó phụ thân từ một thứ tử không được sủng ái mà đi lên ngai vàng Trấn Nam Vương, tinh phong huyết vũ khi xưa…Ở trước mặt phụ vương thì thủ đoạn nho nhỏ của ta có đáng là gì đâu?”

“Thậm chí có rất nhiều chuyện không có căn cứ nhưng phụ vương vẫn nguyện ý nghĩ theo hướng kia. Thà rằng giết nhầm còn hơn bỏ sót. Phụ vương đã quen cách suy tư như vậy, cho nên phụ vương không cần hỏi ý của ta, ngài cảm thấy ta sắm vai gì ở Nguyễn gia thì ta liền sắm vai đó theo ý của ngài.” Minh Trạm cười lạnh, “Về phần mục đích, không cần ta nói, phụ vương chỉ cần nghĩ thì cũng có thể nghĩ ra, không phải hay sao?”

Minh Trạm vừa dứt lời thì liền trúng một cái tát thật mạnh, hắn cũng không ngờ lại có người có thể tát mạnh đến như thế, hắn từ trên ghế văng ra ngoài, hắn không cảm giác đau đớn, chỉ là đầu óc giống như bị xe máy nghiền qua, vang lên vài tiếng ong ong, trước mắt tối tăm rồi mất tất cả tri giác.

………

P/S: Tội nghiệp, bị đánh choáng váng bất tỉnh luôn =.=, bạo hành, 113.

 

 

 

32 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 103 (2)

  1. hikaru 18/09/2012 at 8:16 pm

    tem

    • hikaru 18/09/2012 at 8:26 pm

      em trạm thật biết cách nói khơi gợi lòng thương mà …nghe em kể sao mà số em sao mà thảm thương ủy khuất thế chứ…vậy mà bác nam cũng nỡ tát ẻm đến choáng váng 😀

      • Fynnz 19/09/2012 at 5:22 pm

        vì bác Nam chướng mắt em =.=, chứ gặp bác Kiền là ôm ôm xoa xoa rồi :>

  2. ixora289 18/09/2012 at 8:22 pm

    Cái này gọi là quê quá khó huề, ông Cảnh Nam này lần đầu tiên bị nói trúng tim đen, nói một cách ko cố kỵ chi cả, nên ko thể bình tĩnh được.

    Chứ lần này, Trạm nói chuyện rất bình tĩnh, đâu ra đó đàng hoàng mà, đâu phải mắng mỏ gì ổng đâu. Thế mà cũng ko nghe lọt tai, đúng là lời thật mất lòng mà.

    Chà, ai vô cứu bé Trạm nhỉ, ổng nổi cơn xung thiên oánh bé ngất luôn rồi kìa. Ông này bạo hành gia đình quá mức, tự dưng đọc đoạn này lại nhớ báo chí dạo này hay đăng mấy chuyện mấy ông chồng giận vợ ném chết con hay đốt chết con. Cha gì mà mất nhân tính thế ko biết.

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:20 pm

      bác Nam thích bạo hành mà, xem em Trạm là tiểu M o_o

  3. Alice 18/09/2012 at 8:23 pm

    phong bì vậy😀
    Dạo này nàng chia phần làm hả nàng? Vì mỗi chương dài quá hay sao?

    • Fynnz 18/09/2012 at 9:02 pm

      ừ, mỗi phần dài quá, có chương = 4 chương bình thường của truyện Hỏa Ly ấy nàng o_o, nên ta phải chia phần, cũng một phần vì hiện tại ta hơi bận nên chỉ edit nổi 4000-5000 từ/ngày thôi.

  4. Alice 18/09/2012 at 8:24 pm

    Ta ghét ông Cảnh Nam quá, sao mà càng ngày càng ghét vậy nè *đầu bốc khói*

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:21 pm

      xuống đi nàng :>, bốc khói chi.

  5. Thỏ con 18/09/2012 at 8:34 pm

    *chỉ thẳng mặt* Phượng Cảnh Nam, ông đùa với tôi à, mặt thằng nhỏ là cái bao cát cho ông đập à, trúng tim đen ko biết ngượng, tự mình nhìn lại mình mà còn bày đặt giở thói bạo hành ra à, từ trước tới giờ, đây là cái nặng nhất đó nha, sau này ông sẽ còn làm cái gì nữa đây, vác dao chém con mình luôn sao, bất công thì cứ nhận là mình bất công, thiên vị thì cứ nhận là mình thiên vị, ông là người lớn cơ mà, sao cứ phải chấp nhặt với một đứa nhỏ chứ =”= *lật bàn*
    Trạm bảo bối, thương cưng quá, xót quá, chương sau lại thành mặt heo à *vặn vẹo*

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:23 pm

      ừ, thành mặt heo, tát đến thấy sao luôn mà, choáng váng mặt mũi, bất tỉnh nhân sự T___T

  6. Không Tên 18/09/2012 at 9:27 pm

    bác Nam kết thúc bài hùng biện của Minh TRạm bằng một cú tát *ngoạn mục* o___o. Em nó choáng ván >>>> ngất xỉu luôn. Bác Nam có máu bạo lực. Bác bị thẹn quá hóa giận. Ta đã chuẩn bị sẵn dép để chọi bác Nam rùi. Ta đang suy nghĩ có cần *cảm tử quân* lên *thích sát* bác Nam hay ko. Nhằm mặt em Trạm mà đánh. Người ta mới được thanh tú chút xíu mà cứ đánh cho bầm dập hoài. Quân tử động khẩu ko động thủ mà. ><

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:23 pm

      bác là đại S, còn bé Trạm là tiểu M :>.

  7. nga130 18/09/2012 at 10:33 pm

    Nếu việc theo dõi đổi thành là Minh Nghĩa hoặc Minh Lễ, chắc Phượng Cảnh Nam sẽ không nói gì đâu, chỉ phất tay nói là chuyện bình thường trong các gia đình phú quý. Đồ bất công!

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:26 pm

      =)) nàng tiếp tục *rạo rực* vì bác Nam. Đọc lại mà vẫn rạo rực, chứng tỏ bác Nam cũng ko phải đáng ghét hạng xoàng.

      • nga130 19/09/2012 at 6:39 pm

        *thở dài* Đúng là ông Nam đấy không phải hạng xoàng, nhưng mà lần này hình như là lần ra oai mạnh mẽ cuối cùng của lão ta, về sau tuy cũng có nhưng cũng không “ấn tượng” đến mức này. Thế cũng tốt, như thế về sau ông ta sẽ không chiếm ánh đèn sân khấu của bé Trạm.

        • Fynnz 20/09/2012 at 10:26 am

          =)) còn lần sau nữa là fangirl nhào vào bẻ cổ bác Nam luôn ấy chứ, ở thời hiện đại là bỏ tù rồi

  8. leo2307 18/09/2012 at 11:34 pm

    Sao lại có thể đánh tới ngất luôn như thế chứ. Bác Nam không biết thương hoa tiếc ngọc à (==” mặc dù hoàn cảnh không đúng cơ mà ta cứ dùng tạm vậy) Thật là khổ thân bé.

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:28 pm

      vì đối với bác Nam thì bé Trạm ko phải hoa cũng ko phải ngọc.

      • leo2307 19/09/2012 at 8:49 pm

        ==” vẫn biết truyện này không phải phụ tử văn, cơ mà nàng nói một câu làm ta buồn quá. Chí ít thì bác Nam cũng rất coi trọng bé Trạm mà, nhưng mà theo một phong cách khác người thôi. Cơ mà đây là vì tâm lí bác Nam bị vặn vẹo thôi!!!

        • Fynnz 20/09/2012 at 5:47 pm

          =)) ý nàng là biến thái đó hả

          • leo2307 20/09/2012 at 9:19 pm

            😀

  9. Tiểu Quyên 18/09/2012 at 11:38 pm

    ta tức bác nam quá dám đánh em trạm , ko biết em trạm có sao ko nữa
    ủng hộ bác kiền xử bác nam đi

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:28 pm

      chấn thương sọ não😀

  10. Tuptim 19/09/2012 at 9:00 am

    ai..ui…thật là..bởi vậy người ta nói làm cha mà..sau khi bạo phát rồi có thấy hơi ê ê,dẩu gì cũng là tí chút ruột thừa của mình xén ra aaa.(cha hồ ly mà đòi con là tiểu cẩu…,làm sau được….,sợ con thành tinh quay lại ăn thịt mình chắc)mình có thiên vị quá không nhỉ ? …

    • Fynnz 19/09/2012 at 5:29 pm

      ko a, nhiều người còn thiên vị hơn nhiều ^^, nàng cứ an tâm mà tiếp tục thiên vị

  11. thienthan_acquy 20/09/2012 at 8:06 pm

    Ta thấy pé ở hiện đại chắc là luật sư kinh tế ấy=))))

    mà bác Nam đánh tới hôn mê là mạnh tay wá ak!!!! j mà bạo lực wá đi

    • Fynnz 21/09/2012 at 3:17 pm

      ừ, ta cũng nghi như thếo_O, đụng tới kinh tế là bé mồm mép dữ lắm

  12. Bảo Bảo 21/09/2012 at 11:46 am

    cha gì mà đánh con ghê thế, trong đám con có mỗi Trạm nhi bị đánh nhìu nhất ~~

    • Fynnz 21/09/2012 at 3:39 pm

      con ghẻ mà T__T

  13. phieudieu123 14/10/2013 at 3:46 pm

    Sao cảnh Nam lại giám đánh bé trạm của ta, đap đạp đạp chết lun. Quá đáng huhuhu tội bé trạm wa

  14. Phong Linh 10/11/2013 at 11:38 pm

    Ta ta ta…. Trạm Nhi của ta. Sao lại bạo hành thế hả? Ta thấy Trạm Nhi nói đến 99,9999% chính xác mà. Đả đảo phụ quyền bạo ngược…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: