Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 114 & 115


.::Chương 114 & 115 – Nghị Luận & Phân Tích::.

Kỳ thật Minh Trạm còn có một ưu điểm rất lớn chính là: Hắn rất biết dỗ nữ nhân.

Đối với hắn thì nữ nhân giống như Vệ vương phi và Minh Kỳ đương nhiên đáng giá kính trọng, bất quá khả ái ngây thơ như Nguyễn Thần Tư, như một dòng suối, trong suốt thấy đáy thì cũng làm cho người ta ưa thích.

Minh Trạm có thể xem là một tên vô sỉ, hắn cũng không chán ghét Nguyễn Thần Tư, tiểu cô nương ôn nhu dịu dàng lại ngoan ngoãn, tướng mạo có vài phần ưa nhìn, tính tình cũng không điêu ngoa, lôi kéo bàn tay bé nhỏ mà trò chuyện giải sầu cũng rất tốt.

“Thấy nàng buổi tối ăn không nhiều lắm, thức ăn không hợp khẩu vị hay sao?”

“Không có.” Gò má của Nguyễn Thần Tư ửng hồng, lặng lẽ liếc mắt nhìn Minh Trạm một cái.

Minh Trạm cười, “Vì sao lại thẹn thùng?”

“Là thiếp cao hứng.” Nguyễn Thần Tư dịu dàng nói, “Thế tử nhiều ngày không đến, thiếp nghĩ là ngài không thích thiếp, cho nên luôn lo lắng.”

“Thật là nha đầu khờ, ta chỉ bận một chút mà thôi. Nàng cũng biết lần này ta trở về Vân Nam là có chuyện mà.” Minh Trạm vừa cười vừa vuốt ve mái tóc của Nguyễn Thần Tư, “Nếu cảm thấy buồn thì cứ đến chỗ của mẫu thân nhiều một chút, cũng có người để trò chuyện.”

Nguyễn Thần Tư ngoan ngoãn gật đầu, Minh Trạm lại hỏi, “Nàng có muốn đọc sách hay không, hoặc là thích cái gì đó, để ta phái người đưa đến cho nàng.”

“Cũng không có gì.” Nguyễn Thần Tư do dự trong chốc lát, “Sinh thần của mẫu thân sắp đến, thiếp có thêu vài món đồ, hơi đơn giản một chút, thế tử nói cho thiếp biết mẫu thân thích cái gì để thiếp chuẩn bị sẵn, như vậy cũng khiến mẫu thân vui lòng.”

“Chuyện này a.” Minh Trạm suy nghĩ trong chốc lát, “Mẫu thân thích đồ ngọc, nàng đã thêu thùa, đó là hiếu tâm, còn những thứ khác đều là của hồi môn của nàng, không cần động vào, cứ vào ngân khố của ta mà chọn. Nàng chọn xong thì ta sẽ xem lại, xem như hai ta tỏ lòng hiếu tâm, như vậy mới tốt a.”

Nguyễn Thần Tư được đền bù như mong muốn, khóe môi cong lên, nhẹ nhàng nở nụ cười, “Thiếp cũng nghĩ vậy. Chúng ta là phu thê, thọ lễ phải chuẩn bị cho kỹ lưỡng mới được.” Bỗng nhiên nghĩ đến chính mình chỉ là tiểu thiếp, thật sự không tính là thê tử, Nguyễn Thần Tư lại có chút ảm đạm.

Minh Trạm liền dỗ nàng trong chốc lát.

Ban đêm bất ngờ nổi mưa phùn, một đêm không dừng, đến sáng sớm Minh Trạm thức dậy vẫn là mua phùn mênh mông, cảm giác lành lạnh xâm nhập vào da thịt.

Minh Trạm mặc y bào màu xanh ngọc hơi dày một chút, đeo đai gấm, đầu đội kim quan.

Bình thường Minh Trạm không thích đội kim quan, vì nhà hắn phú quý, nếu không phải kim quan thì chính là ngọc quan, thật sự rất nặng, có thể làm cho da đầu tuột xuống. Bất quá trong rất nhiều trường hợp Minh Trạm cũng phải chỉnh tề quy củ, không đội không được.

Vẫn là Hà Ngọc nghĩ ra biện pháp, bảo tú phòng dùng kim tuyến làm thành kim quan, dưới ánh nắng cũng lấp lánh ánh kim, hơn nữa cùng đều là vàng, nhưng lại nhẹ hơn rất nhiều, giúp Minh Trạm giảm bớt lo lắng. Vì chuyện này mà Minh Trạm thưởng Hà Ngọc hai mươi lượng bạc.

“Trời còn sớm mà.” Minh Trạm ngáp một cái, nói với Nguyễn Thần Tư, “Chờ chúng ta trở về đế đô, muốn ngủ bao nhiêu thì ngủ, không có ai quản thúc.”

Thời đại này nữ nhi rất hay ngượng ngùng, Nguyễn Thần Tư vội vàng bụm miệng của Minh Trạm, nhỏ giọng oán trách, “Ban ngày ban mặt, ngủ cái gì mà ngủ. Đi nhanh đi, thế tử còn phải đi nghe báo cáo sự vụ, thiếp cũng phải đi thỉnh an mẫu thân, đừng để trễ canh giờ.”

Nha hoàn xung quanh đều lộ ra thần sắc buồn cười.

Minh Trạm đi trước, bên ngoài mưa cũng không lớn, hắn mang đôi guốc gỗ, bước trên nền đá, vài tiếng cộc cộc vang lên.

Đoàn người từ xa xa đến gần, Minh Trạm nheo mắt nhìn, Hà Ngọc đã nhẹ giọng bẩm báo, “Điện hạ, là đại công tử và tam công tử.”

Minh Trạm tiến lên chào hỏi, Minh Lễ và Minh Liêm liền hành lễ trước, “Điện hạ.”

Minh Trạm hơi phẩy tay nói, “Đại ca, tam ca, không cần đa lễ, thật trùng hợp, chúng ta cùng nhau đi sang đó.”

Minh Lễ vẫn luôn giữ bộ dáng tao nhã lễ nghi, nay vì thân phận thấp hơn nên phải hành lễ với Minh Trạm nhưng vẫn không hề hờn giận mà chỉ mỉm cười, “Mưa cuối mùa, hơi lạnh một chút. Ta thấy điện hạ mặc sam y hơi đơn bạc một chút.”

“Tạ đại ca đã quan tâm, ta cảm thấy rất tốt, mưa như vậy khiến thời tiết cũng mát mẻ.”

“Đúng vậy, cảm giác tinh thần đều tốt hơn bình thường.” Minh Lễ cười, tự giác lùi ra sau nửa bước, thỉnh Minh Trạm đi trước.

Minh Liêm nghe hai người nói chuyện mà cảm thấy mệt, không có tinh thần hùa theo, Minh Trạm cười, “Thấy tam ca hơi mệt mỏi, buổi tối ngủ không ngon hay sao?”

Minh Liêm lắc đầu, nhìn Minh Trạm một cái, than thở nói, “Trong chốc lát có việc cần nói với tứ đệ.”

Trong lòng của Minh Lễ căng thẳng, lão tam muốn làm gì? Có việc gì mà cần nói với Minh Trạm.

Minh Trạm gật đầu, “Hảo, trong chốc lát chúng ta nói sau.”

Minh Lễ trừng mắt nhìn Minh Liêm một cái, Minh Liêm bĩu môi, cúi đầu nhìn dưới chân.

Phượng Cảnh Nam rất nghiêm khắc trong gia giáo, nhi tử đến tuổi đều phải đến nghe chính sự, không thể chậm trễ, hơn nữa phải đến sớm.

Các đại thần cũng tốp năm tốp ba đến đây, đang ở Cần Chính điện uống trà chờ đợi, thấy ba huynh đệ đến đây, đều đứng dậy chào. fynnz.wordpress.com

Mọi người khách sáo một trận, Minh Trạm ngồi trên ghế chủ vị ở trong phòng, lẳng lặng uống trà hương.

Trấn Nam Vương phủ giống như một triều đình thu nhỏ, mỗi ngày Phượng Cảnh Nam đều phải nghe báo cáo chính sự.

Bên tay trái của Phượng Cảnh Nam có một chiếc ghế, đây là vị trí của Minh Trạm, toàn bộ chính điện cũng chỉ có hai phụ tử được ngồi.

“Thần nghe phố phường đồn đãi, bảo rằng thế tử muốn đánh thuế nặng lên thương nhân, nay thương nhân hai tỉnh Vân Quý cực kỳ bất an, không biết lời đồn là thật hay giả?”

Minh Trạm không ngờ lại có người muốn gây khó dễ cho mình, chớ không phải là có người ngại sống quá lâu hay sao? Hắn cẩn thận quan sát vị tiểu quan này, quan phục ngũ phẩm, cũng không còn trẻ, bộ dáng cỡ bốn năm mươi tuổi.

Minh Trạm ngồi rất ổn, hắn kế thừa bản lĩnh ngụy trang của Phượng Cảnh Nam, bình tĩnh và lãnh đạm, cũng không mở miệng.

Thần tử bên dưới khe khẽ thì thầm, lén nhìn sắc mặt của Minh Trạm, nhưng Minh Trạm vẫn không thay đổi sắc mặt, trầm mặc không nói, Phượng Cảnh Nam bèn lên tiếng, “Thế tử, có việc này ư?” Muốn Minh Trạm biện bạch cho rõ ràng.

Giọng nói lạnh lùng của Minh Trạm được cất lên, “Thuế má trưng thu bao nhiêu đều phải tuân theo quy định của Vương phủ, có luật lệ thì phải tuân, có quy định thì phải theo. Vị đại nhân này chỉ nói là đồn đãi, như vậy ta xin hỏi ngươi có chứng cớ gì hay không?”

“Thần cũng chỉ nghe nói, bên ngoài…”

“Nếu là nghe nói thì trước tiên câm cái miệng của ngươi lại!” Mặt mũi của Minh Trạm lạnh như băng, cắt ngang lời của người nọ, “Thu nhập từ thuế không phải việc nhỏ, trưng thu bao nhiêu là do Vương phủ định đoạt, cũng không phải ta nói bao nhiêu thì có thể đóng bấy nhiêu! Ngươi có biết đây là nơi nào hay không? Nơi này là Cần Chính điện mà phụ vương và các chư thần thảo luận chính sự, chúng ta đội mưa đến đây là để xử lý đại sự dân sinh chứ không phải nghe những lời đồn đãi thị phi mà ngươi nghe được trên phố phường! Ngươi làm mất thời gian của phụ vương, của ta và các chư thần! Còn nữa, Vương lệnh xuất phát từ phụ vương, ngươi chỉ đích danh ta mà hỏi là có ý gì!”

Minh Trạm liếc mắt nhìn người nọ đang toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, hắn chỉ thản nhiên nói, “Bưng bát của ai thì phải phục tùng kẻ đó. Ngươi tốt nhất phải suy nghĩ cho cẩn thẩn, ngươi ăn bổng lộc nhà ai, ngu xuẩn!”

Toàn bộ Cần Chính điện lập tức trở nên tĩnh lặng, có thể nghe thấy cả tiếng châm rơi, tiếng hít thở sâu của mọi người cũng vang lên rất rõ.

Ngu xuẩn.

Hai từ này vừa cất lên thì chư thần đều rùng mình một cái, nửa năm trước Minh Trạm lên ngai thế tử với bộ mặt nhã nhặn thanh tao, hiện tại lại hoàn toàn vạch trần mặt nạ, lộ ra sự cường thế không thèm che giấu.

Đây là lần đầu tiên bọn họ cảm nhận được thế tử và đại công tử hoàn toàn khác nhau.

Bọn họ sớm quen với sự tao nhã của Minh Lễ nhiều năm qua, Minh Nghĩa xưa nay luôn ngụy trang là kẻ biết lễ nghĩa, Minh Liêm không can thiệp vào chính sự, bất chợt đụng phải một người dã man như Minh Trạm, thế nhưng nhất thời lại không có phản ứng.

Cho dù là người tương đối hiểu biết Minh Trạm như Phạm Văn Chu cũng có một chút thất thần.

Sức chiến đấu quá kém. Minh Trạm đơn giản bình phẩm, hắn đổi tư thế ngồi, càng tỏ ra tùy tiện hơn.

Lại một tiểu quan bước ra khỏi hàng, “Thần hưởng bổng lộc của Vương phủ tất nhiên nên vì dân chúng vì Vương phủ mà lo lắng. Thế tử cố ý mở ra mậu dịch nơi biên ải với Tây Tạng, vốn là ích nước lợi dân, nhưng lại đánh thuế nặng, chẳng phải là muốn tranh lợi với dân hay sao, như vậy sẽ tổn hại đến thanh danh của thế tử. Thứ cho thần nói thẳng, đánh thuế bằng hai thành muối là lần đầu tiên mới nghe thấy. Thế tử đưa ra tin này tất nhiên làm cho thương nhân khắp thiên hạ lo sợ, ngày đêm mất ngủ.”

“Ta hỏi ngươi, triều đình đánh thuế nông dân, một mẫu ruộng phải thu bao nhiêu thuế?”

“Ước chừng mười hai đến mười ba.”

“Nói rất đúng, một nông dân chỉ có một mẫu ruộng mà phải đóng mười hai đến mười ba phần cho Vương phủ. Thương nhân dựa vào buôn bán mà kiếm sống, kiếm lời vượt xa nông dân, nay Vương phủ nhường lợi ích giao dịch với Tây Tạng cho bọn họ, chẳng qua chỉ thu mười hai mười ba phần thuế, vì sao lại kêu thuế nặng? Chẳng lẽ chỉ có nông dân mới phải nộp thuế còn thương nhân thì không cần? Như vậy ta hỏi ngươi, thương nhân và nông dân có gì khác nhau? Bọn họ có ba con mắt hay là năm cánh tay? Vì sao lại đặc biệt như vậy?”

“Thương nhân hạ đẳng, còn nữa Vân Quý hai tỉnh vốn không mạnh về buôn bán, thuế ban đầu chỉ có nửa thành muối, bất chợt thế tử lại đánh thuế nặng, bọn họ đều bị dọa điếng hồn, còn ai dám đi sang Tây Tạng kinh thương nữa, chẳng phải tâm huyết của thế tử sẽ bị trôi sông hay sao?”

“Đúng vậy, Vương phủ của chúng ta giàu sang phú quý, cần gì phải đi tranh từng đồng bạc cắc với đám thương nhân.” Lập tức liền có người phụ họa.

Minh Trạm nhướng mày nói, “Cổ nhân thường nói, vương tử phạm pháp đồng tội như thứ dân, chư vị đều có học thức uyên bác, không biết chư vị biết điều này có ý gì hay không?” Nâng tay chỉ xuống quan viên mặc quan bào màu đỏ thẫm, “Ngươi nói thử xem.”

Sắc mặt người nọ trở nên đỏ ửng, nghĩ rằng bị sỉ nhục, hoặc là Minh Trạm tự đào mồ cho hắn, bất quá Minh Trạm ngồi phía trên chỉ đích danh hắn, hắn cũng không dám không nói, bèn mở miệng, “Bẩm thế tử, nếu vương tử làm chuyện phạm pháp thì cũng sẽ bị trừng phạt giống như thứ dân.”

“Nói không sai, quốc pháp ngay trước mặt, mọi người đều bình đẳng. Cho dù là ta, là thứ dân, là các ngươi hay là thương nhân.” Giọng nói của Minh Trạm vừa trong trẻo lại vừa lạnh lùng, “Đứng trước quốc pháp thì đều giống nhau, quốc pháp giao cho bọn họ quyền lợi như nhau, cho nên ta thấy bọn họ chẳng có chỗ nào là hạ đẳng cả.”

“Về phần thu nhập thuế từ giao dịch với Tây Tạng, bọn họ buôn bán ở đâu thì đương nhiên phải thiết lập nha môn chuyên trách ở đó, quân đội, quan viên, những người này đều phải ăn cơm. Thuế muối bằng hai thành cũng không phải lọt vào hầu bao của ta mà là chi cho dân, dùng cho dân mà thôi.” Minh Trạm nói, “Nếu bọn họ nhát gan, sợ hãi thì cũng không thành vấn đề, ta cũng đâu cưỡng chế bọn họ đến biên ải kinh thương với Tây Tạng đâu. Muốn thì đến, không muốn thì thôi, cũng không có ai bức bách bọn họ cả. Trong khi các ngươi làm Ngự sử mà không bình ổn chuyện này, chỉ nghe phong thanh mà đã tham tấu, các ngươi cũng không tham dự vào mậu dịch với Tây Tạng thì làm sao biết được nội tình. Có rất nhiều chuyện quan trọng, thứ cho ta không thể nhiều lời với ngươi.”

Người nọ hé ra khuôn mặt còn đỏ hơn ba phần so với bộ ngoại bào màu đỏ thẫm của mình, thấp giọng nói, “Thần không dám.”

Minh Trạm mỉm cười, ánh mắt lướt qua đám quan viên đang đứng thẳng trên bậc thang rồi lại nhìn ra mưa phùn mênh mông ngoài cửa, Vân Nam nhiều mưa, bầu trời âm u như vậy cũng chỉ mới là bắt đầu.

………..

Minh Trạm có tài ăn nói.

Cùng đám đại thần đấu võ mồm cho đến sau giờ ngọ mới chấm dứt.

Phần lớn nguyên nhân là vì mọi người đều chưa dùng tảo thiện, nói thêm gì đi nữa thì ngọ thiện cũng sắp đến, bọn họ đã đói lả cả ra.

Minh Trạm thì bất kể, hắn quay đầu nói với Phượng Cảnh Nam mà không biết ngượng, “Phụ vương, ngài có đói bụng không? Nhi thần hơi đói bụng, để bọn họ lấy một chút điểm tâm đến đây đi.”

Chính điện có rất đông người, Phượng Cảnh Nam cũng không thể bỏ đói nhi tử của mình, vì vậy liền cho phép.

Minh Trạm thoải mái hỏi đám thần tử, “Các ngươi có đói bụng không?”

Thật sự là không có ai lại mặt dày đến mức đi gật đầu.

Vì vậy Minh Trạm ăn điểm tâm uống trà nghe đám thần tử tiếp tục thảo luận, mãi cho đến sau giờ ngọ, đám thần tử rốt cục ý thức được, luận về tài ăn nói thì Minh Trạm tuyệt đối không thua bọn họ, luận về vô sỉ thì Minh Trạm cũng không thua bọn họ, mà bọn họ rốt cục không thể địch lại cơn đói khát trong bụng, đành phải giơ tay đầu hàng.

Minh Trạm vừa dìu Phượng Cảnh Nam rời đi vừa nhỏ giọng nói thầm một cách sợ hãi, “Ôi chao, đám thần tử nhà chúng ta thật lợi hại nha, làm ta sợ muốn chết.”

Đám thần tử đang đói lả người ở phía sau vừa nghe như thế thì thiếu chút nữa đã hộc máu mà chết.

Phượng Cảnh Nam thản nhiên nhìn Minh Trạm, xong rồi sẽ thu thập ngươi.

Minh Trạm tiễn Phượng Cảnh Nam một đoạn đường, định trở về dùng bữa thì bị Phượng Cảnh Nam gọi lại, “Cùng đi dùng bữa đi, có chuyện muốn nói với ngươi.”

Sáng nay Phượng Cảnh Nam chẳng nói cái gì, bất quá tâm tình của hắn không tệ, còn cố ý phân phó làm thêm vài món ăn mà Minh Trạm ưa thích, vì thế Minh Trạm cảm thấy rất bất an, sợ Phượng Cảnh Nam có chuyện gì đó.

Im lặng dùng xong ngọ thiện, sau đó súc miệng, uống trà, lúc này Phượng Cảnh Nam mới nói, “Ngươi đừng trở về nghỉ trưa, cùng ta đi nghỉ ngơi một chút.”

Hứ! Lão tử bán nghệ không bán thân nha!

Minh Trạm đi theo Phượng Cảnh Nam, đồng thời cũng nói, “Hai người ngủ chung giường sẽ rất chật.”

Không biết phân rõ phải trái, Phượng Cảnh Nam nói, “Ngươi ở một bên hầu hạ trà nước là được, không cần ngủ trên giường đâu.”

Minh Trạm lập tức câm miệng.

Trong tẩm cung cũng không lưu bất kỳ người hầu nào, Phượng Cảnh Nam cũng không thấy buồn ngủ, hiển nhiên là muốn trò chuyện cùng Minh Trạm.

“Ngươi có biết vì sao bọn họ đều phản đối ngươi hay không?” Phượng Cảnh Nam hỏi một cách thẳng thắn.

“Chẳng phải là đám buôn lậu muối giở trò quỷ sau lưng hay sao.” Minh Trạm nói, “Cứ bảo thương nhân hạ đẳng, dám xuất khẩu cuồng ngôn ở Cần Chính điện, bọn họ muốn làm chủ Cần Chính điện đây mà.”

Phượng Cảnh Nam thấy bộ dáng tràn đầy căm phẫn của Minh Trạm, không biết là thật sự phẫn nộ hay là muốn mượn cớ mà chọc giận chính mình, hắn bèn cười nhẹ rồi trấn an, “Chuyện này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, xưa nay ngay cả Hoàng thượng tài cao uyên bác thì cũng chỉ có một đôi tay và hai con mắt, thống trị thiên hạ đều phải dựa vào đại thần. Là con người thì sẽ có tư tâm, các đại thần cũng có mối quan hệ bên ngoài, đồng khoa đồng niên đồng hương, quan hệ thông gia bằng hữu, dù sao cũng phải dựa trên quan hệ mà dần dà kết bè kết đảng. Cơ hội xuất cung của Hoàng thượng rất ít, cũng không hiểu rõ dân tình ra sao. Các đại thần chính là lỗ tai và ánh mắt của Hoàng thượng. Ngươi nghĩ xem, các đại thần kết bè kết đảng, như vậy bọn họ muốn Hoàng thượng nhìn thấy cái gì thì Hoàng thượng sẽ nhìn thấy cái đó, muốn Hoàng thượng nghe cái gì thì Hoàng thượng sẽ nghe cái đó. Trên thực tế lúc này bọn họ đã thầm lấy vương quyền để tự sử dụng.” fynnz.wordpress.com

“Đối với thương nhân mà nói thì diêm thương rất phú quý, tuy rằng mệnh lệnh đã nói rõ thương nhân không được tham gia khoa cử. Bất quá ngân lượng rất hữu dụng. Bọn họ có thể bồi dưỡng thế hệ sau, hối lộ quan viên trong triều. bao nhiêu năm trôi qua, bọn họ cũng có thể bện thành một sợi dây thừng.” Phượng Cảnh Nam vỗ vai của Minh Trạm, “Ngươi hiểu được tình hình hiện tại hay không?”

Minh Trạm hỏi, “Quân đội đâu? Quân đội ở trong tay ai?”

Phượng Cảnh Nam thật muốn tát cho Minh Trạm một cái, chẳng lẽ không thể hỏi một cách khéo léo hơn được hay sao? Phượng Cảnh Nam không trả lời thẳng, “Ngươi hỏi để làm gì? Chỉ có một chút việc nhỏ mà lại muốn động vào đao thương hay sao?”

“Đâu có, ta chỉ muốn xác định một chút có phải phụ vương là con rối hay không mà thôi.”

Muốn không động vũ lực với Minh Trạm quả thật phải có bản lĩnh thượng đẳng, Phượng Cảnh Nam thưởng cho Minh Trạm hai cái tát, Minh Trạm đau đến mức phải hít sâu một hơi, cau mày oán giận, “Hỏi là được rồi, không đúng thì thôi. Ta chỉ xác định xem ngọn núi mà mình muốn dựa vào có ổn hay không.”

Phượng Cảnh Nam cho thêm một cước nữa, “Cút đi.”

Minh Trạm lui hai bước, giận dữ nói, “Phụ vương xem hài của phụ vương kìa, đi mưa không chịu đổi hài mà đã đá người, phụ vương xem phụ vương làm bẩn xiêm y của ta rồi nè…” Một dấu chân đầy bùn đất, “Quên đi, ta ngủ ở đây luôn.”

Minh Trạm là người không bạc đãi chính mình, hắn thoát xiêm y, chỉ mặc nội y lên giường, còn phụng phịu ngoắc tay với Phượng Cảnh Nam, ra dáng chủ nhân, “Cùng nhau ngủ đi.”

Phượng Cảnh Nam thở dài, quyết định không so đo với Minh Trạm nữa, nếu không thì sớm muộn cũng hộc máu mà chết.

Minh Trạm ngủ bên trong, kỳ thật hắn không có thói quen ngủ trưa, bất quá Phượng Cảnh Nam hảo tâm nói với hắn những lời này, dù sao cũng không thể giả vờ như không biết. Minh Trạm xê dịch, nghiêng người nhìn Phượng Cảnh Nam, miệng tiến đến bên tai của người ta rồi nói nhỏ, “Phụ vương lo lắng cho ta phải không?”

“Ừm, là nhắc nhở ngươi.” Phượng Cảnh Nam nhắm mắt dưỡng thần, ngũ quan của hắn rất sắc sảo, cực kỳ anh tuấn, Minh Trạm thầm than thở một cách đáng tiếc, tướng mạo tốt như vậy vì sao lại không sinh ra trên người tốt cơ chứ.    

“Ngươi cũng biết đám diêm thương thu mua quan viên, vì sao lại không nể mặt bọn họ một chút?”

Phượng Cảnh Nam mở to mắt, nhìn Minh Trạm bằng ánh mắt như cười như không, “Chỉ cần bọn họ đều ở trong lòng bàn tay của ta là được. Vả lại ta cũng đã làm xong rồi, còn ngươi thì sao?”

Minh Trạm hừ hừ hai tiếng, thấp giọng nói, “Phụ vương dám nói là không phải muốn làm ngư ông đắc lợi hay sao?”

“Trong lập trường này thì chúng ta có cùng chí hướng.” Thật ra Phượng Cảnh Nam không phản cảm việc Minh Trạm đàm phán điều kiện với hắn, ngược lại bộ dáng nhướng lông mày, một bụng đầy quỷ kế của Minh Trạm lại làm cho gương mặt rất bình thường này trở nên tràn đầy mị lực.

Minh Trạm tiếp tục hừ hừ, “Lợi ích của ta quá ít, phụ vương thấy đó, ta đắc tội không ít người, còn mang thanh danh xấu nữa.”

Phượng Cảnh Nam vừa cười vừa ôm lấy thắt lưng của Minh Trạm rồi vỗ mông của hắn một cái, “Ngươi muốn cái gì?”

“Không biết, phụ vương định cho cái gì?”

Phượng Cảnh Nam thì thầm vài câu bên tai của Minh Trạm, ánh mắt của Minh Trạm càng ngày càng sáng rực, hắn quả thật không thể tin được, “Thật ư? Phụ vương thật sự bằng lòng? Hay là tính lừa gạt ta?” Thấy sắc mặt của Phượng Cảnh Nam bỗng nhiên lạnh lùng, Minh Trạm vội nói, “Chậc, ta chỉ nói thế mà thôi. Phụ vương là ai, đương nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh, một lời hứa đáng giá ngàn vàng!” Nịnh nọt Phượng Cảnh Nam.

Minh Trạm cao hứng cười ra tiếng, Phượng Cảnh Nam bất đắc dĩ nói, “Ngươi thích bạc đến thế sao?”

“Đó là vì phụ vương không biết cảm giác không có bạc sẽ khó chịu như thế nào thôi.” Minh Trạm khoái chí cho nên đặc biệt nói nhiều, “Trước kia ta đến đế đô, ở trong cung, ngay cả việc thưởng bạc cho thái giám và cung nữ cũng phải tính toán tỉ mỉ. Phạm Duy đi theo ta nhiều năm mà ta chẳng thể cho hắn cái gì tốt. Chỉ có gần đây có người tặng lễ cho ta, nhưng hiện tại chi cũng nhiều, số vào chẳng bằng số ra.”

“Được rồi, đừng khóc than với ta. Khi ta còn trẻ ngay cả thưởng cho thái giám mà cũng không có, ngươi nên tự biết thỏa mãn đi.” Phượng Cảnh Nam không hề đồng cảm với Minh Trạm, giống như có ai mà không trải qua cuộc đời gian khổ, phải biết rằng cuộc sống của các hoàng tử cũng không phải xa hoa như mọi người đã nghĩ, thỉnh thoảng cũng có một hai kẻ bần nông và trung nông.

“Phụ vương, kể chuyện của phụ vương khi còn trẻ đi?”

“Chẳng có gì đáng kể cả.”

“Nói đi mà.”

“Nếu ngươi rãnh rỗi như vậy thì đi xử lý công sự đi.”

………

P/S: -.- gì mà có vụ nằm ôm nhau rồi oánh mông vậy nè.

Chúc các nàng có 1 đêm trung thu thật vui bên gia đình và bạn bè nhé🙂

34 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 114 & 115

  1. Phong Linh 16/11/2013 at 12:50 am

    Khụ khụ… cái gì mà “bán nghệ không bán thân” rồi “ôm thắt lưng vỗ mông” hai người này thiệt không có lời dể nói mà!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: