Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 120 & 121


.::Chương 120 – Thiên Lôi::.

Khi việc tham gia đấu giá để nhận quyền buôn bán ở khu mậu dịch tại biên ải với Tây Tạng được bắt đầu thì tất cả mọi người đều chấn động.

Vì sao khu mậu dịch với Tây Tạng được mở ra? Đó là vì muốn mở ra một con đường khác cho diêm thương.

Nói cách khác, nếu không phải thuế muối cải cách thì khu mậu dịch ở biên ải với Tây Tạng cũng sẽ không được mở ra, giao dịch trà mà mà Trấn Nam Vương phủ nắm giữ hằng năm vẫn tiếp tục thuận buồm xuôi gió, bạc kiếm ào ào.

Nhưng hiện tại các diêm thương còn chưa kịp thương thảo kỹ lưỡng thì bên này Minh Trạm đã bắt đầu cho khai hội đấu thầu ở khu mậu dịch với biên ải Tây Tạng.

Như vậy là sao?

Thế tử lừa dối người ta hả?

Chu Tử Chính kinh ngạc, không ngại mà hỏi thẳng, “Điện hạ, như vậy phải ăn nói thế nào với các diêm thương?”

Minh Trạm cười nhạt, cầm tách trà lên rồi uống một ngụm, nói một cách không nhanh không chậm, “Ta đã đích thân gặp mặt tộc trưởng của mấy nhà bọn họ, cũng đã nói rõ ràng các chính sách với bọn họ, Xem ra bọn họ không muốn, như vậy đợi ba năm nữa, đến kỳ hạn chấm dứt khế ước với Vương phủ, đương nhiên sẽ thu hồi mỏ muối, đến lúc đó lại cải cách toàn diện thì cũng thế thôi.”

Chu Tử Chính ngậm miệng.

Chuyện này, chuyện này….

“Đương nhiên nếu hiện tại có nhà nào chịu giao ra mỏ muối thì ta đương nhiên sẽ giữ lời.” Minh Trạm khoan thai thản nhiên nói, sắc mặt hồng hào, từ sau khi đàm phán được chuyện mở khu mậu dịch ở biên ải với Tây Tạng thì hắn rốt cục mới an tâm.

Vấn đề cải cách cũng chỉ là vấn đề ngân lượng.

Nay khu mậu dịch ở biên ải với Tây Tạng đã bị Minh Trạm nắm cán, chưa đề cập đến thuế suất, Số bạc mà hắn kiếm được từ việc bán giấy phép cho ba năm buôn bán ở khu mậu dịch cũng không thiếu, đủ để bù lại lợi nhuận cho giao dịch trà mã trước kia. Vì vậy hiện tại Minh Trạm không thiếu bạc, đương nhiên là sẽ không nóng nảy.

Hắn không vội mà người khác phải vội.

Chu Tử Chính thật sự muốn hộc máu, từ trước đến nay muốn đàm phán đều phải có quá trình, ngươi nâng giá ta ép giá, sau đó là song phương đạt đến giá thỏa thuận. Nào có ai giống như Minh Trạm, gặp mặt một lần, thông báo một tiếng, sau đó không nói thêm tiếng nào.

Không chỉ không nói thêm tiếng nào, rõ ràng là còn bị Minh Trạm chặn cổ họng.

Tỷ như ca ca của Chu Tử Chính là Chu Tử Tiếu, kỳ thật đã sớm mềm lòng, chẳng qua muốn cẩn thận suy xét xem nên biểu đạt lòng trung thành với Minh Trạm bằng cái gì.

“Điện hạ.” Cho dù là Chu Tử Chính thầm mắng Minh Trạm gian trá, lên kế hoạch rất tốt, kết quả là không an bài theo kế hoạch đã định, thật sự là không làm cho người ta choáng váng đầu óc thì sẽ không cam tâm bỏ qua. Chu Tử Chính cảm thấy bất đắc dĩ, ôn hòa nói, “Điện hạ, chẳng phải lúc trước ngài đã nói sang đầu năm sẽ chọn hai mỏ muối để cải cách hay sao?”

“Đúng vậy, đã chọn xong rồi.”

“Không biết là hai nhà nào?”

“Thái gia và Sở gia.” Minh Trạm cười nhàn nhạt, “Hiếm thấy hai nhà bọn họ lại thông suốt như thế, ta vừa lên tiếng thì đã đem mỏ muối dâng lên. Nhưng thật ra hiện tại nhân thủ vẫn chưa đủ, bất quá sắp đến khoa cử, khi đó sẽ tuyển thêm người cũng không muộn.” Trấn Nam Vương phủ cũng tổ chức thi khoa để chọn lựa nhân tài, đương nhiên về quy mô thì không thể sánh bằng đế đô. fynnz.wordpress.com

Chu Tử Chính thật sự muốn khóc, hắn đi theo Minh Trạm làm trâu làm ngựa vậy mà hoàn toàn không biết việc này, Minh Trạm nói, “Kỳ thật ta có ý chọn thêm hai nhà, chẳng qua thấy mấy nhà bọn họ không quá hào hứng, Vương phủ cũng không tiện tranh lợi cùng dân, thôi thôi, cứ đợi thêm ba năm nữa cũng không sao.”

Nhìn gương mặt quái đản của Minh Trạm, mặc dù biết đây chỉ là bề ngoài, nhưng Chu Tử Chính vẫn phải nhịn xuống cảm giác tức muốn hộc máu, “Thế tử tự bi quan rồi, theo thần biết thì kỳ thật diêm thương luôn mong ngóng chuyện này, không ít người cảm thấy hứng thú đối với khu mậu dịch ở biên ải. Thế tử đã có ý tuyển thêm mấy nhà, vì sao không tiếp tục triệu kiến diêm thương, thần tin bọn họ sẽ có lựa chọn sáng suốt. Thế tử cho bọn họ cơ hội thứ hai, như vậy cũng có thể biểu đạt tấm lòng độ lượng khoan dung của thế tử.”

“A? Vậy à?” Minh Trạm ra vẻ ngây thơ mà nháy mắt mấy cái, cười hỏi, “Lão Chu có tin tức nội bộ ư?”

Chu Tử Chính cực kỳ mệt mỏi, Minh Trạm nói tiếp, “Một khi đã như vậy thì chuyện này giao cho lão Chu ngươi an bài đi. Chọn thêm hai nhà là đủ, không cần gióng trống khua chiêng đâu.”

“Dạ.” Tuy rằng mệnh lệnh lần này sẽ khiến Chu Tử Chính đắc tội không ít người, bất quá rõ ràng là có lợi cho Chu gia.

Hội đấu giá quyền cho phép buôn bán tại khu mậu dịch ở biên ải với Tây Tạng đã chọn ngày cử hành, ngoại trừ phiếu vào cửa đắt khủng khiếp thì còn có thêm lời nguyền rủa âm thầm của đám diêm thương dành cho Minh Trạm.

Chu Tử Tiếu may mắn vì có huynh đệ tốt, đồng thời cũng mắng Thái gia gian trá, “Sớm biết hai tên tiểu tử nhà Thái gia không thành thật, hừ, dương đông kích tây.”

“Ta đã bảo ca ca nên sớm quyết định đi mà ca ca không chịu nghe.” Chu Tử Chính nói, “Ta còn chưa thấy ai có thể chiếm được lợi ích từ trong tay của thế tử đâu.”

Chu Lý Minh cũng thở dài, “Đúng vậy, thế tử điện hạ thật sự là có thể vắt đá ra dầu mà.” Hai tĩnh Vân Quý có trăm tộc sinh sống, mọi người tuy rằng đều kính sợ Trấn Nam Vương phủ, bất quá nói đi nói lại thì đương nhiên không thể dè dặt như sĩ tử ở đế đô.

Chu Tử Chính trừng mắt, “Nói cái quái gì thế, ngươi bao nhiêu tuổi rồi mà còn vạ mồm vạ miệng như vậy?”

“Thúc thúc, ngài đừng nổi nóng mà.” Chu Lý Minh vội vàng dâng trà, đợi Chu Tử Chính sầm mặt tiếp nhận thì mới nói, “Cũng không phải chỉ có một mình điệt nhi nói như vậy, lần trước khai hội vấn đáp, phiếu vào cửa là một ngàn lượng. Nay muốn tham gia vào cuộc đấu giá xin giấy phép buôn bán ở khu mậu dịch lại phải bỏ thêm bạc, người nào mà chẳng biết thế tử lại muốn bạc cơ chứ?”

Chu Tử Chính nói, “Oán giận như vậy thì đừng ăn miếng bánh này, tặng cho người khác đi, người ta sẽ lập tức cảm tạ ngươi.”

Chu Lý Minh cười nói, “Thế tử biết mưu tính như vậy, người Tây Tạng không phải là đối thủ của hắn, khu mậu dịch ở biên ải với Tây Tạng nhất định là có lợi. Hơn nữa, thế tử thông minh như thế, không cần mổ gà lấy trứng, chỉ cần đi theo thế tử, tuy rằng kiếm ít một chút nhưng sẽ luôn luôn có miếng cơm mà ăn.”

Trên thực tế, tuy rằng Chu Lý Minh nói có vẻ như đang bông đùa nhưng không ít người cũng đều nghĩ  như hắn.

Người ta đã xem quá đủ bản lĩnh moi bạc của Minh Trạm rồi, tuy rằng Chu Lý Minh cũng đau lòng khi phải móc bạc ra, bất quá Minh Trạm rất giỏi tính kế, đám người Tây Tạng kia làm sao có thể đấu lại Minh Trạm, cho nên diêm thương bọn họ cũng sẽ không gặp bất lợi khi buôn bán ở khu mậu dịch. Vì vậy số người vô giúp vui thật sự không ít.

Chu gia bên này có Chu Tử Chính, nay còn có thể vui vẻ một chút.

Còn Chu gia bên kia thì lại hoàn toàn rơi vào tình cảnh khác, Chu Vân Quý không ngờ Minh Trạm làm việc gian xảo như thế, lúc trước ăn nói ba hoa chích chòe, tao nhã có lễ, thưởng này thưởng nọ, quay đầu lại thì lập tức bày ra bộ mặt khác.

Bất quá thương nhân xuất thân như Chu Vân Quý sẽ không so đo điểm này, từ trước đến nay vô thương bất gian. (không có thương nhân nào mà không gian)

Lúc trước tuy rằng Minh Trạm nói còn êm tai hơn cả hát, bất quá mọi người cũng không hứa hẹn cái gì, nay đương nhiên cũng không thể oán trách Minh Trạm.

Đại chưởng quỹ cung kính bẩm báo, “Đã hỏi thăm được tin tức, Chu gia, Thái gia, Liễu gia, Sở gia đều đã nộp mỏ muối lên Vương phủ.”

Chu Vân Quý khẽ gật đầu, “Chúng ta chậm một bước.”

“Như vậy chuyện mậu dịch ở biên ải với Tây Tạng, thái gia tính thế nào, ngân lượng trong cửa hàng đã chuẩn bị sẵn hết rồi.”

Chu Vân Quý cười lạnh, “Cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ qua. Bất quá dùng nhiều ngân lượng một chút, Chu gia của chúng ta cũng chẳng tiếc bao nhiêu đó bạc. Đi tìm tiểu nhị lạ mặt, đừng để lộ dấu vết.”

Cho dù các thương nhân vừa mừng vừa lo thì cũng chẳng quan hệ gì đến Minh Trạm, hắn sắp gặp phải một chuyện phiền phức khác.

Hôn sự của hắn.

Ở cổ đại, chỉ cần ngươi chưa nạp chính thê thì chính là chưa đại hôn.

Mà với niên kỉ và thân phận của Minh Trạm đã khiến không ít đại thần đề cập đến chuyện này khi nghị sự, thế tử đã đến tuổi đại hôn, cứ tiếp tục kéo dài là không tuân theo thiên ý.

Ngay cả thiên ý mà cũng lôi ra, thiếu chút nữa Minh Trạm đã sặc đến chết, quay đầu nhìn về phía Phượng Cảnh Nam,

Có người còn nói thẳng, “Hoàng thượng đã ban hôn hai lần nhưng vẫn không trôi chảy. Không bằng tuyển phi cho thế tử ở Vân Quý trước, chọn thục nữ vừa độ tuổi rồi thỉnh Hoàng thượng ban hôn.”

Minh Trạm lắp bắp nói, “Ta, ta đã có trắc phi. Việc này tốt nhất là bàn bạc kỹ lưỡng một chút.”

“Điện hạ, ngài nạp tiểu thiếp, hiện tại thú chính thê thì mới là phải đạo.”

Minh Trạm nháy mắt với Phượng Cảnh Nam, lời hứa của ngài đâu!

Phượng Cảnh Nam gật đầu nói, “Liễu khanh nói có lý, Minh Trạm là thế tử của Trấn Nam Vương phủ, chuyện đại hôn cần phải xem trọng, tuyển phi theo quy củ. Liễu khanh học vấn uyên bác, việc này giao cho Liễu khanh an bài.”

Minh Trạm nói, “Phụ vương, nhi thần tuổi còn nhỏ, cũng không cần vội vàng lập thế tử phi.”

“Ngươi không vội nhưng bổn vương muốn nhanh chóng bế tôn tử.” Phượng Cảnh Nam mỉm cười, tặng cho Minh Trạm một câu, dặn dò Liễu đại nhân, “Bổn vương chỉ có một mình Minh Trạm là đích tử, là chính thống của Trấn Nam Vương phủ, Liễu khanh nhất định phải chú trọng.”

Liễu đại nhân cung kính trả lời.

Phượng Cảnh Nam lại nói, “Minh Trạm xưa nay thích đọc sách, trước kia hắn ở đế đô thường cùng nhân sĩ đế đô cùng đàm thi luận văn. Nay trở về Vương phủ cứ luôn cầu bổn Vương chọn cho hắn một hai nho sĩ uyên bác làm vi sư, cũng có thể cùng nhau tiến bộ. Theo ý của bổn Vương, Liễu khanh, Tào khanh đều là Trạng Nguyên, Phùng khanh và Hứa khanh đều có trình độ, bắt đầu từ nay các ngươi sẽ qua thư phòng của thế tử để giảng dạy thi thơ cho thế tử.”

Bốn người tạ ơn.

Nghị sự chấm dứt, Minh Trạm rời đi cùng Phượng Cảnh Nam.

Minh Trạm cau mày, “Lúc trước phụ vương đã ưng thuận rồi mà…”

“Lúc trước là lúc trước, ngươi tự ngẫm lại đi, ta chưa từng thấy có ai không chịu thú chính thê. Trong nhà không có chính thê thì ngày sau xuất môn tham dự yến tiệc, tiến cung thỉnh an đều phải mang theo trắc phi hay sao?” Phượng Cảnh Nam hỏi.

“Nhưng cũng không cần phải gấp gáp như vậy!”

“Gấp cái gì? Mười lăm tuổi thì ta đã đại hôn, ngươi có kéo dài cũng không được bao nhiêu năm, hôm nay không nhắc đến thì ngày mai cũng sẽ có người nhắc đến.” Phượng Cảnh Nam duỗi hai tay, lập tức có tiểu thị nữ nhẹ bước tiến đến hầu hạ cởi ra Vương bào phiền phức, sau đó thay bằng sam y thoải mái, bên hông thắt sợi dây bằng tơ tằm màu vàng, Phượng Cảnh Nam thanh thản ngồi trên nhuyễn tháp, “Đó là một cơ hội không tệ, còn có một chuyện, Tàng Hãn muốn kết thân với chúng ta, hắn có một tiểu công chúa đang tuổi thanh xuân, rất xứng với ngươi, chuyện này cứ quyết định như vậy.”

Minh Trạm bì từng trận thiên lôi oanh tạc, quả thật không có cách nào để lên tiếng, “Chuyện khi nào? Vì sao ta lại không biết?”

“Ngày hôm qua ta mới nhận được thư tay do Tàng Hãn đích thân viết.”

“Vậy tại sao lại bắt ta phải thú nàng?” Minh Trạm không phục, “Trước ta có ba ca ca, cho dù Tàng Hãn coi trọng thân phận thì so ra ta vẫn kém hơn phụ vương.”

Phượng Cảnh Nam có một chút chột dạ, bất quá cũng nhanh chóng giấu diếm, cau mày giáo huấn, “Đúng là không biết phân rõ phải trái, công chúa của Tàng Hãn người ta nhìn trúng ngươi, vậy mà ngươi lại đắn đo. Ta báo với ngươi một tiếng để ngươi chuẩn bị sẵn sàng, trong chốc lát ta sẽ nói với mẫu thân của ngươi, chuẩn bị tốt chỗ ở cho công chúa.”

Minh Trạm chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, bàn tay chìa ra trước mặt của Phượng Cảnh Nam, “Thư của Tàng Hãn đâu, đưa cho ta xem một cái.”

“Nếu cần phải cho ngươi xem thì đương nhiên sẽ cho ngươi xem.” Ý tứ là tiểu tử nhà ngươi thức thời dùm ta một chút.

Hàng lông mày của Minh Trạm dựng thẳng, bộ dáng quả nhiên là thế, nheo mắt cười, “Tàng Hãn người ta căn bản chưa nói muốn gả công chúa cho ai, vậy mà phụ vương lại tự chủ trương đưa cho ta. Vì sao chuyện tốt không nhớ đến ta, lại đem mấy chuyện này đưa cho ta. Ta không đồng ý, ngài tự giữ lại đi, ta thà là có thêm tiểu mụ mụ vẫn hơn.”

Kỳ thật Phượng Cảnh Nam đang lúc tráng niên, nhu cầu đối với nữ nhân vẫn còn tràn đầy, bất quá hắn thích loại nữ nhân dịu ngoan xinh đẹp. Nữ nhân có xuất thân cao như vậy cũng không dễ sống chung, Phượng Cảnh Nam thật sự không muốn ứng phó với một tiểu công chúa mười sáu mười bảy tuổi, vì vậy liền đẩy phiền phức cho Minh Trạm.

Nay Minh Trạm không muốn, Phượng Cảnh Nam bèn nổi giận, “Lão tử sinh ngươi dưỡng ngươi, cũng đã đến lúc ngươi phải thay lão tử phân ưu, đừng nhiều lời, việc này ta đã quyết định rồi. Cũng đã hồi âm cho Tàng Hãn, ngươi cứ chờ làm tân lang đi.”

“Phụ vương không giảng đạo lý!” Minh Trạm giận quá, cũng la ầm lên.

Phượng Cảnh Nam lạnh lùng quét mắt nhìn Minh Trạm, “Ta muốn giảng một chút lễ tiết với ngươi, quân vi thần cương, phụ vi tử cương, ngươi nghe lời chính là lễ tiết. Hôn sự đều do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, công chúa Tây Tạng có chỗ nào không xứng với ngươi. Vì sao ngươi lại không tình nguyện như vậy? Bảo ngươi nạp phi chứ có bảo ngươi đi chết đâu, ngươi hét to với ta làm cái gì?”

Minh Trạm nói, “Hôm nay cùng người Tây Tạng kinh thương thì phải thú công chúa Tây Tạng, ngày mai nếu có tới lui với người Miến Điện thì chẳng lẽ phải nạp cả công chúa Miến Điện luôn sao? Rốt cục đến bao giờ mới thôi?”

Minh Trạm rất khó chơi, Phượng Cảnh Nam không khỏi nhớ đến Minh Lễ luôn ngoan ngoãn dễ bảo, hài tử kia chưa từng nói một chữ không ở trước mặt hắn, trong khi tiểu tử Minh Trạm này thật sự là hỗn đản, Phượng Cảnh Nam cảm thấy phiền phức, cả giận nói, “Ngươi ở vị trí này, tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường! Một chính phi, bốn trắc phi là điều cần thiết, nay có được một mối hôn nhân đầy lợi ích, đương nhiên là không còn gì tốt hơn. Đừng bảo với ta ngay cả đạo lý này mà ngươi cũng không hiểu, lúc trước ngươi đòi chết đòi sống muốn làm thế tử thì cũng phải dự đoán được ngày hôm nay!”

“Phụ vương, ngài giảng một chút đạo lý có được hay không? Phụ vương bây giờ vẫn còn là cuồng long mãnh hổ, làm Vương gia thêm ba năm hay mười năm nữa cũng không thành vấn đề. Phụ vương hiện tại chỉ trông như mới ba mươi, tuổi lại không lớn, bốn vị trắc phi của phụ vương cũng chỉ có hai vị. Tuy rằng là kết thân vì ích lợi nhưng phụ vương cũng biết ta không hề có hứng thú với nữ nhân, đến lúc đó khó tránh khỏi thất lễ với công chúa Tây Tạng, chi bằng phụ vương chọn nàng đi. Không chỉ cho ta thêm môt vị Vương đệ mà còn tượng trưng cho tình hữu nghị vạn cổ của chúng ta và Tây Tạng.” Minh Trạm nói chuyện vừa nhẹ vừa nhanh, giống như tiếng hạt đỗ nổ lốp bốp, nói xong một tràng, cổ họng khát nước, bèn cầm tách trà lên rồi uống một hơi.

Nhưng Phượng Cảnh Nam vững như thiết thạch, nhìn Minh Trạm sốt ruột, hắn cười nhẹ, từ trong y mệ vươn ra một bàn tay được bảo dưỡng vô cùng tốt, tiếp nhận tách trà trong tay của Minh Trạm rồi nhấp một ngụm, nói năng đầy phong độ, “Nói rất đúng, bổn vương chờ bế tôn tử đây. Vân Nam Tây Tạng hữu nghị, quan hệ bền vững.”

Minh Trạm hung hăng nói, “Ba ngày ta không đánh răng, ngày hôm qua còn ăn tỏi, phụ vương không cảm thấy thối hay sao?”

Phượng Cảnh Nam ngây người, hỏi như thể không tin vào tai mình, “Ngươi đang muốn làm ta cảm thấy buồn nôn hay sao?”

“Đâu có, ta chỉ muốn nói cho phụ vương biết, bệnh truyền từ miệng.” Ở cổ đại, những người xuất thân tôn quý đều ưa sạch sẽ. Phượng Cảnh Nam không ngại uống cùng tách trà với Minh Trạm là vì hắn thừa nhận Minh Trạm, Minh Trạm bị loại kết thân quái quỷ này chọc cho nổi giận, nhịn không được mà kích thích Phượng Cảnh Nam.

Phượng Cảnh Nam gật đầu, vui vẻ nhắc nhở Minh Trạm, “Vậy ngươi phải nhớ kỹ câu này, họa từ miệng mà ra.”

Minh Trạm nhất thời đứng bật dậy, cảnh giác nhìn về phía Phượng Cảnh Nam. Phượng Cảnh Nam vuốt ve chiếc nhẫn bằng xương hươu trên ngón tay cái, mỉm cười nói, “Đừng sợ, lúc bình thường, chỉ cần có thể phân rõ phải trái thì ta sẽ nguyện ý phân rõ phải trái với ngươi. Đến khi thật sự không thể giảng đạo lý được nữa thì mới dùng nắm đấm để nói chuyện.”

“Dùng tảo thiện trước đi, sau khi ăn xong thì thật sự có việc muốn phân phó cho ngươi.”

……….

.::Chương 121 – Phân Liệt::.

Đây là niên đại Phụ lệnh tử vong tử bất vong bất hiếu, không hề có cái gì gọi là nhân quyền.

Phượng Cảnh Nam từ trước đến nay xem nhi tử là tài sản riêng của mình, bất quá Minh Trạm không thích nghe lời, Phượng Cảnh Nam đành phải bỏ ra một chút kiên nhẫn để dạy cho hắn, “Ngươi trợn mắt làm gì? Lúc trước Hoàng huynh quả thật đồng ý chuyện ngươi tự tuyển Vương phi. Nay cũng không phải bắt ngươi thú công chúa Tây Tạng làm Vương phi mà chỉ cần lập làm trắc phi là được. Đây cũng không tính là nuốt lời.”

“Đúng rồi, phụ vương đã nói là tuyển phi cho ta, ai dám nói phụ vương nuốt lời cơ chứ.” Minh Trạm tức mà không có chỗ xả, “Nếu phụ vương không còn chuyện gì thì ta trở về phòng trước đây.”

Phượng Cảnh Nam nói một cách bất đắc dĩ, “Kết thân với Tây Tạng là chuyện trăm lợi mà bất hại, ngươi nghĩ lại đi Minh Trạm. Chuyện này ngươi không thích, nếu thật sự an bài cho huynh đệ Minh Lễ thì ngươi sẽ nghĩ thế nào?”

Minh Trạm nói, “Đến lúc này mà còn lừa ta nữa, xem ta là kẻ ngốc ư?” Minh Trạm bỗng nhiên nở nụ cười, ánh mắt cong cong, thái độ quay ngoắt một vòng, “Một khi đã như vậy thì phụ vương cứ để Minh Lễ thú công chúa đi. Cũng đỡ khiến chúng ta cãi nhau.”

Phượng Cảnh Nam bị nghẹn họng, hắn hoàn toàn là làm ra chuyện gậy ông đập lưng ông, Minh Lễ đã có chính thê, huống chi thân phận của Minh Lễ là gì? Nay có Phượng Cảnh Nam, mọi người còn xưng hắn một tiếng đại công tử, ngày sau Minh Trạm làm đương gia, kết cục của Minh Lễ sẽ như thế nào thì e rằng rất khó nói. Nay xem ra Minh Trạm thật sự không giống như đang đề bạt thứ huynh. Tàng Hãn nguyện ý gả nữ nhi cho Minh Trạm làm trắc phi là vì ngày sau Minh Trạm sẽ là thổ vương của một phương. fynnz.wordpress.com

Còn Minh Lễ thì có thân phận gì cơ chứ?

Cho dù Phượng Cảnh Nam đơn phương đồng ý thì Tây Tạng người ta cũng sẽ không đồng ý.

Phượng Cảnh Nam bị Minh Trạm gậy ông đập lưng ông, ngầm bực mình vì đã lỡ lời, lại nhìn khuôn mặt cười như hoa của Minh Trạm, nhất thời liền nổi nóng, tùy tay cầm lấy một vật gì đó rồi ném sang, trong miệng mắng to, “Chuyện này không đến phiên ngươi làm chủ!”

Minh Trạm chỉ thấy một thứ xanh xanh bay về phía mình, hắn lập tức cúi người tránh né, thứ kia rơi xuống đất, xoảng một tiếng, Minh Trạm quay đầu, một cục chặn giấy bằng phỉ thúy vỡ tan tành dưới đất, từng mảnh vụn lấp lánh ánh sáng dưới nắng sớm.

Minh Trạm trừng lớn mắt, ngỡ ngàng nhìn Phượng Cảnh Nam, hỏi một cách giận dữ, “Phụ vương muốn ném bể đầu của ta có phải hay không?” Phượng Cảnh Nam đang nổi giận, Minh Trạm không thể không bắt lấy một cái lý do để rống to.

Phượng Cảnh Nam cũng không chú ý mà lại đem đồ chặn giấy yêu thích của mình đi ném người, nay đã bị Minh Trạm lên án, hắn bèn hỏi lại, “Ngươi chết hay chưa, hay là bị thương?” Rõ ràng không bị gì, hơn nữa đây là lần đầu tiên có người dám tránh né khi lão tử muốn đánh người.

Minh Trạm lớn tiếng chất vấn, “Nếu ngộ nhỡ ta không tránh thì sao. Hiện tại là bể đầu rồi! Đến chỗ của Diêm Vương gia, người ta hỏi ngươi chết như thế nào? Ta phải nói làm sao đây, bị phụ thân bất cẩn ném đồ bể đầu mà chết ư?!” Mắt nhìn lên trán, muốn chụp cái mũ sát tử bất thành cho Phượng Cảnh Nam, dù là Phượng Cảnh Nam thì cũng có một chút nóng nảy, “Ngươi đừng đánh trống lãng, cố tình gây sự, không chịu thương lượng chuyện kết thân! Được rồi, không có việc gì thì về trước đi, chờ làm tân lang là được.”

“Vì sao ta phải đi, không phải bảo là cùng nhau dùng điểm tâm hay sao?” Sắc mặt của Phượng Cảnh Nam không được tốt, Minh Trạm lại nói, “Phụ vương nổi nóng đuổi ta đi như vậy, nếu để người khác biết được thì vị trí của ta sẽ bị chênh vênh.”

Minh Trạm là người có thể nói bất cứ thứ gì, khóe miệng của Phượng Cảnh Nam co rút, chỉ vào Minh Trạm mà nói, “Ngươi nghe lời giùm ta một chút.” Mụ nó, vị trí chênh vênh! Lão tử thấy ngươi là có chỗ dựa nên chả sợ gì cả.

Bữa ăn này Minh Trạm ăn thật thư thái. Đương nhiên cũng buồn bực vì phải thành thân với công chúa Tây Tạng, bất quá cùng Phượng Cảnh Nam ầm ĩ một trận, dường như tất cả cơn tức đã được bộc phát, cho nên hắn lại cảm thấy ăn ngon hơn bình thường.

Phượng Cảnh Nam thấy Minh Trạm ăn giống như lợn, khiến hắn cảm thấy khó chịu, chưa ăn được bao nhiêu đã bỏ đũa xuống.

Minh Trạm đưa cho Phượng Cảnh Nam đĩa rau, khuyên hắn, “Phụ vương thật sự giận ta à, quên đi quên đi, răng trên cũng có lúc phải đụng răng dưới mà, phụ vương nếm thử món cá hấp này xem, ta cảm thấy còn ngon hơn cả trước kia nữa.”

Phượng Cảnh Nam đã mất đi hứng thú muốn tìm tòi nghiên cứu tâm lý kỳ lạ của Minh Trạm, loại trở mặt còn nhanh hơn lật sách này khiến Phượng Cảnh Nam hoài nghi Minh Trạm chỉ đang làm bộ làm tịch.

“Ngụy Ninh sắp đến đây.” Phượng Cảnh Nam nói.

Minh Trạm vội hỏi, “Khi nào thì đến?”

“Khoảng nửa tháng nữa thì đến.” Phượng Cảnh Nam liếc mắt nhìn Minh Trạm, “Minh Phỉ cũng về cùng.”

Minh Trạm hơi giật mình, Minh Phỉ không tiếc dùng khổ nhục kế để lưu lại, vì sao lại trở về nhanh như thế?

Phượng Cảnh Nam giải thích nghi hoặc cho Minh Trạm, “Chu Quốc Công phủ đã xảy ra chuyện.”

Chu Quốc Công? Thật ra thì trong đế đô tam công cửu khanh nhiều như cẩu, trong lúc nhất thời Minh Trạm vẫn chưa kịp phản ứng trở lại.

Phượng Cảnh Nam nói, “Tịch biên tài sản, toàn gia bị lưu đày, tiểu tử Chu gia kia chết trong lao. Hôn sự của Minh Phỉ sẽ tính sau, trước tiên để nàng trở về rồi hẵng nói.”

Ngoài vẻ kinh ngạc ban đầu thì tiếp sau đó Minh Trạm cũng không hề cau mày dù chỉ một chút, “Trở về cũng tốt, Chu gia xảy ra chuyện, hôn sự của ta và Minh Phỉ đều không trôi chảy, nếu nàng ta còn ở lại đế đô, ra ra vào vào cũng khó tránh khỏi điều tiếng.”

Mấy câu này xem ra phù hợp với thân phận của thế tử, Phượng Cảnh Nam nói, “Như vậy sẽ chọn nữ tế khác cho Minh Phỉ, ngươi có thấy ai thích hợp hay không?”

“Nàng tuổi cũng không nhỏ, tốt nhất là nhanh chóng đại hôn đi, cũng có thể mượn chuyện này đè xuống chuyện của Chu gia.” Minh Trạm nói, “Ta cũng không quen biết nhiều người, thôi cứ để Thái hậu ban hôn đi.”

Lời của Minh Trạm nói đúng suy nghĩ trong lòng của Phượng Cảnh Nam, nữ đại bất trung lưu, Phượng Cảnh Nam cũng không thích bản tính của Minh Phỉ, bất quá dù sao cũng là cốt nhục của mình, thừa dịp hiện tại lời nói của hắn vẫn còn trọng lượng, đem Minh Phỉ gả ra ngoài là tốt nhất, nếu không đợi đến lúc Minh Trạm cầm quyền thì kết cục của Minh Phỉ như thế nào cũng rất khó nói.

“Nghe nói ngươi ở bên ngoài tìm nam nhân à?” Phượng Cảnh Nam thản nhiên hỏi.

Minh Trạm cười nhàn nhạt, “Ừm, Sở Ngôn cũng không tệ, tướng mạo khá tốt, nói năng cũng rất được.”

“Chẳng phải trước kia ngươi vẫn luôn thích Tử Mẫn hay sao?”

“Trong một chốc cũng không thể có được A Ninh, dù sao ta cũng không thể cứ khô khan mà chờ đợi như vậy.” Minh Trạm nói tiếp, “Với lại, chẳng phải phụ vương cũng không phản đối ta và A Ninh hay sao? Hắn không phải là biểu đệ của phụ vương à? Nghe nói trước đây còn lớn lên cùng phụ vương.” Cho dù trước đây Phượng Cảnh Nam dùng bộ dáng gia trưởng để quản giáo Ngụy Ninh.

“Cũng không có gì không được, ta không có gì để phản đối.” Phượng Cảnh Nam tương đương chắc chắn, “A Ninh không thích loại người như ngươi.”

Minh Trạm nói, “Ngoại trừ tướng mạo của ta bình thường thì chẳng có khuyết điểm nào khác.”

Phượng Cảnh Nam quả thật muốn nôn, ngươi có ưu điểm cái quái gì.

Minh Trạm không cam lòng mà hỏi, “Vậy A Ninh thích người thế nào?”

“Tuy rằng ta không phản đối nhưng cũng không ủng hộ.” Phượng Cảnh Nam đương nhiên sẽ không chỉ đạo cho nhi tử theo đuổi biểu đệ của mình, rất nghịch luân.

Phượng Cảnh Nam có trí tuệ của chính mình, giống như hắn cho Minh Trạm vài sư phụ, cũng giúp giảm bớt sự căng thẳng giữa Minh Trạm và đám nhân sĩ.

Minh Trạm cũng không chán ghét việc học hành, nhất là hiện tại hắn muốn học cái gì thì sẽ có người nói cái đó. Tỷ như phong cảnh Vân Nam, nhân vật Vân Nam, Minh Trạm đều cảm thấy rất hứng thú, vài vị quan viên cũng vui vẻ giải tỏa nghi vấn cho thế tử.

Tuy rằng Minh Trạm ở vị trí đặc biệt, bất quá hắn thật sự không có quan niệm về giai cấp quá lớn, có thể xem như kính trên nhường dưới, có điểm tâm hoa quả gì thì đều đưa cho đám lão quan ăn, đụng đến thiên tai này nọ thì lại thở dài vài tiếng, cảm khái vài câu nhân sinh này nọ. Rất biết cách ra vẻ. Khi Phượng Cảnh Nam hỏi về tình hình học hành của Minh Trạm thì bọn họ đều trả lời là không còn gì tốt hơn.

Tính tình tốt, phẩm chất tốt, chiêu hiền đãi sĩ, thế tử như vậy quả thật là khuôn mẫu trong tiêu chuẩn.

Dù sao Phượng Cảnh Nam cũng có hiểu biết đối với đám thần tử của mình, không khỏi gọi Minh Trạm đến, cầm lấy kết quả học hành của Minh Trạm mà nói, “Chữ viết có vài phần tiến bộ.”

Minh Trạm đảo mắt qua vài vị tiên sinh, cười một cách tao nhã, “Cũng là do các sư phụ hết lòng.”

“Mười mấy năm viết chữ như sâu bò, vậy mà mới học chỉ vài ngày đã có thể viết ngay ngắn thẳng tắp như vậy, thật sự là các sư phụ đã dốc hết lòng.” Phượng Cảnh Nam châm chọc Minh Trạm một câu, nhưng Minh Trạm lại không đáp trả mỉa mai như ngày thường mà chỉ ngượng ngùng cúi đầu cười.

Tròng mắt của Phượng Cảnh Nam suýt nữa đã rơi xuống đất, Liễu đại nhân lại đỡ lời cho Minh Trạm, “Thế tử thiên tư hơn người, nghe một hiểu mười, đồng cảm với nỗi khổ của dân chúng, thật sự là phúc phận của thần khi may mắn được làm vi sư của thế tử.”

Minh Trạm vội vàng trả lời một cách khiêm tốn, “Cũng là do sư phụ hết lòng dạy dỗ.”

Phượng Cảnh Nam cảm thấy buồn nôn một trận, trong khi Minh Trạm nói tiếp, “Đã là chính ngọ, hôm nay nhi thần phải mặt dày mà ở lại nơi này của phụ vương để dùng bữa.”

Phượng Cảnh Nam cũng không thể nói ngươi cút đi cho ta, Minh Trạm nói tiếp, “Các sư phụ cũng lưu lại dùng bữa đi, trù tử của phụ vương có tay nghề rất khá.” Còn không quên đền đáp nữa.

Trong lúc dùng ngọ thiện Minh Trạm biểu hiện ra tố chất giống như thánh nhân, Phượng Cảnh Nam chẳng thể ăn được bao nhiêu, thật sự là rất buồn nôn. Hắn biết Minh Trạm rất hay làm bộ làm tịch, không nói Minh Trạm, cho dù là Phượng Cảnh Nam thì cũng am hiểu sở trường này.

Chẳng qua người khác giả vờ thì trên cơ bản tính tình cũng không thay đổi nhiều lắm. Nhưng Minh Trạm lại hoàn toàn biến thành một người khác, Phượng Cảnh Nam phát hiện chính mình thật sự không quá hiểu Minh Trạm.

Minh Trạm hào hoa phong nhã mời rượu, “Đây là Lê hoa râm ngon nhất, khi ở đế đô ta đã từng uống vài lần, cũng không tệ lắm. Hương vị nhẹ nhàng ngon miệng, uống một chút cũng sẽ không say, cũng không ảnh hưởng đến nghị sự buổi chiều.”

………

P/S: Lần trước có nàng bảo em Trạm lừa tình, đúng là hiện tại em đang lừa tình khắp chốn, bỏ chút tình nơi này, ném chút tình nơi kia, đúng chất hào hoa phong nhã :>.

 

 

 

34 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 120 & 121

  1. Tiểu Quyên 03/10/2012 at 8:44 pm

    tem

  2. Tiểu Quyên 03/10/2012 at 8:47 pm

    em trạm lừa tình cho nhều vào , coi chừng sau này bị quả báo ,,,hih,i,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

    • Fynnz 03/10/2012 at 9:00 pm

      =)) coi chừng linh nghiệm

      • meme2000 03/10/2012 at 9:30 pm

        uầy…nghe có mùi….quả bá ư???? Móng ngóng, nhưng hơi đau tim.

  3. Hàn Y (Akimoto Chiaki) 03/10/2012 at 8:52 pm

    em Trạm ẻm đổi mặt nhanh thật!!!

    • Fynnz 03/10/2012 at 9:01 pm

      trong truyện này thì em ngụy trang là số 1 (ko phải là cải trang, mà là ngụy trang bản tính) :>

    • Fynnz 03/10/2012 at 9:52 pm

      phải vậy thôi, thừa hưởng từ cha và bác và chú mà😀

  4. nga130 03/10/2012 at 8:53 pm

    Các bác thương nhân tuy già nhưng không quen với lối làm ăn hiện đại chớp nhoáng của Minh Trạm nên bị dắt mũi mà chẳng thể kêu ca gì được. Bản lĩnh moi bạc của Minh Trạm về sau sẽ còn được nhắc lại nhiều lần nữa.

    • Fynnz 03/10/2012 at 8:59 pm

      hôm nay có tournament phải ko nàng? Nãy ta có ngồi đọc xem, hơi mơ hồ 1 chút, nhưng chắc là tối nay up topic để vote a ^^. Kêu gọi mn vote cho Duy 1 cái.

    • Fynnz 03/10/2012 at 9:49 pm

      có em là bác Kiền và bác Nam sống giàu có sung túc o_o, giàu càng thêm giàu, phú khả địch quốc.

  5. leo2307 03/10/2012 at 9:04 pm

    Bé Trạm làm mình bị tan vỡ cả con tim a, đúng là đàn ông, yêu và lên giường là 2 việc hoàn toàn khác nhau TT.TT Giời ạ, ức chế thì thôi rồi =(((((((

    • Fynnz 03/10/2012 at 9:47 pm

      =)) có chắc là em lên giường ko? Em chỉ là vui vẻ thôi, chứ chưa chắc là em lên giường đâu😀

      • leo2307 03/10/2012 at 10:34 pm

        Mong là được như nàng nói TT.TT Thiệt là, bé Trạm nhà này cũng “phong lưu nhất mực hồng quần” quá cơ =.,=

  6. meme2000 03/10/2012 at 9:28 pm

    Em Trạm đúng là thiên biến vạn hóa, chỗ nào cũng thích nghi được. Em lừa tình gì nữa, lừa đảo luôn r6ì ấy chứ. Đến Chu Tử Chính theo sát một bên còn bị lừa tuốt.

    • meme2000 03/10/2012 at 9:36 pm

      Nuôi luyến đồng, lần đầu tiên có tiểu thụ nuôi luyến đồng, ta bấn. Mai mốt ta sẽ đau lòng cho em vì bị em Trạm vứt bỏ!!!

      • Fynnz 03/10/2012 at 9:44 pm

        =)) ừ, em thụ này trăng hoa bay bướm trong lúc chờ đợi bạn công gật đầu, mà em thụ này cũng là người cua công -.-, tự gán cho mình cái mác chồng người ta

    • Fynnz 03/10/2012 at 9:46 pm

      =)) ai bảo tin em làm chi, bị em lừa là chịu thôi.

      • meme2000 04/10/2012 at 9:48 am

        Như vậy thì vất vả à nha. Không tin (theo) em cũng chết (như cái đám thương nhân ấy, như bác Nam ấy), tin em cũng chết…trước sau gì cũng chết…chúc các “bạn” (xung quanh em Trạm í) Sớm chết sớm đầu thai.

        • Fynnz 04/10/2012 at 2:04 pm

          =)) chết sớm đầu thai thì đời đỡ khổ.

  7. Không Tên 03/10/2012 at 9:53 pm

    Minh Trạm thật là *gian*. Em Trạm đang làm một hoa hoa công tử. Đi lừa tình khắp chốn. Bác Nam làm cha gì mà mưu tính chuyện *gái gú* cho con zậy. Khó xơi, ko phải sở thích thì đẩy cho em Trạm. =.= Thật xấu tính.

    Phương viện moi bạc Minh Trạm là bậc thầy rùi. ^^ mấy bác gian thương ngoan ngoãn mà giao bạc ra. hihi

    • Fynnz 03/10/2012 at 10:20 pm

      ờ, bác Nam chơi đểu thật -.-, ko ưng thì đá cho thằng con, ưng thì dành cho bằng được -.- (ý là nói ưng cái khác chứ ko phải vụ trai gái :D)

  8. thienthan_acquy 04/10/2012 at 3:51 am

    Ta thac mac pe ra ngoai tim nam nhan chi de noi thui hay co than thiet ko day???Ma khi do pe la cong hay thu day trui

    • Fynnz 04/10/2012 at 9:16 am

      chắc chỉ để nói thôi, bé ko có kinh nghiệm trong chuyện *xôi thịt* mà.

      Bé lúc nào cũng nghĩ mình là công cả ^^

  9. Tuptim 04/10/2012 at 10:31 am

    ai..ui…tiểu yêu tinh M.T. tu luyện sắp thành chánh quả,chuẩn bị biến thành lồ ly thiên biến vạn hóa rùi phải không..?..(vì mà sắc mặt chuyển nhanh như lật giấy )..lần này Tự Mẫn đến có ngọt ngào với M.T. không aaaa…sau giống Khương Tử Nha ngồi câu cá chờ thời quá aaa…..

    • Fynnz 04/10/2012 at 2:03 pm

      Làm hồ ly tinh từ lâu rồi mà😀

      Ừm…cũng có 1 chút chuyển biến giữa Ngụy Ninh và Minh Trạm :>, em Trạm đả động bác Ninh, chiếm lấy trái tim chồng đẹp.

    • Fynnz 04/10/2012 at 2:03 pm

      Làm hồ ly tinh từ lâu rồi mà😀

      Ừm…cũng có 1 chút chuyển biến giữa Ngụy Ninh và Minh Trạm :>, em Trạm đả động bác Ninh, chiếm lấy trái tim chồng đẹp.

  10. ixora289 04/10/2012 at 6:05 pm

    Thật ra Cảnh Nam phải vui vì Trạm thẳng thắn chứ ko dùng bộ mặt lấy lòng như với mấy sư phụ hay quan viên cùng làm việc nha, rõ là như thế chứng tỏ tình thân rồi còn gì.

    Tội em Trạm, bị đánh riết đâm ra sợ sệt, vừa nghe Cảnh Nam nói là đứng lên chuẩn bị né rồi, lúc đó lại ko ra tay, đến khi ra tay thì ném cả một cái chặn giấy to ơi là to, may là em Trạm lanh chân lẹ mắt né kịp, ko thì thời xưa mà chấn thương sọ não thì cầm chắc cái chết rồi còn đâu. Cảnh Nam thiệt là …, vậy còn chưa hết giận nữa.

    Trạm đang để ý Sở Ngôn à, chắc là nói ngoài miệng thôi bạn nhỉ, Trạm tuy mồm mép, nhưng ko có cảm giác là người lăng nhăng đâu.

    • Fynnz 04/10/2012 at 7:44 pm

      em Trạm chỉ yêu 1 người, bề ngoài lừa tình thế thôi, chứ rất chân thành, nghe em Trạm nói mấy câu với bác Ninh mà xúc động đậy dùm bác Ninh :>

  11. fox 25/12/2012 at 4:02 pm

    nàng ơi ta có thác mắc nho nhỏ là sao lúc là Vân Qúy lúc là Vân Nam

    • Fynnz 25/12/2012 at 4:11 pm

      Vân Nam và Quý Châu là 2 tỉnh nằm giáp ranh nhau, tác giả gọi chung 2 tỉnh Vân Quý là lấy chữ đầu của Vân và Quý. Còn Vân Nam vẫn là nơi đóng đô chính của Trấn Nam Vương Phủ ngay tại thành Côn Minh. Trấn Nam Vương phủ nắm giữ 2 tỉnh Vân Quý🙂. Đó là theo ta biết về địa lý của Trung Quốc, còn trong truyện ko biết có sai sót gì hay ko vì ta cũng ko nhớ lắm.

  12. shalona 06/01/2013 at 9:03 am

    Ta dám chắc MPhỉ phá nhà chồng ng ta nà, ác j má ác thế…

    • Fynnz 06/01/2013 at 10:37 am

      =)) đóng vai phản diện mà, ác thế mới đúng là nvật phản diện chứ

  13. phieudieu123 15/10/2013 at 1:42 pm

    Ta nói bé trạm đã là hồ ly từ đầu rùi bây jo bé đang tu luyện để thành Hồ ly tiên à. Mà bác ninh đã ko thik bé trạm thì bé trạm tội j phải cưỡng cầu bé cứ đi trêu hoa ghẹo nguyệt đi. Mà ta giám cam đoan là Bác nam bị đau bao tử nha, chớ khi nào ta cũng thấy bác buồn nôn kakaka

    • Fynnz 15/10/2013 at 5:31 pm

      sau này bé thành hồ ly tiên thật đó, ko phải thường đâu :>

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: