Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 128 & 129


.::Chương 128 – Phiên Ngoại (Viết Thư)::.

Minh Trạm đối với hành vi giậu đổ bìm leo trong lần đầu tiên săn thú của mình thì thật sự rất đắc chí, cứ dương dương tự đắc.

Trải qua chuyện như vậy mà chỉ vui mừng một mình thì chẳng phải là rất ích kỷ hay sao?

Ngay cả thánh nhân cũng nói một mình vui, cùng người khác vui, cái nào vui hơn?

Vì vậy Minh Trạm cố ý viết một phong thư thật dài cho Hoàng bá phụ kính yêu của hắn để chia sẻ ký ức nguy hiểm đáng nhớ này.

Trong thư Minh Trạm thuật lại chính mình lâm nguy không sợ hãi như thế nào, bình tĩnh phân tích, sau đó phóng cây chủy thủ vào động mạch cổ của lão hổ một cách chuẩn xác, rồi tiếp theo là thoát hiểm khỏi miệng hổ ra sao.

Chi tiết như thế này:

Lúc ấy ta đang cưỡi ngựa phóng như bay, gió thu hất lên mái tóc của ta, bươm bướm tung tăng, chim nhỏ xướng ca, những quả dại đỏ mọng xum xuê trên cành tựa như mã não trên ngọc trâm của mỹ nữ.

Ngay trong cảnh sắc mùa thu tươi đẹp này, từ xa xa ta nhìn thấy một con mãnh hổ sặc sỡ bất ngờ nhảy ra, mở to hàm răng đầy máu, phun ra một hơi thở quỷ dị, ngoạm lấy con dê vàng vào họng, chỉ hai ba cái liền nuốt chửng.

Không biết vì sao Phượng Cảnh Nam thấy Minh Trạm viết từng chữ từng chữ lên giấy, kết nối thành từng câu thì liền rùng mình cả người, nhịn không được mà nhắc nhở Minh Trạm, “Làm gì có chuyện con dê kia bị lão hổ nuốt sạch. Với lại lão hổ nào mà có hơi thở quỷ dị? Ngươi đang viết thành hổ yêu hay sao vậy?”

“Khoa trương, là khoa trương, phụ vương có hiểu hay không.” Minh Trạm chấm bút vào nghiên mực.

“Ngươi không phải là đang khoa trương, căn bản là đang viết một cách vô căn cứ.”

Minh Trạm không thèm bận tâm đến Phượng Cảnh Nam, tiếp tục viết:

Dê của ta!!

Con dê vàng ta cực khổ truy đuổi!!!

Lúc ấy ta vô cùng tức giận, nổi nóng đến cực điểm! Lập tức từ trên lưng ngựa bay lên không trung rồi nhảy xuống, đứng trước mặt con mãnh hổ kia, chỉ vào nó, sau đó hét lớn một tiếng, “Nghiệt súc, ngươi dám đọat dê từ trong tay ta, ngươi không muốn sống nữa có phải hay không?!”

Phượng Cảnh Nam rốt cục chịu không nổi loại buồn nôn này nữa, liền đứng dậy rời đi.

……

Phượng Cảnh Nam đi ra ngoài tắm rửa, sau khi thay y phục trở về thì đã qua nửa canh giờ, ánh nến thắp sáng án thư, Minh Trạm vẫn còn đang múa bút thành văn, tiếp tục câu chuyện truyền kỳ của hắn.

Phượng Cảnh Nam hất mái tóc ẩm ướt ra sau lưng, đi qua rồi nhìn xuống, trên bàn đặt bảy tám trang giấy đã viết xong, Minh Trạm đang viết đến:

Khi cái miệng tanh hôi kia kề sát vào yết hầu của ta, đem hơi thở tử vong bao phủ toàn thân của ta, ta tưởng là mình chết chắc rồi. Trong nháy mắt, ta nghĩ đến mẫu thân của ta, ta chết thì ai sẽ chăm sóc mẫu thân của ta đây? Còn có mụ nam nhân tỷ tỷ của ta nữa, nàng đời này làm sao có thể gả ra ngoài? Còn có Hoàng bá phụ kính yêu nhất của ta, từ biệt thiên nhai, tái kiến đã là kiếp sau! Cũng tại phụ vương của ta, kẻ đã tự tay đem lưỡi đao tử thần đến cho ta, cho dù ta có làm quỷ thì cũng phải trở về trò chuyện với hắn hằng ngày!

Phượng Cảnh Nam tức giận, “Ngươi có ý gì, vì sao lại bảo ta tự tay đem lưỡi đao tử thần đến cho ngươi? Ta biết sẽ có hổ xuất hiện hay sao?”

“Nếu không phải phụ vương bảo ta đuổi theo con dê thì làm gì xảy ra chuyện này cơ chứ?” Minh Trạm đáp lại một cách không khách khí, quả nhiên bản tính thiên vị thật sự là bẩm sinh, Minh Trạm thêm một câu, “Ta có thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho ngươi.”

Phượng Cảnh Nam nâng tay tát một cái lên đầu của Minh Trạm, Minh Trạm rốt cục câm miệng.

Bá phụ, ngài cũng biết đó, võ nghệ của ta tệ hại cỡ nào. Trong nháy mắt ta đã cảm giác được răng nanh bén nhọn của lão hổ sắp chế trụ cần cổ yếu ớt của ta, ta cơ hồ có thể nghe được tiếng răng rắc trên cổ giữa hàm răng sắc bén kia.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, tay của ta vung lên như tia chớp, chủy thủ tỏa ra hàn ý giữa trời thu ấm áp. Một khắc đó, bầu trời trong xanh bị mây đen bao phủ, bóng đêm bao trùm thiên địa, cùng với một đao sét đánh của ta, tia chớp phá vỡ thiên không, sấm sét lôi đình.

“Vương gia, cần truyền vãn thiện hay không?” Lý Tam nhẹ chân bước vào, thấp giọng hỏi.

“Không cần.” Đọc thư của Minh viết thì làm sao mà cơm với nước cho nổi.

Phượng Cảnh Nam cảm thấy Minh Trạm không phải đang thuật về chuyện hắn đả hổ như thế nào, mà hoàn toàn là cảnh tượng mà Bàn Cổ khai thiên lập địa.

Ta nằm trên mặt đất, máu tươi của lão hổ tựa như từng đóa hoa mai, nháy mắt bao phủ toàn thân của ta.

Phượng Cảnh Nam đứng bên cạnh mà hỏi, “Lúc ấy ngươi còn có thể nghĩ đến chuyện máu tươi giống như hoa mai hay sao? Còn nháy mắt bao phủ toàn thân của ngươi, đây không phải là huyết rồi, đây là trời mưa mới đúng?”

Minh Trạm đáp, “Là huyết vũ.”

Ta rõ ràng là nhìn thấy trong mắt của lão hổ hiện lên vẻ kinh hoàng, sau đó Hổ vương ngửa mặt lên trời rồi thét to một tiếng, dường như ta còn nghe thấy nó tru lên một cách không cam lòng, “Không thể nào, không thể nào, ta làm sao lại có thể chết ở trong tay một phàm nhân!?”

Phượng Cảnh Nam phun một họng trà xuống đất, khóe miệng liên tục giật giật.

Minh Trạm quay đầu nhìn Phượng Cảnh Nam, “Phụ vương đừng đứng bên cạnh mà nhìn ta viết thư nữa, phụ vương ở đây làm cho ta mất hết cả hứng viết thư.”

Phượng Cảnh Nam liếc mắt nhìn mấy trang thư trên bàn rồi thở dài, “Ngươi mất hứng mà lại có thể viết dài như vậy, nếu có hứng thì không biết giấy trong hành cung có đủ cho ngươi viết hay không nữa. Ta thấy ngươi cũng không cần phải viết thư, cứ viết thành tiểu thuyết, ta cũng đã nghĩ sẵn cái tên cho ngươi rồi, gọi là Đả hổ truyền kỳ.”

Minh Trạm chẳng biết xấu hổ mà còn hưởng ứng, “Như vậy rất hay, chẳng qua ta không có thời gian, hay là thuê hai tên tú tài ngoài phố, ta sẽ đại khái nói ra nội dung cho bọn họ, bảo bọn họ thay ta chấp bút.”

“Ngươi viết mau đi rồi còn ngủ sớm.” Phượng Cảnh Nam thúc giục.

“Ta biết rồi.”

Minh Trạm đành phải kết thúc, cắn cắn cán bút rồi nói, “Phần cuối cùng có nên đặt một câu thơ hay không nhỉ?”

“Đúng vậy đúng vậy.” Không ngờ Phượng Cảnh Nam lại hưởng ứng, “Ngươi cùng các vị đại nhân niệm thơ không ít, viết một câu cho ta xem thử.”

“Đánh chết lão hổ chỉ là thứ yếu, mấu chốt là thể hiện được sự trấn tĩnh, sự dũng cảm, tinh thần coi thường cái chết của ta.” Minh Trạm nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Phượng Cảnh Nam mà hỏi, “Phụ vương, ngài có câu thơ nào kha khá hay không?”

Phượng Cảnh Nam không thèm bận tâm đến Minh Trạm.

Minh Trạm vung bút vừa viết vừa nói, “Phụ vương cứ thúc giục ta, đành phải qua loa kết thúc, bao nhiêu tình cảm chưa dứt mà chưa thể tỏ bày hết lên trang thư cùng Hoàng bá phụ, thật đáng tiếc. Cuối cùng, kẻ bất tài này kết bằng một bài thơ: Đối mặt tử vong, ta bình thản cười to; Cung điện ma quái, dao động giữa tiếng cười; Chính là ta, tự bạch của anh hùng đả hổ; Hát vang khải hoàn ca, đem chiến thắng mang về.”

“Cái này mà gọi là thơ hả?” Phượng Cảnh Nam cảm thấy điểm tâm sáng mai cũng không cần phải ăn nữa.

“Đương nhiên là thơ rồi, cái này gọi là bạch thoại.” Minh Trạm cầm lên trang thư cuối cùng, chậm rãi thổi khô.

Được rồi, ngươi đi tắm rửa đi, nước đã chuẩn bị sẵn rồi.” Phượng Cảnh Nam bảo Minh Trạm đi tắm.

Minh Trạm biết Phượng Cảnh Nam muốn xem thư của mình, trước mặt Phượng Cảnh Nam thì hoàn toàn không có cái gì gọi là riêng tư, tuy có một chút không mất hứng nhưng vẫn nói, “Phụ vương đọc xong rồi bỏ vào phong thư dùm ta, ta phái người gửi đi.”

Đợi Minh Trạm đi rồi, Phượng Cảnh Nam mới thêm vào một câu, “Đọc thư của Minh Trạm xong, thần đệ ba bữa không ăn, không biết Hoàng huynh có đồng cảm hay không?”

Phong thư thật dày này trải qua thiên sơn vạn thủy mới đưa đến trong tay của Phượng Cảnh Kiền. fynnz.wordpress.com

Phượng Cảnh Kiền cười ha ha, khả năng chịu đựng của đệ đệ vẫn còn quá kém. Sau đó thỏa mãn Minh Trạm mà chọn ra một cái tên cho hồi ức này, gọi là Phục Hổ Ký, sau này còn cho tạo thành một hí khúc thần thoại, rất được hoan nghênh.

………

.::Chương 129 – Mất Ngủ::.

Vệ vương phi cũng không biết Minh Trạm gặp nguy hiểm, nàng nghe người ta bẩm báo Minh Trạm đã săn được một con mãnh hổ, chỉ cười cười rồi gật đầu: Lần đầu tiên Minh Trạm tham gia săn thú, đương nhiên phải có thu hoạch.

Nhưng công chúa Thanh Loan lại nói, “Thế tử điện hạ nhìn nho nhã như vậy mà không ngờ lại oai hùng đến thế.”

Ngụy phi khen tặng, “Thế tử thật sự là văn võ song toàn.” Lời này có vài phần nghĩ một đằng nói một nẻo, chẳng qua tình thế bức người, cho dù là Ngụy phi thì cũng không thể không lo lắng cho tương lai.

Dương phi cười, “Thế tử xuất chúng, được mọi người quan tâm, muốn ta nói thì những vị công tử khác cũng đều là văn võ song toàn.”

Thị nữ mang trà đến, Minh Nhã vội vàng cầm lấy một tách đưa đến cho Vệ vương phi.

Vệ vương phi mỉm cười tiếp nhận rồi nhấp một ngụm, mỉm cười nói, “Đương nhiên, hài tử phủ chúng ta đều rất khá.”

Dương phi tán dương nữ nhi của mình, Minh Phỉ nhìn sang, giữ chặt tay của Minh Nhã rồi hỏi Vệ vương phi, “Mẫu phi, khi nào chúng ta có thể ra ngoài dạo một vòng.”

“Các ngươi đều là nữ nhi yếu ớt, Minh Nhã cũng không biết kỵ xạ, dù sao cũng phải tìm một người ổn thỏa ở bên cạnh trông chừng thì mới được.” Vệ vương phi nói, “Chờ tứ ca của các ngươi quay về rồi nói sau.”

Cho dù Minh Trạm bị kinh hãi nhưng vẫn phải tháp tùng công chúa Thanh Loan.

Công chúa Thanh Loan cũng không phải kẻ không biết động não, nàng ở trong Trấn Nam Vương phủ được một thời gian, cũng có vài phần hiểu biết đối với địa vị của nữ tử, vì vậy vào buổi sáng, công chúa Thanh Loan lại từ chối lời mời của Minh Trạm, ngược lại cùng đám người của Vệ vương phi trò chuyện.

Minh Trạm không chỉ dẫn công chúa Thanh Loan đi, mà còn có cả Minh Phỉ và Minh Nhã, Minh Nhã nhát gan, ngay cả kéo cung cũng không nổi, bất quá chỉ là ngồi trên lưng ngựa góp vui mà thôi, trong khi thái độ của Minh Phỉ đối với Minh Trạm lại có một chút kỳ lạ.

“Tứ ca có nhớ câu thơ này hay không, gọi là vãn cung đương vãn cường, dụng tiến đương dụng trường .” Minh Phỉ nhìn về phía Minh Trạm một cách đầy thâm ý, chờ câu trả lời của Minh Trạm. (Giương cung phải cung cứng, dùng tên phải tên dài – thơ Đỗ Phủ)

Minh Trạm cười cười, “Tam muội luôn có tài văn chương.”

“Đây cũng không phải do ta làm được.” Minh Phỉ tự giễu, đơn giản hỏi thẳng, “Tứ ca có đi đến Bắc Kinh chưa? Thượng Hải thì sao? Tô Hàng Nhị Châu? Mỹ? Hàn Quốc? Nhật Bản?”

Minh Trạm chưa mở miệng thì Minh Nhã đã kinh ngạc trước, nói một cách tán thưởng, “Tam tỷ, tỷ đang nói cái gì vậy? Vì sao ta chẳng biết cái nào hết?”

“Ta cũng không biết.” Minh Trạm tiếp lời.

Sau giờ ngọ, Vệ vương phi nghe nói Lâm Trung Lương của Nội Vụ tư bị trách phạt, nàng lập tức cau mày, khi cuộc săn bán chấm dứt thì liền vội vàng phân phó nội thị thỉnh Minh Trạm đến, hỏi hắn một phen, “Có bị hoảng sợ hay không?”

Minh Trạm tuyệt đối không thừa nhận, ngược lại ba hoa thổi phồng, “Mẫu thân không biết con hổ kia đâu, nó còn cao hơn cả con trâu, đôi mắt còn to hơn cả nắm đấm của ta nữa, rống một tiếng là mọi người đều phải nhũn chân, phì một hơi có thể làm bụi bay mù mịt tứ phía….”

Vệ vương phi cười đến rung mình, vội vàng khoát tay chặn lại, “Ngươi nói với ta là được rồi, đừng đi ra ngoài nói như vậy.” Kéo Minh Trạm lại rồi nói, “Những chuyện như vậy là khó tránh khỏi, bất quá đụng đến đao đao kiếm kiếm thì bản thân mình phải để ý một chút.”

“Nhi tử biết rồi.” Minh Trạm nói, “Mẫu thân, khi nào thì Minh Kỳ trở về?”

Vệ vương phi thở dài, “Nếu thuận lợi thì có lẽ phải chờ đến tất niên.”

Vào ban đêm, Minh Trạm ăn thịt hổ nướng.

Yến hội sớm kết thúc, bất quá mọi người đều biết yến hội là nơi không thể điền đầy bụng, cho nên Minh Trạm cần thêm cơm, Phượng Cảnh Nam cũng dùng vài đũa.

Ăn uống xong, Minh Trạm chuẩn bị về phòng thì nghe Phượng Cảnh Nam nói, “Hôm nay ngươi cùng ta nghỉ ngơi, có vài công văn cần phải phê duyệt.”

Minh Trạm rầu rĩ không vui, nhưng cũng không thẳng thắn từ chối mà chỉ ngáp dài, “Hôm nay ta bị kinh hãi, có chút mệt mỏi.”

“Vừa cơm nước xong, phải tiêu thực.” Phượng Cảnh Nam bổ sung một câu, “Chỉ có vài tờ thôi.”

Chỉ vài tờ của Phượng Cảnh Nam lại làm cho Minh Trạm bận đến nửa đêm, từ khi phát hiện ra công cụ lao động giá rẻ này thì Phượng Cảnh Nam cũng vui vẻ để cho Minh Trạm phân ưu, kỳ thật Minh Trạm có một chút thói quen không tệ, tỷ như hắn sẽ không trực tiếp quyết định, có chuyện thì sẽ cùng Phượng Cảnh Nam thảo luận, “Ta phát hiện cách hành văn của Dương tướng quân rất có ý tứ, đoạn đầu thì rất ra dáng, đoạn giữa thì nói năng lung tung, đoạn sau thì ca tụng công đức.”

“Ừm, Dương Ánh Huy tứ thư ngũ kinh đều không học đủ. Đoạn đầu và đoạn sau nhất định là do người khác viết thay, đoạn giữa chính là hắn tự mình viết.” Phượng Cảnh Nam nói, “Chuyện này cũng chẳng có gì kỳ lạ, bao nhiêu năm nay hắn đều như vậy.”

Minh Trạm cười cười, “Dương tướng quân phản ứng rất nhanh, hiện tại đã có tin thắng trận.”

Phượng Cảnh Nam lại không cho là đúng, “Nếu là tin thắng trận thì ngươi nên nói vài câu dễ nghe để cổ vũ hắn một chút.”

“Ừm, bất quá khu mậu dịch bên kia phải xây tân thành xong đã.” Minh Trạm cười cười, “Ta sẽ phái một quân đội đóng quân ở tân thành, cam đoan sự an toàn của tân thành, nếu muốn khu mậu dịch hoạt động lâu dài thì hòa bình phải là trụ cột.” fynnz.wordpress.com

Phượng Cảnh Nam nhịn không được mà phun vài câu, “Tuy rằng ta không tận mắt nhìn thấy tân thành, chẳng qua cũng là ngươi tổng cộng tiêu tám vạn lượng bạc, có lẽ quy mô hữu hạn. Vậy ngươi tính phái bao nhiêu người đóng quân ở tân thành?”

“Ít nhất ba ngàn người.” Minh Trạm nói, “Phụ vương cũng biết hiện tại quy mô ở khu mậu dịch không lớn, bất quá người Tây Tạng có thể tiến vào tân thành thoải mái, nhưng nếu muốn tiến hành buôn bán trong khu mậu dịch thì phải được chứng thực thân phận, nói như vậy, Tân Thành cũng xem như là một cửa ngõ, binh lính nơi đó phải được thiết lập nghiêm ngặt. Dù sao chúng ta cũng không hy vọng người Tây Tạng thông qua tân thành mà tùy tiện tiến vào Vân Nam”

“Ngươi hỏi Dương Lộ trên tấu chương, bảo hắn đề cử vài người.”

“Không bằng thỉnh Dương tướng quân quay về Côn Minh một chuyến.” Minh Trạm hạt bút xuống, thản nhiên mở miệng, “Ta muốn gặp hắn một lần.”

Phượng Cảnh Nam suy nghĩ một chút, “Vậy thì chờ đến tất niên đi.”

“Quá muộn, binh lính đóng quân phải chọn lựa từ những người dưới trướng Dương tướng quân, dù sao hiện tại công chúa Thanh Loan đang ở Côn Minh, thỉnh Dương tướng quân mau chóng trở về một chuyến.”

“Dương Lộ vừa có tin chiến thắng, theo thói quen của hắn, đánh rắn không chết sẽ để lại hậu hoạn, mấy ngày nay nhất định hắn đang bận rộn chuyện sào phỉ.”

“Không sao, ta phát công văn xuống trước. Muốn ta nói thì việc hắn rời đi một quãng thời gian cũng tốt. Chuyện biên ải ở Vân Nam và Tây Tạng, ta đoán cũng có thể đoán được mười mươi.” Minh Trạm cười, “Nơi đó cũng không quá giàu có, đám sào phỉ cũng chỉ là cầu tài. Trước kia khi khu mậu dịch ở biên ải Tây Tạng bị cấm thì bọn họ đem một ít sản vật Vân Nam buôn lậu đến Tây Tạng, thu lợi xa xỉ. Mậu dịch mở cửa, bạc thu được từ giao dịch trà mã so với năm rồi còn nhiều hơn ba phần, huống chi là bọn họ?”

Phượng Cảnh Nam nói, “Xem ra ngươi đã tự mình hiểu rõ.”

“Một chút thôi, dù thế nào cũng không như phụ vương.” Minh Trạm lộ ra nụ cười xấu xa, “Giống phụ vương, hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay, thật là oai phong, ngài có thể bí mật hành sự, trên không cáo phụ mẫu, dưới không cáo thê nhi, chậc chậc…”

Phượng Cảnh Nam không hề bị ảnh hưởng bởi những lời này của Minh Trạm, vẻ mặt chính trực, “Thân là thế tử của Trấn Nam Vương phủ, quy củ mà ngươi đã học đâu rồi?”

Minh Trạm lại hừ lạnh một cái, tỏ ra vẻ bất mãn.

Ở trước mặt của Minh Trạm mà nói ba hoa chích chòe cũng chỉ vô dụng, thứ mà tiểu tử này muốn rất thực dụng, Phượng Cảnh Nam không muốn mất hòa khí với Minh Trạm, chỉ đành nói, “Ngươi giải quyết chuyện thuế muối trước đi rồi hẵng nói chuyện khác với ta!”

Minh Trạm trừng lớn mắt một cách không phục, Phượng Cảnh Nam cho hắn một cái tát, “Được voi đòi tiên! Phê tấu chương nhanh lên, có một chút chuyện mà cũng xử lý không được, ngươi còn mặt mũi gì mà đòi người này người kia! Người có thể diện chẳng nói được như ngươi đâu!”

“Phụ vương cứ da mặt dày giống ta là được rồi!” Minh Trạm cãi lại.

Phượng Cảnh Nam bóp miệng Minh Trạm, Minh Trạm quát to một tiếng,xoay tay dùng bút lông vẽ hai đường trên mặt của Phượng Cảnh Nam, còn cười hề hề, “Ôi chao ôi chao, không phải cố ý, đại nhân như phụ vương nên khoan hồng độ lượng, tuyệt đối đừng so đo với ta nha.”

Phượng Cảnh Nam cảm thấy việc nhịn không đánh Minh Trạm thật sự là rất khó.

Minh Trạm tắm rửa xong xuôi, luôn mồm oán giận, “Phụ vương thật là, chỉ vui đùa vài câu mà thôi, phụ vương cứ không chịu nổi bị đùa như vậy, xem đi, mông của ta bị đạp đến sưng lên cả rồi đây này.” Khi tắm hắn cố ý sờ sờ.

Phượng Cảnh Nam bị hắn làm phiền đến hoa cả mặt, bèn đuổi người, “Quay về phòng của ngươi mà ngủ đi.”

“Ta muốn quay về lắm chứ, Nguyễn thị đang chờ ta ôm nàng đây này, nhưng nếu để nàng nhìn thấy trên mông của ta có hai dấu chân to đùng thì mất mặt chết đi được.” Minh Trạm lộ ra bản mặt xem thường, đá văng đôi hài rồi leo lên giường, xốc chăn đắp mình rồi nằm xuống, “Phụ vương nghĩ là ta thích nằm ngủ chung với phụ vương à?”

“Gian ngoài còn cái giường kìa, tuy hơi nhỏ một chút, dù sao ngươi cũng thấp, cũng nằm vừa đủ.”

“Ta không đi đâu, giường đó dành cho bọn nha đầu ngủ mà.”

Minh Trạm nằm trên giường, quá nửa đêm mà vẫn ngủ không được, nghiêng người nhìn Phượng Cảnh Nam nói, “Thật sự là kỳ lạ, trước kia cứ đến lúc này thì ta đều ngủ ngon lành, hôm nay lại chẳng hề buồn ngủ.”

“Chẳng phải lúc ngươi phê công văn cứ ngáp mấy cái liên tục hay sao?”

“Đó là ta giả vờ.” Minh Trạm nói một cách vô liêm sỉ, “Vốn là đến đây nghỉ ngơi mà, có ai thích tăng ca ban đêm đâu?”

“Mau ngủ đi.” Phượng Cảnh Nam nói một câu.

Minh Trạm chống tay đỡ đầu, nương ánh trăng ngoài cửa sổ mà nhìn dung nhan khi ngủ của Phượng Cảnh Nam, tán thưởng nói, “Dung mạo của Phụ vương thật khá.”

Phượng Cảnh Nam không bận tâm, Minh Trạm lại càng được nước làm tới, vươn ngón tay sờ sờ sóng mũi của Phượng Cảnh Nam, ca ngợi, “Mũi vừa cao vừa thẳng…” Lại đi sờ mặt của người ta, “Ta cảm thấy ánh mắt của phụ vương không đẹp như của ta, người ta nói, ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, tâm hồn của ta tuyệt đối tốt hơn của phụ vương.”

“Câm miệng đi.”

“Nói chuyện với ta một chút đi!” Minh Trạm đưa tay bịt mũi của Phượng Cảnh Nam, tay còn lại thì bụm miệng. Phượng Cảnh Nam cho dù là người chết thì cũng phải sống dậy mà mắng to, “Có phải ngươi lại ngứa da hay không?”

Minh Trạm nói một cách đáng thương, “Ta thật sự không buồn ngủ mà.”

Bàn tay của Phượng Cảnh Nam ngứa ngáy khó chịu, bất quá hắn phải kiềm chế chính mình, tuy rằng cái tên này thật khiến người ta chán ghét, nhưng dù sao cũng không thể đánh chết nhi tử, Phượng Cảnh Nam cố gắng nhịn xuống ước muốn được đánh chết Minh Trạm, lạnh lùng nói, “Nhắm mắt lại, đừng nhiều lời, nửa canh giờ là sẽ ngủ được.”

Minh Trạm im lặng trong chốc lát, ba hồn bảy vía của Phượng Cảnh Nam gần chìm vào mộng đẹp thì loáng thoáng cảm thấy có cái gì đó đang phun hơi trên mặt mình, cảm giác bán mê bán tỉnh này thật sự khó chịu, giống như bị bóng đè, Phượng Cảnh Nam vung tay lên, bộp một phát, chợt nghe vang lên tiếng kêu như sói tru “Ôi chao!!!” Minh Trạm ôm một nửa khuôn mặt, đã ngồi dậy, mở to mồm rống giận, “Mắc mớ gì mà phụ vương lại đánh người ta!”

Phượng Cảnh Nam bị Minh Trạm làm giật mình, trợn mắt nhìn lên, cau mày nói, “Ta lỡ tay, ngủ đi, đêm hôm khuya khoắc mà hô to gọi nhỏ cái gì.” Xoay người ngủ tiếp.

Minh Trạm tràn đầy oán niệm, vì sao hắn lại mất ngủ cơ chứ, vì sao hắn có thể mất ngủ cơ chứ?

Trằn trọc đến tận canh ba thì Minh Trạm mới mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, bất quá hắn nằm mơ.

Thân thể hơi nóng lên, Minh Trạm có thói quen sờ thứ bên cạnh, bèn ôm lấy người bên cạnh mà cọ cọ, chân gác lên, nỉ non rầm rì, “Tư tư, tư tư….” Một bàn tay tiến vào xoa nắn, đây là lần đầu tiên Phượng Cảnh Nam bị người ta sỗ sàng như vậy, hắn bị Minh Trạm làm cho sởn cả gai ốc, trực tiếp nắm lấy tay của Minh Trạm, hung hăng tát xuống mông của Minh Trạm một cái, Minh Trạm bị giật mình tỉnh giấc, Phượng Cảnh Nam nghiến răng nghiến lợi, hận không thể ăn tươi nuốt sống Minh Trạm, nghiến răng nói, “Ngươi bị lên cơn gì vậy?”

Minh Trạm nửa tỉnh nửa mê, “Hả? À.” Nói thầm, “Thảo nào mà lại cứng như vậy.” Đứng lên, lướt qua người của Phượng Cảnh Nam, xuống giường đi tiểu, thuận tiện giải quyết vấn đề sinh lý.

Đợi Minh Trạm quay lại, Phượng Cảnh Nam chết sống cũng phải đuổi Minh Trạm ra gian ngoài.

Minh Trạm không cho là đúng, “Đều là nam nhân cả, ta ngủ mê nên nhận lầm phụ vương, nếu không, phụ vương mà bắt ta sờ thì ta cũng chẳng chịu sờ đâu! Nếu phụ vương cảm thấy bị thiệt thòi thì ta để phụ vương sờ lại là huề.”

“Bớt nói sàm đi, đi ra ngoài.”

“Phụ vương không cho ta ngủ, ngày mai ta sẽ rêu rao ra ngoài.” Minh Trạm nói, “Dù sao ta cũng không sợ mất mặt, phụ vương có sợ hay không?”

Rốt cục Minh Trạm chiếm được một chỗ, vấn đề sinh lý đã được giải quyết, khiến cho Minh Trạm ngủ đặc biệt ngon, trong khi Phượng Cảnh Nam lại bị mất ngủ cả đêm.

………..

P/S: Làm như võ tòng đả hổ vậy =)) =)). Mình đọc còn muốn ói nữa nè, nói chi bác Nam. Mà -.- em Trạm nằm mơ thấy cái gì vậy nè.

47 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 128 & 129

  1. thienthan_acquy 11/10/2012 at 1:05 am

    Pé thích a Ninh sao ngủ mơ lại là nguyễn thần tư vậy nè????

    • Fynnz 11/10/2012 at 3:38 pm

      =)) vậy nó mới độc.

  2. Ruacon 29/01/2013 at 12:02 am

    Haha , cười chết mất!!!

    • Fynnz 29/01/2013 at 4:51 pm

      :> hài mà

  3. Riey 07/05/2013 at 10:38 am

    Cười đến tắt thở😀😀😀
    Ngôn ngữ văn chương của bạn Tram thật vô cùng phong phú, phong phú vô đối😀😀😀

    • Fynnz 07/05/2013 at 11:15 am

      😀 nhiêu đây xi nhê gì.

  4. conghungds 25/05/2013 at 10:16 am

    =)) Ta cười chết mất =))

  5. rynie1398 26/07/2013 at 11:58 pm

    Công nhận da mặt em Trạm còn dày hơn cả cái mo nữa
    Mà mỗi lần hai cha con Cảnh Nam,Minh Trạm quánh nhau là ta lại mắc cười mà.Đúng là oan gia,nhưng mà dễ thương phết

    • Fynnz 27/07/2013 at 12:50 pm

      2 bạn ấy bị bệnh SM phụ tử nặng😀

  6. Chianj37 02/08/2013 at 9:15 pm

    ối zời, em học chuyên toán mà văn chương cũng lai láng gớm, gớm đến mức ta tí phun nước vào màn hình

    • Fynnz 02/08/2013 at 10:45 pm

      nhiêu đây là bình thường, sau này mới khủng khiếp, tăng cấp😀

  7. phieudieu123 15/10/2013 at 2:49 pm

    Ta đọc chap này àm cười bò nha, khâm phục cho cái sự vô sỉ của bé tram, mặt càng ngày càng dày. Phải cho bé đi viết truyện liêu trai kìa hahaha. Bé và bác nam ngày càng dễ thương nha, chịu ko nổi 2 cha con nhà này

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: