Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 138 & 139


.::Chương 138 & 139 – Hại Cha::.

Minh Trạm đến đế đô đã là mùng một tháng năm, thời tiết hơi nóng.

Phượng Minh Tường và Phượng Minh Thụy dẫn theo Lễ bộ quan viên đến nghênh đón, trước kia cho dù Minh Trạm được phong làm thế tử, khi nghênh đón hắn thì cũng không cần hoàng tử đích thân xuất mã, chẳng qua hôm nay không thể so với trước kia, phụ thân của người ta là tuân theo thánh chỉ của lão tử nhà ngươi mà tùy giá, tháp tùng chẳng bao lâu thì lại đi Tây thiên, Trấn Nam Vương phủ khó tránh khỏi sẽ hỏi cho đến tột cùng.

Vì vậy nghênh đón Minh Trạm cũng phải phô trương hơn ngày xưa một chút.

Đường huynh đường đệ gặp lại, đều là lúc không biết tung tích của lão phụ thân, cũng không thể tươi cười chào đón, không khí có một chút khẩn trương, Phượng Minh Tường nói trước, “Trạm đệ vất vả rồi.”

“Phiền nhị vị hoàng huynh ra nghênh đón, thật làm tổn thọ Minh Trạm.”

Minh Trạm phân phó đội ngũ của mình về phủ đệ của Trấn Nam Vương phủ ở đế đô trước, sau đó dắt theo một nhóm người hầu cùng hắn và Minh Liêm đi thỉnh an Ngụy thái hậu.

Trên đường Minh Trạm nhẹ giọng hỏi ngự giá có tin tức gì hay không.

Ngụy thái hậu vẫn như trước, chẳng qua hai nhi tử của lão thái thái đều đang mất tích, tinh thần không thể so với trước kia, nhìn già hơn rất nhiều. Bất quá trong cung chăm sóc hợp lý cho nên thân mình trông vẫn còn khỏe mạnh. Nay thấy Minh Trạm và Minh Liêm thì lại nghĩ đến nhi tử mệnh khổ của mình, nhịn không được mà khóc rống lên.

Minh Trạm và Minh Liêm vội vàng khuyên nhủ một hồi, Ngụy thái hậu không chỉ thương tâm vì nhi tử, nay nhi tử bặt vô âm tín, trong triều chưa lập thái tử, tầm quan trọng của Thái hậu bất ngờ được đề cao, mỗi ngày có bảy tám nhóm người đến trò chuyện thâm tình với nàng. Nếu đổi lại là người có ý đồ lộng quyền thì e rằng đã sớm cười to.

Ngụy thái hậu thì không có bản tính như vậy, mặc dù bà ta có một chút tư tâm, bất quá chỉ vì muốn giúp đỡ bên ngoại của mình mà thôi, những chuyện quốc gia đại sự thì Ngụy thái hậu nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, nhớ lại những năm cuối của tiên đế, khi ấy tình cảnh đúng là phong sương đao kiếm, nhưng hiện tại thì lão thái thái không hề lo lắng cho chính mình, bất luận tôn tử nào của nàng lên ngai vàng thì nàng cũng đều trở thành Thái hoàng thái hậu, càng thêm tôn quý. Nhưng mà những năm cuối của tiên đế, mười nhi tử chỉ còn lại ba nhi tử, kết quả thảm thiết như thế nào. Mỗi lần nghĩ đến đây thì tâm can của Ngụy thái hậu lại sôi sục một hồi, cho dù là ai đến nói thì lão thái thái vẫn tuyệt đối không chịu hé mồm đối với chuyện lựa chọn thái tử.

Sau này vẫn là Ngụy Ninh đề nghị Ngụy thái hậu, “Thỉnh Minh Trạm đến đế đô đi.”

“Hắn ư?” Trong lúc nhất thời Ngụy thái hậu thật không nhớ đến Minh Trạm, tôn tử ưa thích của nàng không có tên của Minh Trạm.

“Cô cô, Minh Trạm là thế tử được triều đình sắc phong, là người thừa kế Vương phủ, dù sao nhị biểu ca cũng tháp tùng thánh giá mà xảy ra chuyện, luận về tình về lý thì cũng phải nói với hắn một tiếng.” Ngụy Ninh nói, “Nay trong triều rất hỗn loạn, tranh chấp liên tục nảy sinh, nếu cứ tiếp tục kéo dài thì sẽ gây nên đại họa. Cô cô có nhớ năm xưa hay không, nhị biểu ca làm thế tử trước, sau đó là Hoàng thượng làm thái tử….”

Ngụy thái hậu nắm chặt cổ tay của điệt tử, hoảng sợ nói, “Nhưng mà ta không thể hàng phục tên tiểu tử Minh Trạm kia, kêu hắn đến đây thì coi chừng chúng ta sẽ bị hắn cắn ngược.”

“Cô cô, ta tạm thời không muốn tranh cãi nữa, cô cô là tổ mẫu ruột thịt của hắn.” Ngụy Ninh ôn hòa nói, “Trong triều đã có người đề nghị thỉnh thế tử đến đế đô, huynh đệ Minh Lễ dù sao cũng không phải là đích tử.”

Một chữ đích đâm trúng tâm bệnh của Ngụy thái hậu, khóe môi liền rũ xuống, sau một lúc lâu mới nói, “Minh Lễ cũng chỉ kém một bước mà thôi.”

Ngụy Ninh bị dọa đến mức toát cả mồ hôi lạnh, vội vàng khuyên nhủ, “Cô cô, tuyệt đối tuyệt đối không thể có suy nghĩ này. Vĩnh Ninh Hầu phủ cũng có công lao, Minh Trạm vừa mới thành thân với công chúa Tây Tạng, còn có Bắc Uy Hầu phủ, quý phủ của Kính Mẫn đại công chúa, tất cả đều là nhạc gia của Minh Trạm, cô cô mà động hắn một chút thì những người này chịu để yên hay sao? Còn nữa, Vệ vương phi đang ở thành Côn Minh, nàng chỉ có một nhi tử, chúng ta mà động vào Minh Trạm thì nhị tỷ nhất định là không có đường sống.”

 “Nàng dám!”

“Nàng làm sao mà lại không dám?” Ngụy Ninh lạnh lùng nói, “Cô cô, tuy người ta nói rằng hổ dữ không ăn thịt con, nhưng năm xưa Lệ thái tử lại chết trong tay của Phương hoàng hậu. Vệ vương phi là điệt nữ của Phương hoàng hậu, thuở nhỏ lớn lên trong cung, chuyện gì mà nàng chưa thấy qua? Bức nàng nổi giận thì có chuyện gì mà nàng ta làm không được! Còn có Minh Kỳ, tay nắm binh quyền, chiếm cứ một phương, cô cô động vào bào đệ của nàng thì nàng há có thể chịu để yên, cho dù Minh Lễ ngồi trên Vương vị thì ngài có thể yên tâm để hắn quay về Côn Minh hay sao? Đến lúc đó sẽ hỗn loạn, tìm nguồn gốc căn nguyên, cho dù là cô cô cũng sẽ bị triều thần nghi ngờ. Ngài hiền đức cả đời, cần gì phải vì Minh Trạm mà phá hủy thanh danh nhiều năm như vậy?”

Ngụy thái hậu còn có một tâm bệnh, mặc dù đã ngồi trên địa vị thượng đẳng nhưng mỗi khi nghĩ đến Phương hoàng hậu thì bà ấy vẫn không rét mà run. Lúc trước Ngụy thái hậu chỉ là một cung nữ trong Khôn Ninh cung, Phượng hoàng hậu khi ấy đã là quốc mẫu, cao quý tao nhã, không cần nói cũng hiểu. Nếu Ngụy thái hậu không phải cung nữ tâm phúc của Phương hoàng hậu thì nhất định không thể hầu hạ được tiên đế, Ngụy thái hậu thật sự đã xem quá đủ bản lĩnh cài bẫy giết người của Phương hoàng hậu.

Vệ vương phi cũng do đích thân Phương hoàng hậu dạy dỗ, nhớ rõ khi ấy nhị hoàng tử vừa lộ ra tài hoa thì đã làm cho Lệ thái tử tức giận. Vệ vương phi cùng Phương hoàng hậu chơi cờ, Ngụy thái hậu hầu hạ trà nước, Phương hoàng hậu thở dài, “Có câu thục nói khó, khó tựa lên trời xanh. Lý đại nhân muốn đến Thục trung nhậm chức tuần phủ, khiến người ta phải bận lòng.”

Vệ vương phi cầm lấy vài con cờ trắng, thản nhiên nói, “Thượng có thiên đường, hạ có Tô Hàng. Hôm kia nghe a di nói, chức vị tuần phủ Chiết Giang vẫn còn thiếu, Lý đại nhân dù sao cũng là cữu cữu của nhị hoàng tử, phái đến thâm sơn núi cốc cũng hơi uất ức.”

“Ngươi cũng dám góp ý nữa ư?” Phương hoàng hậu cười nhàn nhạt, “Nhân vật ở Thục trung đều là tuấn tú, phong cảnh nơi đó rất khác biệt, cũng không thể xem là thâm sơn núi cốc.” Bất quá lão Vĩnh Ninh Hầu từng liên tục đảm nhận chức vị Tổng đốc Chiết Giang rất nhiều năm, đã ăn sâu bén rễ nơi đó, đương nhiên không cần nhắc đến.

Khi đó ngay cả Tô Hàng Thục Trung ở đâu mà Ngụy thái hậu cũng không biết, nàng chỉ nhớ Hoàng hậu nương nương thích trà hương, Vệ gia tiểu thư chỉ thích Thiết Quan Âm….Cho đến ước chừng một năm sau, nhị hoàng tử cầu tình cho cữu cữu thì bị tiên đế răn dạy. Vẫn là Phương hoàng hậu ra mặt bảo vệ tánh mạng của Lý đại nhân….Còn chuyện sau đó như thế nào thì Ngụy thái hậu cũng không rõ. Chẳng qua trong cung không còn nghe ai nói nhị hoàng tử có tài hoa như thế nào nữa, mà ngược lại là nhị hoàng tử chỉ thích chơi tranh hoa và chim chóc, nghe phu tử giảng bài nhưng lại mang theo cái lồng chứa con vẹt, phu tử niệm một câu, con vẹt kia nhái lại một câu, làm cho đám phu tử tức hộc máu, sau đó tiên đế đã trách phạt nhị hoàng tử như thế nào…

Năm đó nhị hoàng tử cũng là một trong những hoàng tử mà tiên đế yêu cầu phải giữ lại, nay đã là Phúc thân vương.

Chính là bắt đầu từ khi đó thì Ngụy thái hậu luôn đối xử cẩn thận với Vệ vương phi, Khi ấy Ngụy thái hậu cùng vài tiểu cung nữ thân quen lén lút nói thầm, bảo rằng Vệ gia tiểu thư tương lai nhất định sẽ được phối hôn cho thái tử.

Nhưng Vệ vương phi cách tiểu thái tử bảy tám tuổi, tuyệt đối không xứng đôi. Rồi sau đó Phương hoàng hậu vì thái tử mà chọn tiểu thư của Tĩnh Quốc Công làm chính thê.

Nay Ngụy thái hậu đã trải qua đủ loại thế sự thì mới phát hiện ngay từ đầu Phương hoàng hậu đã cố ý để cho Vệ vương phi tiếp xúc với chính sự, chẳng lẽ là vì lập sẵn một nước cờ đối với Trấn Nam Vương thế tử tương lai ư?

Đúng rồi, hiện tại nghĩ đến mới nhớ, tiền Trấn Nam Vương vô tự, tiên đế đề cập đến chuyện cho nhi tử làm con nối dõi, tiền Trấn Nam Vương lại không quyết định rõ ràng, bởi vì chuyện này mà tiên đế đã từng phàn nàn với Phương hoàng hậu.

Hai mươi mấy năm sau Ngụy thái hậu hoàn toàn tỉnh ngộ, thảo nào, thảo nào Vệ thị lại nhập chủ Trấn Nam Vương phủ!

Nghĩ đến chuyện cũ, Ngụy thái hậu lại cáu giận không thôi, bà ta thở dài, “Thật giận năm đó ta vô năng, để cho nhị biểu ca của ngươi chịu uất ức nhiều năm như vậy.”

Cho dù Ngụy Ninh rất nhạy bén nhưng cũng đoán không ra những lời này của cô cô là có ý gì.

Nước cờ mà Phương hoàng hậu bố trí hai mươi năm trước, đến nay Ngụy thái hậu mới có thể thông suốt, chẳng qua lúc trước nàng không thể làm chủ việc này, cho đến bây giờ Vệ vương phi đã sớm bước vào Trấn Nam Vương phủ nhiều năm rồi, lại sinh được một nam một nữ, đích tử được phong làm thế tử. Ngụy thái hậu muốn thanh toán nợ cũ nhưng cũng không biết tính từ đâu, đành phải than thở một tiếng, “Ngày sau nhất định không thể để cho độc phụ như vậy bước vào cửa.”

Ngụy Ninh càng không biết gì để nói, trong khi Ngụy thái hậu đã nói tiếp, “Gọi nhị hoàng tử, tam hoàng tử, tứ hoàng tử lại đây, ngũ hoàng tử còn nhỏ, cứ để hắn an tâm học hành đi.”

Như thế mới có chuyện Minh Trạm nhập đế đô.

Ngụy thái hậu nhìn thấy Minh Trạm thì cũng có một chút hẹp hòi của chính mình. Một câu của Ngụy Ninh đã thức tỉnh Ngụy thái hậu, đối với Ngụy thái hậu thì đột nhiên mất hai nhi tử đã làm cho nàng thương tâm muốn chết. Còn đối với Minh Trạm là thân phụ tháp tùng thánh giá một đi không trở lại.

Trấn Nam Vương phủ lợi hại như thế nào thì Ngụy thái hậu cũng biết một chút, bản thân khóc rống một trận đã đời, cậy già lên mặt, dù sao Minh Trạm cũng không tiện đòi tổ mẫu phải đền phụ thân cho hắn.

Kỳ thật là Ngụy thái hậu suy nghĩ quá nhiều.

Tổ tôn ôm đầu khóc rống một trận, Minh Trạm chỉ hỏi tin tức hiện tại, khuyên giải an ủi Ngụy thái hậu vài câu, cũng không tìm Ngụy thái hậu để đòi người.

Sau một lúc khóc lóc, Minh Trạm uống nửa tách trà nhỏ, thấy bọn người Phượng Minh Lan đã ở, hắn giương đôi mắt đỏ lên rồi nói, “Hoàng tổ mẫu suốt ngày ở trong cung, cũng không biết nhiều chuyện bên ngoài. Nay vài vị Hoàng huynh đều ở, nhớ ngày đó, khi còn bé ta đã đến đế đô rồi lưu lại trong cung, Hoàng bá phụ đối đãi với ta còn thân thiết hơn cả với chư vị Hoàng huynh. Ta kính Hoàng bá phụ cũng như kính phụ vương của mình, chẳng qua không ai ngờ đang yên đang lành mà lại xảy ra chuyện như vậy. Từ khi nhận được công văn ở đế đô thì trong lòng của ta không có nửa khắc an bình. Chỉ có thể qua loa xử lý mọi việc ở Trấn Nam Vương phủ rồi lập tức cùng tam ca đến đế đô. Chẳng qua hiện tại rốt cục đã xảy ra chuyện gì thì còn phải thỉnh các hoàng huynh cho chúng ta tin tức chính xác.”

Không chờ người mở miệng, Minh Trạm đã đứng dậy nói, “Hoàng tổ mẫu cả ngày lo lắng, chúng ta làm tôn tử không thể phân ưu đã là bất hiếu, cũng không tiện ở đây quấy nhiễu Hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi. Nhị hoàng huynh, không bằng chúng ta đi ra ngoài nói đi.” Lại khách khí hỏi một câu, “Còn phải thỉnh Hoàng tổ mẫu cho phép nữa?”

Cho nên mới nói, Ngụy thái hậu căn bản là lo lắng uổng công, Minh Trạm làm gì mà lại vô cớ gây rối và không chịu tìm hiểu rõ ngọn nguồn thị phi, hắn rõ ràng là đang nhượng bộ.

Nay rất nhiều triều thần gia quyến có chuyện gì đều tìm Ngụy thái hậu để quyết định, đủ loại tán dương làm cho Ngụy thái hậu hơi choáng váng, nghĩ rằng chính mình cũng có một chút tài cán, vì vậy đối với hành vi né tránh của Minh Trạm thì bà ta cảm thấy không quá thoải mái, thầm nghĩ, cái tên câm này khi biết nói chuyện còn lanh lợi hơn cả người bình thường, nhưng dù sao cũng không tiện ngăn cản, đành để Minh Trạm rời đi.

Phần lớn mọi người chỉ nghe nói tính tình của Minh Trạm chứ chưa từng tận mắt chứng kiến.

Nhưng huynh đệ Phượng Minh Lan thì đã tận mắt chứng kiến, Minh Trạm muốn nói chuyện riêng thì huynh đệ bọn họ khó tránh khỏi mà âm thầm kêu khổ, sợ hắn gây ra chuyện gì bất thường, làm cho mọi chuyện ầm ĩ. Nếu Minh Trạm lăn lộn dưới đất đòi phụ thân thì mọi người cũng hết cách.

“Không dối gạt mấy vị hoàng huynh, bên kia ta cũng có người truyền tin, bảo là mùng ba tháng tư Hoàng bá phụ và phụ vương cùng nhau mất tích.” Minh Trạm thở dài, “Đây thật sự là chuyện kỳ lạ, nhưng lại là sự thật, nói ra thì làm sao có thể khiến dân chúng tin tưởng cho được? Chúng ta phải tự ngẫm lại, xung quanh có ngót nghét một vạn thị vệ vậy mà lại làm mất Hoàng thượng và Vương gia? Thật là nực cười. Không từ mà biệt, sử sách phải ghi lại như thế nào đây, năm đó tháng đó ngày đó, trong đại doanh hành cung, giữa trăm ngàn người, Hoàng đế và thân Vương mất tích một cách ly kỳ? Chúng ta sẽ bị hậu nhân cười cho muối mặt.”

Phượng Minh Lan thật không tiện mở miệng, nắm tay lại rồi ho một tiếng, nói một cách lúng túng, “Minh Trạm, không nói gạt ngươi, nơi này cũng có chút chuyện, thật sự không tiện viết trong thư.”

Phượng Minh Tường tiếp lời, “Cũng là cái tên cẩu nô tài Tri phủ Dương Châu kia, hắn dâng lên vài vị giai nhân hiếu kính phụ hoàng và Vương thúc…”

Đúng là một chuyện đẹp mặt, Minh Trạm trợn mắt há hốc mồm.

“Đám nội thị sáng sớm chỉ thấy mấy ả nữ nhân hầu hạ mà chẳng thấy gì khác.” Phượng Minh Thụy xen vào một câu.

Minh Trạm cảm thấy chính mình giống như đang nghe kể tiểu thuyết, chậc chậc, quả nhiên nghệ thuật xuất phát từ cuộc sống. Thảo nào Phượng Cảnh Nam tháp tùng thánh giá mà chỉ dẫn theo thị nữ không dẫn theo phi thiếp, hóa ra đã sớm biết trên đường sẽ có này nọ a, hiện tại Minh Trạm thật muốn cảm thán một tiếng, “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu.” He he, cái này thật sự là báo ứng nè.

Trong lòng vui sướng khi thấy người gặp họa, nhưng bề ngoài Minh Trạm lại giận dữ, “Tên cẩu nô tài ở Dương Châu đâu rồi! Hiện tại hắn ở đâu!”

Phượng Minh Lan kỳ thật cũng đầy mật vàng trong bụng, lão phụ thân mất tích vì chuyện đẹp mặt, không thể nói ra ngoài, đầy mình lửa giận, chỉ có thể trút lên đầu tên Tri phủ Dương Châu đã hiến người, lúc này nghe Minh Trạm hỏi thì vẻ mặt cũng tràn đầy hận ý, “Thật ra ta muốn hắn còn sống, chẳng qua tên cẩu nô tài kia biết nghiệp chướng nặng nề nên đã sớm tự sát để tạ tội. Chết một mình hắn thì mọi người đều nghĩ rằng có thể không liên lụy đến cả nhà!” Bộ dáng của Phượng Minh Lan chứng tỏ hắn nhất định không chịu để yên!

Minh Trạm lại cảm thấy khó hiểu, “Thị vệ trong hành cung canh giữ rất nghiêm ngặt, muốn vào cũng đâu dễ dàng, làm sao mà có thể nói trộm người liền trộm người như vậy cơ chứ?”

Hai chữ trộm người dùng ở chỗ này hình như không được tự nhiên cho lắm, Phượng Minh Lan thấp giọng nói, “Cũng không phải ở hành cung.”

Minh Trạm lại kinh ngạc, “Chẳng lẽ là Tần Lâu Sở Quán ư?”

“Đừng lớn tiếng như vậy.” Phượng Minh Lan khẽ suỵt một tiếng, “Cũng không đến mức đó, là biệt viện của Tri phủ Dương Châu.”

Cũng không biết vị Tri phủ Dương Châu đoản mệnh kia đã hiến lên thiếu nữ tuyệt mỹ như thế nào mà lại làm cho hai lão hồ ly trúng mỹ nhân kế. Anh hùng chết dưới ải mỹ nhân, thật sự là không hề sai.

Minh Trạm tiếp tục điều tra sự tình, cũng không có gì tiến triển rõ rệt. Minh Trạm đành phải về phủ an bài, liên mồm dặn dò vài vị hoàng huynh, nếu có tin gì thì nhất định phải phái người thông báo với hắn.

Phượng Minh Lan vội hỏi, “Lần này thỉnh Minh Trạm đến, huynh đệ chúng ta cũng có một yêu cầu quá đáng.” fynnz.wordpress.com

“Chúng ta đều là huynh đệ với nhau, các hoàng huynh cứ việc phân phó, đừng ngại.”

“Là như thế này.” Nay Minh Trạm nói năng tao nhã hơn rất nhiều, Phượng Minh Lan mới yên lòng nói, “Vì phụ hoàng ở bên ngoài, nay sự vụ trong triều rất phức tạp, đang lúc huynh đệ chúng ta đồng tâm hiệp lực, ta biết ngươi xưa nay nghiêm cẩn, không muốn nhúng tay vào chuyện đế đô. Chẳng qua trước khác nay khác, phụ hoàng và Vương thúc rơi vào tay giặc, huynh đệ chúng ta càng phải đồng tâm hiệp lực để đưa phụ hoàng và Vương thúc bình an trở về thì mới không phụ lòng trưởng bối, cũng không phụ lòng triều thần và vạn dân.”

Đề nghị của Phượng Minh Lan cũng đã được ba huynh đệ thương nghị qua, trước khi Phượng Cảnh Kiền rời đi thì đã để ba người bọn họ thương nghị chính sự, nay an nguy của Phượng Cảnh Kiền chưa rõ, ba người cũng không thể tránh khỏi mà sinh ra một chút tư tâm. Trấn Nam Vương tuy là Phiên Vương, bất quá có ảnh hưởng sâu nặng đến đế đô, đương nhiên loại ảnh hưởng này có hai mặt. Năm đó Túc Tông hoàng đế đăng cơ cũng có bất hòa với Trấn Nam Vương, muốn tước phiên, tam chiến tam bại, cuối cùng bị Hiếu Hiền Thái hậu phế bỏ đế vị, đưa Duệ Tông hoàng đế lên ngôi.

Từ đó về sau mỗi khi đế đô lập thái tử cũng sẽ lo lắng đến quan hệ của thái tử tương lai và người thừa kế Trấn Nam Vương phủ, vì vậy Minh Trạm mà nghiêng về phía người nào thì tất nhiên sẽ ảnh hưởng toàn cục đến chuyện lập thái tử.

Minh Trạm từ chối, “Hoàng huynh có phân phó, thật không nên chối từ, chẳng qua ta ở Trấn Nam Vương phủ cũng chỉ nghe chủ ý từ đám thần tử, ở trong triều đình đế đô thì ta càng sợ là mình không phân rõ phương hướng, sợ không giúp được gì cho các hoàng huynh.”

Phượng Minh Tường vội vàng khuyên nhủ, “Ngươi đừng khách sáo với chúng ta. Cho dù hiện tại không rõ thì cũng có thể học hỏi. Chúng ta thật sự là mong ngươi giúp một tay, cũng không phải giả vờ thừa nhận ngươi.” Ngươi không biết gì mà lại có thể đem Minh Liêm đến đế đô ư? Gọi thân tỷ tỷ của mình chấp chưởng chính sự? Lừa con nít à?

“Là thành tâm yêu cầu, Trạm đệ ưng thuận đi.” Phượng Minh Thụy vốn có khuôn mặt lạnh lùng, lúc này cũng hiện ra vài phần tha thiết.

Huynh đệ bọn họ đều là hoàng tử, vẫn chưa có ai được phong làm thái tử, ai mà chẳng muốn tranh giành, cho nên đều tranh thủ lấy lòng triều thần, trong lúc nhất thời không ai muốn đắc tội với người khác, đám thần tử thì nhốn nháo, trong triều hỗn loạn như cái chợ. Thay vì đi tranh giành đám người không có thể diện cũng không có bản lĩnh này thì ai có thể giành được sự ủng hộ của Trấn Nam Vương phủ mới tính là đoạt được giang sơn.

Minh Trạm đến buổi trưa mới trở về phủ, đại quản gia Lý Minh đã ở cửa nghênh đón.

“Nghe nói điện hạ hôm nay đến đế đô cho nên đại công tử và nhị công tử đều chờ điện hạ ở trong phủ.” Lý Minh khom người đi theo, miệng chóp chép báo cáo với Minh Trạm. Lại hỏi Minh Trạm có muốn đi thay y phục trước hay không, nước ấm và xiêm y đều đã chuẩn bị ổn thỏa.

Minh Trạm chỉ cảm thấy đại quản gia càng ngày càng dong dài, hoàn toàn không ngờ đến Lý Minh là vì quá kích động. Con của hắn Lý Thành nay ở bên cạnh Minh Trạm, tương đối được ưa thích, nay lại theo Minh Trạm trở về đế đô, cử chỉ ngôn hành đều cứng rắn hơn trước, hắn làm lão phụ thân thì làm sao lại không vui cho được?

Phải biết rằng đám nô tài cũng là người, không phải đầu gỗ, đương nhiên cũng có hỉ nộ ái ố, Lý Minh vui sướng trong lòng, hơi kích động một chút, “Đại cô nãi nãi và tứ cô nãi nãi đều phái người đến hỏi thăm, hỏi khi nào điện hạ có rãnh thì nhị vị cô nãi nãi sẽ về phủ thăm viếng.”

“Đương nhiên là ta sẽ đi thăm tỷ muội trước rồi.”Minh Trạm vừa đi vừa phân phó, “Thỉnh ba vị huynh trưởng vào viện của ta để bàn chuyện.”

Mặc dù Minh Liêm đi cùng Minh Trạm vào cung thỉnh an Ngụy thái hậu, bất quá xưa nay hắn không để ý đến chuyện quốc gia đại sự, khi mấy vị hoàng tử cùng Minh Trạm thương nghị thì hắn liền xin cáo lui, cũng không trì hoãn ngọ thiện của mình.

Dùng bữa xong, hắn cảm thấy có chút buồn ngủ, đang chợp mắt ngủ gật thì lại nghe người hầu đến bẩm báo: Thế tử điện hạ hồi phủ. Minh Liêm liền đứng dậy rửa mặt rồi đi qua gặp Minh Trạm.

Minh Liêm còn nhiệt tình hỏi một câu, “Đệ ăn gì chưa? Ta nghĩ là trong cung nhất định sẽ lưu đệ lại dùng bữa cho nên không chờ đệ. Bất quá thức ăn trong cung cũng khó có thể ăn no, cho nên ta vẫn bảo tiểu trù phòng làm thêm vài món điểm tâm cho đệ.”

“Tạ tam ca đã quan tâm.” Minh Trạm cởi xuống đại lễ phục bên ngoài, vì chưa tắm rửa cho nên chỉ tùy tiện khoác áo choàng, bên hông cũng không thắt đai lưng, trước tiên hỏi thăm, “Đại ca và nhị ca ở đế đô vẫn khỏe chứ?”

Minh Lễ thở dài, “Chúng ta đều bình an, chẳng qua phụ vương…” Kỳ thật tuy rằng Minh Trạm chiếm ngôi thế tử nhưng đây hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Phượng Cảnh Nam, trong vài nhi tử thì Minh Lễ được Phượng Cảnh Nam coi trọng nhất, cũng có tình cảm sâu đậm nhất với Phượng Cảnh Nam.

Phượng Cảnh Nam mới mất tích hơn nửa tháng mà sắc mặt của Minh Lễ đã ảm đạm tiều tụy đến mức khiến người ta phải đau lòng.

Ngược lại với Minh Lễ là Minh Nghĩa, người này vẫn như xưa.

Về phần Minh Liêm thì lại càng không cần nhắc đến, dân gian có câu Mụ mụ không thân cữu cữu không thương, chính là để hình dung sự bất hạnh của Minh Liêm. Trước hắn có hai ca ca, địa vị của Ngụy phi đã rất củng cố, Minh Liêm giống như thêu hoa trên gấm, thật sự chỉ là dư thừa. Còn nữa, Minh Liêm văn võ bình thường, cũng không được phụ thân coi trọng như huynh trưởng Minh Lễ, cũng không thích đi theo bên cạnh mẫu thân như Minh Nghĩa, phân ưu vì mẫu thân, càng không thể so sánh với Minh Phỉ vì là nữ nhi duy nhất nên được xem là bảo bối. Tóm lại một câu, Minh Liêm cứ như vậy mà trưởng thành trong hoàn cảnh bị bỏ mặc.

Cho nên Minh Liêm cũng không có tình cảm gì sâu nặng đối với Phượng Cảnh Nam, câu đầu tiên mà hắn hỏi chính là Minh Trạm ăn cơm hay chưa mà không phải phụ vương có tin tức gì mới hay không, như vậy cũng đã biết rõ một hai.

Minh Trạm dọc đường vất vả, lại ở trung cung nửa buổi, vì vậy cảm thấy khá là mệt mỏi, bèn nói, “Nay sinh tử của Hoàng bá phủ vẫn không rõ, trong triều chưa lập thái tử, lòng người biến loạn, khó tránh khỏi sẽ có người luồn cúi những kẻ thượng vị. Đại ca và nhị ca có nghe thấy phong thanh gì không?”

Minh Lễ còn chưa đáp lời thì Minh Nghĩa đã nói, “Bên ngoài cũng lộn xộn, chúng ta cũng không có chủ ý, đương nhiên sẽ nghe theo điện hạ, điện hạ ủng hộ ai thì chúng ta sẽ ủng hộ người đó.”

Minh Trạm gật đầu, “Chúng ta ở Vân Quý có gia nghiệp, cần gì phải dính dáng vào chuyện này. Ta cũng muốn nói rõ với các ca ca, nhất định đừng nhúng tay vào, nhúng tay vào tất sẽ bị mổ.”

Không khí có một chút đông lạnh, Minh Trạm nói, “Qua mấy ngày nữa đại tỷ và tứ muội sẽ về phủ thăm viếng, tam muội không có tin tức, nhị ca, ngươi phái người đến hỏi một tiếng, bằng không đến lúc đó chỉ sót lại một mình nàng thì cũng mất thể diện lắm.”

Minh Nghĩa thản nhiên đáp lại.

Minh Lễ nói, “Đi đường mệt nhọc, ngươi nghỉ ngơi trước đi, chúng ta sẽ không quấy rầy ngươi, buổi tối huynh đệ chúng ta sẽ tiếp tục bàn luận.”

Minh Trạm đương nhiên đồng ý.

Minh Nghĩa trở về phòng rồi đuổi đám tôi tớ ra ngoài, tức giận nói một cách bất bình, “Thật sự không thể chịu nổi bộ dáng đạo đức giả của hắn, không làm cho người khác nhúng tay, vậy tại sao hắn lại đến đế đô để làm gì!”

Minh Lễ khuyên nhủ, “Ngươi ít nói vài câu đi, không có phụ vương thì hắn làm chủ, hắn nói như thế nào thì chúng ta cứ làm như thế ấy là được.” fynnz.wordpress.com

“Đại ca nói có lý.” Minh Liêm liếc mắt nhìn Minh Nghĩa, “Ngươi đừng nhiều chuyện, ngươi thông minh, chẳng lẽ Minh Trạm lại ngốc hơn ngươi? Ngươi làm gì thì cũng nên nghĩ đến mẫu thân trước đi, dù sao thê tử của ngươi đang ở đế đô  cùng với ngưoi, còn thê tử của ta và đại ca đều đang ở Côn Minh kia kìa! Xú nha đầu Minh Phỉ thật không hiểu chuyện, đại tỷ tứ muội đều biết đưa tin đến đây, còn nàng ta lại làm giá như thế.” Minh Liêm vốn là người thẳng thắn phóng khoáng, từ khi bị Minh Phỉ cào mặt, hắn đã cảm thấy chính mình nhẫn nhịn quá đủ rồi, nay thấy Minh Phỉ tiếp tục sinh sự, hắn hung tợn nói, “Nếu không thì phái người đi nói với nàng, có đến hay không, chúng ta chẳng sợ thiếu một muội muội đâu! Nàng không giúp gì được cho huynh đệ, nếu sau này nàng cảm thấy không cần đến chúng ta thì cứ chặt đứt quan hệ đi cho rồi!”

Xưa nay Minh Nghĩa và Minh Phỉ có thâm giao, nhịn không được mà bênh vực Minh Phỉ, “Ngươi nói lung tung gì vậy, nữ nhi xuất giá không thể so sánh với khi ở nhà, phía trên có hai ba bà bà, làm việc gì cũng đâu dám chuyên quyền, đến hỏi một tiếng là được rồi, không cần phải nổi nóng như vậy đâu.”

“Chẳng lẽ chỉ có một mình nàng là có bà bà ư?” Minh Liêm oán giận một câu, dù sao cũng là thân muội muội của mình nên hắn cũng chẳng nhiều lời.

Minh Nghĩa lại hỏi hắn, “Ngươi nên ở Côn Minh hiếu kính mẫu phi và mẫu thân là được, vì sao lại đi theo thế tử đến đế đô làm gì? Huynh đệ chúng ta đều ở chỗ này, chẳng phải là trong nhà ngay cả một người nam nhân cũng không có hay sao?” Kỳ thật Minh Nghĩa đã sớm muốn hỏi, chẳng qua Minh Liêm vừa về thì liền thu xếp ăn uống nghỉ ngơi, cho nên hiện tại hắn mới có thể dò xét.

Minh Liêm trả lời rất đơn giản, “Minh Kỳ đã trở lại.”

Minh Nghĩa thấp giọng than thở một câu, “Nha đầu chết tiệt kia, chẳng bao giờ khiến người ta bớt lo cả.” Lại nói với Minh Liêm, “Ngươi chết sống gì cũng không nên đến đế đô, đến đây cũng chẳng có tác dụng gì.” Tuy nói là huynh đệ khó tránh khỏi có tranh chấp, nhưng thành Côn Minh dù sao cũng an toàn hơn đế đô, Minh Nghĩa cũng không đề nghị Minh Liêm đến đây.

“Vì sao ta lại không đến, nếu nhị ca thích thì cứ đi tranh với Minh Kỳ đi.” Minh Liêm không nhận tình cảm này, đứng dậy nói, “Đi đường thật sự mệt mỏi, xương sống thắt lưng đều mỏi nhừ, ta phải tìm tiểu nha đầu xoa bóp đây, không thể cùng nhị vị ca ca nói chuyện được nữa.” Dứt lời liền rời đi.

Hảo tâm mà lại bị xem như lòng lang dạ thú, Minh Nghĩa tức giận, nói xấu sau lưng Minh Liêm, “Từ nhỏ đã vô dụng, chỉ cần một mình Minh Kỳ cũng đủ dọa hắn mất hồn.”

Minh Lễ là người già dặn, hắn ở trung gian khuyên giải, “Cũng không phải tam đệ vô dụng, ta thấy Minh Kỳ cũng có dã tâm. Nếu bảo tam đệ ở bên cạnh Minh Kỳ thì không bằng đi theo thế tử vẫn hơn.”

“Vì sao một chút chí khí mà đại ca cũng chẳng có?” Minh Nghĩa oán giận.

Minh Lễ cười cười, không nói lời nào.

Minh Trạm giống như một viên định phong châu, hắn vừa bước chân đến đế đô thì đế đô liền gió êm sóng lặng. Kỳ thật đế vị cũng là một loại đầu tư, bằng không cũng sẽ không có câu ủng hộ lập công. Đã lâu chưa có tin tức của Phượng Cảnh Kiền, những phe đối lập trong chuyện ủng hộ thái tử càng ngày càng tranh đấu kịch liệt. Nhưng chỉ có hai nhân vật mấu chốt có thể lập thái tử: Một là Thái hậu nương nương của Từ Ninh cung, hai là thế tử điện hạ của Trấn Nam Vương phủ.

Cho dù ai làm Hoàng đế thì đều là tôn tử của Ngụy thái hậu. Tân hoàng đế có thể có ảnh hưởng đối với bên ngoại Thừa Ân Hầu phủ của Ngụy thái hậu, bất quá đối với bản thân của Ngụy thái hậu thì bà ta chỉ càng thêm cao quý mà thôi.

Nhưng mà, đối với Trấn Nam Vương phủ, việc Phượng thị huynh đệ song song mất tích, tuy Minh Trạm là thế tử nhưng một ngày tân đế chưa đăng cơ thì hắn cũng không thể làm Trấn Nam Vương. Nguyên nhân rất đơn giản: Không có người hạ chỉ a.

Với lại thế tử Trấn Nam Vương cũng không phải kẻ ngốc, không có chuyện gì thì hắn làm sao lại bôn ba vạn dặm mà chạy đến đế đô?

Nếu nói rằng hắn không có tâm nhúng tay vào việc lập thái tử thì ngay cả quỷ cũng không thể tin.

Nếu Trấn Nam Vương phủ đã muốn nhúng tay thì mọi người nhất định phải xem hướng gió của Trấn Nam Vương phủ.

Vì vậy khi lâm triều mọi người đặc biệt đến rất đầy đủ.

Những kẻ không muốn dây dưa vào mớ bòng bong này, trước kia đều cáo bệnh, xin nghỉ thì hiện tại đều có mặt đầy đủ. Minh Trạm đương nhiên đã ở đó, hắn dậy thật sớm, ngáp mấy ngày liền nghe đám triều thần nghị sự.

Ngày xưa Minh Trạm cũng nghe tảo triều vài lần, xác thực là không quá giống nhau, trước kia chỉ có một người ngồi ở phía trên, mọi người nói chuyện phải cất cao giọng một cách chậm rãi, rõ ràng mà không lộn xộn, thái độ kính cẩn mà khiêm tốn, ngôn từ sắc bén mà tao nhã, ngay cả mắng rủa cũng không được bẩn thỉu.

Nay phía trên có bốn người ngồi, đương nhiên bọn họ không có khả năng ngồi trên long ỷ, là phía dưới long ỷ, bốn chiếc ghế dựa, mới đầu là ba, khi Minh Trạm đến đây thì mới thêm vào một chỗ.

Có lẽ mặt trên có nhiều người ngồi nên cũng không có gì hiếm lạ, các đại thần lại càng sống động hơn ngày xưa, giọng cũng lớn, lưng cũng thẳng. Bọn họ thảo luận không ra kết quả, rốt cục để Minh Trạm phán xử.

Thành thật mà nói đây quả là việc dễ đắc tội người. Tỷ như mọi người hiện tại đang thảo luận ngũ hoàng tử đang dần dần trưởng thành, có thể phóng ra khỏi đạo trai hay không, thay vào đó là vào triều nghe chính sự.

Vài vị hoàng tử từ chối cho ý kiến, đại thần trong triều ngươi biện ta luận, cũng không có chủ ý, liền có người hỏi, “Xin hỏi thế tử phải quyết định như thế nào?”

“Chuyện này a.” Minh Trạm nói, “Đương nhiên là đợi Hoàng bá phụ quay về đế đô hẵng tính, ta nghĩ lúc này cũng không cần gấp gáp. Để Hoàng bá phụ nói thì sẽ danh chính ngôn thuận, ngũ hoàng tử cũng sẽ có thể diện hơn.”

“Điện hạ, Hoàng thượng…” Ngài giả ngốc cũng không cao minh lắm a. Các đại thần liền thấp giọng nhắc nhở Minh Trạm một chút.

Minh Trạm co ngón tay lên rồi xoa cái cằm trơn nhẵn không râu của mình, hỏi một cách ngạc nhiên, “Các ngươi cảm thấy Hoàng bá phụ không về được hay sao?”

Mọi người đều bảo là không dám.

Minh Trạm thở dài rồi lắc đầu, nói một cách thấm thía, “Vì sao cùng tuổi, có người là nhất phẩm, có người lại tay trắng, bao nhiêu người tự nhận đầy bụng tài hoa, lại sinh không đúng thời, phải chịu mai một? Hầy, kỳ thật cũng không phải như vậy. Ta thật không hiểu rõ các ngươi, cũng đã già đầu hết rồi mà tại sao lại suy nghĩ đơn giản như vậy cơ chứ?”

Ngụy Ninh lặng lẽ chọt hông Ngụy Quốc Công một cái. Ngụy Quốc Công bất thình lình trúng một phát liền “Ôi chao” một tiếng, khiến quần thần đều quay đầu nhìn.

Minh Trạm nhìn xuống, vội hỏi, “Nhạc phụ đại nhân có gì khó hiểu hay sao?”

Ngụy Quốc Công là phò mã của đại công chúa Kính Mẫn, lão bà tiểu Quận quân đoản mệnh của Minh Trạm chính là nữ nhi của hắn, vì vậy xưng một tiếng nhạc phụ là rất phù hợp, Ngụy Quốc Công lập tức chỉnh lại sắc mặt, “Thần nghe điện hạ nói, tựa hồ biết một chút nội tình. Không dối gạt điện hạ, từ khi thánh giá gặp nạn, thần mấy hôm liền đều lo lắng cho quân phụ. Nếu có nội tình gì thì thỉnh điện hạ nói ra, chúng lão thần sẽ vô cùng cảm kích.”

Phượng Minh Lan cũng mở miệng, “Đúng vậy, Minh Trạm, ngươi giống như có chuyện muốn nói, không cần phải ngại, cứ nói thẳng đi.”

Vui vẻ thừa nhận ánh mắt chờ mong của bá quan văn võ, thật ra trong lòng của Minh Trạm có chút tự đắc, bất quá hắn cũng không lộ ra ngoài, trái lại là làm ra bộ dáng bất đắc dĩ, “Đây cũng chỉ là một chút suy nghĩ  trong đầu của ta mà thôi, vốn không định nói ra, nhưng các ngươi muốn nghe thì ta cũng sẽ nói cho các ngươi nghe một chút, xem ta suy nghĩ có đúng hay không.”

Mọi người đều bày ra bộ dáng chăm chú lắng nghe.

“Có lẽ các ngươi cảm thấy Hoàng bá phụ và phụ vương mất tích càng lâu thì cơ hội bọn họ bình an trở về tính càng nhỏ.” Minh Trạm nói, “Ta thì cảm thấy cũng không hẳn vậy, các ngươi có nghĩ đến hay không, vì sao Hoàng bá phụ và phụ vương chỉ mất tích mà không phải gặp rủi ro ngay tại chỗ? Bởi vì thích khách cũng biết, Hoàng thượng và Trấn Nam Vương chỉ có còn sống thì mới có giá trị.”

“Chỉ cần Hoàng bá phụ và phụ vương còn sống, cho dù thật sự rơi vào tay bọn họ, như vậy đòi bạc, đòi nữ nhân, đàm phán điều kiện này nọ thì cũng không thành vấn đề.” Minh Trạm thở dài, “Nhưng cho đến nay chúng ta vẫn bặt vô âm tín, chúng ta phải suy nghĩ một chút, người bắt giữ hoàng đế của một nước, thân vương của một nước, nếu là người tận lực tận trung vì triều đình thì đương nhiên sẽ lập tức đưa bọn họ về triều; nếu là kẻ tham lam thì nhất định sẽ muốn lập công, chiếm được trọng thưởng; kẻ có rắp tâm thì sẽ bắt thiên tử ra lệnh cho chư hầu. Bất quá bọn họ cũng sẽ không bắt giữ Hoàng bá phụ và phụ vương lâu dài, bởi vì ai cũng biết rõ, nước không thể một ngày không có vua. Hoàng thượng bặt vô âm tín một thời gian lâu dài thì đất nước ắt phải lập tân quân. Một khi tân quân đăng cơ, như vậy cho dù bọn họ bắt giữ Hoàng bá phụ và phụ vương thì lợi thế đàm phán cũng không thể bằng trước kia. Cho nên ta suy đoán, Hoàng bá phụ và phụ vương vẫn chưa rơi vào tay kẻ địch.”

“Ngụy Ninh Ngụy đại nhân từng nhậm chức Đại Lý Tự Khanh, rất có tâm đắc đối với việc thẩm án xử án.” Minh Trạm hỏi một cách nghiêm túc, “Ngụy đại nhân thấy lý luận của ta có đúng hay không?”

Ngụy Ninh nói, “Khả năng cực cao.”

Một câu của Ngụy Ninh làm cho Minh Trạm nhất thời như bị tiêm vào một mũi kích thích, hai chân dưới vạt y bào run lên bần bật, nhưng bề ngoài vẫn thản nhiên mà tiếp tục nói, “Chúng ta phân tích một loại khả năng khác, có lẽ là có người lòng muông dạ thú, mang thù hận không đội trời chung với hoàng thất cho nên mới chọc gậy bánh xe, lại tiếp tục đặt giả thiết là bọn họ thật sự thành công. Nhưng phàm là hành vi như vậy thì không thể không bỏ công sức và thời gian để trù tính, như thế thì mới có thể thành công. Mọi người suy nghĩ một chút đi, một người ẩn dật mấy thập niên chỉ vì một chuyện mà hắn đã nhẫn nhịn nửa đời người, một khi hắn thành công thì sẽ không rêu rao khắp nơi hay sao? Hắn sẽ tiếp tục nhẫn nhịn hay sao? Trong khi chúng ta cũng không thu được tin tức Hoàng bá phụ và phụ vương bị sát hại.”

“Thứ ba, nếu Hoàng bá phụ và phụ vương không bị sát hại, cũng không rơi vào tay địch, vậy các ngươi có cảm thấy sẽ có một khả năng khác hay không?” Đám sĩ phu của xã hội phong kiến vẫn có tính cách giới hạn nhất định, Ngụy Quốc Công cảm thấy hơi khó hiểu, “Nếu Hoàng thượng và Vương gia bình an thì vì sao lại không chịu trở về đế đô?”

“Nhạc phụ đại nhân, chuyện này cũng không khó lý giải.” Minh Trạm tỏ vẻ lão luyện, “Mấy vị hoàng huynh hoàng đệ đều là nhân trung long phượng, nhưng Hoàng bá phụ vẫn chưa lập thái tử, ắt là có chỗ khó xử. Đại ưng dạy tiểu ưng bay như thế nào, đó là trực tiếp đẩy tiểu ưng từ vách núi xuống vực. Đạo lý này cũng vậy, thái tử là người thừa kế ngai vàng tương lai, là kẻ cầm quyền đất nước. Tuy rằng mọi người đều xưng vạn tuế vạn vạn tuế cả ngày, nhưng kỳ thật không có ai có thể chân chính sống vạn năm, cho dù hơn trăm năm cũng là rất hiếm. Hoàng bá phụ sẽ không vĩnh viễn ở đây, ngày sau thái tử đăng cơ, có thể đảm nhận gánh nặng giang sơn xã tắc, vì bá tánh trăm họ hay không? Về phần các lão thần, trọng thần, hoàng thân quốc thích, bao gồm cả ta, trong thời gian này phải làm như thế nào, tương lai có còn thể diện để đi nghênh giá hồi cung hay không, thật sự là rất khó nói trước.”

“Đáng lý ta không thích nói nhiều như vậy.” Minh Trạm cau mày, “Chẳng qua các ngươi càng ngày càng không có quy củ gì cà, Hoàng bá phụ chỉ mới rời đi mấy ngày mà đã đòi nâng ngũ hoàng tử ra ngoài.” Lắc đầu một chút, Minh Trạm bày tỏ sự thất vọng, “Cũng không phải ta khoe khoang, nếu các ngươi muốn làm đại quan thì cần phải bỏ thêm chút công phu vào. Cứ kêu chíp chíp thế này thì chẳng có đậu hủ nóng mà ăn đâu.”

Đám triều thần cũng không biết là đang bị Minh Trạm mê hoặc hay là bị loại phân tích thần kỳ này của hắn làm cho mê mẩn, dù sao hôm nay từ lúc lâm triều đến khi chấm dứt đều lộ ra một vầng sáng hài hòa tốt đẹp, còn đẹp hơn cả ánh ban mai bên ngoài.

Trong sử sách có vô số người dùng vô số phương thức để nổi danh, tỷ như một vị hoàng đế thích đánh giặc, nhiều lần thắng trận cho nên mọi người liền xưng hắn là Võ đế. Một vị hoang đế khác theo đuổi chính sách nhân từ cho nên được xưng là Nhân Tông. Còn có Cảnh đế, Văn đế, tuy không giống nhau nhưng đều biểu đạt ý tứ tốt đẹp.

Tuy rằng Hoàng đế của Đại Phượng có tính cách độc đáo, nhưng duy nhất một mình Minh Trạm thật sự độc chiếm một chữ, hắn nói hươu nói vượn được hậu nhân xưng là Nhạc Tân.

……….

P/S: chậc chậc, 2 ông cha hám sắc bị lọt hố =.=

23 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 138 & 139

  1. Thỏ con 20/10/2012 at 8:37 pm

    khiếp nhỉ, anh già mới nói cho 1 một câu mà 2 chân đã run bần bật, thế khen vài câu thì ngất tại chỗ hở, thật xấu hổ mờ = =||||
    P/s: ta ko hiểu câu cuối cho lắm =”=

    • Fynnz 20/10/2012 at 8:45 pm

      ý của câu cuối có nghĩa là mấy vị hoàng đế đều có sở trường sở đoản, người giỏi văn người giỏi võ, em trạm ta giỏi mồm mép, nhạc ở đây là chữ nhạc trong vui vẻ, tân ở đây có nghĩa là nước miếng, nước bọt. Ý nói em ấy rất mồm mép ấy :>.

  2. mitmako 20/10/2012 at 8:48 pm

    úi chà
    đọc càng lúc càng hay a
    thế mới thik

    • Fynnz 21/10/2012 at 11:21 am

      ^^ tiết tấu truyện chuẩn bị tăng tốc rồi.

  3. ixora289 20/10/2012 at 9:01 pm

    Ngụy Ninh chỉ cần nói một câu ủng hộ giả thuyết của Trạm là em vui rồi kìa, đến đế đô để gần nhau hơn thiệt là sáng suốt.

    Mà em Trạm cũng rất to gan, chuyện vua và Trấn Nam vương mất tích ai cũng nơm nớp lo ko dám bàn tới vì sợ vạ miệng, em Trạm lại nói đến rất thẳng thắn, vạch ra các khả năng có thể có, thuyết phục được các đại thần đừng nóng vội mà chờ tình hình, thiệt là tài mà.

    Hai lão hồ ly kì này về dù ko mất cọng tóc hẳn cũng quê độ nha, lại lọt bẫy mỹ nhân kế, thiệt là …

    Nhỏ Minh Phỉ gả đi rồi vẫn ko thôi chọc tức người đọc mà, còn cả Minh Nghĩa nữa, anh em Phi Nghĩa này thiệt là đáng giận mà.

    • Fynnz 21/10/2012 at 11:50 am

      =)) già mà còn háo sắc, háo sắc mà còn bị bắt làm con tin, quá mất mặt với mấy thằng con luôn.

  4. meme2000 20/10/2012 at 9:32 pm

    Xấu hổ quá hai bác!

    • Fynnz 21/10/2012 at 12:03 pm

      :> 2 anh em hồ ly đó…cũng mặt dày lắm, nhưng chắc là chỉ có hồ ly anh là còn cười nổi chứ hồ ly em thì có nước bị em Trạm cười cho thúi đầu😀

  5. Tiểu Quyên 20/10/2012 at 10:43 pm

    hai bác già rồi mà còn háo sắc a, đáng đời 2 bác ………….hihi……………..đúng là em trạm thông minh nhất

    • Fynnz 21/10/2012 at 12:03 pm

      😀 gừng càng già càng cay, cái này là người càng già càng dê

  6. nga130 20/10/2012 at 10:58 pm

    Tớ đọc cái đoạn lý luận cuối của Minh Trạm thật đúng là không nhịn được cười, chưa biết gì nhưng suy luận cứ y như thật.

    Minh Phỉ và Minh Nghĩa lại bắt đầu giở chứng đây. Hai người này, luôn tự cho mình là đúng, đến lúc mó tay vào làm đổ vỡ hết lại không rút kinh nghiệm bao giờ. Như nghiện đánh bạc vậy, thua nhưng cứ tiếp tục chơi, đến lúc dùng mạng mình đặt cược rồi không lấy lại được.

    • Fynnz 21/10/2012 at 12:04 pm

      mồm mép của em Trạm là số 1, chắc hồi xưa giỏi biện luận lắm, nếu làm luật sư thì chẳng phí tài gì cả😀

  7. ime2404 21/10/2012 at 12:36 am

    Cái lý do đẹp mặt gớm :)) hai ông bác đúng là lắm chuyện thật đấy :)))) nhàn rỗi sinh nông nổi chính là đấy ah~~ đẩy cho con cháu ở nhà loạn cào cào lên kể cũng vui mà =)))

    • Fynnz 21/10/2012 at 12:04 pm

      =)) nói hoạch tẹt ra là đi chơi gái rồi bị bắt cóc làm con tin

  8. Ám 21/10/2012 at 7:30 pm

    Tính ra bác Nam làm cha giỏi hơn bác Kiền, ít ra 2 đứa bác cưng nhất là Minh Lễ và Minh Kỳ đều rất lo cho bác (ta thấy Minh Trạm đối với bác nghĩa nhiều hơn tình), còn mấy thằng hoàng tử thì chỉ mong cha già chúng nó chết sớm cho rồi để chúng nó rảnh tay giành ngôi vị.
    Nữ nhân Ngụy gia đúng là cùng một giuộc, giờ phút nào rồi còn tơ tưởng để Minh Lễ làm thế tử, dám động tới một cọng lông của Minh Trạm thì Vệ vương phi lột da Ngụy phi gửi tới liền =)). Thật may còn có Ngụy Ninh ở bên tát một cái cho tỉnh.

    • Fynnz 22/10/2012 at 4:28 pm

      😀 Ngụy Ninh tát mấy cái liền mà cũng chưa chịu khôn ra nữa kìa

  9. yellow92 25/10/2012 at 8:06 am

    *trượt vỏ chuối, té cái rầm*
    2 lão cha này bị bắt cóc với lý do củ chuối dữ a =.=!
    Ta còn cứ tưởng bé Trạm đã háo sắc lắm rồi, vậy mà 2 bác này còn hơn bé nữa, chí ít thì dù háo sắt đến mức nào, thì bé Trạm vẫn luôn giữ vững lợi ích cùng tính mạng mình nha.
    Bất quá 2 bác mất tích kiểu này lại khiến cho địa vị bé Trạm càng trở nên vững chắc hơn nữa, mới nói nhảm có mấy câu thôi mà thu phục hết đám triều thần rùi kìa =)))

    • Fynnz 25/10/2012 at 4:23 pm

      =)) hồ ly đâu ko thấy, toàn thấy sắc lang không à.

  10. Riey 08/05/2013 at 11:20 pm

    Đọc xong chương này, suy nghĩ một chút, lại khấn trời
    Bác Kiền thoi thóp thôi cũng được

    • Fynnz 09/05/2013 at 10:41 am

      =)) sao ác vậy😀

    • Fynnz 09/05/2013 at 10:41 am

      =)) sao ác vậy😀

  11. conghungds 25/05/2013 at 10:19 am

    phải công nhận 1 công gừng càng zà càng cây zai càng già càng… :))

    • Fynnz 25/05/2013 at 10:37 am

      càng già càng thế nào? =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: