Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 154 & 155


.::Chương 154 – Muốn Động::.

Sau khi Nguyễn Hồng Phi rời đi thì căn phòng khôi phục lại yên tĩnh.

Phượng Cảnh Nam không có tâm tình mở miệng nói chuyện, Phượng Cảnh Kiền trầm mặc một lúc rồi mới nói, “Kỳ thật ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Chỉ cần Minh Trạm có thể sống sót là tổ tông đã phù hộ rồi.”

“Hoàng huynh….”

Phượng Cảnh Kiền thở dài, “Năm đó khi ta quyết định tranh đoạt ngôi vị thì đã biết trước sẽ chết bất đắc kỳ tử. Hiện tại cũng không có gì khác nhau, cho dù chúng ta không bị Nguyễn Hồng Phi khống chế, nhưng với tính tình như vậy của Minh Nghĩa thì sớm muộn gì Minh Nghĩa cũng không thể sống lâu.”

“Nếu Minh Trạm không muốn cứu ta và ngươi thì sẽ không đồng ý trao đổi con tin.” Phượng Cảnh Kiền tiếp tục nói, “Hắn cũng không phải là hài tử vô lương tâm, cho dù trước đó ngươi đối xử với hắn không được tốt cho lắm nhưng hắn vẫn sẽ ra tay cứu giúp.”

Phượng Cảnh Nam có chết cũng không thừa nhận, hắn nghe xong huynh trưởng nói những lời này, thì những hiềm nghi tích tụ trong lòng dần dần được thả lòng, bĩu môi một chút, giả bộ vẻ mặt khinh thường, “Ta cần hắn cứu sao, chỉ cần hắn chỉnh đốn Trấn Nam Vương phủ thỏa đáng thì ta đã cám ơn trời đất rồi.” Cái tên chết tiệt Nguyễn Hồng Phi này chẳng dễ đối phó, hắn cũng không nguyện ý để Minh Trạm cứu hắn mà lâm vào nguy hiểm.

Khúc mắc của Phượng Cảnh Nam đã được giải tỏa một phần, tỏ ra rất có lương tâm mà quay đầu an ủi huynh trưởng, “Đừng nghe cái tên bất nam bất nữ kia nói hưu nói vượn, Minh Lan Minh Trạm cũng không phải kẻ ngốc, ta cũng không tin bọn họ liên thủ mà lại đấu không lại hắn!”

Phượng Cảnh Kiền ngồi xếp bằng trên nhuyễn tháp, tự rót một tách trà cho mình, sau đó thở dài, “Lúc này ngươi còn giả ngốc với ta làm cái nữa. Khi ngươi thỉnh phong thể tử cho Minh Trạm thì ta cũng từng lo lắng chuyện lập thế tử, dù sao cũng phải xác định người kế thừa, cho nên ta để bọn họ bồi dưỡng giao tình trước với nhau, như vậy sau này cũng không có hại. Tử Mẫn vẫn cho rằng ta kiêng kỵ hắn là ngoại thích, kỳ thật hắn có cái gì để kiêng kỵ đâu, chỉ có hắn và Tử Nghiêu, hai huynh đệ bọn họ chẳng có bất kỳ tộc nhân nào, đến bây giờ Tử Nghiêu ngay cả một nhi tử cũng không có, Tử Mẫn thì chỉ có một đứa, tuổi còn nhỏ. Nếu thật sự kiêng kỵ Ngụy gia thì vì sao chính thê của Minh Tường và Minh Thụy đều có huyết mạch của Ngụy gia. Thay vì nói là kiêng kỵ, không bằng nói là ta muốn bảo hộ cho hắn thì đúng hơn.”

“Minh Lan cũng không ngốc, làm chuyện gì cũng chu toàn, chẳng qua hắn có một khiếm khuyết là ít quyết đoán và không đúng mực cho lắm, cũng không làm cho ta quá hài lòng.” Phượng Cảnh Kiền cau mày nói, “Chẳng lẽ ta cần bọn họ đọc sách thật tốt hoặc là võ công cao siêu hay sao? Minh Trạm không giỏi văn cũng chẳng giỏi võ, nhưng kẻ cầm quyền chỉ cần có thủ đoạn và dã tâm là đủ rồi.”

Phượng Cảnh Kiền nhìn đệ đệ một cái, không khỏi thở dài, “Thật là kẻ khờ có phúc. Ngươi thật may mắn khi có nhi tử như Minh Trạm.” Ông trời thật không có mắt, đem châu báu cho người mù.

Phượng Cảnh Nam quả thật là mất hứng, dõng dạc nói, “Ca ca nói gì vậy, bởi vì Minh Trạm giống ta cho nên mới có ngày hôm nay.”

“Chúng ta là thân huynh đệ, giống ngươi hay giống ta thì có gì khác biệt?”

Đương nhiên là khác biệt, nhi tử của ta làm sao lại giống ngươi cho được! Phượng Cảnh Nam không nói ra, bất quá vẻ mặt chính là ý tứ đó.

Phượng Cảnh Kiền cười cười, thấy hắn đã lấy lại tinh thần thì cũng không cần lo lắng cho hắn nữa.

Minh Lễ là huynh trưởng, hắn thay mặt lo tang sự cho Minh Nghĩa.

Minh Trạm cũng không lan truyền hành động độc ác của Minh Nghĩa ra ngoài, nói cách khác, Minh Trạm không có ý truy cứu Ngụy phi. Minh Lễ vừa đau lòng vì đệ đệ hồ đồ, vừa âm thầm cảm thấy may mắn thay cho mẫu thân.

Nay Trấn Nam Vương phủ là do Vệ vương phi làm đương gia, vì chuyện của Minh Nghĩa, nếu Minh Trạm dốc sức tra đến cùng thì không chỉ huynh đệ bọn họ bị liên lụy mà ngay cả Ngụy phi ở tận Vân Nam cũng khó giữ được địa vị. Cho dù có Thái hậu và Ngụy quý phi ở trong cung thiên vị cho huynh đệ của bọn họ nhưng cũng không thể nhúng tay vào gia sự của Trấn Nam Vương phủ. Với lại, cho dù ngươi muốn nhúng tay vào thì cũng phải phân rõ phải trái mới được!

Minh Trạm đè ép chuyện này, chỉ nói là Minh Nghĩa bệnh nan y mà qua đời, chẳng những bảo toàn cho Minh Lễ và Minh Liêm, mà ngay cả Minh Nghĩa cũng giữ được thể diện mà an táng nghiêm trang.

Bất quá Trấn Nam Vương phủ cũng không phô trương, người đến phúng viếng cũng không nhiều. Minh Trạm không lộ diện, nhưng Ngụy Ninh và Ngụy An vẫn đến đây lo liệu.

Ngụy Ninh phải khuyên Minh Lễ và Minh Liêm, “Không biết khi nào phụ vương của các ngươi có thể trở về. Các ngươi cũng đã nhìn thấy thủ đoạn của Minh Trạm, về sau phải đối xử cung kính với hắn tựa như đối xử với phụ vương của các ngươi.”

“Đã làm phiền cữu cữu lo lắng rồi.” Thần sắc của Minh Lễ tiều tụy, hai tay tùy ý lau xuống nét mặt mệt mỏi, cố lấy lại tinh thần, “Hiện tại ta mới hiểu được vì sao phụ vương để hắn làm thế tử.” Thần sắc bình tĩnh khi ban thưởng cái chết cho thứ huynh, ngay cả ánh mắt cũng không chớp, Minh Lễ tự nhận là mình không có bản lĩnh này.

“Hảo hảo mà sống, trước tiên đem quan tài của Minh Nghĩa gửi vào trong chùa, chờ cứu ra Hoàng thượng và phụ vương của các ngươi thì đưa hắn trở về Vân Nam.”

“Cữu cữu yên tâm đi.” Tinh thần của Minh Lễ không được tốt, biết Minh Trạm nguy hiểm là một chuyện, tận mắt nhìn Minh Trạm bộc phát lại là một chuyện khác. Minh Nghĩa là thân đệ đệ của hắn, cùng nhau lớn lên, vì Minh Lễ mất đi thế tử vị, cho nên Minh Nghĩa vẫn luôn không phục Minh Trạm.

Sự thật luôn làm cho người ta khó chịu và bối rối, Minh Nghĩa vì chính mình cũng vì huynh trưởng, liên tục dây dưa gây phiền phức cho Minh Trạm. Khi còn Phượng Cảnh Nam thì Minh Trạm không thể không chịu đựng Minh Nghĩa. Nếu nói Minh Trạm là một con mãnh hổ thì Phượng Cảnh Nam chính là cái khóa trên cần cổ của hắn. Hiện tại cái khóa bỗng nhiên biến mất, ngươi còn dám kiêu ngạo ở trước mặt hắn, hắn không cắn chết ngươi mới là lạ. fynnz.wordpress.com

Minh Nghĩa dùng tánh mạng của mình làm cho mọi người rốt cục thấy rõ: Tân vương của Trấn Nam Vương phủ đã ra đời, cho dù vẫn thiếu thánh chỉ nhưng trên thực tế Minh Trạm cũng đã là người nắm quyền Trấn Nam Vương phủ.

Ngụy Ninh cùng Minh Trạm ngồi trong hoa viên hóng mát.

Ban đêm, cho dù không có gió nhưng vẫn rất mát mẻ thoải mái. Bên dưới hành lang có một lồng đen tinh xảo bằng ngọc lưu ly, ngoại hình là những chiếc lá xanh bằng ngọc bao bọc một trái lựu đỏ, ở giữa hơi hé miệng, lộ ra hạt lựu diễm lệ, ánh đèn mỏng manh từ bên trong tỏa ra ngoài, mang theo một chút sương mù mờ nhạt, hấp dẫn những con thiêu thân không biết mệt mỏi cứ đâm đầu vào đấy.

Minh Trạm cầm lấy một cái, chỉ vào đèn ngọc lưu ly, “Có nhớ hay không, đây là ngươi tặng cho ta! Năm ấy vào tiết Nguyên tiêu, ngươi đã tặng cho ta thạch lựu đăng.”

Kỳ thật Minh Trạm rất tinh tế, hắn sẽ dùng những chi tiết nhỏ nhặt mà đả động lòng người, Ngụy Ninh cũng nhịn không được mà cười, “Không ngờ là ngươi vẫn còn cất giữ.”

“Đúng vậy, ta đã sớm biết ngươi có tình ý đối với ta, bằng không làm sao lại tặng đèn cho ta như thế?” Minh Trạm vừa tự luyến vừa đỏm dáng nói, bỗng nhiên thở dài, “Ngươi xem, chiếc đèn này tựa như Vương vị, chúng ta là những con thiêu thân xoay xung quanh nó.”

“Ngươi là người cầm đèn, làm sao mà lại giống thiêu thân? Nói chuyện ủ rũ như vậy.”

Minh Trạm nói, “Chỉ cần bảo quản kỹ thì đèn sẽ vĩnh viễn tồn tại. Nhưng con người có thể sống được bao nhiêu năm, ba mươi năm? Năm mươi năm? Sớm muộn gì cũng phải có người chết cho nên ta mới nói chúng ta giống con thiêu thân, mạng tốt thì có thể ngắn ngủi đứng trên ngọn đèn này. Có vài con, thậm chí không có cơ hội đứng lại thì đã bị thiêu rụi rồi.”

Ngụy Ninh ôn hòa nói, “Ta tưởng rằng ngươi sẽ không để ý đến tánh mạng của Minh Nghĩa chứ.” Khi giết người có thấy ngươi nương tay đâu.

“Lúc này ta không có lý do gì để tha cho hắn.” Minh Trạm nhìn về phía Ngụy Ninh, mi tâm hiện lên một chút mệt mỏi và tang thương, Minh Trạm nhẹ giọng nói, “Cảm giác giết người chẳng tốt chút nào. Cho dù có là kẻ thắng thì ta cũng chẳng thấy thoải mái. Nhưng nếu tiếp tục gặp phải chuyện này thì ta vẫn sẽ làm y như vậy. Sau này, bất cứ thời gian nào, đối với chuyện như vậy thì ta đều sẽ đưa ra cùng quyết định….Nhưng mà, ta thật sự không vui….”

Giết người khiến người ta vui vẻ hay sao? Không hề.

Cho dù người này đáng chết, nhưng loại cảm giác này lại không hề thoải mái.

Minh Trạm không biết cái cảm giác thiên tử giận dữ, huyết lưu nghìn dặm là như thế nào, nhưng mà hắn nghĩ rằng hắn sẽ không thích.

Minh Trạm bắt đầu chuẩn bị trao đổi người, mặc dù Diêu Quang hơi khờ khạo một chút, bất quá đã được rèn luyện tâm lý kỹ càng. Hắn ở đại lao Trấn Nam Vương phủ, có thể ăn đủ ngủ ngon.

Đôi khi Minh Trạm vào địa lao hỏi hắn một chút chuyện, hắn cũng tích cực phối hợp, hơn nữa còn yêu cầu tăng thêm đãi ngộ về thức ăn cho hắn.

“Tiên sinh tên gì?” Diêu Quang lắc đầu, “Ta không biết, dù sao mọi người đều gọi hắn là tiên sinh.” Thấy Minh Trạm liếc mắt một cái, Diêu Quang nói, “Nói thật ra, tiên sinh nhà ta tuấn tú hơn so với điện hạ, trên đời này không có thứ gì mà hắn không hiểu.”

“À? Thuật dịch dung của ngươi cũng là do hắn chỉ giáo hay sao?” Minh Trạm thản nhiên hỏi.

“Ừm.” Diêu Quang gật đầu.

“Vậy ngươi có thể dịch dung cho ta thành bộ dáng của tiên sinh nhà ngươi hay không?”

Diêu Quang bất ngờ sặc nước bọt, thiếu chút nữa đã sặc mất nửa cái mạng! Giống như nghe thấy chuyện buồn cười nhất thiên hạ, hắn cười ha ha rồi xoa bụng nói, “Điện hạ, ngài và tiên sinh chúng ta khác nhau một trời một vực, ngài nghĩ rằng thuật dịch dung muốn dịch dung thành ai thì cũng có thể làm được hay sao? Trước tiên là nói về tiên sinh của chúng ta, thân cao sáu thước, điện hạ vẫn còn kém xa, còn có dung mạo của các ngươi cũng kém nhiều lắm, có làm thế nào cũng không giống đâu.” (1 thước Trung quốc = 1/3m)

“Thuật dịch dung cũng không phải pháp thuật, ít nhất dịch dung giữa hai người thì dung mạo phải có chỗ tương tự mới có thể làm được.” Diêu Quang lắc đầu, “Ngài không nên đem Tôn Hành Giả dịch dung thành Dương Tiễn như vậy, chuyện này thế nào cũng không có khả năng đâu!”

Minh Trạm tức điên, cho dù bình thường hắn không phải cái loại đại suất ca phong lưu tiêu sái, nhưng vẫn có thể tính là mi thanh mục tú, vậy mà lại bị người ta giáng xuống làm Tôn Hành Giả, bèn nổi cơn giận dữ, không để ý đến thân phận mà lập tức nhào lên đè Diêu Quang xuống đất rồi đánh cho một trận.

Lê Băng vội vàng khuyên nhủ Minh Trạm, “Điện hạ, cứ để thần giáo huấn hắn.”

Minh Trạm lạnh lùng cười, “Hảo hảo giáo huấn hắn cho ta. Tối nay ta sẽ đến thẩm vấn tiếp.”

Tôn Hành Giả! Hừ! Tôn Hành Giả! Vung y mệ, tức giận rời đi.

Không biết Lê Băng dùng thủ đoạn gì mà đến chiều muộn thì Diêu Quang lại đặc biệt ngoan ngoãn nghe lời, cũng không dám nói Minh Trạm giống Tôn Hành Giả nữa.

“Trước đây là ăn xin ở trên đường được tiên sinh nhặt đem về, sau đó ở trong trang viên cùng đám tiểu hỏa nhi luyện võ đọc sách, qua một năm, chúng ta lại tách ra, mỗi người tự học một thứ.” Diêu Quang nói.

“Vậy các ngươi liên hệ với nhau như thế nào?”

“Ta dùng bồ câu đưa tin.” Diêu Quang nói, “Chỉ cần một ngày bồ câu đưa tin không mang tin về thì có nghĩa ta đã gặp chuyện bất trắc. Những người khác thì ta cũng không biết.”

“Không biết? Hay là không muốn nói.”

“Thật sự là không biết, thưa điện hạ.” Trên khuôn mặt thanh tú của Diêu Quang mang theo một chút thành khẩn, “Giữa chúng ta luôn có cạnh tranh, ta đánh bại đại Diêu Quang, sau đó hắn bị tiên sinh điều đi nơi khác, cho nên ta mới trở thành Diêu Quang. Nếu chuyện của ta bị phát hiện, ta có thể không trở về được thì lập tức sẽ có kẻ khác thay thế vị trí của ta. Cho nên chúng ta sẽ không báo tin cho nhau.”

Minh Trạm cười cười, “Xem ra nhiệm vụ lần này của ngươi thất bại thì khi trở về tình cảnh cũng không dễ chịu gì cho lắm.”

“Không đâu, nhiệm vụ lần này của ta đã thành công, chẳng qua không thể thành công rút lui mà thôi.”

“Ừm, vậy ngươi nói cho ta biết, ngươi xúi giục Minh Nghĩa hạ độc ta bằng cách nào?” Minh Trạm cầm tách trà rồi uống hai ngụm, hỏi một cách thản nhiên.

“Cũng không có gì, chẳng qua vị Thừa Ân Hầu kia khuyên nhị công tử cả buổi, sau khi trở về thì nhị công tử vẫn rất tức giận, nói là thân cữu cữu của mình mà lại thiên vị ngoại nhân. Ta liền nhân cơ hội châm dầu vào lửa khiến nhị công tử càng thêm tức giận.” Diêu Quang nói, “Sau đó nhị công tử đi vào trà quán. Có một vị lão tiên sinh họ Chu cùng nhị công tử hàn huyên một hồi lâu, ta cũng không biết bọn họ tán gẫu cái gì, sau khi nhị công tử đi ra thì sắc mặt bình tĩnh hơn rất nhiều.”

“Kỳ thật lúc này nhị công tử động thủ cũng không phải là ý của ta, nhưng cũng trùng hợp giúp nhiệm vụ của ta hoàn thành.” Diêu Quang thở dài một cách tiếc nuối, “Nếu không ta cũng không để các ngươi bắt được ta đâu, đúng là người tính không bằng trời tính.”

Minh Trạm cười hỏi, “Vị Chu tiên sinh kia không phải là người của các ngươi ư?”

Diêu Quang liên tục lắc đầu, cau mày nói, “Chuyện này ta cũng không biết. Bất quá ta cảm thấy không giống cho lắm.”

“Đúng thì nói đúng, không thì nói không, ngươi cau mày làm cái gì?”

“Khi ở trang viên, tuy rằng chúng ta không quen biết nhiều với nhau, cũng không có giao tình, bất quá ta thật sự chưa từng thấy kẻ nào xấu như vậy, dưới cằm có ba sợi lông chuột, đôi mắt đậu xanh, rất xấu, nếu ta đã từng gặp qua thì nhất định đã có ấn tượng rồi.”

Minh Trạm nghe Diêu Quang miêu tả dáng vẻ của người khác thì trong lòng không hề thoải mái. Mụ nội ngươi! Chẳng lẽ các ngươi là hội mỹ mạo hay sao!

Hỏi cho đến đêm khuya, Minh Trạm mới phái người đưa Diêu Quang trở về địa lao.

………..

.::Chương 155 – Nhập Cục::.

Minh Trạm ngâm mình trong hồ nước, nhắm mắt tĩnh thần.

Tiểu tử Diêu Quang tuy khờ khạo nhưng tâm tư lại rất ác độc, nếu hắn đã chỉ điểm kẻ họ Chu, với thủ đoạn của Nguyễn Hồng Phi thì e rằng họ Chu không phải là người của Nguyễn Hồng Phi, bất quá, nhất định là có âm mưu.

Sẽ là người của ai đây? Có thể tiến vào phủ của hoàng tử, lại là quý phủ của nhị hoàng tử.

Họ Chu công khai xúi giục Minh Nghĩa hạ độc, chẳng lẽ nghĩ rằng có thể thật sự hạ độc giết hắn hay sao?

Không, Phượng Minh Lan không phải kẻ ngốc, không có khả năng hạ mệnh lệnh như vậy trong thời điểm này.

Như vậy là có người muốn ném đá giấu tay, châm ngòi quan hệ của hắn và Phượng Minh Lan, là ai đây? Trong lòng của Minh Trạm mơ hồ đã hiểu được một chút, nhưng lại chưa muốn động vào họ Chu.

Động vào họ Chu thì sẽ khiến Nguyễn Hồng Phi như ý, nhưng không động vào….Quên đi, một tên họ Chu cũng chẳng ảnh hưởng đến đại cục, bất quá hắn vẫn phải điều tra cho rõ ngọn nguồn.

“Điện hạ, nước đã lạnh rồi.” Thấy Minh Trạm ngâm mình hơn nửa canh giờ, trong hồ nước đã thay hai lần nước ấm, Thanh Phong sợ hắn bị cảm lạnh, không thể không nhắc nhở hắn.

Minh Trạm mở to mắt, “Biết rồi, gọi Lê Băng đến, bảo hắn chờ ta ở tiểu thính bên ngoài phòng ngủ của ta, ta mặc xiêm y xong sẽ qua.”

Thanh Phong lĩnh mệnh, lặng yên lui ra.

Ngày hôm sau Vĩnh Định Hầu, Phượng Minh Lan cùng nhau đến Trấn Nam Vương phủ để nghiên cứu cách trao đổi người.

Nguyễn Hồng Phi thật là có năng lực, hắn trao đổi bằng đại thần – An Quốc Công, viết rõ dùng An Quốc Công trao đổi với Diêu Quang. Hơn nữa, thời gian và địa điểm là hai mươi sáu tháng năm lễ Phật đản tại Trấn quốc tự, nơi hương khói thịnh nhất ở đế đô. Hơn nữa còn cường điệu, đương thiên Trấn quốc tự không được giới nghiêm, nếu không sẽ giết con tin.

Lễ Phật đản rất náo nhiệt, Vĩnh Định Hầu biết được một chút, lão nương của hắn cùng lão bà và tức phụ đã sớm tính toán sẽ đi dâng hương lễ Phật. Dân chúng rất tin Phật, ngày đó không tiện bố trí, trong lòng của Vĩnh Định Hầu trở nên nôn nóng, nhịn không được mà mắng một câu, “Mụ nội tên Nguyễn Hồng Phi!” Lại nghĩ đến nhị hoàng tử và thế tử đang ở trước mặt, vậy mà hắn lại phun ra lời thô tục, vội vàng đứng dậy tạ tôi.

Phượng Minh Lan cười nói, “Không sao, Hầu gia chỉ là nôn nóng mà thôi. Hầy, cái tên Nguyễn Hồng Phi này thật sự là khó đối phó.”

“Mẫu thân của hắn đã qua đời, về sau cứ mắng thẳng lão phụ thân của hắn là được.” Minh Trạm nói xong, liên tiếp lôi tổ tông của Nguyễn gia ra mà mắng rủa bằng vô số lời thô tục, khiến nhị hoàng tử và Vĩnh Định Hầu choáng váng đến mức nói không nên lời.

Minh Trạm cũng không thèm để ý đến phản ứng của nhị hoàng tử và Vĩnh Định Hầu, hắn phất y mệ, lộ ra hai cánh tay trắng như tuyết, nhìn chằm chằm vào bản đồ địa hình của Trấn quốc tự, “Thật khó mà nói, Trấn quốc tự cũng không phải một ngôi chùa đơn giản, kiến trúc lớn như vậy thì làm sao có thể bố trí phòng bị đây?”

“Điện hạ không cần gấp, cho dù hắn là thần tiên thì cũng phải hạ sơn mới tính sau.” Vĩnh Định Hầu nói, “Cùng lắm thì tiểu thần phái thêm nhiều người bao vây dưới núi, thần cũng không tin tên phản nghịch kia có thể trốn cả đời trên núi.”

“Đường lên núi là con đường duy nhất để xuống núi.” Vĩnh Định Hầu dùng cách của binh gia, chỉ vào bản đồ đường núi, “Núi có âm dương, nơi này, nơi này, nơi này, tất cả đều bố trí người mai phục.” Đầu ngón tay uốn lượn theo hình dãy núi, Vĩnh Định Hầu rơi vào tình thế bắt buộc, “Chuyện này tựa như săn thú, bao vây ba mặt, con mồi đương nhiên sẽ chạy về phía còn lại. Tuy là biện pháp ngốc nghếch, bất quá có thể sử dụng. Sau đó chúng ta ở chỗ này lưu lại những hảo thủ tốt nhất để truy đuổi tung tích.”

Minh Trạm không biết nhiều về chuyện bài binh bố trận, hắn nói vài câu rồi giao chuyện này cho người trong nghề, còn hắn thì nói thẳng, “Ta không hiểu mấy chuyện này cho lắm, nhị hoàng huynh và Hầu gia tiếp tục bàn luận đi.”

Trong khi nhị hoàng tử và Vĩnh Định Hầu lại thảo luận cực kỳ hưng phấn, Minh Trạm chỉ ở bên cạnh uống trà ăn điểm tâm. Một lúc sau Hà Ngọc tiến đến bẩm báo: Thừa Ân Hầu đại nhân đến.

Minh Trạm liền xin lỗi một tiếng rồi cáo lui, để lại nhị hoàng tử cùng Vĩnh Định Hầu tiếp tục thương nghị, hắn đi tìm Ngụy Ninh để nói chuyện.

Ngụy Ninh ngồi trên nhuyễn tháp, cũng chưa kịp thở một hơi, đang uống trà thì Minh Trạm đã mỉm cười bước vào, tuy rằng trong phòng của hắn không hề oi bức nhưng hắn vẫn cố tình phe phẩy chiếc quạt có thân bằng ngọc, mang theo một làn gió mát, “Hôm nay đến sớm vậy, ngươi về sớm ư? Có bị phạt bổng lộc của ngươi không đó?”

Ngụy Ninh kéo qua Minh Trạm, “Ta nghe nói ngươi muốn trao đổi người? Hoàng thượng và phụ vương của ngươi có tin tức rồi sao?” Minh Trạm bẩm sinh đã có trí tưởng tượng hơn người, nhất thời cảm thấy ghen tỵ, hắn quan sát Ngụy Ninh rồi hỏi, “Có phải ngươi muốn nghe thấy ta đã bắt được Nguyễn Hồng Phi rồi đúng không?”

“Lúc nào rồi mà ngươi còn nói như vậy.” Nghe thấy cái tên của Nguyễn Hồng Phi thì sắc mặt của Ngụy Ninh trở nên buồn bã, hắn thở dài, “Lần đó ta nhìn hắn phải chịu chết, lần này cũng sẽ không có gì khác nhau.”

“Minh Trạm, ngươi đừng suy nghĩ miên man.” Sờ mặt Minh Trạm, Ngụy Ninh lấy lại tinh thần, ôn hòa nói, “Ta chỉ đến đây dặn dò ngươi một câu, nay Hoàng thượng và phụ vương đều ở trong tay của hắn, đừng bức bách hắn, như vậy sẽ làm hại Hoàng thượng và phụ vương của ngươi.” Ngụy Ninh nói như vậy, Minh Trạm lại cảm thấy có vài phần ngượng ngùng, vội vàng rộng lượng nói, “Ngươi yên tâm đi, Vĩnh Định Hầu và nhị hoàng huynh đang thương lượng, ta không hiểu lắm cho nên mới ra đây cùng ngươi. Nguyễn Hồng Phi chỉ là cọng lông chim thôi, chờ hắn rơi vào tay ta thì ta sẽ để ngươi cứu hắn một lần, như vậy ngươi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.”

Ngụy Ninh cười rộ lên, lấy tay nhéo mũi Minh Trạm, “Ngươi bảo vệ mình là được rồi, không cần lo lắng cho ta đâu. Cô phụ hắn một lần, chờ kiếp sau ta sẽ trả lại cho hắn.”

“Ngươi nói xui xẻo gì vậy, kiếp sau ngươi còn phải trả nợ tình ta đây này, làm sao còn rãnh mà để ý đến họ Nguyễn cơ chứ. Người ta lại không luyến đồng, khi ấy ngay cả cọng lông mà ngươi cũng không có, hắn sẽ không động tâm đối với ngươi đâu.” Minh Trạm nghiến răng ken két, thầm nghĩ, lão tử còn chưa gặp cái tên Nguyễn Hồng Phi Kia, vậy mà đã trở thành tình địch với hắn. Chẳng những là tình địch của lão tử mà còn dám bắt cóc bá phụ của lão tử, phụ thân của lão tử nữa chứ.

Thù mới hận cũ cứ chất chồng lên nhau, Minh Trạm nói thầm, xem ra hắn và họ Nguyễn không hợp bát tự rồi. Chờ hắn bắt được họ Nguyễn thì nhất định phải lột da tên nhị lang thần kia mới được.

Minh Trạm ngẩng đầu hỏi Ngụy Ninh, “A Ninh, ta thấy Hình bộ vẽ chân dung của Nguyễn Hồng Phi rồi, rất bình thường mà, cũng không có đặc biệt tuấn mỹ như mọi người vẫn nói.” Đương nhiên Minh Trạm không thể không thừa nhận, so với hắn thì điển trai hơn một chút.

“Cũng giống ngươi thôi, nếu không có thần thái như vậy trong đôi mắt của ngươi thì thoạt nhìn ngươi cũng rất bình thường.” Ngụy Ninh uống một ngụm trà rồi nói tiếp, “Chuyện này và vẽ tranh có cùng đạo lý, thần vận là mấu chốt. Bức tranh ở chỗ Hình bộ không có thần vận, cho nên ngươi nhìn sẽ cảm thấy rất bình thường. Nếu có cơ hội nhìn thấy hắn thì ngươi sẽ không thấy bình thường đâu.”

“Thật ư, ngươi nói thật ư?”

“Đây là sự thật.” Ngụy Ninh thấy đỉnh đầu của Minh Trạm bắt đầu muốn bốc khói thì liền cười cười, sau đó không tiếp tục nói về chuyện của Nguyễn Hồng Phi nữa.

Kỳ thật Ngụy Ninh rất muốn đi theo chỉ huy việc đổi người nhưng Minh Trạm lại kiên quyết không cho hắn đi. Đương nhiên Minh Trạm cũng không đi. Chưa nghe qua câu này hay sao? Thiên chi kiêu tử, phải cẩn thận. Mạng nhỏ quan trọng hơn, nơi nguy hiểm như vậy thì đi làm gì.

Minh Trạm không thích làm anh hùng, hắn chỉ ngồi trong phủ đợi tin mà thôi.

 Mãi cho đến khi trời tối, Vĩnh Định Hầu mặt mày xám ngắt tiến vào Trấn Nam Vương phủ. Minh Trạm thấy trên áo giáp của Vĩnh Định Hầu có một chút vết máu, y giáp lại rách nát, có dấu vết đao thương, bèn cả kinh hỏi, “Đại nhân đã gặp phải chuyện gì? Bị phản nghịch gây thương tích hay sao?” Vĩnh Định Hầu quỳ xuống, Minh Trạm đứng dậy rồi đỡ lấy hắn, nhưng Vĩnh Định Hầu vẫn không chịu đứng dậy, trầm giọng nói, “Điện hạ, hôm qua thần, nhị hoàng tử và điện hạ cùng thương nghị kế sách bài binh bố trận. Trưa hôm nay, khi trao đổi người xong, sương phòng nơi thần chỉ huy bị nổ tung, nếu không phải thân binh xá chết cứu lấy thì hôm nay thần không còn mạng để gặp điện hạ rồi!”

Minh Trạm đứng trước mặt Vĩnh Định Hầu, nhất thời không nói chuyện, sắc mặt trầm xuống, lạnh giọng hỏi, “Vĩnh Định Hầu có manh mối gì hay sao? Là đang nghi ngờ ta ư?”

“Thần không dám hoài nghi điện hạ, chẳng qua thần chỉ muốn cầu điện hạ hiệp trợ cho thần. Nay Nguyễn tặc đang ở bên ngoài, nếu không đồng lòng dốc sức thì khả năng cứu lấy Hoàng thượng và Vương gia thoát khỏi vòng vây là cực thấp!” Trong giọng nói của Vĩnh Định Hầu mang theo một chút thê lương, “Nay ngoại tặc chưa yên mà nội chiến đã dậy, thần…”

“Ta hiểu được ý của Hầu gia.” Minh Trạm cúi người nắm chặt cánh tay của Vĩnh Định Hầu, trên tay dùng sức, Vĩnh Định Hầu mới chịu đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe, “Thần thất lễ rồi.”

“Nay binh sĩ rất cần cứu trợ đúng không.” Minh Trạm nói, “Ngươi yên tâm đi, ta sẽ điều tra cẩn thận, về phần nhị hoàng huynh, ta cũng sẽ cho người điều tra.”

Nỗi bi phẫn trong lòng của Vĩnh Định Hầu thoáng giảm bớt, Minh Trạm lại an ủi một hồi rồi đích thân đưa tiễn Vĩnh Định Hầu ra khỏi phủ.

Đến bữa tối, biết được Vĩnh Định Hầu trước tiên đến Trấn Nam Vương phủ của hắn rồi mới đi phủ của nhị hoàng tử, Minh Trạm than thở một tiếng, cái tên kia ngốc như vậy, thảo nào Hoàng bá phụ lại đem cấm quân giao cho hắn thống lĩnh.

Mãi cho đến lúc Minh Trạm sắp nghỉ ngơi thì Lê Băng mới tiến đến bẩm báo về chuyện của Chu mưu sĩ, Minh Trạm thản nhiên dựa vào nhuyễn tháp mà lắng nghe.

“Chu Bỉnh Nhân thường đến trà quán Tam Phúc, ba năm trước hắn cùng với nhị công tử quen biết ở trà quán Tam Phúc, sau đó thường xuyên qua lại với nhau.” Lê Băng nói, “Chu Bỉnh Nhân là người của Bảo Định phủ, ở quê nhà có trăm mẫu đất, năm thứ nhất thời Tiên đế từng đến đế đô dự thi, đỗ nhị bảng tiến sĩ, hắn vốn không có quan hệ gì với ai, lại không có nhiều tiền tài cho nên không thể mua được chức quan, sau đó vào quý phủ của Tổng đốc Lưỡng Quảng là Lâm Xuân Phong làm mưu sĩ.”

“Lâm Xuân Phong?” Hình như trong sơ đồ của Ngụy Ninh có nhắc đến cái tên này, Minh Trạm cẩn thận suy nghĩ một chút rồi hỏi, “Chính thê của nhị hoàng tử họ Lâm, Lâm Xuân Phong là nhi tử của Dao An quận chúa, cũng là đại cữu tử của nhị hoàng tử ư?” (đại cữu tử = anh vợ)

“Trí nhớ của điện hạ rất tốt, Lâm Xuân Phong chính là đại cữu tử của nhị hoàng tử. Chu Bỉnh Nhân lại là do Lâm đại nhân tiến cử vào quý phủ của nhị hoàng tử.” Lê Băng nói, “Bất quá tiểu thần có phái người tức tốc đi thăm dò quê nhà của Chu Bỉnh Nhân ở Bảo Định phủ, Chu Bỉnh Nhân vẫn nói thê nhi của hắn ở quê nhà, bất quá khi hỏi thăm ở đó thì mọi người đều nói già trẻ lớn bé trong nhà đều theo Chu Bỉnh Nhân vào thành hưởng phúc rồi, quả thật có chút kỳ lạ.”

“Có tiến triển gì hay không?” Minh Trạm nhìn về phía Lê Băng.

Lê Băng nói, “Vốn không có tiến triển gì cả. Bất quá sau khi Vĩnh Định Hầu đến phủ của nhị hoàng tử thì nhị hoàng tử liền nổi cơn thịnh nộ, hiện tại nhị hoàng tử đang tra xét người trong phủ, bảo là có gian tế tiết lộ cơ mật triều đình, mật thám của thần báo tin Chu Bỉnh Nhân đã bị nhị hoàng tử bắt giam. Người của chúng ta không thể tiếp xúc với hắn…”

Phải gạt mây thì mới thấy trăng, Minh Trạm nhắm mắt lại, khẽ thở dài, “Ta thật không ngờ nhị hoàng tử lại có bản lĩnh này.”

“Ý của điện hạ là…”

“Tên họ Chu kia, tám phần là do tam hoàng tử hoặc tứ hoàng tử phái đi.” Minh Trạm nhẹ giọng nói, “Người của Nguyễn Hồng Phi có thể nhắc nhở chúng ta thì đương nhiên có thể nhắc nhở nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử ra tay nhanh như vậy, có lẽ đã sớm nghi ngờ Chu Bỉnh Nhân, hoặc là cố ý thử hắn một lần, kết quả là Chu Bỉnh Nhân giấu đầu lòi đuôi. Đưa cho…..quên đi, cứ tùy vào thiên ý. Chúng ta không nên nhúng tay vào chuyện của các hoàng tử.”

Lê Băng nghĩ đến kế hoạch muốn tìm hiểu nguồn gốc đã bị nhị hoàng tử phá nát, không khỏi hỏi, “Cho dù nhị hoàng tử nghi ngờ thì cũng không nên thử ngay lúc này, ngộ nhỡ….dù sao cũng liên quan đến an nguy của Hoàng thượng và Vương gia. Nguyễn Hồng Phi hỉ nộ vô thường, cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.”

“Nói những lời này thì có ích gì, đã bỏ hương lên người của Diêu Quang chưa?” Tuy rằng Minh Trạm vắng mặt ngay lúc đó nhưng vẫn nhúng một tay vào.

Lê Băng nói, “Đã phái người đuổi theo.”

“Cẩn thận một chút, đừng để Nguyễn hồ ly phát hiện, tìm được nơi đặt chân của Diêu Quang thì trở lại bẩm báo, đừng tự tiện hành động.” Minh Trạm phân phó.

“Dạ.”

Ngày hôm sau Minh Trạm bảo rằng thân thể không khỏe, xin nghỉ dưỡng bệnh, không đi lâm triều.

Quả nhiên khi lâm triều Phượng Minh Lan trút cơn giận lên Phượng Minh Tường, tố giác Phượng Minh Tường chẳng những phái gian tế vào phủ của hắn mà còn đem bản đồ bày binh bố trận đưa cho Nguyễn Hồng Phi, đẩy phụ hoàng vào hiểm cảnh, hành vi đại nghịch bất đạo.

Minh Trạm không cần đích thân đến thì cũng biết cảnh tượng khi lâm triều náo nhiệt như thế nào, ngay cả huynh đệ của Phượng thị là thúc thúc – Thận vương cai quản Tông nhân phủ cũng bị Phượng Minh Lan thỉnh đến, Thận vương đã từng tuổi này, cũng không có con nối dõi, là một lão nhân mắt hoa tai điếc.

Sau khi đại náo một phen, Phượng Minh Tường bị tống vào Tông nhân phủ.

Lo lắng một lúc lâu, Minh Trạm vẫn tiến đến Tông nhân phủ để vấn an Phượng Minh Tường.

Phượng Minh Tường hơi xuống sắc một chút, đang ngồi trong phòng uống trà. Tiểu viện tứ phương, nhà giữa có ba gian, hai bên là sương phòng, vừa vào cửa liền toát ra một trận sóng nhiệt, Minh Trạm cau mày, nói với tiểu thái giám ở phía sau, “Mang một chút băng cho tam hoàng tử, nóng chết tam hoàng tử thì các ngươi có mấy cái mạng để đền bù đây!”

Tiểu thái giám liên tục dạ dạ, Minh Trạm liền phái hắn đi xuống, chỉ để Phương Thanh và Hà Ngọc ở bên cạnh.

“Minh Trạm?” Phượng Minh Tường không ngờ Minh Trạm lại đến đây, khi lâm triều Minh Trạm vẫn luôn tránh né, vì sao bây giờ lại đến Tông nhân phủ thăm hắn?

Minh Trạm nhìn Phượng Minh Tường rồi nói, “Ta đến thăm ngươi.”

“Ừm, sợ ngươi muộn vài ngày thì có lẽ sẽ không nhìn thấy ta nữa.” Phượng Minh Tường tự giễu.

“Tam hoàng huynh không cần nói như vậy.” Tìm một chiếc ghế rồi ngồi xuống, Minh Trạm nói, “Ngươi vốn là hoàng tử, muốn chiếm lấy ngôi vị hoàng đế thì cũng chẳng có gì là lạ, nhân chi thường tình.” fynnz.wordpress.com

Phượng Minh Tường nâng tay rót một tách trà nhỏ cho Minh Trạm, thản nhiên nói, “Cũng chỉ có ngươi nói như vậy, cả đời của ta e rằng cũng không dám nói như vậy. Chẳng những không dám nói, ngay cả trong lòng có ý tưởng này thì cũng sợ người ta biết được. Tuy ngươi xuất thân từ Vương phủ nhưng kỳ thật lại mạnh hơn ta rất nhiều, ngươi là đích tử, ngươi muốn chiếm lấy Vương vị là chuyện đương nhiên. Ta thì không được, mẫu thân của ta có thân phận thấp, ta trưởng thành thì phụ hoàng mới truy phong cho làm phi tần. Phụ hoàng gặp truyện không may, ngay từ đầu ta rất hoảng sợ, sau đó lại thong thả trầm tĩnh trở lại, cảm thấy cũng không có gì đáng ngại. Phụ hoàng cũng chưa lập lão nhị làm thái tử, chẳng qua Thái hậu rất thiên vị và bất công, ngay cả ngươi cũng…” Dừng lại một chút, đôi mắt thâm quầng của Phượng Minh Tường nhìn chằm chằm Minh Trạm, “Ta thật không ngờ ngay cả ngươi cũng ủng hộ hắn.”

Thấy Minh Trạm há mồm muốn nói thì Phượng Minh Tường liền khoát tay chặn lại, “Ta hiểu ý của ngươi, trưởng tử, hắn là trưởng tử. Nhưng mà hiện tại ngươi đã nhìn thấy hay chưa? Ta và hắn chẳng có gì khác nhau, ta đem chuyện trao đổi người của các ngươi tiết lộ cho người của Nguyễn Hồng Phi biết. Còn lão nhị thì sao, hắn muốn bắt lấy nhược điểm của ta cho nên đã trơ mắt nhìn chuyện này xảy ra.” Phượng Minh Tường mỉa mai cười, “Ngươi cảm thấy hắn mạnh hơn ta ư?”

“Ngôi vị hoàng đế hấp dẫn đến thế sao? Cứu được Hoàng bá phụ thì sau này ngươi cũng có cơ hội mà.”

“Nếu có thể đăng cơ làm hoàng đế thì ta tình nguyện hợp tác với Nguyễn Hồng Phi.” Phượng Minh Tường thản nhiên nói.

“Cho dù mục đích của Nguyễn Hồng Phi là làm cho Phượng gia tự tàn sát lẫn nhau hay sao?”

Phượng Minh Tường bỗng nhiên cười to, một lúc sau mới chậm rãi dừng lại, trên gò má hiện lên một chút ửng đỏ, ánh mắt sáng kinh người, hắn cười nói, “Minh Trạm à Minh Trạm, Phượng gia tự tàn sát lẫn nhau ư? Khi Tiên đế còn sống, nếu không xảy ra chuyện của Nguyễn Hồng Phi thì tại sao mười huynh đệ của phụ hoàng chỉ còn lại vài người? Hôm nay Nguyễn Hồng Phi lại làm chuyện gì? Hắn chỉ là bắt cóc phụ hoàng và Vương thúc, làm cho hai chiếc ghế này trống không mà thôi. Ngươi đã đối xử với Minh Nghĩa như thế nào, nay lão nhị và ngươi cũng chẳng có gì khác biệt cả.”

“Không, ta sẽ không, ta cũng không hy vọng phụ vương và Hoàng bá phụ xảy ra nguy hiểm.”

“Ngu xuẩn.” Phượng Minh Tường bỗng nhiên vô cùng chua xót,”Ngu xuẩn, ngươi tưởng là Vương thúc trở về thì có thể tha cho ngươi việc đã giết Minh Nghĩa hay sao. Hắn trở về, ngươi cũng chỉ là thế tử, nếm qua tư vị cầm quyền, ngươi còn có thể buông ra hay sao?”

“Hay là ngươi còn chưa hiểu, không phải Nguyễn Hồng Phi muốn chúng ta tự giết lẫn nhau, mà là ngôi vị hoàng đế làm cho chúng ta tương tàn.” Phượng Minh Tường thở dài một hơi, “Ta không muốn tranh, Phúc vương thúc cũng chưa từng tranh, kết cục như thế nào? Tranh thì chết, mà không tranh cũng chết, vì sao ta lại không tranh?”

Minh Trạm đạm mạc nói, “Chu Bỉnh Nhân không phải ở quý phủ của nhị hoàng tử chỉ một ngày hai ngày, tam hoàng huynh cần gì phải lấy chuyện Phúc vương bá ra để nói. Ta tới nơi này là muốn biết tam hoàng huynh liên hệ với người của Nguyễn Hồng Phi như thế nào?”

“Ta viết ra thư rồi đặt trong cái tráp số năm trên cái giá cổ thứ hai nằm ở hướng đông, sau đó sẽ có người đến lấy.”

“Tam hoàng huynh có biết người đến lấy là ai hay không?”

“Biết, là hạ nhân trong thư phòng của ta, chẳng qua trước khi ta gặp chuyện bất trắc thì hắn đã biến mất tăm hơi.” Phượng Minh Tường có gì đáp nấy, nay không cần phải giấu diếm nữa.

Minh Trạm cúi mắt xuống, nền gạch dưới đất vừa cũ kỹ vừa hoang tàn, “Nếu ngươi mượn thế lực của Nguyễn Hồng Phi để đi lên ngai vàng, cuối cùng vẫn sẽ bị hắn khống chế, chỉ có thể làm một hoàng đế bù nhìn mà thôi, như vậy thì có ý nghĩa gì nữa?”

“Minh Trạm, chuyện gì ngươi cũng hiểu, bất quá ngươi có một khuyết điểm, chính là ngươi rất mềm lòng.” Phượng Minh Tường không còn cái loại rộng lượng bằng lòng với số mệnh như trước kia, hắn sắc bén như một thanh chủy thủ, “Ngươi tránh né lâm triều, vậy mà hiện tại lại đến thăm ta. Kỳ thật ngươi không nên đến, ngươi đến đây sẽ làm cho người ta thừa cơ hội này.”

Tiếp theo Phượng Minh Tường lộ ra một nụ cười thần bí, “Bởi vì chỉ có ngươi đến đây nên bí mật này ta cũng chỉ nói cho một mình ngươi biết, ngươi tưởng là Nguyễn Hồng Phi mới liên hệ với ta gần đây thôi sao? Không đúng, chúng ta hợp tác đã lâu lắm rồi, lâu đến mức ta cũng không ngờ hắn lại bán đứng ta.”

“Tam hoàng huynh gặp hắn rồi ư?”

“Ta chưa từng gặp hắn, nhưng mà vài năm nay ta cùng bọn họ giao tiếp, ta có một loại cảm giác, tuy rằng phụ hoàng và Vương thúc gặp nạn ở Dương Châu nhưng đám người Nguyễn Hồng Phi rất quen thuộc với đế đô.” Phượng Minh Tường nói, “Ta có thể cho ngươi một phạm vi nhất định.”

Minh Trạm khuynh thân lắng nghe, Phượng Minh Tường tiến đến bên tai của Minh Trạm, hạ thấp giọng, nói một cách chắc chắn, “Tam phẩm đương triều trở lên nhất định có người của bọn họ. Đây là ta điều tra được trong vài năm, ngươi tài trí hơn ta, nếu ngươi có thể tìm ra được người này ở trong triều, cứu được phụ hoàng thì xem như chuộc tội dùm ta.”

“Đa tạ tam hoàng huynh, ngày sau ta nhất định sẽ góp vài lời ở trước mặt Hoàng bá phụ thay ngươi.”

Phượng Minh Tường lắc đầu, “Đi đi, ta chỉ có một nữ nhi, tương lai có thể quan tâm thì cứ quan tâm, ta cảm tạ ngươi.”

Minh Trạm rời đi, sang ngày thứ ba thì Phượng Minh Tường tự sát ở Tông nhân phủ.

Tư liệu lịch sử ghi chép lại: Hưng vương Phượng Minh Tường sinh vào năm mười sáu Nhân đế, thưở thiếu thời đã sớm mất mẫu, phóng khoáng thông minh, được Cảnh đế sủng ái, tứ phong là Tường thân vương. Vương còn trẻ, bị nghịch tặc xúi giục, hãm hại Cảnh đế, sau hối hận mà tự sát. Có một nữ nhi là Hân Dương công chúa, phò mã là hậu vệ của Vĩnh Ninh Hầu. Vương mất vào mùa thu năm mười bảy Cảnh đế, sau đó được Võ đế thương cảm mà sửa phong hào thành Hưng.

Khi Minh Trạm nghe được tin tức Phượng Minh Tường tự sát thì chỉ cười một cách mỉa mai.

Phạm Duy lo lắng, “Lúc này tam hoàng tử tự sát, như vậy sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của thế tử.”

“Không cần bận tâm đến, ta đã chuẩn bị sẵng sàng để người ta xỏ xiên rồi.” Minh Trạm quả thật không thoải mái khi thấy Phượng Minh Tường chết, khi Phượng Minh Tường còn sống cũng đã từng nói, Phượng Minh Lan làm ra những chuyện như vậy đối với Phượng Minh Tường thì chẳng khác gì Minh Trạm đối với Minh Nghĩa như trước, nhưng Minh Trạm chỉ cảm thấy không thoải mái, hắn thậm chí phân không rõ loại cảm giác khó chịu này xuất phát từ giao tình chưa đủ giữa hắn và Phượng Minh Tường, hay là vì mọi chuyện đang vượt quá sự kiểm soát của hắn.

Đương nhiên, rất nhiều người cho rằng Minh Trạm chỉ cần suy nghĩ một chút thì nhất định sẽ không làm ra chuyện bức tử Phượng Minh Tường. Chuyện này có chứa nhiều điểm kỳ quái.

Nhưng chết người ở chỗ hắn vừa gặp Phượng Minh Tường thì Phượng Minh Tường liền tự sát!

Có nhiều người hoài nghi là Minh Trạm khuyên Phượng Minh Tường tự sát.

Ngay khi Minh Trạm đang sứt đầu mẻ trán thì một động tác của Phượng Minh Thụy liền giải nguy cho Minh Trạm, nhưng lại làm cho không khí ở đế đô đột nhiên trở nên ngưng rọng!

………

P/S: thật ra thấy bạn Tường cũng tội, trong mấy hoàng tử, mình chỉ ko ưa bạn Lan kiêu ngạo thôi.

22 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 154 & 155

  1. Băng Tâm 03/11/2012 at 8:31 pm

    ko bik bạn Minh Thụy làm động tác ji để giải nguy cho bé Trạm,mừ Ngụy Ninh có tình cảm vs bác Phi hay sao ấy,xem ra Minh Lễ cũng bik tự lượng sức mình heheh cái chết của thèn ngu Minh Nghĩa đã làm mọi người nhận ra chân lý

    • Fynnz 03/11/2012 at 9:51 pm

      ừ, Ngụy Ninh thần tượng bác Phi mà🙂

  2. ixora289 03/11/2012 at 9:08 pm

    Đúng là ngôi vị hoàng đế khiến mọi người tranh giành rồi giết hại lẫn nhau, Hồng Phi chỉ là tạo cơ hội cho chỗ ngai vàng đó trống mà thôi.

    Ko biết sắp tới còn loạn tới thế nào nữa, em Trạm mềm lòng vô thăm tù, cuối cùng lại vướng vào việc bị người đời mắng mỏ, nhưng em cũng ko bận tâm lắm mấy thứ này đâu.

    Trạm thông minh, nhưng đúng là so với mấy người xưa này, thì Trạm ko đủ tham vọng, ko đủ tàn nhẫn để bước lên ngai vàng, bởi vì người muốn đứng trên ngôi thiên tử hẳn phải giẫm lên xác chết ko biết bao nhiêu người, và muốn giữ được ngai vàng đó cũng phải tiếp tục giết thêm ko biết bao người, mà Trạm vốn là người hiện đại, cảm giác chính tay ban tử cho một người còn khó chịu vậy cơ mà.

    • Fynnz 04/11/2012 at 1:08 am

      Trạm chỉ thích nắm tay chồng ngao du sơn thủy thôi o_o.

  3. ime2404 03/11/2012 at 9:23 pm

    mục đích của Phi Phi ấy thế mà cứ bon bon rồi :-“< cứ bảo bé Trạm lười, không thèm tranh bá đoạt quyền, nhưng em thấy kiểu suốt ngày suy tính lo liệu này nọ, rồi cảm giác gián tiếp giết người…. thoải mái gì mà người ta cứ đâm đầu vào :-< thích mũm mĩm cứ bày trò chặn họng người ta, vướng vào mấy chuyện này cứ rối bòng bong hết á @@ =))) hai huynh đệ hồ ly kia vẫn chỉ xoay quanh ganh tị bé trạm mà chí choé ;;))))

    • Fynnz 04/11/2012 at 1:09 am

      mũm mĩm ko thích giết người, mũm mĩm chỉ thích ăn thịt người (ăn thịt chồng -.-)

  4. Cuasomattroi 03/11/2012 at 9:30 pm

    Cuộc chiến đế vị nào không có đổ máu, như bạn Tường nói, tranh hay không tranh đều có nguy cơ phải chết, tội gì không tranh, tiếc cho bạn. Người này có tâm cơ, thủ đoạn lại thiếu thiên thời.

    • Fynnz 04/11/2012 at 1:10 am

      ừm, cũng vì bạn Tường quá sơ suất nên bị bán đứng -.-

  5. Huyền Vân 03/11/2012 at 9:44 pm

    Đại khái là mình hiện đang rất vêu mỏ đi… mới vừa nhắc bạn Minh Tường ngày hôm trước, thì hôm sau bạn ấy liền tử ẹo … ; r ;

    Hầy, quả thực vô tình nhất đế vương gia mà, ngoại trừ sự tương thân của huynh đệ ngốc đại ngốc nhị ra, thì còn lại đều đấu đá nhau ta sống ngươi chết. Có thể không phải tất cả đều bị quyền lực làm mờ mắt, mà họ đơn giản chỉ vì muốn sống sót mà thôi.

    “Ta không muốn tranh, Phúc vương thúc cũng chưa từng tranh, kết cục như thế nào? Tranh thì chết, mà không tranh cũng chết, vì sao ta lại không tranh?”

    Cá lớn nuốt cá bé, nơi đâu cũng thành quy luật rồi.

    • Fynnz 04/11/2012 at 1:10 am

      những cái chết bất đắc kỳ tử o_o….đây là những chương dồn dập âm mưu và thủ đoạn, cảm giác nó gấp đến khó thở

  6. meme2000 03/11/2012 at 10:07 pm

    Mình cũng thích bạn Tường, không hy vọng bạn ấy chết. Cái bạn này là bạn cõng Minh Trạm mập ú, bị đè sắp nín thở phải không.

    • nga130 03/11/2012 at 10:09 pm

      Bạn cõng Minh Trạm lúc trước là Minh Thụy.

    • Fynnz 04/11/2012 at 1:13 am

      bạn Tường là bạn hoàng tử chơi với Minh Trạm khi Minh Trạm vừa vào cung ấy, thời thơ ấu thật dễ thương. Có lẽ vì điều đó mà Minh Trạm mới hoài niệm về Minh Tường, vẫn phong quận chúa cho con gái của Minh Tường, thậm chí còn gả cho em họ của mình là con của Vệ Dĩnh Gia nữa, và nhất là phong cho Minh Tường làm Hưng vương, dẫu sao thì Minh Tường cũng thành thật với dục vọng đế vương của mình hơn những kẻ khác.

  7. nga130 03/11/2012 at 10:08 pm

    Giết người nhưng không vui vẻ, dù là để bảo vệ bản thân nhưng vẫn có khúc mắc, đó là cái “người” trong “con người”. Chỉ so về điểm này, Minh Nghĩa Minh Phỉ không bằng Minh Trạm. Minh Nghĩa không nói làm gì, đã dám bỏ thuốc độc vào rượu rắp tâm hại chết em trai – dù hai người chỉ chung một nửa dòng máu, chỉ vì quyền quý địa vị mà không biết là có thể giữ cho chắc được hay không. Minh Phỉ, có thể một kiếm giết người mà không chút mảy may hối hận, vẫn cảm thấy lý đúng thuộc về mình. Người này, đã không còn gì đáng để cứu vãn nữa rồi.

    Diêu Quang nói năng không cẩn thận gì cả, Minh Trạm sao có thể so với Tôn Hành Giả, em ấy đáng yêu thế cơ mà.

    Minh Trạm mắng cha của Nguyễn Hồng Phi, có lẽ là Bắc Uy hầu Nguyễn gia, nhưng mà thực tế thì cha Nguyễn Hồng Phi là tiên đế, cũng là ông nội Minh Trạm, Minh Trạm mắng thế thì hơi sai rồi😀

    Mà bé Trạm nói sai về vụ Nguyễn Hồng Phi không luyến đồng rồi. Người ta có đó, nhưng mà không phải “nhi đồng” nào cũng lọt vào mắt xanh của tên họ Nguyễn chết tiệt đó đâu.

    Chỗ nói về con gái của Phượng Minh Tường, trong bản gốc có ghi là “phò mã vĩnh ninh hầu vệ”. Chỗ này là viết tương đối tắt, ý là “phò mã là Vĩnh Ninh hầu họ Vệ”, Vĩnh Ninh hầu này là con trai Vệ Dĩnh Gia, cháu trai của Minh Trạm.

    Minh Tường so sánh Minh Trạm và Minh Lan sai rồi. Tuy giết người đều là giết người, nhưng Minh Trạm là bị bức phải giết, dù không hối hận vì quyết định nhưng vẫn thương tiếc cho một mạng người.
    Mấy anh em Minh Lan, Minh Tường, Minh Thụy đều khó ưa như nhau thôi, chỉ là Minh Lan là con lớn nhất, lại được bà nội thiên vị, vậy nên trong truyện được đề cập nhiều, người đọc tiếp xúc nhiều nên có nhiều ấn tượng hơn so với Minh Tường và Minh Thụy thôi. Hai bạn này chỉ được tỏa sáng lúc cuối màn, cũng thiệt thòi cho hai bạn. Có lẽ vì thế tác giả để hai bạn chết tương đối tử tế chút.

    • Fynnz 04/11/2012 at 1:18 am

      ta thì thấy khó ưa bạn Minh Lan nhất, Minh Thụy thì lầm lũi nên cũng không bận tâm nhiều, còn Minh Tường thì có thủ đoạn nhưng chưa đến và chưa đủ năng lực, bạn Tường cũng ko đáng ghét như nhiều kẻ khác cho lắm.

      Cái vụ *phò mã Vĩnh Ninh Hầu Vệ.”, ta chuyển thành *hậu vệ của Vĩnh Ninh Hầu* cho nó suông miệng, hậu vệ chính là con của Vĩnh Ninh Hầu, Vĩnh Ninh Hầu chính là Vệ Dĩnh Gia :>

  8. kami 04/11/2012 at 8:42 am

    Ta thấy tác giả này hìnhnhư đi theo phong cách của phim TVB, sẵn lòng khai tử nhân vật, thậm chí cho nguyên dàn nhân vật chính, phụ chết hết luôn.
    Khi tranh giành ngôi vị mà không đủ tàn nhẫn thì sẽ bị người khác hại chết. Thôi thì ngay từ đầu tránh thật xa cho rồi. Cho tới thời thời điểm này Cảnh Nam, Cảnh Kiền đều bị mất một đứa con trai, chia buồn cùng hai bác. Cha gây họa, con cái lãnh đủ.

    • Fynnz 04/11/2012 at 11:11 am

      =)) nàng cũng thích xem TVB hả?

      sắp mất thêm mấy đứa nữa -.-, haizzz, dính tới cung đấu là thế đấy, tàn nhẫn và vô tình

      • kami 04/11/2012 at 6:12 pm

        Thích coi phim TVB từ hồi còn đi học phổ thông, hồi đó là do thích giọng lồng tiếng trước, sau đó mới thích phim, giọng lồng tiếng đó cũng có trong mấy bộ phim hoạt hình, có mấy giọng nghe rất hài hước. Với lại phim TVB coi thấy ngắn gọn, súc tích hơn, khoảng mấy chục tập thôi (loại phim mấy trăm tập ta không nói tới). Coi mấy phim phá án cũng hay lắm.

        • Fynnz 04/11/2012 at 8:38 pm

          ừ ta cũng mê coi tvb hồi nhỏ, giờ thì hết rồi, hồi xưa cứ hay mướn băng coi ^o^, mỗi người có cả người lồng tiếng riêng, nghe 1 phát là biết giọng bác Âu Dương Chấn Hoa, hay Quan Vịnh Hà này nọ😀

  9. Riey 11/05/2013 at 10:57 am

    Haizz, mặc niệm cho bạn Tường đã hi sinh

    • Fynnz 11/05/2013 at 4:06 pm

      -.- tội nghiệp bạn Tường.

  10. phieudieu123 16/10/2013 at 2:40 pm

    Uh ta cũng thấy chuyện càng ngày càng rối nha, không ngờ Bác phi lại giỏi thế cso quan hệ với toàn người có quyền thế ko à

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: