Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 188 & 189


.::Chương 188 – Hoàng Đế Nan Vi (26)::.

Kỳ thật hôn nhân như người uống nước, tự biết ấm lạnh. Có lẽ trong mười người thì hết chín người đã nói Dương Trạc thú cao, ngày sau khó tránh khỏi sẽ bị đàn áp, nhưng Dương Trạc người ta quả thật là vui mừng và hứng khởi.

Hắn vốn là người rất biết quan tâm chăm sóc kẻ khác, y thuật cũng không tệ, tính tình rất tốt. Đừng nhìn người ta có chút ngốc, kỳ thật lại rất được lòng mọi người.

Thường xuyên hỏi thăm khi nào Minh Kỳ rảnh rỗi thì sẽ an bài một cuộc hẹn hoặc là ăn tối dưới ánh nến lung linh này nọ.

Minh Kỳ thì lại có chút không biết lãng mạn, xưa nay đều dùng mỡ trâu mỡ bò để thắp nến cho sáng sủa cả phòng. Chẳng hiểu tại sao hôm nay dùng bữa lại đốt mấy ngọn nến be bé bằng ngón tay như thế này, tối đến mức chẳng thể nhìn rõ thức ăn trên đĩa.

Dương Trạc vui vẻ giới thiệu với Minh Kỳ, “Đây là cách dùng bữa đặc biệt dành cho tình nhân với nhau, gọi là bữa tối dưới ánh nến. Ta bảo nha đầu chuẩn bị, đều là mấy món mà Quận chúa thích ăn, nào ngồi xuống đi.” Kéo ghế ra, ân cần tiếp đón, “Ngồi đi.”

Đợi Minh Kỳ ngồi xuống, chính mình lớn mật ngồi bên cạnh Minh Kỳ, còn thừa dịp trong phòng âm u mà sờ tay Minh Kỳ, vừa chạm vào liền rút ra, chỉ một cái chạm nhẹ như vậy, Minh Kỳ vẫn chưa có phản ứng gì thì Dương Trạc đã đỏ bừng mặt, trong lòng bất an, sợ Minh Kỳ nổi giận.

Bên cạnh không có bất kỳ thị nữ nào, Dương Trạc gắp cho Minh Kỳ một miếng cá hấp, “Nếm thử xem.”

Minh Kỳ cầm lấy đôi đũa, liếc mắt nhìn Dương Trạc một cái, “Ngươi càng ngày càng to gan, dám kéo tay ta. Có phải được ai chỉ điểm hay không?” Trước kia giống như một tiểu ngốc, vì sao bây giờ lại đột nhiên sáng dạ như vậy?

Dương Trạc là kẻ không biết nói dối, bèn khai thật với Minh Kỳ, “Là Phạm Duy mang cho ta thư của tứ đệ, ngày thường ta trầm mê trong y thuật, trong lòng muốn đối xử tốt với Quận chúa nhưng lại không biết nên làm gì bây giờ? Tứ đệ tuổi không lớn nhưng lại hiểu biết không ít, ta được hắn chỉ giáo cho rất nhiều.”

Minh Kỳ gắp miếng cá rồi đưa vào miệng, “Tiểu tử Phạm Duy kia chẳng tốt gì cả, ngươi đừng bận tâm đến hắn. Còn lời của Minh Trạm thì ngươi chỉ cần tin một nửa là đủ.”

“Ta cảm thấy những lời tứ đệ nói đều rất có đạo lý.”

“Thư đâu, cho ta nhìn thử xem.”

Dương Trạc lại lén lút sờ tay Minh Kỳ một chút, trên mặt tiếp tục đỏ bừng, may mắn trong phòng đèn đuốc âm u nên nhìn không ra. Dương Trạc âm thầm vui mừng, nói, “Đều là chuyện giữa nam nhân với nhau, Quận chúa không nên đọc.”

“Được rồi, không cần đọc thì ta cũng đoán được hắn viết cái gì cho ngươi.” Minh Kỳ nhếch khóe môi, hỏi, “Loại ăn tối trong không gian âm u để lợi dụng như vậy chắc chắn là hắn dạy cho ngươi, đúng không?” Minh Kỳ nắm ngược lại tay của Dương Trạc, đôi mắt tinh anh nhìn về phía Dương Trạc, cười nói, “Sớm muộn gì cũng sẽ làm phu thê, không cần lén lút như vậy, hào phóng một chút cũng không sao! Minh Trạm thật là, dạy ngươi mấy thủ đoạn lén lút này làm chi! Chẳng quang minh chính đại gì cả.”

Dương Trạc bị Minh Kỳ nắm chặt tay, cảm thấy choáng váng muốn bất tỉnh, cũng bất chấp lắng nghe Minh Kỳ đang nói cái gì, chỉ liên tục ừ vài tiếng.

Bất quá Minh Kỳ không quen ăn dưới ánh nến như thế này, gọi thị nữ đặt thêm đèn vào trong phòng cho sáng sủa rồi cùng Dương Trạc dùng bữa tối.

Phạm Duy và Phùng Trật được Minh Trạm phân phó hộ tống Vệ vương phi quay về Vân Nam, đương nhiên bọn họ còn có trọng trách khác. Bất quá bọn họ vừa mở miệng thì đã bị Minh Kỳ đuổi trở về, “Chuyện này chờ Minh Trạm đăng cơ thì ta sẽ đích thân bàn bạc với hắn. Các ngươi cứ truyền lời như vậy là đủ rồi! Mậu dịch biên ải với Tây Tạng tương đối ổn thỏa, bằng không sau này ta sẽ gọi các ngươi quay về!”

Hai người ủ rũ đi ra, hơi có chút buồn bực.

Tính tình của Minh Trạm kỳ thật không tệ, hơn nữa hắn có một ưu điểm chính là cho dù hắn nổi nóng thì cũng không chống lại thủ hạ, tỷ như trước kia Minh Trạm thường xuyên cãi nhau với Phượng Cảnh Nam, thỉnh thoảng tranh cãi đến mức Phạm Duy và Phùng Trật đều kinh hãi, nhưng Minh Trạm lại rất ít khi nổi nóng với thủ hạ.

Vì sao Vương đại nhân lại cho rằng Minh Trạm có tướng làm minh quân, có thể kiềm chế tính tình chính mình, đây là một điểm rất trọng quan trọng.

Tính tình của Minh Kỳ lại khác hẳn Minh Trạm, hơn nữa hoàn toàn không có ý thu mua Phạm Duy và Phùng Trật.

Hai người buồn bực trở về nhà của Phạm Duy để uống rượu một chút, Phùng Trật nói, “Không ngờ rốt cục lại là Quận chúa…” fynnz.wordpress.com

“Dù sao nàng cũng là thân tỷ tỷ của điện hạ, mạnh hơn kẻ khác là chuyện đương nhiên.” Phạm Duy có cách nghĩ rất thoáng đối với chuyện này, những thứ dính vào hoàng thất thì hắn cũng không thích nhúng tay vào. Phạm Duy rót cho Phùng Trật một ly rượu.

Phùng Trật nói cảm tạ, “Ta thấy sau này điện hạ sẽ đau đầu đây.”

“Làm gì đến mức đó?” Cho dù Minh Kỳ hơi khó xơi một chút, nhưng hắn cũng không cho rằng Minh Kỳ xuất chúng hơn Minh Trạm.

“Chỉ có nữ tử và tiểu nhân là khó nuôi thôi, hiện tại ta mới biết lời của thánh nhân đều không sai.” Lời của Phùng Trật làm cho Phạm Duy bật cười, nâng ly nói, “Ngươi hạ mình chút đi, mặc dù chúng ta làm việc cho thái tử nhưng lão cha của chúng ta đều là thủ hạ của Quận chúa, đắc tội nàng thì toàn gia chẳng yên ổn đâu.”

“Không biết điện hạ thế nào rồi?” Phùng Trật và Phạm Duy xuất thân từ Vân Nam, vì vậy ở trong lòng ngoại trừ trung thành với Minh Trạm thì còn có một chút lo lắng quan tâm đặc biệt.

Phạm Duy cũng yên lặng.

Người được thuộc hạ lo lắng quan tâm đang đối mặt với một sự kiện nổi danh – sự kiện Ất Hợi.

Kỳ thật sự kiện Ất Hợi cũng không quá đặc biệt, thậm chí cũng không hiếm thấy trong sách sử, chẳng qua người xử lý chuyện này chưa từng có cách ổn thỏa để xử lý. Thậm chí chuyện này trở thành sự kiện được tranh luận nhiều nhất trong cuộc đời chấp chính của Minh Trạm.

Nguyên nhân sự tình rất đơn giản, Tống Hoài chờ mong trước ngày diễn võ sẽ giành thắng lợi triệt để trong việc tiêu diệt hải tặc. Lúc trước đã nhắc đến chuyện này, Tống đại nhân cũng mất một thời gian để tìm cách.

Đối với Minh Trạm thì chuyện này rất nhỏ, hắn biết rất rõ Tống Hoài, xử lý Tống Hoài để thanh trừng Chiết Mân là chuyện sớm muộn. Nhưng nếu có trận giả thắng này thì ngày sau muốn động vào Tống Hoài sẽ khó hơn rất nhiều.

Vì vậy Minh Trạm cũng không hy vọng Chiết Mân có được trận giả thắng này.

Đáng lý Minh Trạm không muốn để Lý Phương lên đất liền, chẳng qua Lý Phương còn có một số hàng hóa bị Tống Hoài khống chế, Lý Phương cũng là một thủ lĩnh hải tặc, tuy rằng tin phục Nguyễn Hồng Phi nhưng cũng không phải là thủ hạ của Nguyễn Hồng Phi. Vì thế sau khi Minh Trạm và Nguyễn Hồng Phi thương nghị, Nguyễn Hồng Phi ra mặt đề nghị Lý Phương lên đất liền mà không cần ước định thời gian, miễn cho bị rơi vào bẫy của người ta. Lý Phương bản tính đa nghi, nhưng đối với chuyện này thì hắn lại thẳng thắn gật đầu đồng ý.

Cho nên, đáng lý cùng Tống Hoài ước định vào tất niên sẽ hành động, nhưng Lý Phương lại hành động sớm hơn dự định, lên đất liền cướp đoạt rồi quay đầu bỏ chạy. Đợi Trịnh Sảng tướng quân của Phúc Châu nhận được tin rồi sai người truy đuổi thì đừng nói đến bóng dáng của hải tặc, ngay cả lông chim cũng không tìm thấy.

Đây mới thật sự là chân tướng.

Kỳ thật tuy nói vô công nhưng cũng không phải là quá vô công.

Đáng tiếc Trịnh Sảng là người cực kỳ có dã tâm, hắn nghe nói thái tử đích thân đến Chiết Mân, lúc này nếu có chút thắng lợi thì tiền đồ của hắn sẽ quang minh cỡ nào, quả thật không cần nói cũng biết. Sau đó, hắn đã làm ra một chuyện khiến người ta sôi sục giận dữ — giết dân làng giả mạo công trạng.

Minh Trạm nhận được tin tình báo thì có chút kỳ lạ, trong lòng nói thầm, xem ra Trịnh Sảng có vài phần bản lĩnh, Lý Phương đánh úp bất ngờ vậy mà Trịnh Sảng có thể bắt được vài tên, quả thật là có thể dùng người này. Cùng lúc lệnh cho Tống Hoài viết tấu chương báo tin vui cho Phượng Cảnh Kiền, cùng lúc phái Vương đại nhân đi Phúc Châu khao thưởng cho quân Phúc Châu.

Mọi người đều biết Vương đại nhân là người ngay thẳng lại tích cực.

Nhưng giấy không gói được lửa, người của tiểu làng chài tuy rằng bị Trịnh Sảng đồ sát giết sạch nhưng cũng có người trùng hợp ra ngoài học nghề, hoặc là đi thăm thân thích, về nhà thấy thân nhân đều chết hết, bèn nháo nhào ầm ĩ, sự tình mới vỡ lẽ.

Vương đại nhân vừa phái người quay về Hàng Châu truyền tin vừa đối chất với Trịnh Sảng.

Minh Trạm nhận được thư của Lễ bộ thị lang mang về thì cơ hồ giận đến muốn ngất xỉu, trừng mắt cả giận nói, “Chuyện này là sao! Lai lịch của đám hải tặc mà Trịnh Sảng giết lại là thế này đó ư! Hắn thật to gan!”

Tống Hoài khuyên nhủ, “Điện hạ bớt giận, điện hạ bớt giận…”

“Nực cười, nực cười!” Lồng ngực của Minh Trạm phập phồng, thở hổn hển một lúc lâu rồi mới lạnh lùng cất tiếng, “Mã Duy, chuyện trong tay của ngươi tạm thời giao cho Mã Thái, ngươi dẫn hai ngàn người đến Phúc Châu áp giải Trịnh Sảng đến Hàng Châu, chức vụ của hắn do Binh bộ thị lang Tống Song Thành tạm thời đảm nhận! Ta muốn đích thân chất vất hắn, hắn thắng Lý Phương bằng cách nào!”

“Điện hạ! Điện hạ cứ đưa thủ dụ thì Trịnh Sảng chắc chắn sẽ tuân theo thủ dụ mà tiến đến lĩnh tội, hắn gan to tày trời cũng không dám cãi lệnh điện hạ!” Tống Hoài thấy Minh Trạm tâm sinh hoài nghi thì vội vàng phân trần.

“Ta không muốn mạo hiểm. Ta muốn lập tức nhìn thấy Trịnh Sảng.” Minh Trạm lạnh lùng nói, “Nếu một tướng lãnh chỉ có bản lĩnh giết hại dân chúng hòng mạo nhận công trạng thì cũng không còn gì để sợ. Mã Duy, nếu Trịnh Sảng có ý làm phản thì ngươi cứ ra tay giết hắn ngay tại chỗ! Đem Vương đại nhân không mất một cọng tóc về đây cho ta! Nếu Vương đại nhân điều tra có tiến triển thì cứ đem tất cả những kẻ có hiềm nghi áp giải đến Hàng Châu!”

Mã Duy và Tống Song Thành thấy sắc mặt của Minh Trạm thật sự khó coi, bọn họ cũng không dám nhiều lời, lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Đái An vội nói, “Thần nguyện đi cùng nhị vị đại nhân.”

“Ngươi là quan văn, không cần phải đi.”

Những chuyện lạm sát mạo nhận công trạng tuy ít gặp nhưng kỳ thật cũng không hiếm thấy.

Thẩm tra cũng không có gì khó khăn, nhiều tinh anh của triều đình như vậy, muốn đối phó với một tên Trịnh Sảng thì đương nhiên dễ như trở bàn tay, tiền căn hậu quả, những kẻ dính dáng đến vụ án đều bị điều tra rõ ràng.

Cái khó là việc này phải xử trí thế nào.

Tống Hoài và Nhâm tuần phủ hiếm khi có chung lập trường, hai người bọn họ lén thỉnh gặp Minh Trạm, “Trịnh Sảng đáng bị thiên đao vạn quả, chẳng qua vi thần thân là Tổng đốc Chiết Mân, lại có thủ hạ vô pháp vô thiên như vậy, cũng phải đứng ra thỉnh tội.”

Trước tiên là quyết định tư tưởng, vẻ mặt của Tống Hoài trung thành và tận tâm, “Điện hạ, vi thần bị bãi chức cũng không luyến tiếc. Nhưng vi thần lo lắng là điện hạ, nay tin thắng trận đã trình báo, thánh chỉ khao thưởng của Vạn tuế gia cũng đã ban xuống. Nếu xảy ra chuyện gièm pha này thì Hoàng thượng và điện hạ còn thể diện gì nữa.”

“Vậy ý của ngươi thì sao?” Minh Trạm không lộ hỉ nộ, chỉ nhìn về phía Tống Hoài.

Tống Hoài nói, “Thần và Nhâm tuần phủ đã thương lượng với nhau, chúng ta có thể bí mật xử tử Trịnh Sảng và các quan viên có dính líu đến chuyện này, sau đó trợ cấp cho thôn dân còn thừa lại của làng chài. Như vậy kẻ bị chết oan có thể được giải oan, kẻ phạm tội sẽ bị luật pháp nghiêm trị. Hoàng thượng và điện hạ không bị mất mặt, chẳng phải là lưỡng toàn thập mỹ hay sao?”

Nhâm tuần phủ phụ họa, “Thần cũng có ý này, điện hạ lần đầu Nam tuần, nếu việc này truyền ra ngoài thì e rằng sẽ tổn hại thanh danh của điện hạ. Ngay cả triều đình cũng sẽ bị chỉ trích.”

Kỳ thật cách xử trí thế này xem như chu đáo, thái tử nhà ngươi ở đây, tin báo thắng trận cũng đã phát ra, kết quả Phúc Châu mạo nhận công trạng, tin này lan truyền ra ngoài thì Trịnh Sảng đương nhiên chỉ còn đường chết, Tống Hoài và Nhâm tuần phủ cũng gặp gian nan, nhưng thái tử điện hạ nhà ngươi còn giữ được thể diện hay sao?

Việc này xảy ra ngay dưới mí mắt của ngươi, ngươi là người chết hay là người mù? Chẳng phải ngươi rất thánh minh hay sao? Vì sao lại để người ta lừa gạt như thế!

Trong mắt của Tống Hoài, chỉ có hai cách xử trí tốt nhất. Thứ nhất, tiếp tục bị lừa gạt, mặc dù là giả, ta sẽ sống chết nói đó là thật. Nhưng cách này rõ ràng không được, Vương lão đầu vẫn đang ở tại Hàng Châu, lão gia hỏa này xưa nay là người thẳng thắn liêm minh, thờ phụng phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất, Tống Hoài vẫn chưa nghĩa ra cách ngăn chặn cái miệng chính trực của Vương đại nhân. Vả lại với sắc mặt hiện tại của thái tử thì biện pháp đầu tiên không thể áp dụng. Như thế chỉ có thể sử dụng cách thứ hai, bí mật xử trí. Ác giả ác báo, chẳng qua phải giữ kín không công khai, như vậy mới có thể bảo đảm thanh danh của quan trường Chiết Mân và của thái tử điện hạ. (Giàu sang không thể cám dỗ, Nghèo khó không thể chuyển lay, Quyền uy không thể khuất phục.)

Minh Trạm chưa tỏ thái độ thì Vương đại nhân đã nghe thấy phong thanh, dốc hết sức giữ nguyên quan điểm, “Không giết là khinh thường quốc pháp, không giết thì không dẹp an lòng dân!” Chẳng những phải giết, mà còn phải giết sao cho quang minh chính đại!

Chuyện này xảy ra thì Trịnh Sảng không thể sống nổi, vì thế mọi người cùng nhau bàn luận phải xử tội như thế nào.

Cách xử trí của Minh Trạm làm cho mọi người kinh hãi, cho dù miệng mồm cứng rắn như Vương đại nhân cũng cho rằng, chì cần chém đầu vài tên thủ phạm là được. Chuyện này tuy rằng cực ác liệt nhưng dù sao cũng liên quan đến thể diện của thái tử, hơn nữa nếu muốn trừng phạt tận gốc thì ắt hẳn phải thanh trừng cả quân đội. Cho nên Vương đại nhân miễn cưỡng nhắm một mắt mở một mắt. Vậy mà Minh Trạm lại thẳng tay hạ chỉ thả ra đám binh lính bình thường không có phẩm cấp đang bị giam cầm, còn tất cả phụ mẫu thê nhi của những tên thủ phạm chính trong vụ án này đều bị áp giải đến Hàng Châu.

Mặc kệ bọn họ lớn hay nhỏ, già hay trẻ, tất cả đều bị chém đầu.

Tất cả tướng quân có uy tín danh dự ở Chiết Mân Hoài Dương đều bị gọi đến xem hành hình, trên pháp trường, mặc kệ ngươi là tiểu hài nhi mới đầy tháng hay là một lão nhân tóc bạc cả đầu thì tất cả đều bị đè xuống đất mà xử trảm.

Lễ bộ thị lang Đái An khuyên thái tử tha cho lão ấu bọn họ, nhưng Minh Trạm thản nhiên nói, “Dân chúng vô tội bị giết cũng có thê tử trượng phu phụ mẫu hài nhi, lúc ấy có ai bận tâm đến bọn họ hay không? Trong khi tướng sĩ lại ra tay đối với dân chúng của chính mình, tội này như tội phản quốc, cứ để bọn họ nếm thử mùi vị giống dân chúng làng chài kia đi.”

Nhìn cảnh chết chóc cũng không có gì thú vị, Minh Trạm bèn quay về phủ Tổng đốc. fynnz.wordpress.com

Đó là toàn bộ sự kiện Ất Hợi, toàn bộ quan trường Giang Nam đều run rẩy vì hành động tàn nhẫn của Minh Trạm, kỳ thật trong quan trường có luật lệ giành cho việc xử tử, vị thành niên không bị xử tử, càng miễn bàn là ở đây có vài tiểu hài nhi ngây thơ.

Minh Trạm xử tử bọn họ mà không hề chớp mắt, hơn nữa xử tử gia quyến trước, cuối cùng mới đến phạm quan, máu me đầm đìa cả quảng trường, cho dù là quan quân nhìn quen người chết thì cũng lộ ra thần sắc sợ hãi.

Minh Trạm cũng bởi vì chuyện này mà bị lên án, tin tức rơi vào trong tai triều đình, các Ngự sử đều thượng thư Thái tử cuồng vọng hoang đường, kỳ thật nếu Minh Trạm không phải là thái tử thì những lời tỷ như người tàn bạo bất nhân nhất có lẽ cũng sẽ được người ta gán cho.

Mà Minh Trạm ứng đối cũng rất đơn giản mà lại cao minh, hắn bắt đầu diễn thuyết, thu mua lòng người.

……….

.::Chương 189 – Hoàng Đế Nan Vi (27)::.

Trong tất cả Hoàng đế của Đại Phượng, Minh Trạm là người am hiểu nhất trong việc diễn thuyết trước công chúng, điểm này mọi người đều phải khâm phục.

Minh Trạm bẩm sinh có cái miệng rất biết lừa người, hắn đối phó với cả triều văn võ còn thành thạo huống chi là một chút sĩ tử bình dân.

“Quân nhân mỗi tháng được phát ngân lượng, ăn lương thực, mặc quân phục, được cung cấp quân bị, cung tên đao thương, tất cả từ đâu mà có? Đều là thuế má của quốc gia cung cấp. Thuế má lại từ đâu mà có, là do dân chúng đóng góp. Quân nhân chúng ta ăn mặc đều do dân chúng cung cấp, để làm gì, đơn giản là để bảo vệ quốc gia thái bình, bảo vệ dân chúng an bình!” Trong thư viện Vạn Tùng, Minh Trạm ngồi ở nơi cao nhất trên lễ đường lộ thiên, giọng nói văng vẳng theo gió đông lan truyền khắp tứ phía, “Nay lại vì tư lợi cá nhân mà cầm lấy đao thương giết người một nhà!”

“Ngày ấy xử quyết thủ phạm, ta đã đi xem, có rất nhiều người cũng đi xem. Ta biết có người sẽ cảm thấy ta xử trí tàn bạo lãnh huyết, nhưng mọi người có nghĩ đến hay không, những thôn dân chết oan, bọn họ cũng có phụ mẫu thê tử hài nhi, có lẽ trước màn huyết án đẫm máu thì bọn họ còn vây quanh bên bếp lò nói nói cười cười, chuẩn bị đón tất niên, cũng không ngờ lại cùng nhau đi xuống hoàng tuyền, có oan ức hay không?!” Minh Trạm cắn răng một cái, đập bàn cả giận nói, “Là quân nhân mà lại phản bội chức trách của mình, hạ đao giết hại dân chúng, chẳng khác nào phản bội quốc gia phản bội quân chủ của hắn, ta không thể khoan hồng. Cho dù có bao nhiêu người dị nghị thì ta vẫn kiên trì giữ quyết sách của ta, ai phản bội dân chúng của ta thì đều chỉ có một kết cục – giết không tha!”

“Có người từng khuyên ta, tin thắng trận đã bố cáo, sao không âm thầm xử quyết, bồi thường cho khổ chủ, lấp liếm chuyện này, coi như xong xuôi. Cũng bảo toàn thanh danh thái tử cho ta.” Minh Trạm lạnh lùng nói, “Lời này rất có đạo lý, cũng đúng là suy nghĩ cho ta, cho danh dự của toàn bộ quân đội. Nhưng thanh danh quan trọng hay là công đạo quan trọng! Thiên đạo sáng tỏ, hôm nay nếu giấu diếm thì ngày sau sẽ có người nói thái tử vì thể diện mà lấp liếm mọi chuyện! Chuyện này không dám nói, chuyện kia không dám nêu! Dần dần lời của quan phủ còn gì đáng tin tưởng! Thuế má hằng năm dân chúng vẫn phải đóng đầy đủ, trung quân ái quốc, vậy mà ngay cả một chút chân tướng cũng không thể biết hay sao? Hôm nay ta muốn nói cho các ngươi, thái tử không trọng thể diện như các ngươi đã nghĩ đâu! Dám lấy tánh mạng con dân của ta ra để lừa gạt chiếm lấy thể diện thì ta thà vứt bỏ!”

Kỳ thật mọi người cũng không phải kẻ ngốc, có thể đả động lòng người vĩnh viễn không phải là những lời nói dối mặt ngoài, giống như bộ quần áo mới của hoàng đế, khi đứa nhỏ kia hô lên hắn cởi truồng kìa, cái loại hô to điếc tai này có hiệu quả hơn bất cứ lời ca ngợi dối trá hoa lệ nào.

Khi Minh Trạm nói đến đây, một vị sĩ tử kích động đứng dậy, sắc mặt của hắn ửng đỏ, thấp giọng thi lễ, hỏi, “Buổi diễn thuyết của điện hạ làm cho đệ tử chúng ta nhiệt huyết sôi trào, đệ tử thật sự khâm phục sự anh minh của điện hạ, vì vậy lớn mật hỏi điện hạ một câu, ngài trừng phạt nghiêm minh đám phạm quan kia, đệ tử cảm thấy vô cùng thán phục, chẳng qua vì sao điện hạ lại phóng thích đám binh sĩ cũng dính dáng đến huyết án, những người đó cũng ăn lương bổng quốc gia, mà lại giết hạ dân chúng! Tội ác này chẳng khác gì đám phạm quan kia!”

Sơn Trường ở bên cạnh không ngờ trong thư viện của mình lại có kẻ to gan lớn mật dám chất vấn thái tử như vậy, sắc mặt khẽ biến, chẳng qua trước mắt bao người nên hắn cũng không tiện có động tác gì, chỉ đành âm thầm lo lắng mà thôi.

Minh Trạm không giận cũng không tức, chỉ ôn hòa tán thưởng một câu, “Hỏi thật là hay. Quân nhân, quân nhân là gì! Nhiệm vụ chính của quân nhân là phục tùng! Trên có lệnh, dưới tất tuân theo! Đây là quân nhân! Binh sĩ là thanh gươm sắc bén của quốc gia, bọn họ chẳng khác nào những cây đao cây thương ngoài kia, bọn họ sẽ động thủ đối với ai, ngươi nói thử xem, thanh gươm kia có thể tự mình làm chủ được không? Quan viên thì khác, quan viên là ai? Bọn họ phải trả qua tầng tầng khảo hạch, quốc gia giao cho bọn họ quyền lợi thống trị địa phương, coi trọng tài năng của bọn họ! Bọn họ là người cầm gươm, bọn họ phải phân biệt thế nào là chính thế nào là phản, thế nào là thiện thế nào là ác, càng phải hiểu rõ thế nào là đại nghịch bất đạo! Trịnh Sảng chết chưa hết tội, có người nói phó tướng phụng hắn làm việc nên giảm bớt tội! Người nói những lời này đều là những kẻ thúi lắm! Vì thượng cấp mà làm bậy, phải bị tội gì! Lại có người chỉ mê muội không có lý tưởng, chỉ biết tuân theo trưởng quan, trưởng quan nói đông hắn đi theo hướng đông, nói tây hắn đi sang hướng tây, trưởng quan muốn sát hại dân chúng, hắn vẫn như cũ mà mù quáng nghe theo, người như thế chẳng lẽ chỉ chịu tội nhẹ hay sao? Quân đội của ta không cần loại người nhu nhược không chính trực như vậy, không phải loại tiểu nhân không biết phân biệt thị phi, càng không phải kẻ luồn cúi ác nhân như Trịnh Sảng!”

“Ta cần một quân đội trong sạch có thể bảo vệ quốc gia!”

Sau này Diêu Quang nói với Thiên Xu, “Thấy ngày thường thái tử không phải người nghiêm túc, bề ngoài cũng chẳng hề xuất chúng, vậy mà lại có bản lĩnh khiến kẻ khác không thể sánh bằng, lời nói gọn gàng dứt khoát, rất có dáng dấp. Thảo nào tiên sinh của chúng ta cũng bị hắn lừa.”

Kỳ thật bị Minh Trạm đả động cũng không chỉ có một mình Nguyễn Hồng Phi….

Minh Trạm không ngờ người ở thời này cũng biết vỗ tay, kia thật sự là tràng vỗ tay vang như sấm dậy. Thấy người bên dưới đều bị khơi dậy cảm xúc hừng hực, Minh Trạm nâng tay áp xuống, chậm rãi đứng lên, cất cao tiếng nói rõ ràng, “Ta có rất nhiều lời muốn nói với dân chúng, với ba quân tướng sĩ, càng muốn nói với quan viên một câu. Nhưng mà ta muốn đến thư viện trước để nói với sĩ tử các ngươi. Các ngươi là rường cột nước nhà, là tương lai quốc gia, các ngươi gian khổ học tập mười mấy năm cũng là vì phục vụ lê dân bá tánh! Cho nên, ta hy vọng các ngươi hiểu rõ lý tưởng của ta, một ngày nào đó trong tương lai, có thể quân thần chúng ta lại cùng nhau đưa dân chúng quốc gia trở thành một non sông thanh minh!”

Dư luận vĩnh viễn nắm giữ trong tay của kẻ đọc sách, Minh Trạm liên tiếp diễn thuyết mấy ngày quả thật là làm cho hàng ngàn sĩ tử bị kích động giống như uống thuốc kích thích, nhiệt huyết sôi trào, quần chúng kích động. Thậm chí có không ít người từ Hoài Dương tìm đến nghe thái tử điện hạ diễn thuyết. Có rất nhiều dân chúng nhàn rỗi trong dịp tất niên cũng tiến đến giúp vui, tuy rằng bọn họ không đọc sách, tỷ như cái gì mà phu tử vừa há mồm liền đọc nhân chi sơ tính bổn thiện, bọn họ nghe không hiểu, nhưng những gì thái tử điện hạ diễn thuyết thì lại không có khái niệm nghe không hiểu. Bởi vì thái tử điện hạ xưa nay nói chuyện rất thẳng thắn, hơn nữa nói chuyện rất có vần có điệu, hùng hồn mạnh mẽ, mọi người lắng nghe mà khí thế ngất trời, giảm đi rất nhiều tiền mua củi lửa.

Ở đây chẳng ai cảm thấy tội nghiệp đám gia quyến chết oan của phạm quan. Đáng! Rất đáng chết!

Càng đẩy thanh danh của Minh Trạm lên cao trào chính là: Hắn quyết định tự mình thực hiện nghi thức tế điện làng chài, bái tế người chết.

Trời ạ, trên đời này còn có ai tài đức sáng suốt bằng thái tử điện hạ hay sao?

Đương nhiên là có, chính là Hoàng đế bệ hạ.

Phượng Cảnh Kiền cầm tấu chương cùng với các bí văn mà Minh Trạm dâng lên, đặt trên án thư, nhẹ nhàng thở dài, xem ra hắn có thể rút lui sớm rồi.

Sau khi Phượng Cảnh Nam thu được tin này thì lại âm thầm đắc ý: Thấy bản lĩnh thu mua lòng người của nhi tử nhà ta thế nào? Nếu không phải vì thế thì ta chết sống không thích hắn ở Vân Nam làm gì? Hắn đòi ở Vân Nam hai năm khiến lão tử phải lánh sang một bên! Đi làm thái tử đi, rốt cục lão tử được giải thoát rồi.

Đương nhiên Phượng Cảnh Nam rất cảm thông cho tình cảnh của huynh trưởng, còn cố ý viết một phong thư dài trấn an huynh trưởng một phen.

Cũng có người ám chỉ Phượng Cảnh Kiền, thái tử điện hạ thu mua lòng người như vậy ở bên ngoài, có đặt ngài ở trong mắt hay không?

Phượng Cảnh Kiền thầm nghĩ, tìm Minh Trạm đến là để Minh Trạm làm Hoàng đế, Minh Trạm không thừa dịp hiện tại mà thu mua lòng người, chẳng lẽ còn phải giả vờ khách sáo thanh cao nữa hay sao, Minh Trạm cũng không phải người như thế! Huống chi còn có tên tiện nhân ở bên cạnh nhi tử bảo bối nhà hắn, lại càng không biết mang đến bao nhiêu chủ ý thối nát nữa!

Giờ khắc này Minh Trạm đang bận rộn ở bên cạnh Nguyễn Hồng Phi, đêm qua Minh Trạm rốt cục như nguyện, Nguyễn Hồng Phi nằm trên giường, đôi má ửng đỏ, hơi hơi sốt cao, trong mắt giống như rưng lệ, mày cau lại, vẻ mặt đau đớn tiều tụy.

“Nào, thuốc nguội rồi, uống đi.” Minh Trạm hoàn toàn tỏ ra thành kính, giống như hiếu tử túc trực bên đầu giường, thổi nguội thuốc rồi đưa vào miệng của Nguyễn Hồng Phi, xem hắn uống, còn chu đáo lấy khăn lau miệng cho Nguyễn Hồng Phi.

Nguyễn Hồng Phi nói năng một cách suy yếu, “Ngươi ra ngoài ngồi đi, ta muốn ngủ một lúc.”

“Có phải còn đau hay không?” Minh Trạm có chút chột dạ đối với kỹ thuật thối nát của mình, bất quá hắn cảm thấy nguyên nhân chủ yếu là thân thể của Nguyễn Hồng Phi không đủ mềm dẻo, hôm qua mới làm một lần, Minh Trạm cũng chưa tận hứng thì Nguyễn Hồng Phi đã nằm sống soài trên giường, toàn thân sốt cao. Trước kia Nguyễn Hồng Phi ở trên, một đêm làm đến vài lần, ngày hôm sau Minh Trạm vẫn phấn chấn tinh thần, cũng chưa từng bị tổn thương nặng như vậy.

Nguyễn Hồng Phi suy yếu nhắm mắt lại, không nói gì.

Minh Trạm thoát hài chen lên giường, cũng thoát ra ngoại bào, chui vào chăn ôm thắt lưng của Nguyễn Hồng Phi, nói thầm bên tai của người ta, “Vì ta luyện ít, quen tay hay việc mà. Chờ ta luyện thêm vài lần thì sẽ không làm ngươi bị thương nữa.”

Bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ. Nguyễn Hồng Phi bị bệnh đến nửa tháng cũng chưa khỏi, tuy rằng không còn sốt nhưng thân thể vẫn suy yếu, uống đủ loại thuốc, gầy đi rất nhiều, cứ nằm suốt trên giường.

Minh Trạm hỏi đại phu, “Vì sao đã bao nhiêu ngày vẫn chưa chuyển biến tốt?”

Có thể ở trước mặt của Minh Trạm thì cũng không phải đại phu bình thường, tỷ như vị đại phu này được mọi người xưng là Trương thần y, cũng có chút thanh danh tại đế đô. Chẳng qua Trương đại phu thích ngao du tứ phương, hiện tại có thể gặp được, âu cũng là duyên phận.

Trương đại phu cung kính đáp, “Mỗi người đều có cơ thể khác nhau, như vị này, trước kia có bệnh trầm kha, ngày thường không lộ ra nhưng khi có bệnh thì dễ dàng kéo đến di chứng. Điện hạ, thứ thảo dân nói thẳng, chuyện đó giữa nam tử rất dễ tổn thương, lại có người có hậu đình bẩm sinh không thích hợp hầu hạ, hầu hạ tất sẽ bị thương, vị này chính là trong số đó.”

“Như vậy làm sao đây? Chẳng lẽ mỗi lần như thế thì hắn sẽ phải dưỡng thương nửa tháng trên giường, chuyện này cũng không phải bình thường nha?” Minh Trạm hỏi mà không thấy thẹn, “Có cách nào để giảm bớt hay không?”

Trương đại phụ chậm rãi lắc đầu, “Trừ phi ở tuổi thiếu niên thừa dịp thân thể mềm dẻo mà luyện tập, nay vị này mặc dù tướng mạo nhìn tuổi trẻ tuấn tú nhưng tuổi tác đã ở ngưỡng trung niên, thảo dân cũng không còn cách nào khác.”

Lời này khiến Minh Trạm âm thầm bĩu môi, chẳng khác nào ngươi cứ nói thẳng là bảo lão tử làm thụ đi.

“Ngươi nhận biết Phi Phi chứ?” Bằng không cũng không thể thiên vị giúp Phi Phi nhà hắn như vậy a.

Trương đại phu mặt không đổi sắc, cúi người nói, “Không dám giấu điện hạ, mặc dù dung mạo có thể biến đổi nhưng xương cốt trên mặt không thể thay đổi, thảo dân và Đỗ Nhược quả thật có quen biết.”

“Vậy ngươi nói thật với ta đi, bệnh của hắn rốt cục đến khi nào mới có thể khỏe lại đây?”

Trương đại phu đã sớm nghĩ sẵn trong đầu, ôn hòa nói, “Nếu chỉ chữa bên ngoài thì uống vài ba thang thuốc là được. Ta và hắn lúc trước có quan hệ sâu xa, đương nhiên sẽ có kế hoạch cho hắn, vì vậy thời gian cần phải thong thả một chút.”

Minh Trạm vội hỏi, “Như vậy phải điều trị trong bao lâu?”

“Vài ngày nữa thì có thể xuống giường, ta lưu lại vài phương thuốc bổ, cứ dùng thường xuyên, như thế sẽ tốt hơn cả uống thuốc.” Trương đại phu cười cười, “Nếu điện hạ có lòng thì hãy để cho hắn nghỉ ngơi vài năm, bệnh trầm kha muốn trị triệt để cũng không phải không có khả năng.”

“Vài năm không thể làm?” Minh Trạm bắt đầu hoài nghi có phải quỷ đại phu này là gian tế do Nguyễn Hồng Phi phái đến hay không?

Trương đại nhân thầm than một tiếng, “Thảo dân có thể điều chế chút thuốc trị thương cho điện hạ.”

Minh Trạm chưa từ bỏ ý định, “Ta nghe nói có loại dược cao giúp hưng phấn, ngươi có hay không?”

“Đó chỉ là những thứ *** mà đám lưu manh hay sử dụng, dùng nhiều sẽ ỷ lại vào dược tính, dễ dẫn đến tổn thương cho thân thể.” Trương đại phu hỏi, “Chẳng lẽ điện hạ?”

“Quên đi quên đi.” Minh Trạm có chút mất hứng, “Nghe nói ngươi ở dân gian có chút thanh danh, lại có quen biết với Phi Phi, như vậy cứ ở lại đi.” Chuyện giường chiếu là thứ yếu, giữ lại đại phu để điều dưỡng thân mình cho Phi Phi mới quan trọng.

Trưởng đại phu cười nói, “Thảo dân sớm lập chí ngao du tứ hải, hành nghề y cứu người. Huống chi thảo dân từng bị dẫn vào Thái y viện, hiện tại trên người còn mang quan hàm thất phẩm Thái y, chẳng qua tính tình của thảo dân thất thường, không quen ở Thái y viện. Vả lại danh y trong Thái y viện nhiều như mây, nhiều đến mức nếu thiếu thảo dân thì cũng không sao. Trong khi dân chúng có rất nhiều nơi hoang vu hẻo lánh không có đại phu, mọi người bị bệnh bị thương cũng không có ai có thể trị liệu. Thảo dân có chí hướng hành y cứu dân, thỉnh cầu điện hạ có thể thành toàn.”

“Ngươi không ham vinh hoa phú quý là điều rất tốt, nhưng cho dù ngươi có đi khắp toàn bộ non sông của chúng ta thì cũng chỉ có một đôi tay một đôi mắt, có thể cứu được bao nhiêu người.” Khóe môi của Minh Trạm nhếch lên, hắn muốn lưu ai thì chẳng lẽ không lưu được sao, cứ từ từ mà dụ dỗ, “Mặc dù ngươi làm từ thiện nhưng cũng chỉ có hạn. Ta có kế hoạch, chỉ cần Trương đại phu tham dự là được, chẳng qua nhất thời không rảnh để nói tỉ mỉ, Trương đại phu thong thả ở vài ngày, chúng ta có thể bàn bạc về chuyện này.”

Trương đại phu xưa nay trầm mê trong y học, bụng dạ lại thẳng thắn, nhịn không được mà nói, “Trước đây thảo dân có cùng Liễu đại phu ở Vân Nam qua lại thư từ, biết Côn Minh ở Vân Nam có một….”

“Không được.” Minh Trạm cắt ngang lời của Trương đại phu, “Vân Nam và đế đô hoàn toàn khác nhau. Vân Quý lớn bao nhiêu? Huống chi hiện tại chỉ thử nghiệm ở Côn Minh, là tốt hay là không tốt thì rất khó nói. Đế đô mấy chục vạn người, tính ra bằng dân cư hai tỉnh Vân Quý gộp lại, phần bạc này, cho dù là thử nghiệm thì đế đô cũng làm không được.”

Trên mặt của Trương đại phu lộ ra sự thất vọng, Minh Trạm mỉm cười, “Bất quá, như lời Trương đại phu đã nói, có chút sơn dã thôn quê thiếu y thiếu dược, ta có cách để giải quyết chuyện này. Chẳng qua ta không hiểu y thuật, cần có y đức và những người như Trương đại phu tương trợ một tay.”

Nghe vậy, Trương đại phu cung kính bái lạy, “Nếu điện hạ có chỗ nào cần dùng thảo dân thì thảo dân xin nguyện phục tùng.”

“Tốt lắm, ngươi tạm thời ở bên cạnh ta đi, trước tiên giúp ta trị liệu tốt cho thân thể của Phi Phi.” Minh Trạm mỉm cười, “Ta hy vọng trong lúc ta chấp chính thì có thể thực hiện được tâm nguyện của Trương đại phu.”

……………

P/S: Em làm sao mà khiến chồng bị thương nặng vậy =.=. Đề nghị 1 là đi học 1 khóa huấn luyện ***, 2 là ngoan ngoãn làm vợ đi, đừng leo trèo nữa.

39 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 188 & 189

  1. phieudieu123 17/10/2013 at 4:34 pm

    sao ta thấy bé trạm đúng là ko có tiền đồ nha, được làm 2 lần ko lần nào thành công nha, công phu của bé ntn mà làm bác phi nằm bênh cả thấng trời vậy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: