Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 195 & 196 & 197


.::Chương 195 – Hoàng Đế Nan Vi (33)::.

Phượng Cảnh Kiền cùng Nguyễn Hồng Phi giương thương múa kiếm sau một lúc lâu, nhìn lại thì đã là giữa trưa.

Minh Trạm cực kỳ hưng phấn phân phó cho cung nhân thu xếp ngọ thiện, lúc đầu hắn cứ nghĩ Phượng Cảnh Kiền và Nguyễn Hồng Phi chướng mắt nhau, mọi người sẽ không chịu cùng dùng bữa với nhau, ai ngờ đề nghị này liền bị Phượng Cảnh Kiền và Nguyễn Hồng Phi cùng phản đối.

Phượng Cảnh Kiền nghiêm trang nhiệt tình đãi khách, “Quốc chủ vừa mới đến đế đô, trẫm làm sao lại chiêu đãi sơ suất cho được.”

Nguyễn Hồng Phi cũng nói, “Tiểu Vương hâm mộ bệ hạ đã lâu, may mắn được cùng bệ hạ đồng thiện đồng thực, thật sự vinh hạnh, thật sự vinh hạnh.”

Minh Trạm nói thầm một câu, “Ngươi làm người ngoại quốc mà nói chuyện có văn hóa hơn người Trung Quốc như ta.” Còn bày đặt ngâm nga, “Nếu không, hai ngươi cùng ăn đi, ta không đói.” Minh Trạm rốt cục cảm nhận được cảm giác là trượng phu bị kẹp giữa tức phụ và mẫu thân là như thế nào. Hầy, quan hệ mẹ chồng nàng dâu thật khó nói a, mấy ngàn năm trôi qua vẫn là một ẩn số, cho dù Minh Trạm có bản lĩnh thế nào thì cũng chỉ có thể thở dài mà thôi.

Phượng Cảnh Kiền không hề bị lay động vì lời cầu xin của Minh Trạm, không phải thích tên tiện nhân này sao, đây là kết cục đó, hắn thản nhiên nói, “Ngươi không đói bụng thì cứ ngồi bên cạnh cũng được.”

Dung nhan tuấn mỹ của Nguyễn Hồng Phi chậm rãi nở ra một nụ cười cực nhẹ, nhìn Minh Trạm một cách thâm ý, cũng không niệm tình cảm mà chỉ chèn ép, “Có lẽ thái tử điện hạ nói thích tiểu Vương bất quá chỉ là thuận miệng mà thôi, bằng không vì sao ngay cả một bữa ăn mà cũng không nguyện ý ngồi chung bàn với tiểu Vương? Hầy, nếu không phải văn hóa Thiên triều bác đại tinh thâm, thái tử điện hạ khách sáo với tiểu Vương như vậy thì tiểu Vương thật sự cầm chày gỗ mà xem như là kim châm rồi.” Cái tên hai mặt này, làm cá chạch tốt như vậy, để xem ngươi có bản lĩnh hay không.

Á!?

Mùi vị bị Phượng Cảnh Kiền và Nguyễn Hồng Phi nhất trí phối hợp cùng chung kẻ địch, e rằng trong thiên hạ cũng chỉ có một mình Minh Trạm nếm qua. Dùng một câu đúng trọng tâm của Minh Trạm để hình dung thì chính là: so với làm nhân bích quy còn khó chịu gấp cả ngàn lần, Minh Trạm vội vàng thức thời nói, “Đừng hiểu lầm, ta đói, ta rất vui cùng nhị vị dùng bữa. Nếu không, nhị vị tạm thời nghỉ ngơi một chút, ta xuống trù phòng nhìn xem có món gì ngon hay không?” Nhân cơ hội bỏ chạy, mặc kệ thể diện hay mất thể diện, trong chốc lát nếu bị hai người này kéo làm trọng tài thì càng chết toi.

Nguyễn Hồng Phi ngạc nhiên hỏi Phượng Cảnh Kiền, “Trong cung của bệ hạ có nhiều cung nhân như vậy mà còn phải cần thái tử điện hạ xuống trù phòng nữa sao? Hay là thái tử điện hạ rất có kiến thức trong việc nêm nếm?” fynnz.wordpress.com

Phượng Cảnh Kiền ngồi ngay ngắn, “Cũng không phải. Quốc chủ có chuyện không biết, thái tử của trẫm rất nhiệt tình hiếu khách, vì đây là lần đầu tiên Quốc chủ đến nơi này của chúng ta, không biết khẩu vị của người hải ngoại các ngươi như thế nào, lại lo lắng Quốc chủ ăn không quen ẩm thực của Thiên triều, vì vậy hắn muốn nhắc nhở ngự trù một chút. Thái tử, có đúng là ý này hay không?” Xú tiểu tử không biết xấu hổ nhưng hắn thì biết.

Minh Trạm ấp a ấp úng “Ừm” một tiếng, có hai lão hồ ly này ở bên cạnh, xem ra trong chốc lát hắn cũng không thể trốn được, đành phải tiếp tục nghe Phượng Cảnh Kiền đấu đá với Nguyễn Hồng Phi.

Hơn nữa chuyện khiến cho Minh Trạm lo lắng đã xảy ra, hai người bắt đầu muốn Minh Trạm làm trọng tài, tỷ như nói về một vật, Phượng Cảnh Kiền nói có, Nguyễn Hồng Phi sẽ nhẹ nhàng bác bỏ, sau đó Minh Trạm sẽ bị xem như người thứ ba lôi ra phán định, cho đến khi khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của Minh Trạm phát sầu thành như cái bánh bao nhăn nhúm, còn đắc tội hết thảy mọi người.

Minh Trạm uống liên tục mấy ngụm trà lạnh, trong lòng thầm kêu lạnh quá lạnh quá, vì sao không có ai rót trà nóng cho lão tử? Chợt nghe Phượng Cảnh Kiền cười hỏi, “Minh Trạm, vì sao lại uống trà lạnh?” Quay đầu trừng mắt nhìn Phùng Thành, “Một chút nhãn lực cũng không có, thấy thái tử uống trà lạnh, ngươi muốn chết sao?”

Phùng Thành vội nhận tội, Phượng Cảnh Kiền cười nói, “Bỏ thêm chút mật vào trà của thái tử.” Cho ngọt chết ngươi luôn, ai bảo ngươi nịnh nọt tiện nhân kia!

Nguyễn Hồng Phi cười nói, “Bệ hạ nhớ lầm rồi, là tiểu Vương thích thêm mật vào trà, còn thái tử thì không thích uống ngọt.” Quả thật ngày thường Minh Trạm chỉ uống nước lọc là được rồi.

Phượng Cảnh Kiền nhướng mày, “Quốc chủ vừa đến mà đã hiểu nhi tử của ta như thế, thật sự là hiếm thấy.”

“Thiên triều có câu bạch phát như tân, khuynh cái như cố.” Nguyễn Hồng Phi không nhường không nhịn mà còn cười nhàn nhạt, “Tiểu Vương và thái tử đại khái chính là như thế.” Còn không quên hỏi Minh Trạm một câu, “Điện hạ, ngươi nói xem, có phải hay không?” (cho dù gặp gỡ cả đời mà đôi khi chỉ như mới nhận thức, còn có người cho dù chỉ mới sơ giao mà đã thân như lão hữu)

Phượng Cảnh Kiền quắc mắt nhìn Minh Trạm, ý tứ kia rất rõ ràng, nói mau, ngươi thích uống trà mật hay uống trà không?

Phùng Thành là người làm việc chu đáo, chỉ chốc lát hắn đã bưng đến hai tách trà, bưng đến trước mặt Minh Trạm, còn nhỏ giọng nhắc nhở đầy săn sóc, “Điện hạ, bên trái là tách không thêm mật, bên phải là tách đã bỏ thêm mật.”

Minh Trạm âu sầu, không bằng để lão tử uống thạch tín còn dễ chịu hơn! Ôm bụng, “Ôi chao ôi chao, vừa mới uống trà lạnh, đau bụng quá. Phụ hoàng, Quốc chủ, thứ ta không thể tiếp tục tháp tùng.” Thật sự chịu không nổi, lập tức co giò chạy mất tích.

Minh Trạm là người rất biết người biết ta, đồng thời hắn rất tự tin, hắn cũng không cho rằng trên đời có con đường nào mà hắn đi không được.

Nhưng nay, thật sự là đường cùng!

Minh Trạm đi tiểu trước bồn cầu, bên cạnh bỗng nhiên có một mùi hương phảng phất bay đến, hắn vừa quay đầu lại thì liền đụng phải khuôn mặt mỹ nhân kinh người của Nguyễn Hồng Phi. Khóe môi của Nguyễn Hồng Phi đang nhếch lên, cong ngón tay gõ gõ lên tiểu Trạm đang bắn nước, “Một tháng không gặp, nó vẫn như cũ a.”

Hạ khố của Minh Trạm run lên, lập tức kéo quần, than thở, “Còn có thể biến thành thế nào nữa,” Đang định thắt lại hạ khố thì Nguyễn Hồng Phi đã luồn đôi tay đáng tởm vào bên trong, nắm lấy điểm yếu hại của Minh Trạm, Minh Trạm hít một hơi lạnh, hai tay cầm thắt lưng, lắp bắp nói, “Ngươi, ngươi, ngươi muốn làm gì?”

“Làm gì?” Nguyễn Hồng Phi nhẹ nhàng hừ một tiếng, bàn tay lại hơi dùng sức, giọng nói rõ ràng mang theo bất mãn, “Ngươi mới về đế đô một tháng mà đã đi theo người ngoài.”

Vận mệnh của Minh Trạm đang nằm trong tay của người ta, bèn bày ra vẻ mặt đau khổ, hiền lương thục đức, tận tình khuyên giải Nguyễn Hồng Phi, “Phi Phi, đó là phụ hoàng của ta, không phải ngoại nhân. Ngươi xem như đó là trương phụ là nhạc phụ của ngươi đi, dù sao chúng ta phải đối xử tốt với trưởng bối thì mới sống an ổn được.”

Nguyễn Hồng Phi không thông cảm cho nỗi khổ tâm của Minh Trạm, cúi đầu cắn lên đôi môi mọng thịt của Minh Trạm, tính cợt nhả một phen, ai ngờ Minh Trạm lại thừa dịp hắn bất ngờ không kịp phòng mà há mồm cắn một cái, Nguyễn Hồng Phi bị đau, trong khi Minh Trạm thì thấp giọng nói, “Ngươi, ngươi đừng quá phận, để, để phụ hoàng biết được thì ta nhất định gặp tai ương.”

“Lá gan của ngươi chỉ có nhiêu đó thôi ư!” Nguyễn Hồng Phi giễu cợt, “Có ta ở đây, hắn dám làm gì ngươi cơ chứ?”

“Là hắn không dám làm gì ngươi, ngươi nói xem, nếu ta bỗng nhiên bị ai đánh thì ngươi có đau lòng hay không?” Minh Trạm dò xét sắc mặt của Nguyễn Hồng Phi, nếu Nguyễn Hồng Phi dám tỏ ra nửa điểm không đau lòng thì hắn sẽ lập tức làm cho Nguyễn Hồng Phi đẹp mặt!

Nguyễn Hồng Phi nhẹ nhàng thở dài, lấy tay ra khỏi hạ khố của Minh Trạm, cẩn thận thắt lại đai lưng giúp Minh Trạm, chỉnh cho ngay ngắn chỉnh tề, không nói một câu nào mà chỉ kéo tay Minh Trạm đi ra ngoài.

Trong lòng của Minh Trạm hơi mừng thầm, cái gì gọi là đại trượng phu khí khái, chính cái này mới gọi là đại trượng phu khí khái đây nè! Nếu ngay cả đầu giường của mình mà mọi người cũng không nắm chắc thì sau này làm sao đứng thẳng lưng cho được!

“Ngươi tính cảm tạ ta bằng cách nào?” Nguyễn Hồng Phi thấp giọng hỏi.

“Ta, ta cũng chỉ vì tương lai của hai ta mà thôi.” Minh Trạm thì thầm nói.

Nguyễn Hồng Phi nở nụ cười vài tiếng rồi nói nhỏ, “Ngày xưa ngươi nói ngày chẵn ngày lẻ, bây giờ không cần nhắc lại nữa, được không?”

Nháy mắt Minh Trạm cảm thấy sống lưng của mình vừa mới đứng thẳng thì lại bỗng nhiên trở nên nặng trĩu mà còng lưng xuống, hắn kiên quyết lắc đầu, tuy rằng hắn tranh thủ thỏa thuận được chuyện công thụ ngày chẵn ngày lẻ, bất quá cái tên đại hồ ly này rất biết cách lừa hắn, khiến cho Minh Trạm trong mười ngày chỉ có một ngày được ở trên đã là quá tốt rồi. Nay lại không có hiệp nghị như vậy thì Minh Trạm sẽ nghi ngờ cả đời này hắn sẽ phải làm thụ. Cho nên, hắn có chết cũng không thể gật đầu.

Nguyễn Hồng Phi khẽ nói, “Năm năm?”

Không thể không nói Nguyễn Hồng Phi hiểu rất rõ Minh Trạm, dù sao cũng có thời hạn, Minh Trạm nhất thời lâm vào trầm tư, dù sao hai người này không thể phân cao thấp, cho đến hiện tại, Phượng Cảnh Kiền sắp thoái vị, lúc này hắn không thể đứng nhìn Nguyễn Hồng Phi báo thù Phượng Cảnh Kiền.

Trong lòng Minh Trạm đang tính toán, dù sao hắn cũng không phải quá thích ở phía trên, phần lớn là vì mặt mũi mà thôi….Bất quá lúc này cũng không thể tiện nghi Phi Phi, Minh Trạm cắn răng một cái, cố gắng trả giá, “Một năm!”

“Ba năm, không thêm không bớt.”

Trong lòng muốn hộc máu, Minh Trạm cắn răng một cái, “Hảo.”

Nguyễn Hồng Phi được lợi mà còn khoe mẽ, than nhẹ, “Cũng vì tiểu Minh ù nhà ngươi mà ta phải chịu nhục a.”

Minh Trạm rốt cục cảm nhận được nhục nước mất chủ quyền sẽ buồn bực cỡ nào, đang cân nhắc sau này nên viện cớ gì để lấp liếm chuyện này, chợt nghe Nguyễn Hồng Phi vui mừng, “Trở về phải lập chứng từ mới được, tiểu Minh ù nhật lý vạn ky, nhỡ quên thì thật không tốt tí nào.” (nhật lý vạn ky = chính vụ bận rộn)

“Ta, ta làm sao mà quên cho được. Đại trượng phu, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.” Minh Trạm đứng trước cổng Tuyên Đức điện, trừng mắt nhìn Nguyễn Hồng Phi, “Nếu như ngươi không tin thì thôi.” Hiện tại hắn có chút hối hận.

Nguyễn Hồng Phi mặc hoa phục với y mệ vừa dài vừa rộng, có hơi hướm thời Ngụy Tấn, y mệ che khuất đôi tay, tiện bề nhéo mông Minh Trạm một cái, sau đó lại giả vờ nhắc nhở, ôn hòa nói, “Điện hạ, thỉnh đi trước.”

Hồ ly chết tiệt. Đại lưu manh.

Đến khi dùng ngọ thiện càng làm cho Minh Trạm kinh hãi đảm chiến, Nguyễn Hồng Phi không tiếp tục gây phiền toái cho Phượng Cảnh Kiền, ngoài miệng cũng nhường Phượng Cảnh Kiền ba phần, nhưng mỗi cái cau mày hay mỗi một nụ cười đều mang theo sự khiêu khích khó tả, làm cho Minh Trạm cảm thấy no cả bụng.

Vừa rồi hắn có chút lo lắng rằng mình sẽ bị mất khẩu vị, bất quá vì không bị lôi ra làm trọng tài cho nên hắn tuyệt đối không thể để cho cái miệng của mình nhàn rỗi, hiện tại cách duy nhất để hắn sống sót chính là giả vờ tai điếc mắt ngơ, “Hả? Cái gì? Ha ha, ăn đi ăn đi, mọi người ăn ngon uống ngon.”

Đối mặt với bản mặt vô lại của Minh Trạm như thế, người sĩ diện như Phượng Cảnh Kiền và Nguyễn Hồng Phi lại trở nên ăn ý, hơn nữa tâm ý cũng tương thông.

Phượng Cảnh Kiền suy nghĩ: Có nhi tử như vậy, không ngờ Thiên triều chúng ta lại có thái tử như thế này, thật sự là mất mặt mà.

Nguyễn Hồng Phi suy nghĩ: Không ngờ ta lại thích tiểu vô lại như thế, thật sự là mất mặt mà.

Minh Trạm không ngừng lùa cơm, làm cho Phượng Cảnh Kiền và Nguyễn Hồng Phi mất hết khẩu vị, trong khi Minh Trạm lại ăn no nê, sau nửa canh giờ dùng xong ngọ thiện mà vẫn còn đang ngồi xoa bụng.

Dùng xong ngọ thiện thì Nguyễn Hồng Phi mới bằng lòng rời đi, khi đứng dậy hắn vẫn lưu luyến không rời mà nắm tay Phượng Cảnh Kiền, vẻ mặt vui mừng nói, “Tiểu Vương và bệ hạ mới gặp mà đã quen thân, thật sự lưu luyến bệ hạ. Chẳng qua hôm nay đã quấy rầy quá lâu, chắc là bệ hạ bận xử lý chính vụ, tiểu Vương xin cáo lui trước, ngày mai nhất định phải vào cung tái kiến bệ hạ, hy vọng bệ hạ đừng chê tiểu Vương phiền chán là được.”

Kỳ thật khi Nguyễn Hồng Phi còn trẻ thì hắn là người thẳng thắn sảng khoái, tài hoa hơn người, hắn không quen nhìn những chuyện giấu giấu diếm diếm. Khi hắn chân chính trở lại đế đô tham dự triều chính thì liền tỏ ra khuynh hướng hữu hảo đối với Phượng thị huynh đệ. Khi đó Phượng Cảnh Kiền có lòng muốn tương giao, Nguyễn Hồng Phi phóng khoáng bất tuân cũng từng đến trước mặt Phượng Cảnh Kiền lúc Phượng Cảnh Kiền còn là hoàng tử mà nắm tay cười nói, “Tiểu thần và điện hạ mới gặp mà đã quen thân, đáng tiếc trời sắp sập tối, đành phải về phủ trước. Ngày mai nhất định sẽ vào cung quấy rầy điện hạ, hy vọng điện hạ đừng chê tiểu thần phiền chán.”

Hôm nay, những lời này lại làm Phượng Cảnh Kiền nhớ về cảm giác xưa kia, Phượng Cảnh Kiền nhìn khuôn mặt dường như không biết già của Nguyễn Hồng Phi, hắn nhớ rõ Nguyễn Hồng Phi khi còn trẻ luôn có thần thái phi dương như vậy, cái loại vẻ mặt này cực kỳ rực rỡ đẹp mắt, bất giác hấp dẫn ánh nhìn của mọi người. Nay vẫn là khuôn mặt kia, mặt mày vui cười nhưng lại mang theo một loại yên tĩnh sau một loạt thế sự thăng trầm.

Phượng Cảnh Kiền nhẹ nhàng thở dài, cầm lấy tay của Nguyễn Hồng Phi, vừa định biểu đạt một chút hữu hảo hoài niệm thì đôi tay đang nắm chặt của bọn họ bị một người tách ra, Minh Trạm keo kiệt bủn xỉn sợ bọn họ nắm tay sẽ tạo ra gian tình gì gì đó, cười hì hì đánh trống lãng, “Cứ để ta đưa tiễn Quốc chủ là được.”

Lúc này Phượng Cảnh Kiền thật sự than thở thành tiếng, “Đi đi.” Lại liếc mắt nhìn Nguyễn Hồng Phi, ngươi cũng không tính là oan ức, Cảnh Nam sinh, trẫm tự mình nuôi dưỡng, nuôi ra một tiểu tâm can bóng loáng mượt mà tú sắc như vậy, rốt cục để ngươi chiếm dụng.

Nguyễn Hồng Phi tựa hồ đã hiểu được cái liếc mắt đầy hàm xúc của Phượng Cảnh Kiền, hắn sung sướng cười nhẹ thành tiếng.

Minh Trạm trừng mắt nhìn người này lại nhìn sang người kia, trong lòng nói thầm, đừng bảo là nảy sinh gian tình thật nha? Mà hai người này đều là cao thủ giỏi che giấu cảm xúc, Minh Trạm trừng to mắt đến mức muốn lòi cả con mắt mà cũng chẳng tìm thấy cái gì.

Nhưng một tên thì tỏ ra bất đắc dĩ, một tên thì tỏ ra tự đắc, lại đều là soái đại thúc, ánh mắt vẫn còn dây dưa với nhau, thật là đáng khả nghi mà.

Sờ sờ cái cằm bóng loáng, Minh Trạm nổi nóng, mụ nội nó, mặc kệ có gian tình hay không, dù sao chỉ có hắn mới được cùng Phi Phi lăn lộn trên giường mà thôi, muốn phát triển bên ngoài à, đừng nói là cửa sổ, ngay cả cánh cửa cũng không cho lắp!

…………

P/S: ghen qua ghen lại, ghen tới ghen lui, rốt cục tiểu mũm mĩm thiệt thòi nhất. Ai bảo dại trai làm chi.

…………..

.::Chương 196 – Minh Phỉ (1)::.

Chết đi lại có thể hồi sinh, không thể không nói là một kỳ tích.

Chẳng những hồi sinh, còn hồi sinh trong Vương phủ, trở thành thiên kim Vương gia, đây quả thật là kỳ tích trong kỳ tích.

Minh Phỉ cứ như vậy mà mang theo ký ức thời hiện đại trở thành nữ nhi của Phượng Cảnh Nam.

Sau này nàng dần dần hiểu ra, xinh đẹp vĩnh viễn là không đủ — mẫu thân ở thời này của nàng chỉ là tiểu thiếp của Vương gia. May mắn là mẫu thân của nàng lại là trắc phi được Vương gia sủng ái nhất – Ngụy phi.

Hơn nữa Ngụy phi là biểu muội của Phượng Cảnh Nam, cô cô là Thái hậu, thân đệ là Thừa Ân Hầu, luận về xuất thân thì cũng không thua kém Vệ vương phi – chính thê của Phượng Cảnh Nam.

Vệ vương phi có dung mạo cao quý mà lãnh đạm, mặt mày như kết băng sương, chỉ khi đối mặt với hài nhi của mình thì nàng mới lộ ra vẻ lo lắng xuân về hoa đua nở.

Vệ vương phi cũng không giống đám nữ nhân chính thê cay nghiệt lại vô tri vô thức trong những phim truyền hình mà Minh Phỉ hay xem, ngược lại, nàng công bằng chính trực, cũng không ghen tuông đố kỵ, mặc dù Phượng Cảnh Nam không thích nàng nhưng lại rất tôn trọng nàng.

Minh Phỉ không thích ánh mắt mà Vệ vương phi nhìn mình, rõ ràng là khinh thường ra mặt, giống như ngươi căn bản không xứng được xuất hiện trong mắt nàng. Đương nhiên Vệ vương phi sẽ không cay nghiệt với nàng, bởi vì Vệ vương phi hoàn toàn không nhìn đến nàng.

Nhưng mà loại cảm giác này càng khiến người ta chán ghét hơn so với việc bị đối xử cay nghiệt.

Cho dù mẫu thân của nàng – Ngụy phi lúc thỉnh an lộ ra khuôn mặt tràn đầy xuân tình hoặc là cố ý khoe khoang được phụ vương ân sủng thì ánh mắt của Vệ vương phi vẫn chưa bao giờ dừng trên người mẫu thân và nàng.

Thỉnh thoảng Minh Diễm sẽ căm giận vì đích mẫu cứ lo chuyện bất công của thiên hạ. Minh Diễm cũng là thứ nữ, sau khi mẫu thân qua đời thì được đích mẫu nuôi dưỡng, đương nhiên thân cận với đích mẫu, khi Minh Diễm nói Ngụy phi kiêu ngạo thì Minh Phỉ đang ở bụi hoa bên dưới dãy hòn non bộ, bởi vì có liên quan đến mình và mẫu thân nên cố ý đứng nghe lén.

Vệ vương phi thản nhiên nói, “Vương gia có rất nhiều phi tử, bất quá chỉ có một chính thê. Đích thứ có khác, giống như một trời một vực. Tựa như ngươi, Minh Diễm, ngươi lớn lên trước mặt ta, như nữ nhi thân sinh của ta, ngươi là trưởng nữ, được đích mẫu nuôi dưỡng, ngày sau đương nhiên ta sẽ lo lắng cho tương lai của ngươi, cái danh quận chúa chắc chắn sẽ không thể thiếu. Tỷ như Minh Phỉ, thuở nhỏ nàng đã sớm thông minh, chẳng qua đáng tiếc lại là nữ nhi của trắc phi, lớn lên từ bên cạnh trắc phi, tiền đồ đương nhiên sẽ thấp hơn một bậc. Công chúa trong hoàng thất đều có cấp bậc, huống chi các ngươi chỉ xuất thân từ Vương phủ.”

“Minh Kỳ là nữ nhi của chính thê, tất nhiên được phong làm quận chúa. Cho dù Ngụy phi được sủng ái thì có ích gì, phụ vương của ngươi có bốn nữ nhi, không thể phong cho tất cả đều làm quận chúa. Ngươi là quận chúa, cấp bậc tứ hôn cao hơn Minh Phỉ, chỉ cần ngươi hảo hảo sống an ổn thì sau này sẽ hạnh phúc hơn nàng ta.” Ánh mắt của Vệ vương phi sâu thẳm thanh lương, “Cần gì phải so đo, trắc phi chỉ là thiếp. Cho dù chữ đầu tiên dễ nghe một chút, nhưng lại dẫn theo chữ phi, rốt cục cũng chỉ là thiếp mà thôi. Một nữ nhân, sau khi thành thân thì phải sống yên ổn tại phu gia. Đầu tiên phải xem xuất thân, nếu nương gia là hào môn đại tộc thì phu gia đương nhiên không dám khi dễ; Đồng thời nhìn xem cách lo liệu quản lý gia sự, an bài chu đáo mọi chuyện trong nhà thì mới được trượng phu tôn trọng; Thứ ba mới tính đến sự sủng ái của trượng phu. Kỳ thật có được hai điểm đầu tiên, chỉ cần không gặp phải nam tử hồ đồ, thì địa vị chính thê cũng không thể lay động.”

Minh Phỉ nghe nói như vậy thì suýt nữa đã nổi cơn tam bành, chẳng qua hiện tại nàng tùy tiện lao ra, lại không có phụ vương và mẫu thân ở đây thì làm sao có thể làm được gì ở trước mặt đích mẫu?

Ngày hôm đó cũng chính là ngày gia tộc tụ hội.

Phượng Cảnh Nam cùng Vệ vương phi ngồi ở trên, ba vị trắc phi ngồi bên dưới, còn lại nữ nhân quay xung quanh, mọi người cùng nhau dùng bữa tối.

Đợi dùng xong bữa tối, đến khi dùng trà thì Minh Phỉ lại nức nở khóc lóc.

Vệ vương phi đặt tách trà sang một bên, thản nhiên quét mắt nhìn Minh Phỉ rồi đảo mắt về phía Phượng Cảnh Nam, cũng không lên tiếng nói chuyện.

Hiện tại Phượng Cảnh Nam rất vui mừng đối với việc nữ nhi sớm thông minh từ nhỏ, hắn có yêu cầu nghiêm khắc đối với nhi tử nhưng lại luôn sủng ái nữ nhi, nhất là tâm tình của hắn hiện tại không tệ, bèn cười hỏi, “Phỉ nhi bị sao vậy? Đang yên đang lành vì sao lại khóc? Có ai khi dễ ngươi à?”

Minh Phỉ chớp chớp đôi mắt to, hai hàng lệ rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn nõn nà, đôi lông mi cong cong còn dính vài giọt nước mắt, mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng lại khiến người ta phải trìu mến. Minh Phỉ lộ ra vẻ mặt vô tội, thấp giọng như con mèo nhỏ, “Không có ai khi dễ nữ nhi cả. Chiều hôm nay nữ nhi nghe mẫu phi nói với đại tỷ rằng đại tỷ sau này có thể được phong làm quận chúa, còn nữ nhi thì không bằng đại tỷ. Phụ vương, nữ nhi và đại tỷ đều là nữ nhi của ngài, vì sao nữ nhi lại không như đại tỷ?”

Phượng Cảnh Nam đảo mắt nhìn Vệ vương phi, có chút bất mãn.

Vệ vương phi không hề biến sắc, chỉ thản nhiên nói, “Tỷ muội các ngươi đều có nhũ mẫu, vì muốn dạy dỗ các ngươi nên ta cố ý tìm đến nữ quan trong cung, hiểu biết quy củ lễ nghi. Nhũ mẫu của Minh Phỉ đâu? Truyền bà ta lên đây.”

Các chủ tử dùng bữa thì nô tài đều ở bên ngoài chờ đợi, như vậy có thể gọi đến bất cứ lúc nào. fynnz.wordpress.com

Hứa nhũ mẫu kỳ thật chỉ mới hơn ba mươi, vì tuổi cũng lớn lại không muốn lập gia đình nên sau khi xuất cung được Vệ vương phi gọi đến dạy dỗ các nữ nhi trong phủ. Lúc này Hứa nhũ mẫu đứng ngay sau lưng Minh Phỉ, nghe như vậy thì lập tức bước ra hành lễ, Vệ vương phi nói, “Nhớ rõ ngươi đã từng hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu, ngươi có từng giảng với Minh Phỉ cái gì gọi là đích thứ hay không?”

“Bẩm Vương phi nương nương, nô tỳ đã từng giảng qua. Đích là chính tông chính thống, như Vương phủ chúng ta, nhị tiểu thư và tứ công tử do Vương phi nương nương sinh dưỡng, chính là đích nữ và đích tử; Các tiểu thư và công tử do trắc phi sinh dưỡng đều là thứ tứ thứ nữ. Trong các công tử, tứ công tử tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng vì là đích tử nên ngân lượng phát hàng tháng là tám mươi lượng; Đại công tử, nhị công tử, tam công tử mỗi người được sáu mươi lượng. Trong các tiểu thư, nhị tiểu thư có sáu mươi ngân lượng hằng tháng, còn ba vị tiểu thư khác thì mỗi tháng là bốn mươi lượng. Còn nữa, nhị tiểu thư là đích nữ, theo quy củ thì sau này sẽ được thỉnh phong làm quận chúa. Đại tiểu thư được Vương phi nuôi dưỡng, lại là trưởng nữ, xác thực là tôn quý hơn tam tiểu thư và tứ tiểu thư một chút. Tỷ như đại công chúa điện hạ, tuy không phải Hoàng hậu nương nương sinh hạ, nhưng lại được nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng hậu nương nương, khi đại Công chúa nghị thân thì Hoàng thượng niệm tình Hoàng hậu nương nương và đại Công chúa, vì vậy ngoại lệ phong là nhất phẩm Công chúa.”

Vệ vương Phi gật đầu, nói với Phượng Cảnh Nam, “Minh Diễm đang dần dần trưởng thành, ta để cho nàng đi theo ta học quản lý gia sự, như vậy sẽ tốt cho tiền đồ của nàng sau này, dù sao thì người mà ta nuôi dưỡng cũng phải khác biệt, ta thân là đích mẫu, đương nhiên nên tính toán cho nữ nhi. Có thể sớm thỉnh phong là tốt nhất, chuyện này đương nhiên phải tỉ mỉ dạy cho nàng. Ta nghĩ, lời này của ta chẳng có gì là sai cả, Vương gia nghĩ thế nào?”

Đích thứ tôn ti là chân lý được thế gian công nhận. Nếu thứ tử thứ nữ có thể được đích mẫu nuôi dưỡng thì đương nhiên cao quý hơn so với mẫu thân của chính mình, đây cũng là đạo lý mà tất cả mọi người đều biết.

Vệ vương phi nói như vậy, Phượng Cảnh Nam cũng không dị nghị, một chút bất mãn mới vừa rồi đã tan thành mây khói.

Vệ vương phi đảo mắt qua Minh Phỉ, nhưng không dừng lại trên người Minh Phỉ mà lại nhìn khuôn mặt đủ loại sắc thái của tất cả mọi người ở đây, Vệ vương phi ôn hòa nói, “Ta là chính thê của Vương gia, là đích mẫu của các ngươi, có điều gì cần chiếu cố các ngươi thì ta đã chiếu cố. Các ngươi có tiền đồ tốt thì sẽ có hại gì cho ta hay sao?”

“Minh Phỉ, tuy rằng ngươi muốn làm quận chúa, bất quá tôn thất có quy củ của tôn thất, ngươi không phải đích cũng chẳng phải trưởng, vô duyên vô cớ, cho dù phụ vương của ngươi thỉnh phong cho ngươi, Hoàng thượng và phụ vương của ngươi là huynh đệ tình thâm, nhưng cũng phải lo lắng đến tâm tình của các Vương phủ khác. Xa không nói, Phúc Thân Vương phủ ở ngay tại đế đô, Phúc Thân Vương lớn tuổi hơn phụ vương của ngươi, nếu thứ nữ như ngươi vô duyên vô cớ được phong quận chúa thì các thứ nữ của Phúc Thân Vương sẽ nghĩ như thế nào đây? Ngày sau nếu Phúc Thân Vương cũng noi theo phụ vương của ngươi, vô duyên vô cớ đòi thỉnh phong quận chúa cho thứ nữ, lý do đã có sẵn: Theo tiền lệ của Trấn Nam Vương phủ. Đến lúc đó Hoàng thượng sẽ trả lời Phúc Thân Vương như thế nào? Tuy ngươi là tôn thất nữ của Vương phủ nhưng cũng không thể vì ngươi mà phá hỏng quy củ.” Vệ vương phi không vội không chậm mà giải thích, “Đại tỷ của ngươi thì khác, tuy nàng là thứ nữ nhưng lại là trưởng nữ, được ta nuôi dưỡng từ nhỏ, có thể ấn theo tiền lệ của đại công chúa, đặc biệt phong thưởng.”

Vệ vương phi nói một đống đích a thứ a, chẳng hề nể mặt Ngụy phi và Minh Phỉ, ngay cả mấy người hữu lễ cũng thấp thoáng cảm thấy không có mặt mũi.

Minh Phỉ thầm hận không thể nhào đến để cào Vệ vương phi một trận, thần sắc vẫn giả vờ yếu ớt như trước, “Chẳng phải mẫu phi ghen tị mẫu thân của ta được sủng ái nên mới không thỉnh phong cho ta hay sao?”

Vệ vương phi như cười như không mà nhìn về phía Phượng Cảnh Nam, Phượng Cảnh Nam cũng không như Minh Phỉ tưởng tượng là sẽ thay nàng trách cứ Vệ vương phi, ngược lại còn trở nên nổi giận, khiển trách Minh Phỉ. “Ngươi chỉ là một khuê nữ, ở đâu mà lại học mấy lời mất quy củ như vậy! Còn dám kiếm chuyện với mẫu phi của ngươi! Ngươi không biết xấu hổ hay sao! Có học quy củ hay không vậy!”

Minh Diễm ngay tức khắc nói, “Phụ vương nên hỏi nàng trước đi, là từ đâu nghe được những lời này? Chiều hôm nay nữ nhi cùng mẫu thân ở trong vườn ngắm hoa, tứ phương đều là thị nữ của mẫu thân, không có ngoại nhân! Không nói đến việc mẫu thân quang minh chính đại không sợ kẻ khác nghe thấy, nhưng làm gì có loại thứ nữ nghe lén đích mẫu nói chuyện như vậy cơ chứ. ”

“Đường đường là tiểu thư Vương phủ, được cả đoàn nhũ mẫu nha đầu hầu hạ nhắc nhở, tốt không học mà lại đi học mấy thứ lén lút! Nay lại khóc lóc nỉ non đòi chất vấn đích mẫu, nếu rơi vào tai người ngoài thì sẽ bị cười cho mất mặt!”

Minh Phỉ tự cho là thông minh khiến nàng bị cấm đoán một tháng, người bên cạnh vô duyên vô cớ đều bị trách phạt.

Vệ vương phi thu xếp tuyển phi thiếp cho Phượng Cảnh Nam, Phượng Cảnh Nam chán ghét hai mẫu nữ Ngụy Phi, ngay cả đại môn của mỹ nhân cũng không thèm bước vào, chuyển sang ôm ấp người mới.

Ngụy phi oán giận và đau lòng làm cho Minh Phỉ một lần nữa hiểu rõ thế giới này, không thể không nói nàng vẫn có chút tài cán, nàng có thể tạo ra bút máy, còn cố ý dạy cho tiểu câm Minh Trạm cách sử dụng.

Minh Phỉ đã suy nghĩ thông suốt, dù sao thì đích tử của Vương phi ác độc bị câm, chưa từng nghe nói tiểu câm có thể làm Vương gia. Phân cao thấp với đích thứ chi bằng giúp đỡ mẫu thân đoạt lại sự sủng ái của phụ thân vẫn hơn.

Minh Trạm có thể thuận tiện dùng bút máy, Vệ vương phi cũng cố ý tán thưởng Minh Phỉ vài câu, thưởng nàng không ít thứ tốt. Sau khi Phượng Cảnh Nam nghe được thì sắc mặt mới chuyển biến tốt một chút, lại tiếp tục chàng chàng thiếp thiếp với Ngụy phi, bất quá hắn không còn sủng ái Minh Phỉ như xưa nữa.

Ngược lại với Minh Phỉ, Phượng Cảnh Nam càng ngày càng thích đích nữ Minh Kỳ.

Minh Phỉ vẫn nghĩ rằng bởi vì Minh Kỳ là đích nữ cho nên Phượng Cảnh Nam đối đãi nàng ta bằng con mắt khác, kỳ thật Phượng Cảnh Nam thích chính là tình nghĩa mà Minh Kỳ giành cho Minh Trạm, Minh Kỳ bẩm sinh có bản tính thích bảo hộ kẻ khác, Minh Trạm bị câm từ thuở nhỏ, Phượng Cảnh Nam không thích hắn, nhưng Minh Kỳ lại rất chiếu cố đối với đệ đệ, còn nói với Phượng Cảnh Nam, “Nữ nhi nghe mẫu thân nói, phụ vương và Hoàng bá phụ năm xưa cũng đối xử với nhau rất tốt. Ta phải che chở Minh Trạm một chút, phụ vương thấy đó, hắn vừa nhỏ lại vừa ngốc. Mặc dù có người xem thường hắn nhưng hắn vẫn là đệ đệ của ta, ta sẽ đối xử tốt với hắn.”

Phượng Cảnh Nam cảm thấy Minh Kỳ là tiểu hài nữ có tình có nghĩa, vì vậy đặc biệt chiếu cố nàng. Cho dù Minh Phỉ ỷ cả đời được sống hai thế, văn chương không cần chỉ điểm đã hiểu, thỉnh thoảng lại đọc hai câu thơ chua chát. Minh Kỳ học hành không nhanh không chậm, nhưng Phượng Cảnh Nam có thể nhìn thấy sự tiến bộ của nàng, văn chương có chỗ nào không hiểu thì nàng sẽ hỏi lại tiên sinh; Tuy rằng Minh Kỳ không làm thơ nhưng nàng cực kỳ thông minh, nàng vừa nghe Minh Phỉ đọc nào là lãnh lãnh thanh thanh, thê thê thảm thảm bi ai, cảm thấy hàm răng ê buốt, ngay sau đó nàng sẽ đọc mấy câu thơ do Phượng Cảnh Nam làm.

Ngược lại với từ ngữ uyển chuyển hàm xúc mất tinh thần của Minh Phỉ, Phượng Cảnh Nam vẫn ưa thích thơ văn do chính mình làm ra. Còn nữa, trữ hàng cũng chỉ có hạn, sau khi Minh Phỉ làm ra vài bài thơ thì liền im bặt, ngược lại Minh Kỳ học bằng trắc, áp vận, đối trận rất tinh tế, thỉnh thoảng sẽ làm hai ba câu thơ để phụ thân thưởng thức.

Cùng thích làm thơ, cũng cùng nhau làm ra những câu thơ không hay, hai cha con thường xuyên đối đáp văn thơ, rồi sau đó là thổi phồng cho nhau.

Thật rõ ràng là tính tình của Minh Kỳ rất hợp với tâm ý của Phượng Cảnh Nam.

Có đối lập mới thấy chênh lệch, Minh Kỳ có thể nghe lão phu tử uyên bác dạy học, Minh Phỉ chỉ có thể cùng Minh Nhã nghe nữ tiên sinh trong phủ nói một chút nữ tứ thư, học một chút thêu thùa, Minh Kỳ có thể học cưỡi ngựa bắn cung, trong khi Minh Phỉ ngay cả tiểu giáo trường cũng chưa từng được đến.

Đố kỵ giống như có độc hoa nở rộ trong lòng, nàng cảm thấy chính mình có trí tuệ mà cổ nhân theo không kịp, vậy mà lại không thể vượt qua một con mụ nam nhân và một tên tiểu câm. Mẫu thân một lòng tập trung vào phụ vương, phụ vương lại mở to mắt mà không thấy tài cán của mình.

Minh Phỉ bắt đầu có ý thức kiếm chuyện với Minh Trạm, Minh Kỳ được sủng ái, Minh Trạm lại bị Phượng Cảnh Nam cực đoan chướng mắt.

Tỷ như vào lúc trừ tịch, Minh Phỉ thấy Minh Trạm và Minh Kỳ đều đeo một chiếc vòng bằng vàng giống y như nhau trên cổ, bên dưới chiếc vòng có kết miếng ngọc rất đẹp, liền tỏ ra rất hâm mộ, “Miếng ngọc này của tứ ca ở đâu mà có vậy, thật là đẹp mắt! Ta chưa từng thấy miếng ngọc nào đẹp như vậy!” Minh Phỉ hô to đến mức hơn phân nửa Vương phủ đều có thể nghe được.

Phượng Cảnh Nam lại không điếc, đương nhiên nhìn sang một chút.

Minh Kỳ liếc nhìn Minh Phỉ, cất lên giọng nói giòn giã, “Đây là của cữu gia đưa đến làm lễ vật tất niên, vẻ ngoài rất tốt, giống nhau như đúc, ta và Minh Trạm mỗi người đeo một miếng.” Cữu cữu đương nhiên là Vĩnh Ninh Hầu.

“Thật là đẹp mắt.” Ánh mắt của Minh Phỉ lưu luyến trên miếng ngọc ở trước ngực của Minh Trạm, xoắn xoắn khăn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ửng đỏ, vẻ mặt ngượng ngùng, “Tứ ca, ta cũng có vài miếng ngọc, tứ ca có thể đổi cho ta có được hay không?”

Thấy Minh Trạm tựa hồ không thích, Phượng Cảnh Nam thản nhiên lên tiếng, “Minh Trạm, ngươi làm ca ca, đây chỉ là trang sức, ngươi đưa muội muội của ngươi đeo vài ngày cũng đâu có gì, ngày khác ta cho ngươi thứ tốt hơn.”

Minh Phỉ vui mừng nhún người, cười hì hì, “Đa tạ phụ vương, đa tạ tứ ca.”

Minh Trạm bĩu môi tháo xuống chiếc vòng cổ, Minh Phỉ đưa tay tiếp nhận, nào ngờ Minh Trạm thả tay ra, miếng ngọc rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Minh Phỉ tỏ ra uất ức, trong mắt rưng rưng, quay đầu nhìn Phượng Cảnh Nam, Phượng Cảnh Nam liền sầm mặt, còn chưa mở miệng răn dạy Minh Trạm thì Minh Trạm đã xoay người lúc lắc cái mông chạy mất bóng.

Trong khi Minh Kỳ lại đem miếng ngọc của mình nhét vào trong tay của Minh Phỉ rồi cười tủm tỉm, “Có gì đâu, cùng lắm chỉ là một miếng ngọc, tam muội cứ khóc lóc ỉ ôi như vậy sẽ làm cho phụ vương khó chịu. Nào, lấy của ta đi. Hôm nay là một miếng ngọc, ngày mai muốn cái gì nữa thì cứ nói thẳng với ta, Minh Trạm là tên keo kiệt, ta thì rất hào phóng. Chỉ cần ta có thì tất nhiên sẽ cho ngươi, chẳng qua muội muội đừng nước mắt lưng tròng như vậy, mới đầu năm, khóc như thế chỉ mang lại điềm xấu mà thôi.” fynnz.wordpress.com

Tuy rằng Phượng Cảnh Nam tức giận hành vi ném ngọc của Minh Trạm, bất quá nghĩ đến việc Minh Trạm là một kẻ câm, đương nhiên tính tình kỳ quái một chút. Trong khi Minh Phỉ lại nhao nhao đòi ngọc! Nha đầu không có mắt chỉ biết kiếm chuyện! Nói với nội thị bên cạnh, “Ngày mai chọn ra mười miếng mỹ ngọc rồi đưa cho Minh Kỳ.” Ánh mắt nhìn Minh Phỉ tất nhiên không hề thoải mái.

Mặc dù Minh Phỉ có được ngọc nhưng cũng bị miếng ngọc này làm nóng phỏng tay.

………..

.::Chương 197 – Minh Phỉ (2)::.

Có tài nhưng không gặp thời là cảm giác gì.

Chỉ cần mở ra những áng thơ nổi tiếng của lịch sử Trung quốc, lang lảnh đọc thuộc lòng, hơn hẳn những người có tài nhưng không gặp thời.

Có tài nhưng không gặp thời sẽ làm ra chuyện gì, giống như Đỗ Phủ triêu khấu phú nhi môn, mộ tùy phì mã trần, giống như Trần Tử Ngang tạp cầm mại văn, giống như Lý Bạch thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tẫn hoàn phục lai. (triêu khấu phú nhi môn, mộ tùy phì mã trần=nhà giàu sớm gõ cửa, ngựa béo chiều theo chân, tạp cầm mại văn = đập đàn phát văn, thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tẫn hoàn phục lai= trời sinh thân ta ắt có dùng, nghìn vàng tiêu sạch rồi lại tới)

Minh Phỉ nay xuyên cổ, nàng tự nhận có nhiều hơn thế nhân mấy ngàn năm kiến thức, mấy ngàn năm văn hóa, Ở vô số thể loại văn xuyên không, cho dù xuyên thành nha đầu thì cuối cùng cũng có thể leo lên làm Hoàng hậu. Nàng xuyên không thành nữ nhi của Vương gia, chẳng lẽ cứ như vậy mà sống chui rúc trong hậu viện mãi hay sao? Mấu chốt là Vệ vương phi quản lý sự vụ vô cùng nghiêm khắc, hạ nhân trong phủ giống như đều bị cắt lưỡi, ngay cả một chút lảm nhảm cũng không dám nói.

Không phải nàng không nghĩ đến việc sẽ dựa vào phát minh bút máy của mình để đi ra ngoài mở vài cửa hiệu bán bút, chẳng qua mới nhắc đến thì đã bị Phượng Cảnh Nam cau mày bác bỏ, “Nực cười, đường đường là nữ nhi Vương gia, mà lại đi ra ngoài xuất đầu lộ diện làm thương nhân. Tốt nhất là ngươi cứ học tam tòng tứ đức dùm ta là đủ rồi.”

Ở trong Vương phủ, Phượng Cảnh Nam chính là ông trời.

Ngụy phi sợ nữ nhi chọc giận trượng phu, bèn khuyên tới khuyên lui Minh Phỉ. Minh Phỉ đành phải gạt bỏ ý niệm này. Bất quá nàng cảm thấy cho dù không thể ra ngoài nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc phát huy tài hoa của nàng, vì thế nàng bắt đầu quá trình sáng tác các tác phẩm nổi tiếng.

Được chọn đầu tiên đương nhiên là Hồng Lâu Mộng, tác phẩm này được đại đa số mọi người yêu thích, nữ nhân thích cái tình trong nó, nam nhân thích cái sắc trong nó, lưu truyền bao nhiêu năm mà sự yêu thích xưa kia vẫn không hề thuyên giảm, trải qua thời gian khảo nghiệm mới được xưng là kiệt tác.

Bất quá ngươi có thể viết thì cũng chỉ là khắc bản mà thôi.

Đối với người khác, như Minh Nhã, nàng sẽ không có bản lĩnh này. Bất quá đối với Minh Phỉ thì chuyện này chẳng hề khó.

Ngụy phi được Phượng Cảnh Nam coi trọng, hai người yêu nhau từ thuở thanh mai trúc mã, tuy rằng Ngụy phi là tiểu thiếp nhưng Phượng Cảnh Nam cũng không làm cho biểu muội uất ức, cũng cho Ngụy phi một ít sản nghiệp ở thành Côn Minh. Vì vậy tài lực trong tay Ngụy phi tuy rằng kém xa Vệ vương phi (đương nhiên cũng không phải nói Vệ vương phi giàu có cỡ nào, mấu chốt là Vệ vương phi ngoại trừ vốn riêng của mình thì nàng còn cầm giữ tư khố của Phượng Cảnh Nam, đương nhiên là giàu nhất Vương phủ), bất quá Ngụy phi cũng không nghèo nàn, cửa hiệu bên ngoài cũng có vài phần.

Có cửa hiệu đương nhiên cũng có nô tài tới lui.

Minh Phỉ tung ra mười chương trước rồi đưa cho đám nô tài, bảo bọn họ đóng thành sách, đem bán ra bên ngoài.

Tác phẩm nổi tiếng nên mị lực đương nhiên không phải nhỏ, tuy rằng Minh Phỉ cũng không thể sao y như đúc bản Hồng Lâu Mộng, bất quá những câu thơ và tình tiết trong đó thì nàng đại khái là nhớ hết, sau đó truyền ra cho các công tử tiểu thư nha đầu, mặc dù người thích đọc sách ở thành Côn Minh không nhiều bằng ở đế đô, bất quá Hồng Lâu Mộng đang nhận được sự ủng hộ của rất nhiều phàm phu tục tử thư hương tú tài. Thậm chí các nhóm nữ nhân còn luyện thành Bình thư, diễn cho các tiểu thư thái thái hào môn nghe. (bình thư = một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ)

Phượng Cảnh Nam thường không có hứng thú đối với những thứ hướng đến tình yêu gì gì đó, bất quá sau khi nghe nói là Minh Phỉ viết thì suýt nữa đã nghẹn họng tức chết, vội vàng vọt đến cư phòng của Minh Phỉ mà thóa mạ một chút, “Nghiệp chướng, nghiệp chướng! Vô liêm sỉ! Mới biết dăm ba chữ mà đã ra ngoài làm chuyện mất mặt! Ngươi có còn một chút rụt rè của khuê nữ hay không! Ngươi viết những thứ dâm diễm bôi nhọ tổ tông! Ngươi có biết ngươi mang thân phận gì hay không! Tất cả thể diện của bổn Vương đều bị ngươi đạp đổ hết rồi!”

Minh Phỉ đầy uất ức, liền biện bạch, “Phụ vương có xem kỹ hay không vậy, một chút thi từ như thế, nữ nhi chẳng cảm thấy có cái gì là mất mặt cả!” Nếu không phải Ngụy phi tìm cái chết để ngăn cản thì Phượng Cảnh Nam đã động thủ, cứ như vậy mà nổi cơn tam bành, không thể không cấm túc Minh Phỉ, giận đến mức còn tìm đến chỗ của Vệ vương phi để trút giận, “Nàng quản nội vụ, người gác cổng phải nghiêm một chút, những thứ mà Minh Phỉ truyền ra ngoài nhất định không thể có lần sau.”

Vệ vương phi còn không biết đã xảy ra chuyện gì, đương nhiên muốn hỏi đến tột cùng, Phượng Cảnh Nam thật sự thấy mất mặt, chỉ nói một cách giản lược. Vệ vương phi phái người lấy ra một quyển sách bìa trắng ở bên cạnh rồi đưa cho Phượng Cảnh Nam, “Có phải là quyển này hay không?”

Phượng Cảnh Nam lật sơ qua, Vệ vương phi nói, “Phía trên đề tên là Tào Tuyết Cần?”

“Nha đầu ngu xuẩn kia còn biết đổi cả tên, cuối cùng cũng không quá ngốc.” Phượng Cảnh Nam trả lại cho Vệ vương phi, nghiêm mặt nói, “Về sau tuyệt đối không thể để chuyện như vậy xảy ra.”

“Ta biết, ngày mai ta sẽ điều tra vì sao những quyển sách này lại tuồn ra từ trong phủ. Minh Phỉ là một khuê nữ, đại môn không ra, nhị môn không bước, chỉ viết một ít truyện tiếu lâm nho nhỏ, cũng là những thứ khuê các nhẹ nhàng, làm sao lại truyền ra ngoài cơ chứ?” Vệ vương phi xoa mi tâm, “Mấy thứ này ta chỉ xem để giết thời gian mà thôi. Nhưng ta thật sự phải nhắc nhở Vương gia, những thứ này không phải là tiểu thư khuê các nên viết, nếu để người ta biết là Minh Phỉ nặc danh viết ra, không nói đến nàng, ngay cả tỷ muội của nàng cũng bị nàng liên luy đến thanh danh. Vương gia nên nói với Ngụy phi một tiếng, chỉ điểm Minh Phỉ vài câu, vì sao càng ngày càng không phân biệt tốt xấu như vậy?”

Tuy rằng sắc mặt không có gì gọi là hay ho, nhưng Phượng Cảnh Nam vẫn đồng ý, thử đề nghị, “Không bằng bảo Minh Phỉ ở chỗ của nàng một thời gian xem sao?”

“Chỗ của ta đã có Minh Diễm đang học quản sự nội vụ, Minh Kỳ và Minh Trạm tuổi còn nhỏ, nhất là Minh Trạm, ta lúc nào cũng phải phân tâm chăm sóc hắn, hắn cũng không chịu nói chuyện, lòng ta thật sự cảm thấy không thoải mái. Còn có sự vụ ngày thường trong phủ, sợ là không có thời gian để dạy cho Minh Phỉ.” Vệ vương phi từ chối, ôn hòa nói, “Vương gia cũng biết nàng không thích nơi này của ta. Ngày thường chỉ đến đây một hai lần trong tuần là nhiều, còn không bằng Minh Nhã. Cứ bảo Ngụy phi quản giáo nghiêm ngặt đi, huynh đệ Minh Lễ rất biết cấp bậc lễ nghĩa.” fynnz.wordpress.com

Phượng Cảnh Nam chỉ đành nén xuống, không đề cập đến nữa.

Quyển Hồng Lâu Mộng của Minh Phỉ bị ném vách tường, Phượng Cảnh Nam thẳng tay xử lý đám nô tài truyền sách của Minh Phỉ ra ngoài, đưa đám cẩu nô tài kia ném vào thâm sơn cùng cốc, sau đó Côn Minh khởi xướng vận động quét sạch tà thư, cấm những quyển sách đó, như vậy Phượng Cảnh Nam mới chịu từ bỏ.

Cũng chẳng ngờ Minh Phỉ lại không hề phục

Hồng Lâu Mộng thất bại, đó thật sự là một kiệt tác, chẳng qua lại bị Minh Phỉ liên lụy, bị liệt vào dạng sách cấm, không được quảng bá lưu truyền. Kỳ thật Hồng Lâu Mộng là kiệt tác với văn tự tinh xảo, thi từ không tầm thường, tú tài bình thường đều không thể viết ra được, chẳng qua trong đó tràn đầy văn tự về tình và sắc, cũng không nên xuất phát từ một khuê nữ chưa đầy mười tuổi.

Minh Phỉ vẫn chưa nản lòng, nàng cắn răng bắt tay vào tác phẩm thứ hai của mình, Tây Du Ký, lần này có Vệ vương phi trấn áp, bản thảo của nàng dừng trong tay của Phượng Cảnh Nam, chẳng qua khi Vệ vương phi giao cho Phượng Cảnh Nam thì vẻ mặt có vẻ rất kỳ lạ, lắc lắc đầu, cảm thán một tiếng, “Vương gia, nếu không quản thúc Minh Phỉ thì sẽ gây ra đại loạn!”

Phượng Cảnh Nam cầm lên bản thảo thì nhìn thấy một câu của Tôn Ngộ Không “Thường nói hoàng đế thay phiên làm, năm nay đến phiên ta. Bảo hắn dọn ra ngoài, đem thiên cung nhường cho ta cũng không sao cả.” Phượng Cảnh Nam thật muốn ăn tươi nuốt sống Minh Phỉ.

Phượng Cảnh Nam nổi cơn tam bành, sau khi thiêu hủy bản thảo thì lệnh cho nhũ mẫu đánh sưng hai tay của Minh Phỉ, nắm cằm của Minh Phỉ rồi nhìn chằm chằm đôi mắt đang rơi lệ như mưa, cất tiếng dọa dẫm, “Nếu ngươi muốn chết thì cứ nói với bổn Vương, bổn Vương không thiếu nữ nhi như ngươi đâu!” Minh Phỉ bị dọa chết khiếp.

Cũng may Phượng Cảnh Nam vì danh dự của cả phủ, cũng không công khai xử lý Minh Phỉ, vì vậy người biết chuyện này thật sự không nhiều lắm.

Trải qua hai lần, Minh Phỉ chẳng những bị đả kích nặng nề về tinh thần mà làm cho người ta có thể thở phào nhẹ nhõm là hy vọng sáng tác những tác phẩm nổi tiếng của nàng rốt cục đã bị dập tắt.

Phượng Cảnh Nam lại thay đổi nữ tiên sinh nghiêm khắc, quản thúc Minh Phỉ thật nghiêm ngặt Minh Phỉ bị phụ thân quở trách, mẫu thân khuyên bảo, rốt cục mới tiếp nhận sự thật bi thương này. Nàng chỉ hận vì sao mình không xuyên không thành một nha đầu bình dân, sống trong Vương phủ này, trên có phụ thân lãnh khốc, dưới có đích mẫu lãnh đạm, mẫu thân thì nhu nhược, thân huynh thì nhát gan, một đôi huynh tỷ đích tử đích nữ nham hiểm độc ác, Minh Phỉ hoàn toàn không có nửa điểm tự do.

Minh Phỉ cứ như vậy mà an phận qua hai năm, cho đến khi Minh Lễ Minh Trạm rời khỏi Côn Minh để đến đế đô.

Không thể không nói Minh Phỉ là người hiện đại có chút trí tuệ, Minh Trạm vốn là kẻ câm, đi đế đô thì có thể làm được cái gì, mấy năm nay nàng thăm dò được một chuyện, phụ vương của mình hoàn toàn là một Vương gia nắm thực quyền, phụ vương cũng đã nhiều lần thể hiện ý tứ muốn sớm lập thế tử với mẫu thân.

Minh Phỉ quả thật mừng như điên, nếu ca ca Minh Lễ được lập làm thế tử thì thân phận của nàng sẽ trở nên khác biệt, ngay cả mẫu thân và mình cũng không cần phải nể mặt Vệ vương phi. Đương nhiên đây hoàn toàn là suy nghĩ của một nhà Minh Phỉ, cũng không đại biểu cho quan điểm của mọi người.

Ngụy phi và Minh Phỉ mỗi ngày ở trước mặt Phật tổ thắp nhang thơm ngát mà cầu nguyện, ai ngờ ông trời trêu ngươi, tiểu câm Minh Trạm lại trổ tài nổi bật ở đế đô. Sau đó là xảy ra chuyện ly kỳ, tiểu câm mở miệng, Minh Trạm bỗng nhiên có thể nói chuyện.

Phượng Cảnh Nam sét đánh không kịp bịt tai mà đã thỉnh phong cho đích tử, thánh chỉ ban tước đến cực kỳ nhanh.

Minh Phỉ nhìn huynh trưởng, trong lời nói không phải không có ý xúi giục, Minh Lễ chỉ nói một câu,  “Minh Trạm là đích tử, khi hắn bị câm ta còn tranh không lại hắn, huống hồ hiện tại hắn đã lành lặn. Tam muội, nữ nhân các ngươi không hiểu chuyện này, ngươi để đại ca yên lặng đọc sách một lúc đi.”

Hầy, thật là bất hạnh, đúng là không có tiền đồ.

Có một đại ca như vậy, Minh Phỉ dù có chí khí nhưng khó thành, lại bất hạnh không phải thân nam nhi. May mà còn có nhị ca Minh Nghĩa và chính mình có cùng chung mối thù, Minh Phỉ cuối cùng còn có một tri âm – tài cán của nàng vẫn chưa thi triển, làm sao có thể mai một như vậy!

Nhất là khi Minh Phỉ xác định được Minh Trạm và nàng đến cùng một thời đại thì nàng càng không phục và đố kỵ khi thấy Minh Trạm vui vẻ hạnh phúc! Nàng nhất định phải làm nên sự nghiệp, làm cho mọi người nhìn mình bằng con mắt khác, phải tôn thờ nàng.

…………

P/S: cứ thích nhè đầu ra bắt nạt mũm mĩm,  may là mũm mĩm có Minh Kỳ bảo vệ o_o.

44 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 195 & 196 & 197

  1. Riey 14/05/2013 at 10:33 pm

    196:
    [sngay au đó nàng sẽ đọc mấy câu thơ do Phượng Cảnh Nam làm.]
    Fynnz tỷ sửa lại cho suôn

    • Fynnz 14/05/2013 at 11:55 pm

      đã sửa😀

  2. Riey 14/05/2013 at 10:48 pm

    Haizzz, trường hợp bạn Phỉ thì nên viết Tam Quốc mới có cơ hội được bác Nam ngó tới, có điều chắc vì giáo gươm nhiều quá bạn ấy không nhớ nỗi😀

    • Fynnz 14/05/2013 at 11:50 pm

      =)) không dễ để nhớ hết Tam Quốc, nếu tự viết thì được chứ bảo sao chép thì không phải chuyện đùa😀

  3. phieudieu123 18/10/2013 at 2:06 pm

    Tự nhiên ta ko thik bà minh phỉ này mà có đến 3 chương nói về bả lun

    • Fynnz 18/10/2013 at 4:58 pm

      kể lại quá trình và kết quả của Minh Phỉ😀

  4. Nguyễn Hậu 11/11/2013 at 11:29 am

    hay quá à, thật muốn hỏi xem tại sao minh phỉ lại có tính cách khó chịu như thế, em rất lấy làm tiếc vì minh phỉ không hiểu thời thế, khiến mũm mĩm bị bắt nạt.
    cảm ơn chị rất nhiều, truyện thật là hay,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: