Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 12 & 13


.::Chương 12 – Chia Gia Tài::.

Vệ thái hậu vừa vào cung thì Minh Trạm lâp tức giao sản nghiệp của Nội vụ phủ cho mẫu thân quản lý.

Những thứ trong Nội vụ phủ là sản nghiệp của hoàng đế, bao gồm hành cung, ruộng đất, trang viên, rừng rậm, cửa hiệu….nhiều không kể xiết.

Minh Trạm và Phượng Cảnh Kiền thương nghị, “Phụ hoàng, theo như ý của ta thì không bằng chia ra một phần sản nghiệp trong Nội vụ phủ, tự mình lập sổ sách, ngài phái người ra để tiếp quản.”

Minh Trạm suy tính chu đáo, thay vì nói cho bao nhiêu ngân lượng, không bằng trực tiếp chia cho sản nghiệp, bạc chỉ là con số, nhất là hiếu kính Thái thượng hoàng thì đưa bao nhiêu cũng không tính là nhiều, chẳng qua nếu kiểm kê số lượng trong quốc khố để dâng tặng thì phỏng chừng cũng khá là ê miệng.

Dù sao sản nghiệp của hoàng thất nhiều như vậy, trong lòng của Phượng Cảnh Kiền cũng đã có tính toán, chia ra một phần để nắm trong tay vẫn bền chặt hơn. Nếu không, hàng năm phải xem sắc mặt của Minh Trạm mà chờ ngân lượng phát xuống từ đế đô.

Phượng Cảnh Kiền cũng phải tán thưởng Minh Trạm làm việc gọn gàng, cười nói, “Có lẽ ngươi đã có sẵn chủ ý?”

“Ừm, ta nghĩ phụ hoàng lấy một nửa, lưu một nửa cho ta sống.” Trong lòng Minh Trạm rướm máu, mặt ngoài lại phải giả vờ hào phóng.

“Như vậy không được.” Phượng Cảnh Kiền làm hoàng đế nhiều năm, thở dài, “Tôn thất ban cho, chi phí hậu cung đều phải trông cậy vào Nội vụ khố, ta lấy một nửa thì ngươi phải hớp không khí mà ăn à?”

Nghe được lời này, cổ họng đang nghẹn đắng của Minh Trạm lập tức thông thoáng, cũng may Phượng Cảnh Kiền không để ý, không phải cái loại chỉ tự hưởng lạc một mình, không bận tâm đến kẻ khác sống chết thế nào. Nghe lời này, có lẽ là muốn chừa cho hắn nhiều một chút.

Lùi một bước tiến ba bước, quả nhiên là hiệu quả.

Phượng Cảnh Kiền suy nghĩ, “Như vậy không cần tính phần bất động sản, còn lại đều cho ngươi. Các sản nghiệp khác thì chia làm ba phần, Hoàng tổ mẫu của ngươi, trẫm và ngươi. Hoàng tổ mẫu của ngươi thì sẽ không rời khỏi đế đô, ngươi lấy hai phần ba đi, được không?”

“Cứ nghe theo lời phụ hoàng.” Tuy rằng vẫn bị đâm một nhát, bất quá Phượng Cảnh Kiền đã nói như thế, Minh Trạm đành phải vui mừng đồng ý, dù thế nào cũng đỡ hơn Phượng Cảnh Kiền không khách khí đòi một nửa sản nghiệp. Chẳng qua nói đi cũng nói lại, lão hồ ly thật đúng là thành tinh, không tính phần bất động sản, chẳng phải là chuyện tu sửa bảo trì hành cung biệt viện đều do Minh Trạm làm hay sao. Lại tốn thêm một khoảng, cho dù Minh Trạm da mặt dày cỡ nào thì cũng không thể đem bán hay cho thuê hành cung biệt viện để lấy bạc.

Phượng Cảnh Kiền được thanh danh, Minh Trạm lại phải ăn mật đắng, bất quá xưa nay Minh Trạm luôn bằng lòng với số mệnh, cũng không quá bận tâm.

Chia gia sản thì không có đạo lý không bàn với tức phụ. Nào ngờ khi Minh Trạm vừa mở miệng thì suýt nữa đã bị Nguyễn Hồng Phi phun nước miếng đầy mặt.

Nguyễn Hồng Phi tức giận mắng Minh Trạm vô năng, “Hắn chỉ là một lão nhân choai choai, dựa vào cái gì mà lấy một phần ba, ngươi động não một chút đi, lão nương của hắn, tôn tử của hắn, tiểu thiếp của hắn, tất cả đều ở trong cung mà ăn bám ngươi, hắn còn mặt mũi gì mà lấy một phần ba!” Phất y mệ định đi ra ngoài tìm Phượng Cảnh Kiền để tính sổ, “Để ta đến hỏi hắn, hắn ở đâu ra mà lại được chia nhiều như vậy cơ chứ?”

“Ôi chao ôi chao.” Minh Trạm nhảy qua ôm lấy thắt lưng của Nguyễn Hồng Phi, cố sống cố chết ngăn cản, “Đừng, đừng đi! Vì sao ngươi lại ngốc như thế, phụ hoàng thoái vị thì được chia như vậy, ngày sau ta thoái vị đương nhiên cũng làm theo tiền lệ này. Hiện tại hắn cài bẫy ta, ngày sau ta cài bẫy tôn tử của hắn, cũng vậy thôi!”

Vừa nghe lời này thì cơn tức giận vì thấy tiểu Minh ù bị thiệt thòi của Nguyễn Hồng Phi nhất thời tan thành mây khói, mỉm cười xoay người, nâng lên khuôn mặt đậu hủ mịn màng phúng phính hồng hào của tiểu Minh ù rồi hung hăng hôn một cái, “Như vậy mới được chứ!”

Minh Trạm cười he he, thật thích thái độ của Nguyễn Hồng Phi thiên vị đối với hắn, “Ngươi sợ ta chịu thiệt à?”

“Cũng không phải vậy, mà là ngược lại, ngươi không có bạc sẽ đi tìm ta mà vòi bạc.” Nguyễn Hồng Phi không khách khí mà đả kích Minh Trạm, dù sao cũng không đành lòng thấy tiểu Minh ù gặp cảnh khốn cùng.

“Là mượn.” Minh Trạm tiếp tục cường điệu, “Ta cũng chưa nói là quỵt nợ mà.”

Nguyễn Hồng Phi cảm thấy buồn cười, “Ngươi quỵt nợ thử xem.”

Minh Trạm liếc mắt, rõ ràng bày tỏ thái độ, ta quỵt đấy, ngươi có thể làm được gì ta! Đương nhiên hắn sẽ không quỵt bạc của Nguyễn Hồng Phi, nhưng là một người nam nhân thì Minh Trạm cũng có giới hạn của mình.

Kéo Minh Trạm quay lại nhuyễn tháp, Nguyễn Hồng Phi chuẩn bị sẵn sàng để dạy dỗ Minh Trạm, “Về sau đừng vì thể diện mà chịu thiệt thòi, dù sao thể diện cũng không thể tạo ra cơm ăn. Chắc là đại tiện nhân nghĩ ngươi mặt mỏng, quên đi, một phần ba thì một phần ba. Ta đi nói chuyện với hắn, hiện tại chi phí của ngươi eo hẹp, bảo hắn để ngươi mượn trước dùng đỡ.”

“Cái này, cái này, cái này làm sao mà mượn?” Đầu lưỡi của Minh Trạm thắt chặt, không tiện mở miệng.

Nguyễn Hồng Phi cầm lấy trái táo đặt trên cái đĩa mã não hình lá sen, cầm lên con dao vừa gọt vỏ táo vừa nói, “Thật sự là ngốc, đại tiện nhân sắp đi Vân Nam, ngươi còn bày đặt sĩ diện làm gì mà đi chia ba phần, cơm còn không có mà ăn lại đi quyên góp cho phú ông. Đại tiện nhân cũng không ngốc, ngươi gặp nạn thì hắn sẽ không ngồi yên đâu.”

“Như vậy chẳng phải sẽ khiến phụ hoàng khó xử hay sao?” Minh Trạm nghiêm mặt nói, “Ta ở chỗ này khó khăn thì cũng không sao, dù sao ta có thể làm chủ. Nhưng phụ hoàng đến Vân Quý, không quen với cuộc sống ở đó, nếu không có bạc thì chẳng phải sẽ khiến người ta coi khinh hay sao. Nếu bởi vì vậy mà chịu uất ức thì ta tình nguyện để bản thân mình chịu khổ một chút cũng không sao.”

“Thật không ngờ ngươi lại có được phẩm chất thánh nhân như thế.” Nguyễn Hồng Phi cũng không chấp nhận, “Nếu ngươi xem đại tiện nhân là người một nhà thì còn chuyện gì khó xử nữa đâu, cũng không nên lừa gạt hắn, cùng hắn đồng tâm hiệp lực, như vậy đâu thể gọi là chịu uất ức? Tuổi không lớn mà còn bày đặt khách sáo. Ngươi đừng quản, cứ để ta thay ngươi đi làm.” fynnz.wordpress.com

Minh Trạm cảm thấy chính mình xem như có một chút tài ăn nói, hiện tại xem ra hoàn toàn không thể so với Phi Phi nhà hắn. Rõ ràng là muốn đi lừa bạc dưỡng lão của người ta mà Phi Phi lại nói vài ba câu dụ dỗ như đồng tâm hiệp lực, thật sự là không phục cũng không được.

“Hay là để ta đi nói với phụ hoàng cho, hai người các ngươi xưa nay luôn tranh cãi không khoan nhượng, giống như oan gia, rốt cục vẫn là ta bị khi dễ.” Minh Trạm nói, “Để ta đi giải thích với phụ hoàng.”

Hai người này một khi có chiến tranh thì thể nào Minh Trạm cũng sẽ trở thành vật hy sinh cho mà xem.

Nguyễn Hồng Phi cười một cái, “Cũng được.” Một miếng táo đã gọt vỏ được nhét vào miệng của Minh Trạm.

Kỳ thật tìm Phượng Cảnh Kiền mượn bạc cũng không phải việc khó, tuy rằng bị châm chọc vài câu, Phượng Cảnh Kiền cũng thông cảm Minh Trạm bị khó xử, hắn đi Vân Quý ở nhờ thân đệ đệ, là phụ thân của Minh Trạm, vốn cũng không dùng bao nhiêu bạc, cho nên lập tức đồng ý chuyện này.

Minh Trạm còn một chuyện phiền lòng khác.

Nay Vệ thái hậu vào cung, Nguyễn Hồng Phi nhàn nhã liền đến Thọ An cung uống trà với Vệ thái hậu.

Sau khi Minh Trạm biết chuyện thì mỗi ngày đều giấm chua ghen tị một hồi. Nguyễn Hồng Phi cười nhạo không ngừng nói Minh Trạm hẹp hòi đầu óc tăm tối, cũng không thèm bận tâm và để ý đến hắn nữa, vẫn tiếp tục mỗi ngày đến tìm Vệ thái hậu pha trà tán gẫu, thỉnh thoảng còn có thể thưởng thức cổ vật.

“Vì sao lúc này lại đến chỗ của trẫm?” Phượng Cảnh Kiền cảm thấy có chút kỳ lạ, tên yêu tinh kia xưa nay chỉ hận một ngày không thể giữ chặt nhi tử nhà hắn suốt mười hai canh giờ kia mà, tại sao hiện tại nhìn sắc mặt của Minh Trạm lại như vậy, chẳng lẽ là cãi nhau!

Thật sự là thượng thiên có mắt mà!

Nếu có thể chia tay thì càng viên mãn!

“Không có gì.” Minh Trạm rầu rĩ ngồi xuống, Phùng Thành bưng trà đến, hắn bắt đầu uống trà, liên tục uống ba bát. Phượng Cảnh Kiền trêu ghẹo, “Người khác lấy rượu tiêu sầu, còn ngươi thì lại lấy trà tiêu sầu.”

“Phụ hoàng, để ta hỏi ngài chuyện này!” Minh Trạm nhìn Phùng Thành một cái, Phùng Thành liền dẫn xuống người trong điện, lúc này Minh Trạm mới ấp a ấp úng nói, “Trước kia, trước kia khi Phi Phi còn trẻ, có phải rất dụ nhân hay không?”

“Đâu chỉ khi còn trẻ?” Phượng Cảnh Kiền nói một cách cảm khái, “Hiện tại hắn cũng rất dụ nhân mà, bằng không vì sao ngươi lại bám hắn như cái đuôi như thế cơ chứ?”

“Yêu tinh kia có người khác ở ngoài à?” Ngọn lửa hừng hực thổi bừng trong mắt Phượng Cảnh Kiền, thật sự là một tin tức tốt lành.

“Làm gì có? Chúng ta rất tốt.” Cho dù có chết thì Minh Trạm cũng không chịu thừa nhận, nhưng vẫn không vực nổi tinh thần, lẩm bẩm nói, “Ta chỉ thấy hình như Phi Phi không có tiếng nói chung với ta mà thôi.”

Phượng Cảnh Kiền cười một cái, thổn thức nói, “May mà các ngươi không có tiếng nói chung. Sáng hôm qua thì nói cho trẫm một phần ba, buổi trưa thì lại đến đây khóc than với trẫm. Ngày trước ngươi không ở cùng với cái tên yêu tinh kia thì cũng đâu có như vậy đâu.”

“Hai chuyện này khác nhau. Hiện tại trên đỉnh đầu của ta có chút eo hẹp, cũng không thể không biết xấu hổ mà đòi ăn cơm dẻo.”

“Sĩ diện chi cho khổ thân.” Phượng Cảnh Kiền hận cái tên vừa bất hạnh vừa không biết tranh giành này, bèn nhéo khuôn mặt mũm mĩm của Minh Trạm một cái rồi cười nói, “Ngươi suy nghĩ một chút đi, tên yêu tinh kia ở Giang Nam vớt bạc của chúng ta. Đừng nói là cơm dẻo, cho dù là cơm khô thì ta cũng ăn nữa, đó vốn là bạc của chúng ta mà! Phải về tay chúng ta là đúng rồi, chứ ngươi còn muốn cái gì nữa?”

Minh Trạm chợt nghe Phượng Cảnh Kiền nói như thế thì nhất thời cũng không biết nên phản ứng như thế nào.

Phượng Cảnh Kiền nhìn hắn rồi bật cười, “Chẳng lẽ trẫm không biết hiện tại triều đình đang gặp khó khăn hay sao? Tại sao trẫm lại đồng ý để tên yêu tinh kia ở bên cạnh ngươi? Đưa ngươi một ngọn núi vàng mà ngươi còn la chết đói nữa sao? Thật sự là mất mặt trẫm mà.”

“Đừng nói chuyện này nữa, đâu dễ kiếm lợi từ Phi Phi.” Minh Trạm ủ rũ, “Đến nay ta vẫn chưa phản công được nè.”

“Đừng bảo là luôn nằm ở dưới nha?”

“Ba lần.”

Phượng Cảnh Kiền thở phào nhẹ nhõm, an ủi Minh Trạm, “Như vậy cũng được, để cho hắn làm lại ba lần thì có sao đâu? Nam tử hán đại trượng phu, không cần phải so đo với hắn.”

Minh Trạm nhất thời lệ tuôn như suối, ôm lấy Phượng Cảnh Kiền mà khóc rống, “Là ta chỉ được ở trên ba lần mà thôi, hiện tại còn nợ ngập đầu đây nè, vậy mà tên yêu tinh kia đã thay lòng đổi dạ mất rồi!”

Nháy mắt Chiêu Nhân cung vang lên tiếng khóc chấn thiên.

…..

.::Chương 13 – Hòa Hảo Đi::.

Nguyễn Hồng Phi dẫn theo Diêu Quang trở về từ Thọ An cung, vừa đến đại môn của Chiêu Nhân cung liền thấy tiểu tử Tử Mặc ở bên cạnh mình đang dò xét khắp tứ phương, rõ ràng là có chuyện rồi.

Tử Mặc thấy Nguyễn Hồng Phi thì liền vội vàng chạy qua quỳ gối hành lễ, thì thầm như đang ăn trộm, “Tiên sinh, không tốt. Bệ hạ đi tìm Thái thượng hoàng lão nhân gia để cáo trạng, nói rằng ngài thay lòng đổi dạ.”

Diêu Quang kinh ngạc “A?” một tiếng, nhoài cổ ra để tọc mạch. Nguyễn Hồng Phi liếc mắt một cái, Diêu Quang vội vàng lui về sau ba bước, thành thật đứng yên, lúc này Nguyễn Hồng Phi mới hỏi, “Sao vậy?”

“Tiểu nhân cũng không rõ, ngay cả Phùng tổng quản cũng bị phái ra ngoài, cũng may lỗ tai của tiểu nhân thính cho nên mới nghe được một chút. Thái thượng hoàng lão nhân gia gọi thuộc hạ đi vào, bảo thuộc hạ tìm tiên sinh để nói cho ra lẽ.” Từ khi Phượng Cảnh Kiền thoái vị thì Nguyễn Hồng Phi đã yêu cầu thuộc hạ của mình xưng Phượng Cảnh Kiền là Thái thượng hoàng lão nhân gia, còn yêu cầu thuộc hạ nhấn mạnh chữ lão, thật sự khiến Phượng Cảnh Kiền muốn buồn nôn.

Cây quạt trong tay của Nguyễn Hồng Phi dựng thẳng, chống cằm hỏi, “Tiểu Minh ù đâu?”

“Hoàng thượng quay về phòng ngủ rồi.”

“Như vậy thì tốt.”

Nguyễn Hồng Phi nhấc chân tiến vào thiên điện, vừa bước vào thì liền nhìn thấy Phượng Cảnh Kiền ngồi như một pho tượng thần trấn môn trên nhuyễn tháp, sắc mặt âm trầm, tỏ vẻ muốn vạch lá tìm sâu.

Tuy rằng trong lòng lo lắng cho Minh Trạm nhưng Nguyễn hồng Phi vẫn phải đuổi Phượng Cảnh Kiền trước rồi tính sau.

Phượng Cảnh Kiền căn bản không để ý đến Nguyễn Hồng Phi, chỉ chỉ phòng ngủ, nhấc chân rời đi. Khi Phượng Cảnh Kiền lướt qua thì trên người còn mang theo mùi huân hương thản nhiên, Nguyễn Hồng Phi khẽ cau mày.

Nguyễn Hồng Phi vội vàng đi vào phòng ngủ, Minh Trạm đang nằm ngủ say sưa trên nhuyễn tháp, trên mắt đắp một chiếc khăn ẩm. Nguyễn Hồng Phi cẩn thận ngắm nghía Minh Trạm một lúc lâu rồi nhẹ giọng thở dài, “Vì sao lại giận dỗi?”

Minh Trạm ngủ say như người chết, làm sao có thể nghe được những gì Nguyễn Hồng Phi đang nói.

Nguyễn Hồng Phi lại than thở, “Tiểu mũm mĩm à, bình thường ngươi ngủ như đang đi đánh giặc, nằm yên mà ngủ như thế này thì trừ phi là giả bộ mà thôi.”

Vốn đang nằm ngay đơ như xác chết, Minh Trạm bất chợt vùng dậy, cầm lấy chiếc khăn đắp mắt quật vào mặt của Nguyễn Hồng Phi, giận dữ hét lên, “Ngươi con trở về để làm gì nữa! Chẳng phải chê ta ngốc hay sao! Chỉ có bức thư họa viết chữ như gà bới, bị hủy thì cũng đã hủy rồi, còn thể diện của ta thì ngươi có trả lại được hay không!”

Phúc Xương đại trưởng công chúa tiến cung tặng cho Vệ thái hậu một bức Tế Chất Văn Cảo của Nhan Chân Khanh, trùng hợp hôm nay Minh Trạm dẫn Nguyễn Hồng Phi đi thỉnh an mẫu thân, Vệ thái hậu nói đến Phúc Xương đại trưởng công chúa, đương nhiên cũng nhắc đến bức danh thiếp được thế nhân xưng là thiên hạ đệ nhị hành thư, Nguyễn Hồng Phi thích nhất là mấy bức thư họa danh văn, tỏ ra mặt dày mà thỉnh cầu được ngắm nhìn một lúc.fynnz.wordpress.com

Vệ thái hậu và Nguyễn Hồng Phi đều là người có học thức uyên bác, một người nói thư chi kỳ tuyệt, một người đáp tù uyển vong tình, thật ăn ý đến mức làm cho Minh Trạm phát bực! Minh Trạm nhoài cô xem cả buổi, có vài chữ không thể nhận biết, càng miễn bàn đến việc thưởng thức, trực tiếp nói, “Đáng giá bao nhiêu bạc vậy?” (thư chi kỳ tuyệt, tù uyển vong tình = nét chữ đặc sắc, mạnh mẽ uyển chuyển thản nhiên)

Nguyễn Hồng Phi cầm kính lúp, đẩy Minh Trạm ra chỗ khác để lấy ánh sáng, “Qua bên kia đi, ngươi không hiểu mà xem làm cái gì?”

Minh Trạm nói thầm, “Có cái gì hay ho đâu, chẳng phải chỉ là một bức thư họa thôi sao.” Chóp mũi hơi ngứa, Minh Trạm há mồm hắt xì một cái thật mạnh, chẳng những văng nước miếng lên mặt của Nguyễn Hồng Phi mà còn văng khắp bức thư họa, Nguyễn Hồng Phi tái mặt, lập tức mắng Minh Trạm một trận.

Minh Trạm bị mắng, Vệ thái hậu phải an ủi cả buổi, nhưng tâm tình vẫn không thấy tốt, đi ra khỏi Thọ An cung liền chạy đến tìm Phượng Cảnh Kiền mà khóc một trận.

Kỳ thật sau khi Nguyễn Hồng Phi nổi giận thì cũng cảm thấy khó chịu, xưa nay tình cảm của hắn và Minh Trạn gắn bó như keo sơn. Suy nghĩ một chút, cũng không phải Minh Trạm cố ý, trong lúc nhất thời không còn tâm tình xem thư họa nữa. Ngồi trong chốc lát liền đi ra khỏi chỗ của Vệ thái hậu để đi tìm Minh Trạm, nào ngờ Minh Trạm lại nóng tính như thế.

Tuy bị quật khăn trúng mặt nhưng cũng không đau, Nguyễn Hồng Phi sờ sờ nơi bị đánh trúng, hai tay ôm lấy bờ vai của Minh Trạm, mỉm cười làm lành, “Thôi nào, ta chỉ lỡ miệng nói một chút thôi mà, ngươi nổi giận thật sao? Còn khóc nữa? Xem kìa, mắt sưng cả lên rồi, để ta thoa thuốc cho ngươi nha.”

“Lỡ miệng nói một chút thôi ư?!” Minh Tràm nổi đóa, “Một bức thư họa bị hỏng! Mẫu thân cũng chưa nói cái gì mà ngươi đã mắng ta! Chẳng lẽ ta còn không bằng một bức thư họa hay sao!”

“Hai chuyện khác nhau.” Nguyễn Hồng Phi liền nói ngay, “Bức thư họa kia cũng rất trân quý, trên đời chỉ còn lại một bức, nếu bị hủy thì thật đáng tiếc.”

Minh Trạm thấy Nguyễn Hồng Phi không chịu nhận lỗi, bèn sụt sịt mũi, “Trân quý cái gì, ở trong lòng ta chẳng có cái gì quý hơn ngươi. Còn ngươi thì sao, ngươi đối với ta thế nào, chẳng lẽ ta không có sĩ diện hay sao? Ở trước mặt mẫu thân mà ngươi nói ta ngốc, còn đẩy ta, mắng ta, khinh thường ta nữa….”

Minh Trạm càng nói càng uất ức, trong cơn bi ai, nước mắt lập tức tuôn trào như mưa rơi.

“Thật sự là oan muốn chết, ta nào dám khinh thường Hoàng thượng cơ chứ.” Nguyễn Hồng Phi đau lòng lau nước mắt cho Minh Trạm, Minh Trạm đẩy tay của hắn ra, tự mình lấy chiếc khăn tay thêu hình con chim nhỏ từ trong y mệ để lau nước mắt, thút thít nói, “Lời ngon tiếng ngọt.” Lại sụt sịt một cái, bổ sung thêm một câu, “Cũng vô dụng mà thôi.”

“Vậy ngươi nói đi, phải làm sao đây?” Đơn giản để cho tiểu Minh ù đưa ra điều kiện.

Minh Trạm lại thương tâm, liếc mắt nhìn Nguyễn Hồng Phi một cái, nước mắt văng khắp nơi, giậm chân đấm ngực, than thân trách phận, “Trời xanh ơi, vì sao ta lại có một lão bà không biết quan tâm chăm sóc vậy nè! Ngày thường miệng mồm líu ríu như sáo, vậy mà chẳng nói với ta được một câu tốt lành nào, chỉ đi làm lợi cho lỗ tai của ngoại nhân mà thôi! Thật sự là chỉ thấy người mới cười, không thấy người xưa khóc! Nói đi! Có phải ngươi đã thay lòng đổi dạ rồi hay không!”

Bên ngoài Diêu Quang nghe thấy động tĩnh bên trong thì cảm thấy buồn cười đến đau cả ruột, cũng không biết bên trong Nguyễn Hồng Phi dùng thủ đoạn gì mà đến vãn thiện thì Minh Trạm đã cùng Nguyễn Hồng Phi vừa nói vừa cười, đôi mắt thì vẫn sưng to như cá mắt lòi.

Diêu Quang thầm thán phục: Tiên sinh quả nhiên có thủ đoạn mà.

Ngày hôm sau, Minh Trạm lâm triều tuyên bố chủ khảo ân khoa, những người mà Nội các đã lựa chọn thì hắn chẳng thèm đụng đến, tùy tay chỉ điểm Lâm Vĩnh Thường.

Chọn ra lý do cũng thật đặc biệt: Lý Phiên Viện thật nhàn, Lâm Vĩnh Thường cũng thật nhàn, để cho Lâm Vĩnh Thường thực nhàn làm quan chủ khảo đi.

Đoàng—

Một cái bánh to thật là to nện trúng đầu Lâm Vĩnh Thường, khiến Lâm Vĩnh Thường choáng váng u đầu. Vị Lâm đại nhân vừa tròn ba mươi lăm tuổi đã trở thành tọa sự trẻ nhất của Đại Phượng kể từ ngày khai quốc đến nay. Sau khi Lâm Vĩnh Thường tiến cung tạ ơn thì liền về nhà đóng cửa từ chối tiếp khách, không gặp bất kỳ ai, chỉ đợi đến ngày thi ân khoa.

Đương nhiên Trầm Chuyết Ngôn sống nhờ nhà hắn cũng phải dọn ra ngoài mà ở.

Minh Trạm kéo Nguyễn Hồng Phi đi dùng ngọ thiện ở chỗ của Vệ thái hậu, thuật lại với Vệ thái hậu về chuyện triều chính, “Lâm Vĩnh Thường tuổi còn rất trẻ, hai mươi tuổi đã đỗ tiến sĩ, ở Hàn Lâm viện được ba năm, sau đó vào thẳng Đô Sát viện, một đường leo lên Tả đô ngự sử, sau đó chuyển về nhậm chức Thượng thư Lý Phiên viện, năm nay tròn ba mươi lăm tuổi.”

Vệ thái hậu nói, “Thật sự là còn rất trẻ.” Thượng thư Lý Phiên viện đã là quan nhị phẩm.

“Xem như trẻ tuổi, hai mươi tuổi đỗ tiến sĩ, từ khi khai quốc đến nay chỉ có khoảng hai mươi người làm được như thế.” Nguyễn Hồng Phi nói, “Lâm Vĩnh Thường xuất thân hàn môn, khi hắn dự thi ân khoa thì Lý Bình Chu làm tọa sư, cũng không có quan hệ thông gia hiển hách.” Chẳng qua đám đệ tự thế gia có bối cảnh thâm hậu lại chẳng có vài tên đạt được tốc độ thăng quan tiến chức như Lâm Vĩnh Thường. fynnz.wordpress.com

Ở thời này tiến sĩ cũng không phải dễ đỗ.

Có người nói, tú tài thời cổ đại tựa như sinh viên thời hiện đại, kỳ thật tú tài ở cổ đại có giá trị cao hơn sinh viên hiện đại rất nhiều. Muốn đỗ tiến sĩ thì cực kỳ khó khăn, nhất định là trên cấp bậc tiến sĩ thời hiện đại. Đương nhiên cổ đại không có nhiều chương trình học, người ta chỉ tỉ mỉ nghiên cứu về văn thư.

“Đúng vậy.” Minh Trạm tiếp lời, “Không cha không nương, phụ mẫu đều đã mất. Đã từng tuổi này còn chưa thành thân, sống cô độc. Trong nhà chỉ có năm người, muốn phái thám tử giám sát cũng không được.”

Nguyễn Hồng Phi lột vỏ trái nho rồi đút cho Minh Trạm ăn, Minh Trạm nhất thời vui vẻ ra mặt, bèn hỏi, “Ngươi nói xem, Lâm Vĩnh Thường không thành thân có phải có bệnh gì không tiện nói ra hay không?”

“Hồ ngôn loạn ngữ.” Nguyễn Hồng Phi mắng một câu, “Không biết có bao nhiêu người muốn gả nữ nhi cho Lâm đại nhân làm thê thiếp kia kìa. Nghe nói Lâm đại nhân ở quê nhà có một vị hôn thê thanh mai trúc mã, đợi Lâm đại nhân áo gấm về làng thì mới hay vị hôn thê thanh mai trúc mã đã lâm bệnh mà chết, Lâm đại nhân vì thương tâm quá độ mà lập chí cả đời không thú thê.”

“Cho dù so với tình cảm của ta thì vẫn kém một chút, nhưng cũng xem như rất si tình.”

Vệ thái hậu buồn cười, hỏi Minh Trạm, “Nghe nói hôm qua ngươi trở về còn khóc hơn nửa canh giờ đúng không?”

Minh Trạm liếc mắt nhìn Nguyễn Hồng Phi một cái, Nguyễn Hồng Phi vội hỏi, “Đây đều là lỗi của ta, nói không lựa lời, không chịu uốn lưỡi bảy tấc, làm tổn thương Minh Trạm.”

Vệ thái hậu cười rộ lên, Minh Trạm nhớ đến cái gì đó liền hò hét một câu, “Mẫu thân, ngài đưa bức thư họa kia cho ta đi.”

“Để làm gì? Xưa nay ngươi không thích mấy thứ này, nay đã là Hoàng đế, chẳng lẽ tính đem bán để đổi lấy bạc hay sao, như vậy cũng không được đâu!”

“Đâu có!” Minh Trạm nói, “Ta đem nó treo lên tường ở trong phòng ngủ, Phi Phi vừa thấy thì sẽ cảm thấy thật có lỗi đối với ta, đã tổn thương ta nhiều như thế nào. Chờ về sau nếu hắn lại làm chuyện có lỗi với ta thì ta sẽ dán bức thư họa đó lên mặt của hắn.”

Nguyễn Hồng Phi cười tủm tỉm, “Hảo hảo, trở về ta sẽ giúp ngươi treo lên tường.”

“Như vậy mới được.” Lúc này Minh Trạm mới vừa lòng.

Vệ vương phi nhấp một ngụm trà, nhắc nhở Minh Trạm, “Ngươi sử dụng Lâm Vĩnh Thường thì phải cẩn thận một chút, ta chưa từng nghe nói có người nào không thú thê vì hôn thê mất sớm, người này có nhiều điểm khả nghi, sợ là có nỗi niềm khó nói.”

“Ừm, ta sẽ lưu tâm.” Minh Trạm hỏi, “Mẫu thân, sản nghiệp của Nội vụ phủ như thế nào rồi? Phần phân chia của phụ hoàng đã ổn thỏa chưa?”

“Đã ổn thỏa rồi, Thượng hoàng bảo rằng ngươi hiện tại đang gặp khó khăn, chỉ lấy hai phần là được.” Cảm thấy Minh Trạm thật sự gặp khó khăn cho nên Phượng Cảnh Kiền vẫn nhường một chút.

Minh Trạm than nhẹ, “Ta mà có thần tử giỏi việc quản lý nội chính như mẫu thân thì tốt rồi.”

“Từ Tam không được hay sao?”

“Khéo léo quá mức.” Minh Trạm nói, “Tâm tư của hắn không đặt ở Hộ bộ. Phạm Duy Phùng Trật thì còn quá trẻ, không thể phục chúng.”

Dùng xong ngọ thiện, lại ngồi trong chốc lát, sau đó Minh Trạm và Nguyễn Hồng Phi liền trở về Chiêu Nhân cung.

Nguyễn Hồng Phi nói, “Hình như ngươi rất thích bàn chuyện triều chính với Vệ tỷ tỷ thì phải?”

“Ừm, trước kia ta cũng thường nghị sự với mẫu thân, mẫu thân là mưu sĩ của ta.” Minh Trạm làm mặt quỷ với Nguyễn Hồng Phi, cười nói, “Còn nữa, biết một ít chuyện triều chính cũng không có gì là không tốt. Tôn thất quý nữ, cáo mệnh phu nhân khi thỉnh an có khi sẽ khó tránh khỏi có một chút khẩn cầu, nếu không báo trước thì sẽ làm cho mẫu thân khó xử, nếu cứ trường kỳ như thế thì tôn nghiêm của Thái hậu sẽ để ở đâu? Tỷ như bức Tế Chất Văn Cảo này của Phúc Xương đại trưởng công chúa cũng là nhờ mẫu thân tìm cách đưa Đỗ Như Lan ra khỏi chùa đấy thôi.”

“Hầy, tặng mấy thứ linh tinh như thiếp cát tường hay văn như ý này nọ, bức thư họa Tế Cảo này tuy có tiếng nhưng có vẻ giống điềm xấu một chút.” Minh Trạm thuận miệng bịa chuyện, còn không quên nhắc nhở Nguyễn Hồng Phi, “Đúng rồi, treo nó lên tường đi.”

“Sáng mai cũng được, đến giờ ngủ trưa rồi, ngươi không mệt sao?” Nguyễn Hồng Phi mỉm cười, sờ mặt của Minh Trạm, “Để ta bế ngươi lên giường, được không?”

Minh Trạm trợn trắng mắt, “Để ta bế ngươi cho.”

“Thôi, cứ để ta tự đi thì an toàn hơn.” Cho dù là Nguyễn Hồng Phi thì cũng sợ bị Minh Trạm ném ngã.

“Để cho ta bế đi, ta luyện tập mãi mà, lần trước cũng đâu ném ngã ngươi đâu.” Minh Trạm giang hai tay hai chân ra, cánh tay vòng qua dưới nách của Nguyễn Hồng Phi, thúc giục đối phương, “Mau ôm cổ của ta đi.”

Nguyễn Hồng Phi đành phải nghe theo, dặn dò Minh Trạm, “Ngươi phải cẩn thận một chút.”

Minh Trạm vốn lùn hơn Nguyễn Hồng Phi nửa cái đầu, khom lưng xuống, cánh tay phải luồn xuống gối của Nguyễn Hồng Phi, chỉ nhấc lên được một chân, “Nhảy chân kia lên.”

Chân trái của Nguyễn Hồng Phi nhún nhẹ một chút, lập tức nhảy lên khuỷu tay của Minh Trạm, đúng tiêu chuẩn bế công chúa.

Tuy Nguyễn Hồng Phi không béo, nhưng với vóc dáng cao ráo mạnh khỏe thì cũng nặng bảy tám chục cân, Minh Trạm ngã ra phía sau một chút, cảm thấy cánh tay bắt đầu đau buốt, Nguyễn Hồng Phi nói, “Để ta tự đi thì hơn.”

Minh Trạm trừng mắt liếc hắn một cái, không khí nghẹn trước ngực, cố gắng bế Nguyễn Hồng Phi đến giường thì mới chịu buông tay, vừa thở hồng hộc vừa đấm cánh tay, “Thật sự là mệt chết người.”

“Đã bảo không cần bế mà.” Nguyễn Hồng Phi cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn sợ Minh Trạm ném hắn xuống đất, vì vậy cũng không hề cảm kích Minh Trạm.

Minh Trạm cởi hài, nhón người hôn Nguyễn Hồng Phi một cái, mặt mày mang theo vài phần đắc ý, ôn hòa nói, “Về sau mỗi ngày ta sẽ bế ngươi lên giường.”

Nguyễn Hồng Phi nằm nghiêng sang một bên, giả vờ cảm thán, “Thật sự là khốn khổ mà.”

“Ngươi nói cái gì?” Minh Trạm vừa cười vừa nhào qua, cắn lên mặt của Nguyễn Hồng Phi làm cho mặt của hắn dính đầy nước miếng. Nguyễn Hồng Phi xoay người đè Minh Trạm lên giường, vừa cười vừa đùa, “Ôm ấp yêu thương à? Như vậy thì ta không khách khí nữa.”

“Không được, hôm qua ngươi đồng ý chuyện gì thì đừng có quên.”

“Đã quên rồi.”

Cúi người, trực tiếp lấp miệng của tiểu Minh ù.

……….

P/S: Tội mũm mĩm, lại bị ăn.

37 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 12 & 13

  1. hikaru 11/01/2013 at 8:10 pm

    tem

    • Clamp Vn 11/01/2013 at 8:12 pm

      Dã man quá =”=
      Lấy phong bì vậy
      Lần đầu mềnh mở là not found =”=

      • hikaru 11/01/2013 at 8:29 pm

        hờ hờ hờ….thú vui duy nhất của ta đó ^^
        nghĩ lại thấy mình thật đáng buồn…tối tối người ta có đôi có cặp đi chơi còn mình ngồi nhà canh tem😦

        • Fynnz 11/01/2013 at 8:39 pm

          có gì đâu mà buồn, người ta đi chơi, ta ngồi trả lời com cho nàng nè.

      • hikaru 11/01/2013 at 9:23 pm

        nàng phải an ủi trái tim yếu đuối của ta đấy nhá…. ngày nào cũng có truyện là ta vui ngay ý mà😀 *người ta dễ thỏa mãn lắm *

        • Fynnz 11/01/2013 at 11:43 pm

          ta cũng cần người an ủi trái tim yếu đuối của mình nè =))

    • hikaru 11/01/2013 at 8:28 pm

      nghĩ cảnh trạm trạm bế công chúa tiểu ái phi *nhăn nhở cười *…hai bạn thật buồn nôn mà😀
      bác cảnh kiền nói nhi tử của ta ngày càng huận mồn nhỉ😀

      • Clamp Vn 11/01/2013 at 8:36 pm

        Cái màn ấy =))
        Tội cái tay bé Trạm =))
        Sến muốn chết :”>

    • Clamp Vn 11/01/2013 at 8:32 pm

      Sao mà nghe thê thảm thế này T^T
      Cvn là cú đêm, toàn onl muộn nên mỗi khi có dịp là hay rình =))

  2. Clamp Vn 11/01/2013 at 8:31 pm

    =))
    Ôi 3 lần =))
    Tội nghiệp mũm mĩm
    Đánh ghen với chồng thì bị chồng chỉ tốn chút nước bọt đã xong, lại còn bị lên đĩa =))
    Thất tình chạy tới lão hồ ly Kiền thì Kiền chỉ thiếu nước đốt pháo bông ăn mừng =))
    Tiểu mũm mĩm còn thành ma mít ướt nữa =))
    Cái chương này thật… =))
    Khó đỡ quá, em sái quai hàm rồi, bắt đền ss T^T

    p/s: Hôm qua đọc chùa ko com T^T, Về muộn, onl muộn nên mệt tới mức đọc xong là lăn ra ngủ =”=

    • Fynnz 11/01/2013 at 8:41 pm

      số của mũm mĩm là số con rệp, bị chồng lừa thê thảm, khôn chợ dại nhà lắm

  3. Cuasomattroi 11/01/2013 at 8:32 pm

    Ôi giời cái màn bế nhau, củ chuối thế, tiểu Minh ù hay ghen quá, lão nương nhà mình mà cũng không tin được, sau này biết đâu thành An Duyệt công chúa T T

    • Cuasomattroi 11/01/2013 at 8:38 pm

      Ôi mình muốn có thêm gia vị quá, hem có ai nhảy vào cưa bé Trạm để được xem ái Phi ghen lồng lộn đê, toàn thấy Minh ù ăn giấm >.<

      • Clamp Vn 11/01/2013 at 8:45 pm

        Bạn này giống mình =))

    • Fynnz 11/01/2013 at 8:43 pm

      ghen còn gớm hơn cả An Duyệt công chúa nữa =)), An Duyệt công chúa thì còn cho chồng đi ngoại giao chứ mũm mĩm là tuyệt đối cắt hết, ngăn chặn từ khi trứng còn trong bọc.

      Còn vụ gia vị thì….ta chả biết nữa, chưa đọc xong nên ko biết ^o^

      • leo2307 11/01/2013 at 9:37 pm

        ta thích cái cụm từ “cắt hết” nhé =))

        • Fynnz 11/01/2013 at 11:43 pm

          =)) nàng nghĩ đi đâu thế

  4. meme2000 11/01/2013 at 10:00 pm

    Chẳng biết Vệ thái hậu nghĩ gì khi thấy người “xưa” bây giờ cứ ở trước mắt khanh khanh ta ta với con mình không ha??? Biết là không còn tình ý gì nhưng có cảm khái không ta. Cũng tội, làm thái hậu mà cứ bị sặc nước vì thằng con hoài…mau giảm thọ.
    Có bao giờ Vệ thái hậu hối hận vì ngày xưa xúi thằng con mình cưa A.Ninh ai ngờ cưa ra một gốc cây quá cỡ thợ mộc…
    Ta thấy em Trạm tối ngày ăn giấm chua…cái kiểu như ở ta thường nói là ghen bóng ghen gió í. Cứ bác Phi mà nói chuyện với ai là em nghĩ bác có gian tình… Nhưng vì một bức tranh mà mắng bé té tát như thế thì bác Phi đáng bị em nó ăn vạ cho một trận lắm…không biết đổi cho em “lợi lộc” gì rồi mới được em tha cho. Ta nghi lắm…em Trạm dễ gì không ngoạm một miếng…he…he.
    Em ghen dễ thương quá, nhất là cái lúc ôm cổ bác Kiền mà kể lể…chỉ có ba lần…hí..hí…còn nợ ngập đầu… Dễ thương chịu không nổi.
    Thấy bác Kiền ngồi canh cửa tưởng bác làm cho bác Phi một trận chứ ai ngờ…giống đồng minh quá a.

    • Fynnz 11/01/2013 at 11:43 pm

      Bác Phi phải dỗ em bằng 1 câu *tối mai cho ngươi làm*, ai dè tối mai bác Phi nuốt lời, ăn em sạch bách, tội mũm mĩm.

  5. JJLover 11/01/2013 at 10:31 pm

    Ôi ôi, sao cái màn Tiểu Hoàng Đế bế Ái Phi lên giường sến súa là thế, vào tay 2 bạn lại thành ra 1 màn hài kịch, là sao??? =))))))

    • Fynnz 11/01/2013 at 11:37 pm

      =)) 2 bạn này sến kiểu lãng mãng kia là ko nổi rồi

  6. Thỏ con 11/01/2013 at 10:39 pm

    Bệ hạ, ngài là ”chồng”, nhưng không phải là ”chồng”, trong nhà chả có tí tẹo quyền lực nào cả, suốt ngày chạy bên nào, kể lể bên nọ, khóc lóc bên kia (lại còn khăn thêu chim nhỏ nữa chớ, êu chết bỏ =))))))))))) ), cảm thấy em đang dần hoá thân thành cộ vợ bé nhỏ, đỏng đảnh, lâu lâu lại ghen tuông 1 trận cho nhà có chuyện chơi =)))))))))))))

    • Fynnz 11/01/2013 at 10:52 pm

      =)) có nàng chú ý cái chi tiết khăn thêu chim nhỏ à, ta đọc đoạn đó mà tức cười, rất hợp với dáng em.

      • Thỏ con 11/01/2013 at 11:50 pm

        ta cũng bò lăn ra cười với cái khăn ấy, nói sao ta, trông nó rất…ờ….thụ, thế mà cứ to mồm bảo làm ”chồng” =))))

        • Fynnz 12/01/2013 at 10:30 am

          =)) đấy, khăn là đủ rồi, còn bày đặt thêu *chim nhỏ* =)) =)), chịu không thấu. Thôi thì cái bản chất thụ nó ngấm sâu vào trong máu đến sở thích hành động rồi😀

  7. Tiểu Quyên 12/01/2013 at 7:24 am

    khúc cuối thật măc cười quá em trạm muốn thể hiện trước mỹ nhân mà ko đc .hihi……………………

    • Fynnz 12/01/2013 at 10:31 am

      thông cảm thôi, em vừa lùn vừa béo, bồng mỹ nhân với thân hình 1m8 chuẩn thì làm sao bồng nổi mà cứ bày đặt😀

  8. Huyền Vân 12/01/2013 at 7:30 am

    Bác Kiền thất đức quá, thấy nhà người ta có đốt lửa thì hân hoan vui mừng cầu cho nó sập luôn mới vừa lòng. =)))))))))))))

    Mà ta nhớ có đọc ở đâu đó là Vệ vương phi khi còn trẻ từng có tình ý với Nguyễn đại tiên phải không ta? Nó đã được đề cập đến trong các chương trước chưa hay là chỉ có ta nhớ nhầm thôi a? @_@

    Tiểu Trạm ghen dễ thương quá à, uất ức thì liền đi khóc nháo cáo trạng với bá phụ. :”> *chọt chọt má êm nó*
    Còn Nguyễn đại tiên thì công phu dỗ dành êm nó càng ngày càng sến súa hẳn ra. =)))))))))

    • Fynnz 12/01/2013 at 10:33 am

      Đúng rồi nàng, ngày xưa Vệ vương phi thích Phi Phi, ai bảo ngày xưa Phi Phi phong lưu tuấn tú, tài hoa nhất kinh thành, ai mà chẳng si mê cơ chứ, nam nữ già trẻ lớn bé đều mê😀, còn giờ thì =)) =)), xin lỗi chứ mỗi cái màn *liếm chân hôn mông* là hình tượng bác Phi hoàn toàn sụp đổ trong lòng người đẹp rồi =)). Mũm mĩm chơi chiêu giữ *vợ* cực hay.

  9. Không Tên 14/01/2013 at 6:28 pm

    Đoạn *“Thật sự là oan muốn chết, ta nào dám khinh thường Hoàng thượng cơ chứ.” Nguyễn Hồng Phi đau lòng lau nước mắt cho Minh Trạm, Minh Trạm đẩy tay của hắn ra, tự mình lấy chiếc khăn tay thêu hình con chim nhỏ từ trong y mệ để lau nước mắt, thút thít nói, “Lời ngon tiếng ngọt.” Lại sụt sịt một cái, bổ sung thêm một câu, “Cũng vô dụng mà thôi.”* mũm mĩm như là mấy cô vợ làm nũng với chồng ý. Vừa khóc vừa cắn khắn. haha

    • Fynnz 14/01/2013 at 8:52 pm

      =)) ta đọc lại mà cảm thấy sởn cả da gà

  10. yellow92 14/01/2013 at 9:40 pm

    Càng tính toán chi li, thì cái cơ hội phản công nó càng nhỏ thui mũm mĩm à =)))
    Ngoan, bé nên noi gương mấy bé thụ nhà Hỏa Ly á, người ta đâu có tính kĩ như bé đâu, thấy có thể thì nhảy lên phản công, còn không thì vẫn thành thật nằm dưới à, vậy mà vẫn hạnh phúc đó thôi. Tốt nhất là bé Trạm nên an phận rèn luyện, chờ ngày vùng lên cho rùi cho rùi

    • Fynnz 14/01/2013 at 11:05 pm

      =)) mũm mĩm nó khác ở chỗ là *hàm tài háo sắc* nên phải thông cảm cho em nó

  11. ixora289 16/01/2013 at 12:43 pm

    Đúng là tội cho mũm mĩm mà, có ai đời làm hoàng đế mà bị ái phi trách mắng trước mẫu thân, chạy đi khóc với phụ hoàng nửa canh giờ sưng cả mắt bao giờ. Rồi sau đó thì than thân trách phận, khóc ăn vạ để được phản công, được lời hứa rồi thì vác con mắt sưng chù vù mà cười toe toét. Ai dè qua hôm sau cũng là bị ăn :)))

    Thế nên em Trạm mới khóc lóc với Cảnh Kiền, ba lần, mà là ba lần được phản công thôi, Cảnh Kiền cũng thật là tưởng bở quá mà, nghĩ sao mà Phi Phi chịu cho em Trạm ở trên chứ🙂

    • Fynnz 16/01/2013 at 4:54 pm

      =)) số khổ, mũm mĩm là ngược thụ ss ơi. Ngược thân ngược tâm.

      Ngốc nhị cũng nghĩ như Ngốc đại ấy ss, tưởng thằng con mũm mĩm của mình làm *chủ*

  12. Riey 15/05/2013 at 10:36 pm

    [ Thật sự là thượng thiên có mắt mà!
    Nếu có thể chia tay thì càng viên mãn! ]
    Bác Kiền đang mơ hão😀

    [Những thứ trong Nội vụ phủ là sản nghiệp của hoàng đế, bao gồm hành cung, ruột đất, trang viên, rừng rậm, cửa hiệu….nhiều không kể xiết.] => ruộng đất

    [Hay là để ta đi nói với phụ hàong cho, hai người các ngươi xưa nay luôn tranh cãi không khoan nhượng, giống như oan gia, rốt cục vẫn là ta bị khi dễ.] => chữ [phụ hoàng] ấy😀

    • Fynnz 15/05/2013 at 10:44 pm

      =)) đúng là mơ hão thật, cho dù bác muốn thì Phi Phi và mũm mĩm chịu à?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: