Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 38 & 39


.::Chương 38::.

So với cuộc sống thư thái vừa đau khổ vừa ngọt ngào của Minh Trạm thì Lâm Vĩnh Thường lại bị rơi vào hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng, quả thật ăn không tiêu loại nhiệt tình như tháng sáu mùa hè của đám quan viên ở Hoài Dương này.

Từ khi hắn đến Hoài Dương, sau khi chứng kiến diêm thương Hoài Dương giàu có thế nào thì liền được hoan nghênh một cách nhiệt liệt, đến chỗ nào thì chỗ đó sẽ mở tiệc chiêu đãi, phàm là mở tiệc chiêu đãi thì sẽ có ca múa, sau khi có ca múa thì tất nhiên sẽ có danh kỹ tháp tùng.

Lần này đi cùng đến đây ngoại trừ đám lão nhân Lại bộ suốt ngày chúi đầu vào kết toán sổ sách thì đều là những thanh niên trẻ tuổi.

Dẫn đầu là Lâm Vĩnh Thường cũng chỉ mới ba mươi hơn, An Định Hầu vỗ lên tay của Lâm Vĩnh Thường, nói đùa với danh kỹ đang hầu rượu là Tiếu Tiếu cô nương, “Lâm đại nhân của chúng ta nhìn một cái liền biết là nhân tài. Không phải ta khoác lác, nhưng đế đô thật sự tìm không ra người thứ hai đâu. Mà nhất là Lâm đại nhân vẫn chưa có thê thiếp trong nhà. Các ngươi cứ tung ra thủ đoạn đi, nếu được Lâm đại nhân yêu thương thì có khi các ngươi sẽ được vận may cũng không chừng.”

Tiếu Tiếu cô nương khẽ chu đôi môi nhỏ nhắn màu anh đào, cau lại cái chóp mũi khả ái, gửi đi ánh mắt rõ ràng là có tình ý, sau đó cất lên giọng điệu oán trách, “Xem Hầu gia nói gì kìa, giống như nô tỳ chỉ nhận thức những ai có tiền tài thôi vậy. Chẳng lẽ nô tỳ không thể yêu nhân phẩm và tài năng của Lâm đại nhân hay sao?”

Tổng đốc Hoài Dương Tiết Xuân Hoằng cười nói, “Người ở đây cũng không phải chỉ có Lâm đại nhân là có nhân phẩm và tài năng, Phạm đại nhân và Phùng đại nhân cũng là tâm phúc của Hoàng thượng, có địa vị cao quý trong triều.”

Ở quan trường Hoài Dương, được những danh kỹ hầu rượu thì chỉ là chuyện bình thường, bọn họ còn muốn hầu hạ các chư vị đại nhân trên giường nữa kìa.

Lâm Vĩnh Thường cười, “Thật không dám nhận, có vết xe đổ của thánh nhân thì có thể thấy được nữ sắc rất hại người.”

Phạm Duy cực kỳ bội phục lời nói cay nghiệt của Lâm đại nhân, có thể so với hạc đỉnh hồng hay khổng tước đảm, khiến Tiết Xuân Hoằng, An Định Hầu và Tri phủ Dương Châu đều vô cùng xấu hổ, vẫn là Phạm Duy đứng ra hòa giải, “Đêm đã khuya, các cô nương cũng mệt mỏi, để các nàng trở về nghỉ ngơi đi. Nếu để Hoàng thượng biết chúng ta đến đây lại bị mỹ sắc vướng bận thì sẽ mất hứng đấy.”

Tiết Xuân Hoằng vội vàng pha trò, “Thật ư? Nhìn thấy vài vị thiên sư giáng xuống, ta chỉ biết cao hứng mà thôi. Cũng nhờ Phạm đại nhân là tâm phúc của ngự tiền đã thức tỉnh chúng ta.”

Phùng Trật nói, “Ừm, chuyện thuế muối cũng nên bắt tay vào làm thôi.”

Lâm Vĩnh Thường nói tiếp, “Nếu Tiết đại nhân, Trịnh hầu gia và Lý tri phủ không dị nghị thì sáng mai chúng ta ở ngay tại phủ Tổng đốc bắt đầu khai triển kế hoạch.” Rốt cục mọi chuyện được quyết định.

“Nghe theo Lâm đại nhân.”

Mọi người cáo từ rời đi.

Nay Giang Nam cũng có một trào lưu, mọi người đều lấy việc đọc Tập san Hoàng thất là một vinh quang.

An Định Hầu về nhà vào lúc đêm hôm khuya khoắc, thấy lão bà đang cầm một sấp giấy có in chữ ngồi bên ánh nến mà chăm chú đọc, khiến An Định Hầu cũng vui vẻ, cười nói, “Thật là tiến bộ.” Chỉ có phu nhân là nhất.

An Duyệt công chúa hơi đặt xuống Tập san Hoàng thất, gọi thị nữ vào cửa hầu hạ trượng phu rửa mặt. Ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc, lập tức trở nên tức giận, “Lại đến chỗ nào bẩn thỉu nữa ư?”

“Phu nhân của ta lại nghĩ đi đâu rồi, chỉ là xã giao mà thôi, Khâm sai mới đến, thật cừ, còn mang theo thiên tử kiếm của Thái tổ gia đến đây, ai dám sơ suất với hắn cơ chứ?” An Định Hầu cười hỏi, “Vụ án Nam Phong Bá gia thế nào rồi?”

An Duyệt công chúa cũng cười, “Lục lão bát bị lưu đày ba ngàn dặm trong hai mươi năm, không được ân xá thì không thể quay về đế đô. Nam Phong Bá phủ bị phạt mười vạn lượng bồi thường cho Ngô cô nương.”

An Định Hầu cảm thán, “Bệ hạ anh minh. Dù sao tánh mạng của Ngô cô nương vẫn chưa bị tổn hại, nếu ấn theo vụ án của Triệu Hỉ thì hình phạt sẽ quá nặng.”

An Duyệt công chúa nói, “Vị Ngô cô nương này thật sự là một nhân vật lợi hại.”

 “Không lợi hại thì làm sao cáo ngự trạng được.” An Định Hầu thay đổi nội sam, tẩy rửa tay chân rồi nói, “Ngô gia có hãn nữ như vậy, ta thấy Ngô Kinh chắc cũng rất đau đầu đây.”

An Duyệt công chúa nói, “Ngô Kinh thì sao, hắn chỉ là tộc trưởng mà thôi, tuy rằng phụ mẫu của cô nương này đã qua đời nhưng nàng vẫn có thúc thím cữu cữu, cũng không đến phiên tộc trưởng phải bận tâm.”

Phu thê hai người trò chuyện một hồi rồi cùng nhau đi nghỉ. Như An Định Hầu đã đoán, Ngô gia thật sự là bùng nổ.

Ngô Kinh là tộc trưởng, là một diêm thương có tiếng trong thành Dương Châu.

Ngô Uyển chính là một nhánh trong Ngô gia, dựa vào đại thụ làm chút sinh ý, gia tộc thuộc dạng cha truyền con nối. Ngô Uyển cùng Ngô gia có quan hệ dòng họ khá xa, vì vậy chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong diêm trường.

Từ khi chuyện Ngô Uyển và Lục gia được đăng lên tập san thì Ngô Kinh quả thật đau đầu muốn chết, gọi thúc thúc của Ngô Uyển là Ngô Chẩn đến giáo huấn vài câu, lệnh hắn đến đế đô giải quyết Ngô Uyển. Từ xưa dân không tranh với quan, tuy Ngô gia cũng có tiền tài quyền thế, bất quá dù sao Lục gia cũng là Nam Phong Bá phủ của đế đô, trong tộc lại có hai vị Phò mã, đâu phải người dễ chọc. Tuy rằng Ngô Kinh cũng cho rằng Ngô Uyển đáng thương, nhưng khi đặt lên cán cân thì Ngô Uyển đương nhiên không quan trọng bằng Nam Phong Bá phủ.

Theo ý của Ngô Kinh, nếu Nam Phong Bá phủ chịu thú Ngô Uyển thì đó là kết quả tốt nhất. Dù sao Ngô Uyển cũng đã mất đi sự trong sạch, trong bụng lại mang cốt nhục của Lục gia, có thể đường đường chính chính bước vào Bá phủ làm chính thê thì cũng là phúc phận. fynnz.wordpress.com

Cho dù có chút khúc chiết nhưng cũng có thể dựa vào quý tử, không sợ không có tương lai. Ai ngờ cuối cùng lại là kết cục như vậy. Ngô Uyển thật sự là liều mạng.

Việc này cũng không phải việc nhỏ, Ngô Kinh phái người quan sát chặt chẽ tình hình ở đế đô. Ngô Kinh vừa đau đầu cũng vừa bội phục thủ đoạn của Ngô Uyển. Là một nữ nhân mà lại có thủ đoạn và kiến thức như thế, chẳng thua gì đấng nam nhi.

Tin tức của Ngô Kinh so với Tập san Hoàng thất được đăng theo định kỳ thì vừa nhanh vừa chính xác, từ khi biết được Ngô Uyển được Hoàng thái hậu coi trong, lập nên sinh ý ở đế đô, lại được phong làm nữ quan ngũ phẩm, chính thức chấp chưởng Thiện Nhân đường thì Ngô Kinh đã sâu sắc cảm giác được:

Hắn cẩn phải thay đổi chiến lược của mình đối với Ngô Uyển.

…………

.::Chương 39::.

Ngô Kinh cho người gọi Ngô Chẩn đến, trực tiếp phân phó, “Ngoại trừ những gì hiền điệt nữ đã mang đi thì tất cả sản nghiệp thuộc về Ngô Kỷ ở Giang Nam, ngươi đều phải tính toán từng chút một, ghi chép đầy đủ. Ta sẽ cho Ngô Miễn theo ngươi cùng đến đế đô để nói với hiền điệt nữ, những thứ này đều là những gì nàng nên có. Hỏi hiền điệt nữ, nay nàng ở tận đế đô, sản nghiệp này lại ở Dương Châu, ta cũng sẽ phái người giúp nàng quản lý, còn nếu muốn bán thì cứ yên tâm, nhất định sẽ không để nàng chịu thiệt.”

Ngô Chẩn không ngờ tộc trưởng lại đột nhiên thay đổi thái độ một cách chóng mặt, vội nói, “Đại ca, chúng ta làm như vậy chẳng phải là đắc tội lớn với Nam Phong Bá phủ hay sao.” Thế sự khó dò, mặc dù Nam Phong Bá phủ và Ngô Uyển đã trở thành thù địch, nhưng đó cũng là lá bùa hộ mệnh để Ngô Chẩn tranh chấp gia sản.

Ngô Kinh thầm than, không cần phải nói đến bản lĩnh của Ngô Uyển, ngay cả Ngô Kỷ cũng khôn khéo và có khả năng, vì sao Ngô Chẩn là thân đệ của Ngô Kỷ mà lại thiển cận như thế. Ngô Kinh đành phải bỏ ra một chút kiên nhẫn để giải thích, “Uyên nương họ Ngô, là khuê nữ của Ngô gia chúng ta. Uyển nương một mình ở đế đô, chẳng lẽ phải dựa vào sự chiếu cố của cữu cữu nàng ta hay sao? Chẳng phải như thế là đang đánh vào thể diện của Ngô gia ta ư? Tuy Nam Phong Bá phủ quyền thế, nhưng khuê nữ Ngô gia chúng ta cũng phải tốn không ít của cải để nuôi lớn, há có thể để người ta muốn khi dễ thì khi dễ? Hiện tại đã mất khả năng hòa giải, chúng ta đương nhiên phải đứng về phía Uyển nương. Cho dù chúng ta không quyền thế bằng Nam Phong Bá phủ nhưng làm người thì phải có khí khái!”

“Ta sẽ lệnh cho tẩu tử của ngươi chuẩn bị vài món ăn và đồ dùng cho Uyển nương, ngươi cứ mang theo, đừng để nàng bị uất ức!” Ngô Kinh tỏ ra chính nghĩa nhân từ.

Ngô Kinh là tộc trưởng, vì vậy Ngô Chẩn đành khẽ cắn môi mà thuận theo, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy tính toán, vẫn chưa chịu từ bỏ ý đính, “Đại ca, huynh trưởng của ta không có con nối dối, chẳng lẽ sản nghiệp này lại để Uyển nương đưa cho phu gia hết hay sao?”

“Ngươi thật hồ đồ.” Ngô Kinh cau mày răn dạy, dời đi ánh mắt, chỉ cẩm thấy không đáng phải nhìn Ngô Chẩn, “Bây giờ còn dám nói cái gì mà sản nghiệp với không sản nghiệp, Vạn tuế gia đã đích thân nói, sản nghiệp của Ngô Kỷ đều là của Uyển Nương! Ngươi thật sự không muốn sống nữa hay sao, có biết tội kháng chỉ là gì hay không!”

Ngô Chẩn nhất thời ủ rũ.

Nếu không phải Ngô Chẩn ép bức quá đáng thì Ngô Uyển cũng sẽ không bỏ đến đế đô, nhìn tên đầu sỏ gây ra chuyện này, Ngô Kinh chỉ biết cất lên giọng nói lạnh lùng, “Nếu trong mắt của ngươi chỉ nhìn đến sản nghiệp của Uyển nương mà làm ra chuyện mất mặt xấu hổ thì Ngô gia chúng ta cũng không muốn chứa chấp hạng người thấy lợi quên nghĩa, mưu tính hãm hại cô nhi như ngươi nữa!”

“Đại ca yên tâm, ta làm sao lại có suy nghĩ này cơ chứ.” Dù sao thương nhân cũng dẻo mồm, Ngô Chẩn cười làm lành, “Ta cũng mong Uyển nương được tốt mà.”

“Như vậy mới được.”

Khi Ngô Uyển nhìn thấy Ngô Chẩn và tộc thúc Ngô Miễn đến đây thì cũng không kinh ngạc, chỉ cần không bị mù thì nhất định sẽ nhìn thấy địa vị và giá trị của nàng.

Khi nàng thấy Ngô Chẩn dâng lên sổ sách sản nghiệp nhà nàng thì rốt cục mới hơi mỉm cười.

Xưa nay Ngô Uyển luôn tỏ ra lạnh lùng, mỉm cười như vậy thật sự làm người ta có cảm giác băng tan xuân về hoa đua nở.

Quả nhiên tôn nghiêm không phải do người khác mang lại mà là do chính mình tự làm ra!

Ngô Miễn xem như là người khéo nói, thân thiết mỉm cười, “Vì sao điệt nữ lại dọn nhà? Nhưng ở đây cũng rất tốt, nhà cửa rộng rãi.” Ánh mắt đảo qua căn phòng bày trí đều bằng gỗ lim, bèn khen ngơi, “Cũng thật thoải mái.” fynnz.wordpress.com

“Bởi vì chỗ cũ quá nhỏ.” Ngô Uyển cười nhàn nhạt, “Phía sau chỉ có một hoa viên nhỏ, bất quá cũng là lối đi tắt, cũng không đẹp đẽ. Nay ta muốn thường trú ở đế đô, đương nhiên phải chọn phủ đệ khác. Phố Thư Hương này đều là quan lại cư ngụ, nơi này vốn là nhà của một lão hàn lâm, nay đã cáo lão hồi hương, thanh lý nhà cửa, ta đến xem thử, liếc mắt một cái liền thích. Hơn nữa hoa viên ở phía sau có hoa cỏ rất tươi tốt. Lại thương cho hắn đã lớn tuổi, vì vậy bỏ ra nhiều bạc một chút để mua phủ đệ này, cũng đỡ khiến hắn phải đi thanh lý, như vậy rất đáng tiếc.”

Ngô Uyển cũng không để bụng như ban đầu, phong thái thật tốt, cười nói, “Không bằng thúc thúc và tộc thúc cứ ở đây, đều là thân thích, cũng tiện nghi.”

Ngô Miễn đương nhiên sẽ không tính lưu lại, cười nói, “Lần này đến đây chúng ta còn phải đi lo liệu vài cửa hiệu ở đế đô, nếu ở lại thì sẽ quấy nhiễu sự thanh tĩnh của điệt nữ.” Ngô Miễn là thân đệ đệ của Ngô Kinh, làm người cũng khéo léo, cười hỏi, “Ý của đại ca là bảo ta hỏi điệt nữ một câu, sản nghiệp ở phía Nam của ngươi, nếu muốn giữ lại thì trong tộc sẽ an bài người quản lý, nếu điệt nữ muốn bán thì trong tộc cũng có thể an bài hộ một tay, tóm lại sẽ không khiến điệt nữ chịu thiệt.”

Ngô Uyển cũng không khách khí, cười nói, “Như vậy thật sự phải làm phiền tộc thúc và tộc trưởng đại bá, nay ta đã làm quan, đương nhiên không tiện lo liệu chuyện buôn bán, ngày sau e rằng cũng không thể về quê được nhiều, cho nên ta thỉnh tộc thúc thay ta bán sản nghiệp để đổi thành hiện ngân vậy.” Có thân thúc thúc là Ngô Chẩn ở đây nhưng Ngô Uyển cố ý chỉ thỉnh tộc thúc là Ngô Miễn hỗ trợ, thản nhiên đến mức khiến Ngô Chẩn thấy khó chịu.

Ngô Miễn đương nhiên cầu còn không kịp.

Nay Ngô Uyển chẳng những có thể giữ được mạng sống mà nàng còn sống rất tốt. Thậm chí nàng rất hưởng thụ cảm giác được người ta tôn kính như vậy. Đây là hương vị của quyền lực ư? Thảo nào nam nhân cả đời đều luồn cúi quyền thế mà không biết mệt, quả thật khiến người ta si mê.

Ngô Miễn lại giao lễ vật mà đại tẩu đã chuẩn bị cho Ngô Uyển, an ủi nàng một phen rồi thức thời cáo từ.

Ngô Uyển tiễn ra khỏi cửa.

Nàng có tâm cơ, có quyết đoán, có mưu trí, nàng có thể lấy yếu kháng mạnh, đem công tử của Nam Phong Bá phủ đưa vào lao tù ở quan ngoại. Nàng có thể làm được chuyện mà rất nhiều nữ nhân làm không được, nhưng nàng lại không thể thay đổi định kiến xã hội.

Xã hội nể trọng thân tộc, làm cho Ngô Uyển cảm thấy buồn nôn, vừa phải chiêu đãi tộc nhân, còn phải nói nói cười cười, có lễ có nghĩa.

Là Ngô Chẩn thúc thúc có lỗi với nàng, khi Ngô Chẩn đoạt gia sản của nàng, vì tộc trưởng không lên tiếng nên rốt cục nàng phải đến đế đô. Nhưng dù sao đó cũng là tộc trưởng, không phải thân nhân của Ngô Uyển, nàng không thể yêu cầu nhiều hơn.

Mặc dù tộc nhân ngồi yên, bất quá cũng không bỏ đá xuống giếng, như vậy cũng xem như không ai nợ ai.

Nay tộc trưởng nhanh chóng thể hiện lập trường như vậy, nàng đương nhiên cũng nguyện ý làm quân tử chi giao với tộc nhân.

Lâm Vĩnh Thường và Tiết Xuân Hoằng Tổng đốc đạt được thỏa thuận, dù sao công tác tuyên truyền của Minh Trạm cũng được thực hiện rất đúng lúc, ân khoa mùa xuân đã lấy việc cải cách thuế muối làm chủ đề.

Trước khi đám người Lâm Vĩnh Thường chưa đến Hoài Dương thì ngọn gió cải cách thuế muối đã thổi đến đại địa Hoài Dương, đám diêm thương cũng sớm biết việc cải cách thuế muối đã được quyết định, tất cả đều chuẩn bị con đường khác để mưu sinh.

Lâm Vĩnh Thường có chút giật mình đối với việc đám diêm thương biết phối hợp như thế, ôn hòa nói, “Trước khi Lâm mỗ đến Hoài Dương thì bệ hạ đã có vài lời dặn dò.”

Tằng hắng cổ họng một chút, Lâm Vĩnh Thường nói, “Hoàng thượng biết các ngươi tận trung với quân dốc sức vì nước, nay bị mất bát cơm thì sẽ khó tránh khỏi mà phát sầu.”

Ngô Kinh tuổi trẻ, phản ứng cũng nhanh nhẹn, nhất thời đầy cảm kích, “Hoàng thượng thật sự là minh quân vạn thế, quan tâm chu đáo đến các diêm thương như chúng ta.” Vẻ mặt cảm động đến rơi nước mắt, ai mà không biết thì sẽ tưởng rằng hắn đang nói đến thân phụ của mình.

Những người còn lại cũng không chịu yếu thế, tất cả đều bày tỏ lòng cảm kích của mình.

Lâm Vĩnh Thường hài lòng cười một cái, “Chư vị đều là đại thương nhân Hoài Dương, cải cách thuế muối cũng liên quan đến bát cơm của chư vị, có lẽ chư vị đã sớm hỏi thăm tình hình Vân Quý, ắt cũng biết tính tình của bệ hạ, đương nhiên sẽ không để các ngươi chịu thiệt. Lúc trước ở trong triều từng có người đề nghị phong một hàm vị suông để khao thưởng sự vất vả nhiều năm qua của các vị.”

Khi nói đến việc triều đình bồi thường thì không phải chỉ một hai ánh mắt lóe sáng. Đám thương nhân này dư bạc nhưng lại thiếu địa vị xã hội. Nếu triều đình chịu ban thưởng chức quan, cho dù là hàm vị suông thì cũng đã rất vinh quang.

“Bất quá, Hoàng thượng nói hành vi này không ổn.” Lâm Vĩnh Thường dường như không thấy sự mất mát của mọi người mà chỉ nói tiếp, “Hoàng thượng bảo rằng, hàm vị suông thì không thể sánh bằng bát cơm. Các ngươi mất bát cơm tại mỏ muối thì đương nhiên sẽ trả lại một bát cơm khác càng thơm ngon hơn.” Lời này vừa được cất lên thì ngay cả Trình Diệu Chi đang bình thản ngồi ở đệ nhất vị trong các diêm thương cũng trở nên động lòng.

Mọi người im lặng ngưng thần, ngay cả một chút tiếng vang cũng không có, chỉ nghe thấy vài tiếng tim đập và hơi thở của vài người trong phòng.

Lâm Vĩnh Thường nói thẳng, “Nếu chư vị có có ý đối với hàng hải Giang Nam thì có thể đến đế đô, bệ hạ sẽ đích thân triệu kiến vài vị, nói với các vị về chuyện mở hải cảng.”

Tuy rằng việc thông thương hàng hải đã sớm được lan truyền, cũng có không ít người mơ ước mộng đẹp này. Bất quá chưa có tin tức chính xác nên chẳng ai dám quá tin tưởng, nay mộng đẹp đã trở thành sự thật, cho dù là đám đại thương nhân giàu nứt vách này cũng khó tránh khỏi mà lộ ra nét mặt vui mừng.

Bọn họ biết rõ lợi nhuận của hàng hải, đó là một vốn bốn lời. Tuy vận chuyển hàng hải rất phiêu lưu, bất quá cũng không nhất định phải rời cảng mới có thể thông thương, ở trên bờ cũng đủ kiếm bạc rồi, chẳng qua lợi nhuận thấp chút thôi. Tóm lại đây là một nghề phiêu lưu với lợi nhuận kếch xù, thật sự động lòng người.

Trình Diệu Chi lập tức hỏi, “Lâm đại nhân, không biết khi nào thì bệ hạ sẽ triệu kiến chúng ta, như vậy chúng ta mới có thể an bài chuyện tiến đến đế đô.”

“Bất cứ lúc nào cũng được, các ngươi cứ chọn thời điểm, chỉ cần các ngươi đi thì bệ hạ sẽ tuyên triệu.” Lâm Vĩnh Thường nói, “Khi các ngươi đến đế đô, bản quan sẽ đích thân viết vài chữ, các ngươi cứ việc đem đến cho Lại bộ thì sẽ được diện kiến long nhan.”

Trình Diệu Chi nói một cách bùi ngùi, “Thương nhân chúng ta là hạng hạ lưu, bệ hạ lại an bài thỏa đáng như vậy, cho dù thịt nát xương tan thì cũng nguyện ý dốc sức vì bệ hạ.”

Đừng tưởng rằng diêm thương là những người thô lỗ vô lễ, nên biết đám thương nhân này đều có xuất thân từ gia tộc với nhiều thế hệ phú quý. Tuy bọn họ là thương nhân, nhưng lại thông hiểu thi thư, nói chuyện có vài phần văn chương, hành vi cũng không hề khiếm nhã.

Lâm Vĩnh Thường mỉm cười tán thưởng, “Chư vị quả thật không phụ lòng của bệ hạ.”

Rõ ràng là chưa gặp mặt, nhưng Minh Trạm dùng kế điệu hổ ly sơn này bất quá là để Lâm Vĩnh Thường tiện tiến hành kế hoạch cải cách thuế muối mà thôi. Vì Lâm Vĩnh Thường xử trí ổn thỏa nên đám diêm thương chẳng những không sinh ra phản cảm đối với việc cải cách mà ngược lại còn nóng lòng đối với chuyện mở hàng hải, đem ánh mắt đưa đến miếng điểm tâm vừa to vừa ngon ở phía trên.

Lâm Vĩnh Thường rèn sắt khi còn nóng, “Hoàng thượng cũng biết mỏ muối của các ngươi chưa đến kỳ hạn, nay vì thiên hạ vạn dân, muốn các ngươi giao lại mỏ muối, chẳng phải là khiến các ngươi tổn thất ngân lượng hay sao? Bệ hạ bảo rằng chỉ cần đem thời hạn còn thừa của mỏ muối đổi thành ngân lượng, triều đình sẽ bổ sung đầy đủ.”

Trầm Thái Bình là một diêm thương đang ngồi ở nơi này, nghiêm mặt nói, “Bệ hạ lúc nào cũng nghĩ đến thương nhân chúng ta, chúng ta muốn báo ân cũng không kịp, một chút ngân lượng như vậy thì xem như ta quyên góp cho Thiện Nhân đường của Thái hậu nương nương đi. Cũng là tấm lòng của thương nhân chúng ta đối với lão nhân của thiên hạ. Lâm đại nhân không cần từ chối, nếu hoàn trả ngân lượng thì thật sự là khinh thường thương nhân chúng ta.”

Lâm Vĩnh Thường chính là muốn như vậy, đương nhiên sẽ không từ chối, chỉ cười nói, “Như vậy bản quan sẽ thay thiên hạ dân chúng cảm tạ chư vị.”

Có tiền lệ của Vân Quý, đám diêm thương đã sớm chuẩn bị tâm lý, nay triều đình cho bọn họ một con đường khác, có thể đến đế đô diện kiến thánh giá quả thật là kinh hỉ vượt quá ước nguyện. Nhất thời tất cả oán hận của mọi người đối với việc cải cách thuế muối đều tan theo mây khói, chỉ còn lại lòng trung thành ái quốc ngập trời.

Lâm Vĩnh Thường là người thông minh khôn khéo, có khả năng nhận ra tiểu tiết. Khiến Phạm Duy và Phùng Trật lĩnh hội được không ít điều, có thể thấy được cách dùng người của Minh Trạm rất chuẩn xác.

…………

P/S: Chuyện Ngô Uyển coi như xong. Spoil tí, sắp tới có 1 nhân vật nữ cũng hào kiệt lắm😀, nhưng chắc mọi người sẽ thích nhân vật mới này hơn :>.  Thạch tỷ quả thật thích nữ nhân hào kiệt a.

22 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 38 & 39

  1. hikaru 30/01/2013 at 8:10 pm

    tem

    • hikaru 30/01/2013 at 8:21 pm

      ha ha ha…trạm trạm chọn quan khâm sai không dính nữ sắc nha (giống ẻm ý)… bơ mỹ nữ không biết mấy ông đó có động lòng trước mỹ nam không nhỉ😀

      • Fynnz 30/01/2013 at 11:09 pm

        =)) coi chừng bác Lâm cũng là cong đấy

  2. meme2000 30/01/2013 at 9:19 pm

    Bác Lâm quăng một câu làm cả đám phải ăn chay theo bác…bác Lâm làm việc càng cứng tay hơn đám thủ hạ cũ của bé Trạm. Gừng càng già càng cay, bé quơ hết cái đám đầu sỏ chạy về đế đô gặp bé, ở nhà bác Lâm muốn làm gì thì làm. Gặp bé rồi cái đám không biết biểu hiện có giống cái đám diêm thương của vân Quý không, mở miệng mà không nói được ấy!!!

    • Fynnz 31/01/2013 at 4:59 pm

      ko chừng bác Lâm là đoạn tụ đấy, lúc trước mũm mĩm cũng nghi ngờ rồi đấy thôi, mặc dù Phi Phi có bảo vì bác Lâm chung tình với thanh mai trúc mã đã qua đời của mình nên ko chịu lấy vợ, nhưng ai biết được😀

  3. koechan 30/01/2013 at 9:30 pm

    u dzậy phải chờ xem nhân vật mới có soán ngôi Ngô tỷ trong lòng ta dc ko nga ^^
    nàng fynnz vạn tuế nhaaaaaa

    • Fynnz 31/01/2013 at 4:59 pm

      nghe thấy mình cao cao tại thượng quá vậy nè o_o

  4. h 30/01/2013 at 10:52 pm

    xem truyện này không thấy nữ nhân (trừ hủ nữ) bị vùi dập như mấy đam mỹ khác.
    lòng cũng vui vui.

    • Fynnz 31/01/2013 at 5:00 pm

      trừ Minh Phỉ :>

  5. Không Tên 30/01/2013 at 11:45 pm

    mũm mĩm là một nhà đại tư sản to lớn. Tính toán ghê quá ^^

    • Fynnz 31/01/2013 at 5:00 pm

      =)) tài phiệt

  6. Tiểu Quyên 31/01/2013 at 7:32 am

    ko biết nhân vật nữ xuất hiện tiếp theo có phải tình địch của em trạm ko nhỉ, ta muốn thấy em trạm ghen quá lúc đó nah phi tha hồ dỗ

    • meme2000 31/01/2013 at 10:48 am

      Người ta cũng rất thích nhìn em Tram ghen nha, lắc lư cái mông, phính phính cái má (thực ra là phùng mang trợn má, nhưng chẳng hù được người ta) nhìn rất là khoái.

      • Fynnz 31/01/2013 at 5:02 pm

        ngược thụ hả nàng

    • Fynnz 31/01/2013 at 5:00 pm

      ko ko, bạn này ko phải tình địch =))

  7. ixora289 31/01/2013 at 5:29 pm

    Phào, cuối cùng cũng xong nàng Ngô Uyển, nói thật chứ dù s biết mình có bị Minh Nhã ảnh hưởng, nhưng thật tình khi ko có vụ đó thì s cũng ko hứng xem Ngô Uyển lắm, nói chung là chẳng hứng xem ai khác ngoài em Trạm với Phi Phi cả. Mà dường như qua phần này hai người lại ít được đề cập hơn phần trước, có quá nhiều chuyện xung quanh phải bận tâm giải quyết thì phải.

    Sắp tới lại thêm một nhân vật mới sẽ có một số chương nói riêng về nhân vật đó nữa à, hi vọng là sẽ thú vị hơn.

    Đúng là Ngô Uyển sống ở thời xưa, nên cuối cùng cũng vẫn bị ảnh hưởng, trói buộc, chứ người giỏi giang như cô ấy sao phải lệ thuộc Ngô gia làm gì cho phiền phức, hồi mình bị hiếp đáp chẳng thấy trưởng tộc lên tiếng, đến khi mình lên vị trí cao thì chạy lại lân la nhận bà con, ghét nhất kiểu này. Nếu là nam nhân thì Ngô Uyển đã chẳng cần nhìn tới rồi em nhỉ.

    • Fynnz 01/02/2013 at 1:59 pm

      vâng, phần này nói nhiều về các tình tiết khác, còn mũm mĩm và Phi Phi thì ít hơn, hoặc là sau này nhiều hơn hay sao thì em cũng ko rõ vì chưa đọc đến :>

  8. yellow92 31/01/2013 at 9:25 pm

    Thương nhân a, trở mặt nhanh như lật giấy vậy, thấy có lợi là đâm đầu vào ngay lập tức, chả thèm quan tâm trước đây mình lạnh nhạt vs người ta tới cỡ nào, mặt dày hệt như bé Trạm vậy
    Dạo này đất diễn của bé Trạm cùng ái phi thực ít, bắt đầu nhớ cái mỏ đáng iu của bé rùi :”3

  9. Chianj37 04/08/2013 at 11:29 am

    thường thì nữ nhân trong đam mĩ chẳng có chút địa vị gì, k điêu ngoa thì cũng độc ác, có một số đc đc thì cũng làm nền, thoáng qua là hết
    n nhân vật nữ trong 2 truyện thạch tỉ mà ta đọc rất có địa vị, k phải ai cũng vậy, n cũng coi là có nữ trung hào kiệt, có thể so sánh ngang bằng vs ngôn tình, thú thật là ta rất thích. Đó cũng là cái hay của tác giả
    nói chung là ngoài vấn đề nhạy cảm về cái tên Việt Nam đầu truyện thì ta rất muốn bộ này xb á🙂
    à mà cám ơn nàng đã edit nha, sắp xong bộ này r, cố lên *nắm tay*

    • Fynnz 04/08/2013 at 1:50 pm

      vụ Việt Nam quá nhạy cảm, phải sửa thành nước bạn hay gì gì đó, chứ gặp cái này thì mấy ông ứ cho xb đâu😀

  10. phieudieu123 19/10/2013 at 2:59 pm

    Hình như ta thấy bé trạm hợp với nữ nhân hơn nhá,bé trạm sinh ra đúng là tiểu thụ heeeeeeee

    • Fynnz 19/10/2013 at 3:41 pm

      bé Trạm là người bạn đáng mến của tất cả nữ nhân tốt trong truyện😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: