Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 88 (1)


.::Chương 88 (1)::.

Minh Trạm cực kỳ cao hứng đối với việc quân Tây Bắc bắt sống Cáp Mộc Nhĩ.

Không chỉ có Minh Trạm mà các đại thần trong triều và thiên hạ dân chúng đều vì thắng lợi của Thiên triều mà say sưa tự hỉ.

Minh Trạm có suy nghĩ cực kỳ lãnh tĩnh, lúc này hắn yêu cầu Vĩnh Ninh Hầu chuyên cần huấn luyện binh mã đế đô, còn nói với Vĩnh Ninh Hầu, “Quân đội đế đô lâu ngày an nhàn, hy vọng một ngày kia bọn họ cũng có thể xông pha sa trường, trải qua khói lửa chiến tranh.”

Ngụ ý là không cần nói thì cũng phải biết.

Chỉ cần là nam nhân thì đều có dã tâm, Vĩnh Ninh Hầu ngày ngày không dám lơ là.

Thật rõ ràng, Minh Trạm nhìn xa trông rộng, tuy rằng hắn không phải là long tự, nhưng dường như tất cả mọi người đều tin tưởng thiên chất của Minh Trạm còn hơn cả Thái thượng hoàng. Minh Trạm là một người có thể dẫn dắt mọi người sáng tạo nên một thời đại thịnh thế.

Tuy rằng Minh Trạm vừa mới đăng cơ nhưng đã đạt được thắng lợi từ đội quân Tây Bắc, cải cách hoàn thiện thuế muối, cảng Thiên Tân cũng bắt đầu chiêu thương. Cũng không rõ vì sao nhưng mọi người cảm thấy cứ đi theo Minh Trạm thì cho dù có chuyện gì khó khăn cũng sẽ có Hoàng thượng gánh vác.

Hơn nữa, nhìn vào cách chấp chính của Minh Trạm thì cũng có thể thấy rõ hắn không phải là một hoàng đế tình nguyện ngủ đông để giữ gìn cái đã có sẵn.

Tin tức trong giới thượng lưu rất nhạy bén, Bình Dương Hầu lần đầu tiên gửi đến chiến báo, lúc ấy Minh Trạm đã nói, “Không thể bắt sống Thát Đát Khả Hãn, không xem là tin chiến thắng.”

Hiện tại nghĩ một chút về khẩu khí của Hoàng thượng lúc trước.

Tây Bắc nhất định là có chiến tranh.

Dựa theo phương châm chấp chính của Minh Trạm đang tiến triển từng bước một thì những người nhìn xa trông rộng có thể thấy được quân Tây Bắc là một bảo vật khiến người ta nhiệt huyết xả thân lập công!

Thỉnh quân tạm thượng Lăng Yên các, nhược cá thư sinh vạn hộ hầu. (Mời ngài tạm đến Lăng Yên Các, nào có thư sinh vạn hộ hầu = Trên Lăng Yên Các có đặt 24 tranh chân dung của các vị công thần khai quốc, nhưng không có vị nào xuất thân là thư sinh)

Từ trước đến nay muốn phong hầu ban tước thì không có chiến công là không thể.

Vĩnh Ninh Hầu đã có được tước vị, nhưng là một người nam nhân, là một võ tướng thì hắn cũng có giấc mộng đẫm máu sa trường của chính mình.

Không ai biết rõ chính sách tương lai của triều đình đối với Tây Bắc hơn Minh Trạm.

Minh Trạm không câu nệ bất kỳ nhân tài, nhưng hắn cũng hiểu rất rõ đạo lý đề bạt người một nhà.

Không có đạo lý nào có thể giải thích chính xác hai chữ trung thành, và trung thành cũng là phẩm chất khó đạt được nhất.

Được Minh Trạm mơ hồ ám chỉ, Vĩnh Ninh Hầu càng thêm dụng tâm thao luyện binh mã đế đô.

Đội quân áp giải Cáp Mộc Nhĩ vẫn chưa về đến đế đô thì cuộc thi tuyển chọn đạo sĩ ở trong thành đã chính thức bắt đầu.

Đương nhiên trước cuộc thi, bởi vì Minh Trạm dường như tỏ ra hứng thú đối với đám đạo sĩ cho nên theo sau Phương Thận Hành lại có vô số triều thần lần lượt tiến cử đạo sĩ cho Minh Trạm.

Minh Trạm vung tay lên, hết thảy cứ tham dự thi thố đi, trẫm chỉ xem thành tích, không chơi trò đi cửa sau.

Thật kỳ dị chính là cuộc thi chiêu sinh đạo sĩ này cũng được ghi chép trong lịch sử.

Sử sách có nói: Khi Võ hoàng đế vừa đăng cơ, vì bị nịnh thần mê hoặc, hết lòng tin tưởng huyền học, đạo sĩ thiên hạ ồ ạt chạy về đế đô. Hoàng đế cho Cấp sự trung Phương Thận Hành chủ trì cuộc sát hạch, ngày đó dông tố nổi lên mãnh liệt, mười tên đạo sĩ thì đi hết tám chín tên, đúng là trời phạt.

Nếu chỉ phân tích riêng lẻ đoạn tư liệu lịch sử này thì hơn phân nửa mọi người sẽ nghĩ rằng đây hoàn toàn là khoa trương. Huyền học pháp thuật vốn là thứ hư ảo, có ai đích thân thấy kẻ nào đằng vân hay chưa, hay biến hỏng thành tốt? Hay biến hạt đậu thành vũ khí? Bất quá chỉ là lừa gạt mà thôi.

Nhưng dông tố nổi lên mãnh liệt, trong mười người chết hết tám chín người, đây hoàn toàn là cảnh chỉ có trong tiểu thuyết giả tưởng mà thôi. Ai tin, kẻ nào tin mới là đại ngốc, ngươi tin hay sao? fynnz.wordpress.com

Hoàn toàn là nói hưu nói vượn!

Có thể thấy được chính sử cũng không hẳn đều đúng sự thật. Nhưng chúng ta phải chú ý một chút, tư liệu lịch sử ghi lại, nhất là chính sử, tuy có chút lệch lạc với sự thật, nhưng nó nhất định có liên quan đến sự thật.

Hậu nhân thấy tư liệu lịch sử huyền ảo khó tin.

Ngay cả những kẻ tham dự vào ngày đó cũng sợ tới mức suýt nữa đã ngạt thở.

Mấu chốt là đề thi lần này thật kỳ lạ.

Thời tiết hôm đó không tốt, mùa hè mà dông tố lại nổi lên rất nhiều, còn trút xuống một trận mưa to, bên ngoài sấm sét đùng đùng, Phương Thận Hành chủ trì cuộc thi đi đến triệu tập mọi người.

Bởi vì đều phải ăn cơm hoàng thất cho nên trong lòng không tình nguyện thì cũng đều đến đây tham dự.

Tay trái của Phương Thận Hành cầm một cái chụp đèn, đứng trên một cái bục nhỏ, giải thích tóm lược cho tất cả đạo sĩ, “Thấy không? Đây là chụp đèn, được nung từ sứ thượng hạng, và được vẽ hoa lan mạ vàng, hôm nay tỷ thí có liên quan đến cái chụp đèn này.”

“Mấy ngày trước Hoàng thượng nằm mộng, nhìn thấy một tiên nhân đem một tia chớp bỏ vào chụp đèn, ngọn đèn đó không cần thắp nến mà vẫn sáng. Hoàng thượng hỏi ta một câu, chư vị có ai có khả năng thần thông này hay không?” Phương Thận Hành nhìn quanh một phòng đạo sĩ có kẻ già người trẻ.

Những người này đều hành tẩu ở giang hồ, rất xảo quyệt, lập tức có người liền nói, “Phương đại nhân, phàm phu tục tử như chúng ta đương nhiên không thể so sánh với tiên nhân.” Không thừa nhận đạo hạnh của mình là tép riu mà chỉ nói đề mục là nan giải.

“Đúng vậy, tia chớp tới lui vô ảnh vô tung, cho dùng có chạm cũng không chạm được, có ai có thể đặt nó vào trong chụp đèn cơ chứ, nếu không phải là thượng tiên thì thật không có khả năng này.”

Phương Thận Hành đã sớm có đối sách, hắn cười một chút, “Chuyện này à, Chung đạo trưởng có cách đưa tia chớp vào đó, chẳng qua dạo này Chung đạo trưởng đang luyện lô tiểu hoàn đan thứ hai cho Hoàng thượng, không thể phân tâm xử lý chuyện này. Bởi vì vậy mà Hoàng thượng rất sầu muộn, nếu ai trong số các chư vị có thể giúp Hoàng thượng phân ưu thì chẳng phải là tiền đồ sau này sẽ rộng mở hay sao. Còn nữa, ta cũng không tin các ngươi đều là đạo trưởng có danh, có họ, có pháp thuật mà lại không bằng Chung đạo trưởng? Nếu là như thế thì chư vị có thể tự rút lui rời đi.” Trước tiên dụ dỗ bằng tiền đồ rộng mở, sau đó lại khích tướng là không bằng Chung đạo trưởng, không thể không nói Phương Thận Hành là người rất có khả năng.

Đám đạo sĩ đương nhiên đâm lao theo lao, đều nhao nhao nói, “Chúng ta nguyện phân ưu vì Hoàng thượng.” Nếu không thì bọn họ đến đây để làm gì.

Phương Thận Hành dẫn đám đạo sĩ đi ra ngoài, trong viện chỉ có một cây cột bằng sắt, kích cỡ bằng cổ tay, cao vút, ước chừng mười thước, cố định trên một đài cao, tổng cộng độ cao khoảng hai mươi thước hơn. Ở trên đỉnh cây cột có vô số thanh sắt gấp khúc tạo thành khung xương, dưới đất có đặt vài thanh sắt, Phương Thận Hành nói, “Đây là thông thiên trụ, đã được Chung đạo trưởng bên cạnh Hoàng thượng làm phép, Chung đạo trưởng có nói, chỉ cần chư vị thành tâm, chờ đến khi sét đánh xuống thì dùng một tay chạm vào thanh sắt này, sau đó lệnh cho ta đem chụp đèn đặt ở bên dưới hành lang thì các ngươi sẽ có thể dẫn tia chớp vào trong đèn. Nếu có ai có thể thượng thiên thì đây chắc chắn là đại cơ duyên do ông trời ban tặng!”

Hai chục vị đạo sĩ đến xem thử thì liền bị một tia sét giáng xuống lập tức đánh chết mười tám người.

Minh Trạm nghe thấy tin này thì dậm chân hô to, “Nghiệp chướng, đúng là nghiệp chướng, như vậy thì phải làm sao mới được đây?” Tỏ ra vô cùng ảo não.

Phương Thận Hành liền nói ngay, “Bệ hạ, thần cảm thấy đây là ông trời nhắc nhở đám đạo sĩ này không thuần đạo, e rằng bọn họ không phải thật lòng vì đạo mà đến đây nên mới làm phật lòng thiên ý.”

Phương Thận Hành nói như thế cũng chính là suy nghĩ của đám triều thần.

Quân Tây Bắc truyền đến tin vui, Hoàng thượng lại muốn triệu tập đạo sĩ  khiến các đại thần nôn nóng, như Lý Bình Chu, môi miệng đầy vết lỡ loét, nói cũng nói không nổi. Minh Trạm còn thưởng cho hắn mấy viên thanh tâm hàng hỏa để uống.

Vừa lúc xảy ra chuyện đạo sĩ bị sét đánh, tốt nhất có thể đuổi tên yêu đạo họ Chung kia ra khỏi cung thì hay biết mấy.

Nhưng cho dù các đại thần có ý này thì Minh Trạm lại không đồng ý, chẳng những không đồng ý đuổi Chung đạo trưởng ra khỏi cung mà hắn còn muốn hai tên đạo sĩ chưa bị sét đánh tiếp tục bắt tia chớp bỏ vào chụp đèn cho hắn.

Hai tên đạo sĩ còn sót lại nghe nói bệ hạ có ý tưởng này thì vội vàng dập đầu nói, “Tiểu dân pháp lực hữu hạn, thật sự khó có thể thi hành hiệu lực của bệ hạ, thỉnh bệ hạ thứ tội.” Vân vân và vân vân, tuôn ra một tràng, tóm lại chỉ có một câu, chết sống cũng không muốn tiếp tục ở lại trong cung.

Trời ạ, lúc đầu nghĩ rằng đến đế đô là để luyện đan chế dược cho Hoàng thượng, ai ngờ lại bị bắt làm chuyện nguy hiểm như vậy, cho dù được hưởng vinh hoa phú quý mà không có mạng thì làm sao mà hưởng đây.

Trời ạ, tuy rằng phú quý làm mê muội con người, bất quá cái mạng có giá rất cao a.

Bọn họ muốn kiếm bát cơm để ăn cũng không dễ dàng! Những kẻ không bị sét đánh xem như mạng lớn.

Nhưng Hoàng đế bệ hạ dường như rất hứng thú đối với chuyện bắt giữ tia chớp, bọn họ làm sao có thể tiêu hóa nổi đây. Lúc này không chết đã là ông trời phù hộ, còn lần sau thì sao?

Cho nên hai đạo sĩ có nói thế nào cũng không chịu ở lại trong cung.

Minh Trạm mỉm cười, “Nhị vị đạo trưởng không cần khiêm tốn, trẫm biết các ngươi pháp lực cao cường, hôm qua là ông trời ban thưởng cơ duyên, thật sự là chiếm được đại vận. Cơ duyên như thế thì làm sao nỡ để các ngươi rời đi cho được, Hà Ngọc, đem tiểu hoàn đan của trẫm ban thưởng cho nhị vị đạo trưởng đi!”

“Hầy, các ngươi không biết tiểu hoàn đan này trân quý cỡ nào đâu. Ngày sau trẫm có thể thăng thiên thì đều dựa vào hoàn đan này cả đấy.” Minh Trạm nhìn bộ dáng cảm kích uống đan dược của hai người kia, hắn không buông tha, “Tốt lắm, trẫm biết các ngươi khiêm tốn, người càng có thực lực thì càng khiêm tốn.”

Cứ thế mà giữ hai người nọ ở lại trong cung, hai đạo sĩ nơm nớp lo sợ, sợ không biết đến khi nào bệ hạ lại hưng phấn đòi bắt tia chớp chẳng phải là muốn lấy cái mạng già của bọn họ hay sao.

Minh Trạm thở dài với chư vị đại thần, “Tiên sơn đạo trưởng đều là những người nhàn vân dã hạc, lần này triệu tập các đạo trưởng thi thố nhưng chỉ có thể giữ lại hai vị trong cung, nhân thủ vẫn không đủ dùng!” (nhàn vân dã hạc = nếp sống đạo gia)

“Nếu chư khanh quen biết đạo trưởng nào có pháp lực cao cường thì cứ tiến cử cho trẫm!” Nói xong, hắn còn thở dài một hơi, “Nay chỉ có ba vị đạo trưởng luyện đan chế dược cho trẫm, thật sự rất bận rộn, lại trì hoãn việc tu hành của các đạo trưởng, trẫm thật không đành lòng.”

Chư vị đại thần nghe Minh Trạm nói như thế thì chỉ cúi đầu giả câm giả điếc.

Lúc này Tống Diêu áp giải Cáp Mộc Nhĩ quay về đế đô, rốt cục Minh Trạm có chuyện chính sự phải làm.

Lần đầu tiên gặp mặt, Cáp Mộc Nhĩ giả trang làm sứ thần Thát Đát, tuy có vài phần liều lĩnh bướng bỉnh nhưng cũng là Vương tử, là khách quý của Thiên triều. Nhưng nay lại là người xưa mà cảnh mới.

Minh Trạm thấy Cáp Mộc Nhĩ mặc một bộ y phục màu trắng thuần, mang chân trần mà yết kiến, hắn cười tủm tỉm, “Cáp Mộc Nhĩ, đã lâu không gặp, hoan nghênh ngươi đến đế đô.”

Cáp Mộc Nhĩ cảm thán, “Tiểu thần chỉ là tù binh của bệ hạ mà thôi.”

“Ta đã sớm đoán được sẽ có một ngày này mà.” Minh Trạm nói một cách săn sóc, nào là sớm đoán được sẽ có một ngày này khiến Cáp Mộc Nhĩ thật sự chỉ muốn hộc máu. Bất quá hắn là tù binh, cho dù người ta muốn giết muốn đánh thì hắn cũng không thể phản kháng, duy nhất có thể làm chính là cố gắng bảo vệ tôn nghiêm của chính mình. Nếu Hoàng đế Thiên triều làm nhục hắn thì hắn cũng không màng cái chết để bảo vệ tôn nghiêm. fynnz.wordpress.com

Minh Trạm cũng không biết một câu của hắn kích thích tam Vương tử đến tột độ, mà chỉ tiếp tục nói một cách đầy thiện ý, “Trẫm đã phái người an bài chỗ ở cho ngươi. Ngươi yên tâm đi, trẫm là người văn minh, quốc gia của trẫm là quốc gia văn minh, thần tử của trẫm cũng là thần tử văn minh. Tuy ngươi là tù binh nhưng ngươi có thân phận đặc biệt, trẫm sẽ đối xử với ngươi ở cấp độ phù hợp. Có ăn có uống có giường có nhuyễn tháp có người hầu hạ, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, không trỗi dậy tâm tư gì khác, nếu đệ đệ tân Khả Hãn của ngươi nguyện ý chuộc ngươi về thì trẫm cũng sẽ thoải mái đồng ý.”

Cáp Mộc Nhĩ không muốn chết, hắn cười khổ, “Bệ hạ, tiểu thần bị tân Khả Hãn chán ghét, tân Khả Hãn sẽ không chịu tốn của để đón tiểu thần về thảo nguyên đâu.”

Minh Trạm nhếch môi, dụ dỗ một cách lương thiện, “Cũng không sao, ngươi có thể tự lấy thứ gì đó để trao đổi cũng được.”

Minh Trạm hứng thú đối với Cáp Mộc Nhĩ còn hơn cả ba lão già đạo trưởng kia. Bởi vì lúc ấy Phương Thận Hành lừa gạt mọi người chạm vào cột sắt là chủ ý của Chung đạo trưởng, làm cho hai tên đạo trưởng mới gia nhập đại quân luyện đan cực hận Chung đạo trưởng.

Hay lắm, chính là ngươi lừa gạt Hoàng thượng để cho mọi người bị sét đánh a!

Đương nhiên bọn họ không thể đắc tội Hoàng thượng, bèn trút giận lên đầu Chung đạo trưởng! Cừu nhân gặp mặt sẽ đỏ mắt, hai tên đạo sĩ vừa thấy Chung đạo trưởng thì cơn hận trong lòng liền đạt đến đỉnh điểm, chỉ hận không thể nhào đến cắn chết Chung đạo trưởng ngay lập tức.

Bọn họ không biết rằng Chung đạo trưởng có khổ mà nói không nên lời.

Người nằm mộng là Hoàng thượng, Hoàng thượng nói, “Chung đạo trưởng à, trẫm mơ thấy một tiên nhân đến trước giường trẫm, đích thân đem tia chớp bỏ vào trong chụp đèn, ngọn đèn cứ thế mà sáng mãi. Tiên nhân báo cho trẫm biết, loại đèn này gọi là đèn điện, sử dụng tia chớp trên trời để làm nguồn dẫn. Chung đạo trưởng có cách nào làm cho trẫm một ngọn đèn điện như thế hay không?”

Chung đạo trưởng có thể nổi danh ở đế đô đương nhiên là có lý do, hắn liền nói ngay, “Bệ hạ, bần đạo khéo tu tiên luyện đan, chứ không quá tinh thông đối với pháp thuật.”

Minh Trạm là ai, ngươi nói không tinh thông thì hắn dễ dàng cho qua chuyện hay sao?

Hắn trực tiếp lừa gạt Chung đạo trưởng, mượn danh Chung đạo trưởng xây cột thu lôi, bởi vậy Chung đạo trưởng rốt cục trở thành người đưa ra ý kiến này. Kết quả là tất cả cừu hận đều đổ lên đầu Chung đạo trưởng.

Cho nên mới nói, đại tiên chuyên lừa gạt người ta hiện tại muốn lừa gạt Hoàng thượng thì chẳng phải chuyện dễ dàng. Hơn nữa còn có khả năng trộm gà không được mà còn mất nắm gạo.

Chung đạo trưởng bỗng dưng có thêm hai tên đại cừu nhân vừa thoát khỏi tay của lão thiên gia, giữ được cái mạng nhỏ của mình.

Hai vị đạo trưởng mới gia nhập đại quân luyện đan đều có danh hào, một người tên là Côn Luân Tử, một người là cư sĩ Thanh Thành. Hai người này cũng rất cao số, trong hai mươi người chỉ có hai người bọn họ còn sống.

Coi như tỉ suất sống sót là một phần mười.

Tuy rằng bọn họ không thành công làm được đèn điện nhưng Hoàng thượng vẫn ban thưởng dày đặc cho bọn họ.

Cho dù là Chung đạo trưởng xưa nay không màng vàng bạc châu báu thì bây giờ cũng có chút ghen tị, có thể thấy được Hoàng thượng rất hào phóng.

Côn Luân Tử và cư sĩ Thanh Thành tiến cung sau Chung đạo trưởng, lại cùng có cừu oán với Chung đạo trưởng, đương nhiên sẽ kết bè kết phái, chờ cơ hội trả thù Chung đạo trưởng.

Minh Trạm không hề hứng thú đối với trận chiến ngầm giữa đám đạo sĩ với nhau. Mọi hứng thú của hắn đang đặt hoàn toàn trên người tù binh Cáp Mộc Nhĩ. Lúc này quân Thát Đát đã lui về thảo nguyên, Minh Trạm thân thiết tiếp kiến Tống Diêu, sau khi ban thưởng cho Tống Diêu thì cho huynh đệ Tiết Thiểu Lương và Tống Diêu đoàn tụ, rồi vội vàng đi tìm Cáp Mộc Nhĩ tâm sự.

Bởi vì Cáp Mộc Nhĩ chịu ảnh hưởng của Chiêu Hòa công chúa cho nên hắn cũng bị văn hóa của người Hán ảnh hưởng.

Bộ lạc Thát Đát tôn sùng kẻ mạnh cho nên khó có thể chấp nhận cử chỉ tao nhã này của hắn. Bất quá khi giao tiếp với người Thiên triều thì lại rất thích hợp. Thậm chí trên thân mình của Cáp Mộc Nhĩ cũng có một loại xảo quyệt đặc trưng của người Hán.

Mùa hè, tiết trời oi bức, nơi ở của Cáp Mộc Nhĩ được canh gác nghiêm mật, vì muốn cuộc sống của Cáp Mộc Nhĩ thoải mái một chút cho nên Minh Trạm phái người cung cấp mấy tảng băng giải nhiệt cho Cáp Mộc Nhĩ. Đủ loại đãi ngộ của Hoàng đế làm cho Cáp Mộc Nhĩ hiểu được, xem ra hắn thật sự có giá trị.

Minh Trạm cũng không phủ nhận, nếu chỉ bấy nhiêu trí tuệ chính trị mà cũng không có thì Cáp Mộc Nhĩ không phải là tam Vương tử từng giả dạng sứ thần Thát Đát để cầu hôn Công chúa của Thiên triều.

“Cáp Mộc Nhĩ, ngươi cũng quen đọc sách Hán gia, chắc hiểu được người Hán có một câu tên là tiên lễ hậu binh.” Minh Trạm cười tủm tỉm rồi ngồi xuống, thản nhiên nhìn Cáp Mộc Nhĩ mà hỏi, ”Ngươi vẫn chưa hài lòng khi trẫm đối xử tử tế với ngươi như vậy hay sao?”

Cáp Mộc Nhĩ liền nói, “Tiểu thần vô cùng cảm kích.”

“Chỉ cần cho trẫm biết được những gì trẫm muốn biết thì trẫm sẽ không ngại để cho ngươi sống càng thoải mái.” Minh Trạm ra hiệu cho Cáp Mộc Nhĩ ngồi xuống rồi nói thẳng, ”Nghe nói vị nhị Vương tử có thanh danh cực cao vốn sẽ kế thừa hãn vị đã chết, nhưng ngươi không thể đăng cơ mà là tứ đệ Tát Trát của ngươi lên ngôi hãn vị, có đúng không?”

“Dạ, những gì bệ hạ nói đều không sai.” Cáp Mộc Nhĩ thở dài, “Trước kia ta từng cho rằng đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ta chính là nhị ca.”

“Chuyện này không có gì kỳ lạ, chó cắn người sẽ không sủa.” Minh Trạm thản nhiên nói, nhị Vương tử sớm giơ lên đại kỳ tranh ngôi hãn vị, ngoại trừ làm bia ngắm thì Minh Trạm chẳng thấy hắn ta có cái gì hữu dụng cả.

“Kể với trẫm một chút chuyện về Tát Trát đi!”

……….

P/S: =)) =)) ẻm chơi xỏ, đào sẵn hố chôn bác Chung đạo trưởng, cơ mà nghĩ kỹ lại cũng tội mấy bác đạo sĩ kia quá, chết oan ức. Vậy mà mũm mĩm còn bày ra vẻ mặt ngây thơ ko biết chuyện. Đúng là bạo chúa.

25 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 88 (1)

  1. Không Tên 28/03/2013 at 8:48 pm

    mũm mĩm bạo chúa mà nàng. Muốn ôn hòa có ôn hòa muốn có lạnh lùng tàn nhẫn là có tàn nhẫn. Mũm mĩm đa dạng mọi vai diễn mà. Mũm mĩm tài năng. =))

    • Fynnz 28/03/2013 at 9:17 pm

      mũm mĩm đa zi năng😀

  2. Không Tên 28/03/2013 at 8:48 pm

    hôm nay ta nhanh nhất. ^^

  3. chichi87 28/03/2013 at 8:58 pm

    bÉ tRẠM GIẾT NGƯỜI DẤU TAY NHA

    • Fynnz 28/03/2013 at 9:12 pm

      thâm độc lắm

  4. nga130 28/03/2013 at 9:14 pm

    Minh Trạm thật là không thương xót sinh linh gì cả, ai lại ra cái đề thi oái oăm như thế cho các vị đạo sĩ cơ chứ😀 Nhưng mà nói đi nói lại, ai bảo mấy người đó muốn ngồi mát ăn bát vàng.

    • Fynnz 28/03/2013 at 10:23 pm

      cái này là tội mưu sát này, cố ý mưu sát.

  5. leo2307 28/03/2013 at 9:22 pm

    Ta đọc đến cái cột trụ là đã biết có thằng chết cháy rồi =))))))) bé Trạm cậy mình là người hiện đại a =))))))))))

    • Fynnz 28/03/2013 at 10:36 pm

      chơi xấu quá chừng, đúng là bạo chúa…

  6. Hoalam 28/03/2013 at 9:24 pm

    Ầy da, trình ném đá dấu tay của mũm mỉm lại tăng cao rồi, thật tội cho mấy cha đạo sĩ chết vì tội ngu….Mấy cha đã chết thảm vậy rồi, thì chắc Chung đạo trưởng cũng cỡ “bị ráng trên chảo dầu” chứ chẳng chơi…chậc..chậc…Em Trạm chơi bẩn thế sao mà ngày nào cũng ăn no ngủ kỹ hay thế….í…ẹ….Bác Phi coi chừng nhé….đừng có mà đắc tội với Bé….

    • Fynnz 28/03/2013 at 10:37 pm

      😀 người ác sống lâu mà

  7. hikaru 28/03/2013 at 10:14 pm

    ôi cái cột trụ…em sắp thành trụ vương mất rồi =))))))))))))))

    • Fynnz 28/03/2013 at 10:38 pm

      í nàng nhầm rồi, em là Đát Kỷ, là Đát Kỷ mũm mĩm của Phi Phi đấy, ngày xưa em từng bảo Phi Phi cứ coi em là Đát Kỷ mà, hồ ly béo ú =)) =))

      • hikaru 28/03/2013 at 10:43 pm

        =)))))))))))))))))) về cái chủ ý thối nát dã man tàn bạo vô nhân đạo thì em giống đát kỉ thật ,nhưng em là người cho xây cái trụ ấy mà😀

        • Fynnz 28/03/2013 at 11:00 pm

          em dùng chiêu hợp nhất trong Songoku, bạo chúa mũm mĩm + với hồ ly béo ù = nguy hiểm gấp bội.

  8. Tiểu Quyên 29/03/2013 at 7:53 am

    đáng đời ông đạo sĩ, đấu với ko đấu lại đòi so với em trạm và anh phi nên thua là phải
    em trạm dữ như vậy thì bọn người kia mới sợ

    • Fynnz 29/03/2013 at 5:18 pm

      mấy bạn ấy bị *thích ngược*😀

  9. meme2000 29/03/2013 at 8:31 pm

    Em Trạm lần nào giết người cũng không báo trước hay có chút tín hiệu nào cho người ta đoán “A thằng này chết chắc!” hết…Đùng một phát…toi…!

    • Fynnz 29/03/2013 at 10:57 pm

      phải vậy mới giết người được chứ, báo trước chúng phòng bị thì sao :>

  10. h 29/03/2013 at 11:13 pm

    cái này không phải là đào hố, là dùng thuốc nổ tạo một cái vực rồi treo chung đạo trưởng lên đó.

    • Fynnz 30/03/2013 at 9:19 am

      nghe tượng hình quá

  11. Huyền Vân 30/03/2013 at 9:49 am

    Tiểu Trạm Nhi là đại lừa đảo!! Chạm tay lên cột thu lôi mà ko bị sét đánh điện giật chết mới lạ đó. =))))))) Hồi đó bác Phi được gán danh là Nguyễn đại lừa bịp thì êm nó cũng chả kém cạnh gì. Quả là trời sinh 1 đôi mà!! =)))))))))))))

    • Fynnz 30/03/2013 at 10:33 am

      😀 thôi thì nồi nào úp vung nấy, cho 2 ẻm ở cùng nhau cho nó lành, còn ai xui xẻo và ngu ngốc thì cứ chọc 2 ẻm, 2 ẻm lừa cho double là biết mùi ngay ấy mà.

  12. ixora289 31/03/2013 at 7:51 pm

    Em Trạm mặc dù hồi đầu ko thấy có đủ tham vọng và tàn nhẫn để ở ngôi hoàng đế nhưng càng ngày s càng thấy chỉ là em ko muốn làm thôi, chứ giờ ngồi trên vị trí này thì em sẵn sàng tàn nhẫn, miễn là thật sự cần thiết cho đất nước mà thôi.

    Chung đạo trưởng đúng là trộm gà ko được còn mất gạo thiệt, giờ tự nhiên có hai vị đồng nghiệp mang mối thù sâu như biển cùng luyện đan, đã ko dễ lừa gạt hoàng thượng còn phải ngày đêm nơm nớp lo lắng phòng ngừa, thế nào thì cũng tổn thọ thôi.

    • Fynnz 31/03/2013 at 9:09 pm

      mũm mĩm là thế, bình thường làm biếng lắm, cũng chẳng tham danh vọng gì, nhưng nếu đã làm thì sẽ làm đến cùng🙂, em thích bản tính này của mũm mĩm, vì em cũng một phần giống mũm mĩm😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: