Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 88 (2)


.::Chương 88 (2)::.

“Tát Trát có quan hệ với phụ Hãn và tiểu Hãn phi, khi đó đại Hãn phi một lòng muốn nhị ca và Công chúa Tây Tạng thành thân, ta bị phái đến Tây Tạng nghênh đón công chúa.” Sắc mặt của Cáp Mộc Nhĩ vừa hối hận vừa đau khổ, “Khi trở lại bộ lạc thì đại Hãn phi và nhị ca đã bị Tát Trát phục kích giết chết, tiếp theo Tát Trát được thúc thúc Trần Kính Trung trợ giúp, hợp nhất binh mã trong tay phụ Hãn, ngồi lên hãn vị. Khi ta trở về thì đã quá muộn, vì thế Công chúa Tây Tạng được tái giá cho Tát Trát.”

“Trần Kính Trung?” Minh Trạm cảm thấy khó hiểu, “Thúc thúc của ngươi là người Hán ư? Vì sao lại lấy tên tiếng Hán?”

“Thúc thúc cũng thích đọc sách Hán, đáng lý thúc thúc rất hòa hợp với ta, không ngờ thúc thúc lại giúp Tát Trát đoạt hãn vị.” Trong mắt của Cáp Mộc Nhĩ toát ra một chút bi thương.

Minh Trạm thở dài, “Lúc trước khi ngươi đến đế đô thì trẫm đã nhắc nhở ngươi, nếu muốn cướp lấy hãn vị thì không được rời khỏi phụ hãn của ngươi. Không có người thừa kế mà lại rời đi như thế thì xem như mất quyền thừa kế.” Đầu óc để đâu thế này? Vốn không thông minh mà còn dám đọc sách Hán, ngươi không biết một chữ Hán có bao nhiêu nghĩa hay sao, vừa nhìn vào là đã choáng váng đầu óc. Nếu không thì làm sao lại bị trúng kế điệu hổ ly sơn như thế mà lại không nhận ra cơ chứ?

Cáp Mộc Nhĩ nói, “Tiểu thần bị trúng kế điệu hổ ly sơn!”

Muộn quá rồi!

Minh Trạm không hề thông cảm cho Cáp Mộc Nhĩ mà chỉ nói thẳng, “Hiện tại có nói như vậy thì có ích gì.”

“Cáp Mộc Nhĩ à, hiện tại trẫm đại khái đã biết tình hình, tuy rằng trẫm rất hoan nghênh ngươi đến đế đô.” Minh Trạm nhẹ nhàng nói, “Hơn nữa theo suy nghĩ của trẫm thì đệ đệ Hãn vương của ngươi cũng sẽ rất vui mừng nếu ngươi ở lại đế đô, như vậy hắn có thể trường kỳ chiếm cứ binh mã của ngươi, nữ nhân của ngươi, có đúng không?”

Cáp Mộc Nhĩ trầm mặc, Minh Trạm nói đúng sự thật, nay hắn là tù binh thì còn có cái gì cơ chứ.

Minh Trạm nói, “Vậy trẫm hỏi ngươi, ngươi có muốn quay về Thát Đát hay không? Có muốn làm Thát Đát Khả Hãn hay không?”

Những lời này có sức hấp dẫn không gì sánh được đối với Cáp Mộc Nhĩ, hắn đứng dậy, trịnh trọng nói, “Bệ hạ, nếu ngài chịu thả ta về thảo nguyên, ngày sau nếu Cáp Mộc Nhĩ có thể nắm được hãn vị thì cả đời này sẽ phụng dưỡng bệ hạ, tôn ngài làm phụ thân của người Thát Đát.”

Minh Trạm nhếch môi một chút, cũng không bị thất thố bởi lời của Cáp Mộc Nhĩ, hắn chỉ hỏi lại, “Hiện tại cho dù trẫm thả ngươi về nhưng ngươi không có binh không có sĩ, lại là tướng bại trận, Tát Trát sẽ đối đãi với ngươi thế nào, ngươi có nghĩ đến hay không?”

Cáp Mộc Nhĩ thở dài, “Nam tử hán đại trượng phu, nếu có chút cơ hội tranh đoạt thì cũng không thể dễ dàng buông tha!”

“Trẫm sẽ thả ngươi về, còn muốn lập ngươi làm tân Thát Đát Khả Hãn nữa.” Minh Trạm mỉm cười, “Trẫm có giao tình với ngươi, nhưng không hiểu biết đệ đệ Khả Hãn của ngươi. Trong mắt trẫm, ngươi là nhi tử của đại Hãn phi. Trong mắt Hán nhân, trưởng tử luôn cao quý hơn thứ tử. Cáp Mộc Nhĩ, ngươi cứ yên tâm ở đế đô, nơi này có hoa cỏ, có phong cảnh, lại có cái ăn cái mặc, còn tinh xảo hơn cả Thát Đát một ngàn lần. Sau này có thời cơ thích hợp thì trẫm sẽ cho ngươi quân đội rồi thả ngươi trở về!”

Cáp Mộc Nhĩ trịnh trọng thi lễ theo phong cách của người Thát Đát với Minh Trạm.

Minh Trạm chỉ xuống ghế, “Ngồi đi.”

“Nếu chúng ta có cùng mục tiêu, trẫm là thiên tử, miệng vàng lời ngọc, nhất ngôn cửu đỉnh, đương nhiên sẽ không nói dối. Như vậy, chúng ta phải phấn đấu chung một mục tiêu, có một chút việc trẫm muốn ngươi giúp trẫm.” Minh Trạm đắp chăn lót nệm đầy đủ cho mục đích của mình, ôn hòa nói, “Dù sao hiện tại ngươi không phải Khả Hãn, Khả Hãn hiện tại là Tát Trát, trừ phi đại quân của trẫm đánh bại quân đội của Tát Trát, nếu không thì trẫm không thể phế bỏ hãn vị của hắn, có đúng không?”

“Như vậy, hiện tại trong tay của Tát Trát rốt cục có bao nhiêu kỵ binh có thể sử dụng, ngươi thân là Vương tử Thát Đát thì chắc là biết rõ chuyện này!”

Cáp Mộc Nhĩ cũng không lập tức trả lời câu hỏi của Minh Trạm, dù sao hắn cũng là người Thát Đát.

Minh Trạm mỉm cười, “Cáp Mộc Nhĩ, ngươi muốn làm anh hùng hay muốn làm quân chủ? Ngươi phải hiểu rõ, cách trẫm chiêu đãi quân chủ và chiêu đãi anh hùng rất khác biệt. Nếu ngươi nguyện ý hy sinh vì người Thát Đát, đương nhiên chuyện này rất dễ. Thúc thúc của ngươi đã phản bội ngươi, thê tử của ngươi nay đã trở thành nữ nhân của Tát Trát, quân đội của ngươi bị hắn hợp nhất, thảo nguyên của ngươi bị hắn chiếm lĩnh, ngươi còn cái gì đây? Ngoại trừ cái mạng thì ngươi hoàn toàn trắng tay. Nếu ngươi nguyện ý để Tát Trát làm Khả Hãn mà buông tha cho sinh mạng của mình thì trẫm cũng sẽ cho ngươi toại nguyện.” fynnz.wordpress.com

“Ngươi vẫn chưa hiểu rõ trẫm đâu, trẫm thích nói chuyện với người thông minh, trẫm có mấy chục vạn quân đội ở Tây Bắc. Ngươi suy nghĩ kỹ càng rồi trả lời câu hỏi của trẫm, nếu ngươi muốn làm Khả Hãn, muốn đoạt lại vinh quang vốn thuộc về ngươi thì ngươi phải hợp tác với trẫm. Trẫm sẽ ban thưởng cho ngươi thảo nguyên tươi tốt cùng bầy cừu dê sung túc, ban thưởng cho ngươi địa vị vô hạn, tương lai ngươi sẽ trở thành quân chủ của thảo nguyên. Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải hoàn toàn phục tùng trẫm.” Minh Trạm không nhanh không chậm mà chờ Cáp Mộc Nhĩ quyết định.

“Bệ hạ càng ngày càng uy nghi, hơn hẳn lần đầu tiên tiểu thần diện kiến ngài.” Cáp Mộc Nhĩ cười khổ, “Bệ hạ, quân đội trung thành nhất trong tay Tát Trát có khoảng năm vạn kỵ binh, trong đó có bốn vạn kỵ binh vốn là của phụ Hãn, quân đội riêng của Tát Trát chỉ có một vạn kỵ binh. Số kỵ binh còn lại của thúc bá và các huynh đệ khác, nếu cộng lại thì cũng trên dưới ba vạn. Bất quá lần này đánh với quân Tây Bắc chắc chắn tổn hại khá nhiều.”

“Tính ra quân đội của họ cũng không ít.” Minh Trạm nói một tiếng.

Dù sao cũng đã mở miệng, Cáp Mộc Nhĩ hạ quyết tâm, hắn cũng phải tỏ ra thành ý của mình, “Lần này tấn công Cam Túc của Tây Bắc, Tát Trát sẽ hoàn thành việc hợp nhất quân đội Thát Đát, những người không trung thành với hắn giống như tiểu thần sẽ phải tử chiến hoặc đại loại là như thế.”

“Trẫm hiểu.” Minh Trạm cười cười, xem ra đại chiến sắp bùng nổ, hắn phải chuẩn bị sẵn sàng.

Minh Trạm nhìn Cáp Mộc Nhĩ rồi nói, “Tây Tạng thì sao, Công chúa Tây Tạng có dẫn theo quân đội Tây Tạng đến Thát Đát hay không?”

“Cũng không có bao nhiêu người, Tàng Vương chỉ cho Công chúa một ngàn quân thị vệ.”

Ánh mắt của Minh Trạm chợt mở to, “Cáp Mộc Nhĩ, trẫm biết thảo nguyên của các ngươi tuy rằng tươi tốt nhưng không có sắt thép gốm sứ. Mặc dù các ngươi có giao hảo với Tàng Vương, bất quá bên phía Tây Tạng vẫn phải trông cậy vào mậu dịch với Trấn Nam Vương phủ. Cho dù các ngươi bỏ ra một lượng lớn ngân lượng thì bọn họ cũng không có bao nhiêu để bán cho các ngươi. Tuy rằng trẫm chưa đến Tây Bắc nhưng trẫm biết ngoại trừ mậu dịch trong phạm vi giới hạn thì người Thát Đát của các ngươi cũng có liên hệ với người Hán, bọn họ sẽ bán cho các ngươi rất nhiều thứ, có đúng không?”

Cáp Mộc Nhĩ thán phục, “Mặc dù bệ hạ ở thâm cung nhưng chuyện gì cũng biết. Bệ hạ thật sự giống như thần tiên có năng lực nhìn thấu tất cả.”

“Bệ hạ, người Thát Đát không giỏi trồng trọt, lấy việc chăn nuôi dê ngựa cừu mà sống. Ngựa của Thát Đát là giống ngựa tốt nhất trong thiên hạ, nhưng người Thát Đát lại không có nhiều vàng bạc, chúng ta dùng ngựa để trao đổi những nhu yếu phẩm với dân chúng Thiên triều.” Cáp Mộc Nhĩ phát hiện muốn giấu diếm trước mặt vị bệ hạ trẻ tuổi này thì thật sự không phải chuyện dễ, huống hồ Minh Trạm luôn mang đến cho hắn một loại áp lực như có như không, Cáp Mộc Nhĩ cảm thấy thà rằng nói chuyện hàm hồ một chút còn hơn là đi nói dối.

“Các ngươi trao đổi với ai?” Không có nhu yếu phẩm của Thiên triều thì người Thát Đát sẽ không có nồi niu để nấu cơm. Những mậu dịch nằm trong phạm vi giới hạn đều bị triều đình kiểm soát chặt chẽ các chủng loại vật phẩm, cho dù mười năm qua người Thát Đát đã tăng trưởng không ít nhưng các ngươi có được binh khí từ đâu?”

Cáp Mộc Nhĩ lắc đầu, “Ta cũng không biết rõ, bọn họ là người Hán, cũng không để lộ danh tính, chỉ biết là họ Mã, nhưng ta hoài nghi họ của hắn là giả.”

Minh Trạm lại hỏi, “Cáp Mộc Nhĩ, lần trước ngươi gửi thư cho trẫm, muốn mua lương thực của trẫm để làm gì? Nếu trẫm đoán không nhầm thì lúc đó là thời điểm ngươi đang phiền não đón Công chúa Tây Tạng về Thát Đát, vì sao lại có tâm tư đi mua lương thực như thế?”

Tâm tư thật sự quá sâu, Cáp Mộc Nhĩ thầm giật mình, cũng không tiếp tục giấu diếm, thoải mái nói, “Bệ hạ đoán không sai, Mã lão bản bảo rằng chỉ cần ta gửi thư cho bệ hạ thì hắn sẽ đưa ta một ngàn tạ lương thực. Bệ hạ, bấy nhiêu đó đối với ta thật sự rất quý giá.”

Minh Trạm cực lực khống chế lửa giận trong lòng, vẻ mặt ôn hòa nói với Cáp Mộc Nhĩ, “Trẫm biết rồi, Cáp Mộc Nhĩ, trẫm thấy chúng ta đang hợp tác có thành ý. Cáp Mộc Nhĩ, hy vọng ngươi có thể sớm ngày quay về Thát Đát. Trẫm còn có việc phải xử lý, ngươi đi nghỉ ngơi đi, nếu có gì cần thì cứ gọi Tổng quản thái giám Trương Phúc Tử mà phân phó. Hắn sẽ an bài thỏa đáng mọi việc cho ngươi.”

Cáp Mộc Nhĩ đứng dậy, cung kính nói, “Để tiểu thần tiễn bệ hạ.”

Minh Trạm đập mạnh một phát xuống án thư khiến bàn tay trở nên đỏ ửng, hắn nhìn về phía Nguyễn Hồng Phi, “Thật sự là khinh người quá đáng mà!”

Không đợi Nguyễn Hồng Phi hỏi thì Minh Trạm đã tự mình tuôn ra một tràng, “Đám cẩu nô tài kia nuôi dưỡng bọn cẩu tạp chủng chân ngoài dài hơn chân trong, lần trước Cáp Mộc Nhĩ gửi thư mua lương thực cho ta, mua lương thực con khỉ khô! Nói hoạch toẹt ra là đám cẩu nô tài đó dùng kế điệu hổ ly sơn, vậy mà ta lại ngốc nghếch để Mã Duy trở về Tây Bắc!”

Xưa nay Minh Trạm tự xưng là người có chỉ số thông minh rất cao, lần này bị người ta xem như kẻ ngốc mà dắt mũi, một bụng tức giận không biết chỗ nào để xả, hắn đi vòng vòng trong phòng, liếc mắt nhìn quanh lại phát hiện những thứ bài trí trong phòng đều đáng giá, thật không tiện đập nát cho hả giận, như thế rất đau lòng. Bèn chộp lấy quả quýt trong tay của Nguyễn Hồng Phi rồi ném mạnh xuống đất, lại tiến đến đạp vài cái, đồng thời hét to, “Ta bị người ta xem là kẻ ngốc! A a a a a a a!”

Nguyễn Hồng Phi bịt lỗ tai, cho đến khi Minh Trạm tạm dừng một chút thì mới thở dài, bất đắc dĩ nói, “Tiểu Minh ù, trên đời này còn có Hoàng đế nào mất phong độ như ngươi thế này hay sao?”

“Ngươi còn nói nữa! Có phong độ thì có ích gì! Tức chết ta mà!” Lại tru tréo hai ba tiếng, tiểu Minh ù nhảy lên nhuyễn tháp rồi ôm chằm lấy Nguyễn Hồng Phi, hận không thể lăn lộn vài vòng để cho hả giận.

Nguyễn Hồng Phi bày ra bộ mặt lãnh đạm, đánh mông hắn một cái rồi nói, “Ngươi mà còn lộn xộn nữa thì đừng trách ta không khách khí. Có muốn bị đánh cho tỉnh táo hay không?”

Tiểu Minh ù liếc mắt nhìn Nguyễn Hồng Phi một cách khinh thường, Nguyễn Hồng Phi mặc kệ hắn mà chỉ hỏi, “Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?’

Tiểu Minh ù không nói lời nào.

“Nói cho ta biết, ngươi bị ai trêu ghẹo? Dám trêu ghẹo tiểu mũm mĩm của ta thì ta sẽ lột da của hắn cho mà xem.”

Tiểu Minh ù rất dễ bị dụ dỗ, lập tức nhếch miệng nở nụ cười, ôm chằm lấy Nguyễn Hồng Phi rồi thấp giọng gọi, “Phi Phi, Phi Phi.”

Mỗi khi Minh Trạm nổi nóng thì đều tìm Nguyễn Hồng Phi xả giận, có việc gì cũng thương nghị với Nguyễn Hồng Phi, lập tức kể lại đầu đuôi sự việc, nói một cách căm giận, “Ngươi nói ta nghe thử xem, bọn họ đúng là Hán gian mà! Mụ nội nó, lão tử ở đây vừa đánh giặc vừa lo lắng đề phòng, vậy mà có người dám tư thông với địch! Bọn chúng không muốn sống nữa mà!” fynnz.wordpress.com

“Ta thấy chuyện này chẳng có gì đáng tức giận cả.” Ngược lại với Minh Trạm, khả năng kiềm chế của Nguyễn Hồng Phi quả là cực cao, nhẹ nhàng nói, “Hiện tại ngươi biết thì vẫn tốt hơn sau này mới biết, sớm biết thì có thể sớm phòng bị. Nhưng chẳng phải là ngươi đã sớm nghi ngờ lý do Cáp Mộc Nhĩ gửi cho ngươi lá thư đó rồi hay sao?” Bằng không làm sao mà ngươi lại đi hỏi Cáp Mộc Nhĩ như thế?

Minh Trạm bĩu môi, “Hơi nghi ngờ một chút thôi. Chẳng qua lúc ấy ta cũng chẳng còn cách nào cả, vừa đăng cơ thì Tây Bắc đã chiến tranh, ta mắt nhắm mắt mở, đành phải để Mã Duy trở về Cam Túc. Dù sao đám hải tặc cũng không đông đảo, lại có ngươi làm trợ lực cho ta, chuyện trên biển thì từ từ giải quyết. Nhưng Tây Bắc lại nguy hiểm hơn, vì thế ta mới để Mã Duy về Cam Túc.”

“Bây giờ ngươi tính sao đây?”

“Còn có thể tính sao nữa?” Minh Trạm buồn bực, tức giận nói, “Lúc này ta còn không biết bọn họ giao dịch từ khi nào, giao dịch cái gì! Nếu muốn điều tra thì chẳng dễ dàng gì.”

Nguyễn Hồng Phi mỉm cười, “Có muốn ta chỉ cách cho ngươi hay không?”

“Nói đi.” Thúc nhẹ ái nhân một cái, Minh Trạm nói, “Ngươi còn giấu diếm ta cái gì nữa.”

“Chuyện này nói dễ thì cũng dễ mà nói khó thì cũng khó.” Nguyễn Hồng Phi chỉ điểm cho Minh Trạm, “Cáp Mộc Nhĩ đã nói bọn họ dùng ngựa giao dịch với ngươi. Vấn đề hiện tại là, giao dịch rất nhiều ngựa thì nhất định sẽ kinh động đến quân đội.”

“Ta cũng đã nghĩ đến chuyện này, nhưng Cam Túc, Tuyên Phủ, Đại Đồng, Liêu Đông đều tiếp giáp với thảo nguyên, trong đó không biết có bao nhiêu quan ải, liên quan đến bao nhiêu quan quân, thật khó có thể tưởng tượng nổi. Nếu tiếp tục điều tra thì không chừng phải thanh trừng cả một đại quân.” Minh Trạm nghiêm mặt nói, “Quân nhân bảo vệ quốc gia, nhất là ở thời điểm này, ngày sau sợ rằng sẽ có đại chiến, nếu thanh trừng cả đại quân thì lòng người sẽ bất an, không tốt cho chiến sự. Cho dù là ta thì e rằng quân đội cũng sẽ sinh ra oán hận đối với ta.”

Nguyễn Hồng Phi lắc đầu, “Điều tra từ quân đội đương nhiên không dễ. Ngươi nên nhớ số lượng ngựa kia là giao dịch với người Thát Đát, có hai loại phí, một là bán cho quân đội, hai là bán cho dân chúng.”

“Ngựa quân đội đều có lai lịch, một là từ những trại ngựa của triều đình, hai là từ trại ngựa của dân chúng, ba là dân chúng tự trưng dụng. Chúng ta điều tra thì chỉ cần bắt tay vào điều tra từ ba phương diện này là đủ.”

Minh Trạm nằm bên cạnh Nguyễn Hồng Phi, nghe Nguyễn Hồng Phi đem kế sách tuyệt diệu rót vào tai hắn.

Kỳ thật cách của Nguyễn Hồng Phi rất đơn giản.

Bắt giữ Cáp Mộc Nhĩ chính là dấu hiệu thắng lợi đầu tiên trong cuộc chiến giữa Tây Bắc và Thát Đát. Đồng thời trải qua hơn nửa tháng chiến đấu, người Thát Đát rốt cục cũng rút quân về thảo nguyên.

Minh Trạm để triều đình khao thưởng quân Tây Bắc, đồng thời dùng khẩu khí cực nghiêm khắc giáo huấn Bình Dương Hầu đóng quân ở Cam Túc, Tuyên Phủ đại tướng quân Lưu Dịch Sơn, tướng quân Lý Bình Nhân ở Đại Đồng phủ và Liêu Đông tướng quân Phương Tiệm Đông. Lệnh cho bọn họ khổ luyện binh mã, chuẩn bị xuất binh tấn công Thát Đát bất cứ lúc nào.

Song song Minh Trạm còn lệnh cho toàn quốc điều động quân mã cung cấp cho đại quân Tây Bắc.

Tiếp theo Minh Trạm làm ra một hành động hiếm có, hắn đến hậu cung của mình gặp Thanh Loan Công chúa.

Tây Tạng Vương kỳ thật chọn trúng một món hời, lúc đầu Minh Trạm chỉ là thế tử của Trấn Nam Vương phủ, bỗng nhiên lại nhảy lên làm thái tử, nay lại là Hoàng đế của một nước. Trên danh nghĩa thì Trấn Nam Vương phủ cũng phải nghe lệnh đế đô, còn nữ nhi của hắn cũng từ trắc phi của Trấn Nam Vương thế tử nhảy lên cái ghế quý phi.

Đương nhiên Tây Tạng Vương không biết hậu cung của Hoàng đế bệ hạ cũng chỉ có hai phi tử, hơn nữa cả hai đều là quý phi.

Minh Trạm đến vườn ngự uyển của Thanh Loan Công chúa, Thanh Loan Công chúa đang chỉ huy đám thị nữ làm trà bơ của người Tây Tạng.

Ở khí hậu này thì Minh Trạm thường thích uống những thứ mát lạnh, tiếc rằng Thanh Loan Công chúa đã tự tay bưng trà bơ lên, hắn cũng không tiện từ chối, liền uống hai ngụm. Minh Trạm hỏi thăm cuộc sống của Thanh Loan Công chúa, “Thanh Loan, nàng có khỏe không?”

Thanh Loan Công chúa mỉm cười, hài lòng nói, “Cũng khá lắm, Thái hậu nương nương rất chiếu cố cho thần thiếp, không có ai bạc đãi thần thiếp cả.”

“Điện hạ, à, không, là bệ hạ.” Từ khi Minh Trạm đăng cơ, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Minh Trạm. Cũng may ban đầu nàng không có tình cảm gì đối với Minh Trạm, nữ nhân Tây Tạng vốn rất mạnh mẽ. Thanh Loan Công chúa cười nói, “Bệ hạ, ngài đến đây là có việc muốn nói với thần thiếp ư?”

“Đúng, là chuyện về Tây Tạng.”

Thanh Loan Công chúa đuổi thị nữ lui xuống rồi ngồi lại ngay ngắn.

Nàng hiểu rất rõ nguyên nhân vì sao nàng lại được gả cho Minh Trạm. Cũng không phải bởi vì tình yêu mà là vì chính quốc gia và dân chúng của nàng. Nàng đến đây là đại biểu cho tình hữu nghị giữa người Hán và người Tây Tạng.

Nói ngắn gọn, Thanh Loan Công chúa chính là một đền thờ sống tượng trưng cho tình hữu nghị Hán Tàng.

“Thanh Loan, nàng có biết không, Thiên triều chúng ta vừa mới đánh một trận với Thát Đát, hơn nữa tướng quân của trẫm còn bắt được tam Vương tử của Thát Đát.” Đem trà bơ đặt lên bàn, Minh Trạm nói.

Thanh Loan Công chúa lộ ra nụ cười thích hợp, thật lòng ca ngợi, “Chúc mừng bệ hạ, đây quả là đại hỉ sự.”

Minh Trạm nhẹ nhàng nói, “Nếu không phải như thế thì trẫm cũng không thể biết Tàng Vương và Thát Đát đã có quan hệ thông gia, Tàng Vương gả tỷ tỷ hoặc là muội muội của nàng cho tân Khả Hãn Thát Đát.”

“Thiên triều và Thát Đát là kẻ thù truyền kiếp, Thanh Loan, nàng hiểu chưa? Phụ vương của nàng kết thân với kẻ thù của trẫm, hơn nữa còn phái quân Tây Tạng đến Thát Đát. Trẫm không rõ ý của phụ vương nàng, hắn tính xuất binh tương trợ Thát Đát giữa lúc Thát Đát và Thiên triều quyết chiến hay sao?” Ánh mắt của Thanh Loan công chúa dần dần tỉnh táo trở lại, Minh Trạm nói tiếp, “Đương nhiên nàng là nữ nhân của trẫm, cuộc sống của nàng ở Thiên Triều sẽ không bị ảnh hưởng.”

“Trẫm đã thú nàng thì sẽ không để cho nàng chịu uất ức.”

“Bất quá trẫm nghĩ rằng Tàng Vương có lẽ không quá hiểu rõ tình hình của Thiên triều và Thát Đát, vì vậy mới dẫn đến hành động sai lầm.” Minh Trạm giải thích, “Thanh Loan, nàng có biết mậu dịch giữa Tây Tạng và Trấn Nam Vương phủ đã mang đến bao nhiêu phồn hoa và lợi ích cho Tây Tạng hay không. Kỳ thật Trấn Nam Vương phủ chỉ là một phần của đế đô, Thiên triều rộng lớn hơn nàng có thể tưởng tượng rất nhiều. Quốc thổ của trẫm rộng gấp năm lần thảo nguyên Thát Đát, đất nước của trẫm trù phú thế nào thì không cần trẫm phải nói tỉ mỉ, nàng đã ở trong cung của trẫm thì nhất định đã lĩnh hội sâu sắc. Quân đội của trẫm cũng có thể bắt giữ Vương tử của Thát Đát.”

“Nay phụ vương của nàng bị tiểu nhân bịt mắt dẫn đến phán đoán sai lầm. Trẫm cảm thấy vô cùng nuối tiếc, dù sao trẫm và Tây Tạng đã kết thân trước Thát Đát, sau này trẫm và người Thát Đát sẽ tiếp tục có chiến tranh, cuối cùng trẫm cũng sẽ chinh phục mảnh đất thảo nguyên kia.” Minh Trạm ôn nhu nói, “Thanh Loan, giữa hai nước đương nhiên có lợi ích riêng của mỗi nước, nhưng giữa hai nước cũng có mối quan hệ hữu nghị với nhau, có đúng hay không?”

Thanh Loan Công chúa cau mày rồi trầm giọng nói, “Bệ hạ, thần thiếp được gả cho bệ hạ đã lâu như vậy, hiện tại Tây Tạng như thế nào thì thần thiếp cũng không biết rõ.”

“Vậy nàng cảm thấy phụ vương của nàng làm vậy là có ý gì?” Minh Trạm cười hỏi, “Hắn muốn thấy trẫm bại trận dưới tay người Thát Đát hay sao?”

……….

P/S: mũm mĩm đơn giản ghê, chỉ cần vài ba câu mật ngọt của Phi Phi là ẻm như trúng số độc đắc. Đôi khi thấy mũm mĩm mất giá ghê.

25 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 88 (2)

  1. leo2307 29/03/2013 at 8:38 pm

    Ta thấy bé Trạm hay mà =))))) hay nhất là cái lúc tức lên, đi quanh phòng thấy cái gì cũng đáng giá nên đành đi giật của quýt của Phi Phi mà dẫm =))))))) Không biết phải nói cái gì luôn =)))))))

    • Fynnz 29/03/2013 at 10:58 pm

      kibo một cách bá đạo

  2. Không Tên 29/03/2013 at 8:41 pm

    mũm mĩm đúng là trùm ki bo. giận điên người mà vẫn còn lý trí không ném những vật có giá trị mà chỉ ném trái ….quýt.o_0 Ta đọc đoạn đó mà cười muốn sặc luôn.. Còn nhảy lên đập đập trái quýt nữa chứ. Ôi mũm mĩm ơi mũm mĩm. =)) =))

    • Fynnz 29/03/2013 at 10:59 pm

      đây chắc là một trong những tính cách đặc sắc nhất của ẻm ^o^, mà cái bản tính đó vẫn liên tục được tác giả khắc họa một cách rõ nét, ki bo ngay với Phi Phi nữa mà nói gì mấy chuyện khác😀

  3. Tiểu Quyên 29/03/2013 at 8:48 pm

    phải nói anh phi rất biết cách biết dỗ em trạm .hih.i………………………………….em trạm đúng là thích đc khen

    • Fynnz 29/03/2013 at 11:00 pm

      tính khoa trương nó thế (toàn tật xấu o_o)

  4. meme2000 29/03/2013 at 8:55 pm

    Giống ta, tức lên không làm gì được ai thì lấy sách mà ném (chính xác hơn là lấy truyện ném) sẽ không bị bể, sẽ không phải tốn tiền mua lại, cũng sẽ không lỡ tay giận quá mất khôn ném trúng thứ không thể làm hư…nên ta hiểu tâm trạng em lắm…muốn phát tiết mà tiếc tiền…nhưng em Trạm keo hơn ta. Ta nghèo nên không dám đập còn em nó làm vua mà cũng chỉ dám dẫm trái quýt…bó tay em luôn!!!

    • Fynnz 29/03/2013 at 11:00 pm

      bản tính cần kiệm của thánh nhân đấy nàng =)) =)).

      • meme2000 01/04/2013 at 12:12 am

        Ta nghĩ cái tính ky bo này là sản phẩm của thời hiện đại theo em tới cỏ đại đây!

        • Fynnz 01/04/2013 at 8:44 am

          chắc ở thời hiện đại sống cơ cực quá….o_o

  5. hikaru 29/03/2013 at 10:10 pm

    trạm trạm giận mà đáng yêu quá chừng luôn =)))))) ta cũng muốn vỗ mông ẻm😀

    • Fynnz 29/03/2013 at 11:03 pm

      đâu có dễ, đó là *tài sản riêng của Phi Phi*, coi chừng cái tay nha nàng.

  6. Hanashiki 29/03/2013 at 11:51 pm

    =___=||||||

    To Fynnz: Lesser than three ;)))

    • Fynnz 30/03/2013 at 9:16 am

      1-2 câu thôi à😀

  7. yellow92 30/03/2013 at 9:46 am

    Theo ta thấy, từ cái ngày bé lon ton đi tán bạn Phi trong lốt bạn Ninh để rồi bị ăn sạch trụi thì đã k còn giá nữa rồi nàng ạ ==!

    • Fynnz 30/03/2013 at 10:25 am

      =)) nghe sao nó bèo quá vậy nàng?

  8. Huyền Vân 30/03/2013 at 10:18 am

    Tiểu Trạm Nhi khi bàn chính trị thì ngầu quá, lúc giận dữ thì lại dễ thương như trẻ con ý~~ ; v ;;;;;;

    Em phải biết review cho Tiểu Trạm. Em phải biết review cho Tiểu Trạm. Em phải biết review cho Tiểu Trạm. Em phải biết review cho Tiểu Trạm aaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!! > v <
    Đợi đấy!! Hôm nào nhất định đọc lại từ đầu rồi gửi bomb thư tình cho êm nó!! TT v TT

    PS1: 10 năm êm nó mới bước vô hậu cung 1 lần, mà chưa thấy ai bàn ra bàn vào rằng êm nó có bệnh khó nói kể cũng lạ nha. =)))))))))

    PS2: Hình như đoạn đầu bị thiếu chữ Fynnz ơi~

    • Fynnz 30/03/2013 at 10:36 am

      em phải viết hay là em phải biết? Bấn loạn quá rồi ư!

      PS1: vì em nó là đại lừa đảo, em nó bày ra vẻ mặt thánh khiết minh quân ko ham mê tửu sắc😀

      PS2: sao đến giờ mới có người phát hiện nhỉ, chính xác là Fynnz copy thiếu chữ đó @____@

      • Huyền Vân 30/03/2013 at 12:17 pm

        Chính là phải viết đó.😄 vừa đọc vừa squeeing ghê quá nên typo luôn. =))))))

    • Fynnz 30/03/2013 at 10:36 am

      em phải viết hay là em phải biết? Bấn loạn quá rồi ư!

      PS1: vì em nó là đại lừa đảo, em nó bày ra vẻ mặt thánh khiết minh quân ko ham mê tửu sắc😀

      PS2: sao đến giờ mới có người phát hiện nhỉ, chính xác là Fynnz copy thiếu chữ đó @____@

  9. ixora289 31/03/2013 at 7:58 pm

    Mũm mĩm là vị hoàng đế ko có phong độ nhất trong lịch sử mà, nhất là trước mặt Phi Phi, gào rú, khóc thét, ăn vạ, rồi lăn lộn, ăn uống thì bôi dầu mỡ vào đầy mình, còn trây cả ra người Phi Phi, thật sự là rất …mất mặt mà.

    Nhưng chỉ với người thân mũm mĩm mới ko câu nệ mà cư xử thế thôi, nên Phi Phi có lúc ko chịu được quát mắng, đánh mông vài cái rồi đâu cũng vào đấy.

    Trạm thật sự là rất dễ bị chọc tức, may mà Phi Phi kế bên khuyên nhủ, hỏi han, cũng là chỗ cho em Trạm xả tức, nếu ko thì chết sớm mất thôi.

    • Fynnz 31/03/2013 at 9:10 pm

      ^o^ mũm mĩm như vậy mới độc đáo, mà em thấy Phi Phi toàn thích mấy cái tật xấu của ẻm thôi, chắc Phi Phi bị thích ngược T___T

  10. Bao Bao 01/04/2013 at 1:46 pm

    “hắn đi vòng vòng trong phòng, liếc mắt nhìn quanh lại phát hiện những thứ bài trí trong phòng đều đáng giá, thật không tiện đập nát cho hả giận, như thế rất đau lòng. Bèn chộp lấy quả quýt trong tay của Nguyễn Hồng Phi rồi ném mạnh xuống đất, lại tiến đến đạp vài cái, đồng thời hét to…” ==> dù đang điên máu lên nhưng vẫn bit tiếc của, đây là câu văn mô tả rất đặc trưng 1 trong những tính tốt of em Trạm :))

    • Fynnz 01/04/2013 at 5:38 pm

      😀 đức tính tốt đẹp, theo lời bác Hồ đã dạy: cần kiệm liêm chính.

  11. phieudieu123 19/10/2013 at 11:48 pm

    mũm mĩm mất giá từ đầu rùi, tự động theo đuổi người ta, háo sắc, vô sỉ , mặt dày.. toàn những điểm xấu nên đâu có giá đâu. Nhưng fan và bác phi đều thik mũm mĩm như vậy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: