Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 167 (1)


.::Chương 167 (1)::.

Phượng Minh Phàm tạm thời muốn tránh mặt Ngụy Tử Nghiêu, vì vậy bèn đến xem việc buôn bán tại cửa hiệu của nhà mình. Sau khi xong xuôi, Phượng Minh Phàm lại đến phố bán đồ cổ, đến đế đô một chuyến, hắn muốn tìm một vật gì đó bắt mắt để chúc thọ phụ thân.

Trung Nghĩa Hầu thích thư họa, Phượng Minh Phàm bước vào cửa hiệu nổi danh có nhiều cổ họa nhất ở đế đô, bỗng nhiên ngây người, hắn thật sự không ngờ trên đời lại có người xuất sắc như thế.

Dung mạo như vậy, Phượng Minh Phàm lại tìm không ra từ ngữ gì để hình dung, dường như dùng bất cứ từ ngữ gì để miêu tả đều là sỉ nhục đối với người ở trước mặt.

Kỳ thật một người đem đến ấn tượng đầu tiên cho chúng ta cũng không chỉ riêng gì dung mạo, mà còn mang theo cử chỉ và khí chất, cùng nhau đập vào mắt, Phượng Minh Phàm cảm thấy tim đập loạn nhịp một chút ngay trước cửa hiệu, cho đến khi tiểu nhị trong cửa hiệu bước đến chào hỏi thì Phượng Minh Phàm mới hoàn hồn.

“Để ta tự xem, không cần hầu hạ.” Phượng Minh Phàm tự nhận là đã từng thưởng thức vô số danh họa trong thiên hạ, nay mới biết là ếch ngồi đáy giếng. Hắn không giấu nổi hảo cảm trong lòng, bèn bước đến cười hỏi, “Công tử cũng đến mua giấy ư?” Nơi này không chỉ có thư họa mà còn có cả giấy và bút mực, không thiếu gì cả.

Nguyễn Hồng Phi gật đầu một cái, lặng lẽ quan sát Phượng Minh Phàm, trong lòng nói, ở đâu ra cái tên ngốc này thế?

Nguyễn Hồng Phi thật sự gặp rất nhiều người giống như Phượng Minh Phàm, vì vậy cũng không để ý, trong khi Minh Trạm đang ngồi ở bên cạnh uống trà thì lại cảm thấy chướng mắt, tằng hắng hai cái. Nguyễn Hồng Phi mỉm cười với Minh Trạm rồi bảo tiểu nhị, “Tổng cộng hết bao nhiêu?”

Tuy rằng Minh Trạm chướng mắt Phượng Minh Phàm, bất quá hắn cũng không muốn sinh sự ở bên ngoài, lập tức kéo tay Nguyễn Hồng Phi mà đi.

Đi một đoạn thật xa, Minh Trạm tai thính mắt tinh còn nghe được Phượng Minh Phàm ở sau lưng nói thầm, “Đáng tiếc đáng tiếc, thiên tiên giai nhân lại sánh đôi với một củ khoai lang mập mạp, thế gian thật sự rất nhiều đôi đũa lệch.”

Minh Trạm suýt nữa đã nổi cơn thịnh nộ vì lời này, thấp giọng dặn dò Trần Thịnh, “Đi điều tra lai lịch của cái tên ngốc kia cho ta!”

Vì thế, trong phương diện đối đãi với Phượng Minh Phàm, hai cữu cháu Minh Trạm và Vĩnh Ninh Hầu lại có cùng chung quan điểm một cách đặc biệt – Phượng Minh Phàm thật sự là một tên vô lại hiếm thấy.

Phượng Minh Phàm xuất hiện trong thời điểm này bất quá chỉ là một món gia vị trong cuộc sống mà thôi, chẳng ai muốn so đo với hắn, hoàn toàn không có gì đáng ngại.

Nhưng chuyện ở thành Đại Đồng thì Triệu Lệnh Nghiêm lại cảm thấy khó giải quyết.

Thánh chỉ của Minh Trạm đã đến Đại Đồng, tân Tri phủ Đại Đồng cũng đến đưa tin. Đáng lý lão bà của Chương Thú muốn mang theo con cái cùng đến, cũng thuận tiện hầu hạ trượng phu. Bất quá chi cần suy nghĩ một chút thì liền biết thế cục hiện tại của thành Đại Đồng như thế nào. Vì thế hắn rất sáng suốt khi để lão bà tạm thời ở nhà chờ Đại Đồng yên ổn rồi hắn sẽ đón thê nhi đến Đại Đồng sau. fynnz.wordpress.com

Chương Thú mang theo thánh chỉ của Hoàng thượng.

Vì để bình ổn sự phẫn nộ của dân chúng Đại Đồng, Thiệu Phàm Ninh bị thẩm vấn qua loa rồi chém đầu thị chúng.

Lấy giáo mác ngăn giáo mác, lấy giết chóc ngăn giết chóc.

Chết những người này, Thiệu Phàm Ninh rơi đầu, tảng đá trong lòng dân chúng cũng thật sự rơi xuống. Cho dù Thiệu Phàm Ninh nhậm chức Tri phủ Đại Đồng mới hơn nửa năm, ngoại trừ phán đoán tình thế sai lầm thì thật sự chưa từng hiếp đáp dân chúng bá tánh.

Nhưng lúc này dân chúng Đại Đồng gấp rút cần có một nơi để trút đi lửa giận trong lòng.

Minh Trạm cũng nghĩ đến điểm này, vì vậy mới giết Thiệu Phàm Ninh.

Tân phu nhân Trịnh thị của Thiệu Phàm Ninh tự quay về Trịnh gia, sau khi được thị thiếp đau khổ cầu xin thì Trịnh Nhất Điền cũng không tiếp tục đuổi thứ nữ Trịnh thị quay về Thiệu gia. Thậm chí trước đây sau khi sớm biết được thánh chỉ của Hoàng thượng thì hết thảy của hồi môn của Trịnh thị đều bị đem về Trịnh gia.

Dường như Trịnh gia và Thiệu Phàm Ninh đã sớm cắt đứt tất cả quan hệ.

Nhưng trước khi Thiệu Phàm Ninh bị trảm đầu thì thê tử trước kia của Thiệu Phàm Ninh là Vương thị lại mặc tang y vải thô, cánh tay mang một chiếc giỏ trúc đến pháp trường tiễn đưa.

Vương thị mặc y phục vô cùng đơn giản, trên tóc cũng không có trang sức, sắc mặt yên bình.

Thiệu Phàm Ninh vừa nhìn thấy Vương thị, mặc dù đang mang tử tội, nhưng vẫn xấu hổ vô cùng, bèn quay mặt đi không dám nhìn Vương thị.

Vương thị đem giỏ trúc đặt trên một phiến đá, nơi này được dùng làm pháp trường đã từ rất lâu, dường như có thể ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng trên phiến đá. Nhưng mùi này nhanh chóng bị thức ăn trong giỏ trúc của Vương thị lấn áp. Trong giỏ có hai món ăn mà Thiệu Phàm Ninh rất thích, chính là thịt cừu hầm và cá chép kho. Vương thị lấy thức ăn từ trong giỏ ra, thản nhiên nói, “Chết là hết. Lúc trước chàng ham vinh hoa phú quý, làm bẩn sự trong sạch của ta, không hề nể tình phu thê kết tóc. Ta vẫn nghĩ, chàng sẽ gặp phải báo ứng, không ngờ báo ứng đến nhanh như vậy.”

“Nay chàng và ta đã không còn là phu thê, nhưng chàng vẫn là phụ thân của con ta. Đây là những món mà chàng thích.” Từ trước ngực, Vương thị lấy ra một đôi đũa bạc được quấn bằng khăn mịn, đây cũng là đôi đũa mà Thiệu Phàm Ninh thường dùng. Gắp một miếng thịt cừu hầm đưa đến bên miệng Thiệu Phàm Ninh, Vương thị nhẹ nhàng khuyên nhủ, “Ăn một miếng đi, chàng chết thì ta sẽ khâm liệm cho chàng, đưa chàng xuống mồ an nghỉ.”

Thiệu Phàm Ninh rơi lệ, “Sai một ly đi một dặm, ta có lỗi với nàng.” Nếu không phải hắn ham mê dòng dõi của Trịnh gia thì sẽ không hưu thê tái giá như vậy. Nếu không hưu thê tái giá thì hắn cũng sẽ không nghe theo sự an bài của Trịnh gia, đối đầu với Tống Triệu. Nếu không đối đầu với Tống Triệu thì làm sao đến nông nỗi này….Đủ chuyện đã xảy ra khiến Thiệu Phàm Ninh không thể nào biện bạch, chỉ cảm thây vô cùng hổ thẹn, nước mắt như mưa.

Vương thị quả thật đã già đi, không còn dung mạo thanh xuân, cho dù khi Vương thị còn trẻ thì cũng không xinh đẹp bằng Trịnh thị. Nhưng có quan trọng gì đâu, Vương thị vì hắn mà nuôi nấng con cái, vì hắn mà xử lý gia sự. Hắn vong ân phụ nghĩa, vứt bỏ Vương thị, đến hiện tại trên pháp trường cũng chỉ có một mình Vương thị đến tiễn đưa hắn.

Thiệu Phàm Ninh xúc động, không khỏi thì thào, “Nếu như có kiếp sau….”

Vương thị cắt ngang lời của Thiệu Phàm Ninh, “Nếu như có kiếp sau thì chàng và ta không cần phải gặp lại.” Nữ nhân biên thành không bị trói buộc bởi nhiều quy củ như đế đô. Bản tính của Vương thị cũng không tính là nhu mỳ, sở dĩ nàng đến đây là vì có nguyên nhân.

Thiệu Phàm Ninh hai tay bị trói, quỳ trên phiến đá. Nghe thấy lời này của Vương thị thì lại cảm thấy bi ai, hận không thể ôm Vương thị mà khóc rống. Giữa hơi thở là hương vị quen thuộc, kỳ thật thú Trịnh thị là tốt hay xấu thì trong lòng tự biết, Thiệu Phàm Ninh chưa được nếm lại hai món này, bởi vì đây là món sở trường của Vương thị, cũng là món mà Thiệu Phàm Ninh thích nhất.

Người sắp chết thường nói lời thiện.

Thiệu Phàm Ninh nhìn khuôn mặt đang dần dần già đi của Vương thị, sụt sịt mũi, thẹn thùng khóc, “Nếu như có kiếp sau, nàng là nam nhân, ta là nữ nhân, nợ kiếp này xin trả kiếp sau!”

Tuy rằng Thiệu Phàm Ninh bỏ Vương thị bằng cách viện cớ Vương thị thất tiết, nhưng danh dự của Thiệu Phàm Ninh đã sớm bại hoại ở thành Đại Đồng, còn tiết nghĩa của Vương thị vẫn làm người ta phải nghiêng mình.

Nhất là đối lập với thái độ lạnh lùng của Trịnh gia.

Thiệu gia đã bị tịch biên tài sản.

Nhưng việc tịch biên tài sản vẫn chưa chấm dứt, Chương Thú đích thân đến nhà đòi của hồi môn của Trịnh thị.

Nếu Trịnh thị đã gả cho Thiệu Phàm Ninh thì chính là người của Thiệu gia.

Nay Hoàng thượng vẫn chưa liên lụy thê tử và con cái của Thiệu Phàm Ninh, nhưng Hoàng thượng đã có chỉ thị rõ ràng về chuyện xét nhà. Trịnh thị nếu đã gả cho Thiệu gia, Thiệu Phàm Ninh chưa hưu ngươi, thì của hồi môn của ngươi đương nhiên vẫn nằm trong gia sản của Thiệu gia.

Nhưng hôm nay người liệm thi chôn cất Thiệu Phàm Ninh chính là thê tử trước kia của Thiệu Phàm Ninh – Vương thị.

Trịnh gia làm như thế, cho dù Trịnh gia là đại tộc, là dòng dõi danh vọng của Đại Đồng, nhưng Chương Thú vẫn cảm thấy thật chướng mắt.

Chương Thú nói rõ ý đồ đến đây, Trịnh gia lại cực kỳ phối hợp. Trịnh Lâm Băng còn gọi Trịnh Nhất Điền đến để hung hăng trách mắng một trận, “Ta giao việc nhà cho ngươi quản, ngươi lại làm ra chuyện mất mặt như thế! Của hồi môn của tứ nha đầu, bao gồm danh sách của hồi môn, nhanh chóng đem tất cả giao cho Chương đại nhân! Còn nữa, đưa tứ nha đầu vào trong chùa, tuy Phàm Ninh có tội nhưng cũng là nữ tế của Trịnh gia chúng ta! Tứ nha đầu nên thủ tiết vì Phàm Ninh! Như vậy mới là gia phong của Trịnh gia!”

Trịnh Nhất Điền liên tục gật đầu, Chương Thú lại nói vài ba câu với phụ tử Trịnh thị, sau đó phái nha sai khiêng của hồi môn của Trịnh thị trở về.

Khác với Thiệu Phàm Ninh, Chương Thú hoàn toàn là người được Minh Trạm đề bạt, sự trung thành của Chương Thú như thế nào thì chỉ cần nghĩ cũng có thể tưởng tượng được.

Chương Thú là người thông minh, vừa đến Đại Đồng, hắn liền đến phủ Tướng quân để chào hỏi. Nực cười ở chỗ, tổng cộng dân chúng thành Đại Đồng chẳng có bao nhiêu người, vậy mà dưới trướng của Tống Diêu đã có năm vạn binh mã.

Cái ghế Tri phủ của hắn có vững chắc hay không thì một nửa trong đó phải xem sắc mặt của Tống Diêu.

Chương Thú thức thời như thế khiến hai người Tống Triệu khá hài lòng. Thậm chí Triệu Lệnh Nghiêm còn nịnh hót Minh Trạm, “Bệ hạ thật sự thánh minh, vừa nhìn thấy Chương đại nhân liền biết là người tốt.”

Chương Thú đương nhiên rất tốt.

Đầu tiên Chương Thú là Ngự sử, sau đó là sứ thần, nhãn lực và tài ăn nói rất hảo hạng. Đến thành Đại Đồng cũng được một thời gian, hắn đã nắm được bảy tám phần tình hình của Đại Đồng, nơi này, mặt ngoài thì có vẻ là Thiệu Phàm Ninh phán đoán sai lầm rước họa vào thân, nhưng trên thực tế thì trong lúc nhất thời Chương Thú vẫn chưa thể hiểu rõ nội tình.

Nhưng Chương Thú hiểu được một chuyện.

Lúc này, thay vì đi hỏi thăm đám cường hào ác bá lâu năm ở thành Đại Đồng, không bằng đi hỏi thăm nhị vị Tống Triệu.

Hắn ở trong triều, biết Tống Diêu đến Đại Đồng mới được nửa năm, Tống Diêu còn trẻ như thế, lúc trước từng bị Ngự sử thượng tấu, có thể thấy được là vẫn có người không phục Tống Diêu, đang mơ ước có được vị trí của Tống Diêu.

Cho nên đầu tư vào vị tướng quân thủ thành vẫn chưa ngồi ổn tại nơi này thì mới có giá trị.

Bởi vì tuy rằng Tống Diêu mới đến, nhưng nay Thiệu Phàm Ninh được đề bạt làm Tri phủ Đại Đồng, sau đó kết thân với Trịnh gia, rồi lại gặp hạn, trong khi tiểu Tống tướng quân đang bị điều tra lại có thể vững vàng ngồi ở chiếc ghế đệ nhất của thành Đại Đồng.

Có thể thấy được vị trí của tiểu Tống tướng quân tuy không quá yên ổn nhưng lại ổn thỏa hơn mọi người đã nghĩ rất nhiều.

Cho nên Chương thú vừa nhậm chức Tri phủ Đại Đồng thì liền đến thăm phủ Tướng quân.

Hơn nữa khi hắn gặp phải chuyện gì khó khăn thì sẽ thỉnh giáo với Triệu Lệnh Nghiêm.

Tỷ như chuyện Vương thị tiễn phu ở pháp trường do chính một tay Triệu Lệnh Nghiêm an bài. Chương Thú đã sớm tịch biên gia sản của Thiệu gia, nhưng Trịnh gia quyền thế, mang của hồi môn về nhà, làm sao có thể nguyện ý nhả ra? Chương Thú muốn đi lấy, bất quá cũng phải có lý do. Nếu khăng khăng đến nhà thì Trịnh gia sẽ không trả lại của hồi môn, hơn nữa sẽ vịn vào việc này mà cho Tri phủ Đại Đồng như hắn biết mặt.

Chương Thú làm quan nhiều năm.

Làm sao có thể không nhìn ra thủ đoạn của Trịnh gia?

Việc nâng về của hồi môn cũng không phải là vì vài món của hồi môn của Trịnh thị. Dù sao thì gia nghiệp của Trịnh gia đồ sộ, không đến mức hạn hẹp kiến thức như vậy.

Trịnh gia nâng của hồi môn trở về là vì muốn xem thử vị tân Tri phủ này thế nào.

Nếu Chương Thú không đi đòi lại, chịu uất ức để cầu toàn thì nhất định là sợ thế lực của Trịnh gia. Ngày sau Trịnh gia muốn thao túng Chương Thú thì rất dễ dàng.

Nếu Chương Thú là kẻ lỗ mãng đến đòi của hồi môn thì Trịnh gia cũng sẽ trả, nhưng với hành động thô bạo lại không có thủ đoạn như vậy của Tri phủ Đại Đồng thì đương nhiên Trịnh gia cũng có cách để thu phục hắn.

Bất quá Chương Thú đến đây để làm Tri phủ Đại Đồng chứ không phải con rối của Trịnh gia.

Cho nên hắn sẽ đem ra thủ đoạn để hạ Trịnh gia một ván. Nhưng giờ khắc này, hắn đến Đại Đồng chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, có thể đơn giản thăm dò tình thế của thành Đại Đồng đã là rất hiếm thấy, làm sao có bản lĩnh đi đối phó với Trịnh gia ăn sâu bén rễ này.

Nếu đã bày tỏ hữu ý với hai người Tống Triệu thì đương nhiên Chương Thú phải mặt dày đem chuyện khó xử thỉnh giáo Tống Triệu.

Cùng đồng minh chia sẻ khó khăn là một cách tăng cường tình hữu nghị.

Triệu Lệnh Nghiêm ra tay.

Lúc trước Thiệu Phàm Ninh hưu thê, Triệu Lệnh Nghiêm cảm thấy Thiệu Phàm Ninh cực kỳ vô sỉ. Nhưng Triệu Lệnh Nghiêm còn trẻ, xưa nay lại đa mưu túc trí, vì vậy lặng lẽ khống chế Vương thị. Cũng không phải lúc ấy Triệu Lệnh Nghiêm đã tính đến nước cờ này.

Chẳng qua Triệu Lệnh Nghiêm xem thường con người Thiệu Phàm Ninh. Thiệu Phàm Ninh và ba vị phó tướng Đại Đồng có quan hệ rất tốt, mà ba người kia không phục Tống Diêu, thường xuyên gây phiền phức cho Tống Diêu. Vì vậy Triệu Lệnh Nghiêm giữ lại Vương thị để phòng hờ sau này. fynnz.wordpress.com

Cũng không ngờ thật sự có công dụng.

Triệu Lệnh Nghiêm bảo Vương thị đến pháp trường tiễn phu, tỏ vẻ tiết nghĩa, đồng thời cũng tát một bạt tai lên mặt nhạc gia của Thiệu Phàm Ninh.

Còn Chương Thú cũng có thể thoải mái đòi về của hồi môn của Trịnh thị để sung công.

Tuy rằng phiền toái của Chương Thú đã được giải quyết nhưng hiện tại Triệu Lệnh Nghiêm lại gặp phải nan đề rất lớn.

167

Sau khi đưa thứ nữ vào chùa giữ đạo hiếu cho Thiệu Phàm Ninh thì Trịnh Nhất Điền lại có một chuyện phiền lòng muốn thương nghị cùng phụ thân.

“Thiệu Bình muốn kết thân với chúng ta.” Sau trận chiến Đại Đồng, biểu hiện rõ ràng nhất chính là số người sống độc thân gia tăng, quả phụ cũng không ít. Cũng không phải chỉ có dân chúng bá tánh tử vong, ngay cả rất nhiều gia quyến của quan viên vì chạy không kịp mà bị làm nhục, có rất nhiều người vì để bảo vệ danh tiết nên đã nhảy giếng thắt cổ.

Thiệu Bình vốn là tướng lãnh quân Đại Đồng, gia thất cũng bị gót sắt của người Thát Đát tàn sát nên không thể bảo vệ.

Quân Đại Đồng chỉ còn ba vạn người, ba vạn người này do Thiệu Bình cầm đầu, còn lại là các vị tiểu tướng lãnh khác.

Lúc này Thiệu Bình đưa ra yêu cầu kết thân với Trịnh gia, mục đích trong đó rất đáng để người ta suy ngẫm.

Trịnh Lâm Băng không hề nghĩ ngơi, thẳng thắn từ chối, “Không được, Thiệu Bình vẫn đang giữ thê hiếu, lúc này kết thân không ổn.”

“Cũng không phải là hắn mà là điệt tử của hắn – Thiệu Phong, năm nay mười tám, làm tham tướng dưới trướng Thiệu Binh.” Trịnh Nhất Điền nói.

Trịnh Lâm Băng cau chặt lông mày, hung hăng đập bàn, “Xem ra Thiệu Bình đang sợ.”

Trịnh Nhất Điền nói, “Cũng khó trách Thiệu Bình lo sợ, quả thật hai tên tiểu tử kia rất mạnh. Nay sổ sách của Tứ Hải bang đã bị họ Triệu tịch thu, tuy rằng vô can với Trịnh gia chúng ta nhưng có thể thấy rõ Thiệu Bình không được sạch sẽ cho lắm.”

Trịnh Lâm Băng liếc mắt nhìn nhi tử, “Theo như ngươi nói thì họ Thiệu muốn kéo Trịnh gia chúng ta xuống nước.”

“Cũng không phải, e rằng là muốn chúng ta kéo hắn.” Trịnh Nhất Điền dâng một tách trà nóng cho phụ thân.

Trịnh Lâm Băng tiếp nhận, nhấp một ngụm, thản nhiên nói, “Ngũ nha đầu mà đưa cho Thiệu Phong là hỏng chuyện. Thiệu Bình thật sự là bỏ gần cần xa, hắn chỉ cần nắm chắc ba vạn quân Đại Đồng ở trong tay thì ai dám động vào hắn?”

“Phụ thân, Thiệu Bình đã mở lời, từ chối như vậy thì có phải là…”

“Ngươi đi nói với hắn, hôn sự của ngũ nha đầu, nhị thúc của ngươi ở đế đô đã lên tiếng sẽ làm chủ cho ngũ nha đầu rồi.” Trịnh Lâm Băng trực tiếp lấy bào đệ là Hộ bộ Thượng thư Trịnh Lâm Trọng ra làm lá chắn, “Trên đời không có đạo lý một nữ gả cho hai người. Còn nữa, chuyện của Thiệu Phàm Ninh vừa kết thúc, Hoàng thượng hạ chỉ giáo huấn Tổng đốc Thiểm Cam. Lúc này kết thân cũng chẳng có ích lợi gì. Bảo Thiệu Bình tập trung vào quân đội, nắm chặt quân đội thì chẳng sợ chuyện gì xảy ra cả.”

Trịnh Nhất Điền thấp giọng dạ, lại hỏi, “Phụ thân, có nên hỏi nhị thúc một chút hay không…”

“Ừm, ta đã gửi tin cho nhị thúc của ngươi.” Trịnh Lâm Băng nói, “Không sao, cứ từ từ mà chờ.”

Thiệu Bình vẫn không phục.

Hắn ở trong quân đội Đại Đồng đã hơn nửa đời người. Khi quân Thát Đát nhập quan, tuy rằng Đại Đồng thất thủ, nhưng dưới sự dẫn dắt của hắn thì quân Đại Đồng vẫn có thể bảo tồn thực lực gần một nửa.

Lưu Thủ Nhân đã chết.

Hoàng thượng thà rằng đề bạt một tiểu tử miệng còn hôi sữa đến đàn áp hắn, chứ không chịu đề bạt hắn làm tướng quân thủ thành Đại Đồng.

Nếu Tống Diêu thật sự có lai lịch khó lường hoặc bối cảnh đặc biệt gì đó thì Thiệu Bình đành chịu.

Nhưng mấu chốt là Tống Diêu thật sự không có bối cảnh gì cả. Hai mươi năm trước Tống gia còn có chút thanh danh, nhưng hai mươi năm sau Tống gia đã sớm suy tàn, nghe nói toàn bộ Tống gia đã sớm chia năm xẻ bảy, mọi người lưu lạc.

Tống Diêu cũng chỉ là Võ trạng nguyên bắt sống Cáp Mộc Nhĩ, còn nhỏ hơn con của hắn đến hai tuổi, tiểu tử này làm sao có thể làm được tướng quân thủ thành Đại Đồng?

Thiệu Bình làm sao lại không sinh ra oán hận? Làm sao lại không ghen tị cho được?

Hắn quả thật ghen tị đến đỏ cả mắt.

Khi Tống Diêu vừa đến thì Thiệu Bình đã chướng mắt hắn.

Đương nhiên trong mắt Tống Diêu, Thiệu Bình làm tướng lãnh mà lại cậy già lên mặt thì cũng thật khiến người ta chán ghét.

Nay thắng bại đã rõ.

Từ khi Triệu Lệnh Nghiêm tịch biên tài sản Tứ Hải bang và Hòa Bình bang, tống Tạ Tứ Hải và Tạ Bạch Qua vào ngục. Thiệu Bình liền bối rối hoảng sợ.

Muốn kết thân với Trịnh gia, lại bị Trịnh gia khéo léo khước từ.

Thậm chí Thiệu Bình cảm thấy đường cùng đã ở trước mặt.

Nhưng lúc này Thiệu Bình hoàn toàn không ngờ Tống Diêu lại cho hắn một con đường sống.

……….

P/S: Dám dìm hàng mũm mĩm, cắt nó luôn.

33 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 167 (1)

  1. phieudieu123 22/10/2013 at 12:31 am

    nhiều khi cũng tội bé trạm, bị người ta kêu củ khoai lang miết

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: