Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 167 (2)


.::Chương 167 (2)::.

Tống Diêu thỉnh Thiệu Bình đến phủ dùng tiệc.

Lúc này, ngoại trừ Hồng Môn yến thì Thiệu Bình hoàn toàn không thể nghĩ ra Tống Diêu có ý đồ gì khác. (Hồng Môn yến: bữa tiệc Hồng Môn Yến được lập ra để âm mưu ám sát Lưu Bang)

Thiệu Bình do dự hồi lâu ở trong phủ, nghĩ bản thân cũng không thể làm rùa rút cổ, mang theo binh sĩ, thắt lưng mang bảo kiếm, khí phách hiên ngang oai hùng đến phủ Tướng quân.

Tuy Tống Diêu mở tiệc nhưng lại không chiêu đãi rượu thịt.

“Quách Báo, các ngươi lui xuống trước đi.” Tống Diêu phân phó binh sĩ, Quách Báo là thủ lĩnh thị vệ bên cạnh Tống Diêu, đương nhiên lĩnh mệnh, Quách Báo dẫn người đi, binh sĩ mà Thiệu Bình mang đến có vẻ đặc biệt đáng chú ý.

Tục ngữ nói, thua người không thua trận.

Nếu họ Tống muốn trở mặt, ở đây lại là Tống phủ, cho dù hắn có mang bao nhiêu người đến đây thì cũng vô dụng. Vì vậy Thiệu Bình cũng phái người lui xuống.

Thiệu Bình dùng ánh mắt cực kỳ cảnh giác để nhìn chằm chằm Tống Diêu, rất sợ Tống Diêu mai phục vài người, làm bể ly để ra ám hiệu, tiên hạ thủ vi cường gì gì đó. Ai ngờ Tống Diêu chỉ tùy tiện ném một quyển sổ cho Thiệu Bình, “Thiệu tướng quân, mời xem qua.”

Thiệu Bình vươn tay chụp được, trong lòng đã đoán được một chút, đến khi mở ra thì sắc mặt đại biến: Hắn đã sớm biết con mụ nó Tạ Tứ Hải rất thủ đoạn!

Lúc này trong lòng Thiệu Bình vừa phỉ nhổ Tạ Tứ Hải, vừa nhìn về phía Tống Diêu, lạnh giọng hỏi, “Không biết Tống tướng quân muốn xử trí mạt tướng như thế nào?” Họ Tống bắt được nhược điểm của hắn, nhất định không thể bỏ qua.

Tống Diêu thản nhiên nói, “Nếu ta muốn xử trí ngươi thì đã trực tiếp đem quyển sổ này giao cho bệ hạ rồi.”

Tuy Tống Diêu nói năng thận trọng nhưng Thiệu Bình lại nghe ra một chút ý tứ trong lời của Tống Diêu, bèn biết quyển sổ này nhất định không chỉ có một quyển, nhất thời hạ thấp tư thái, nhỏ giọng nói, “Tây Bắc nghèo nàn, lương ngân chỉ có mấy lượng bạc, các huynh đệ cũng không còn cách nào khác.”

Tống Diêu vẫn thản nhiên như trước, “Quân Đại Đồng chết ba vạn người, còn lại ba vạn, không thể bị thanh trừng. Phần nợ này ngươi cứ giữ lấy.” Lại lấy một chiếc hộp bằng gỗ lim đặt trên bàn rồi đưa cho Thiệu Bình, “Cầm lại rồi xem có đúng hay không, nên đốt thì hãy đốt sạch đi, về sau đừng tái phạm nữa.”

Thiệu Bình kinh ngạc nhìn về phía Tống Diêu.

Tống Diêu vẫn bày ra bộ dáng lãnh đạm không có cảm xúc gì.

Thiệu Bình tiếp nhận chiếc hộp gỗ, cảm giác trong lòng rất khó nói, nhịn không được mà hỏi, “Tướng quân, vì sao….” Lại tha cho ta?

“Ta đã nói, quân Đại Đồng vốn chỉ còn ba vạn, không thể bị thanh trừng.” Tống Diêu bưng trà tiễn khách, “Không còn chuyện gì khác thì Thiệu tướng quân hãy trở về đi.”

Thiệu Bình hiểu rõ hai chữ thanh trừng, hắn vốn thuộc phe của tướng quân Lưu Thủ Nhân. Năm đó Lưu Thủ Nhân làm tướng quân Đại Đồng cũng chỉ mới ba mươi tuổi đầu, làm sao thu nạp các phe phái của quân Đại Đồng vào trong tay thì Thiệu Bình hiểu rất rõ.

Tống Diêu có thể lấy mạng hắn nhưng lại trả chứng cứ cho hắn, đây rõ ràng là muốn lấy lòng hắn.

Con người đều có giá trị riêng của mình.

Chẳng qua có vài người cao giá, phải phong vương phong tướng; có vài người thấp giá thì phải làm nô làm tỳ.

Mà cái giá Tống Diêu bỏ ra để thu mua Thiệu Bình thì đối với Thiệu Bình đã đủ cao lắm rồi.

Thiệu Bình quỳ gối xuống đất, trầm giọng nói, “Tướng quân tha cho mạt tướng một mạng, ngày sau tướng quân có chuyện gì cần phân phó thì mạt tướng tuyệt đối không khước từ.”

Cơ hội tốt như vậy thì làm sao Tống Diêu lại ném bỏ.

Tuy rằng trong lòng của Thiệu Bình có nghi hoặc, bất quá khi trở về phủ, bí mật xem qua mấy quyển sổ sách kia thì lập tức tràn đầy cảm kích, nhanh chóng đốt tất cả, ngày hôm sau, Thiệu Binh liền nghe thấy tin tức Tạ Tứ Hải chết trong ngục. fynnz.wordpress.com

Đến lúc này Thiệu Bình xem như tâm phục khẩu phục Tống Diêu.

Nhưng kế tiếp Tống Diêu lại làm một chuyện khiến Thiệu Bình không hiểu rõ.

Tống Diêu bao gồm cả Tri phủ Đại Đồng Chương Thú, niêm phong những cửa hiệu lớn buôn bán ngựa của Trình thị.

Ai cũng biết lão bản Trình Phúc của cửa hiệu buôn bán ngựa Trình thị chính là nô tài xuất thân từ Trịnh gia. Đương nhiên Trình lão bản không còn làm nô tài của Trịnh gia. Nhưng Trình gia và Trịnh gia có quan hệ sâu xa.

Lúc trước, ở thời Đức Tông hoàng đế, lúc ấy thành Đại Đồng cũng không kiên cố như hiện tại. Từng bị người Thát Đát công phá thành trì. Kỳ thật xem Trịnh gia là thế tộc thì sẽ có rất nhiều thế tộc mất hứng. Tuy rằng Trịnh gia có cơ nghiệp trăm năm, trải qua bao nhiêu thời đại, xem như đi cùng đất nước từ ngày khai quốc, nhưng nếu theo định nghĩa của một thế tộc chân chính thì thật sự không thể coi là thế tộc. Nói cho chính xác thì Trịnh gia chỉ là vọng tộc của một địa phương. Ở thời Đức Tông hoàng đế, người Thát Đát tấn công, tuy quan dân trong thành Đại Đồng sẽ nhường Trịnh gia ba phần, nhưng người Thát Đát lại không biết Trịnh gia là mèo hay chó. Người Thát Đát đến, cho dù là thế tộc vọng tộc hay là dân chúng bá tánh đều sẽ tự chạy thoát thân. Người của Trịnh gia cũng không ngoại lệ.

Trịnh lão thái gia Trịnh Lâm Băng và đương nhiệm Hộ bộ Thượng thư Trịnh Lâm Trọng ngày xưa khi còn nhỏ, vừa đến tuổi cai sữa thì không biết làm sao mà bị hạ nhân làm thất lạc. Lúc ấy toàn bộ Trịnh gia tưởng rằng hai huynh đệ đã tiêu rồi, ai ngờ khi người Thát Đát rời đi, người của Trịnh gia trở về Đại Đồng thì huynh đệ Trịnh gia cũng trở về hoàn toàn lành lặn.

Nói đến thì cũng thật ly kỳ, huynh đệ hai người một người làm tộc trưởng, một người làm đại quan, Trình Phúc cũng trở nên phú quý, chẳng những không còn làm nô tài, mà còn dựa vào Trịnh gia, tạo nên gia nghiệp bạc triệu.

Nay Tống Diêu viện vào lý do cửa hiệu buôn ngựa của Trình gia cấu kết với Tứ Hải bang mà niêm phong các cửa hiệu của Trình thị.

“Đại nhân, dù sao thì Trình gia và Trịnh gia cũng có quan hệ, huống hồ Trịnh gia còn có người làm quan tại triều.” Thiệu Bình lén lút nói với Tống Diêu.

Tống Diêu nói, “Lúc trước Từ gia Hoài Dương phạm tội bị chém đầu cả nhà, Từ thượng thư thâm minh đại nghĩa, Hoàng thượng cũng không trách tội hắn, nay Từ tướng vẫn làm Đế sư ở đế đô, là tướng gia của Nội các. Một Trịnh gia, có lẽ Trịnh lão Thượng thư cũng biết phân biệt nặng nhẹ.”

Thiệu Bình không rõ vì sao Tống Diêu lại nhằm vào Trịnh gia, dường như nhất định phải nhổ cỏ tận gốc Trịnh gia thì mới được.

Tống Diêu nói tiếp, “Thiệu tướng quân, chuyện của Dương Vũ Đồng, Lưu Thủ Nhân tướng quân bị ám hại, Đại Đồng tổn thất vô số, bao nhiêu dân chúng chết trong tay người Thát Đát. Chuyện này ngươi đoán lúc trước Trịnh gia có biết hay không?”

Thiệu Bình sửng sốt, lúc ấy người Thát Đát điều đến mười vạn tinh binh công phá Đại Đồng. Người Thát Đát vốn hung ác, quân phòng thủ Đại Đồng cũng xả thân hy sinh, Dương Vũ Đồng làm phản, Thiệu Bình chỉ lo dẫn các huynh đệ vào hang núi bảo toàn tánh mạng, vẫn chưa nghĩ đến chuyện này.

Trong mắt của Tống Diêu lóe lên một chút châm chọc, “Ngay cả thê thất của Thiệu tướng quân cũng đã mất, bất quá theo ta biết được thì chủ tử Trịnh gia đều bình an, chẳng lẽ ông trời đặc biệt thiên vị Trịnh gia hay sao?”

Tống Diêu vẫn nhắm vào Trịnh gia cũng không phải vì có thù oán với Trịnh gia, càng không phải vì hắn mới đến thành Đại Đồng, Trịnh gia liền âm thầm thử dò xét. Chẳng qua hắn là một tướng quân, từ sâu trong lòng hắn chán ghét hành động thông đồng với địch bán nước của Trịnh gia!

Tống Diêu xoay người rời đi, để lại Thiệu Bình trừng to mắt, vẻ mặt khó có thể tin tưởng.

Đây cũng là kế liên hoàn do Triệu Lệnh Nghiêm nghĩ ra.

Triệu Lệnh Nghiêm vẫn luôn theo sát Trịnh gia, gia tộc này khống chế bang phái lớn nhất Đại Đồng, buôn bán phát đạt nhất trong thành Đại Đồng, thậm chí có liên quan đến quân đội.

Ngay từ đầu Trịnh gia cũng không coi trọng Tống Diêu.

Quá mức trẻ tuổi.

Chỉ với niên kỷ như vậy thì Tống Diêu muốn ngồi ổn ở chức vị tướng quân thủ thành Đại Đồng cũng rất khó.

Ngược lại với Tống Diêu, Trịnh gia Đại Đồng càng ưu ái phó tướng Thiệu Bình đã ở lâu dài tại Đại Đồng hơn. Thiệu Bình ở Đại Đồng đã rất lâu, có quan hệ hòa hợp với Trịnh gia, thậm chí Thiệu Bình thuộc phe Lưu Thủ Nhân tướng quân trước kia, hắn hiểu rõ quy củ của thành Đại Đồng.

Ban đầu Trịnh gia kết thân với Thiệu Phàm Ninh chính là vì muốn kéo Tống Diêu xuống đài, sau đó nâng đỡ Thiệu Bình lên.

Người tính không bằng trời tính.

Tống Diêu võ công cao cường, đánh bại toàn bộ địch thủ. Trong quân đội, hắn là người mạnh mẽ được ngưỡng mộ nhất, huống chi tiểu tử này mỗi ngày đều lộ ra bộ mặt như thể người ta đang thiếu nợ hắn, trị quân cực nghiêm, nhất là đối với binh sĩ.

Một đồng bạc lương ngân cũng không thể thiếu.

Nếu nghe nói có người dám lộn xộn động đến lương ngân thì sẽ rơi đầu ngay tại chỗ.

Đương nhiên Tống Diêu cũng không ngờ người đập vào mặt của hắn chính là đường đệ Tống Viễn mà hắn đã tự tay đưa vào quân doanh.

Quay trở lại chuyện chính, Trịnh gia thật sự không ngờ bên cạnh Tống Diêu còn có một Triệu Lệnh Nghiêm đa mưu túc trí. Triệu Lệnh Nghiêm vẫn còn trẻ, tuy xuất thân là Võ bảng nhãn, nhưng võ công lại vô cùng tệ hại, thật hoài nghi không biết làm thế nào mà Triệu Lệnh Nghiêm có thể đỗ được Võ bảng nhãn? Có lẽ nên  kiểm chứng lại sự công chính trong các kỳ tỷ võ chăng?

Nhưng bằng tài năng của Triệu Lệnh Nghiêm thì danh hiệu Võ bảng nhãn có chút không xứng với hắn.

Ngay từ đầu Tống Diêu liền chọn Triệu Lệnh Nghiêm có võ công tệ hại để hợp tác. Triệu Lệnh Nghiêm không giỏi võ, nhưng xử lý lương thảo lại cực tốt. Dần dần khả năng thiên phú của Triệu Lệnh Nghiêm cũng bộc lộ hoàn toàn.

Hắn tham mưu cho Tống Diêu.

Ngồi xem hai hổ đấu nhau, chỉ cần một lần ra tay liền bắt được Tứ Hải bang và Hòa Bình bang, cùng với Trịnh gia có quan hệ thông gia với Tri phủ Đại Đồng Thiệu Phàm Ninh.

Thứ hai, thu phục Thiệu Bình.

Thiệu Bình cũng là lão tướng có uy tín trong quân, lúc này làm thịt hắn thì e rằng quân tâm ở Đại Đồng sẽ bất ổn. Nhưng muốn chân chính thu phục hắn thì cũng không phải chuyện dễ dàng, vì thế Triệu Lệnh Nghiêm chia ra làm hai bước: Thứ nhất, đem chứng cứ phạm tội của Thiệu Bình giao trả lại cho Thiệu Bình, tỏ vẻ Tống Diêu quang minh chính đại; Thứ hai, nói toạc ra Trịnh gia bán nước, Triệu Lệnh Nghiêm biết rất rõ, gia đình của Thiệu Bình đều chết trong tay người Thát Đát trong lần tấn công vừa rồi.

Với mối thâm thù này thì hắn không tin Thiệu Bình vẫn khăng khăng ủng hộ Trịnh gia.

Về phần làm sao Triệu Lệnh Nghiêm biết được Trịnh gia phản quốc?

Chuyện này phải quy công cho bản lĩnh của Triệu Lệnh Nghiêm, mà Triệu Lệnh Nghiêm làm sao lại biết được?

Chuyện cơ mật như vậy, thử nghĩ một chút, muốn phản quốc thì có ai dám làm công khai, nghênh ngang? Tất nhiên đây là cơ mật quan trọng nhất của một gia tộc, ngoại trừ những người trung thành nhất trong tộc thì tuyệt đối sẽ không có ai truyền ra nửa lời!

Nhưng làm sao mà Triệu Lệnh Nghiêm biết được?

Triệu Lệnh Nghiêm chỉ suy đoán.

Đương nhiên nói như vậy thì có vẻ rất muốn bị ăn đòn.

Bất quá quan điểm của Triệu Lệnh Nghiêm rất có tính thuyết phục, hắn nói với Tống Diêu, “Trong thành Đại Đồng, đại thế tộc Vinh gia vốn sánh ngang hàng với Trịnh gia, lần này bị người Thát Đát tàn sát cả nhà, nếu không phải còn vài vị thiếu gia ở bên ngoài, phỏng chừng sẽ bị tuyệt tự. Nhìn lại Trịnh gia xem, tuy rằng cũng có tổn thất, bất quá chỉ là của cải bề ngoài mà thôi. Việc này nhất định có liên quan đến Trịnh gia. Không diệt trừ Trịnh gia thì sau này bọn họ có thể sách động phản loạn đối với chúng ta, sau đó một đao chém xuống, rồi lại dẫn người Thát Đát nhập quan.”

“Không diệt Trịnh gia, khó ăn khó ngủ.”

Triệu Lệnh Nghiêm kết luận.

Bằng tuổi này mà Triệu Lệnh Nghiêm có thể mưu tính như vậy thì xem như không đơn giản. Mỗi khi Triệu Lệnh Nghiêm nói ra kế sách nào đó thì đều khiến Tống Diêu kinh hãi cảm thán, Tống Diêu bưng lên bát thịt cừu hầm của Triệu Lệnh Nghiêm làm, vừa ăn vừa cảm thán, “A Nghiêm, nhìn cái đầu của ngươi cũng chẳng lớn hơn ta, vậy mà nghĩ trái nghĩ phải lại vô cùng sáng suốt.”

Triệu Lệnh Nghiêm liếc mắt nhìn Tống Diêu, “Cũng có người nhìn có vẻ sáng suốt nhưng kỳ thật một bụng toàn phân. Nếu ai cũng có thể để cho ngươi nhìn ra tốt xấu bên trong thì ngươi đúng là có bản lĩnh.” Tỷ như Tống Diêu, dung mạo như hoa như ngọc, ngày thường lại hay giả vờ là kẻ hung hãn, nhìn từ ngoài vào thì rất đáng tín nhiệm. Còn nhân phẩm của Tống Diêu thì Triệu Lệnh Nghiêm lại hơi dè bỉu một chút. Mặt dày đến xin cơm, hơn nữa cái dạ dày lại rất lớn, Triệu Lệnh Nghiêm hầm thịt cừu, Tống Diêu vớt mấy đũa liền hết phân nửa. Triệu Lệnh Nghiêm cũng biết ngụy trang, chẳng qua hắn khác với Tống Diêu ở chỗ, Tống Diêu chỉ giả vờ ở trước mặt người ngoài, còn trước mặt bằng hữu thì Tống Diêu lại không giả vờ.

Còn Triệu lệnh Nghiêm thì không có lúc nào mà không giả vờ, kỳ thật Triệu Lệnh Nghiêm rất nhỏ nhen, ngươi nói một câu hắn không thích nghe thì hắn sẽ nhớ mãi. Giống như Tống Diêu lại đây ăn cơm hắn nấu, hơn nữa còn không khách khí như vậy, hoàn toàn không có thái độ tự giác của một người làm khách, Triệu Lệnh Nghiêm có chút bực mình. Bất quá Triệu Lệnh Nghiêm sẽ lặng lẽ đâm chọc Tống Diêu vài câu, biết Tống Diêu có bản tính sạch sẽ, Triệu Lệnh Nghiêm bèn cố ý làm cho Tống Diêu thấy gớm ghiếc.

“Ngươi cũng có đọc sách mà, nói chuyện tao nhã chút đi.” Tống Diêu nghe thấy hai chữ toàn phân thì liền bị giảm khẩu vị.

Triệu Lệnh Nghiêm vui vẻ mới chịu xuống bếp, hơn nữa thịt cừu hầm của Triệu Lệnh Nghiêm quả thật là thượng hạng, cho dù người có tay nghề nấu nướng không tệ như Tống Diêu cũng phải liên tục tán thưởng, nay Triệu Lệnh Nghiêm cảm thấy tất cả đều nằm trong tầm tay. Vì vậy rất đắc ý, liền xuống bếp nấu cơm chiều. fynnz.wordpress.com

Tống Diêu ngửi mùi bèn tìm đến, Triệu Lệnh Nghiêm cũng không tiện đuổi người ta ra ngoài, chỉ đành cùng hắn ngồi ăn.

Dùng phân để ghê tởm Tống Diêu một hồi, Triệu Lệnh Nghiêm hoàn toàn cảm thấy bình thường, vẫn chậm rãi điều chỉnh tư thế mà dùng bữa tối, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu nhỏ, vô cùng thích ý.

Đế đô.

Minh Trạm lật xem sổ sách của Tạ Bạch Qua được gửi về từ Tây Bắc, cũng không đặc biệt nổi nóng.

Nay công phu dưỡng khí của Minh Trạm càng ngày càng tốt, nếu chuyện nào mà cũng nổi nóng hơn nửa ngày thì hắn đã sớm bị tức chết từ lâu rồi. Minh Trạm đúc kết một quy luật: Ăn cơm nhiều thì sẽ lớn nhanh, nổi nóng nhiều thì dưỡng khí cũng tăng.

Minh Trạm đưa cho Nguyễn Hồng Phi rồi thở dài, “Thảo nào tướng quân Đại Đồng bị người ta nói giết liền giết, Đại Đồng đã loạn đến nước này, cũng là điều khó tránh khỏi.”

Nguyễn Hồng Phi cũng không hiểu rõ Tây Bắc, tiếp nhận rồi xem vài lần, các thương gia hào môn có uy tính danh dự ở thành Đại Đồng liên thủ với đại tướng trong quân rồi cùng nhau buôn lậu chia phần.

“Xem ra bọn họ bị Trịnh gia chơi xỏ.” Nguyễn Hồng Phi nói.

Minh Trạm phái người tinh tế điều tra, sau khi người Thát Đát cướp bóc thì ở thành Đại Đồng trong mười hộ là hết tám chín hộ phát tang, xui xẻo như phụ tử Tĩnh Quốc Công thì bị bắt làm tù binh. Trong khi Trịnh gia cũng bị người ta cướp bóc, bất quá đám chủ tử chẳng có ai bị thương vong, giống như được ông trời ban phước lành. Minh Trạm rất đa nghi, trước kia đã nghi ngờ Trịnh gia, bất quá không có chứng cớ, hắn cũng không thể vô cớ nổi giận.

Hiện tại chứng cớ đã nằm trong tay, còn chờ gì nữa?

Minh Trạm phái người giao mấy quyển sổ này cho Lý Bình Chu, sau khi Lý Bình Chu xem qua thì sắc mặt kinh hoàng đau đớn kia cũng không phải là giả. Minh Trạm thản nhiên phân phó, “Đem cái này đưa cho Vương Duệ An, bảo hắn lâm triều thì thượng tấu.”

Hoàng đế cũng có quy tắc giữ bí mật.

Lý Bình Chu trầm giọng lĩnh mệnh. Hắn rất muốn hỏi Hoàng thượng một câu, mấy quyển sổ này có được từ đâu, nhưng nhìn sắc mặt của Minh Trạm thì Lý Bình Chu vẫn thức thời mà ngậm miệng. Hoàng thượng điều khiển Tây Bắc, đương nhiên có thủ đoạn bí mật.

Có một số việc mà triều thần không nên hỏi.

Đáng lý các đại thần ăn ý với nhau, lễ mừng sinh thần Hoàng thượng sắp đến, nếu có chuyện gì phiền lòng, có thể qua được thì đều cho qua. Trải qua vụ ẩu đả đẫm máu ở Đại Đồng, lễ mừng sinh thần cũng bị dời lại, lúc này tốt nhất đừng để Hoàng thượng khó chịu, như vậy cũng xem như tỏ lòng hiếu kính của bọn họ.

Không ngờ một vụ án buôn lậu còn khiến người ta khiếp sợ hơn cả vụ ẩu đả đẫm máu ở Đại Đồng lại nối đuôi mà đến.

Năm nay Đại Đồng thật bất ổn.

Nếu là ngày xưa.

Bất quá chỉ là lén lút lấy vài thứ đi bán với người Thát Đát, cho dù Hoàng thượng tức giận thì cũng chỉ có hạn. Chẳng qua, khi người Thát Đát vừa mới bị đuổi ra khỏi lãnh thổ, nhân dân toàn quốc vẫn chưa quên hành vi cướp bóc tàn sát của người Thát Đát thì lại bùng nổ vụ án buôn lậu Đại Đồng.

Hành động này chẳng khác gì phản quốc.

Vì thế ngay cả triều thần lẫn dân chúng đều phẫn nộ.

Người đầu tiên phản ứng trực tiếp nhất chính là lão đại nhân Lại bộ Thượng thư Trịnh Lâm Trọng, không thể không xin từ chức dưới áp lực của cả nước.

Minh Trạm cũng không giữ lại mà trực tiếp phê duyệt.

Đám người Lý Bình Chu và Trịnh Lâm Trọng là lão thần do Phượng Cảnh Kiền lưu lại.

Đương nhiên bản tính của Minh Trạm không dễ chịu gì, hơn nữa hắn thích thần tử trẻ tuổi hơn. Chỉ cần nhìn hắn sau khi đăng cơ liền đặc biệt đề bạt triều thần trên dưới ba mươi tuổi, thậm chí có người còn trẻ hơn thế là biết.

Vì vậy tuy rằng Minh Trạm cũng nể trọng lão thần, nhưng đám lão thần cũng không biết đến khi nào sẽ khiến Hoàng thượng chán ghét.

Còn nữa, có câu vua nào thần nấy.

Khi Minh Trạm vừa mới đăng cơ thì đã từng nảy sinh rất nhiều tranh chấp với các triều thần. Từ chuyện Vệ thái hậu tiến cung đến chuyện kế hoạch xây dựng cảng Thiên Tân. Dù sao thì Minh Trạm không phải là người biết nghe lời.

Hắn thật sự rất có chủ kiến.

Tính cách của Minh Trạm như vậy khiến nhiều người tưởng rằng hắn sẽ khẩn cấp thay đổi đám người Lý Bình Chu.

Hơn nữa Lý Bình Chu và Vương Duệ An đắc tội Minh Trạm không biết bao nhiêu lần.

Thật kỳ lạ ở chỗ Minh Trạm vẫn nể trọng bọn họ như trước. Thậm chí trong một năm cọ sát, quan hệ giữa quân thần không chỉ có ăn ý mà còn tăng thêm cảm tình, thế nên xưa nay luôn trung thành và tận tâm như Lý Bình Chu cũng không để ý đến việc Phượng Cảnh Kiền có về triều hay không.

Mà con người của Trịnh Lâm Trọng thì càng không cần phải nói.

Lão thần này không chỉ có chức vị mà thái độ làm người cũng rất tốt.

Ai cũng không ngờ người đầu tiên bị thay đổi lại là Trịnh Lâm Trọng.

Năm trước, Từ gia Hoài Dương cũng phạm tội, Từ Tam vẫn như cũ mà đứng ở Chiêu Đức điện làm Đế sư, nay Trịnh Lâm Trọng lại cáo lão từ quan.

Đương nhiên Trịnh Lâm Trọng không thể sánh bằng Từ Tam, Từ Tam là Đế sư.

Chỉ cần Từ Tam không phạm trọng tội, vì thanh danh tôn sư trọng đạo, Minh Trạm cũng sẽ bảo vệ Từ Tam. Còn nữa quan hệ giữa Từ Tam và gia tộc vốn nổi tiếng là căng thẳng.

Trịnh Lâm Trọng lại khác.

Minh Trạm hoài nghi Trịnh gia Đại Đồng, đương nhiên cũng để ý nhiều đến Trịnh Lâm Trọng, thậm chí mấy ngày trước Trịnh gia Đại Đồng gửi thư gì cho Trịnh Lâm Trọng thì Minh Trạm cũng đã biết rõ bảy tám phần.

Trịnh Lâm Trọng và tộc trưởng Trịnh gia Đại Đồng Trịnh Lâm Băng là thân huynh đệ.

Minh Trạm sẽ không áp dụng thủ đoạn thận trọng như Triệu Lệnh Nghiêm, mục đích của Triệu Lệnh Nghiêm là khiến Tống Diêu ngồi ổn ở vị trí tướng quân Đại Đồng. Còn Minh Trạm thì cần một quân đội sạch sẽ!

Hành động trực tiếp và lãnh khốc của Minh Trạm khiến Triệu Lệnh Nghiêm gặp phải nguy cơ.

Khi Triệu Lệnh Nghiêm nghe thấy tin tức Vương ngự sử thượng tấu triều đình một quyển sổ của bang phái ở Đại Đồng thì lập tức liền cảm thấy hồ đồ. Mặc dù Triệu Lệnh Nghiêm không ở trong triều được bao lâu, bất quá hắn đã từng lăn lộn ở đế đô.

Vương Duệ An từng phạm thượng, được xưng là Ngụy Chinh đệ nhị, có chút thanh danh ở đế đô.

Nhưng Vương Duệ An có thanh danh thì cũng chỉ là một Tả đô ngự sử, cho dù có thực lực thì cũng không thể phái Tống Thiếu Dương làm mật thám.

Lần trước tuy rằng Tống Thiếu Dương thành công đào thoát, nhưng Triệu Lệnh Nghiêm vẫn luôn nghĩ đến người này, từng tưởng tượng đủ loại lai lịch của người này. Hắn không ngờ Tống Thiếu Dương lại là người của bệ hạ.

Cũng không phải Minh Trạm ở trong lòng Triệu Lệnh Nghiêm là người không có bản lĩnh, mà ngược lại, Triệu Lệnh Nghiêm cho rằng Minh Trạm tuy còn trẻ mà lại đạt đến mức anh minh thần võ, nhất định tương lai là một đại minh quân.

Nhưng Triệu Lệnh Nghiêm nghĩ rằng thời gian Minh Trạm đăng cơ vẫn còn quá ngắn. Chính là vì triều đình không đủ khống chế Đại Đồng nên mới dẫn đến chuyện của Dương Vũ Đồng.

Mà Triệu Lệnh Nghiêm đích thân đến Đại Đồng thì mới càng hiểu rõ sự hỗn loạn và đấu đá ở nơi này.

Nhưng Triệu Lệnh Nghiêm không ngờ Hoàng thượng ra tay nhanh như vậy, thậm chí từ trước khi hắn đến đã phái người lẻn vào Hòa Bình bang, khiêu khích Hòa Bình bang và Tứ Hải bang tàn sát lẫn nhau, do đó mới khiến Triệu Lệnh Nghiêm chiếm được lợi lớn.

Nhưng đòi mạng ở chỗ, nếu Tống Thiếu Dương là người của Minh Trạm, như vậy Minh Trạm nhất định hiểu rõ thành Đại Đồng hơn bọn họ rất nhiều.

Lúc này Triệu Lệnh Nghiêm thật hận chính mình sơ suất. Hắn đã sớm tịch biên tài sản của tổng bộ Tứ Hải bang và Hòa Bình bang, vì thu phục Thiệu Bình mà lại đưa sổ sách này trả lại cho Thiệu Bình. Nếu việc này truyền ra ngoài thì chẳng phải sẽ khiến Minh Trạm sinh nghi hay sao?

………..

P/S: Tội nghiệp em Nghiêm =)), gặp phải ông chủ cao tay ấn.

29 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 167 (2)

  1. hikaru 02/07/2013 at 8:11 pm

    tem

    • hikaru 02/07/2013 at 8:27 pm

      bạn nghiêm coi ông chồng hoa dung nguyệt mạo nhà bạn như tên giá áo túi cơm chả ra gì sất =)))))

      • Fynnz 02/07/2013 at 10:07 pm

        ai bảo đến ăn trực làm chi 😀

  2. phuongminhyj 02/07/2013 at 8:11 pm

    Fynnz a, chương 137 là sao ?

  3. yulchan 02/07/2013 at 8:40 pm

    Fynnz ơi, Fynnz ghi nhầm số chương rồi kìa. Có chỗ em thấy Fynnz cần sửa nha. Như “chiếc hộp bằng gỗ liêm”, em nghĩ là “gỗ lim” chứ nhỉ 😀
    Nói chung càng ngày tiểu Minh ù của em càng cao tay và 2 bạn Diêu Nghiêm càng ngọt ngào. Yêu quá đi >©<

    • Fynnz 02/07/2013 at 10:10 pm

      fynnz đã sửa :D, đờ đẫn quá nên ghi nhầm chương luôn.

  4. leo2307 02/07/2013 at 9:01 pm

    Ta nghĩ thì cũng chưa bị bé Trạm thịt ngay đâu cơ mà phạt thì cũng khó tránh

    • Fynnz 02/07/2013 at 10:49 pm

      phạt te tua 😀

  5. blackdragon 02/07/2013 at 9:21 pm

    so ngon. 3 chương nữa là ta đc thấy thiện kỳ hầu lên thớt rồi (=3=)/⠫
    bạn nghiêm quá đảm. Kết bạn sau bác thường (nam nhá =v= chẳng biết bao giờ tống diêu đè đc bạn ra đây

  6. meme2000 02/07/2013 at 9:33 pm

    Em Nghiêm kỳ này là bắt không được gà còn mất luôn nắm gạo. Cầu cho Trạm Trạm nhẹ tay đừng đem em chém luôn thì tội…Trạm hay giết người bất tử (sau tám giờ) không báo trước. Mà chắc không chết đâu, cắt chức hay gì gì đó…chết anh Diêu làm sao.

    Em Nghiêm tới đây càng thể hiện mình đúng hàng quân sư quạt mo, mấy tay quân sư này thâm độc nhỏ nhen thù dai lắm nè…ăn của em chén cơm là phải làm chỗ cho em trút giận, mà anh Diêu hình như ngoài sức trâu bò với mã bề ngoài thì anh cũng thuộc dạng phổi bò, em lườm nguýt thế mà vẫn cứ tới ăn chực cho được.

    • Fynnz 02/07/2013 at 10:52 pm

      lời nguyền Diêu Nghiêm vẫn chưa xảy ra mà :D, làm sao mà Nghiêm chết bất đắc kỳ tử được.

  7. phuongthao107 02/07/2013 at 9:34 pm

    trời ơi mũm mĩm thật là thông minh tuyệt đỉnh mà ………. bạn Nghiêm lo xa rồi, em Trạm sẽ ko xử bạn đâu ^^, ai bảo em rất là anh minh thần võ cơ ^^…. đọc xong mà thấy thống khoái thiệt…. cái Trịnh gia kia sắp toi rồi… ghét nhất là lại còn định chia rẽ CP của ta nữa…. chờ mong tập sau quá

    • Fynnz 02/07/2013 at 10:52 pm

      😀 Trịnh gia toi, bọn chúng chính là kẻ bán nước, hại mũm mĩm khi xưa phải cảm thán đứng trên tường thành một cách cô độc.

  8. loveyunjae261 02/07/2013 at 9:37 pm

    mũm mỉm quá tuyệt vời, o ye ^^

    • Fynnz 02/07/2013 at 10:53 pm

      😀 em làm 1 tổ chức tình báo riêng, đúng là xuyên không nó có cái hay của xuyên không.

  9. Hắc Miêu 02/07/2013 at 9:58 pm

    Oa ha ha ha, không hiểu sao ta lại rất khoái tính nhỏ nhen của bợn Nghiêm mới chết chứ

    • Fynnz 02/07/2013 at 10:54 pm

      😀 thụ mới thường nhỏ nhen, mà cái này…..

  10. nga130 03/07/2013 at 12:08 am

    Vợ chồng là phải hỗ trợ phối hợp lẫn nhau, chồng là mái nhà cột chống, vợ là tay hòm chìa khóa nội chợ gia chánh. Áp dụng với hai bạn Diêu Nghiêm thật là không sai chút nào… Ít nhất là bây giờ nó thế 😀

    Nhưng là bạn Nghiêm bạn lo lắng hơi bị sớm quá, thành ra khiến cho “chồng” bạn cũng lo lắng theo, dẫn đến “chồng” bạn có hành động bị bạn cho là “ngu ngốc”, dẫn đến bạn sẽ phải “dâng hiến” cho “chồng” bạn một chút 😀 (tớ spoil đó tớ spoil đó, tớ câu các bạn đó tớ câu các bạn đó 😀 )

    • Fynnz 03/07/2013 at 9:47 pm

      =)) =)) ngày mai là cái spoil này được phát sóng.

  11. Không Tên 03/07/2013 at 12:55 am

    Bác Diêu đang từng bước …chinh phục bác Nghiêm bằng cách ăn chực. hahahah

    Mũm mĩm mà lị. bác Nghiêm gặp phải mũm mĩm hồ ly mừ. ^^

    • Fynnz 03/07/2013 at 10:22 pm

      bác Nghiêm đang dụ bác Diêu bằng cách cho ăn chực 😀

  12. Tiểu Quyên 03/07/2013 at 7:43 am

    phải nói anh nghiêm là phiên bản nhỏ của em trạm , bác diêu mà cứ từ từ như vậy ko biết chừng mới rước đc vợ về……..^-^

    • Fynnz 03/07/2013 at 10:35 pm

      chậm mà chắc 😀

  13. h 03/07/2013 at 10:24 am

    mũm mĩm anh minh thần võ, quyết đoán, thông thái … của ta a.
    *liếc xéo phi phi*
    sao ngươi lại là người chiếm được tiện nghi chứ?
    *co giò chạy*

    • Fynnz 03/07/2013 at 10:13 pm

      nghe có vẻ rất tự hào vì mũm mĩm 😀

  14. yellow92 04/07/2013 at 3:33 pm

    Chẹp
    Bạn Diêu có ông chồng quý hóa thế mà cứ ưa khinh bỉ, người ta đường đường đỉnh đỉnh đại tướng quân, võ công rất giỏi, dung mạo lại đẹp, tính tình cũng tốt, ngoại trừ tật tham ăn ra thì có gì để chê đâu =))))
    Mà bạn Nghiêm cũng không nên lo lắng như thế, mặc dù boss của bạn rất đáng sợ, nhưng người ta khoái người trẻ tuổi, có năng lực và….háo sắc, nên người ta hẳn sẽ không làm gì bạn cùng chồng bạn đâu =))))

    • Fynnz 04/07/2013 at 10:05 pm

      =)) =)) vậy mới đáng sợ đó, boss thích người đẹp ;D

  15. Huyền Vân 05/07/2013 at 1:49 pm

    Êm nó cứ cun ngầu phong độ thế này thì đến nước em tương tư đến mức ở giá mất a~~ = O =

    • Fynnz 05/07/2013 at 9:03 pm

      tìm đâu ra 1 thánh mũm như vậy ngoài đời để em tương tư ở giá =)) =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: