Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 171 (1)


.::Chương 171 (1)::.

Ngược lại với Phương thị cậy già lên mặt, Vệ thị phu nhân của  Trung Nghĩa Hầu lại có vẻ đặc biệt khả ái.

Vệ thị hoàn toàn là mang theo lòng cảm kích mà đến, cùng với sự biết ơn vô hạn đối với Vệ thái hậu. Phía trên có bà bà cường thế lại bất công, bên dưới có lão công lăng nhăng, tuy rằng Vệ thị có tài, nhưng lại không đủ cứng rắn – Vĩnh Ninh Hầu phủ hạ mình mấy năm nay, Vệ thị đau khổ chịu đựng ở nhà phu gia, cũng không thể trông cậy vào mẫu tộc của mình.

Đương nhiên Vĩnh Ninh Hầu chợt trở mình, Vệ thị cũng cùng lúc khắc phục khó khăn.

Vệ thị hành lễ trước, Vệ thái hậu cười nói, “Nhị tỷ làm gì vậy, mau đến đây ngồi đi.”

“Đương nhiên phải hành lễ, càng là người trong nhà thì càng không nên phân biệt để tránh người khác nhìn thấy sẽ bảo rằng nương nương bất công.” Vệ thị lớn tuổi hơn Vệ thái hậu, tướng mạo cũng già hơn Vệ thái hậu, mái tóc đã lấm tấm bạc.

Vệ thái hậu nhịn không được mà cảm thán nói, “Nhiều năm không gặp, tỷ tỷ cũng đã già đi nhiều.”

Vệ thị mỉm cười cảm thán, “Ta cũng đã làm tổ mẫu của người ta, làm sao có thể không già cho được. Trong khi nương nương lại có vẻ trẻ ra.”

“Mấy năm nay tỷ tỷ vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe hay không thì cũng đã sống đến nay.” Tính tình của Vệ thị thoải mái rộng rãi, nói với Vệ thái hậu, “Chúng ta sống chỉ để nhìn nhi tử của mình. Ta cũng được hưởng phúc từ nương nương và bệ hạ, bằng không vị trí trưởng tử của Lập nhi làm sao có thể trôi chảy như vậy.” Trước kia, khi làm tiểu thư thì từng cao quý hiển hách như thế nào, sinh trong hầu phủ, gả vào tôn thất. Chẳng qua không thể lường trước mọi việc, mẫu tộc thất thế khiến cho Vệ thị không chỉ bị trượng phu và bà bà khinh thường một cách đơn giản như vậy. Nếu không phải Vệ thị kiên cường phóng khoán thì e rằng đã thắt cổ từ lâu.

Vệ thái hậu nhẹ nhàng nói, “Thân phận của Lập nhi vốn đã được định sẵn, sớm muộn gì vẫn là như thế.”

Vệ thị cười nói, “Nay ta không còn sầu lo nữa. Nhưng có một chuyện ta phải nói một tiếng với nương nương.” Trong các tỷ muội, xem ra hôn sự của Vệ thái hậu là tốt nhất, nay không cần phải bàn đến thân phận. Mấy năm nay Vệ thị cũng đã lĩnh ngộ được một điều, mẫu tộc đáng tin cậy hơn phu gia, Vệ thị thấp giọng nói, “Nương nương cũng biết chuyện Thiện Kỳ Hầu tìm đến Hầu gia nhà ta để liên danh đúng không?” Thấy Vệ thái hậu không lên tiếng, Vệ thị tiếp tục nói, “Ta không hiểu lắm những chuyện trong triều, chẳng qua mấy năm nay cũng thoáng hiểu được đôi chút. Khi Thái thượng hoàng tại vị thì chúng ta như thế nào? Nay Hoàng thượng tại vị thì chúng ta lại như thế nào?”

“Ta cũng chỉ là nữ nhân, nghĩ rằng Hoàng thượng đăng cơ mới chỉ một năm. Nếu Thái thượng hoàng trở về thì thiên hạ này rốt cục phải nghe lệnh ai?” Vệ thị cảm thán một tiếng, nói một cách bất đắc dĩ, “Ta cũng chỉ có thể nghĩ đến điều này. Nhưng Hầu gia không chịu nghe ta, Lập nhi nói hai câu, tất nhiên cũng bị mắng. Nương nương xưa nay mưu trí, ta chỉ biết nói với nương nương mà thôi.”

Vệ thái hậu cười nói, “Việc này cũng chỉ có người chí thân mới lo cho mẫu tử chúng ta mà thôi.”

Vệ thị nhất thời hiểu rõ, gánh nặng trong lòng lập tức được hóa giải, cùng Vệ thái hậu nhìn nhau rồi cười.

Trên phương diện nào đó tốc độ của Trung Nghĩa Hầu đến đế đô khiến rất nhiều người không vui, miệng thì chua, còn trong lòng thì chửi mụ nó.

Tỷ như Bình Nguyên Hầu và Thượng Nguyên Hầu ở Thái Nguyên đều lén nói, “Dù sao thì tình cảm của Trung Nghĩa Hầu và Hoàng thượng khác biệt, chúng ta tay chân già yếu, không còn sức ra roi thúc ngựa như Trung Nghĩa Hầu.” Luận về vai vế thì hai vị này đồng lứa với Nhân Tông hoàng đế, đúng là tay chân đã giả yếu, râu đã dài thườn thượt.

Vĩnh Thuận Hầu ở Hà Nam cũng không ưa bộ dáng vội vàng chạy đến đế đô để nịnh bợ của Trung Nghĩa Hầu, tuy rằng mọi người đều muốn lưu lại ấn tượng tốt với Hoàng thượng, nhưng dù sao bọn họ cũng là tôn thất, không phải nô tài, không nên tỏ ra thái độ ti tiện, tuy cung kính với hoàng thất nhưng không thể để mất đi khí khái của tôn thất. Dù sao thì mọi người cũng là họ Phượng, nhưng thái độ nịnh bợ khúm núm của Trung Nghĩa Hầu thật sự khiến người ta chướng mắt. Vĩnh Thuận Hầu trẻ tuổi, thẳng thắn nói, “Chúng ta cũng không phải là dượng của bệ hạ, đương nhiên là không sánh bằng Trung Nghĩa Hầu.”

Thiều Hầu ở Sơn Đông thì lại nói, “Cái gì mà dượng với không dượng, đều là họ Phượng, chẳng lẽ Trung Nghĩa Hầu phủ của hắn là được họ Vệ phong hầu tước hay sao?”

Lỗ An Công nói năng thâm hiểm, nhẹ nhàng êm thấm hòa giải, “Hầy, đã từng tuổi này rồi mà còn ghen tị. Chúng ta cứ an phận, đừng để ý đến triều đình, một lòng một dạ dâng lễ vật mừng sinh thần cho bệ hạ là được.” Còn nhắc nhở cả Thiều Hầu, “Tránh xa một chút với đám Hoài Dương bên kia.” Thiện Kỳ Hầu cũng tìm đến đám người Lỗ An Công để thỉnh liên danh, bất quá Lỗ An Công mặc kệ hắn. fynnz.wordpress.com

Lỗ An Công đa mưu túc trí không thua gì Thiện Kỳ Hầu, hắn sớm nhìn thấu dụng ý của Thiện Kỳ Hầu, bất quá Lỗ An Công lại không có dã tâm như Thiện Kỳ Hầu, hắn nghĩ rằng, ta chỉ cần an phận hưởng thụ vinh hoa phú quý, lo lắng chuyện này làm gì? Đừng nói là Thái thượng hoàng không phải là phụ thân của Hoàng thượng, cho dù Thái thượng hoàng là phụ thân của Hoàng thượng thì Hoàng thượng cũng không nguyện ý để Thái thượng hoàng trở về đâu.

Thiện Kỳ Hầu muốn chết là chuyện của nhà hắn ở Hoài Dương, không liên quan đến chúng ta.

Sinh thần của Minh Trạm sắp đến, trong tôn thất, các hầu tước công tước lớn nhỏ của thiên hạ đều chạy về đế đô để mừng sinh thần cho Minh Trạm.

Mấy ngày nay Minh Trạm cũng không có việc gì, chỉ triệu kiến thân thích. Nào là đường thúc, đường bá, đường gia gia, đường huynh, đường đệ, đường tôn tử, lại có bảy đại cô, hay tám đại dì, vân vân và vân vân.

Chẳng những Minh Trạm bận rộn mà Vệ thái hậu cũng bận rộn.

Vì vậy Vệ thái hậu liền giao một phần sự vụ cho Thanh Loan công chúa học cách xử lý.

Tuy rằng Thanh Loan công chúa và Minh Trạm không có tình cảm phu thê, nhưng hai người là kết thân vì chính trị, vì vậy rất tôn trọng lẫn nhau. Nay Thanh Loan công chúa ở trong cung rất an nhàn, Vệ thái hậu giao một phần sự vụ cho nàng giải quyết thì đương nhiên nàng cầu còn không kịp, cho nên rất để tâm.

Ngay cả Minh Diễm cũng lưu lại trong cung giúp xử lý chuyện yến hội.

Đế đô nhất thời trở nên phồn hoa nhộn nhịp, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả lúc tiền chiến gấp ba lần.

Các quý nhân đổ xô đến đế đô khiến cho việc buôn bán ở đế đô cũng tăng vọt, thậm chí các lão bản kinh doanh khách điếm ở đế đô cũng được hời lớn, mọi người đều vui vẻ cả làng.

Hiện đại có một câu rất đúng: Nơi nào có người thì nơi đó có giang hồ.

Còn có một câu: Nơi nào có giang hồ thì nơi đó có thị phi.

Minh Trạm tổng kết bằng một câu rất dễ hiểu, chính là: Người nhiều thì nhiều thị phi.

Đạo lý này cũng áp dụng cho lễ sinh thần được lùi lại nửa tháng của Minh Trạm. Bởi vì ngày sinh thần sắp đến, nay Phủ doãn đế đô bề bộn nhiều việc, trị an của đế đô không được để xảy ra bất cứ chuyện gì, bằng không, một khi có chuyện thì chính là trách nhiệm của Phủ doãn Điền Vãn Hoa nhà ngươi.

Còn có, Hình bộ cũng bề bộn nhiều việc, Đại Đồng áp tải hơn trăm phạm nhân, đều là Hình bộ, Đại Lý tự và Ngự sử đài tam ty hội thẩm.

Mặt khác, Nội vụ phủ càng bận rộn hơn, lễ sinh thần này do Nội vụ phủ nhận trách nhiệm, đây là sinh thần đầu tiên sau khi Hoàng thượng đăng cơ, nào dám để xảy ra sai sót. Hơn nữa, khác với khi xưa, nay mọi người đều kiến thức được sự khôn khéo của Hoàng thượng. Từ khi Hoàng thượng đăng cơ đã liên tục thay đổi ba Tổng quản Nội vụ phủ, gần nhất là Lý Thành, từ thần tử tâm phúc của bệ hạ, vì tham ô ngân lượng mà bị rơi đầu. Lúc này còn có ai dám tham ô hay không? Cho nên mọi người vẫn dốc sức như bình thường mà lợi lộc mang về thì lại không bằng lúc trước. Lúc trước phần trăm được phân chia rất đáng kể, hiện tại chỉ thỉnh thoảng được vài ba cây củ cải hay là hai nhánh tỏi, cuộc sống của Nội vụ phủ rất thê thảm, không gì sánh nổi.

Triều thần cũng bận rộn, mọi người chuẩn bị lễ vật cho bệ hạ, không dám dâng ngân lượng, ngân lượng là bất kính với quân vương. Đương nhiên cũng không dám dâng lễ vật quá hậu hĩnh, càng hậu hĩnh thì càng chứng minh ngươi tham ô nhận hối lộ.

Ngay cả các đại quan ngoài biên ải, tuy rằng không có may mắn được quay về đế đô để tự mình thỉnh an mừng tuổi Hoàng thượng, nhưng người không ở thì lễ vẫn phải đến. Càng không có mặt thì lễ vật lại càng phải nhiều.

Giống đám lão thần có kinh nghiệm như Bình Dương Hầu thì không sợ, kỳ thật cứ làm theo quy củ của Thái thượng hoàng, tăng thêm ba phần, thích hợp thì thêm nhiều một chút, trên cơ bản sẽ không xảy ra chuyện gì sai sót.

Bất quá, trẻ tuổi lại nghèo, không có của cải thì chỉ biết lo sầu, tỷ như Lâm Vĩnh Thường chính là như thế.

Cũng may Lâm Vĩnh Thường làm người khôn khéo, hắn vốn nghèo, làm mất vỏ kiếm của Thái tổ, Minh Trạm suy xét năng lực kinh tế của Lâm Vĩnh Thường, cũng không yêu cầu hắn phải bồi thường. Đương nhiên nha môn phủ Tổng đốc cũng phải chuẩn bị lễ vật cho sinh thần của Hoàng thượng. Nay Lâm Vĩnh Thường đã nhậm chức được một năm, thương gia Hoài Dương cũng đã biết rõ tính tình của Lâm Vĩnh Thường. Cảm thấy ngầm may mắn, vị Lâm đại nhân này là thanh liêm, chúng ta chỉ cần tuân theo quốc pháp thì có thể an ổn mà sinh sống.

Đám thương nhân này kỳ thật có ý tốt, để giảm phí tổn, bọn họ đề cử hai món đồ cổ cho Lâm đại nhân làm lễ vật. Nhưng Lâm Vĩnh Thường dường như không cần, tự mình đục đẽo vài thứ rồi phái người đưa đến đế đô.

Kỳ thật một quan viên tốt hay xấu, thanh bạch hay dơ bẩn, cho dù dân chúng không nhìn thấy nhưng đám thương nhân vẫn sẽ có cảm giác thân thiết hơn một chút. Lâm Vĩnh Thường giữ thân trong sạch, ngay cả đám người vừa được đề bạt như Dương tuần phủ cũng không nhận của đút lót.

Chức vị vĩnh viễn có một nguyên tắc không đổi, ngân lượng là nhỏ, tiền đồ là lớn.

Tuy rằng Lâm Vĩnh Thường vừa đến Hoài Dương đã trải qua một vài chuyện gian nan, nay coi như đã khống chế triệt để Hoài Dương. Nhất là với bản tính của hắn thì một vài thương nhân thật sự nguyện ý để Lâm Vĩnh Thường làm Tổng đốc thêm vài năm nữa. Ngoài ra, phàm là triều đình muốn sửa cầu xây đường thì bọn họ đều nguyện ý dâng lên phần ngân lượng mà bọn họ đã chuẩn bị sẵn để hiếu kính, bỏ bạc để mua thanh danh. Trải qua hơn nửa năm tranh đấu quyết liệt, sau đó lại trải qua cuộc chiến bảo vệ thành Hoài Dương, Lâm Vĩnh Thường đã triệt để thành lập uy tín của chính mình tại Hoài Dương.

Mà ở Đại Đồng, Tống Diêu cũng đang phát sầu vì chuyện tặng lễ.

Tống Diêu cân nhắc, hắn và Triệu Lệnh Nghiêm vừa mới đắc tội Minh Trạm, lúc này nếu có thể dâng lễ vật hợp ý Hoàng thượng thì cũng có thể làm dịu bớt quan hệ quân thần. Dù sao Hoàng thượng rất coi trọng hắn, hắn lại không làm gì mất mặt Hoàng thượng.

Bất quá cùng là người được Minh Trạm coi trọng, nhưng Tống Diêu thua xa Lâm Vĩnh Thường. Tống Diêu vừa nghèo lại không có kinh nghiệm, càng không có tâm tư nhạy bén khôn ngoan của một quan văn như Lâm Vĩnh Thường.

Chẳng qua Tống Diêu người ta có tri kỷ là mưu sĩ. Ba ông thợ da hơn Gia Cát Lượng, Triệu Lệnh Nghiêm vung tay lên, “Đừng lo, cứ để ta.”

Kỳ thật không chỉ có thần tử bận rộn, Minh Trạm cũng rất bận rộn, hắn không chỉ gặp đủ loại hoàng thân tôn thất, vậy mà trong lúc này hắn còn phải giúp tôn thất xử án nữa.

Kỳ thật, vụ án này có liên quan đến chuyện trước kia.

Nguyên cáo cũng không phải người ngoài mà chính là Mân Tĩnh Công ở Phúc Châu.

Bị cáo lại càng không phải người thường, Tổng đốc Chiết Mân Thiệu Xuân Hiểu, Tri phủ Phúc Châu Dương Thiện Như, Tướng quân Phúc Châu Thiện Binh.

Mân Tĩnh Công cực kỳ tức giận, chuyện của Phúc Châu đã được trình bày rõ ràng trong tấu chương. Lúc trước hải tặc bao vây thành Phúc Châu gần một tháng, thành Phúc Châu cũng không có thần cơ diệu toán như Lâm Vĩnh Thường, chuẩn bị sẵn lương thực dược liệu từ trước.

Thành Phúc Châu hoàn toàn đột ngột rơi vào đại chiến, nếu không phải Thiện Binh nhạy bén thì đã bị bảo kiếm Thái tổ giả trong tay hải tặc lừa gạt, nay thành Phúc Châu có lẽ đã không như hiện tại, e rằng ngay cả Mân Tĩnh Công cũng không còn mạng để cáo trạng đến ngự tiền như bây giờ.

Lời của Mân Tĩnh Công cũng có một chút đạo lý, “Lão thần phụng lệnh đóng giữ tại Phúc Châu đã được mấy đời. Tướng quân Thiện Binh vì trong quân thiếu lương thực cho nên lúc ấy đã ép bức cướp đoạt của những gia đình giàu có, chuyện này lão thần cũng thông cảm, chẳng phải là vì thành Phúc Châu hay sao. Ngay cả phủ của thần, thần cũng chỉ có một bát cơm và một món ăn, cũng may hiện tại thành Phúc Châu đã được bảo vệ, hành động của Thiện Binh có thể không truy cứu. Nhưng thần khó hiểu ở chỗ, thành Phúc Châu bị bao vây một tháng, Thiện đại nhân đã thả hơn cả chục con bồ câu cứu viện đưa tin cho phủ Tổng đốc, kết quả trong một tháng vẫn chưa nhìn thấy một bóng viện binh nào. Cuối cùng Phúc Châu lại do quân Giang Tây trợ giúp giải vây. Bệ hạ, nếu không phải bệ hạ anh minh, phái viện quân đến đúc lúc thì e rằng thành Phúc Châu hôm nay rất khó lường.”

“Tuy thần không hiểu chuyện triều chính, nhưng cũng biết Đại Phượng là do lão tổ tông chúng ta đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có được. Họ Thiệu là Tổng đốc Chiết Mân, vậy mà mặc kệ sinh tử của thành Phúc Châu, không hề thương tiếc mười vạn quân dân ở thành Phúc Châu.” Mân Tĩnh Công nói tiếp, “Ban đầu thần muốn dâng tấu chương báo cho bệ hạ biết trước, sau đó bệ hạ triệu thần đến đế đô, thần nghĩ nên tự mình giải thích chuyện này với bệ hạ, nhờ bệ hạ điều tra rõ ràng, đòi lại công đạo cho thành Phúc Châu. Nay có bệ hạ anh minh nên thành Phúc Châu vẫn bình an vô sự, bất quá thần nghe nói có không ít thôn trấn bị hải tặc cướp bóc, tử thương rất nhiều. Xét đến cùng, đều là sai lầm của Thiệu Xuân Hiểu.”

Minh Trạm gật đầu, “Trẫm đã biết, Thiện Binh đã sớm tham tấu Thiệu Xuân Hiểu, chỉ là Thiệu Xuân Hiểu vẫn bảo rằng không nhận được mật thư cầu viện của thành Phúc Châu. Trong khi chuyện đã qua bốn năm tháng mà đến tận bây giờ Mân Tĩnh Công mới nhắc đến là sao?”

Mân Tĩnh Công lại là người chân thật, hắn nói thẳng, “Lúc trước thần không biết trong đó có nội tình như vậy, giờ thần mới biết được.”

Không đợi Minh Trạm hỏi, Mân Tĩnh Công liền nói rõ mười mươi với Minh Trạm, “Lúc trước thành Phúc Châu có Bảng nhãn Triệu Thanh Di, chính là chuyện nhà hắn, Triệu Thanh Di bị bệ hạ tước đoạt công danh, lão nương của hắn cũng đã qua đời vì bệnh. Hầy, đây là báo ứng, thần cũng đã nghe nói nha đầu của Kỷ gia chết ở trước cửa Triệu gia. Mà Triệu Thanh Di là con cháu Triệu gia. Phụ thân của hắn vốn là tộc trưởng Triệu thị, nay phụ thân đã qua đời, đương nhiên Triệu Thanh Di làm tộc trưởng. Sau này vì chuyện Triệu Thanh Di bị đoạt công danh, phụ mẫu của hắn bị bôi nhọ, đại bá của hắn liền đoạt lấy chủ vị của hắn, ngay cả Triệu Thanh Di cũng bị trục xuất khỏi Triệu thị.”

“Nhắc đến thì chuyện này cũng đã lâu lắm rồi, đại bá Triệu Như Bách của hắn có cữu gia không tốt cho nên mẫu thân của Triệu Như Bách mới phải làm thiếp. Nhưng nay cữu gia đã phát đạt, Thiệu Xuân Hiểu chính là thân cữu cữu của Triệu Như Bách. Mà tướng quân Phúc Châu Thiện Binh lại là thất biểu thúc của Triệu Thanh Di.” Mân Tĩnh Công nói ra chuyện này, vẻ mặt buồn bực, “Sau này bệ hạ vì việc Triệu Thanh Di ra khỏi thành cầu viện có công, lệnh cho hắn sau khi mãn tang kỳ thì về đế đô giúp biên tập Đại điển. Mặc dù vậy Triệu gia lại có người bảo rằng Triệu Như Bách làm người thất đức, cưỡm đoạt chức tộc trưởng của điệt tử. Thiện Binh cho Triệu Thanh Di chỗ dựa, Thiệu Xuân Hiểu đương nhiên nằm bên phe Triệu Như Bách, nay Triệu gia Phúc Châu rất náo nhiệt. Không thì việc này chẳng lọt ra ngoài để cho thần biết đâu. Nếu để thần nói thì mặc kệ Triệu gia là cái gì, cũng không nên lấy thành Phúc Châu ra diễn kịch! Thần thật chướng mắt thái độ lấy công làm tư của Thiệu Xuân Hiểu!”

Mân Tĩnh Công tràn đầy căm phẫn một trận, vì Mân Tĩnh Công cố ý tố cáo Thiệu Xuân Hiểu cho nên Minh Trạm liền phái người đến Chiết Mân thẩm tra vụ án này một lần nữa.

Sinh thần của Minh Trạm là đại sự của thiên hạ. Ngay cả Trấn Nam Vương phủ, lúc này lễ vật chuẩn bị cho Minh Trạm cũng đã ra khỏi thành Côn Minh, đang hướng đến đế đô. Trong lòng của Phượng Cảnh Nam quả thật có chút ghen tị: Làm lão tử như ta không được tiểu tử hiếu kính mà còn phải tặng lễ cho tiểu tử kia.

Phượng Cảnh Kiền nhìn ra tâm sự của đệ đệ, bèn an ủi hắn, “Không sao, sau này đến thọ thần của ngươi thì Minh Trạm sẽ tặng lại cho ngươi gấp bội.”

Phượng Cảnh Nam rất mạnh miệng, “Chẳng lẽ đệ tiếc mấy thứ kia hay sao?”

“Đương nhiên không phải.” Phượng Cảnh Kiền chiều theo, hầy, nhi tử lão bà đều có khả năng như vậy, thật sự không biết đệ đệ của hắn có phúc hay là vô phúc.

Minh Kỳ đã ra tháng, lễ vật mà nàng tặng cho Minh Trạm vẫn là nhờ Nội vụ ty đến lo liệu.

Nàng và Minh Trạm là long phượng song sinh, vì tỏ vẻ tôn trọng Minh Kỳ, Minh Trạm đương nhiên cũng sẽ gửi lễ vật đến.

Kỳ thật có rất nhiều đại thần có chút bất mãn đối với việc Minh Trạm tặng lễ hậu hĩnh cho song sinh nữ nhi của Minh Kỳ, nhất là Âu Dương Khác, lão già này rất bướng bỉnh, lén nói, “Ninh Quốc đại công chúa chỉ là tỷ tỷ của bệ hạ, Công chúa sinh nữ nhi, căn bản là không có tước vị. Bệ hạ ban cho chức vị Công chúa quả thật là quá mức, sau này hậu nhân nhắc đến sẽ khó tránh khỏi mà bảo rằng bệ hạ thiên vị.”

Minh Trạm nói một câu liền khiến Âu Dương Khác á khẩu, ý tứ của Minh Trạm rất sâu xa, “Âu Dương à, chẳng lẽ ngươi mất hứng vì Ninh Quốc đại công chúa sinh ra nữ nhi hay sao?”

Âu Dương Khác sửng sốt, Minh Trạm đã chắp hai tay rồi hướng về phía Đông mà lạy vài cái, miệng lẩm bẩm, “A di đà phật, Bồ tát phù hộ. Trẫm thật sự rất cao hứng. Âu Dương, ngươi nói thử xem, Ninh Quốc đại công chúa sinh nữ nhi tốt hơn hay là sinh nhi tử tốt hơn?” fynnz.wordpress.com

Âu Dương Khác do dự một lúc, căn cứ vào sự xảo quyệt của văn nhân, hắn không còn lên tiếng nữa. Minh Trạm đã lạy xong, thầm nói, “Bồ tát phù hộ, để Minh Kỳ cả đời chỉ sinh nữ nhi thôi.”

Cho nên Âu Dương Khác hoàn toàn câm miệng.

Kỳ thật hắn cũng hy vọng Ninh Quốc đại công chúa cả đời chỉ sinh nữ nhi.

Hoàng thượng và hắn thấu hiểu nhau, còn nữa, nữ nhi của Tương Nghi thái trưởng công chúa cũng được đặc cách phong làm Công chúa. Ừm, Ninh Quốc đại công chúa cường thế, sinh nữ nhi vẫn hơn là sinh nhi tử. Thôi, Công chúa thì Công chúa, cũng không sao.

……….

P/S:  giờ thì sắp quay lại chuyện Minh Kỳ cắt tiết Thiện Kỳ Hầu :>

32 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 171 (1)

  1. phuongminhyj 06/07/2013 at 8:28 pm

    Khặc, Fynnz đại ca dùng từ ‘cắt tiết’ nghe thật giang hồ máu lửa :))
    Rất mong chờ đến mấy cảnh Mũm Mĩm trừng trị mấy lão già mất nết, hô hô ~ ~
    Phi Phi chìm hẳn rồi, buồn-ing😦

    • Fynnz 06/07/2013 at 8:39 pm

      làm tiết canh ăn😀.

      Phi Phi giờ lui về làm hạ nhân chăm sóc thái gia gia mũm mĩm rồi.

  2. Huyền Vân 06/07/2013 at 8:31 pm

    Không biết nên vui hay nên buồn vì suy nghĩ chính trị thấm trong máu của Thánh mũm nhà chúng ta nữa. = O =
    Đó chính là tỷ tỷ long phượng song sinh của ngươi đó nha………….

    • Fynnz 06/07/2013 at 10:38 pm

      😀 vui đi, vì nhờ thế mà yên ổn đôi bề, khỏi lo lắng gì nữa.

    • Ám 07/07/2013 at 1:19 am

      Tỷ đệ thì tỷ đệ, có bảo hiểm vẫn hơn, tránh được chuyện nào hay chuyện đó mà. Với lại con nào cũng là con, đâu phải mũm mĩm cầu cho Minh Kỳ tuyệt tự đâu :)).
      BTW, Thánh mũm? =)))) Gọi Thánh khoai (mỡ) nghe dễ cưng hơn :>.

      • Huyền Vân 07/07/2013 at 1:49 am

        Êm nó ếu phải khoai nhaaaaaaaaaa :((((((
        Cầu cho cả đời chỉ sinh toàn nữ nhi như này thì tuyệt tự mệ nó rồi còn gì bồ =))))))

        • Fynnz 07/07/2013 at 5:29 pm

          thì mũm mĩm cũng tuyệt tự rồi còn đâu😀, kéo theo cho nó vui.

  3. phuongthao107 06/07/2013 at 8:41 pm

    mỗ cái tập này lằng nhằng quá…. ko ngờ cong nhắc đến bạn Triệu Thanh Di…… tuy bạn có sai lầm nhưng ta vẫn thấy thương bạn…. 1 phần vì cái Triệu gia kia thật đáng ghét….hi vọng cuộc đời bạn sẽ tươi sáng hơn…….. tập sau lại đc xem màn ” cắt tiết” của bác Thiện Kỳ rồi……. ta chờ cả chục chương rồi…… thế cái bà Tương Nghi gì đó có bị cắt tiết ko hả nàng???

    • Fynnz 06/07/2013 at 11:21 pm

      hình như ko bị cắt tiết thê thảm như bác Thiện Kỳ😀. À, vụ bác Thiện Kỳ kéo khá dài đấy, vài chương mới xong, làm hoành tráng lắm.

      • phuongthao107 07/07/2013 at 11:01 am

        ta ghét bà Tương Nghi hơn bác Thiện Kỳ….. nhưng thui chắc nể bà ý già lại là phụ nữ nên em Trạm nương tay ^^

        • Fynnz 07/07/2013 at 5:28 pm

          =)) tác giả nương tay.

      • blackdragon 07/07/2013 at 3:27 pm

        mấy chương cơ à. Mũm mĩm nhân từ quá. Cứ đè ra mà đập bem bem bem là được thôi mà =))

        • Fynnz 07/07/2013 at 5:04 pm

          =)) mũm mĩm nào thèm rớ tay vào, để Minh Kỳ xử lý, đọc mà hả cái dạ

        • Fynnz 07/07/2013 at 5:29 pm

          phải từ từ mới vui, có kịch xem.

  4. dongphuongphonglinh 06/07/2013 at 8:58 pm

    Nàng làm được khá dài rồi ta mới đọc, đọc liền mạch mà đọc đến mấy cái người thân thích này là lẫn lộn hết cả T_T

    • Fynnz 06/07/2013 at 11:22 pm

      =)) =)) đọc truyện này lâu lâu ngẩng ngơ là chuyện thường tình

  5. nga130 06/07/2013 at 9:09 pm

    “Cắt tiết” là từ sát với thực tế nhất đó mọi người😀

    Còn vụ sinh con trai sinh con gái, không thể trách Minh Trạm quá chính trị, đây không chỉ là mối quan hệ giữa Minh Trạm Minh Kỳ, hay là vuốt lông đám thần tử, mà còn là xung đột quyền lực giữa nhiều bên. Tớ nghĩ, Minh Kỳ cũng cảm thấy thở phào nhẹ nhõm khi biết là mình sinh con gái đó.

    • Fynnz 06/07/2013 at 11:22 pm

      😀 ko chỉ cắt tiết 1, mà cắt đến 2 =)). Dư tiết cho cả phủ ăn.

  6. hikaru 06/07/2013 at 9:18 pm

    bác nam hay tạc mao nhỉ, toàn để bác kiền vuốt ve an ủi thôi =)))))

    • Fynnz 06/07/2013 at 11:23 pm

      bác Nam bị chứng cuồng hoang tưởng hay bdsm gì gì đó quá o_o

  7. meme2000 06/07/2013 at 9:59 pm

    Tuyện này đi vào ý chính là tranh đấu cung đình, không còn là tình cảm của hai nhân vật chính nữa. Truyện này mà dựng thành phim thì thật sự vô cùng hay, vô cùng hoành tráng. A Di Đà Phật…cầu cho ông nào bị đam mỹ nhập, hứng bất tử dựng phim luôn đi.

    • Fynnz 06/07/2013 at 11:23 pm

      ồ…..tìm đâu ra một mũm mĩm vừa bỉ vừa xấu vừa tài vừa khí chất đến nỗi fangirl nhìn vào chỉ thấy bé đáng yêu đây.

      • meme2000 10/07/2013 at 1:12 pm

        Cái khó của dựng phim theo truyện là tìm nhân vật thích hợp… Đúng là chẳng chẳng nghĩ ra diễn viên nào có thể giống em Trạm.

  8. blackdragon 06/07/2013 at 10:57 pm

    yo, chương sau là chương ta thích *tung hoa*
    đợt này mũm mĩm phát tài rồi🙂

    • Fynnz 06/07/2013 at 11:26 pm

      đúng sở thích của em luôn😀, hí hửng nhìn thấy cưng.

  9. Không Tên 07/07/2013 at 12:39 am

    mũm mĩm thật là ……….ta cũng á khả zới ẻm rùi.

    Minh Kỳ cắt tiết lão ấy à. Hồi hợp ghê. =))

    • Fynnz 07/07/2013 at 5:26 pm

      😀 ừ, trước tiên là bắt lại rồi đè ra cắt tiết.

  10. Tiểu Quyên 07/07/2013 at 8:47 am

    may mà chị kỳ sinh nữ nhi , nếu sinh con trai chắc 2 chị em lại phải đấu với nhau rồi
    mong chờ chương sau coi chị kỳ ra oai …hihi………………

    • Fynnz 07/07/2013 at 5:27 pm

      😀 Kỳ nhi ra oai nhiều chương lắm, đúng là tỷ tỷ của mũm mĩm có khác

  11. h 07/07/2013 at 10:13 am

    có mồm mép mấy mà đụng vô minh trạm thì cũng xong thôi bác âu dương ạ.

    • Fynnz 07/07/2013 at 5:28 pm

      fynnz thật sự ko thích bác âu dương này lắm nha o_o, trong hàng tướng quốc thì chỉ thích bác Tam già và bác Lý làm nũng thôi.

  12. yellow92 26/07/2013 at 8:13 pm

    “nhi tử lão bà đều có khả năng như vậy, thật sự không biết đệ đệ của hắn có phúc hay là vô phúc.”
    Hãy tin đi, bác Kiền à, ta đảm bảo bác Nam cũng thường xuyên xoắn suýt về vấn đề đó đấy, mô phật =)))))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: