Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 171 (2)


.::Chương 171(2)::.

Minh Kỳ sinh nữ nhi.

Kỳ thật trên mọi phương diện đều trở nên nhẹ nhõm, bao gồm cả Phượng Cảnh Kiền.

Tuy rằng hiện tại ở Vân Quý, bất quá Phượng Cảnh Kiền chỉ ngắm hoa câu cá, thỉnh thoảng lại phát biểu một chút quan điểm về chính sự của Vân Quý với đệ đệ. Trong các trường hợp khác, Phượng Cảnh Kiền chỉ biết bàn về thời tiết Vân Quý.

Nhưng khiến Phượng Cảnh Kiền thật sự lo lắng là Minh Kỳ hiện tại đã trở thành một phần thế lực của Vân Quý.

Lúc trước là Phượng Cảnh Nam một tay đưa Minh Kỳ lên thượng vị.

Nay Minh Kỳ có uy vọng, kết quả như thế nào, tình thế của Vân Quý cũng không phát triển như Phượng Cảnh Nam đã tưởng tượng.

Minh Trạm không thể kế thừa Vương vị của Trấn Nam Vương phủ mà trực tiếp đến đế đô làm Hoàng đế. Hiện tại xem ra đây mới là chuyện lớn.

Ban đầu Minh Trạm ở tại Vân Quý thì cũng có chút tranh chấp quyền lực với Minh Kỳ, nay Minh Trạm ở đế đô coi như hoàn toàn giúp Minh Kỳ mãn nguyện.

Cả hai tỷ đệ đều không phải kẻ ngốc.

Đối với Minh Trạm, việc Minh Kỳ cầm quyền ở Vân Quý lại trở thành một lựa chọn tương đối yên ổn, hơn nữa tiểu tử Minh Trạm này không có bất kỳ cảm giác nguy cơ nào đối với việc nữ nhân tạo phản.

Còn Minh Kỳ dựa vào đệ đệ và mẫu thân ở đế đô, địa vị của nàng ở Vân Quý cũng từ từ được củng cố.

Nếu Minh Kỳ sinh nhi tử thì sau này quyền kế thừa của Vân Quý rất khó nói.

Cũng may hiện tại là nữ nhi, nữ hài tử thì sau này phải xuất giá. Phượng Cảnh Nam thậm chí đang âm thầm suy nghĩ, dù sao trong cung có ba vị tiểu hoàng tôn của hắn, bọn nhỏ xấp xỉ tuổi nhau, về sau ai làm Hoàng đế thì sẽ gả nữ nhi của Minh Kỳ cho người đó.

Đây cũng là một cách để củng cố chính quyền.

Minh Kỳ và Minh Trạm tranh chấp vì Vân Quý, sau khi Minh Trạm được sắc phong làm Thái tử thì sự căng thẳng này lập tức biến mất. Hai người đã sớm khôi phục quan hệ tỷ đệ hữu hảo, thậm chí bọn họ cũng ăn ý với nhau trong chuyện người cầm quyền tiếp theo của Vân Quý.

Minh Kỳ ủng hộ ngai vàng của Minh Trạm còn hơn cả Phượng Cảnh Nam.

Cho nên Minh Trạm giao chuyện của Thiện Kỳ Hầu cho Minh Kỳ xử lý.

Đám người Trịnh Khai Tuấn và Thiện Kỳ Hầu đi một tháng mới đến Vân Quý, bởi vì Thiện Kỳ Hầu tuổi già sức yếu, xe ngựa không dám đi nhanh, chỉ phải đi chậm rãi cho ổn thỏa. Không thì chưa tới Vân Quý mà Thiện Kỳ Hầu đã toi cái mạng già, bọn họ đến đây là để đón Thái thượng hoàng chứ không phải để Thái thượng hoàng thêm phần chán ghét.

Đây cũng là lần đầu tiên Trịnh Khai Tuấn chính thức diện kiến Minh Kỳ. Khi Minh Trạm đăng cơ, Minh Kỳ đại diện Trấn Nam Vương phủ tiến đến chúc mừng. Khi đó Trịnh Khai Tuấn từng được may mắn nhìn thấy Minh Kỳ từ đằng xa, chẳng qua khoảng cách quá xa nên chưa thấy rõ.

Phòng nghị sự của Minh Kỳ ở Vân Quý hơi nhỏ, còn nữa, người dân ở Vân Quý cởi mở phóng khoáng, Minh Kỳ luôn ở tại quân doanh, gặp riêng vài nam nhân đương nhiên cũng không thành vấn đề.

“Ngươi chính là nhi tử của An Duyệt công chúa ư?” Minh Kỳ và Phượng Cảnh Nam rất giống nhau, chẳng qua vì là nữ nhi nên khuôn mặt hơi nhu hòa một chút, đôi mắt phượng to tròn sáng sủa, mặc dù câu hỏi hơi vô phép tắc, nhưng Trịnh Khai Tuấn lại không cảm thấy có gì là mạo phạm.

Trịnh Khai Tuấn đã từng gặp qua Minh Lễ, còn vị này thì hắn nhất thời chưa nhận rõ là ai. Y phục kiểu nam, búi tóc kiểu nữ, đầu quấn tơ tằm, trên vành tai trắng muốt là đôi hoa tai nạm đá hồng ngọc, ở phần ngực….Lúc này Trịnh Khai Tuấn mới giật mình nhận ra người trước mắt là ai, bèn cuống quýt hành lễ,  “Thần Trịnh Khai Tuấn bái kiến Ninh Quốc đại công chúa.” Nay Minh Trạm đăng cơ, trong tất cả Công chúa, đương nhiên là Ninh Quốc đại công chúa dẫn đầu.

Tuy rằng các lão thần trong triều rất bất mãn đối với Ninh Quốc đại công chúa, thậm chí Trịnh Khai Tuấn còn nghe nói vị đại Công chúa này ở Vân Quý chấp chưởng quân quyền, quyền thế hiển hách, không phải bình thường. Trịnh Khai Tuấn đương nhiên không thể thất lễ.

Minh Kỳ hơi nâng tay, “Miễn lễ.”

Thiện Kỳ Hầu đã được dìu xuống xe ngựa, nét mặt già nua, run rẩy vịn vào tay tiểu nhi tử Phượng Triết để tiến lên thi lễ. Ngay cả Minh Trạm khi thấy bộ dáng này của Thiện Kỳ Hầu thì cũng thường miễn lễ cho hắn, còn Minh Kỳ thì lại không như thế, đối với Minh Kỳ, chỉ cần là địch thì mặc kệ phong độ, đều là những thứ vô dụng phải loại bỏ. Nhìn thấy Thiện Kỳ Hầu quỳ xuống đất cúi đầu vái lạy xong, Minh Kỳ mới nói, “Thiện Kỳ Hầu hãy đứng lên đi, ta nghe nói đại danh của ngài đã lâu.”

“Không dám không dám.” Thiện Kỳ Hầu một bụng khôn khéo, nhiệm vụ đến Vân Quý lần này thật không dễ dàng gì. Đừng tưởng rằng ở cổ đại có xe ngựa thay cho việc đi bộ thì thoải mái, đường xá ở đây không được bằng phẳng, ngàn dặm xóc nảy, xương cốt già nua của Thiện Kỳ Hầu cũng sắp rã rời. Bởi vì đây là nhiệm vụ do Hoàng thượng hạ lệnh, vì vậy dọc đường không tiện mang theo thị nữ xoa bóp. Thiện Kỳ Hầu cảm thấy cái mạng già của mình vẫn giữ được là do tổ tông đã phù hộ, muốn đoạt lại vinh quang ngày xưa.

Nay ở địa bàn Vân Quý, đối mặt với Minh Kỳ. Minh Kỳ nổi danh là ngang tàng ở đế đô, còn nữ nhân đối với nàng ta mà nói thì chỉ là chê cười. Thần quỷ sợ ác nhân, đối với Minh Kỳ thì Thiện Kỳ Hầu cũng không dám có ý xấu gì, chỉ cung kính nhún nhường vài phần. Trong khi Phượng Triết tuổi trẻ nóng tính, bèn nói bóng gió, “Đại Công chúa điện hạ ngày ngày bận rộn xử lý chính sự, vậy mà vẫn có tâm tư quan tâm đến gia phụ, tiểu thần thật sự cảm động đến rơi lệ.” Châm chọc Minh Kỳ làm nữ nhân mà chuyên quyền, vượt rào nhiếp chính.

Minh Kỳ nhếch khóe môi, liếc mắt nhìn Phượng Triết một cái, mở miệng không khách khí, “Tuy ngươi xuất thân là tôn thất nhưng trên người không tước không chức, vẫn chưa thể xưng được hai chữ tiểu thần đâu.”

“Từ lâu đã nghe tiếng Thiện Kỳ Hầu hiểu rõ lễ nghĩa tri thức, nay xem ra cách dạy con cũng chỉ bình thường mà thôi, thảo nào Lâm Giang Hầu lại bị đoạt tước.” Một câu của Minh Kỳ khiến Phượng Triết đỏ mặt, vô cùng tức giận.

Đương nhiên Minh Kỳ sẽ không đứng nhìn Phượng Triết chật vật, nàng chỉ phân phó Ty trưởng Nội vụ ty bên cạnh, “Những thứ trong dịch quán phải chuẩn bị đầy đủ. Thiện Kỳ Hầu đã lớn tuổi, làm một vài món để lão nhân gia dễ ăn uống.” Lại nói với Thiện Kỳ Hầu, “Thiện Kỳ Hầu còn cần gì khác thì cứ nói, Vân Quý chúng ta tuy ở nơi xa xôi nhưng luôn vui lòng chiêu đãi khách nhân.”

Thiện Kỳ Hầu đã già thành tinh, bèn hoảng sợ thay nhi tử nhận lỗi, “Khuyển tử chưa quen sự đời, thỉnh đại Công chúa thứ tội.” Lại hỏi sang chuyện chính sự, “Chẳng biết khi nào chúng ta có thể thỉnh an Thái thượng hoàng?”

“Thái thượng hoàng đã sớm biết các ngươi sắp đến, nhưng hôm nay thì không được, Thái thượng hoàng và phụ vương ra Nam cung ở ngoại ô để săn bắn. Ta đã phái người đến Nam cung đưa tin, để xem Thái thượng hoàng khi nào thì sẽ triệu kiến các ngươi.” Minh Kỳ hỏi Trịnh Khai Tuấn, “Ngươi còn có việc gì không?”

Trịnh Khai Tuấn cũng không biết vì sao lại không dám ngẩng đầu nhìn Minh Kỳ, vội nói, “Điện hạ an bài không có gì là không ổn.”

“Ừm, có chuyện gì thì cứ nói với người của Nội vụ ty.”

Nói xong, Minh Kỳ xoay người rời đi.

Tại đế đô, ngoại trừ việc mọi người biết rõ Trấn Nam Vương phủ chiếm cứ Tây Nam, quyền thế hiển hách. Trong lịch sử, Túc Tông hoàng đế bởi vì cố ý muốn tước vương mà cuối cùng bị Trấn Nam Vương phủ bắt giữ, cuối cùng Túc Tông hoàng đế binh bại lui vị.

Vì vậy Trấn Nam Vương tuy là phiên vương một phương nhưng không hề nhường nhịn các thời đại Hoàng đế, thậm chí có rất nhiều triều thần xem Trấn Nam Vương phủ là một tâm phúc tai họa của triều đình. Nhưng kỳ thật rất nhiều người không hiểu rõ Vân Quý.

Chỉ có chân chính đứng trên vùng đất này mới biết vùng đất này không giống bình thường.

Sau khi ngâm mình dưới nước ấm xong, Trịnh Khai Tuấn thay đổi y phục sạch sẽ rồi vào phòng nghỉ ngơi, xuyên thấu qua cửa sổ có thể nhìn thấy những loài cây cối không biết rõ tên trong vườn. Thật rõ ràng, dịch quán đã chuẩn bị tất cả cho bọn họ, tuy rằng an bài không phải thượng hạng, bất quá sạch sẽ và ngăn nắp hơn các dịch quán bình thường rất nhiều, thậm chí còn có vài món đồ trang trí.

Bất quá vừa đến Côn Minh mà Ninh Quốc đại công chúa chỉ chịu an bài cho bọn họ nghỉ ngơi tại dịch quán, như vậy đã tỏ vẻ không có hảo ý.

Dù sao luận về quan hệ huyết thống thì mọi người đều là thân thích.

Dọc đường đi, từ ban đầu thì hoảng sợ thất thố cho đến hiện tại thì gặp biến không còn sợ hãi. Trịnh Khai Tuấn đã hạ quyết tâm. Rất nhiều chuyện không nắm chắc chủ kiến thì mới rơi vào tình thế khó xử. Giống như Trịnh Khai Tuấn hôm nay, phong độ lãnh đạm của một thế gia mới bắt đầu hiển lộ.

Ở phía bên kia, Thiện Kỳ Hầu nói với Phượng Triết, “Tuổi trẻ nóng tính, cần gì phải so đo với Đại công chúa.”

Phượng Triết không lên tiếng, chẳng qua ánh mắt nhịn không được mà tỏ ra chán ghét Minh Kỳ.

Thiện Kỳ Hầu thở dài, vỗ tay nhi tử, an tâm một chút, chớ nóng nảy.

Với dòng họ Nghi Vương tồn tại cả trăm năm ở Hoài Dương, với uy vọng khiến người ta tôn sùng nhiều năm qua của Thiện Kỳ Hầu, ý chí lại rộng lớn, cũng không thể lãnh đạm cười trừ đối với Minh Kỳ. Dù sao Minh Kỳ cũng không phải là người không liên quan, tuy Thiện Kỳ Hầu không vui, nhưng hiện tại đang ở địa bàn Vân Quý, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. fynnz.wordpress.com

Minh Kỳ gặp thoáng qua đám người Thiện Kỳ Hầu, sau đó liền dẫn theo binh sĩ đến Nam cung.

Sắc mặt của Phượng gia huynh đệ đều không tệ, đang huyên thuyên về thu hoạch ở khu vực săn bắn như thế nào, Minh Lễ cũng đi bên cạnh, thỉnh thoảng góp vào một hai câu, Phượng Cảnh Nam nhìn thấy Minh Kỳ thì liền cười nói, “Kỳ nhi, đáng tiếc là con không ở đây, hôm nay phụ thân và hoàng huynh liên thủ săn được một con gấu đen này.”

Minh Kỳ hành lễ, cười nói, “Chỉ cần lúc ăn tay gấu có chừa phần cho nữ nhi là được rồi.”

Phượng Cảnh Nam cười ha ha, hỏi Minh Kỳ, “Đám người Thiện Kỳ Hầu đến rồi đúng không?”

“Phụ vương thần cơ diệu toán.” Minh Kỳ nói, “Nữ nhi đã lệnh cho Nội vụ ty an bài bọn họ ở dịch quán, phụ vương có muốn để bọn họ đến đây thỉnh an hay không?”

Phượng Cảnh Nam nhìn về phía huynh trưởng, Phượng Cảnh Kiền cười nói, “Cũng không vội, chúng ta cứ ở chơi thêm vài ngày. Bọn họ cũng chẳng có việc gì quan trọng, đợi đến khi quay về rồi gặp cũng được.”

Minh Kỳ dạ một tiếng.

Trong khi Minh Lễ lại có vài phần do dự, muốn nói lại thôi, Phượng Cảnh Nam liền hỏi, “Minh Lễ, sao vậy?”

Minh Lễ vội hỏi, “Hoàng bá phụ, phụ vương, nếu bệ hạ đã phái Thiện Kỳ Hầu đến đây thì tất nhiên là có mang theo thư của bệ hạ.” Khác với Phượng gia huynh đệ và Minh Kỳ mỗi người đều có nơi cung cấp tin tức riêng, Minh Lễ lại có vẻ hơi đáng thương. Cho dù Minh Liêm ở đế đô, nhưng với bản tính của Minh Liêm thì hoàn toàn là đến đế đô để hưởng phúc. Xưa nay Minh Liêm không có chí lớn, tuyệt đối không thể lén lút truyền tin cho Minh Lễ, dù sao nếu để Minh Trạm sinh nghi thì lợi bất cập hại.

Các huynh đệ mỗi người đều thành gia lập thất, tự có chí hướng riêng của mình.

Vì vậy Minh Lễ thật không hiểu rõ ý đồ đến đây của Thiện Kỳ Hầu. Hắn chỉ cảm thấy khả nghi, phụ thân lãnh đạm đối với đám người Thiện Kỳ Hầu đã đành, nhưng vì sao ngay cả Hoàng bá phụ cũng tỏ thái độ như vậy. Còn nữa, hai vị trưởng bối này luôn quan tâm đến đế đô, nếu đế đô có sứ thần đến thì tuyệt đối sẽ không tỏ ra khẩu khí như thế. Đầu óc của Minh Lễ cũng không ngốc, lúc này đã đoán được Thiện Kỳ Hầu đến đây nhất định không phải chuyện tốt.

Minh Lễ đã nhận ra mình nói lỡ lời, bất quá may mắn là hắn khéo léo nhắc đến thư của Minh Trạm. Phượng Cảnh Kiền vẫn mỉm cười, “Cũng có đạo lý, như vậy đi, Cảnh Nam, không bằng để bọn họ cùng đến đây săn bắn, càng đông người thì càng náo nhiệt.”

Minh Kỳ cười nói, “Kỳ nhi đã lệnh cho Nội vụ ty tiếp nhận lễ vật mà Thiện Kỳ Hầu mang đến. Nam cung cách thành Côn Minh không xa, Hoàng bá phụ, để Thiện Kỳ Hầu và Trịnh đại nhân ngồi xe ngựa đến đây đi.” Về phần thị vệ hộ tống, ngàn dặm xa xôi đến đây thì cứ ở thành Côn Minh nghỉ chân một chút.

Phượng Cảnh Kiền không có gì để phản đối, cười nói với Phượng Cảnh Nam một câu, “Minh Trạm vẫn nhớ thương ngươi đó.”

Phượng Cảnh Nam mang thân phận gì, đương nhiên không phải hắn vui vì Minh Trạm lệnh cho đám người Thiện Kỳ Hầu mang đến lễ vật, chẳng qua hắn cảm thấy dễ chịu đối với một chút tâm tư của Minh Trạm mà thôi. Nghe thấy huynh trưởng trêu ghẹo, miệng tuy cứng rắn nhưng trong lòng lại rất sảng khoái, cười nói, “Chẳng lẽ chỉ hiếu kính một mình đệ thôi sao?” Minh Trạm rất biết làm người, lần nào cũng phải có một phần cho Phượng Cảnh Kiền.

Phượng Cảnh Kiền lại nhịn không được mà than nhẹ, “Tương Nghi bá đã ở tuổi thất tuần rồi.”

Đừng tưởng Phượng Cảnh Kiền ở tận Vân Quý, người ta cũng không xa lạ đối với chuyện ở đế đô đâu.

Đương nhiên Phượng Cảnh Kiền vừa thoái vị thì liền biết kiềm chế, bất luận đế đô xảy ra chuyện gì thì hắn đều không dễ dàng nhúng tay.

Bất quá con người đều có tình cảm. Tuy rằng Tương Nghi thái trưởng công chúa cực kỳ chướng mắt Minh Trạm và Vệ thái hậu, nhưng lại quan tâm rất nhiều đến Phượng gia huynh đệ.

Suy bụng ta ra bụng người, Phượng Cảnh Kiền đương nhiên không muốn nhìn thấy Trịnh Khai Tuấn gặp chuyện bất trắc.

Vân Quý nổi sóng.

Đế đô cũng có người không quá thoải mái.

Trung Nghĩa Hầu Thái phu nhân Phương thị đã nói với Vệ thái hậu về chuyện giúp tôn tử Phượng Minh Chi tìm một việc gì đó trong triều, lúc ấy Vệ thái hậu đã đồng ý, nhưng sau đó lại không nhắc lại, Phương thị nhịn không được mà trong lòng âm thầm nôn nóng. fynnz.wordpress.com

Chẳng qua Vệ thái hậu có thân phận cao quý, nhi tử đang ngồi trên ngai vàng, cho dù Thái hoàng thái hậu ở Từ Ninh Cung cũng không có được uy quyền như Vệ thái hậu. Trong lòng của Phương thị nôn nóng như thế nào thì cũng không thể đến trước mặt Vệ thái hậu tiếp tục mở miệng cầu xin. Chỉ đành dằn xuống nỗi lo trong lòng, bấm đốt ngón tay thầm tính toán.

Tiểu Phương thị đang hầu hạ bên cạnh Phương thị, Phương thị bèn hỏi, “Vệ thị đâu?” Hôm nay không thấy tức phụ.

“Mấy ngày nay tỷ tỷ đều đến Vĩnh Ninh Hầu phủ. Nghe nói hôm nay lại đi tiếp.” Tiểu Phương thị nhẹ nhàng nói, “Cũng khó trách, mấy năm nay không về đế đô, đừng nói là tỷ tỷ, ngay cả con, lần trước may mắn theo mẫu thân về nhà, hầy, bộ dáng của đại ca cũng đã già lắm rồi.”

Phương thị cũng lo lắng cho tước vị của mẫu tộc, tước vị chẳng những từ công tước hàng xuống hầu tước, nay Việt Hầu nơm nớp lo sợ, ngay cả việc thỉnh lập trưởng tử cũng chưa dám làm, có lẽ là uất ức nhiều năm cho nên thân mình của Việt Hầu cũng chẳng thể khá hơn.

Tiểu Phương thị cảm thán một tiếng, “Những chuyện khác thì cũng đỡ, mẫu thân, con thấy Nhu nhi cũng không còn nhỏ. Đại ca chỉ có một mình Nhu nhi là đích nữ, con nghe nói, hôn sự của Nhu nhi đến nay vẫn chưa thành. Theo chút kiến thức của con thì tuy rằng Nhu nhi vẫn còn tuổi thanh xuân nhưng không nên trì hoãn nữa.”

Phương thị cầm tay điệt nữ rồi nhẹ nhàng hỏi, “Ta thấy Nhu nhi rất tốt, con thấy sao?”

Tiểu Phương thị nhất thời không hiểu rõ ý của bà bà kiêm cô cô của mình, Phương thị liền nói, “Con thấy Minh Chi và Nhu nhi trai tài gái sắc, rất xứng đôi. Đứa nhỏ Nhu nhi này khổ sở, mẫu thân là lão cô của nàng, ngày sau mẫu thân nên thương nàng một chút thì nàng cũng sẽ ngoan ngoãn hiếu kính mẫu thân.”

Trong mắt của tiểu Phương thị có chút giằng co, không phải nàng ta chướng mắt Phương Nhu. Lúc trước Phương gia gian nan như thế nào thì nàng hiểu rất rõ. Chẳng qua tiểu Phương thị đau lòng một chuyện chính là để nhi tử thú điệt nữ, nhi tử là thứ tử, không có thê tộc tin cậy để dựa lưng thì khả năng đoạt tước chẳng phải sẽ cực kỳ thấp hay sao.

Bất quá, ở trước mặt Phương thị thì tiểu Phương thị vẫn cẩn thận che giấu, cười nói, “Mẫu thân không nói thì con cũng đã quên chuyện này. Ánh mắt của mẫu thân đương nhiên là rất tốt. Về dung mạo tính tình thì Nhu nhi đều không có gì phải bàn, đợi đến khi vào phủ thì con cũng chẳng còn gì để lo.”

Phương thị vui mừng gật đầu, ý của bà ta chính là như vậy, lúc trước thật sự không có cách nào, người khác tránh Phương gia như tránh rắn rết. Không thể gả cho gia đình quan lại, bất đắc dĩ tiểu Phương thị cũng xuất thân từ Phương gia, đành phải làm thiếp. Cũng may mấy năm nay Phương thị trông mong, tiểu Phương thị biết cách đối nhân xử thế lại được yêu thích, ba nhi tử ở Trung Nghĩa Hầu phủ coi như cũng dễ chịu.

Tiếc nuối duy nhất là có vẻ xuất thân của Vệ thị thật sự quá cứng rắn.

Cho dù lúc Vĩnh Ninh Hầu phủ cúi đầu mà sống thì vẫn hơn Việt Hầu phủ ba phần. Cho đến bây giờ Vĩnh Ninh Hầu phủ hoàn toàn trở mình, càng không ai dám vượt qua, cho dù là Trung Nghĩa Hầu cũng phải vội vàng thỉnh lập trưởng tử.

Vĩnh Ninh Hầu phủ quyền thế, tiểu Phương thị không khỏi nói với Phương thị, “Mẫu thân, lúc trước Thái hậu nương nương cũng được nuôi lớn ở Khôn Ninh cung, nhớ đến tình cảm khi xưa, kéo giúp đại ca một chút cũng được mà. Mẫu thân, chúng ta có nên cầu Thái hậu nương nương một lần nữa hay không?”

Phương thị lắc đầu, “Việc này không cần gấp.”

Tuy Phương thị thiên vị, bất quá vẫn phân biệt chuyện lớn chuyện nhỏ. Chuyện này khác với việc tìm chức vị cho Phượng Minh Chi, dù sao thì tình cảm thân thích cũng không thành vấn đề. Còn chuyện của Việt Hầu phủ thì lại nhằm vào tước vị thừa kế, tước vị cũng không phải đơn giản chỉ một hai câu là xong.

Nếu mở miệng trong chuyện này thì chính là Trung Nghĩa Hầu phủ vượt quá quy củ.

Có người hoan hỉ có ngươi ưu tư.

Trong cung, Minh Trạm là người hớn hở vui mừng nhất.

Minh Trạm kéo Nguyễn Hồng Phi đi nhìn lễ vật mà mọi người dâng tặng cho hắn, thiên hạ kỳ trân dị bảo, tất cả đều như thế. Hai mắt của Minh Trạm đều là châu báu ngọc ngà sáng lấp lánh, thư họa vô giá, còn có những món đồ mỹ nghệ vô cùng tinh xảo.

Nguyễn Hồng Phi thật sự nhìn trúng vài thứ, nói với Minh Trạm một tiếng, phân phó Diêu Quang chuyển hết thảy về phòng ngủ, chuẩn bị giành chút thời gian để cẩn thận giám định và xem xét. Minh Trạm thì ở bên cạnh cảm thán một cách sát phong cảnh, “Phi Phi, ngươi nhìn đi, những thứ này trị giá bao nhiêu bạc nhỉ, chúng ta lại phát tài rồi.”

Nguyễn Hồng Phi mặc kệ cái tên tiểu tử đầu cơ trục lợi này, ngược lại là lo lắng Minh Trạm sẽ phá hư những thứ tốt, lần lượt xác nhận cho Minh Trạm biết, rồi còn lệnh cho thuộc hạ phải bảo quản cẩn thận.

Minh Trạm chưa kịp bám dính Nguyễn Hồng Phi được bao lâu thì liền có Hà Ngọc đến bẩm báo: Tây Ninh Hầu và Đôn Hầu vừa đến đế đô, dâng lệnh bài tiến cung thỉnh an.

Minh Trạm đành phải đi gặp thân thích.

………..

P/S: bác Phi lại lâu lâu nổi lên cho người ta khỏi quên mặt rồi nhanh chóng chìm xuồng.

21 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 171 (2)

  1. blackdragon 07/07/2013 at 8:24 pm

    ứ lấy tem nữa đâu. Lần nào cũng mất =v=

  2. blackdragon 07/07/2013 at 8:54 pm

    sang phần này Phi-Mũm bị thất sủng rồi =v=
    tiếc là chương này ít quá. Ta muốn thấy thiện kỳ hầu bị đập dẹp lép cơ.

    • Fynnz 07/07/2013 at 10:43 pm

      Thiện Kỳ Hầu thì từ từ, phải từ từ ngấm mới đã.

  3. hikaru 07/07/2013 at 8:56 pm

    chương nào tác giả cũng phải đá vài câu về cái sự tham tài của mũm mĩm, dễ thương quá đỗi =)))))

    • Fynnz 07/07/2013 at 10:44 pm

      😀 cái sự ham tài của mũm mĩm nó ám tác giả rồi

  4. nga130 07/07/2013 at 9:22 pm

    Mọi người muốn thấy tận mắt cảnh Thiện Kỳ Hầu bị xử thì chắc không được rồi. Tác giả này có vẻ bám sát vào quy củ của trang Tấn Giang, không có những cảnh rating 18+ (dù là cảnh H hay là mau me, rùng rợn). Nhưng mà miêu tả Minh Kỳ thì hơi bị… đẹp 😀 Làm tớ cứ thấy để Minh Kỳ là nam đi, có phải chúng ta có thêm một cặp đam mỹ nữa không 😀

    • Fynnz 07/07/2013 at 10:31 pm

      công nhận lần này Minh Kỳ xử quá đẹp, đọc mà cảm giác nó sướng rân người, đó có phải gọi là 1 loại khoái cảm vì thỏa mãn hay ko nhỉ o_o

      • blackdragon 08/07/2013 at 9:42 am

        đề nghị spoil trắng trợn không câu hàng =v=

  5. Không Tên 07/07/2013 at 9:26 pm

    mũm mĩm 2 mắt cứ thế này $_$. hihi

    • Fynnz 07/07/2013 at 10:47 pm

      😀 và thế này <3__<3 khi nhìn Phi Phi.

  6. leo2307 07/07/2013 at 9:26 pm

    đây là một trong những truyện mà nhân vật chính xuất hiện với cái tần xuất đáng kinh ngạc luôn =.,=b

    • Fynnz 07/07/2013 at 10:54 pm

      😀 chứng tỏ nhân vật phụ có sức hấp dẫn riêng

      • leo2307 08/07/2013 at 2:40 pm

        Cái này thì quá chuẩn rồi >///< *xấu hổ**xấu hổ*

  7. Tiểu Quyên 08/07/2013 at 7:57 am

    sao tác giả cứ dìm hàng anh phi miết vậy ta, em trạm còn dc xuất hiện chút ít…hic.hic………………………….chị kỳ lần này này quá tuyệt coi thử sau này ai dám đụng vòa tỷ

    • Fynnz 08/07/2013 at 8:29 pm

      =)) Phi Phi là nhân vật phụ

  8. Tiêu Tiêu 08/07/2013 at 4:54 pm

    Oé mũm của ta dễ thướng quá :X:X:X:

    • Fynnz 08/07/2013 at 8:32 pm

      luôn luôn và luôn luôn 😀

  9. meme2000 10/07/2013 at 1:21 pm

    Em Trạm luôn luôn phù hợp với cụm từ “Sát phong cảnh”.

    • Fynnz 10/07/2013 at 4:48 pm

      😀 ko sát phong cảnh thì làm sao có được mũm mĩm cực phẩm như vậy

  10. yellow92 26/07/2013 at 8:31 pm

    *khinh bỉ*
    Cái tên Phượng Triết đó nghĩ mình là ai mà dám đối chọi với bạn Kỳ hở, có biết người ta là tỷ tỷ của bé Trạm không hở, luận về thủ đoạn cùng trí thông minh, đều ngang ngửa với bé Trạm đấy, cẩn thận không thể toàn thây mà ra khỏi vân quý bây giờ.

    • Fynnz 26/07/2013 at 9:25 pm

      😀 hình như là toàn thây, nhưng mờ ko thể ra khỏi Vân Quý

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: