Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 178 (1)


.::Chương 178 (1)::.

Minh Trạm biết được chuyện của Trung Nghĩa Hầu từ chỗ của Vệ thái hậu.

Ngày hôm đó Vệ thị uy phong quá độ, lột hết da mặt của mẫu tử Trung Nghĩa Hầu, trước mặt một đám ma ma và nha đầu, tôn nghiêm của mẫu tử Trung Nghĩa Hầu quả thật không còn sót lại một chút gì.

Dù sao Trung Nghĩa Hầu cũng là nam nhân, tình cảm với Vệ thị lại không nhiều, không có tình phu thê gì đáng nói, chỉ vì nhất thời không đề phòng liền bị Vệ thị đẩy cho loạng choạng, đến khi phục hồi tinh thần thì làm sao lại không nổi nóng. Trung Nghĩa Hầu định ra tay cho Vệ thị biết lợi hại thì liền có người cản ngay trước mặt.

Đừng quên Vệ thị có nhi tử.

Phượng Minh Lập cản ngay trước mặt mẫu thân, đối diện với Trung Nghĩa Hầu đang tái mét mặt mày, “Phụ thân, có chuyện thì từ từ mà nói. Mẫu thân cũng chỉ vì nhi tử mà thôi, mọi người đều là người một nhà, có chuyện thì bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện.”

Trung Nghĩa Hầu có chút kiêng kỵ với Vệ thị, nhưng lại không khách khí với Phượng Minh Lập, vung lên một cái tát trời giáng, suýt nữa đã tát ngã Phượng Minh Lập, chỉ vào chóp mũi của Phượng Minh Lập mà mắng, “Ngươi cũng biết là do ngươi gây ra hay sao, khốn kiếp!”

Trung Nghĩa Hầu đang ở tuổi tráng niên, đánh người rất có sức, tát Phượng Minh Lập một cái liền chảy máu. Phượng Minh Lập lấy chiếc khăn trắng noãn trong tay áo ra rồi nhẹ nhàng lau đi vệt máu nơi khóe môi, bình tĩnh nói, “Phụ thân, việc đổi vị trí cũng không phải là nhi tử đề cập, ngài nói việc này là do nhi tử gây ra thì nhi tự cũng không dám nhận.”

Phương lão thái thái nghe nói như thế thì liền giận dữ chất vấn, “Là ta đề cập, mọi chuyện đều đổ lên đầu của ta có phải hay không?”

“Tổ mẫu muốn đổi thì tôn nhi đã đổi, mẫu thân không vui nhưng cũng đã đồng ý.” Phượng Minh Lập không nhanh không chậm mà nói tiếp, “Tôn nhi là do mẫu thân sinh ra, phụ thân là do tổ mẫu sinh ra, tôn nhi nghe nói năm đó tổ phụ phân chia gia sản, chia cho tam thúc nhiều hơn một phần, tổ mẫu cũng không đồng ý. Che chở phụ thân đến mức này, có thể thấy tổ mẫu là một từ mẫu. Suy bụng ta ra bụng người, nay không chỉ là một phần gia sản, mà là nhiệm vụ của hoàng thất, tôn nhi đã hoàn toàn giao cho tam đệ. Tôn nhi cũng không cần phải làm công việc ban đầu của tam đệ, trái lại đưa cho nhị đệ. Tôn nhi là huynh trưởng, cũng nên nhường cho các đệ đệ. Năm đó, có lẽ phụ thân cũng muốn nhường một chút cho tam thúc. Nay mẫu thân cũng suy nghĩ giống như tổ mẫu năm xưa, về phần có đổ lỗi cho ai hay không thì có liên quan gì đâu, chỉ cần tổ mẫu và phụ thân thông cảm chấp nhận lòng yêu thương tôn nhi của mẫu thân là được rồi.”

“Sức khỏe của tôn nhi rất tốt, cũng không cần phải đi niệm Phật, tổ mẫu bảo sức khỏe của tôn nhi không tốt, thật sự là nói sai rồi.” Phượng Minh Lập thản nhiên nói, “Công việc kia đã giao cho nhị đệ và tam đệ, tôn nhi làm huynh trưởng phải nhường cho đệ đệ, cũng không liên quan đến việc thân mình không khỏe không thể đảm đương nhiệm vụ. Tôn nhi cũng không phải là thánh nhân, nhường nhịn là hy vọng các đệ đệ có thể hiểu được ân huệ của tôn nhi, tổ mẫu lại nói là thân mình của tôn nhi không khỏe không thể đảm đương nhiệm vụ, chẳng lẽ tôn nhi còn phải đi cảm tạ các đệ đệ đã thay đại ca đảm đương nhiệm vụ hay sao? Tổ mẫu nói như vậy là không được.”

Phương lão thái thái tức muốn chết, quay đầu nói với nhi tử, “Ngươi nhìn đi ngươi nhìn đi, ngươi vừa mới thỉnh phong làm trưởng tử, vẫn chưa thừa kế mà đã muốn tức chết chúng ta để nắm quyền thừa kế hầu phủ rồi kìa. Để ta sớm chết đi cho rồi, đỡ phải nhìn thấy đám ngỗ nghịch bất hiếu này mà khiến ta giảm thọ….” Lại gào khóc một trận.

Phượng Minh Lập ôn hòa nhã nhặn nói, “Để tổ mẫu thương tâm như vậy là do tôn nhi bất hiếu. Nếu tổ mẫu không vừa ý thì tôn nhi tự có cách để tổ mẫu vừa ý.” Nói xong, Phượng Minh Lập liền dẫn Vệ thị ra khỏi hầu phủ.

Tiếp theo, Phượng Minh Lập dâng tấu chương, thỉnh cầu Hoàng đế bệ hạ phế bỏ vị trí trưởng tử của hắn, chuyển cho tam đệ Phượng Minh Chi, về sau có thể thừa kế để hiếu thuận với tổ mẫu.

Chiêu này quả thật là thần kỳ.

Âm u hoa liễu lại bừng sáng, tìm được đường sống trong chỗ chết.

Minh Trạm nhận được tấu chương của Phượng Minh Lập thì liền tuyên triệu phụ tử Trung Nghĩa Hầu tiến cung để hỏi cho rõ ràng, cả giận nói, “Các ngươi xem tước vị của trẫm là cái gì? Là rau cải ở chợ hả, không đáng một đồng xu phải không? Nói cho ai thì cho ư? Các ngươi làm chủ tử của trẫm luôn rồi sao? Thật sự là phản rồi! Trong mắt của các ngươi còn có trẫm hay không? Còn có quy củ của tổ tông hay không?”

Trung Nghĩa Hầu xưa nay cảm thấy nhi tử của hắn giống như bột nhào, có thể nắn tròn có thể đè dẹp, ngoan ngoãn nghe lời, ai ngờ người thành thật một khi trở mặt thì lại càng khó lường, chỉ biết tung ra độc chiêu.

Mỗi khi Minh Trạm giận dữ thì có thể hù dọa kẻ khác!  Lúc này Trung Nghĩa Hầu bất chấp việc quở trách nhi tử, vội vàng dập đầu nhận sai, “Khuyển tử nhất thời bị quỷ ám, nói năng hồ đồ, thỉnh cầu bệ hạ đừng so đo với hắn.” Sau đó hung hăng cốc đầu Phượng Minh Lập rồi trách mắng, “Nhanh chóng nhận lỗi với bệ hạ đi, ngươi đang nói mê sảng cái gì vậy hả?” Mụ nó, chẳng lẽ tước vị là chuyện của một mình người hay sao? Liên quan đến vinh nhục của cả một nhà đây này.

Phượng Minh Lập thật sự có vài phần quật cường, bị cốc đầu một cái cũng không sửa lại nguyện vọng, còn cố ý nói, “Bệ hạ, thật không dám giấu diếm, tuy thần là đích trưởng trong nhà, bất quá cũng không được tổ mẫu yêu thích. Vì chuyện thần được lập làm trưởng tử mà tổ mẫu không vui. Nếu vì chuyện của thần mà khiến cho lão nhân gia tức giận thì đó là thần bất hiếu, cầu bệ hạ chọn hiền lương khác, thần thật sự không thể đảm đương chức vị trưởng tử.”

Minh Trạm liếc mắt nhìn Trung Nghĩa Hầu, sắc mặt của Trung Nghĩa Hầu vô cùng hổ thẹn. Phượng Minh Lập tiếp tục nói, “Gia mẫu đã sắp năm mươi tuổi, lại bị tổ mẫu trách cứ rất nhiều, phụ thân vì hiếu thảo với tổ mẫu đành phải uất ức mẫu thân. Nhưng mẫu thân cũng là mẫu thân của thần, thần không đành lòng nhìn mẫu thân chịu khổ, vì vậy tình nguyện nhường lại chức vị trưởng tử. Cho dù ngày sau cơm canh đạm mạc thì ít nhất cũng được vui vẻ.”

“Còn nữa, gia phụ và gia mẫu tuy thành thân đã lâu nhưng tình cảm lại lãnh đạm, đã sớm không còn tình cảm phu thê, cầu bệ hạ cho phép gia phụ và gia mẫu thôi nhau. Như thế hai bên đều thoải mái vui vẻ.” Lời nói của Phượng Minh Lập hoàn toàn khiến Trung Nghĩa Hầu mất năng lực phản ứng, nhi tử của hắn muốn phu thê hai người thôi nhau? Đây là đạo lý gì vậy?

Trong khi Minh Trạm lại tán thưởng Phượng Minh Lập gan dạ sáng suốt, bất quá, lúc này tuyệt đối không thể đơn giản kết luận như vậy.

Kỳ thật Minh Trạm cho rằng Phượng Minh Lập hoàn toàn không thành thật như mặt ngoài, tuy Phượng Minh Lập chưa đến mức khiến hắn phải lo lắng. Bất quá ấn tượng của Minh Trạm đối với Phượng Minh Lập vốn không tệ. Tôn thất đông người, Phượng Minh Lập cũng dễ dàng gần gũi. Có tài năng, tự đề cử mình đến Vạn Quyển cung, Chung Kính Thư còn tán thưởng Phượng Minh Lập biên soạn sách rất tích cực. fynnz.wordpress.com

Còn nữa, việc này không thể do Phượng Minh Lập làm chủ, nhưng Phượng Minh Lập lại trực tiếp dâng tấu chương, có thể thấy rõ ý tứ trong đó.

Minh Trạm nghiêm mặt trách mắng, “Ngươi nói cái quái quỷ gì vậy, ngươi là nhi tử, lại muốn phụ mẫu thôi nhau. May mà ngươi còn mang họ Phượng đấy, nếu truyền ra ngoài thì Phượng gia sẽ mất mặt vì ngươi hết!” Kỳ thật theo quan điểm của Minh Trạm thì Vệ thái hậu cũng nên thôi Phượng Cảnh Nam, bất quá hắn không có can đảm nói ra những lời này như Phượng Minh Lập. Không thì, không cần đến phiên Phượng Cảnh Nam, Vệ thái hậu đã đánh chết hắn từ lâu rồi. Đương nhiên không phải Vệ thái hậu thích Phượng Cảnh Nam, mà thật sự là vì ngai vàng không dễ có được, rất khổ sở.

Sau khi nói với Phượng Minh Lập thì Minh Trạm quay đầu mắng Trung Nghĩa Hầu, “Ngươi làm sao vậy? Đường đường là hầu gia mà để gia sự loạn xì ngầu như vậy! Thừa kế tước vị là chuyện lớn, rốt cục là ngươi làm chủ hay là lão thái thái nhà ngươi làm chủ? Trẫm thấy các ngươi hưởng vinh hoa phú quý quá nhiều đến mức quên cả tên họ của mình! Nếu ngại chuyện tước vị khó giải quyết thì cứ nói với trẫm một tiếng, trẫm sẽ toại nguyện cho các ngươi!”

“Được rồi, lui ra đi, trẫm thật sự chưa từng thấy phụ tử nào kỳ lạ như các ngươi cả!”

Trung Nghĩa Hầu thật sự không ngờ Phượng Minh Lập can đảm như vậy.

Phụ tử hai người ra khỏi Chiêu Đức điện, Trung Nghĩa Hầu thấp giọng trách mắng, “Ngươi muốn làm cái gì? Muốn cáo trạng ta và tổ mẫu của ngươi hay sao?” Sau đó gật gật đầu, Trung Nghĩa Hầu cười lạnh, “Ngươi có ngoại gia tốt, quả nhiên là có tiền đồ! Trước kia ta cũng không biết ngươi có bản lĩnh như vậy?”

Phượng Minh Lập nói, “Nếu phụ thân và mẫu thân thôi nhau thì nhi tử không còn là đích tử, đương nhiên mất đi tư cách thừa kế tước vị. Cho dù ngoại gia có tốt như thế nào thì nhi tử cũng không phải họ Vệ. Tuổi của cữu cữu còn nhỏ hơn cả nhi tử, mà cữu cữu cũng không phải cùng một mẫu sinh ra với mẫu thân.”

Trung Nghĩa Hầu nhất thời á khẩu, hắn không phải kẻ ngốc, nếu thật sự thôi nhau, cho dù Vĩnh Ninh Hầu có ngang ngược như thế nào thì Phượng Minh Lập cũng không thể được ban tước. Nghĩ đến việc phu thê thôi nhau thì lòng bàn tay của Trung Nghĩa Hầu bắt đầu ngứa ngáy, hận không thể tát cho Phượng Minh Lập thêm hai cái, khiến hắn thanh tỉnh hơn một chút.

Phượng Minh Lập dùng một ánh mắt bi thương nhìn Trung Nghĩa Hầu, “Từ khi bản thân bắt đầu hiểu chuyện, nhi tử chưa từng thấy phụ thân tiến vào phòng của mẫu thân, ngay cả một lần cũng không có. Nhi tử thật lòng hy vọng hai người thôi nhau, mẫu thân tuổi không còn trẻ, có của hồi môn bên cạnh, nhi tử đã đến tuổi lập thân, cho dù thế nào thì vẫn có thể nuôi sống nhân khẩu của mình. Phụ thân, lời của nhi tử đều là thật lòng. Giống như phụ thân mọi chuyện đều bảo vệ tổ mẫu, nhi tử cũng không muốn nhìn thấy mẫu thân chịu uất ức.”

Trung Nghĩa Hầu nói một cách phiền lòng, “Chuyện của ta và mẫu thân ngươi không phải là ngươi có thể xen vào. Về phần tổ mẫu ngươi, lão nhân gia đã từng này tuổi, dỗ dành tổ mẫu coi như là bổn phận của người làm con cháu. Vậy mà ngươi lại ầm ĩ làm phiền ngự tiền, nói ra lời hồ đồ, ngươi có thấy mất mặt hay không?” Tuy Trung Nghĩa Hầu không quá thích Phượng Minh Lập, bất quá hắn thật sự không có ý định thay đổi người thừa kế.

Thích và sự thật là hai chuyện khác nhau, Trung Nghĩa Hầu có thể nhận rõ điểm ấy. Vĩnh Ninh Hầu phủ hiện tại có quyền thế ra sao, huống chi lão Vĩnh Ninh Hầu vẫn còn sống. Tuy rằng theo như lời của Phượng Minh Lập thì Vĩnh Ninh Hầu Vệ Dĩnh Gia và Vệ thị là tỷ đệ cùng phụ khác mẫu, nhưng lão Vĩnh Ninh Hầu vẫn là ngoại công của Phượng Minh Lập.

Chuyện lớn như vậy, Vĩnh Ninh Hầu phủ làm sao có thể không đếm xỉa đến?

Quan hệ thông gia là để kết giao chứ không phải để kết thù.

Phượng Minh Lập dùng một chiêu thần kỳ như thế khiến Trung Nghĩa Hầu vô cùng đau đầu, vừa đi vừa thấp giọng dặn dò Phượng Minh Lập, “Nay lão tam đã từ chối vị trí đó, ngươi muốn đi biên soạn sách thì cứ đi đi. Ngày sau ngươi dẫn mẫu thân của mình hồi phủ, chỉ có một chút việc cần gì phải xé ra to?”

“Phụ thân không muốn nhìn thử một chút hay sao?” Phượng Minh Lập nói.

Trung Nghĩa Hầu nhất thời không hiểu rõ ý của Phượng Minh Lập, “Nhìn cái gì? Có cái gì đáng nhìn? Mất mặt chưa đủ hay sao?”

Khóe miệng của Phượng Minh Lập vẫn còn vết bầm nhợt nhạt, bất quá, cũng không tổn hại phong độ của hắn, “Phụ thân vẫn cho rằng mẫu thân và nhi tử có ngoại gia quyền thế, vì vậy một chút uất ức cũng chịu không nổi. Phụ thân nhìn thử đi thì sẽ hiểu được, kỳ thật các đệ đệ cũng đã trưởng thành hết rồi.”

Trung Nghĩa Hầu vẫn còn phiền não vì chuyện gia sự.

Cũng là phụ thân, Trấn Nam Vương Phượng Cảnh Nam vì một phong thư của Minh Trạm mà tức đến giơ chân mắng chửi Minh Trạm mấy này không ngớt, khiến Phượng Cảnh Kiền cười muốn chết.

Không biết Minh Trạm nghĩ thế nào, dù sao hắn rất có cảm xúc đối với chuyện của phụ tử Trung Nghĩa Hầu, bèn viết một phong thư gửi Phượng Cảnh Nam bày tỏ cảm nghĩ của mình.

Ban đầu Phượng Cảnh Nam nhận được thư của Minh Trạm thì rất cao hứng. Đối với Phượng Cảnh Nam, mấy năm nay Minh Trạm dần dần hiểu chuyện, mỗi lần đọc thư của Minh Trạm thì Phượng Cảnh Nam đều thấy thoải mái.

Bất quá lá thư này Phượng Cảnh Nam vừa đọc thì liền tái mặt.

Thư như sau:

Phụ vương thân ái: [Minh Trạm đã quen mở đầu thư bằng những câu buồn nôn như vậy, Phượng Cảnh Nam cũng đã bắt đầu quen, hơn nữa còn dần dần bắt đầu cảm thấy hưởng thụ]

Thình lình viết thư cho phụ vương, kỳ thật phụ vương không cần giật mình. Thật sự là vì nhi tử đã gặp phải một chuyện cực kỳ khó tin, cũng bởi vì vậy mà cảm thấy đau buồn, không ngừng cảm thán. Thông qua chuyện này, nhi tử phát hiện hóa ra phụ vương thật không tính là lão cha kém cỏi nhất thiên hạ. Hôm nay nhi tử biết được một kỳ nhân, hắn làm cha còn không bằng phụ vương nữa kìa.

[Chỉ nhìn mấy hàng chữ này thì Phượng Cảnh Nam đã tức đến phồng mang trợn mắt, cái tên vô liêm sỉ kia bắt đầu đánh rắm bậy bạ nữa rồi! Nói năng cái quái quỷ gì thế này? Hắn rất kém cỏi hay sao? Chứ chẳng phải là cái tên tiểu vô liêm sỉ quái gở ư? Lá thư này chỉ cần mang ra đã đủ để cái tên chết tiệt kia mang tội bất hiếu rồi! Đương nhiên, với thân phận hiện tại của Minh Trạm thì Phượng Cảnh Nam cũng không có bản lĩnh định tội Minh Trạm. Bất quá Phượng Cảnh Nam cảm thấy thật khó chịu. Nội dung kế tiếp càng khiến Phượng Cảnh Nam khó chịu.]

Đầu tiên Minh Trạm thuật lại đơn giản chuyện nhà Trung Nghĩa Hầu rồi tiếp tục viết:

Chuyện nhà Trung Nghĩa Hầu thật giống với chuyện của chúng ta, chẳng qua trong giai đoạn đầu tiên, nhi tử cảm thấy phụ vương còn không bằng cả Trung Nghĩa Hầu. Nhớ năm đó, nhi tử mới vài ba tuổi đầu mà phụ vương đã nhẫn tâm đưa nhi tử đến đế đô làm chất tử, thật sự là nhẫn tâm. Nhưng nhi tử cho rằng Hoàng tổ mẫu dù sao cũng thấu tình đạt lý hơn mẫu thân của Trung Nghĩa Hầu nhiều. Tuy rằng Hoàng tổ mẫu cũng bất công, nhưng chưa từng yêu cầu nhi tử phải tặng thứ tốt cho huynh đệ Minh Lễ. Đương nhiên nếu Hoàng tổ mẫu thật sự có yêu cầu này thì nhi tử cũng sẽ không nghe theo đâu. [bẩm sinh đã thích tạo phản rồi]

Nói như vậy thì nhất định là phụ vương sẽ mất hứng. Nhưng có cách nào đâu. Trước kia khi nhi tử đọc sách có nói rằng, con người lúc còn nhỏ mà bị tổn thương thì sẽ nhớ mãi cả đời. [Phượng Cảnh Nam nhịn không được mà bĩu môi, một đấu lớn hơn một lít mà còn không biết, ngươi đọc mấy quyển sách thối nát mà bày đặt điên cuồng với lão tử. Từ nhỏ đã gian tà, chơi trò giả ngu, là do cái tên tiểu tử nhà ngươi tự rước lấy mà thôi, trách ai cơ chứ?]

Khi nhi tử còn bé, Phụ vương lãnh đạm đối với nhi tử khiến nhi tử tràn ngập khát vọng tình cảm phụ tử cùng với sự sợ hãi ngự trị trong lòng, rồi sau đó, khi nhi tử dần dần lớn lên, phụ vương vẫn có thành kiến đối với đủ loại hành vi của nhi tử, có lẽ tình cảm phức tạp cũng ảnh hưởng đến cả đời của nhi tử. Bất tri bất giác bộc lộ nội tâm yếu ớt của nhi tử ở trước mặt phụ vương. Không biết phụ vương có cảm nghĩ gì không? [Lão tử có cảm nghĩ con khỉ khô, lão tử cảm thấy tại sao không thừa dịp lúc ngươi chưa đăng cơ thì đánh cho ngươi một trận để nhớ đời, nay có lá gan gửi thư như vậy đến cho lão tử! Bẩm sinh đã là cái tên vô lại thích ăn đòn rồi!]

Bất quá phụ vương cũng không cần phải áy náy. Ai bảo nhi tử bẩm sinh hiểu rõ thư thức lễ nghĩa, năm loại mỹ đức đều có đủ, lại là đại hiếu tử nữa. Nhi tử đã viết những hành vi tệ hại của phụ vương đối với nhi tử lên bờ cát, thủy triều dâng lên thì sẽ xóa tan không còn tăm hơi, còn những điểm tốt của phụ vương đối với nhi tử thì nhi tử đã khắc lên tảng đá để trọn đời ghi nhớ. [Phượng Cảnh Nam không cảm thấy mình có điểm nào phải áy náy, hắn cũng tự nhận là không hề đối xử tệ với Minh Trạm, nếu không có sự dạy dỗ anh minh của hắn thì tiểu tử này làm gì có ngày hôm nay. Trong khi Minh Trạm thì càng ngày càng khiến người ta chán ghét!]

Kỳ thật Phượng Cảnh Nam thật lòng bội phục bản lĩnh tự kỷ của Minh Trạm, mỗi lần gửi thư đều có thể tự thổi phồng bản thân, cũng không biết là giống ai nữa. Lão Phượng gia cũng đâu có ai làm mất mặt gia phong như vậy, ngay cả mẫu thân của Minh Trạm cũng là người đặc biệt sĩ diện, vì sao lại sinh ra một tên quái đản như Minh Trạm thế này. Phượng Cảnh Nam nhẫn nại cảm giác buồn nôn để đọc tiếp. Minh Trạm đã viết đến:

Còn một chuyện muốn thương nghị với phụ vương, Tiết Thiểu Lương đã đi truy bắt đào phạm, thỉnh phụ vương thay nhi tử phát ra tin tức giả, bảo rằng Hoàng bá phụ bỗng nhiên muốn về đế đô, đã an bài ổn thỏa, do Trịnh Khai Tuấn dẫn theo hộ vệ tiến đến đế đô.

Việc này là cơ mật, thứ cho nhi tử không thể nói với phụ vương. Đương nhiên nếu phụ vương nguyện ý trao đổi chuyện Vân Quý thì nhi tử cũng nguyện ý thương nghị với phụ vương chuyện của đế đô.

Đến cuối thư, Minh Trạm vẽ một hình mặt tròn le lưỡi quỷ, lạc khoản: Vẫn yêu phụ vương như trước – Minh Trạm.

Phượng Cảnh Nam đã hết chỗ nói với bản tính buồn nôn của Minh Trạm. Còn bảo là mỗi ngày yêu thương này nọ, buồn nôn chết người. Quái đản quái đản, làm sao hắn có thể sinh ra một tên quái đản như vậy cơ chứ!

Hứ, còn bày đặt giả thần giả quỷ với hắn, cơ mật con khỉ khô, đơn giản là tiểu tử này muốn chơi xỏ mà thôi!

Phượng Cảnh Nam hừ một tiếng, thu hồi phong thư, hơn nữa còn kín đáo giấu kỹ, tuyệt đối không thể để Hoàng huynh nhìn thấy, nếu không nhất định sẽ khiến người kia chê cười một trận. Phượng Cảnh Nam là người sĩ diện, trong lòng lại không thích, cũng không thể để cho người ta biết được.

Bất quá ngày hôm sau Phượng Cảnh Nam liền phát hiện, hắn chẳng những sinh ra một nhi tử gian xảo mà còn có một huynh trưởng gian xảo, cũng không biết Phượng Cảnh Kiền làm sao biết được Minh Trạm gửi thư, chết sống đòi xem, hơn nữa còn khăng khăng bảo rằng thư đó là Minh Trạm gửi cho mình, là Phượng Cảnh Nam giấu thư. Phượng Cảnh Nam bị quấy rầy liên tục, đành phải đưa cho Phượng Cảnh Kiền xem. fynnz.wordpress.com

Phượng Cảnh Kiền xem xong liền liên tục cười nhạo Phượng Cảnh Nam cả nửa tháng trời.

………….

P/S: Bạn Lập là ver 2 của mũm mĩm trong vụ đích thứ. Khác ở chỗ, bạn Lập dùng lời nói nhẹ nhàng để phản nghịch, còn mũm mĩm thì chơi luôn mấy lời chợ búa với lão cha😀

38 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 178 (1)

  1. phieudieu123 22/10/2013 at 2:15 am

    haha thư của bé trạm đúng là độc nhất vô nhị, ta đọc truyện đến 2h sáng nên rất muốn cười mà ko thể cười lớn làm ta rất uất ức, nếu cứ tình trạng này chắc ta nghẹn chết

    • Fynnz 22/10/2013 at 1:55 pm

      Fynnz hay đập bàn đập đệm thình thịch mỗi khi đọc thư của mũm😀😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: