Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 178 (2)


.::Chương 178 (2)::.

Phương Thận Hành và Tống Châu Ngọc không được may mắn, gặp phải vụ án Quách gia, nhưng ngay cả Minh Trạm cũng không ngờ một vụ án nhỏ như vậy lại trở thành tranh chấp thương trường giữa Hồ Quảng và Hoài Dương.

Huynh đệ Quách thị ầm ĩ kéo nhau lên công đường, ai đúng ai sai thì tạm thời không thể phân rõ, lúc trước đã từng nói, cửa hiệu dược liệu của Quách Diệu Tông là một trong những nơi cung ứng dược liệu cho Thiện Nhân Đường Hoài Dương. Vì Quách gia xảy ra vụ án giáo hóa nghiêm trọng, Thiện Nhân Đường Hoài Dương chán ghét gia phong như vậy, bèn hủy bỏ tư cách cung ứng của Quách Diệu Tông, lựa chọn cửa hiệu dược liệu của Trình gia.

Cửa hiệu dược liệu của Trình gia không phải là cửa hiệu bản địa ở Hoài Dương, mà là Hồ Quảng có thương nhân Trình gia nổi danh đã đầu tư buôn bán. Ban đầu Trình gia chủ yếu buôn bán lương thực, tơ lụa, vì Thiện Nhân Đường mở cửa nên gia chủ của Trình thị nhanh tay lẹ mắt nhìn thấy cơ hội đầu tư, bèn ra tay tiến vào ngành dược liệu, chuẩn bị chia bát canh.

Chẳng qua sự việc bất chợt xảy ra, thương nhân Hồ Quảng như ngươi chạy đến Hoài Dương để phát tài, nhưng Hoài Dương cũng không phải không có nhà cung ứng dược liệu, dựa vào cái gì lại đem cơ hội phát tài giao cho người ngoài.

Thương nhân Hoài Dương không quá vui lòng đối với hành vi như vậy của Thiện Nhân Đường.

Ở thời này, các thương nhân địa vị thấp, vì vậy bọn họ càng cần phải đoàn kết, nghĩ cách, mọi người đồng tâm hiệp lực thì mới có thể giải quyết vấn đề. Tóm lại, việc Trình thị thay thế Quách thị để trở thành nhà cung ứng dược liệu cho Thiện Nhân Đường Hoài Dương đã khiến các thương nhân buôn dược ở Hoài Dương rất bất mãn.

Bọn họ có tiền, lại có quan hệ khá tốt với quan viên địa phương. Mỗi khi sửa cầu xây đường thì bọn họ cũng nguyện ý quyên góp ngân lượng để đổi lấy mỹ danh, thuận tiện lưu lại ấn tượng tốt với chư vị đại nhân. Cho nên các thương nhân bàn bạc, nhờ người đến Dương Châu tìm tân Tri phủ, tiểu Phạm đại nhân, Phạm Duy.

Nếu đổi là người khác thì chưa hẳn sẽ để ý đến việc này của đám thương nhân.

Sĩ nông công thương, thương nhân ở hàng thấp nhất. Thời này những ai có chút bản lĩnh sẽ không đi theo con đường buôn bán, bất quá, bởi vì Giang Nam giàu có đông đúc, thương nhân cũng nhiều, vì vậy cũng xem nhẹ chuyện này.

Mà Phạm Duy thuở nhỏ ở bên cạnh Minh Trạm, Minh Trạm thường lải nhải nhắc một câu: vô nông bất ổn, vô thương bất phú.

Còn nữa, Minh Trạm cũng không khinh thường thương nhân, bạc của Minh Trạm phần lớn là do thương nhân mang đến. Phạm Duy mưa dầm thấm đất, còn nữa, dân chúng ở Vân Quý cởi mở, vì vậy thái độ của Phạm Duy đối với thương nhân thân thiết hơn người bình thường rất nhiều.

Cẩn thận nghe mục đích đến đây của hội trưởng thương nhân buôn dược liệu Giang Thiên, Phạm Duy nhẹ nhàng nói, “Thiện Nhân Đường chọn Trình gia làm nhà cung ứng, dù sao cũng có chút đạo lý. Nếu dược liệu của các ngươi không bằng người ta, Thiện Nhân Đường chọn dược liệu tốt thì cũng chẳng có gì là đáng trách. ”

Giang Thiên hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, kính cẩn nói, “Nếu quả thật là như thế, dược liệu của thảo dân không bằng người ta thì cũng chẳng có gì để nói. Bất quá theo thảo dân được biết, trước kia Thiện Nhân Đường lựa chọn nhà cung ứng đều là đấu thầu công khai, vì vậy mọi người đều tin phục. Nhưng lần này nếu Thiện Nhân Đường muốn chọn nhà cung ứng thì đương nhiên phải tuân theo quy tắc lúc trước mới gọi là công bằng. Còn nữa, lúc trước Thiện Nhân Đường khai trương, vì Thiện Nhân Đường do Thái hậu xây dựng, ban ơn cho dân, cho nên chúng thảo dân đều quyên góp bạc. Nay mỗi tháng Thiện Nhân Đường đều đưa giấy tờ đến nhà của chúng thảo dân, Thái hậu nương nương cũng đã nói, hoan nghênh dân chúng đến giám sát. Cho nên thảo dân nghe thấy phong thanh thì không dám không báo, bằng không chẳng phải là làm trái với ý chỉ của Thái hậu nương nương hay sao?”

Tuy rằng việc Thiện Nhân Đường khai trương có tác động nhất định đến các dược xá, nhưng đây lại là tin tức không thể tốt hơn đối với các thương nhân buôn dược. Cho nên đám thương nhân này cũng quyên góp không ít bạc. Bất quá làm cho bọn họ tin phục nhất chính là mỗi tháng đều có thể nhận được giấy báo của Thiện Nhân Đường, dùng bao nhiêu bạc, dùng ở đâu, tất cả đều rõ ràng. fynnz.wordpress.com

Tuy ngân lượng của bọn họ quyên góp cho người ta nhưng không phải cho kẻ tham lam, cũng không phải cho kẻ khác nuôi tiểu lão bà, mà là dùng cho dân chúng, đám thương nhân quyên bạc này cũng cảm thấy có một chút an ủi vì được tôn trọng.

Thấy Giang Thiên nói câu nào cũng dính đến Thái hậu, Phạm Duy cười một cái, “Được rồi, Giang hội trưởng có chuyện gì thì cứ nói thẳng, các ngươi là thương nhân bản địa, bản quan là quan phụ mẫu thành Dương Châu, đương nhiên là phải thiên vị rồi.”

“Đại nhân tài đức sáng suốt.” Giang Thiên ca ngợi một câu, hắn ở thành Dương Châu nhiều năm, cũng phải nói một tiếng năm nay thật là tốt, Lâm tổng đốc công minh liêm chính, đến phiên Phạm Duy, Phạm Duy lại chịu ủng hộ thương nhân bọn họ, Giang Thiên thấp giọng nói, “Thảo dân nghe được tin tức, sau khi Từ đại nhân của Thiện Nhân Đường quay về đế đô thì Thiện Nhân Đường do Chương Tú thái y tiếp nhận quản lý. Trình gia tặng cho Chương Tú thái y một căn nhà năm gian ở đường Nam, bên trong còn có hai vị tiểu mỹ nhân phải bỏ một số ngân lượng lớn để mua về. Đây chỉ là mặt ngoài, nghe nói, Trình gia còn đem cổ phần trong cửa hiệu dược liệu chia cho Chương thái y ba phần nữa đấy.”

“Có chuyện này nữa sao?” Phạm Duy lạnh mặt, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Giang Thiên.

Giang Thiên vội trả lời, “Nếu không phải nhân chứng vật chứng đều có đủ thì làm sao thảo dân dám nói lung tung?” Lại thở dài một tiếng, “Lúc trước Từ đại nhân xây dựng Thiện Nhân Đường với thái độ quang minh chính đại như thế nào, thương nhân dược liệu như chúng thảo dân cũng không bận tâm có thể được chọn làm nhà cung ứng hay không, nhưng tất cả đều rất tin phục Thiện Nhân Đường. Nay Từ đại nhân mới rời đi có vài tháng, hầy, ngay cả chúng thảo dân biết nội tình bên trong thì cũng cảm thấy thật thương cảm.”

“Chúng thảo dân là thương nhân, xưa nay buôn bán đều rõ ràng, giỏi mua không bằng giỏi bán, trên đời làm gì có thứ vừa tốt lại vừa rẻ cơ chứ. Trình gia hối lộ Chương thái y nhiều như vậy, đương nhiên lợi nhuận sau này sẽ lấy từ dân chúng rồi.” Giang Thiên ưu quốc ưu dân, nói một cách cảm thán.

Phạm Duy suy nghĩ một lúc rồi hỏi, “Xem ra nhân chứng vật chứng đều nằm trong tay các ngươi?”

Giang Thiên cười một cách ngượng ngùng, nói năng càng tỏ ra kính cẩn hơn, “Nếu không thì chúng thảo dân thật sự không dám bịa chuyện để quấy rầy đại nhân.”

Phạm Duy đã có ý định trong lòng, hắn phân phó Giang Thiên, “Trông coi mấy thứ kia cẩn thận, chuyện này do ta xử lý, ngươi không được lộ ra bất kỳ tin tức nào, biết chưa?”

Giang Thiên nghe thấy thì liền biết có hy vọng, đứng dậy thở dài nói, “Dạ, thảo dân nghe đại nhân phân phó.”

Phạm Duy đến thẳng phủ Tổng đốc.

Niên đại có hạn, dù sao Thiện Nhân Đường cũng là Thái hậu đứng ra xây dựng, chuyện này cũng coi như là một vụ bê bối, Phạm Duy cũng không muốn nhiều người biết. Phạm Duy là người có chủ kiến, trong lòng đã sớm có đối sách, chẳng qua hắn làm Tri phủ cũng không được tự tại, phía trên còn có hai công công bà bà là Tuần phủ đại nhân và Tổng đốc đại nhân, hắn không thể chuyên quyền tất cả mọi việc.

Lâm Vĩnh Thường làm người quang minh, “Theo ta thấy thì Hy Triệt ngươi có thể dâng thẳng tấu chương hỏi ý Hoàng thượng cho thỏa đáng. Tuy đám thương nhân vội vàng tranh đoạt địa bàn, bất quá cũng phải đặt thể diện của hoàng thất lên phía trước.” Phạm Duy đã lớn, nay cũng có tên tự, là do Minh Trạm đặt, Minh Trạm quen lấy lòng người, nói với Phạm Duy, “Chúng ta thuở nhỏ đã sống cùng nhau, là thanh mai trúc mã, tình cảm đặc biệt. Tiểu Duy ngươi giống như huynh đệ của ta, tên của ta có chữ Trạm, nghĩa là trong sáng rõ ràng, như vậy tên tự của ngươi hãy lấy một chữ Triệt.” Vừa nói xong liền lệnh cho Hà Ngọc mài mực trải giấy, dùng bút lông viết hai chữ cua bò lên trang giấy trắng tinh, Hy Triệt. Phạm Duy đương nhiên rất cảm động, bất quá hắn chủ động bỏ qua mấy từ thanh mai trúc mã. (Triệt đồng nghĩa với Trạm)

Để tỏ ý thân cận, Lâm Vĩnh Thường gọi thẳng tên tự của Phạm Duy.

Lời của Lâm Vĩnh Thường giống với suy nghĩ của Phạm Duy. Nhận được ý kiến của Lâm Vĩnh Thường, Phạm Duy liền trở về viết tấu chương. Đáng lý Phạm Duy định mời Lâm Vĩnh Thường cùng liên danh, nhưng Lâm Vĩnh Thường không có ý này. Bất quá Phạm Duy nghĩ lại, hắn cũng nên viết vài lời hay đối với ý tưởng của Lâm đại nhân mới được.

Minh Trạm nhận được tấu chương, vẫn chưa công bố, lại khó tránh khỏi mà phải đi thương nghị với Vệ thái hậu.

Vệ thái hậu đang trò chuyện với lão Vĩnh Ninh Hầu, thấy Minh Trạm đến đây thì liền mỉm cười, “Vì sao lại đến đây vào lúc này?”

Lão Vĩnh Ninh Hầu đứng dậy hành lễ, Minh Trạm liền khoát tay, “Ngoại công ngồi đi.”

Lão Vĩnh Ninh Hầu vẫn cố chấp hành lễ, đợi minh Trạm và Vệ thái hậu cùng ngồi trên nhuyễn tháp thì lão Vĩnh Ninh Hầu mới an tọa. Minh Trạm hỏi thăm sức khỏe của lão Vĩnh Ninh hầu trước, lão Vĩnh Ninh Hầu cười, “Lão thần vẫn khỏe mạnh, nhưng bệ hạ trông có vẻ hơi gầy.”

Minh Trạm thích nhất nghe người ta khen hắn gầy, nghe xong vô cùng vui vẻ, còn bày đặt, “Trong triều hiện tại rất bận rộn, gầy một chút cũng tốt, minh quân có ai là béo đâu.”

Minh quân và béo hay gầy thì có liên quan gì đến nhau, đây là lời nói dị đoan bậy bạ gì vậy? Nhưng đương nhiên lão Vĩnh Ninh Hầu sẽ không so đo chuyện này với Minh Trạm, thay vào đó là nói, “Vì Thái hậu, bệ hạ cũng nên bảo trọng thân mình.”

Minh Trạm đắc ý cười vài tiếng, “Đương nhiên đương nhiên, hiếm khi ngoại công tiến cung, tối nay trẫm gọi Phi Phi lại đây cùng dùng bữa.”

Lão Vĩnh Ninh Hầu còn sợ Minh Trạm lại đây vì có chuyện cơ mật muốn bàn với Vệ thái hậu, định tìm cớ cáo lui, không ngờ Minh Trạm muốn lưu hắn lại để dùng bữa tối, vì vậy trong lúc nhất thời cũng không tiện rời đi.

Minh Trạm đặc biệt quan tâm đến ngoại gia, lại hỏi, “Ngoại công tiến cung vì có chuyện gì ư?”

“Lão thần thấy đã lâu không tiến cung nên cố ý đến thỉnh an nương nương.” Lão Vĩnh Ninh Hầu nói.

“À, trẫm còn tưởng rằng ngoại công là vì chuyện của Phượng Minh Lập mà tiến cung chứ.” Minh Trạm nhiều chuyện hỏi lão Vĩnh Ninh Hầu,“Ngoại công biết vụ này rồi đúng không?”

Minh Trạm hỏi thẳng như vậy, lão Vĩnh Ninh Hầu thật khó mà nói rằng bản thân không biết, bèn gật đầu, tỏ vẻ trong sạch, “Đây là chuyện của nhà Trung Nghĩa Hầu, lão thần tuyệt đối không dám xen vào.”

Minh Trạm cười, khoát tay nói, “Ngoại công cũng là ngoại công của Phượng Minh Lập mà, nói vài câu cũng chẳng thành vấn đề. Nếu để trẫm nói thì Phượng Minh Lập là người rất có tính tự quyết, hắn muốn Trung Nghĩa Hầu và dì thôi nhau.”

Chuyện thôi nhau ngay cả Vệ thái hậu cũng không biết, lúc này Minh Trạm khai ra, lão Vĩnh Ninh Hầu vừa nghe thấy thì thật sự không biết nói gì, sau một lúc lâu mới lên tiếng, “Người trẻ tuổi thường hồ ngôn loạn ngữ, nhất thời nghĩ bậy, bệ hạ đừng nghĩ là thật.” Dù sao cũng phải nói giúp ngoại tôn vài câu. Kỳ thật lão Vĩnh Ninh Hầu biết rất rõ chuyện của phủ Trung Nghĩa Hầu, hiện tại Vệ thị đang ở tại Vĩnh Ninh Hầu phủ. Hơn nữa, lão Vĩnh Ninh Hầu bắt đầu cảm thấy chỉ số thông minh của Phượng Minh Lập không tệ, lùi một bước tiến ba bước, hành động vẻ vang, là người mà lão Vĩnh Ninh Hầu có thể chỉ bảo.

Nay vừa nghe thấy Phượng Minh Lập nói lời điên cuồng này thì lão Vĩnh Ninh Hầu cũng mất bình tĩnh. Cái tên tiểu tử kia đúng là ngứa miệng, tước vị sắp đến tay mà còn nói năng hồ đồ!

Lão Vĩnh Ninh Hầu tiến cung thật ra là vì vấn an nữ nhi Thái hậu của nhà mình. Bất quá lão hồ ly này đã sớm thành tinh, tuy rằng ông ấy rất có ý kiến đối với chuyện của nhà Trung Nghĩa Hầu, nhưng lão Vĩnh Ninh Hầu tuyệt đối sẽ không phát biểu bất cứ ý kiến gì, ông ấy chỉ ở trong cung lượn qua lượn lại một vòng, nói cho mọi người biết mình vẫn còn sống sờ sờ đấy.

Mọi người nói thử xem, Hoàng thượng chỉ có một ngoại công, Thái hậu chỉ có một phụ thân.

Ai dám đắc tội với phủ Vĩnh Ninh Hầu cơ chứ?

Minh Trạm cười ha ha, “Hầy, mấy chuyện đích thứ này trẫm cũng đã nếm mùi đau khổ rất nhiều rồi. Người khác không hiểu Phượng Minh Lập nhưng trẫm hình như có thể hiểu được vài phần.”

Lão Vĩnh Ninh Hầu nghĩ đến tình cảnh gian nan lúc trước của Minh Trạm thì cũng có một chút cảm thán. Lúc ấy hắn rút cổ mà sống, sợ Phượng gia huynh đệ kiêng kỵ, nào dám chủ động tỏ vẻ thân mật với Minh Trạm. Nay Vĩnh Ninh Hầu phủ có thể trở mình cũng là dựa vào Minh Trạm.

Minh Trạm không biết lão Vĩnh Ninh Hầu đang suy nghĩ điều gì, chỉ lấy ra tấu chương rồi đưa cho Vệ thái hậu xem, “Mẫu thân nhìn thử đi?”

Vệ thái hậu lướt nhanh qua rồi thở dài, “Mới nửa năm mà đã xảy ra chuyện như vậy. Ngự y cũng là quan viên trong triều, cứ ấn theo quy củ mà xử lý là được. Cũng không cần giấu diếm, cứ đi điều tra thăm dò đi.”

Minh Trạm gật đầu, “Nhi tử cũng có ý này, hầy, e rằng thanh danh của mẫu thân sẽ bị ảnh hưởng.”

Vệ thái hậu nhìn Minh Trạm một cái, “Trạm nhi làm Hoàng đế, không biết có bao nhiêu thủ hạ là tham quan ô lại, mẫu thân thấy danh vọng của ngươi vẫn không bị ảnh hưởng gì. Thiện Nhân Đường của mẫu thân chỉ có một tên thái y tham tài mà thanh danh của mẫu thân liền bị ảnh hưởng hay sao?”

“He he he, Thuận miệng nói thôi mà, chỉ thuận miệng thôi, là nhi tử lỡ mồm, lỡ mồm rồi.” Minh Trạm dỗ dành Vệ thái hậu, “Hôm nay mẫu thân mất hứng ư?”

Vệ thái hậu tuyệt đối sẽ không thừa nhận chính mình phiền lòng vì chuyện của nhà Trung Nghĩa Hầu, Vệ thái hậu hiểu rõ ý của lão Vĩnh Ninh Hầu, ai mà không thiên vị người nhà của mình cơ chứ. Huống chi Vệ thị và Phượng Minh Lập có xuất thân đủ để đứng vững, đây cũng là chủ ý ban đầu của Vệ thái hậu, như lời của Minh Trạm, Minh Trạm đã nếm mùi đau khổ vì chuyện đích thứ rất nhiều, Vệ thái hậu cũng đã từng phiền lòng vì chuyện này. Bất quá Phương lão thái thái và tiểu Phương thị xuất thân từ Việt Hầu phủ, không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt Phật, Việt Hầu phủ đang giữ đạo hiếu, lúc này nếu nữ nhân Phương thị xảy ra bê bối thì cũng rất bất lợi cho Việt Hầu phủ.

Minh Trạm làm nô tài đứng đấm vai cho mẫu thân, Vệ thái hậu mỉm cười giữ lại tay của Minh Trạm, “Làm gì vậy, đừng để ngoại công của bệ hạ chê cười.”

Lão Vĩnh Ninh Hầu vui vẻ nói, “Bệ hạ hiếu thảo như thế là Thái hậu có phúc.” Vừa hại vừa lợi, tuy hôn sự không tính là quá như ý, bất quá cũng đỡ hơn những người khác rất nhiều, ít nhất không lo cơm áo, lại có nhi tử giỏi giang, nói tóm lại, tiểu nhi nữ của mình sẽ hạnh phúc đến cuối đời.

Chuyện của Trung Nghĩa Hầu, Minh Trạm chỉ xem như một tuồng kịch.

Bất quá, rất rõ ràng, tuồng kịch của nhà Trung Nghĩa Hầu náo nhiệt hơn hẳn so với những nhà bình thường khác.

Ban đầu chỉ là mẫu tử Vệ thị và Phượng Minh Lập bất mãn Phương lão thái thái và Trung Nghĩa Hầu quá mức thiên vị bất công, Trung Nghĩa Hầu muốn thuyết phục Phượng Minh Lập rồi sau đó đón Vệ thị hồi phủ, đương nhiên gia đình hòa thuận vạn sự hưng, mọi việc sẽ ổn thỏa.

Ai ngờ sự việc diễn biến ngoài dự đoán của Trung Nghĩa Hầu, cũng không biết vì lý do gì mà sau khi Phượng Minh Lập xin tước bỏ chức vị trưởng tử thì ngoài phố đã lan truyền tin tức Phượng Minh Lập không nghe lời phụ thân, Vệ thị ỷ vào xuất thân từ Vĩnh Ninh Hầu phủ, bất kính với bà bà.

Hơn nữa chuyện này càng truyền càng huyên náo, càng có dấu hiệu phong ba bão táp nghiêm trọng.

Dù sao mọi người trong triều đều biết lúc trước Phượng Minh Lập xin tước bỏ chức vị trưởng tử, nay lại có lời đồn đãi, mọi người khó tránh khỏi mà phải cân nhắc, không có lửa thì sao có khói, chưa hẳn là không có duyên cớ.

Mọi người nghĩ nhiều, nhưng cũng chỉ nói thầm trong bụng mà thôi, trong khi các Ngự sử lại thượng tấu, yêu cầu điều tra tội đại nghịch bất hiếu của Phượng Minh Lập và tội ngỗ nghịch của Vệ thị.

Cho dù Phượng Minh Lập hay là Vệ thị, vừa liên quan đến tôn thất, vừa liên quan đến mẫu tộc của Minh Trạm. Lúc này Ngự sử thượng tấu, khó tránh khỏi mà bỏ qua ý tứ của Hoàng thượng. Đương nhiên, quan viên xoi mói bới móc ngoại thích là chuyện bình thường.

Minh Trạm đăng cơ đã được một thời gian, không còn là tên tiểu tử nóng nẩy hấp tấp miệng còn hôi mùi sữa như lúc trước. Minh Trạm lập tức chỉa mũi nhọn về phía Trung Nghĩa Hầu, hỏi Trung Nghĩa Hầu có việc này hay không, Trung Nghĩa Hầu làm sao dám thừa nhận, đương nhiên lắc đầu, liên tục phủ nhận.

Minh Trạm dùng câu trả lời của Trung Nghĩa Hầu để chặn miệng Ngự sử, “Trung Nghĩa Hầu người ta đã nói không có chuyện này, các ngươi thượng tấu như vậy thật sự chỉ là nghe gió nói mưa, cũng không chịu động não suy nghĩ. Trung Nghĩa Hầu nổi danh là hiếu tử, nếu thật sự có chuyện thê tử ngỗ nghịch đích tử bất hiếu thì làm sao đến phiên các ngươi thượng tấu, Trung Nghĩa Hầu sẽ là người đầu tiên không thể chấp nhận.”

Trung Nghĩa Hầu lập tức đáp lời, “Dạ, bệ hạ, nay thần cũng không biết là người nào ở trên đường bịa đặt, cố ý chửi bới thê tử và nhi tử của thần, trong lòng của người này có dã tâm, lại gian xảo, thỉnh bệ hạ điều tra rõ ràng để trả lại công đạo cho thê tử và nhi tử của thần.” fynnz.wordpress.com

Minh Trạm gật đầu, “Nên như thế. Điền Vãn Hoa, ngươi là người cai quản Phủ doãn đế đô, chuyện này giao cho ngươi. Lời đồn này cũng không phải vô duyên vô cớ mà lan truyền khắp nơi như vậy, điều tra rõ ràng cho trẫm để trẫm nhìn xem là ai vô cớ chửi bới tôn thất như thế.”

Tiếp theo là Mân Tĩnh Hầu bảo rằng đã đến đế đô lâu ngày, muốn quay về Phúc Châu, Minh Trạm cười nói, “Không vội, lúc trước Thiện Kỳ Hầu ầm ĩ đòi nghênh đón phụ hoàng về đế đô, mới đầu vì sức khỏe chưa ổn cho nên phụ hoàng không muốn. Chẳng qua sau khi xảy ra chuyện của Thiện kỳ Hầu thì phụ hoàng muốn trở về thăm hỏi, chúng ta đều là thân thích, nếu phụ hoàng sắp trở về thì các ngươi cứ ở lại thêm vài ngày đi.”

Trong triều vừa nghe thấy lời này thì nhất thời bắt đầu nhao nhao nghị luận, Lý Bình Chu hỏi, “Bệ hạ, khi nào thì Thái thượng hoàng quay về đế đô, liệu tin tức có chính xác hay không?”

“Ừm, tóm lại là phải mất một hai tháng, đợi phụ hoàng lên đường thì sẽ thông báo cho trẫm biết.” Minh Trạm chậm rãi cười cười, “Cũng không uổng phí tấm lòng thành của trẫm, cuối cùng phụ hoàng cũng đồng ý. Đúng rồi, phụ hoàng vẫn quen ở Chiêu Đức điện, Nội vụ phủ thu dọn Chiêu Nghi điện đi, trẫm sẽ dọn qua đó. Đợi phụ hoàng trở về thì sẽ ở Chiêu Đức điện, vẫn như trước kia.”

Trong thời kỳ hoàng quyền có vị thế cao nhất thì mọi người đều cân nhắc lời nói của Hoàng thượng.

Tỷ như Minh Trạm vừa nói Đợi phụ hoàng trở về…..vẫn như trước kia, những lời này có rất nhiều triều thần nghe được ý tứ sâu xa trong đó, cái gì gọi là vẫn như trước kia?

Lúc trước Thái thượng hoàng không chỉ ở Chiêu Đức điện mà mỗi ngày còn ngồi ở Chiêu Đức điện, làm sao có thể giống như lúc trước cơ chứ?

Đại thần có nhiều điểm không thể lý giải nhưng ngại mất thể diện nên cũng không hỏi nhiều.

Rốt cục có người trung thành với Minh Trạm, nhịn không được mà lén cầu kiến Hoàng thượng để nói vài câu,  “Thái thường hoàng đã thoái vị, Chiêu Đức điện xưa nay là nơi cư ngụ của Hoàng đế một nước, bệ hạ dọn đi như vậy thì cũng không ổn cho lắm.”

Hiện tại Minh Trạm bày ra bộ mặt thánh nhân đáy lòng vô tư, làm cho một đám người buồn bực muốn chết, tất cả đều hoài nghi có phải mình đầu tư sai lầm rồi hay không. Nếu không, ngày sau Thái thượng hoàng nửa năm ở đế đô, nửa năm ở Vân Quý, bọn họ rốt cục phải trung thành với ai đây?

Một tức phụ hai bà bà, thật khó hầu hạ.

……..

P/S: Dù không tả cảnh ăn cơm của 4 hồ ly: hồ ly ông, hồ ly mẹ, hồ ly con và hồ ly con dâu, thì cũng biết bữa cơm đó nó hot cỡ nào. Tiếc là không được miêu tả.

20 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 178 (2)

  1. appleluvboojae 17/07/2013 at 8:11 pm

    tem la cua ta kakaka

  2. Tiêu Tiêu 17/07/2013 at 8:15 pm

    =)) mỗi dòng p/s của nàng thực y như suy nghĩ của ta =))))

    • Fynnz 17/07/2013 at 10:58 pm

      😀 ý tưởng gặp nhau

  3. Tiểu Quyên 17/07/2013 at 8:16 pm

    cái ông ninh hầu này cũng là một người tốt, mấy ông quan lại phải đau đầu vì 2 cha con của em trạm rồi ……………………^-^
    em trạm mà cũng đấm lưng cho anh phi thì muốn mượn gì mà anh phi ko cho chứ

    • Fynnz 17/07/2013 at 10:59 pm

      thì lão Vĩnh Ninh Hầu là ông ngoại của mũm mĩm mà, là đại hồ ly trong truyện đấy😀

  4. meme2000 17/07/2013 at 8:49 pm

    “tiểu Phạm đại nhân” đã tiểu rồi còn đại nhân.

    “Vừa nói xong liền lệnh cho Hà Ngọc mài mực trải giấy, dùng bút lông viết hai chữ cua bò lên trang giấy trắng tinh,” Em đúng là lúc nào cũng sát phong cảnh, vế trên nghe phong nhã bao hiêu thì bị hai chữ “cua bò” đập cho nát bét => thích cái cách gây cười này của tác giả.

    Sao mà mấy ông ngự sử này còn bà tám hơn cả bà tám vậy nhỉ???

    • Fynnz 17/07/2013 at 11:00 pm

      :> vì Phạm Duy còn nhỏ mà.

      Ngự sử chính là công tố viên ngày nay, nhưng mà Ngự sử thì bà tám hơn công tố viên gấp 10 lần =)) =))

  5. blackdragon 17/07/2013 at 8:50 pm

    đề nghị anh(bác?) lập xử lý gia sự ổn thỏa để mẹ anh yên tâm đi. Nhà này có cái tước con con mà lắm chuyện quá. Mũm mĩm cưng tước phựt cái đi rồi cho anh Lập cái tước mới cho nhanh =v=
    cái gia đình hồ ly này mà họp lại thì náo nhiệt phải biết🙂

    • Fynnz 17/07/2013 at 11:01 pm

      ừ, nguyên bầy hồ ly, có thêm 2 con hồ ly dưới quê lên nữa là đủ tay luôn.

  6. hikaru 17/07/2013 at 8:56 pm

    mấy cái câu cuối hay thiệt nha =))))

    • Fynnz 17/07/2013 at 11:02 pm

      =)) =)) ý nói mũm mĩm và đại tiện nhân là bà mẹ chồng khó tính.

  7. phuongthao107 17/07/2013 at 9:07 pm

    chắc là lại mấy cái thiếp thất gì đó của bác TNH phao tin… muốn diệt mẹ con Vệ phu nhân mà…… bất quá mắt mù hay sao mà ko thấy Vĩnh Ninh Hầu với Vệ thái hậu ở sau… đúng là não ngắn mà….
    hnay bác Thường đc lên sàn…. gặp bác mà vui quá ^^

    • Fynnz 17/07/2013 at 11:05 pm

      bác Thường lên sàn nói đúng 1 câu rồi lặn luôn =))

  8. yulchan 17/07/2013 at 10:34 pm

    cả nhà hồ ly cùng ăn cơm =)))

    • Fynnz 17/07/2013 at 11:05 pm

      😀 hồ ly hội tụ

  9. Không Tên 17/07/2013 at 10:40 pm

    một tập đoàn hồ ly @@

    • Fynnz 17/07/2013 at 11:07 pm

      đủ loại hồ ly luôn.

  10. yuu 18/07/2013 at 9:54 am

    bộ này mà bảo là có nhiều hồ ly thứ 2 thì chắc ko có bộ nào là đứng thứ 1 nhỉ
    Mấy bác ngự sử này hóng hớt chả thua gì mấy bác phóng viên thay vì phóng viên ng ta đăng báo còn mấy bác này cứ rình xem nhà nào có chuyện gì hot là đi kiện vs mũm mĩm a, mấy bác này chắc bác nào cũng mỏ nhọn hoắt

  11. yellow92 26/07/2013 at 11:30 pm

    Ta không quá để ý đến chuyện này nhưng thấy nàng liệt kê ra đủ bộ tứ thì cũng hứng thú lắm, nếu là một bữa ăn bình thường nói chuyện phiếm thì không sao, chứ nếu là một bữa ăn kèm theo tính kế một ai đó thì đó mới là lý thú, thiệt tội nghiệp cho kẻ bị của 4 con đại hồ ly nhắm vào a =))))))

    • Fynnz 27/07/2013 at 12:46 pm

      biệt đội hồ ly😀.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: