Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 202 + 203


.::Chương 202 + 203::.

Trong Đại Phượng – Võ đế bản kỷ có ghi chép rõ ràng: Võ Hoàng đế – Thừa Ân nguyên niên, long thể không tốt, mười lăm tháng bảy, tết Trung Nguyên, sắc trời sáng tỏ, chợt có tiếng sấm gầm thét, ở Tê Phượng Sơn hiện ra một miếng thần thiết, trên đó có thần tích thiên văn, con người không ai có thể lý giải. (thần thiết= sắt thần)

Thiên ý cảnh báo.

Cơ hồ tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.

Tê Phượng Sơn không phải ngọn núi nổi tiếng, bên cạnh Thiên Kỳ tự có một ngọn núi nhỏ, vì thế đã đặt một cái tên rất thanh nhã, đột nhiên một ngày Tê Phượng Sơn nổi danh.

Mười lăm tháng bảy, một tiếng sấm vang lên, Tê Phượng Sơn bị đánh sụp, đất đá sạt lở, làm cho khối người không thể nhận ra hình dạng ban đầu, phía trên còn có dòng chữ thần bí chưa thể giải.

Xưa nay con người thường dùng lăng tẩm để hình dung sự băng hà của Hoàng đế. Đột nhiên một ngọn núi bị sụp, cho dù là ngọn núi nhỏ thì vẫn liên hệ đến bệnh tật của Hoàng đế, mọi người đều có cảm giác đây là điềm xấu.

Còn nữa, còn miếng thần thiết, mặt trên còn có thiên văn.

Đế đô xảy ra chuyện này, đương nhiên phải hỏi ý Khâm thiên giám.

Ở bên đây, Vệ thái hậu, Nội các và tôn thất còn chờ Khâm Thiên Giám đến giải thích, ai ngờ chờ đến chờ lui, không quá bao lâu thì chỉ có Phó giám Khâm thiên giám gấp rút chạy đến, quỳ nói, Khâm thiên giám đại nhân từ sớm đã không xuất hiện, sau khi hỏi thăm thì mới biết Khâm thiên giám đại nhân đã thắt cổ tự sát từ hôm qua.

Vệ thái hẩu đảo mắt nhìn mọi người ở Chiêu Đức điện, thản nhiên nói, “Vì sao lại trùng hợp như thế?”

Mọi người đều là lão hồ ly, trong lòng nghĩ cái gì thì đương nhiên không thể lộ ra. Sau một lúc trầm mặc, Thận Thân Vương run rẩy nói, “Chẳng lẽ Khâm thiên giám biết được thiên cơ quan trọng, cho nên đã tự sát? Thái hậu nương nương, việc này thật kỳ lạ.”

Lý Bình Chu cũng nói, “Nếu như vậy thì để Hình bộ điều tra manh mối. Còn thần tích thiên văn thì thỉnh Thái hậu nương nương cho ý kiến?”

Vệ thái hậu bình thản nói, “Nhớ rõ lúc trước khi Minh Trạm vừa được làm Thái tử, tiền Tổng đốc Chiết Mân Tống Hoài từng hiến điềm lành, lúc ấy Minh Trạm đã xử lý như thế nào, Lý tướng còn nhớ hay không?”

“Dạ, vẫn nhớ.”

“Cứ ấn theo lệ.” Vệ thái hậu cầm miếng ngọc khuyết ấm áp, nhẹ nhàng nói, “Nếu vật ấy đến từ dưới đất thì để nó trở về dưới đất đi. Thiên cơ thiên cơ, thiên cơ bất khả lộ.”

Việc này được Vệ thái hậu qua loa kết thúc.

Bất quá nếu Nội các và tôn thất dễ áp chế như thế thì cũng không cần Vệ thái hậu và Minh Trạm phí công câu cá. Vệ thái hậu vừa mới áp chế việc lão thiên gia giáng xuống một miếng thần thiết, trong triều liền có lời ra tiếng vào: Bệ hạ bệnh đã lâu, không bằng lập hậu xung hỉ. (lập hoàng hậu giải trừ vận xui)

Cách này tuy tầm thường nhưng vẫn là cách thường dùng.

Tiếp theo, trong triều lại có người đưa ra ý kiến: Hoàng thượng bệnh đã lâu không thuyên giảm, vì quốc gia, nên sớm lập Thái tử để trấn an thiên hạ.

Việc lập hoàng tôn liền có người quang minh chính đại nhắc đến trên triều đình.

Đương nhiên trong triều vẫn còn vài ba ý kiến: Nghênh đón Thái thượng hoàng quay về đế đô tạm thời nhiếp chính, cũng có thể ổn định cục diện chính trị.

Hoài Dương.

Minh Trạm và Nguyễn Hồng Phi ngọt ngào trải qua lễ Thất tịch, hai người đang dây dưa thì Diêu Quang đưa tới mật thư.

Minh Trạm lướt nhanh rồi truyền cho Nguyễn Hồng Phi.

“Ta còn tưởng rằng sẽ đợi hai ngày nữa chứ, bọn họ quá nóng vội rồi.” Minh Trạm dựa vào ghế trúc, bắt chéo chân đong đưa, “Loại lộng thần giở trò như vậy nhất định là bút tích của văn nhân.”

Chuyển chiếc nhẫn ngọc bích sang tay khác, Minh Trạm nói, “Hiện miếng thần thiết, còn nổ to nữa chứ, e rằng có người chôn hỏa dược dưới đất, tạo nên động tĩnh lớn như vậy.”

“Nếu không có quân đội tham dự, có lẽ bọn họ cũng không có can đảm như thế.” Minh Trạm nhìn Nguyễn Hồng Phi, “Hiện tại người của Cửu môn đề đốc vẫn nằm trong tay Vĩnh Ninh Hầu, ngoài ra còn có Tuần thú sử đế đô, thống lĩnh cấm vệ quân, Phủ doãn đế đô cũng có một phần quan binh. Cũng không biết là ai liên lụy trong đó.”

Nguyễn Hồng Phi gật đầu, “Vĩnh Ninh Hầu không có lý do làm ra chuyện này, Phủ doãn đế đô Điền Vãn Hoa là ngươi một tay đề bạt, hơn nữa Điền gia là mẫu tộc của Vương phi Phượng Minh Tường, Điền vương phi chỉ có một vị Công chúa, hiện tại xen vào việc lập Thái tử thì chẳng có lợi gì cho Điền gia cả. Huống chi Điền Vãn Hoa nhậm chức Phủ doãn đế đô mới hơn một năm, hiện tại mông vừa ngồi ở vị trí Phủ doãn đế đô, nếu hắn gấp rút làm chuyện này thì không thể qua mắt được kẻ khác.”

“Về phần Tuần thú sử đế đô Trần Tam Hiền, Thống lĩnh cấm vệ quân Triệu Đông Phong đều được đại tiện nhân đề bạt khi còn tại vị.” Nguyễn Hồng Phi vuốt ve chiếc quạt bằng ngà voi trong tay, có thể lãnh binh ở đế đô đều là những người đáng tin cậy. Cho dù Nguyễn Hồng Phi từng ở đế đô nhiều năm cũng không thể nói hai người này có điểm khả nghi. fynnz.wordpress.com

Đúng như dự đoán, Minh Trạm thở dài, “Khi Tát Trát dẫn binh tấn công đế đô, Trần Tam Hiền và Triệu Đông Phong trung thành và tận tâm, cũng không có hành động dị thường.”

Nguyễn Hồng Phi nói, “Ngươi nghĩ ra thì Vệ tỷ tỷ đương nhiên cũng nghĩ ra, ngươi ở bên ngoài không cần bận tâm cho đế đô đâu.”

“Đúng vậy, đến Phúc Châu trước đi.” Có thể tiêu diêu mấy ngày nay đã là hạnh phúc lắm rồi, Minh Trạm cũng không có khả năng thật sự nghĩ rằng đây là đi hưởng tuần trăng mật, bưng lên tách trà lạnh rồi uống một ngụm, “Phẩm chất của Lưu Ảnh không cao, lần đầu làm nhiệm vụ, không thể nhanh nhẹn như Tuần phủ Sơn Đông Kỷ Hoài Thỉnh, lâu như vậy mà vẫn chưa dâng lên tin tức về Mân Tĩnh Công.”

“Ngay cả Thận Thân Vương cũng không thức thời như lúc trước.” Minh Trạm nhìn về phía Nguyễn Hồng Phi.

Ánh mắt của Nguyễn Hồng Phi lộ ra một chút ý cười, “Có gì mà kỳ lạ, Thận Thân Vương là huynh đệ duy nhất còn lại của Nhân Tông hoàng đế. Lúc trước Phúc Thân Vương và Thận Thân Vương có giao hảo, Phúc thân vương chết oan uổng. Hoàng thất vẫn luôn áp chế tôn thất, Thận thân vương đảm nhận chức vụ trưởng Tông nhân phủ đã lâu, nhưng quyền lực hữu hạn. Hiện tại đắn đo một chút cũng là chuyện thường tình.”

“Không có nhi tử, đã từng này tuổi còn bon chen để làm gì.” Thận Thân Vương thiên vị tôn thất khiến Minh Trạm rất bất mãn.

Nguyễn Hồng Phi cười nói, “Ngươi cũng đâu có nhi tử, ta thấy ngươi rất hăng hái làm Hoàng đế đấy thôi.”

“Chẳng phải ta có ngươi hay sao?” Minh Trạm nịnh Nguyễn Hồng Phi, sau đó cau mày nói tiếp, “Trong tôn thất, Thận Thân Vương có vai vế cao nhất, giống như Tương Nghi thái trưởng công chúa lúc trước, không tiện xử lý.” Dẹp chuyện Thận Thân vương sang một bên, Minh Trạm lại hỏi, “Đúng rồi, Phi Phi, chúng ta có thể thỉnh Phó đại hiệp cùng đến Phúc Châu hay không? Phó đại hiệp là sư phụ của Thiểu Lương, còn nữa, Phó đại hiệp không muốn lộ diện cho người ta biết, đi cùng chúng ta là lựa chọn tốt nhất. Nếu hắn thật muốn né Phó gia thì ra khơi cũng là lựa chọn không tệ mà.”

“Để ta hỏi Phó Ninh một chút.”

Phó Ninh và Nguyễn Hồng Phi có giao tình, Minh Trạm bẩm sinh tính tình hoạt bát, tuy rằng chỉ mới nhận thức Phó Ninh nhưng Minh Trạm lại dốc sức thân cận người ta, cho nên quan hệ của hai người cũng không kém.

Phó Ninh vui vẻ đồng ý với lời đề nghị của hai người Nguyễn Minh.

Phó Ninh còn sảng khoái nói,  “Ta nghe nói Thiểu Lương hiện tại đang làm ngự tiền thị vệ, Đỗ huynh biết được thì chẳng có gì kỳ lạ, nhưng Tiểu ù đệ đệ cũng quen biết Thiểu Lương nữa sao?” Việc Đỗ quốc chủ ở tại hoàng thành cũng không phải bí mật gì cả.

“Đúng vậy, tướng mạo của Tiết Thiểu Lương vô cùng đẹp, chẳng qua bản tính quá lạnh lùng, không thích nói truyện.” Minh Trạm lắc lắc chiếc nhẫn hồng ngọc sáng rực trên tay, “Võ công của hắn rất khá, mà lại có khí khái đại hiệp của Phó huynh nữa, Phó huynh có người kế tục rồi nha.”

Phó Ninh cười ha ha, “Ta có phải đại hiệp gì đâu, chỉ là võ phu mà thôi.”

“Chao ôi, Phó huynh, ngươi còn khiêm tốn cái gì nữa, ta nghe lão Đỗ từng nói, khi Thái thượng hoàng mới cầm quyền, người Thát Đát tấn công Tây Bắc, một mình Phó huynh chính tay đâm chết hơn cả chục hoàng thất Thát Đát, ngăn cản Thát Đát xâm lấn Trung nguyên, thật là khí khái mà.” Minh Trạm thân thiết đấm một cái lên vai của Phó Ninh, liên tục cảm thán, “Đáng tiếc ta sinh muộn hai mươi năm, nếu không thì nhất định đích thân đến Tây Bắc mà cỗ vũ cho Phó huynh rồi.”

Minh Trạm xưa nay rất có tài nịnh hót, trước kia ngay cả Nguyễn Hồng Phi cũng bị Minh Trạm nịnh đến hồ đồ, huống chi Phó đại hiệp cũng không phải người rụt rè, để Minh Trạm nói hai ba câu thì nhịn không được mà cảm thấy thoải mái, cười nói với Nguyễn Hồng Phi, “Tiểu ù đệ đệ tuy tuổi còn trẻ mà có kiến thức cũng không ít.”

Nguyễn Hồng Phi đưa cho Minh Trạm một tách trà, lại đưa cho Phó Ninh một tách.

Liếc mắt nhìn Minh Trạm, Nguyễn Hồng Phi cười, “Đúng vậy, hắn rãnh rỗi thì thích nghe người ta kể chuyện. Tiểu ù đã sớm nghe được thanh danh của Phó huynh từ lâu rồi.”

Nguyễn Hồng Phi và Minh Trạm vô cùng ăn ý, kẻ xướng người họa, bản tính của Phó Ninh vốn hào sảng, thoải mái cười nói, “Thảo nào ta và Tiểu ù đệ đệ vừa gặp mà như đã thân quen từ lâu.”

“Phó đại ca, ngươi và lão Đỗ nhà ta quen nhau như thế nào vậy? Nói thật, ta thấy võ công của lão Đỗ đã cao cường lắm rồi, nhún một cái là có thể bay lên. Nhưng lão Đỗ nói, hắn vẫn còn thua xa Phó đại ca đó.” Minh Trạm cười tít mắt, “Phó đại ca, ngươi có công phu như ậy, công phu của Thiểu Lương cũng không tệ. Ngươi chỉ có một mình Thiểu Lương là đồ đệ hay sao? Nếu còn người khác, ngươi cứ nói với lão Đỗ một tiếng, hắn quen biết Hoàng đế bệ hạ, bảo hắn đề cử với Hoàng thượng, lại có mặt mũi của Phó đại ca nữa, tiền đồ nhất định sẽ nổi bật.”

Phó Ninh lắc đầu, “Chuyện quan trường hoàn toàn dựa vào tạo hóa của chính mình. Có thể làm được vị trí gì thì đều dựa vào bản lĩnh của mình chứ không phải dựa vào mặt mũi của kẻ khác.”

Nói năng chính nghĩa chưa được vài câu thì Phó Ninh lại nói, “Thật ra ta có đệ tử ở thành Phúc Châu, Tiểu ù đệ đệ thích kết giao bằng hữu, để ta giới thiệu cho các ngươi quen biết.” fynnz.wordpress.com

Minh Trạm mỉm cười đồng ý, nghĩ rằng Phó Ninh quả thật nhiệt tình. Người nhiệt tình khó tránh khỏi sẽ nhiệt huyết, càng khó tránh khỏi sẽ trọng tình trọng nghĩa, thảo nào bị gia tộc làm khó.

Minh Trạm và Nguyễn Hồng Phi thẳng tiến đến thành Phúc Châu, ở tại đế đô, thần thiết chui ra từ dưới đất cũng được chôn lại xuống đất. “”

Việc miếng thần thiết có thể bị áp chế, bất quá có vài chuyện muốn áp chế cũng áp chế không được, hiện tại cũng chỉ còn con đường đối mặt. Cho dù là lập hậu xung hỉ, hay là lập hoàng tôn, hay là nghênh Thái thượng hoàng về triều thì Vệ thái hậu vẫn giải quyết như nhau, nàng vĩnh viễn giữ thái độ bình tĩnh tự tin, định liệu trước mọi việc, “Chuyện xung hỉ thì ta chỉ nghe nói, rốt cục linh hay không linh, Lý tướng, khanh có kiến thức rộng rãi, có biết hay không?”

Lý Bình Chu cũng không phải đại tiên, làm sao biết được điều này, Vệ thái hậu hỏi như vậy bất quá là muốn Lý Bình Chu tỏ thái độ mà thôi. Lý Bình Chu nói, “Không biết Thái hậu nương nương coi trọng thục nữ nhà ai?”

Vệ thái hậu thật không ngờ Lý Bình Chu lại mang theo vài phần mê tín hoang đường mà tỏ vẻ tán thành, sắc mặt của Vệ thái hậu lộ ra một chút ôn hòa, nhẹ nhàng nói, “Nghe nói nhà của Lý tướng có một thục nữ đang tuổi thanh xuân chưa có hôn phối. Mà ta và Hoàng thượng đều biết rõ lòng trung thành của Lý tướng. Thế nào, Lý tướng? Khanh có bằng lòng kết thân với hoàng thất hay không?”

Lý Bình Chu bị câu hỏi của Vệ thái hậu gây sửng sốt, rốt cục hắn không ngờ Vệ thái hậu lại có tâm tư này?

Lý Bình Chu là trung thần, nhưng đem khuê nữ gả cho Hoàng thượng, sau đó chính mình trở thành Quốc trượng….Đó là khuê nữ của hắn, huống chi sinh tử của Hoàng đế bệ hạ vẫn chưa nắm rõ?

“Lý tướng cứ yên tâm, Hoàng thượng xưa nay không phải người tham hoan háo sắc. Nay trong cung chỉ có một vị Thanh quý phi, đối với khuê nữ của nhà khanh, ta tuyệt đối sẽ không để nàng phải làm phi làm thiếp, trực tiếp phong làm chính cung Hoàng hậu.” Vệ thái hậu truy vấn, “Lý tướng thấy thế nào?”

Lý Bình Chu chỉ muốn chết mà thôi, vinh quang như thế này, dù là Lý Bình Chu thì cũng không phải không động lòng. Nhưng mà hiện tại Hoàng đế bệ hạ hung cát khó liệu, huống chi nếu có vinh hạnh làm Quốc trượng thì Lý gia sẽ được nhảy vào hàng ngoại thích, như vậy chức vị Thủ phụ Nội các của hắn làm sao đảm đương đây? Còn nữa, xung hỉ chỉ có thể giúp bệ hạ thêm may mắn mà thôi, nếu không may mắn, bệ hạ băng hà, nữ nhi không có tôn vinh, như vậy cả đời phải sống thế nào đây?

“Bẩm Thái hậu nương nương, thần nghe nói từ trước đến nay dân gian thành hôn xung hỉ, cũng phải xem bát tự có hợp hay không.” Lý Bình Chu trấn định tinh thần, nghiêm mặt nói, “Nếu nữ nhi của thần có lợi cho long thể của bệ hạ khôi phục thì thần tuyệt đối không hai lời.” Chuyện lớn như vậy, trong lúc nhất thời Lý Bình Chu thật không có chủ kiến xác định. Nhưng Vệ thái hậu mở miệng, sự việc liên quan đến long thể của bệ hạ, hắn không thể từ chối. Bất quá Lý Bình Chu cũng không muốn đóng đinh chuyện này.

“Lý tướng quả nhiên trung thành như một với Hoàng thượng.” Vệ thái hậu mỉm cười tán thưởng một tiếng, “Chuyện này trước hết cứ như vậy đi, đợi Hoàng thượng bình phục. Lý tướng, khanh chính là ân nhân của hoàng thất đấy.”

Ngay cả lời này mà Vệ thái hậu cũng đã nói ra, Lý Bình Chu chỉ đành dâng lên bát tự của nữ nhi, sau đó để Khâm thiên giám tính toán, nếu là đại cát đại lợi thì nữ nhi liền phải tiến cung.

“Về phần lập hoàng tôn, ta nghĩ, đợi Hoàng thượng bình phục, do Hoàng thượng làm chủ là thích hợp nhất, Lý tướng thấy thế nào?” Vệ thái hậu hỏi.

“Dạ.” Việc này liên quan đến lợi và hại, Lý Bình Chu tự có chừng mực. Xưa kia Lý Bình Chu không tán thành việc sắc lập hoàng tôn quá sớm, nay lại thêm một chữ càng. Lý Bình Chu có dụng ý khác, hắn hỏi, “Thái hậu nương nương, lúc trước tôn tử của Lỗ An Hầu đại nghịch bất đạo đối với bệ hạ, chúng thần nhận chỉ dụ của Thái hậu lệnh cho Phượng Kỳ Niên quay về đế đô thụ thẩm. Nay người đã đến đế đô, giam giữ ở Tông Nhân phủ, khi nào khai thẩm thì thỉnh Thái hậu nương nương quyết định?”

“Nếu người đã đến, cũng không nên trì hoãn, giao trách nhiệm cho Tông Nhân phủ nhanh chóng khai thẩm đi.”

“Dạ.” Lý Bình Chu cung kính dạ một tiếng, Vệ thái hậu nói, “Từ khi Minh Trạm đăng cơ thì Thận Thân Vương là người có vai vế cao nhất trong tôn thất. Chuyện của Tông Nhân phủ còn phải để Thận Thân Vương dẫn đầu. Thận Thân Vương là người hiểu chuyện, Lý tướng khanh là lão thần tứ triều, lại là Tướng quốc của Hoàng thượng, khanh đi nói một tiếng, cũng giúp Nội các và tôn thất có thể hòa thuận!”

Lý Bình Chu trầm giọng nói, “Thái hậu nương nương lo lắng chu toàn, thần cảm thấy vô cùng kính nể.”

Đến chạng vạng Vệ Dĩnh Gia mới tiến cung, sau khi hành lễ thì Vệ thái hậu hỏi hắn, “Có manh mối gì hay không?”

“Dạ.” Vệ Dĩnh Gia nói, “Hôm qua động tĩnh ở Tê Phượng Sơn không nhỏ, đỉnh núi bị sụt lún, thần đã cẩn thận điều tra, trong hố sâu có dấu vết hỏa dược sau khi cho nổ. Dưới núi có một hố sâu, chỗ sâu nhất khoảng chín trượng, khoan sâu chín trượng nhất định là do hỏa dược có sức nổ lớn gây ra. Pháo hoa mà dân gian hay sử dụng đều dùng hỏa dược. Còn nữa, Binh bộ Võ bị ty, Từ Bỉnh Đường Từ đại nhân lúc trước đã nghiên cứu loại hỏa dược có sức công phá lớn. Thần tìm người xem qua, trong hố sâu có lưu lại dược ngân, chẳng khác gì loại hỏa dược mà Từ đại nhân đã nghiên cứu chế tạo.”

“Sau đó thần có phái người đến Nội vụ phủ điều tra, hỏa dược ở chỗ Từ đại nhân xuất nhập đều được ghi lại cẩn thận rõ ràng, cũng không có gì sai lầm đáng nghi. Ngay cả số lượng hỏa dược mà Binh bộ lưu trữ, sau khi kiểm kê cũng đúng với sổ sách.” Vệ Dĩnh Gia nghiêm mặt nói, “Đương nhiên hỏa dược còn có lai lịch khác, hoặc là cá nhân nào đó mang theo, hoặc là trong Binh bộ có người có tư tâm, chọn đúng thời cơ giữ lại hỏa dược. Trong thời gian ngắn không dễ điều tra lai lịch của hỏa dược.”

Vệ thái hậu thản nhiên nói, “Tuy lai lịch của Hỏa dược khó tra, bất quá Từ Bỉnh Đường nghiên cứu ra loại hỏa dược cách tân này chỉ mới được mấy tháng. Đây là cơ mật của triều đình, người biết chuyện này chỉ có vài người.”

Vệ Dĩnh Gia nói, “Thần đã phái người điều tra, phương pháp chế tạo hỏa dược vẫn được bệ hạ cất giữ, Binh bộ Thượng thư Cố Nhạc Sơn cũng không biết, chỉ có Từ Bỉnh Đường và bệ hạ biết thôi.”

Đúng vậy, Minh Trạm cực kỳ bảo mật cách chế tạo hỏa dược, cách chế tạo hỏa dược căn bản không thể rơi vào tay Binh bộ.

“Từ Bỉnh Đường không có khả năng tiết lộ cách chế tạo hỏa dược ra ngoài.” Từ gia trở nên hiển hách sau khi Minh Trạm đăng cơ, cho dù Thái thượng hoàng quay về chấp chính hay là lập hoàng tôn thì Từ gia có lẽ sẽ không được nhiều như hiện tại. Nếu nói người nổi dậy tâm tư không thích đáng, cho dù như thế nào cũng không đến phiên Từ gia. Vì vậy Vệ thái hậu lập tức loại trừ Từ Bỉnh Trung ra một bên, trái lại đi phân phó, “Bên cạnh Từ Bỉnh Đường có người giúp hắn nghiên cứu hỏa dược, đi thăm dò bọn họ đi.”

“Dạ.” Vệ Dĩnh Gia nói, “Còn một chuyện nữa, Cố Nhạc Sơn phái phụ tá Lưu Dịch Thủy của mình đến thành Phúc Châu.”

Vệ thái hậu khẽ động chân mày, “Bắt đầu từ khi nào?”

“Sáng hôm nay.”

“Thật đáng ngạc nhiên.” Hoàng đế bệ hạ ngã bệnh đã lâu, Cố Nhạc Sơn là Binh bộ Thượng thư, có Nội các hỗ trợ, né tránh hiềm nghi là việc mà hắn nên rõ hơn bất kỳ ai. Trong thời điểm thế này mà lại phái người đến thành Phúc Châu. Hơn nữa không phải phái người bình thường, tuy Lưu Dịch Thủy chỉ là thân phận phụ tá, nhưng lại là phụ tá đắc lực của Cố Nhạc Sơn. Mà Cố Nhạc Sơn càng ngày càng lên chức thì thanh danh của Lưu Dịch Thủy ở đế đô cũng càng ngày càng cao.

Còn nữa, nếu là việc riêng bí mật thì Lưu Dịch Thủy cũng nên cải trang một chút, bí mật rời đi, vì sao lại dễ dàng để người ta dọ thám như vậy, chẳng phải khiến người ta nghĩ nhiều hay sao? Huống chi nếu không phải chuyện quan trọng thì đương nhiên không cần Lưu Dịch Thủy đích thân đi làm.

Vệ thái hậu cân nhắc một lúc rồi trầm ngâm nói, “Xem ra Cố gia đã xảy ra chuyện.”

“Việc hỏa dược, Binh bộ vốn rất đáng nghi.” Vệ Dĩnh Gia do dự nói, “Chẳng qua Cố Nhạc Sơn lại là một vị tướng quang minh lỗi lạc, thật khiến người ta không rõ lắm.”

Vệ thái hậu mỉm cười, “Lưu Dịch Thủy ngang nhiên rời khỏi đế đô, Cố Nhạc Sơn tỏ rõ thái độ, có lẽ là muốn đi cầu kề sách. Nguyên nhân thế nào thì chờ vài ngày nữa sẽ biết ngay.”

“Nương nương, nên cẩn thận Cố Nhạc Sơn một chút, Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương.” Vệ Dĩnh Gia nhắc nhở, lúc này tuyệt đối không thể để xảy ra một chút sai lầm nào. (=dương đông kích tây)

Vệ thái hậu nhìn về phía Vệ Dĩnh Gia, ôn hòa nói, “Dĩnh Gia, bá quan ở tại đế đô, tôn thất cũng ở tại đế đô, ta và Hoàng thượng cũng ở tại đế đô.”

Vệ Dĩnh Gia nhất thời cảnh giác, vội hỏi, “Ý của Thái hậu nương nương là hiện tại chỉ cần nương nương và bệ hạ an ổn thì đế đô sẽ an ổn?”

Ánh mắt của Vệ thái hậu tối đen, tất cả mọi người cho rằng Minh Trạm dưỡng bệnh ở đế đô, lúc này Lưu Dịch Thủy lại Nam hạ, rốt cục là vì cái gì?

203

Đoàn người Minh Trạm tiến thẳng đến thành Phúc Châu.

Đừng thấy Minh Trạm sống an nhàn sung sướng, thường xuyên oán giận quốc sự khiến hắn mệt mỏi, đau lưng đau vai này nọ, đến khi chân chính ra ngoài thì hắn bất kể mọi thứ, gặp khách điếm thì ở lại, không gặp khách điếm thì tá túc, nếu bi đát một chút, ngay cả tá túc cũng không được, phải ở trong chùa thì Minh Trạm cũng chẳng có ý kiến gì.

Chẳng qua mùa hè nhiều muỗi, văng mùng sợ nóng, không văng mùng thì Minh Trạm đặc biệt thu hút muỗi, bị đốt đầy cả người.

Nguyễn Hồng Phi pha chế dược liệu rồi bỏ vào trong nước cho Minh Trạm tắm rửa, như vậy mới khiến Minh Trạm bớt khó chịu một chút. Minh Trạm quay đầu lên mặt với Nguyễn Hồng Phi, “Nhìn thấy không, đây chính là mị lực. Ngay cả muỗi cũng phải quỳ gối dưới sức hấp dẫn của bổn đại gia đấy.”

Nguyễn Hồng Phi đã quá quen với bản mặt dày của Minh Trạm, trong khi Phó Ninh lại giật giật khóe miệng, đây là lần đầu tiên hắn thấy người như Minh Trạm, quả thật có một chút không kịp thích ứng, hỏi Nguyễn Hồng Phi, “Tiểu ù đệ đệ vẫn chưa có hôn phối à?”

Nguyễn Hồng Phi không nói gì, Phó Ninh an ủi Nguyễn Hồng Phi, “Chưa thành thân nên khó tránh khỏi mà có chút trẻ con, đợi sau khi thành thân thì sẽ trầm ổn hơn.” Người bình thường thật sự không nên nói nhưng câu như vậy, Phó Ninh lại lặng lẽ nói với Nguyễn Hồng Phi, “Nếu không thì trước tiên cho Tiểu ù đệ đệ hai thị nữ đi?”

Lỗ tai của Minh Trạm cực thính, vội nói, “Phó đại ca, ta có người trong mộng rồi.”

Phó Ninh khẽ kinh ngạc, sau đó tỏ ra vẻ mặt không đồng ý, “Tiểu ù đệ đệ, như vậy là không đúng rồi. Hôn sự phải nghe lệnh phụ mẫu, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, Đỗ huynh là huynh trưởng của ngươi, ít nhất phải bàn bạc với Đỗ huynh trước một tiếng, tuyệt đối không thể tự ý quyết định, như thế sẽ lỡ người lỡ mình.”

Lúc trước Minh Trạm bị ảnh hưởng của bộ sách nào đó, tưởng rằng giang hồ nhi nữ nhất định không câu nệ tiểu tiết. Nào ngờ đại danh đỉnh đỉnh Phó đại hiệp lại quân tử đạo đức như thế. Vì vậy Minh Trạm cảm thấy nếu ngày sau Phó đại hiệp mà biết được quan hệ của hắn và Nguyễn Hồng Phi thì không chừng sẽ bị kích thích quá độ.

“Phó đại ca, kỳ thật cha mẹ đặt đâu con ngồi đó thì tất nhiên là rất đúng, nhưng nếu có thể lưỡng tình tương duyệt, tâm ý tương thông thì chẳng phải sẽ tốt hơn sao?” Minh Trạm cười nói, “Tuy rằng nam nhân trong thiên hạ có thể tam thê tứ thiếp. Chắc chắn có người nghĩ rằng hiền thê mỹ thiếp là điều vô cùng tuyệt vời. Ta lại cảm thấy người có hiền thê mỹ thiếp cho dù có thoải mái thì cũng chỉ có một mình hắn thoải mái. Loại thoải mái này của hắn cũng chỉ là hưởng thụ trong chuyện chăn gối mà thôi, hoàn toàn không thể đạt đến cảnh giới tâm ý tương thông cùng người mình yêu.” fynnz.wordpress.com

“Nếu để ta nói, việc thành thân cũng không cần phải phô trương tam thê tứ thiếp, cả đời có thể tìm được một người hợp tâm hợp ý là đủ rồi. Cùng chia sẻ buồn vui, ngươi thấy người đó thì liền hoan hỉ, không thấy người đó thì lại nhớ nhung. Ở cùng với người đó, mỗi một khoảnh khắc đều cảm thấy khoái hoạt, cho dù thế gian có bao nhiêu chuyện khó khăn thế nào, chỉ cần ở bên người đó thì sẽ luôn mạnh mẽ kiên cường.” Khóe môi của Minh Trạm hơi nhếch lên, ánh mắt nhìn về phía Nguyễn Hồng Phi, Nguyễn Hồng Phi bất giác mỉm cười, ánh mắt trở nên ấm áp, Minh Trạm nói tiếp, “Ta cảm thấy người như vậy thì không cần nhiều, chỉ cần có một đã là may mắn lắm rồi.”

Dù sao Phó Ninh cũng không phải tiểu tử miệng còn hôi sữa, nghe Minh Trạm nói quả thật có chút động lòng, cười nói, “Tiểu ù đệ đệ, tuy ngươi còn trẻ mà không ngờ lại có kiến thức như vậy. Chẳng qua người như vậy thì rất khó tìm. Chúng ta là người bình thường, có thể tìm được một người vừa ý là đã đủ rồi.”

Minh Trạm cười he he, khoe ra, “Không dối gạt Phó đại ca, ta và ái nhân của mình chính là như thế đó.”

Nay bị Minh Trạm lừa gạt một trận, tranh thủ thay đổi quan niệm, Phó Ninh nhất thời không còn bắt bẻ, cũng không câu nệ việc cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nữa, nhịn không được mà hỏi, “Chẳng phải Tiểu ù đệ đệ vẫn chưa thành thân hay sao?”

Khóe môi của Minh Trạm khẽ nhếch lên, “Người ta yêu cũng không thể thành thân với ta, vì vậy ta vẫn chưa thành thân.”

Phó Ninh không ngờ Minh Trạm lại có ẩn tình như vậy, hắn không phải người thích bới móc đào sâu chuyện của người ta. Nghe Minh Trạm nói như vậy, Phó Ninh cảm thấy khó nói nên lời, ngược lại cảm thấy hổ thẹn. Thanh danh của hắn ở bên ngoài vốn là ôn nhã và hữu lễ, huống chi Phó Ninh cũng không biết rõ thân phận của Minh Trạm nhưng vẫn giao hảo ngang hàng với Minh Trạm, chưa từng cảm thấy Minh Trạm còn nhỏ mà xem nhẹ Minh Trạm, cho nên Phó Ninh hơi hơi hạ thấp người nói, “Tiểu ù đệ đệ, là ta đường đột.”

Minh Trạm cười ha ha, khoát tay, “Cũng chẳng có gì là không nói được cả, ta thích người đó, cho dù không thể thành thân thì cũng không sao. Nói trắng ra thì có cái gì quan trọng đâu.”

Phó Ninh thích bản tính khí khái hào sảng của Minh Trạm, hắn hành tẩu giang hồ nhiều năm, có chuyện gì mà chưa từng gặp. Gặp nhiều đương nhiên cũng rộng lượng hơn, Phó Ninh nói, “Hôn sự thật sự là như con người uống nước, ấm lạnh tự biết. Ở Phúc Châu ta có một bằng hữu, khi còn là thiếu niên thì đã anh tuấn lỗi lạc, tài trí hơn người, chúng ta đều tưởng rằng không phải thục nữ thì không thể xứng với hắn. Bao nhiêu gia đình đi cầu hôn, kết quả vị bằng hữu này lại thú một vị nữ nhân với gia thế dòng dõi vô cùng bình thường. Lúc ấy mọi người đều nói không xứng, bất quá đã qua nhiều năm, vị bằng hữu này của ta tuy chức quan không cao nhưng phu nhân của hắn lại nổi tiếng là hiền lành. Bên trong quan trường không ngừng nhấp nhô, nhưng phu nhân của hắn vẫn không giận không rời, luôn ở bên cạnh, mọi người đều nói vị bằng hữu này của ta có phúc, thú đúng phu nhân.”

Minh Trạm cười nói, “Đúng vậy. Ta và ái nhân trong nhà chính là như thế đấy.. Phó đại ca, đây cũng không phải ta tự khoe mẽ, ngươi thấy ta tuấn tú lịch sự thế này, người bình thường thấy ta mà còn cảm thấy áp lực, tự giác cảm thấy không xứng. Lúc trước, ái nhân của ta còn tự ti nữa đó, lặng lẽ thích ta hơn mười năm, sau này bị ta phát hiện, hắn còn bỏ chạy thật xa, nằng nặc không chịu thừa nhận.”

Nguyễn Hồng Phi vừa mới bị Minh Trạm làm cho cảm động một trận, hiện tại nghe Minh Trạm nói đến chuyện lúc trước, thật sự cảm thấy vô cùng thê thảm, khó có thể lọt tai. Đừng nói là Nguyễn Hồng Phi, ngay cả Diêu Quang biết rõ nội tình cũng cảm thấy chướng tai, nhịn không được mà nói, “Nhị gia, ngài năm nay mới mười chín, mười năm trước, chẳng lẽ chín tuổi đã bắt đầu xuân tâm nảy mầm rồi ư?”

Minh Trạm trừng mắt liếc Diêu Quang một cái, “Cái gì mà xuân tâm nảy mầm? Đó là nói nữ nhân mà. Tiểu Quang, không phải là ta nói ngươi, nhưng mà lão Đỗ tài trí hơn người, học vấn uyên bác, ngươi ở cùng hắn mấy năm nay mà chẳng học hỏi được tí gì cả. Mười năm mà ta nói chỉ là số ảo. Ta gặp người đó khi ta hơn mười tuổi.” Thấy Diêu Quang bị đả kích, Minh Trạm cũng hào phóng tha cho Diêu Quang, ngược lại quay sang giải thích với Phó Ninh, “Phó đại ca, ngươi là hiệp khách đỉnh đỉnh đại danh, người ngưỡng mộ ngươi chắc là hằng hà sa số.  Ngươi nhất định là cũng có cảm xúc đúng không, con người có mị lực thì thật sự chẳng cần phân biệt tuổi tác và giới tính. Tướng mạo của ta thế này, dáng người thế này, còn có học thức của ta nữa, thật sự không phải là ta thổi phồng, có thể sánh bằng ta thì thật sự không nhiều lắm. Quan trọng là ta còn rất tốt bụng nữa.”

Minh Trạm đang muốn xắn tay áo để tiếp tục khoe khoang bản thân thì Nguyễn Hồng Phi đã đưa cho Minh Trạm một con cá nướng, “Nếm thử xem mặn hay nhạt, bên ngoài không có tẩm ướp.”

Minh Trạm cắn một miếng, lập tức cùng Nguyễn Hồng Phi và Phó Ninh nói đến món cá nướng.

Phó Ninh thả lỏng, lại phát hiện thêm một ưu điểm của Minh Trạm: Quá tự tin.

………..

P/S: Eo ôi da thịt trắng trẻo mập mạp thơm phức, thảo nào hút muỗi dữ như thế.

32 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 202 + 203

  1. yellow92 16/08/2013 at 8:41 pm

    Ăn đi, ăn cho nó múp míp mập mạp, rồi đừng nói là anh Phi, ruỗi muỗi côn trùng gì gì đó đều bị hoocmon của bé quyến rũ hết thôi :v
    P/S: Bác Phó khẳng định đó là ưu điểm, mà không phải là khuyết điểm đó chứ =))))

    • Fynnz 17/08/2013 at 10:35 am

      😀 fangirl cũng thích em mập thế mà còn gì, sức quyến rũ của thịt mỡ.

  2. phieudieu123 22/10/2013 at 3:29 pm

    bé trạm nhà mình đúng wa vô sỉ nha , chịu ko nổi lun

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: