Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 222 + 223


.::Chương 222 – Phiên Ngoại Tống Diêu Và Triệu Lệnh Nghiêm::.

Triệu Lệnh Nghiêm sống hai mươi mấy năm cũng chưa từng chịu thiệt như vậy, quả thật tức đến trằn trọc mất ngủ cả đêm, hận không thể lập tức trả thù.

Chẳng qua ân oán của hai người chưa giải quyết thì đế đô đã truyền đến tin lành: Hoàng đế bệ hạ rốt cục đã khỏi bệnh.

Hoàng đế bệ hạ khỏi bệnh, sau đó là trực tiếp bắt một đám công tước tôn thất, khiến toàn bộ đế đô đều run sợ. Tống Triệu hai người nhận được tin tức đã là mấy ngày sau, mặc dù là như thế thì Triệu Lệnh Nghiêm cũng phải thổn thức, “Bệ hạ quả nhiên là bất phàm.”

Người khác giả bệnh nhiều lắm là mười ngày nửa tháng, Hoàng đế bệ hạ giả bệnh gần nửa năm. Hơn nữa thời điểm tỉnh lại cũng được cân nhắc rất chuẩn xác, nếu không có chứng cứ rõ ràng thì bệ hạ tuyệt đối không thể tước chức với quy mô lớn như vậy.

Triệu Lệnh Nghiêm vừa than một câu thì thánh chỉ Thái thượng hoàng băng hà được đưa xuống.

Thời gian qua tìm kiếm không được Thái thượng hoàng, chỉ đành xem là tử vong. Minh Trạm phát ra thánh chỉ, ngoại trừ tổ chức tang lễ trọng thể thì cũng yêu cầu ba quân phải mặc y phục màu trắng tỏ lòng thương xót.

Kỳ thật sinh tử của Thái thượng hoàng cũng không ảnh hưởng gì đến hai người Triệu Tống, bất quá nếu Thái thượng hoàng băng hà thì cho dù một chút lễ tiết cũng không được qua loa. Đầu tiên là trong những ngày quốc tang, thành Đại Đồng tuyệt đối không được bày ra những màu tươi sáng, tất cả kỹ viện và những nơi vui chơi đều phải đóng cửa, không được buôn bán. Mọi người đều tỏ lòng bi thương đến Thái thượng hoàng.

Đồng thời còn có mật thư do Hoàng đế bệ hạ gửi đến, ngự bút giao trách nhiêm cho bọn họ chuẩn bị kỹ lưỡng để nghênh chiến.

Triệu Lệnh Nghiêm đang cầm mật thư của bệ hạ mà xem tới xem lui một hồi, sau đó mới nói, “Xem ra bệ hạ bệnh thật là hay.” Đem mật thư đưa đến trước mặt Tống Diêu rồi khen ngợi, “Xem chữ của bệ hạ này, rồng bay phượng múa, nét chữ cứng cáp, tràn đầy sinh lực.”

Tống Diêu không hề có chút hứng thú nào đối với chữ viết như cua bò của Hoàng đế bệ hạ, hắn chỉ quan tâm Hoàng đế bệ hạ khỏe mạnh mà thôi, “Bệ hạ an khang chính là phúc đức của thần tử như chúng ta. Nếu bệ hạ giao trách nhiệm chuẩn bị chiến tranh thì nhất định là có đạo lý. Phải an bài quân đội một lần nữa.” fynnz.wordpress.com

Triệu Lệnh Nghiêm cũng đứng dậy rồi nói, “Ta đi kiểm kê lương thảo rồi phái người chuẩn bị sẵn bao bố.”

Hai người bận rộn đến đêm khuya thì mới cưỡi ngựa quay về phủ.

Triệu Lệnh Nghiêm ngáp liên tục, Tống Diêu nói, “Ta phân phó cho bọn họ nấu sẵn nước ấm rồi, khi trở về ngươi ngâm mình một chút, bảo đảm ngủ rất thoải mái.”

Triệu Lệnh Nghiêm mệt mỏi gật đầu, Tống Diêu lại nói, “Sau này ngươi dậy sớm, ta dạy cho ngươi một chút quyền cước, như vậy sẽ không đến mức có chút việc mà mệt mỏi như vậy.”

Tống Diêu cảm thấy đầu óc của Triệu Lệnh Nghiêm khá tốt, chẳng qua sức khỏe lại không đủ, rất dễ mệt mỏi. Giống như Tống Diêu đánh trận, ba ngày ba đêm không nhắm mắt là bình thường, còn Triệu Lệnh Nghiêm thì đương nhiên không thể chịu nổi.

Vì vậy thân thể có tố chất bình thường ở trong mắt của Tống Diêu chính là sức khỏe yếu ớt.

“Dong dài quá đi.” Triệu Lệnh Nghiêm nhắm mắt rồi than thở một câu. Hắn cảm thấy người lăn lộn chém giết trên sa trường như Tống Diêu, mặc dù không đến mức lãnh khốc máu lạnh nhưng dù sao cũng sẽ không dong dài như Tống Diêu.

Thật sự là quái vật. Triệu Lệnh Nghiêm lặng lẽ oán thầm.

Kỳ thật rất nhiều năm về sau, mỗi khi Tống Diêu nhớ lại quan hệ giữa hắn và Triệu Lệnh Nghiêm thì hắn lại cho rằng chính mình sở dĩ bị đoạn tụ không có lối về hoàn toàn là do Triệu Lệnh Nghiêm đã quyến rũ cám dỗ hắn.

Một trong những bằng chứng chính là Triệu Lệnh Nghiêm thích tắm trước mặt hắn.

Triệu Lệnh Nghiêm đúng là bị oan.

Tuy Triệu Lệnh Nghiêm xuất thân là võ tiến sĩ, bất quá hắn lại thường được xem là văn nhân, vì vậy khó tránh khỏi mà kiểu cách hơn tướng sĩ bình thường một chút. Có thể nhìn ra điều này thông qua sinh hoạt hằng ngày, Triệu Lệnh Nghiêm rất chú trọng phẩm chất sinh hoạt của mình, cực kỳ thích sạch sẽ.

Mỗi ngày tắm rửa là thói quen của Triệu Lệnh Nghiêm.

Tống Diêu cũng có một thói quen, hắn thích trò chuyện buổi tối.

Triệu Lệnh Nghiêm là quân sư quạt mo của Tống Diêu, đương nhiên là thường xuyên đưa ra chủ ý cho Tống Diêu.

Vì vậy bình thường Triệu Lệnh Nghiêm tắm xong thì sẽ nghe Tống Diêu lải nhải. Có khi Tống Diêu lải nhải quá muộn, bèn ngủ cùng giường với Triệu Lệnh Nghiêm. 

Đương nhiên ở thời này nam tử ngủ cùng giường với nhau chẳng là gì cả, nhớ ngày xưa Lưu bị và Gia Cát Lượng cũng thường như vậy.

Tống diêu cho rằng, hắn hoàn toàn noi gương các bậc tiền bối, chính đại quang minh.

Triệu Lệnh Nghiêm đã sớm mệt mỏi, vì hắn có thói quen ngâm mình tắm cho nên trong phòng cũng được chuẩn bị sẵn chậu than, rất ấm áp. Có Tống Diêu phân phó, hạ nhân cũng đã chuẩn bị sẵn nước ấm.

Trở lại tiểu viện, vừa vào bồn tắm, Triệu Lệnh Nghiêm bắt đầu thiu thiu ngủ. Thời tiết này cũng không đến mức chết đuối trong bồn tắm, dù sao bồn tắm cũng không lớn, Triệu Lệnh Nghiêm là nam tử trưởng thành, mặc dù gầy yếu một chút nhưng cũng không phải nhỏ nhắn, nhiều lắm là ngủ gục một chút trong bồn tắm mà thôi.

Tống Diêu vẫn đang chờ Triệu Lệnh Nghiêm ở phòng ngủ để thương lượng một số việc, kết quả là chờ đến chờ lui cũng chờ không thấy, vì vậy bèn đi vào để xem thử. Gõ cửa hai lần, chẳng thấy trong phòng tắm có phản ứng gì, Tống Diêu bèn phá cửa mà vào, liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang trở nên ửng hồng vì ngâm nước ấm của Triệu Lệnh Nghiêm lệch sang một bên, ngáy khò khò, đang ngủ say.

Tống Diêu xưa nay quen chăm sóc chu đáo, lo lắng cho Triệu Lệnh Nghiêm bị cảm lạnh trong bồn tắm, vội vàng lấy chăn, lôi người trong bồn tắm ra rồi quấn lại, sau đó khiêng về phòng ngủ.

Mặc dù Triệu Lệnh Nghiêm ngủ rất say nhưng cũng không chịu nổi bị Tống Diêu lật qua lật lại như vậy.

Tống Diêu có lòng tốt lau khô cho Triệu Lệnh Nghiêm, Triệu Lệnh Nghiêm mơ màng mở mắt ra, cảm thấy có người đang làm gì đó ở chân của mình, nhất thời rùng mình, lấy lại thần trí, nhìn chăm chú một chút, cái đầu của Tống Diêu đang đong đưa lên xuống phía dưới thân của hắn. Lúc này Triệu Lệnh Nghiêm liền nổi cơn thịnh nộ, tung ra một cước ngay chính giữa mũi của Tống Diêu rồi mắng to, “Họ Tống kia, ngươi đang làm gì vậy!”

Tống Diêu vốn là một trong đế đô song bích, sắc đẹp của hắn đã được Hoàng đế bệ hạ chứng thực. Giờ khắc này trên khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân đang nhiễu xuống hai hàng máu mũi, rơi nhỏ giọt xuống y phục.

Một lòng hảo tâm bị đút cho chó ăn, cho dù Tống Diêu dễ tính cũng phải nổi nóng, “Làm gì vậy? Ta có thể làm được gì chứ? Không biết ai suýt nữa đã chết đuối trong bồn tắm, ngươi nói ta đang làm gì hả? Là ta đang cứu cái mạng chó của ngươi đó.”

Triệu Lệnh Nghiêm nhanh tay lẹ mắt, vội vàng quấn chăn như đề phòng cướp, có ai cứu người mà lại sờ phía dưới của hắn như vậy cơ chứ, Triệu Lệnh Nghiêm hoàn toàn không tin, tức giận hét to, “Đừng nói nhảm với ta, ta là nam nhân đứng đắn!”

Tống Diêu suýt nữa đã tức đến bốc hỏa, Triệu Lệnh Nghiêm lại nói, “Cho dù ngươi có ngưỡng mộ ta, có xinh đẹp thế nào thì ta cũng chỉ thích nữ nhân thôi, sẽ không chấp nhận ngươi đâu!”

Tống Diêu giận tái mặt, chỉ vào Triệu Lệnh Nghiêm mà quát, “Không biết là ai ra vẻ đạo mạo, cái đầu đen tối dơ bẩn xấu xa, dưới đệm giường cất giấu tiểu xuân cung đoạn tụ, chẳng lẽ là người khác ép buộc đưa cho ngươi hay sao?”

Triệu Lệnh Nghiêm liếc mắt xem thường, càng quấn chặt chăn vào người, nghiêm nghị mắng chửi, “Ngươi thì biết cái quái gì!” Gia dựa vào cái này để phát tài đó.

Nói đến tiểu xuân cung đoạn tụ thì phải nói đến nghề tay trái của Triệu Lệnh Nghiêm.

Cho dù Minh Trạm tăng bổng lộc cho quan viên nhưng vẫn có những người có chút sở thích riêng, bổng lộc như thế hoàn toàn không đủ để hắn sưu tập thư họa cổ. Cho nên, muốn vun đắp một chút cho sở thích thì phải nghĩ ra con đường phát tài.

Triệu Lệnh Nghiêm vẽ tranh khá tốt, hơn nữa lại là vẽ đông cung. Tranh này cũng không coi trọng nhân vật trong tranh, tỷ như bậc thầy nổi danh vẽ tranh đông cung trong lịch sử – Đường Bá Hổ, quen biết với rất nhiều danh kỹ. Nghệ thuật xuất phát từ cuộc sống, Đường Bá Hổ có thể vẽ tốt tranh đông cung nhất định là vì hiểu rất rõ về thân thể của nữ nhân.

Triệu Lệnh Nghiêm lại không có bản lĩnh phong lưu như Đường Bá Hổ, hơn nữa hắn ở trong quân doanh, bình thường ngay cả con ngựa cái mà cũng hiếm gặp. Vì thế Triệu Lệnh Nghiêm đành đi đường khác, hắn vẽ tranh đông cung đoạn tụ.

Ai ngờ loại hình đông cung này vừa đem ra ngoài thì liền được hoan nghênh, Triệu Lệnh Nghiêm cũng phát tài chút đỉnh.

Tống Diêu thường xuyên qua lại với Triệu Lệnh Nghiêm, nhìn thấy tiểu xuân cung đoạn tụ trong phòng của Triệu Lệnh Nghiêm thì trong lòng đương nhiên có một chút cân nhắc, nghĩ rằng Triệu Lệnh Nghiêm thích những thứ như vậy.

Triệu Lệnh Nghiêm lắc đầu, liếc mắt nhìn Tống Diêu một cái rồi khai ân, “Lần này không so đo với ngươi nữa, thu hồi cái loại tâm tư đó cho gia. Nếu còn lần sau thì sẽ cho ngươi biết mặt!”

Tống Diêu ghét phải thừa hơi tốn lời, uất ức một lúc lâu sau mới hung hăng nói, “Với cái đức hạnh cám heo như ngươi thì người nào có mắt cũng cảm thấy phải chướng mắt.”

“Cảm tạ đã quá khen.”

Tống Diêu tràn đầy bực tức, lại không thể tát chết cái tên Triệu Lệnh Nghiêm không biết phân biệt tốt xấu này, nhấc chân muốn đi, vừa đến cửa lại nhớ có chuyện chưa nói, đành quay trở lại, ngồi xuống bên cạnh giường rồi lên tiếng, “Có quân vụ phải bàn bạc.”

Triệu Lệnh Nghiêm nhịn xuống cơn tức để lắng nghe, hai tên đang nổi nóng phải bàn bạc quân vụ đến tận đêm khuya, sau đó Tống Diêu mới quay trở về chỗ của mình.

Bình thường chỉ cần Tống Diêu bàn bạc quân vụ với Triệu Lệnh Nghiêm thì thường không trở về nghỉ ngơi trong viện của mình, cho nên thuộc hạ sẽ không chuẩn bị gì cả. Kết quả là Tống Diêu vừa tiến vào phòng thì nồi lạnh, lò lạnh, giường cũng lạnh.

Thở dài, Tống Diêu suy nghĩ, cây ngay không sợ chết đứng, hắn liền quay trở lại phòng của Triệu Lệnh Nghiêm để ngủ.

Triệu Lệnh Nghiêm vừa nằm xuống không bao lâu thì thấy Tống Diêu quay lại, vừa định đuổi người thì Tống Diêu liền xoa mi tâm rồi nói, “Ta mệt, đừng ầm ĩ nữa. Trong phòng lạnh, ngủ đỡ một đêm đi.”

Triệu Lệnh Nghiêm lập tức đứng dậy đem bảo kiếm trừ tà treo trên vách tường đặt giữa hai người. Tống Diêu thở hồng hộc vài ba cái, bình ổn lửa giận trong lòng, sau đó cởi xuống áo choàng rồi thổi tắt nến, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hai người vừa chìm vào giấc ngủ không được bao lâu, chợt nghe bên ngoài dồn dập tiếng bước chân, binh sĩ bên ngoài đập mạnh lên cửa phòng, cao giọng bẩm báo, “Đại tướng quân, Thát Đát tấn công biên ải!”

Tống Diêu lập tức ngồi bật dậy khỏi giường!

………..

.::Chương 222 – Phiên Ngoại Tống Diêu Và Triệu Lệnh Nghiêm::.

Tống Diêu nay là đại tướng quân, không tùy tiện tham chiến.

Chẳng qua người Thát Đát tấn công biên ải, đây là đại sự cấp bách. Tống Diêu và Triệu Lệnh Nghiêm cấp tốc chỉnh lại y phục, quất ngựa chạy đến tường thành.

Đêm hôm khuya khoắc, cho dù có đuốc thì cũng không thể nhìn rõ, trận này cũng không ác liệt, người Thát Đát chưa đánh tới nơi đã lui. Tống Diêu hùng hổ nói, “Khốn nạn, cố ý không để người ta ngủ yên mà.”

Tinh thần của Triệu Lệnh Nghiêm cũng rất kém, cũng mắng chửi kẻ địch, “Bắt được tên nào thì lột da bỏ nồi ninh nhừ hết.” Ngáp vài cái, bả vai sụp xuống, “Đi ngủ bù thôi.”

“Ngươi đi đi.” Tống Diêu nói, “Ta đi kiểm tra một vòng.”

Triệu Lệnh Nghiêm gật đầu, hai tay luồn vào trong ống tay áo, dẫn thuộc hạ rời đi.

Triệu Lệnh Nghiêm cũng không lo lắng chuyện đánh giặc, hiện tại lương thảo đầy đủ, chỉ cần bảo vệ thành Đại Đồng, cùng lúc đó chiến thắng vài trận thì có thể bàn giao cho triều đình. Triệu Lệnh Nghiệm vứt hết lo âu, trở về ngủ bù, đến hừng đông mới tỉnh lại thì bên cạnh đang vang lên tiếng ngáy rất to của một người.

Không phải ai khác mà chính là Tống Diêu.

Mặc dù Triệu Lệnh Nghiêm cho rằng Tống Diêu sinh ra tâm tư không nên có với hắn, chẳng qua nhìn thấy đôi mắt của Tống Diêu hơi thâm quần, thần sắc mệt mỏi, cho nên cũng không so đo việc Tống Diêu ngủ cùng giường với hắn, tấm lòng rộng rãi bao dung mà nhẹ tay nhẹ chân ngồi dậy đi rửa mặt.

Nếu đã khai chiến thì trận này không thể chấm dứt trong một thời gian ngắn. Triệu Lệnh Nghiêm ít lên tường thành xem chiến, hắn chỉ phụ trách cung ứng hậu cần. Toàn thành giới nghiêm, lương thảo được cung cấp tới tấp. Ngoại trừ quân y thì đại phu toàn thành cũng được trưng dụng tham gia hậu cần.

Tống Diêu chỉ để ý đem tâm tư đặt trên chiến trường là được.

“May là có ngươi đó.” Tống Diêu vừa bước xuống từ tường thành, một thân quân phục, ánh mắt kiên nghị, cười sang sảng, vỗ vai Triệu Lệnh Nghiêm rồi nói, “Lệnh Nghiêm, ngươi vất vả rồi.” Tuy Triệu Lệnh Nghiêm có chút tật xấu kỳ lạ, nhưng cũng là cánh tay đắc lực nhất của hắn. Hắn có thể nhanh chóng ổn định thế cục của Đại Đồng cũng không thể không nhắc đến công của Triệu Lệnh Nghiêm. Nay chiến tranh xảy ra, hắn chỉ cần tập trung vào chiến trường mà không cần lo lắng việc hậu cần. Tống Diêu không biết cách ăn nói nhưng trong lòng cũng biết Triệu Lệnh Nghiêm làm rất tốt.

Triệu Lệnh Nghiêm cười hỏi, “Thắng rồi à?” Mặc dù là hỏi nhưng cũng là câu khẳng định.

Tống Diêu cởi mũ giáp, đưa cho thuộc hạ, kéo Triệu Lệnh Nghiêm ngồi xuống, nói một cách khiêm tốn, “Chỉ là thắng trận nhỏ mà thôi.”

Triệu Lệnh Nghiêm rót một tách trà rồi đưa cho Tống Diêu, thuộc hạ mang đến nước ấm hầu hạ Tống Diêu lau mặt, Tống Diêu vừa cười vừa nhìn Triệu Lệnh Nghiêm, “Ta thấy, chẳng qua mấy ngày nữa là có thể chấm dứt chiến sự. Chủ lực của người Thát Đát cũng không xuất hiện.”

Chiến sự chấm dứt rất nhanh, tuy là thắng nhỏ nhưng quân Đại Đồng vẫn được triều đình khen ngợi.

Đồng thời chuyện làm cho người ta phải trợn mắt há hốc mồm đã xảy ra: Thái thượng hoàng lão nhân gia vốn đã bị quan địa phương xác nhận là tử vong lại đột nhiên hồi sinh.

Khiến cho Triệu Lệnh Nghiêm vì tin tức này mà chân tay luống cuống, ngay cả Tống Diêu xưa nay trấn tĩnh, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Chuyện này, chuyện này….

Chuyện này là sao đây!

Có suy nghĩ như vậy không chỉ là hai người Tống Triệu, trên cơ bản là bá quan triều đình đều cảm thấy không còn thể diện đối mặt với tấu chương của Trấn Nam Vương phủ. Ngoại trừ Hoàng đế bệ hạ vẫn ung dung như trước, mỉm cười tủm tỉm, “Trẫm đã nói rồi mà, phụ hoàng long ngự thiên hạ, hồng phúc tề thiên, là tôn sư của thiên tử, làm sao có thể dễ dàng băng hà cơ chứ. Xem ra quả thật là giả, nếu phụ hoàng bình an thì trẫm có thể an tâm rồi.” fynnz.wordpress.com

Lại phân phó Lễ bộ, “Âu Dương, vì việc của phụ hoàng mà phụ vương phải chịu nhiều điều tiếng. Trẫm thân là nhi tử, trong lòng rất áy náy. Âu Dương ngươi cứ căn cứ theo năm rồi mà ban thưởng thêm gấp đôi cho Trấn Nam Vương phủ, để làm yên lòng trẫm. Với lại, để hiếu kính phụ hoàng, Nội vụ phủ cũng tăng lên gấp bội lễ vật, phần thêm vào cứ lấy từ bảo khố của trẫm là được.” Sau khi tịch biên tài sản của đám công tước hầu tước, Minh Trạm trở nên phát tài, vì để an ủi huynh đệ hai người kia mà Minh Trạm cũng không hề để ý khi xuất huyết một chút sản nghiệp của mình.

Âu Dương Khác nói, “Bệ hạ, còn tang lễ….”

“Nhanh chóng ngừng lại.” Minh Trạm xưa nay phân phó đơn giản, chỉ dặn dò Nội vụ phủ một câu, “Con người sống trăm năm, ai mà không chết cơ chứ. Những thứ này cứ thu hồi lại, về sau trẫm sử dụng cũng được, cứ tiết kiệm, đừng để lãng phí.”

Nghe Hoàng đế bệ hạ bàn đến sinh tử mà chẳng hề kiêng kỵ một chút nào khiến Lý Bình Chu phải cau mày, trầm giọng nói, “Bệ hạ là thiên tử, là tôn sư của vạn dân, nhất định có thể vạn thọ vô cương.”

Minh Trạm chỉ cười cười mà không nói gì.

Minh Trạm cho Lý Bình Chu thể diện cũng không phải bởi vì Lý Bình Chu là lão thần tứ triều, thật ra là vì Lý Bình Chu biết thức thời, giải được tâm sự phiền não giúp Minh Trạm.

Chuyện này phải quay lại trước kia một chút.

Từ khi Minh Trạm trở về đế đô, giải quyết gọn gàng tất cả thần tử liên can có hiềm nghi mưu phản thì bắt đầu phát sầu vì việc Vệ thái hậu đính ước khuê nữ nhà Lý Bình Chu cho hắn để lập hậu xung hỉ.

Thú nữ nhân về làm lá chắn thì mặc dù có chút thiếu đạo đức. Bất quá Minh Trạm không phải không làm được. Tỷ như Thanh Loan công chúa của tiền Tây Tạng Vương, nay là Thanh quý phi nổi danh độc sủng hậu cung nhưng mỗi ngày đều phòng không chiếc bóng, Minh Trạm cũng không cảm thấy có gì đuối lý.

Thanh Loan công chúa gánh chịu hư danh xấu như vậy thật không công bằng cho lắm. Nhưng trên đời này làm sao có nhiều chuyện công bằng như thế. Con người thường ích kỷ, Minh Trạm cũng không phải thánh nhân. Vì hạnh phúc của mình mà thỉnh thoảng có hy sinh, có lỗi với người khác thì cũng chỉ đành phải thế mà thôi.

Dù sao hạnh phúc của mình mới là quan trọng.

Còn nữa, Thanh Loan công chúa mang thân phận gì? Thanh Loan công chúa rất tỉnh táo, nàng hiểu rõ sứ mệnh của mình quan trọng hơn việc được sủng ái ở hậu cung. Nếu có thêm khuê nữ của Lý Bình Chu thì không biết khuê nữ của Lý Bình Chu có được sự giác ngộ như Thanh Loan công chúa hay không thì thật khó nói.

Nay Minh Trạm và Nguyễn Hồng Phi gắn bó như keo sơn, quấn quýt ngọt ngào, chưa nói đến việc Nguyễn Hồng Phi sỉ diện lại hẹp hòi, ngay cả Minh Trạm cũng không nguyện ý mạo hiểm như vậy. Khó ở chỗ lúc ấy Vệ thái hậu đã lên tiếng, Nội vụ phủ cũng vội vàng may phượng bào, hiện tại Minh Trạm trở về bảo rằng không chịu thành thân.

Cho dù là Hoàng đế thì cũng không thể làm ra chuyện như vậy.

Minh Trạm cân nhắc một hồi, phái người gọi Lý Bình Chu đến, trước tiên tán thưởng Nội các có công, lại khen Lý tướng vất vả. Minh Trạm mà há mồm, nếu có lòng tâng bốc ai thì ngay cả Phượng Cảnh Nam cũng có thể bị hắn nịnh cho ngất ngây.

Huống chi là Lý Bình Chu, Hoàng đế khen ngợi, mặc dù ngoài miệng tỏ vẻ khiêm tốn nhưng trong lòng không phải là không đắc ý.

Minh Trạm thấy ánh mắt của Lý Bình Chu thì mỉm cười, khóe môi thì hơi nhếch lên, trong lòng liền biết thời cơ đã chín muồi, bèn nghiêm mặt nói, “Nay trẫm triệu khanh tiến cung là vì còn một chuyện muốn thương nghị cùng khanh.”

Lý Bình Chu tỏ vẻ nghiêm túc, cung kính nghe phân phó.

Minh Trạm nói, “Lúc trước Thái hậu đính ước thiên kim nhà khanh cho trẫm, muốn lập làm Hoàng hậu. Vì Thái thượng hoàng gặp nạn mà việc lập hậu bị trì hoãn. Nay trẫm bệnh nặng mới khỏi, tuy nhiên thân thể vẫn còn chút không khỏe.”

Dừng một chút, Minh Trạm ngưỡng lên chiếc nọng cằm tròn trịa xuất hiện rõ ràng trên khuôn mặt, nói mà không biết ngượng, “Chẳng qua được Thái y điều trị nên cũng không đáng ngại. Trẫm nghĩ chúng ta cứ xem chuẩn thời gian mà tiến hành việc lập hậu đi.”

Trên mặt của Minh Trạm thật sự lộ ra vẻ thành khẩn, Lý Bình Chu còn chưa trả lời, Minh Trạm bỗng nhiên thở dài, “Nhưng có một việc khiến trẫm vô cùng khó xử.”

Nhìn khuôn mặt đã già nhưng vẫn kiên định của Lý Bình Chu, Minh Trạm cau mày trầm giọng nói, “Khanh là lão thần do phụ hoàng lưu lại cho trẫm, từ khi trẫm đăng cơ đến nay đã được khanh trợ lực rất nhiều. Tỷ như công trình cảng Thiên Tân đều do Công bộ thu xếp. Hầy, nay trẫm muốn lập khuê nữ nhà khanh làm Hoàng hậu thì khanh chính là quốc trượng của trẫm.”

Lý Bình Chu nghe Minh Trạm nói vòng vo một hồi, trong lúc nhất thời cũng không rõ ý tứ của Hoàng đế bệ hạ. Minh Trạm hiếm khi ngay thẳng như vậy, tràn đầy ưu sầu mà hỏi Lý Bình Chu, “Khanh là nhạc phụ của trẫm, mẫu tộc của Hoàng hậu tất sẽ được ban tước vị Thừa Ân Hầu. Khanh là người đứng đầu bên mẫu tộc của Hoàng hậu, chức vị Tướng quốc phải làm sao đây, trẫm cảm thấy khá là khó xử.”

Lúc này, Lý Bình Chu cuối cùng hiểu rõ.

Ý tứ của Minh Trạm rất đơn giản: Đại Phượng không có quy củ để cho nhạc phụ của Hoàng đế đảm nhiệm chức Tướng quốc.

Chợt nghe thấy lời này của Minh Trạm thì Lý Bình Chu đột ngột sinh ra cảm giác bất bình, thầm nghĩ, ngài đang qua cầu rút ván ư? Chẳng qua ở trước mặt ngự tiền, Lý Bình Chu nhìn về phía Minh Trạm, đôi mắt của Minh Trạm thâm sâu như biển cả, yên tĩnh không gợn sóng.

Lý Bình Chu nháy mắt liền trở nên tỉnh táo, lời của bệ hạ không phải không có đạo lý. Lý Bình Chu rất hiểu Minh Trạm, bao gồm cả việc Minh Trạm bệnh gần nửa năm, bất chợt lành bệnh mà sắc mặt đã hồng hào rạng rỡ, còn thanh trừng mười mấy phủ công hầu, ngay cả người mù cũng biết trong đây có vấn đề.

Lý Bình Chu không phải làm thủ hạ cho Minh Trạm mới có một ngày, hắn biết rõ Minh Trạm có chí hướng cao xa, có tư chất của minh quân. Người như vậy nhất định không chịu sự khống chế của quyền thần ngoại thích.

Hiện tại ý tứ của Minh Trạm rất rõ: Ngài muốn làm Quốc trượng, trẫm sẽ ban tước, nhưng ngài tuyệt đối không thể tiếp tục đảm nhiệm chức vị Tướng quốc.

Lý Bình Chu ban đầu bất bình, nay đã tỉnh táo trở lại, rốt cục là trầm mặc.

Vị trí Quốc trượng.

Huống chi Hoàng thượng không phải hôn quân, cũng không hề đoản mệnh.

Cho dù Lý Bình Chu không phải kẻ tham lam, nhưng cũng khó có thể không động tâm, trong lúc nhất thời vẫn chưa thể trả lời yêu cầu của Minh Trạm. Minh Trạm mỉm cười, “Đám Hoàng tôn Vĩnh Khác đúng là bướng bỉnh thú vị, Thái hoàng thái hậu và Thái hậu đã lớn tuổi, hậu cung bề bộn nhiều việc, trẫm đang cần có người phân ưu. Có Hoàng hậu thì trẫm cũng có thể yên tâm.”

Một lời đánh thức người trong mộng, sắc mặt của Lý Bình Chu trở nên căng thẳng, trong lòng đã có chủ ý.

………..

P/S: hờ, xôi thịt *kéo rèm* là ở chương sau😀, mình quên mất.

28 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 222 + 223

  1. Tiểu Quyên 07/09/2013 at 8:11 pm

    tem

  2. hikaru 07/09/2013 at 8:11 pm

    tem

    • hikaru 07/09/2013 at 8:39 pm

      hai đứa kia ăn chung nồi ngủ chung giường gian tình khắp nơi thế mà không có xôi thịt đầy đủ , tác giả thật biết khiến người ta hộc máu😦

      • Fynnz 07/09/2013 at 9:16 pm

        😀 cũng có chút tình thú trong màn xôi thịt.

  3. Tiểu Quyên 07/09/2013 at 8:16 pm

    ta nghĩ chắc cái ông Lý Bình Chu sẽ thông minh mà từ chối, ổng mà ko từ chối chắc em trạm chết với anh phi

    • Fynnz 07/09/2013 at 9:14 pm

      liệt giường😀

  4. nga130 07/09/2013 at 8:21 pm

    Bạn Nghiêm chỉ được cái tưởng bở. Nhưng mà bạn cứ tưởng bở như thế vài lần, đến cuối cùng lại vẫn là chó ngáp phải ruồi😀

    • Fynnz 07/09/2013 at 9:16 pm

      đúng là mèo mù vớ phải cá rán😀

  5. leo2307 07/09/2013 at 8:35 pm

    =))))))))))))))) quá chia buồn bác Diêu, tưởng bác đẹp trai đến độ cái gương nó cũng tự kỉ cơ mà =)))))))))))))))) Lại nói, Phi Phi còn đẹp giai hơn cả Tống Diêu đấy nhá =)))))))))))))))))
    p/s: cứ bàn về ba cái vụ đẹp giai này là lại thấy máu =))))))))))))))))))))

    • Fynnz 07/09/2013 at 8:56 pm

      Phi Phi là đệ nhất mỹ nam trong bộ này rồi😀. Thế mới thấy mũm cao tay thế nào. Hâm mộ mũm quá đi.

      • leo2307 07/09/2013 at 9:22 pm

        Đẹp quá cũng không phải cái hay, suốt ngày phải ghen bóng ghen gió. Lại nhớ đến bà chị Từ Doanh Ngọc sau khi thấy Tống Diêu còn bị tự kỉ =)))))))))))))))

        • Fynnz 07/09/2013 at 9:27 pm

          cũng may là Phi Phi nhìn ai cũng chẳng ưa mắt, chỉ ưa mắt mỗi củ khoai lang của mình thôi =)) =)). Mũm tốt số.

          • leo2307 08/09/2013 at 12:09 pm

            Nguyễn Bạch Liên có khậu vị quá nặng nên nó thế =)))))))

  6. Đản Đản 07/09/2013 at 8:53 pm

    hừ hừ, xôi thịt a!! chờ mãi tưởng có ai dè ăn dưa bở, Tiểu ù ác quá, mà vậy lại công bằng, được này thì mất kia.

    • Fynnz 07/09/2013 at 9:17 pm

      😀 mai có, lần này bảo đảm.

  7. Hắc Miêu 07/09/2013 at 9:25 pm

    Minh Trạm nói, “Lúc trước Thái hậu đính ước thiên kim nhà khanh cho trẫm, muốn lập làm Hoàng hậu. Vì *Thái hoàng thái hậu* gặp nạn mà việc lập hậu bị trì hoãn. Nay trẫm bệnh nặng mới khỏi, tuy nhiên thân thể vẫn còn chút không khỏe.” => Thái Thượng Hoàng chớ😀

    • Fynnz 07/09/2013 at 11:39 pm

      😀 chắc nhớ thương bà Thái hoàng thái hậu quá hay sao ấy

  8. Emma Ai 07/09/2013 at 10:31 pm

    Ố ồ, xôi hụt :))) Đọc cả chương thấy hai bạn “thanh niên nghiêm túc và thẳng” nói chuyện thật ko nhin được cười =]]]
    Uhm ờ, mà PN của Diêu Nghiêm ngập tràn gian tình quá đi :))) gì mà “Lệnh Nghiệm, vất vả cho ngươi rồi” =]] 1 ng lo tiền phương, 1 ng lo hậu cần, cứ như phu thê 10 năm ế😉
    Ôi xôi aaaaaaaa, ta chờ mà

    • Fynnz 07/09/2013 at 11:41 pm

      =)) thanh niên nghiêm túc và thẳng đùng 1 cái cong queo

  9. loiphong 07/09/2013 at 10:38 pm

    Hay!! chương này thú vị quá. đọc mà cứ,nhe răng nhếch miệng cười suốt.
    thank bạn nha.vì đã bỏ công làm bộ truyện hay vậy. đáng tiếc truyện sắp lết thúc rồi. >_<

  10. loiphong 07/09/2013 at 10:40 pm

    mà k biết có phiên ngoại về đại phượng nhị phượng k nhỉ bạn. Mình cũng tò mò về cp này lắm

    • Fynnz 07/09/2013 at 11:42 pm

      ko có PN riêng về nhị vị Phượng gia, nhưng có phần PN nhắc đến nhị vị Phượng gia lên thành phố thăm thằng con quý hóa😀

  11. blackdragon 07/09/2013 at 10:59 pm

    hai bạn trẻ Nghiêm Diêu này làm mình lo quá nha. Chưa tán tỉnh được gì nhau đã có H kéo rèm là sao :v

    • Fynnz 07/09/2013 at 11:43 pm

      thế mới tiến bộ chứ :3

  12. Ếch Ộp 09/09/2013 at 12:44 am

    thấy em Nghiêm nhiễm cái bệnh tự sướng tự khen của hoàng đế bỉ ổi của em rồi, ôi ah =))))

    • Fynnz 09/09/2013 at 10:30 am

      Hoàng đế của em còn tự sướng cấp bậc cao cấp hơn nhiều…

  13. yellow92 01/10/2013 at 6:19 pm

    Bạn Diêu cứ khoái đổ thừa cho hoàn cảnh, muốn đoạn tụ thì chỉ cần gặp đúng người thì sẽ đoạn tụ thôi, cho dù có không muốn cũng chẳng làm gì được đâu, hãy chấp nhận số phận đi ;))))
    Phải nói tác giả khá cưng bạn Diêu đấy chứ, bé Trạm mất bao nhiêu năm mới bò được lên giường Ái Phi, trong khi bạn chưa gì hết đã tối ngày ôm người ta ngủ rồi =))

    • Fynnz 01/10/2013 at 8:44 pm

      😀 khác 1 cái là vì bạn Nghiêm đã ngắm bé Diêu từ lâu rồi, nằm trong tầm ngắm cả đấy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: