Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Hoàng Đế Nan Vi – Chương 224 + 225


.::Chương 224 – Phiên Ngoại Tống Diêu Và Triệu Lệnh Nghiêm::.

Lý Bình Chu chủ động tìm lý do để từ hôn, hợp với ý của Hoàng đế, Minh Trạm làm sao lại không nể mặt Lý Bình Chu cho được?

Vì vậy cho dù Lý Bình Chu vẫn thường nóng tính như trước nhưng khi đối mặt với Lý Bình Chu thì Minh Trạm lại tỏ ra là một đế vương rộng lượng phóng khoáng.

Sau tấu chương báo chiến thắng nhỏ ở thành Đại Đồng thì Minh Trạm nhanh chóng thu được tấu chương buộc tội Triệu Lệnh Nghiêm của Tri phủ Thái Nguyên. Trong đó kể rõ việc Triệu Lệnh Nghiêm đến thành Thái Nguyên đả thương dược thương, chiếm đoạt dược liệu, trưng dụng đại phu và một loạt tội ác khiến người ta sôi sục.

Minh Trạm cơ hồ có thể nhìn ra sự cáu giận phẫn nộ của Tri phủ Thái Nguyên như thế nào thông qua nét chữ cứng cáp trong tấu chương. Địa bàn của mình bị người ta cưỡng đoạt, cho dù thương nhân có địa vị thấp hèn thì đối với một quan phụ mẫu vẫn là sự sỉ nhục khó có thể chấp nhận. Lúc trước khi chiến tranh xảy ra thì không tiện so đo với Triệu Lệnh Nghiêm, nay đã chấm dứt chiến tranh, là lúc nên đòi nợ cũ.

Quan võ đánh giặc xuất sinh nhập tử, vô cùng vất vả, quan văn bẩm sinh lại chán ghét chiến sự, vì vậy bọn họ rất biết cách xoi mói, bới lông tìm vết. Bất quá việc văn võ đại thần không vừa mắt nhau cũng không phải không có lợi trong mắt Hoàng đế.

Nhưng thỉnh thoảng Minh Trạm lại cảm thấy chính mình không giống như làm Hoàng đế mà giống như làm hòa giải viên thì đúng hơn. Tấu chương này, Minh Trạm ấn theo quy củ, phân phó Nội các gửi chỉ dụ đến Đại Đồng, lệnh cho Triệu Lệnh Nghiêm dâng tấu chương biện giải.

Triệu Lệnh Nghiêm nhận được tấu chương, tùy tiện lướt qua, cũng không nói gì. Trong khi Tống Diêu lại trở nên nôn nóng, hỏi Triệu Lệnh Nghiêm, “Chuyện này là sao? Ngươi phái người đến Thái Nguyên chiếm đoạt dược liệu ư?”

Tiết trời đã vào đông, Triệu Lệnh Nghiêm ôm một cái lò sưởi nhỏ trong lòng, trước mặt đặt chậu than, bên trong là loại than tốt nhất, trên chậu than có đặt một vỉ nướng, trên vỉ nướng có vài củ khoai lang mập mạp. Tống Diêu hỏi, Triệu Lệnh Nghiêm chậm rãi đáp, “Ai biết người Thát Đát lại đột ngột tấn công, thành Đại Đồng có bao nhiêu thuốc trị thương đâu? Dược liệu không đủ, ta liền thu mua một chút ở phụ cận.”

Bộ dáng không lạnh không nóng của Triệu Lệnh Nghiêm khiến Tống Diêu nôn nóng đến mức giậm chân, nhịn không được mà hét to, “Ngươi thu mua như thế đó sao? Một phủ mười ba huyện, ngươi chiếm đoạt sạch sẽ, ngươi còn dữ tợn hơn cả bọn cường đạo nữa kìa.”

Giơ lên đôi đũa gỗ đã được vọt trơn tru để lật khoai lang, Triệu Lệnh Nghiêm nói, “Không có dược liệu, không có đại phu thì tướng sĩ bị thương phải làm sao đây? Chờ chết ư?” Giương mắt nhìn Tống Diêu, “Với lại ta cũng không phải chiếm đoạt mà là trưng dụng, nợ bọn hắn trước, sau này trả lại. Ngươi cần gì phải nôn nóng như thế?”

Tống Diêu cảm thán một tiếng, ngồi bên cạnh Triệu Lệnh Nghiêm, vô cùng lo lắng, “Chẳng phải là ta lo lắng cho ngươi hay sao? Lần trước bị đánh mấy trượng, nằm liệt đến hơn nửa tháng, lúc này nếu bệ hạ tức giận, ngộ nhỡ lại bị trách phạt thì sao?” Cân nhắc một lúc, Tống Diêu liền quyết định, “Ngươi đừng lo chuyện này nữa, cứ để ta gánh vác.”

Triệu Lệnh Nghiêm hít hít mũi, ngửi mùi khoai nướng, khóe môi hơi cong lên, “Người mà Tri phủ đại nhân hạch tội là ta, ngươi viết tấu chương biện giải để làm gì.” Đôi mắt cười lướt nhìn Tống Diêu, Triệu Lệnh Nghiêm nói tiếp, “Ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ đem mọi việc đổ lên đầu của ngươi. Ta đã viết trong tấu chương, tất cả đều là do ngươi phân phó cho ta làm như vậy. Ngươi viết một phong tấu chương thỉnh tội, như vậy chẳng phải chu toàn hay sao?” Kỳ thật Triệu Lệnh Nghiêm căn bản không cảm thấy chuyện này có gì là to tát, dù sao bảo vệ được Đại Đồng, người Thát Đát tấn công biên ải, bọn họ có công, cho dù xảy ra chuyện ở phủ Thái Nguyên thì cũng chỉ là tiểu tiết mà thôi. Nhiều lắm là mất một phần bổng lộc của triều đình, Hoàng đế bệ hạ vì trấn an Tri phủ Thái Nguyên sẽ răn dạy bọn họ vài câu mà thôi. Dù sao hắn và Tống Diêu còn trẻ mà có địa vị cao, khiến không ít người ganh tỵ. Lúc này bị phạt vẫn tốt hơn so với được thưởng.

Tống Diêu im lặng một lúc lâu. Triệu Lệnh Nghiêm dùng chiếc đũa đâm vào một củ khoai lang rồi đưa cho Tống Diêu, hỏi, “Sao vậy, mất hứng vì ta bắt ngươi làm lá chắn à?”

Tiếp nhận củ khoai lang nóng hổi, Tống Diêu buồn bực, “Không, đáng lý ta cũng tính làm như vậy mà.”

“Ồ, thế là chúng ta cũng rất hiểu nhau, có đúng không.” Triệu Lệnh Nghiêm bẻ củ khoai ra, mỉm cười tủm tỉm, bắt đầu ăn.

Tống Diêu nhìn một bên mặt nhẵn nhụi trắng nõn của Triệu Lệnh Nghiêm, trong lòng dâng lên tình cảm ấm áp, bỗng nhiên gọi một tiếng, “Lệnh Nghiêm.”

Triệu Lệnh Nghiêm đang vui vẻ ăn khoai, nghe như vậy thì liền ngẩn người, khẽ nâng mặt lên, quay đầu nhìn về phía Tống Diêu. Tống Diêu bỗng nhiên nâng tay, đầu ngón tay hơi thô ráp kìm chặt chiếc cằm của Triệu Lệnh Nghiêm, tay trái giúp Triệu Lệnh Nghiêm lau đi miếng khoai vụn bên khóe môi.

Ánh mắt của Tống Diêu rất thâm thúy, Triệu Lệnh Nghiêm nháy mắt mấy cái, nắm lấy tay của Tống Diêu rồi nói, “Buông ra đi.” Bóp chặt cằm của hắn như thế, muốn đánh nhau hay sao?

Tống Diêu khom người kề sát vào Triệu Lệnh Nghiêm, khi Triệu Lệnh Nghiêm trừng to mắt nhìn thì Tống Diêu bất chợt hôn lên cánh môi mỏng ở trước mắt.

Trong mắt của Triệu Lệnh Nghiêm tràn đầy ngỡ ngàng, tròng mắt suýt nữa đã rơi ra ngoài.

Tống Diêu cũng không hôn sâu mà chỉ chạm nhẹ, sau đó lập tức khôi phục tư thế ngồi ngay ngắn như ban đầu.

“Ngươi, ngươi bị điên rồi hả?” Triệu Lệnh Nghiêm xem như trấn tĩnh, sắc mặt không thay đổi, chỉ có chút lắp bắp. fynnz.wordpress.com

Tống Diêu bình tĩnh nói, “Ba ngày liên tục đều nằm mơ thấy ngươi, Lệnh Nghiêm, ta thích ngươi rồi.”

“Làm sao, làm sao có thể được?”

“Thái thượng hoàng có thể hồi sinh thì có chuyện gì là không được?”

Triệu Lệnh Nghiêm hoàn toàn hồ đồ.

Từ khi Tống Diêu tỏ tình, Triệu Lệnh Nghiêm bị mất phương hướng, vẫn bị vây vào trạng thái lờ đờ. Nhưng thật ra một khi Tống Diêu đã tỏ tình, thấy Triệu Lệnh Nghiêm không cố chấp kháng cự hắn thì liền đơn phương tình nguyện cho rằng Triệu Lệnh Nghiêm đã bằng lòng.

Tống Diêu nhắm chuẩn cơ hội mà túm lấy Triệu Lệnh Nghiêm để hôn vài cái, Triệu Lệnh Nghiêm chỉ hận không thể một đao chém chết Tống Diêu. Tống Diêu cười nói, “Chúng ta đều là nam nhân, đừng bày ra bộ dáng nhăn nhó như nữ tử thế này.”

Triệu Lệnh Nghiêm đen mặt, “Ngươi nghĩ rằng ta là người tùy tiện hay sao?”

Tống Diêu nhướng mày, “Nói ta nghe thử xem?”

“Ngươi nói thử đi.” Triệu Lệnh Nghiêm hỏi lại.

Tống Diêu mỉm cười, khuôn mặt tuấn mỹ trở nên rạng rỡ sáng bừng. Triệu Lệnh Nghiêm thầm than, xinh đẹp đúng là được thơm lây, cầm thú đội lốt người vẫn khiến người ta đặc biệt yêu thích.

“A Nghiêm, ta thích ngươi thì sẽ muốn thân cận với ngươi, đây là chuyện thường tình, ngươi đừng nghĩ nhiều rồi sinh ra hiểu lầm.” Tống Diêu giải thích.

Triệu Lệnh nghiêm thản nhiên nói, “Hiện tại ta vẫn chưa có cảm giác thường tình như ngươi đâu, cho nên xin ngươi kiềm chế một chút.” Bởi vì chênh lệch về võ công, Triệu Lệnh nghiêm không thể dùng võ công để giải quyết Tống Diêu, chỉ đành dùng đạo lý để nói chuyện với Tống Diêu.

Tống Diêu chẳng biết xấu hổ, mặt dày nói, “A Nghiêm, nếu không thì sau này đổi lại là ngươi hôn ta, không chừng sẽ có cảm giác đó.”

Triệu Lệnh Nghiêm nhìn chằm chằm Tống Diêu, sắc mặt chậm rãi trầm xuống. Tống Diêu chỉ đành đầu hàng, “Được rồi được rồi, nếu không có sự cho phép của ngươi thì sẽ không hôn ngươi, được chưa?”

Như vậy thì còn được. Triệu Lệnh Nghiêm hơi vừa lòng một chút thì chợt nghe Tống Diêu nói, “Chúng ta trước tiên ở chung với nhau đi, được không?”

“Không được!”

Xưa kia Tống Diêu thường ngủ chung giường với Triệu Lệnh Nghiêm, Triệu Lệnh Nghiêm cũng không nói gì. Nhưng kể từ khi Tống Diêu tỏ tình thì Triệu Lệnh Nghiêm thật sự đề phòng người ta như giặc, kiên quyết không cho Tống Diêu gần thân.

Thái độ của Triệu Lệnh Nghiêm kiên quyết, Tống Diêu lại bắt lấy chân lý tình yêu, với bốn chữ rất chân thật – chết cũng vô sỉ.

Cho dù Triệu Lệnh Nghiêm tử thủ cẩn thận, đến ngày hôm sau khi tỉnh giấc thì lại thấy Tống Diêu đang ngủ bên cạnh mình. Nói khoa trương một chút thì Triệu Lệnh Nghiêm cũng không biết khi nào sẽ bị người ta lột đồ, nằm trần trụi trong lòng của Tống Diêu. Sau đó bàn tay chết tiệt của Tống Diêu cứ đặt lên mông của hắn, trong một đêm không biết sẽ bị người ta lợi dụng sờ soạng bao nhiêu lần.

Tiểu tử Tống Diêu này cũng không ngừng lải nhải với Triệu Lệnh Nghiêm, “A Nghiêm, nếu ngươi cảm thấy thiệt thòi thì có thể sờ ngược trở lại.”

Triệu Lệnh Nghiêm chưa bị Tống Diêu tức chết đơn giản là vì hắn rất rộng lượng.

Triệu Lệnh Nghiêm không thể không tiếp tục cùng Tống Diêu bàn về tình cảm giữa hai người bọn họ, hắn nghiêm túc hỏi, “A Diêu, luận về tuổi tác thì ta lớn hơn ngươi. Luận về cấp bậc, ngươi cao hơn ta. Luận về tướng mạo, ta càng không bằng ngươi, ngươi coi trọng ta ở chỗ nào? Có điều kiện như ngươi thì gả cho Công chúa còn được nữa mà, mắt của ngươi có vấn đề hay không vậy? Vì sao lại không nghĩ ra?”

Khi Tống Diêu chiếm lợi Triệu Lệnh Nghiêm thì sẽ tỏ ra không đứng đắn, bất quá khi chân chính đàm phán thì hắn ngồi rất nghiêm chỉnh, trầm ổn, nhưng lời nói lại khiến Triệu Lệnh Nghiêm phải dở khóc dở cười, Tống Diêu nghiêm mặt nói, “Trước kia ta chưa từng có mộng xuân, từ khi quen ngươi, tất cả mộng xuân mà ta mơ thấy đều là ngươi. Ngươi nói xem, chẳng phải là ta thích ngươi hay sao?”

“A Nghiêm, ngươi cũng không cần vội vàng phủ nhận. Nếu ngươi không hề có chút ý tứ nào với ta thì không thể dễ dàng cho phép ta thân cận với ngươi như thế này đâu.”

Triệu Lệnh Nghiêm liếc mắt nhìn Tống Diêu, không nói chuyện.

Tống Diêu nói tiếp, “A Nghiêm, ngươi cũng không phải người thích chiếm lợi kẻ khác. Nhưng mà ngươi có cảm thấy hay không, ngươi thường hay chiếm lợi ta.”

Triệu Lệnh Nghiêm dựng thẳng lông mày, quả quyết phủ nhận, “Làm gì có? Ta chưa từng chiếm lợi ngươi.” Hắn cũng chưa từng lột sạch đồ của Tống Diêu để sỗ sàng với tiểu mỹ nhân này.

Tống Diêu bình tĩnh mỉm cười, “Ngươi có nghĩ đến hay không, vì sao những chuyện khó làm thì ngươi luôn đổ lên đầu của ta, để cho ta thay ngươi gánh trách nhiệm?” Kéo lấy tay của Triệu Lệnh Nghiêm rồi cầm lấy, Tống Diêu nhẹ nhàng hỏi, “A Nghiêm, ngươi có thân cận với người khác như vậy hay không? Hay là có cho phép người khác tùy tiện ngủ cùng giường với ngươi? Đắp cùng chăn với ngươi?”

Triệu Lệnh Nghiêm cảm thấy ê răng, “A Diêu, tiểu Diêu mỹ nhân, ta thật sự chỉ xem ngươi là tri kỷ, là hảo huynh đệ thôi. Ngươi ngẫm lại đi, ngươi có sắc đẹp như vậy, mỗi ngày theo ta cùng ngủ chung giường, vì sao ngay cả một lần mộng xuân mà ta cũng chẳng mơ thấy?”

Tống Diêu than thở, “Uổng cho ngươi vẫn thường vẽ đông cung.”

Triệu Lệnh Nghiêm trợn trắng mắt, “Chẳng lẽ người nào vẽ đông cung đều là sắc ma à?”

“A Nghiêm, ta cũng chỉ háo sắc với ngươi mà thôi.” Tống Diêu thì thầm, “Đối mặt với người mình thích, nếu là nam nhân thì sẽ có ý đó. A Nghiêm, bằng không ngươi cũng nhìn thử của ta một chút đi.” Dứt lời, lập tức đòi cởi y phục.

Triệu Lệnh Nghiêm vội vàng giữ tay của Tống Diêu lại, van xin, “A Diêu, Tống Diêu, Diêu huynh đệ, tiểu Diêu mỹ nhân, xem như ta cầu ngươi, ngươi cho ta thêm chút thời gian có được hay không?”

Tống Diêu nhịn xuống cơn tức trong lòng, miệng phồng to, nói một cách bất mãn, “Ta đây sẽ nhịn một tháng, một tháng sau phải viên phòng.” (viên phòng=người con dâu được nuôi từ nhỏ cùng chồng chưa cưới bắt đầu cuộc sống vợ chồng)

“Không được!” Triệu Lệnh Nghiêm quả quyết cự tuyệt, có lầm hay không, nếu chuyện giữa bọn họ mà truyền ra ngoài thì tiền đồ của hai người xem như đi tong.

Tống Diêu trực tiếp đè người ta xuống rồi lột đồ của người ta, “Vậy hiện tại viên phòng luôn đi.”

Triệu Lệnh Nghiêm giận tím mặt, “Tống Diêu, ngươi đừng được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!”

Tống Diêu nhìn chằm chằm ánh mắt của Triệu Lệnh Nghiêm, hơi hơi cảm thấy bị tổn thương, “A Nghiêm, ngươi thật sự không có cảm giác gì với ta hay sao?”

“Có cảm giác cái đầu ngươi, đều là nam nhân, ngươi có cái gì thì ta đều có cái đó, ta làm sao có cảm giác với ngươi cho được? Nếu muốn có cảm giác với ngươi thì ta chỉ cần tự soi gương là thấy rồi. A–” Triệu Lệnh Nghiêm đang nói oang oang thì bất thình lình Tống Diêu đâm một ngón tay vào trong cúc hoa, cái loại cảm giác này khiến Triệu Lệnh Nghiêm hoàn toàn không có cách nào để hình dung, hét lớn một tiếng nhưng lại rốt cục nói không ra lời, tiếp sau đó là khuôn mặt trở nên đỏ bừng.

Hô hấp của Tống Diêu trở nên nóng rực, phà vào cổ của Triệu Lệnh Nghiêm, ngón tay chậm rãi ra vào, nới rộng phía bên trong chật hẹp. Tống Diêu đột nhiên nhớ đến cảnh tượng trong mơ, nhiệt huyết dưới thân sôi trào, hạ khố sưng to trực tiếp chọt vào giữa đùi của Triệu Lệnh nghiêm.

Triệu Lệnh Nghiêm sống hai mươi mấy năm, đây là lần đầu tiên bị như thế, xưa kia nhanh mồm nhanh miệng, hiện tại hoàn toàn vô dụng, cũng không biết vì sao mà khóe mắt đỏ ửng, hai hàng nước mắt bất ngờ lăn dài, rơi xuống tóc mai.

Triệu Lệnh Nghiêm cũng không phải người tùy tiện, dựa vào sự hiểu biết của Tống Diêu đối với Triệu Lệnh Nghiêm thì tuy rằng người này có chút sở thích vẽ tranh đông cung, nhưng trong chuyện đó thì cực kỳ bảo thủ, tỷ như khi được nghỉ ngơi thì có nhiều tướng sĩ thường đến hoa lâu trong thành để tiêu khiển, Tống Diêu vì ngại thân phận của mình nên không tiện đi thường xuyên, trong khi Triệu Lệnh Nghiêm ngẫu nhiên đi theo mọi người chỉ để góp vui mà thôi, nhưng sẽ không qua đêm tại hoa lâu, càng không cho nữ nhân gần người.

Lại tỷ như lúc trước, khi Tống Diêu chưa thông suốt mọi chuyện, hắn còn tính đưa cho Triệu Lệnh Nghiêm hai nha đầu làm thị thiếp, Triệu Lệnh Nghiêm kiên quyết không cần.

Kỳ thật chưa bàn đến việc Tống Diêu có ý với Triệu Lệnh Nghiêm, dù sao thì Triệu Lệnh Nghiêm cũng là quan viên hàng tứ phẩm, là tâm phúc của Tống Diêu.

Tống Diêu là người nóng nảy, làm việc mạnh mẽ thẳng thắn, hắn không quen kiểu dây dưa chần chừ như Triệu Lệnh Nghiêm, vì vậy dùng khí thế áp người, thỉnh thoảng khi dễ Triệu Lệnh Nghiêm một chút, cũng gọi là tình thú.

Nay nhìn thấy Triệu Lệnh Nghiêm lặng lẽ rơi lệ, Tống Diêu không khỏi đau lòng, bèn vội vàng rút ngón tay ra, nâng tay áo lau lệ cho Triệu Lệnh Nghiêm, giả vờ an ủi, “A Nghiêm, a Nghiêm, là ta càn rỡ. Đừng khóc nữa, là ta không đúng, sau này nếu không được ngươi cho phép thì ta sẽ không chạm vào mông của ngươi, được chưa?”

Triệu Lệnh Nghiêm tức giận, đẩy tay của Tống Diêu ra, tự mình lau lệ, đứng dậy, mặc vào y phục chỉnh tề, rưng rưng nước mắt, nhấc chân rời đi.

Tống Diêu là người rất tự tin, hắn thích Triệu Lệnh Nghiêm, vì vậy cảm thấy Triệu Lệnh Nghiêm cũng nên thích hắn. Hơn nữa, ỷ vào võ công mà chiếm lợi sạch sẽ Triệu Lệnh Nghiêm. fynnz.wordpress.com

Hơn nữa trong định nghĩa công thụ, Tống Diêu càng đơn phương tình nguyện cho rằng, với dáng người và sức khỏe của hắn thì đương nhiên hắn nằm ở trên.

Kinh nghiệm của vô số người xưa đã nói cho chúng ta biết: Tự cao tự đại sẽ không có kết cục tốt.

Kế tiếp, kết cục bi thảm mà Tống Diêu gặp phải đã xác minh trí tuệ của các bậc tiền bối.

Khi chính mình bị lột sạch sẽ nằm vô lực trên giường của Triệu Lệnh Nghiêm thì Tống Diêu rốt cục biết rõ văn sĩ lợi hại thế nào.

…………….

.::Chương 225 – Phiên Ngoại Tống Diêu Và Triệu Lệnh Nghiêm::.

Nếu nói Tống Diêu là theo phe thực tiễn thì Triệu Lệnh Nghiêm theo phe lý luận.

Luận về kinh nghiệm trên giường thì Triệu Lệnh Nghiêm tuyệt đối không bằng Tống Diêu, cho nên lúc trước Tống Diêu mới có khả năng dọa cho Triệu Lệnh Nghiêm hoảng sợ như con thỏ nhỏ. Nhưng chớ quên câu này, con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người. Huống chi Triệu Lệnh Nghiêm hoàn toàn lợi hại hơn một con thỏ yếu ớt rất nhiều.

Ít nhất tiểu xuân cung đồ của Triệu Lệnh Nghiêm cũng không phải uổng phí.

Luận về tri thức thì Triệu Lệnh Nghiêm hơn Tống Diêu gấp trăm lần.

Võ công của Tống Diêu có lợi hại thế nào thì cũng không thể chống lại dược lực của Triệu Lệnh Nghiêm. Bất quá Tống Diêu cũng sành đời. Mặc dù bị kê đơn nhưng Tống Diêu vẫn rất bình tĩnh, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Triệu Lệnh Nghiêm, không khỏi nhếch môi, nhẹ nhàng nói, “A Nghiêm, chỉ cần ngươi gật đầu thì ta cao hứng còn không kịp nữa là, cần gì phải hạ dược, không chỉ mất hứng mà còn tổn thương hòa khí nữa.”

Triệu Lệnh Nghiêm nói một cách nghiêm túc, “Ngươi bản tính cao ngạo, ta đánh không lại ngươi, nếu không hạ dược thì e rằng ngươi không chịu nằm dưới.”

Tống Diêu đỏ mặt, quả thật hắn không tính nằm dưới, cho dù là về vóc dáng hay là về thể lực thì Triệu Lệnh Nghiêm có vẻ nên nằm dưới hơn hắn. Hầy, ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu, Tống Diêu hạ mình, nghiêm túc nói, “A Nghiêm, nếu ngươi thích nằm trên thì ta sẽ không giành với ngươi.”

“Hiện tại ngươi cũng không thể giành với ta.” Triệu Lệnh Nghiêm tiến lên, cởi thắt lưng và thoát y phục cho Tống Diêu. Tống Diêu rất tuấn mỹ, con người thì ai cũng thích cái đẹp. Triệu Lệnh Nghiêm thường vẽ xuân cung đoạn tụ, mặc dù chỉ để phát tài, nhưng mà người nào có thể tưởng tượng lại có thể vẽ được tranh xuân cung đoạn tụ thì ít nhất trong lòng cũng không quá chán ghét chuyện đoạn tụ.

Đây không phải lần đầu tiên Triệu Lệnh Nghiêm nhìn thấy thân thể của Tống Diêu, nhưng lại là lần đầu tiên khẩn trương đến mức tay chân cũng run rẩy, Tống Diêu lắc đầu cười nhạt, “Có muốn ta dạy ngươi hay không, a Nghiêm?”

Triệu Lệnh Nghiêm liếc nhìn một cách khinh thường, dựa trên lý thuyết, hắn hoàn toàn có thể xưng là chuyên gia, còn cần Tống Diêu chỉ giáo hay sao?

Ngay cả Tống Diêu cũng phải thừa nhận Triệu Lệnh Nghiêm đúng là tài năng bẩm sinh.

Triệu Lệnh Nghiêm chỉ thiếu thực tiễn mà thôi.

Hắn biết rõ những vị trí mẫn cảm của cơ thể con người, sau đó lần lượt thí nghiệm trên người Tống Diêu, hết cắn lại liếm, hết hôn lại mút, khiến cho Tống Diêu phải thở hổn hển, khoái cảm dâng lên từ thắt lưng, phía dưới bắt đầu trở nên hưng phấn.

“Mụ nội ngươi, nhanh lên đi.” Tống Diêu thật sự chịu không nổi Triệu Lệnh Nghiêm dốc hết công phu như vậy, đáng lý bị người ta đè đã rất khó chịu rồi, nếu không phải hắn có ý xấu với Triệu Lệnh Nghiêm trước, nay lại là tình cảnh như vậy thì Tống Diêu không bao giờ chịu nhường nhịn.

Triệu Lệnh Nghiêm xưa nay làm việc rất có trật tự, hắn lấy ra một hộp dược cao, chậm rãi xâm nhập vào bên dưới của Tống Diêu, từ từ thoa tới thoa lui, không nhanh không chậm nói, “Đừng nóng vội, gấp quá sẽ bị thương đó.”

Tống Diêu ảo não, “Mụ nó, là ai nóng vội?” Chẳng lẽ hắn còn vội vã đòi Triệu Lệnh Nghiêm thượng hắn hay sao?

Cho dù thế nào thì đây vẫn là lần đầu tiên của Tống Diêu, vậy mà Triệu Lệnh Nghiêm lại là thư sinh sắt đá, không hề biết thông cảm, đã đè Tống Diêu mà còn bắt thay đổi vài tư thế, cho dù thân mình của Tống Diêu có rắn chắc mạnh khỏe cỡ nào thì cũng có chút khó tiêu, cuối cùng khi Triệu Lệnh Nghiêm múc nước lau mình cho Tống Diêu thì Tống Diêu cũng đã buồn ngủ.

Tống Diêu tự nhận là người phóng khoáng, Triệu Lệnh Nghiêm hạ dược hắn, không biết thương cảm chăm sóc hắn thì hắn có thể nhịn được. Hắn nghĩ, tạm thời nhường Triệu Lệnh Nghiêm, trước tiên bồi dưỡng tình cảm của hai người mới là điều quan trọng nhất.

Ai ngờ cái tên họ Triệu kia thượng hắn cả đêm, ngày hôm sau để lại đơn từ chức, thu dọn tay nải mà bỏ trốn.

Tống Diêu tức chết vì hành động dám làm không dám nhận của Triệu Lệnh Nghiêm. Lập tức phái người tập hợp binh mã, cưỡi ngựa đuổi theo Triệu Lệnh Nghiêm.

Triệu Lệnh Nghiêm cũng chưa đi quá xa, võ công của hắn thuộc hạng mèo quào, cưỡi ngựa cũng không giỏi, mang theo tiểu thư đồng đến cửa thành thì liền thấy truy binh đuổi đến, nhưng hắn rất thức thời, liếc mắt nhìn sắc mặt của Tống Diêu, liền quyết định cùng Tống Diêu trở về.

Sắc mặt của Tống Diêu cực kém, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra sự lạnh lùng, nhìn khuôn mặt bất an của Triệu Lệnh Nghiêm, hắn nâng roi ngựa lên, chỉ hận không thể quất chết họ Triệu kia. Nhưng Tống Diêu chỉ đành bỏ qua, chuyển mắt nhìn về những áng mây phía chân trời mà nói, “Ngươi thân là quan tứ phẩm của Đại Đồng, không có chỉ dụ thì không thể rời khỏi thành Đại Đồng, một chút quy củ như vậy mà cũng không hiểu hay sao?”

Triệu Lệnh Nghiêm cúi đầu không nói chuyện, Tống Diêu ra lệnh, “Dẫn đến một con ngựa cho Triệu đại nhân.”

Hôm qua Tống Diêu bị người ta làm gần mất nửa cái mạng, hôm nay phải cưỡi ngựa bắt người, khi trở về phủ tướng quân, lúc xuống ngựa có chút loạng choạng. Triệu Lệnh Nghiêm vội vàng đỡ lấy Tống Diêu, Tống Diêu lạnh lùng liếc hắn một cái, rốt cục cũng không đẩy Triệu Lệnh Nghiêm ra mà chỉ quay trở về phòng.

Đuổi hết người hầu trong viện ra ngoài, Tống Diêu ngồi trên ghế chủ vị trong nhà, lạnh lùng nhìn chằm chằm Triệu Lệnh Nghiêm.

Đã chết đến nơi nên Triệu Lệnh Nghiêm không hề hoảng hốt, rót một tách trà cho Tống Diêu, ung dung thản nhiên hỏi một câu, “Trên người có khỏe không?”

“Vẫn chưa chết đâu.” Tống Diêu lạnh lùng hỏi, “Vì sao lại lén lút rời đi?”

Triệu Lệnh Nghiêm thở dài, “A Diêu, ngươi có nghĩ đến sau này hay không. Ngươi làm đại quan, chức vị cao, cho dù chúng ta có tình cảm thì chẳng lẽ cả đời không thành thân hay sao?”

Tống Diêu lộ ra vẻ tức giận, nói một cách đương nhiên, “Nữ nhân chỉ dùng để nối dõi tông đường, có gì quan trọng đâu?”

Triệu Lệnh Nghiêm nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của Tống Diêu, sắc mặt thản nhiên, “A Diêu, ngươi có biết vì sao lúc trước ngươi đưa thị nữ cho ta mà ta không cần hay không?”

“Phụ thân của ta cả đời chỉ có một mình mẫu thân, cả đời này ta hâm mộ cuộc sống tình cảm trọn đời suốt kiếp như vậy.” Triệu Lệnh Nghiêm nói, “Ta không còn phụ mẫu, cũng không có áp lực nối dõi tông đường. Thích nam nhân hay thích nữ nhân cũng không có ai nói gì.”

Triệu Lệnh Nghiêm bình tâm tĩnh khí, giọng nói cũng không cao, nhưng lời nói lại làm Tống Diêu chấn động tinh thần, “Ta có tình cảm với ngươi, cả đời này sẽ không thay lòng đổi dạ, càng không thể nói ra lời thành thân với nữ nhân để nối dõi tông đường. Ta chẳng những không thể nói ra lời đó, càng không thể làm ra chuyện như vậy. Nhưng mà, A Diêu, ngươi thì khác.”

“A Diêu, ta rời đi là vì ta không muốn sau này sẽ vì chuyện như vậy mà rạn nứt với ngươi, lại càng không nguyện để sau này hai bên đều mất mặt khó coi.” Triệu Lệnh Nghiêm trầm giọng, “A Diêu, ta rời đi là vì ta đã sớm nhìn thấu ngươi.”

Dứt lời, Triệu Lệnh Nghiêm liền trầm mặc ngồi bên cạnh, im lặng không nói gì.

Tống Diêu có phẩm chất, tướng mạo và bản lĩnh như vậy, Triệu Lệnh Nghiêm cũng không chán ghét đoạn tụ, nảy sinh tình cảm với Tống Diêu là chuyện thường tình. fynnz.wordpress.com

Nhưng đối với một nam nhân, tình cảm chỉ là gia vị mà không phải nhu yếu phẩm trong cuộc sống.

Triệu Lệnh Nghiêm xuất thân là Bảng nhãn, luận về tài năng cũng không thua kém Tống Diêu. Đối với Triệu Lệnh Nghiêm thì tình yêu vĩnh viễn không quan trọng bằng tôn nghiêm.

Nếu ngày sau Tống Diêu thú thê sinh con thì đặt hắn ở chỗ nào?

Thay vì đối mặt với tương lai kinh khủng như vậy, không bằng cứ để hắn nói trước, làm cho xong, mặc dù Tống Diêu tức giận, nhưng thừa dịp tình cảm vẫn chưa cạn, vẫn còn có thể hợp tan nhẹ nhàng.

Đối với lời của Triệu Lệnh Nghiêm, Tống Diêu cũng không nói gì.

Triệu Lệnh Nghiêm cũng không phải người có thể tùy tiện dụ dỗ bằng vài ba câu lời ngon tiếng ngọt, Tống Diêu có ý với Triệu Lệnh Nghiêm, nhưng rõ ràng là hắn và Triệu Lệnh Nghiêm không có quan điểm nhất trí trong tình yêu.

Tống Diêu là nam tử trưởng thành, tinh lực đang tràn đầy, trong phủ có thị thiếp có thể giúp hắn tiêu khiển, bên ngoài cũng có nữ nhân mời Tống Diêu lên giường.

Đây cũng không phải nói phẩm chất của Tống Diêu có gì đáng ngại, trong niên đại nam nhân tam thê tứ thiếp, với thân phận địa vị của Tống Diêu, có nữ nhân thì cũng bình thường.

Trong khi Triệu Lệnh Nghiêm giữ thân trong sạch, khó tránh khỏi bị người ngờ vực.

Nói đến đây, Triệu Lệnh Nghiêm đứng dậy, “Nếu không có gì thì ta đi trước đây.”

“Ngươi đi đâu vậy?” Tống Diêu lạnh lùng liếc mắt, hỏi một câu.

“Trước tiên đệ đơn xin từ chức, đợi bệ hạ ngự phê rồi rời đi.” Triệu Lệnh Nghiêm siết chặt nắm đấm, trong lòng vô cùng chua xót, trước kia Tống Diêu mặt dày mày dạn quấn quýt hắn, nay là lúc tình nồng mà Tống Diêu vẫn như cũ không muốn hứa hẹn với hắn, có thể thấy được tình cảm trong lòng của Tống Diêu cũng chỉ là nông cạn mà thôi.

Tống Diêu là người chém giết trên chiến trường, cho dù có ý với Triệu Lệnh Nghiêm thì cũng không thể lập tức thay đổi tư tưởng. Mặc dù thấy khóe mắt của Triệu Lệnh Nghiêm ửng đỏ, nhưng Tống Diêu vẫn chưa mềm lòng, xoa xoa mi tâm rồi nói, “Không được nhắc lại chuyện từ chức nữa, ngươi chưa chịu thiệt, chẳng lẽ bản tướng quân để ngươi làm cả đêm không công hay sao, như vậy rất uất ức cho ngươi.”

Triệu Lệnh Nghiêm lui vài bước, “Ta đi tìm chỗ ở để dọn ra ngoài.”

 Tống Diêu không bằng lòng, khóe mắt của Triệu Lệnh Nghiêm nghẹn đỏ, “Chẳng lẽ ngươi muốn bức tử ta hay sao?”

Nghe thấy như thế, trong lòng của Tống Diêu đột nhiên bốc hỏa, roi ngựa trong tay đập lên chiếc bàn nhỏ ở bên cạnh Triệu Lệnh Nghiêm, theo gió quất ra một vết roi sắc bén. Tống Diêu vỗ bàn cả giận nói, “Triệu Lệnh Nghiêm, rốt cục là ai bức ai, ngươi biết rõ hơn ta mà!”

Hai hàng nước mắt của Triệu Lệnh Nghiêm lập tức rơi xuống, cơn giận trong lòng của Tống Diêu vẫn chưa bộc phát được vài phần thì đã bị nước mắt của Triệu Lệnh Nghiêm ngăn chận.

Không thể không nói, Triệu Lệnh Nghiêm chọn thời gian rất tốt. Nếu tình cảm đạm bạc thì e rằng hắn có khóc mù mắt cũng không có người liếc mắt nhìn hắn. Nay Tống Diêu chịu thiệt, chưa đắc thủ, lại ngay lúc tình nồng, Triệu Lệnh Nghiêm rơi lệ, Tống Diêu có thể nào đành lòng cho được?

“Được rồi được rồi, dọn đi dọn đi.” Tống Diêu phất tay một cách không kiên nhẫn, Triệu Lệnh Nghiêm sắp rời đi thì lại bị Tống Diêu gọi lại.

Giọng nói của Tống Diêu tràn đầy bất đắc dĩ, “Không cần gấp, đợi tìm được chỗ ở thì dọn đi cũng không muộn.” Cho dù Triệu Lệnh Nghiêm chiếm lợi Tống Diêu, nhưng Tống Diêu vẫn lo lắng Triệu Lệnh Nghiêm vội vàng dọn ra ngoài như vậy, có thể hay không sẽ khiến người ta nghĩ nhiều? Có thể hay không sẽ có người nhân cơ hội gây phiền toái cho Triệu Lệnh Nghiêm?

Triệu Lệnh Nghiêm khẽ gật đầu, nhấc chân rời đi.

Thấy thân ảnh của Triệu Lệnh Nghiêm biến mất ngoài cửa, Tống Diêu mặt trầm như nước, ngón tay cái vô thức sờ lên roi ngựa, trong lòng bực bội tuyệt đối không phải xuất phát từ nguyên nhân thân thể khó chịu. Đợi Triệu Lệnh Nghiêm rời đi thì Tống Diêu mới phát hiện, mới lúc trước hắn còn nghĩ xấu, đợi khi đem Triệu Lệnh Nghiêm trở về thì nhất định phải giáo huấn một trận, chuyện này vẫn chưa thành công vậy mà Triệu Lệnh Nghiêm lại nghênh ngang đòi dọn ra ngoài?

Mụ nội nó, mất cả chì lẫn chài!

Triệu Lệnh Nghiêm dọn ra khỏi phủ tướng quân khiến nhiều người để ý, làm người ta phải nghĩ nhiều.

Ngay cả thư đồng của Triệu Lệnh Nghiêm cũng nhịn không được mà hỏi một câu, “Thiếu gia, vì sao chúng ta lại phải dọn ra ngoài?”

Triệu Lệnh Nghiêm cười tủm tỉm, “Dọn ra ngoài là vì tương lai dọn trở về.”

………..

P/S: Xác định hỗ công luôn. Một tên thì dùng vũ lực, một tên thì dùng trí lực.  Phần PN của 2 bạn đến đây chấm dứt nhé :>. HE rồi.

35 responses to “Hoàng Đế Nan Vi – Chương 224 + 225

  1. yellow92 01/10/2013 at 6:32 pm

    Hơi bất ngờ vụ trên dưới, ta còn tưởng bạn Diêu 100% ở trên chớ, thật không ngờ bạn Nghiêm thông minh cũng có cái lợi, xài kế mà cướp được lần đầu tiên của bạn Diêu lun. dù sao thì cũng chúc mừng 2 người vì đã thành đôi thành cặp 😀

    • Fynnz 01/10/2013 at 8:46 pm

      😀 thế này mới tình thú, sẵn tiện trị luôn bạn Diêu cái tội lăng nhăng.

  2. phieudieu123 22/10/2013 at 7:17 pm

    Khiếp cặp đôi này có đến 3 chương phiên ngoại lun, mafddocj đoan đầu ta tưởng bác diêu làm công chứ ai ngờ bị bác nghiêm lật lại haha, mà cặp đôi này đúng là sát phong cảnh nha đang ân ân ái ái mà toàn chửi đổng ko à

    • Fynnz 22/10/2013 at 9:07 pm

      =)) giống hệt cặp mũm, mà cặp mũm thì tệ hơn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: